Chương 364: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (5)
Tào Tháo trông như sắp tấn công ngay lập tức đột nhiên chuyển sang thế thủ kiên cố nên Khổng Dung vừa cảnh giác vừa chuẩn bị đầy đủ để có thể giao chiến bất cứ lúc nào.
Hai đạo quân bắt đầu đối đầu nhau qua một khoảng bình địa trống trải rồi dựng trại.
Hạ Hầu Đôn cưỡi ngựa sẵn sàng gây hỗn loạn theo lệnh tấn công của Tào Tháo thì tiếc nuối vung đại đao vèo vèo trong không trung.
“Trông như sắp đánh nhau mà lại nghỉ ngơi. Đột nhiên hết hứng hẳn.”
Vút─! Vút─!
Tiếng rít đáng sợ xé toạc không khí từ thanh đại đao của Hạ Hầu Đôn khiến Quách Gia đứng gần đó giật bắn mình.
“Á! Nguy hiểm lắm đấy! Đừng vung vẩy thứ hung khí đáng sợ ấy lung tung chứ!”
“Đừng lo! Ta đều tính toán cả rồi!”
Thấy Quách Gia hoảng hốt thì Hạ Hầu Đôn cười lớn đầy vui vẻ.
“Vốn dĩ nhát gan thế này thì làm sao đứng trên chiến trường được?”
“Đặt thứ hung khí ấy trước mặt mà không sợ mới là người kỳ lạ!”
Hạ Hầu Đôn nhìn Quách Gia đang giữ khoảng cách với mình rồi như nhớ ra gì đó thì lên tiếng hỏi.
“À, nhân tiện thì lý do ngăn đánh nhau là gì?”
“Hả?”
“Bảo nếu diễn ra theo dự đoán thì có thể hòa bình đạt thỏa thuận mà không cần giao chiến.”
“À ha. Ý là chuyện đó sao?”
Trước câu hỏi đương nhiên thì Quách Gia gật đầu với thái độ hơi nhẹ nhàng.
“Theo tướng quân thấy thì Khổng Dung kia là loại người thế nào?”
“Ừm… Nhìn là biết ngay lão già cứng nhắc rồi.”
Nhân vật liên tục phê phán Đổng Trác, kẻ đã đẩy Viên Thiệu ra khỏi Lạc Dương rồi nắm quyền triều đình.
Gọi là phê phán cho hay chứ thực tế là dùng đủ loại điển tích điển cố để chửi rủa đủ kiểu khiến ngay cả bản thân cũng phải dè chừng.
Có lẽ nhờ tổ tiên xuất chúng là Khổng Tử nên Đổng Trác dù bị Khổng Dung mỉa mai bằng tri thức khủng khiếp cũng không làm gì được.
Viên Thiệu ý thức được dư luận còn không dám xử lý công khai thì Khổng Dung càng không nói làm gì.
Lão này từ xưa đã là kiểu người thấy điều sai thì bất ngờ xuất hiện rồi không ngần ngại phê phán bất kể đối phương là ai.
Chửi rủa thập thường thị thối nát, đàn hặc Đại tướng quân Hà Tiến, không chịu khuất phục trước Đổng Trác ở Tây Lương.
Mọi người ca ngợi Khổng Dung là nho sĩ xuất chúng luôn nói lời đúng bất kể đối phương là ai.
Nhưng cũng có người nghĩ thế này.
Khổng Dung cuối cùng chẳng đạt được gì cả?
Dũng cảm đối đầu quyền lực là tốt nhưng nhìn kết cục thì Khổng Dung chẳng đạt được thành tựu gì.
Thập thường thị dù bị Khổng Dung phê phán thế nào cũng phớt lờ rồi tiếp tục gặm nhấm nhà Hán.
Hà Tiến thì ôm hận vì bị đàn hặc nên thuộc hạ định ám sát nhưng chính Hà Tiến đã trực tiếp ban ơn tha thứ nên mới sống sót.
Khổng Dung tích cực phê phán Đổng Trác nhất đương nhiên bị ghét rồi bị đuổi đến tận Bắc Hải ở phương đông nên cuối cùng chẳng để lại thành tựu gì nổi bật.
Chỉ là cố gắng không để Thanh Châu hoàn toàn rơi vào tay đạo tặc mà thôi.
Ngay cả điều đó nếu Tào Tháo ở Duyện Châu không tiêu diệt phần lớn đạo tặc thì Khổng Dung thiếu kinh nghiệm thống lĩnh quân đội vẫn không ổn định được Thanh Châu.
Nếu hành vi của Khổng Dung tiếp tục thì đánh giá hậu thế dành cho ông ta sẽ chia thành hai cực.
Nhân vật danh dự dám đối đầu bất công đến cùng dù bản thân gãy vụn.
Hoặc kẻ lý tưởng chỉ giỏi nói mà gây rối loạn nội bộ.
Ông ta là nhân vật đồng thời thể hiện cả mặt tích cực lẫn tiêu cực của nho sĩ.
Hạ Hầu Đôn nhìn Quách Gia rồi nói.
“Nhưng sao? Ngoài việc Khổng Dung là lão già cứng nhắc thì còn gì cần chú ý nữa?”
Trước câu hỏi của Hạ Hầu Đôn thì Quách Gia lộ vẻ hơi ngẩn ngơ.
“…Thật thẳng thắn.”
“Đó chính là ưu điểm của ta!”
“A, vâng…”
Hạ Hầu Đôn thì có tài năng phi thường trong việc quản lý quân đội nhưng cứ nhắc đến chính trị là bộ óc xuất chúng lập tức trở nên thuần khiết.
Quách Gia đang suy nghĩ cách giải thích thì điềm tĩnh mở miệng.
“Khổng Dung là nhân vật có lòng trung thành với hoàng thất nhà Hán đúng không?”
“Ừ.”
“Còn có một thế lực thân thiện với chúng ta có thể gửi chiếu chỉ.”
Nói đến đó thì Quách Gia vỗ tay đánh chát một cái rồi nói.
“Vậy thì thế lực ấy sẽ giúp đỡ chúng ta đang ổn định Thanh Châu chứ?”
“Ưm… Vậy sao?”
“Đúng vậy.”
Quách Gia quan sát phản ứng của Hạ Hầu Đôn tiếp tục nói.
“Có một điểm đáng lo là thế lực ấy đang cảnh giác hành động của chúng ta có thể giả vờ không biết…”
“…….”
“Nếu dự đoán của ta đúng thì chắc chắn sẽ giúp đỡ.”
“Dự đoán gì?”
Quách Gia như chờ đợi câu hỏi ấy cười lém lỉnh.
“Là cha của tiểu chủ nhân, Đại tướng quân đúng không?”
“…Hả? Sao biết được?”
Quách Gia nhìn thấu ngay nội dung mà Tào Tháo cố tình giấu nhẹm vì không có lý do phải lộ ra.
Hạ Hầu Đôn ngạc nhiên thì Quách Gia lộ vẻ hài lòng rồi giải thích.
“Khi sứ giả của Đại tướng quân đến truyền đạt thì bầu không khí thay đổi rõ rệt, người không biết thì mới lạ chứ.”
Quách Gia luôn ở bên Tào Tháo đưa ra nhiều ý kiến đã chứng kiến cảnh ấy không chỉ một hai lần.
‘…Hừm. Lại là ngươi sao.’
‘Vâng.’
Có khi sứ giả là Lưu Bị thì ánh mắt trở nên lạnh lẽo là vấn đề nhưng.
‘…….’
‘…….’
Ánh mắt lạnh lẽo của chủ công thì đáng sợ thật nhưng Lưu Bị điềm tĩnh tiếp nhận ánh mắt ấy cũng không phải dạng vừa.
Tào Tháo và Lưu Bị.
Hai người này dù có chuyện gì cũng không thể cùng tồn tại thì phải.
Đại tướng quân thu phục được nhân vật như vậy làm thuộc hạ cũng thật sự đáng kinh ngạc.
‘Xin lỗi. Gần đây cảm thấy thân thể nặng nề nên…’
‘…Không sao ạ.’
Cuộc đấu khí đáng sợ khiến người xem cũng căng thẳng thì chuyển sang hướng khác là điều đặc biệt.
Thời gian trôi qua thì chủ công vuốt ve bụng mình đón tiếp Lưu Bị.
‘Vân Trường tỷ tỷ. Giờ làm sao đây?’
‘…Đừng hỏi ta.’
Quan Vũ và Trương Phi luôn bám sát hộ vệ nàng cũng dò xét ánh mắt Lưu Bị mà lộ vẻ khó xử.
‘Nhìn đứa trẻ này xem. Giống ai mà đáng yêu thế không?’
‘…….’
Cuối cùng Tào Tháo tự hào khoe đứa con khó khăn mới sinh khiến Lưu Bị câm nín.
‘Chúc mừng…’
Lúc ấy tiếng nghiến răng kèn kẹt khẽ vang lên chắc chắn không phải ảo giác.
Quách Gia đánh giá toàn bộ tình huống thì tự khoanh tay gật đầu một mình.
“Chúng ta thực chất đã kết thành không khác gì hôn nhân liên minh, Đại tướng quân sẽ không bỏ mặc quân ta đâu.”
“A ha.”
“Ta không biết tăng nữ nhân nhiều thế rồi định xử lý hậu quả thế nào nhưng mà.”
Theo thông tin cá nhân thì ít nhất đã vượt năm người.
Dù sao thì đó là vấn đề bản thân tự giải quyết nên Quách Gia không quan tâm thêm nữa.
Nếu được uống rượu thỏa thích và sống theo ý mình thì đó chẳng phải cuộc sống hạnh phúc sao.
“À, nhân tiện có chuyện tò mò.”
“Vâng?”
Hạ Hầu Đôn đang nhìn Quách Gia lấy bình rượu ở thắt lưng thì ném ra một câu hỏi.
“Ngươi đánh giá cực kỳ chính xác cả những nhân vật chưa từng gặp mặt.”
“Ta thông minh mà.”
“…….”
Thật sự không biết khiêm tốn là gì.
Có lẽ tính cách đặc biệt thế này nên mới hợp với Tào Tháo.
Kẻ kỳ quặc bên cạnh chỉ có kẻ kỳ quặc là đúng thật.
“Vậy ngươi nhìn Đại tướng quân thế nào?”
“A a… Ý là chuyện đó sao?”
Người đã dự đoán chính xác cái chết của Tiểu Bá Vương Tôn Sách dưới tay một kẻ vô danh tiểu tốt trong lịch sử.
Quách Gia từng liệt kê mười khuyết điểm của Viên Thiệu cho Tào Tháo e ngại đối đầu Viên Thiệu rồi khẳng định không cần sợ thì dùng giọng điềm tĩnh nói.
“Giống Cao Hoàng đế (高皇帝, thụy hiệu của Hán Cao Tổ Lưu Bang) là chuẩn nhất.”
“Thật sao?”
“Có lẽ vậy.”
Quách Gia uống rượu liên tục rồi đáp.
Chỉ là kẻ ăn không ngồi rồi ở vùng quê hẻo lánh Bái huyện.
Hán Cao Tổ so với Hàn Tín thì thiếu năng lực thống lĩnh binh sĩ, không dự đoán được cục diện toàn cục như Trương Lương, cũng không biết cách cai trị quốc gia như Tiêu Hà.
Nhân vật ấy có thể đánh bại Tây Sở Bá Vương không có đối thủ rồi kiến lập nhà Hán là nhờ lý do gì.
Biết thừa nhận khuyết điểm và sai lầm của bản thân.
Lắng nghe ý kiến nhân tài dưới trướng, phân biệt đúng sai rồi có quyết đoán để theo đuổi điều đúng.
Khi quốc gia hỗn loạn thì anh hùng xuất hiện.
Nhưng ngay cả Hán Cao Tổ ấy đến cuối đời cũng không tin tưởng người khác rồi tàn sát nhiều công thần.
Thỏ Tử Cẩu Phanh (兔死狗烹).
Bắt xong thỏ thì con chó săn bắt thỏ cũng bị chủ nhân nấu ăn.
Xét kỹ thì Hán Cao Tổ có lý do để đưa ra quyết định ấy nhưng…
Cuối cùng nghi ngờ người khác rồi đẩy họ đến cái chết là sự thật.
Một trong những binh pháp gia xuất sắc nhất cổ kim được gọi là Quốc Sĩ Vô Song là Hàn Tín đã đánh giá Hán Cao Tổ như sau.
“Bất năng tướng binh, nhi thiện tướng tướng.”
(不能將兵, 而善將將)
───Bệ hạ thiếu năng lực thống lĩnh binh sĩ nhưng có năng lực trở thành tướng của tướng chứ không phải tướng của binh sĩ.
───Đây là năng lực vượt trội không thể so sánh với kẻ tầm thường này.
“Ủa? Đột nhiên nói gì vậy?”
“Chỉ là độc thoại thôi.”
Quách Gia đã say khướt thì mặt đỏ bừng cười ngây ngô.
Liệu Đại Tướng Quân có đi vào vết xe đổ của Hán Cao Tổ không?
Quan sát điều đó chắc chắn rất thú vị.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
