[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

12 42

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

529 29608

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

130 2654

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

528 3628

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

145 2886

301-400 - Chương 365: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (6)

Chương 365: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (6)

Quách Gia dự đoán rằng chờ đợi thì hai bên có thể đạt được thỏa thuận hòa bình một cách êm thấm thì không hề sai.

Hai thế lực sau khi dựng trại đối diện nhau rồi bắt đầu cảnh giới thì chưa đầy một tuần đã có một đạo quân xuất hiện gần Bắc Hải.

“Ôi, áo giáp thì thôi đi nhưng ngay cả vũ khí cầm trên tay cũng lấp lánh. Đạo quân kia là gì vậy?”

“Khí thế thật đáng sợ. Dù không có vũ khí cũng có thể dễ dàng đè bẹp vài người.”

Cảnh tượng đạo quân bất thường xuất hiện gần Bắc Hải khiến cả hai đạo quân đều không phân biệt ai nấy đều thốt lên cảm thán.

Có lẽ để tăng tính cơ động nên toàn bộ đội quân đều được biên chế thành kỵ binh, một đạo quân bí ẩn.

Hạ Hầu Đôn đang quan sát xung quanh đúng lúc nói với Tào Tháo ở gần đó.

“Mạnh Đức. Đạo quân kia là gì? Có phải địch không?”

“…Không phải.”

Tào Tháo từng làm quan ở Lạc Dương lập tức nhận ra trang phục của đạo quân ấy.

“Là cấm quân (禁軍).”

“…Cấm quân?”

Hạ Hầu Đôn nghe giải thích thì hơi nghiêng đầu hỏi lại.

“Cấm quân thì là cái đó chứ. Cận vệ hoàng thất.”

“Biết rõ đấy.”

Hiện tại khi liệt kê các đạo quân bay lượn khắp thiên hạ thì nhất định phải nhắc đến một lần.

Binh tinh nhuệ tối thượng đại diện cho uy quyền của triều đình trung ương.

Pháo đài cuối cùng bảo vệ hoàng thất khỏi kẻ phản nghịch.

Đương nhiên cường độ huấn luyện không thể so sánh với các đạo quân bình thường khác, và sức chiến đấu của họ đủ để làm rung chuyển chiến trường.

Đại tướng quân (大將軍).

Hạ Hầu Đôn nhớ đến chức quan tối cao chỉ huy cấm quân thì lộ vẻ trầm trồ.

“Ồ. Dù an ninh khu vực này không tốt nhưng vẫn phái một phần cấm quân làm hộ vệ.”

Dù Tào Tháo đã quét sạch đám đạo tặc quy mô lớn gây rối ở Thanh Châu một lượt nhưng đám đạo tặc ấy lên đến vài chục vạn nên vẫn còn dư đảng.

Đại tướng quân hẳn đã tính đến điều đó mà phái cấm quân.

…Có lẽ cũng cố ý phái cấm quân làm hộ vệ thay vì đạo quân khác để lộ rõ ý đồ của mình.

Hạ Hầu Đôn quan sát tình hình thì lẩm bẩm.

“Có vẻ tình huống mà quân sư dự đoán đã đến rồi.”

“Ta đã nói gì nào.”

Thiên tài quân sư Quách Gia đáp bằng giọng đầy tự tin.

Khi nhân vật được cấm quân hộ vệ lộ diện thì mọi người đều im lặng.

“Duyện Châu mục Tào Mạnh Đức và Bắc Hải tướng Khổng Văn Cử hãy nhận mệnh bệ hạ──!!”

Quan viên mặc giáp nhẹ để bảo vệ thân thể hướng lên không trung hét vang giọng nói chấn động.

“Ô. Giọng thật to.”

Lúc ấy thiếu nữ tóc bạc theo Tào Tháo ra quân thì thò đầu ra.

“Phải đến mức ấy mới gọi là sứ giả truyền chiếu (Sắc sứ - 勅使, sứ giả truyền lệnh vua) sao?”

“…Họ nghe được đấy. Hãy tiết kiệm lời nói.”

“Sao chứ? Đang khen mà.”

Trước lời phát biểu của Tào Hồng không hiểu có vấn đề gì thì Hạ Hầu Uyên thở dài thườn thượt.

Rõ ràng tuổi tác tương đương chủ công nhưng dáng vẻ trẻ con này là sao đây.

Vừa keo kiệt với tài sản, cứ tiếp tục thế này thì sau này bị nhân vật kỳ quặc nào đó để ý thì lo lắm.

May mắn là với Tào Tháo cùng huyết thống thì không tiếc hỗ trợ mọi thứ.

Khi Tào Tháo khởi binh ở Trần Lưu thì đã nhận được sự giúp đỡ lớn từ hai nhân vật.

Phụ thân Tào Tung và đường muội Tào Hồng.

Phụ thân Tào Tung khi rời đi Từ Châu đã để lại tài sản lớn cho Tào Tháo, và có sự hỗ trợ từ đường muội nổi tiếng là đại phú hào bậc nhất thiên hạ.

Nhờ vậy Tào Tháo mới chiêu mộ được nhiều binh sĩ ở Trần Lưu.

Quy mô tài sản của Tào Hồng đến mức có thể so sánh với bản gia Tào Tháo từng mua quan chức Tam Công bằng tiền.

‘…Biết là giàu nhưng không ngờ giàu đến mức ấy.’

‘Hừ hừ! Giờ mới biết à? Ta kiếm tiền giỏi lắm đấy!’

Tào Tháo, người thường không ngạc nhiên dù trải qua chuyện gì, hiếm khi lộ vẻ kinh ngạc nên tài năng làm giàu thì phải công nhận.

Bản gia Tào Tháo bị đạo tặc tấn công ở Từ Châu thì thiêu rụi toàn bộ tài sản nên nhân vật có thể gọi là đại phú hào hiện tại chỉ có Tào Hồng.

Lúc ấy Tào Tháo quan sát tình hình dùng giọng điềm tĩnh nói.

“Nói chuyện phiếm dừng lại rồi chuẩn bị đi. Không thể để sứ giả chờ lâu được.”

“Vâng.”

Sứ giả nhận mệnh hoàng thất xuất hiện thì mang ấn tượng mạnh mẽ.

Nhìn là biết ngay tính cách cương trực và nghiêm khắc.

Tào Tháo nhờ kinh nghiệm lâu năm nên biết rõ nếu bị loại người này bắt bẻ thì phiền phức không nhẹ.

──────────

Khi sứ giả truyền mệnh hoàng thất bất ngờ xuất hiện thì hai trận doanh đều náo loạn một phen.

Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, Tào Tháo và Khổng Dung đã nắm được toàn bộ tình hình thì trấn an rồi bình tĩnh nghênh đón sứ giả.

Duyện Châu mục Tào Tháo.

Bắc Hải tướng Khổng Dung.

Hai nhân vật như thể đã hẹn trước mà cung kính hành lễ trước sứ giả.

Hành động đương nhiên khi thể hiện lễ nghi với sứ giả đại diện ý chí hoàng thất.

Sứ giả như lời Tào Tháo nói mang ấn tượng mạnh mẽ thì gật đầu trước thái độ không thể chê vào đâu được của hai người.

“Bỏ qua phần mở đầu mà đi thẳng vào bản luận!”

Sứ giả được binh tinh nhuệ bảo vệ hoàng thất hộ vệ thì mở chiếu thư trong lòng.

“Khổng Văn Cử! Từ nay ngươi hãy từ bỏ chức vị Bắc Hải tướng rồi về Lạc Dương phò tá hoàng thất!”

“Thần xin tuân mệnh bệ hạ.”

Khổng Dung, hậu duệ Khổng Tử, không chút do dự nhận mệnh hoàng đế.

Dáng vẻ Khổng Dung bình tĩnh từ bỏ chức vị Bắc Hải tướng tương đương thái thú thì đối lập cực kỳ với Lưu Biểu từng được gọi là Giang Hạ Bát Tuấn mà không chịu buông quyền lực.

Sứ giả nghe câu trả lời của Khổng Dung thì lập tức hét về phía Tào Tháo.

“Còn Tào Mạnh Đức!”

“Vâng.”

“Bệ hạ đánh giá cao việc ngươi từ khi Khăn Vàng nổi loạn đã dốc sức vì nhà Hán lập được vô số công lao, nay bổ nhiệm Tào Mạnh Đức làm Phiêu Kỵ tướng quân (驃騎將軍)!”

“…….”

Trước tiếng hét của sứ giả thì người xung quanh lộ vẻ hơi kinh ngạc.

Phiêu Kỵ tướng quân (驃騎將軍).

Nếu Đại tướng quân tổng chỉ huy binh quyền nhà Hán là võ quan đứng đầu thì Phiêu Kỵ tướng quân là vị trí thứ hai.

Không phải là Tứ Phương tướng quân (四方將軍) xếp thứ 5 đến thứ 8, cũng chẳng phải Xa Kỵ tướng quân (車騎將軍) hay Vệ tướng quân (衛將軍) ở vị trí thứ 3 hay thứ 4.

Đó là chức võ quan tối cao mà ngoại trừ Đại tướng quân ở vị trí số 1 ra, không ai có quyền ra lệnh.

Hoàng thất đã bổ nhiệm Tào Tháo vào chức vị đứng đầu trong bảy tướng quân theo Đại tướng quân.

Lời sứ giả không dừng ở đó.

“Còn bổ nhiệm Tào Mạnh Đức làm Đô đốc tạm thời (都督) nên ngươi hãy dốc toàn lực ổn định hỗn loạn ở Duyện Châu cùng Từ Châu và Thanh Châu!”

Tào Tháo ở khoảnh khắc này đã có được quyền lực mạnh mẽ để cai quản ba châu (州) cùng với Phiêu Kỵ tướng quân.

Thật sự là bổ nhiệm quan chức đột phá nên nhân vật theo Tào Tháo và Khổng Dung đều lộ vẻ kinh ngạc hoàn toàn.

“…….”

Khổng Dung xác nhận ấn hoàng thất trên văn kiện sứ giả cầm thì nhắm mắt im lặng.

Hình văn Truyền Quốc Ngọc Tỷ (傳國玉璽) in rõ ràng trên văn kiện.

Điều này chứng minh không phải ai đó giả mạo chiếu thư mà chính hoàng đế bệ hạ trực tiếp phê chuẩn nội dung.

“Nội dung đến đây là hết! Không được làm chuyện bất trung trái mệnh bệ hạ!”

Sứ giả hét lớn lần cuối rồi rời đi.

Khi cấm quân hộ vệ sứ giả cũng biến mất thì Tào Hồng theo sau Tào Tháo lập tức lao tới.

“Ơ, tỷ tỷ! Ta không nghe nhầm chứ?!”

“…Ừ.”

“Yay! Ta biết tỷ tỷ sẽ thế này mà!”

Khi Tào Hồng không giấu nổi niềm vui mà nhảy cẫng tại chỗ thì Hạ Hầu Đôn hỏi mưu sĩ ở gần.

“…Quân sư thiên tài. Cái này cũng nằm trong dự đoán sao?”

“Không ạ.”

Quách Gia lộ vẻ hơi ngẩn ngơ rồi thành thật đáp.

“Dù cao nhất cũng chỉ nghĩ đến Tứ Phương tướng quân là giới hạn mà không ngờ lại nhảy vọt vài cấp.”

“Có nghĩa là độ lượng lớn đến vậy.”

Phiêu Kỵ tướng quân (驃騎將軍), Xa Kỵ tướng quân (車騎將軍), Vệ tướng quân (衛將軍).

Trong bảy tướng quân theo Đại tướng quân thì là tam tướng quân (三將軍) thuộc cận vệ nhất.

Hành động bổ nhiệm Tào Tháo vào vị trí cao nhất trong tam tướng quân ấy rốt cuộc mang ý nghĩa gì.

“Tào Mạnh Đức.”

Khi xung quanh vẫn còn náo loạn thì Khổng Dung đứng dậy khỏi chỗ.

“Bệ hạ vẫn còn tin tưởng lòng trung thành của ngươi.”

“…….”

“Vậy thì ta cũng không đối đầu nữa.”

Nho sĩ tiêu biểu theo hoàng thất dùng giọng điềm tĩnh nói với Tào Tháo.

“Sớm muộn sẽ tiến hành bàn giao nên Bắc Hải hãy tự cai quản.”

Khổng Dung nói vậy rồi gửi ánh mắt tiếp tục theo dõi Tào Tháo.

“…Chắc vậy.”

Tào Tháo nhìn bóng lưng Khổng Dung quay lưng bước đi chậm rãi thì lẩm bẩm.

“Không phải hoàng đế mà là nhân vật khác gửi lòng tin đến ta.”

Hiện tại hoàng đế tuyệt đối không phải người dễ dàng tin tưởng ai.

Điều này có thể thấy rõ khi không có nhân tài nào được sủng ái mà thăng tiến cao.

…Ừ.

Trừ một người duy nhất.

“Đã đẩy đến mức này thì phải đáp lại kỳ vọng thôi.”

Lý do cố ý thêm từ tạm thời trước Đô đốc là gì đây.

Khi hậu sự xong xuôi thì mau chóng đến bên ta, đó là lời gọi đáng yêu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!