Chương 360: Năng thần trị thế, gian hùng loạn thế (1)
Từ Châu, quận Hạ Bì, huyện Hạ Bì (徐州 下邳郡 下邳縣).
Nơi đặt quan phủ của Từ Châu mục cai quản Từ Châu, đồng thời là trung tâm thành thị mà trong lịch sử nguyên bản Lữ Bố chống lại Tào Tháo đến cùng rồi thủ thành.
Kể từ khi thời kỳ Quần Hùng Cát Cứ (群雄割據) mở ra, nơi các thế lực thi nhau xưng hùng xưng bá, Từ Châu vẫn luôn nằm dưới sự cai trị của một người duy nhất.
Đào Khiêm Cung Tổ (陶謙 恭祖).
Ông ta nhận lệnh triều đình xử lý Khăn Vàng ở Từ Châu, lấy danh nghĩa ổn định địa phương mà ở lại Từ Châu, sau khi Đổng Trác nắm quyền thì liên kết với hào tộc địa phương để hoàn toàn nắm giữ Từ Châu.
‘Ngài là năng thần thời bình, cũng là gian hùng thời loạn.’
(Trị thế chi năng thần, loạn thế chi hung thần - 治世之能臣 亂世之奸雄)
Hứa Thiệu (許劭), người để lại bình phẩm nhân vật được hậu thế truyền tụng mãi mãi, đã đánh giá Đào Khiêm như này.
‘Đào Khiêm chỉ giả vờ khiêm tốn bề ngoài thôi chứ trong lòng không chính trực. Ông ta đối đãi người khác hậu hĩnh nhưng chắc chắn sẽ lộ bản tính.’
Ông ta đánh giá một nhân vật đã bình định nhiều phản loạn và chứng minh năng lực trước mọi người chỉ là tiểu nhân mà thôi.
Đánh giá của Hứa Thiệu chính xác đến mức đáng sợ.
Khi danh sĩ nổi tiếng trốn loạn trung ương đến Từ Châu lánh nạn từ chối lời mời của ông ta thì ông ta nhốt vào ngục, bắt đầu chỉ giao du với đám nịnh thần luôn gật đầu trước mọi lời ông ta nói.
Chính trị mất đi sự công bằng, người lương thiện bị bức hại.
Không phải Đào Khiêm là kẻ vô năng.
Chỉ là ông ta không có đủ năng lực cần thiết của một người thống trị mà thôi.
Và chẳng bao lâu sau thì sự kiện chứng minh điều đó đã xảy ra.
Tào Tháo thống trị Duyện Châu và Đào Khiêm thống trị Từ Châu bắt đầu xung đột trực diện.
Trong lúc Tào Tháo nhận lời cầu viện của Lưu Biểu rồi đối đầu Đại tướng quân thì Đào Khiêm dẫn đại quân tấn công Duyện Châu.
Những người quan sát tình hình lấy lý do Duyện Châu đã hoang tàn vì chiến loạn lâu năm còn Từ Châu là vùng đất phú túc mà dự đoán Đào Khiêm sẽ thắng nhưng tình hình lại diễn ra hoàn toàn khác.
Mỗi khi Tào Tháo và Đào Khiêm giao chiến thì phe bại trận luôn là Đào Khiêm.
Dù ở bình địa nơi biến số không nhiều cũng vậy, dù ở rừng nơi có lợi cho phe quen địa hình cũng không ngoại lệ.
Ngay cả Đan Dương binh (丹楊兵), binh tinh nhuệ Đào Khiêm điều khiển, cũng chỉ may mắn giữ được mạng mà không phải đối thủ của Tào Tháo.
Khi chiến tranh vừa bắt đầu thì rõ ràng thế lực Đào Khiêm lớn hơn rất nhiều.
Nhưng Tào Tháo thì như chẳng quan tâm gì mà lật ngược chênh lệch quy mô nên ngược lại chân Đào Khiêm gây chiến bị lửa đốt.
Liên Chiến Liên Bại (連戰連敗).
Trước thất bại liên tiếp Đào Khiêm từ bỏ ý định đánh dã chiến với Tào Tháo rồi chuyển sang chuyên tâm thủ thành.
Xây cao tường thành, chuẩn bị lượng lớn tên, chờ viện binh bên ngoài.
Hạ Hầu Đôn quan sát tình hình ấy hỏi Tào Tháo.
‘Mạnh Đức, đám kia không có ý định ra khỏi thành thì giờ làm sao đây?’
‘Đơn giản thôi.’
Tào Tháo đáp câu hỏi của Hạ Hầu Đôn bằng giọng chẳng có gì khó.
‘Hình thành vòng vây rồi không cho một con côn trùng nào lọt qua.’
‘Hiểu rồi.’
Công thành chiến thường là thế lực lớn ở chiến trường phát động.
Ý nghĩa của điều đó là gì.
Nếu bên thủ không có mưu kế xuất sắc hay viện binh bên ngoài thì bên công kích chắc chắn thắng.
Đáng buồn thay, Đào Khiêm lại không có được cả hai điều kiện trên.
Mưu kế do chính Đào Khiêm đưa ra nếu không bị Tào Tháo ngược lại lợi dụng thì may rồi, nhân tài dưới trướng Đào Khiêm cũng không đối phó nổi một mình Tào Tháo mà phải luống cuống.
Văn Võ Song Toàn (Văn Võ Kiêm Bị - 文武兼備).
Có nhân vật nào xứng với từ này bằng Tào Tháo không.
Không thể dùng mưu kế đánh bại thế lực Tào Tháo nên giờ chỉ còn viện binh bên ngoài nhưng phương pháp cũng không có.
Thế lực có thể giúp Đào Khiêm thì đã sớm diệt vong hoặc đang chiến tranh với thế lực khác nên không có tình hình giúp ai được.
Viên Thuật ngu ngốc xưng đế rồi bị Đại tướng quân đích thân thảo phạt, Công Tôn Toản thì danh hiệu Bạch Mã Tướng Quân trở nên vô nghĩa khi thắng thua liên tục với Viên Thiệu.
Hy vọng duy nhất là Đại tướng quân đã diệt Viên Thuật nhưng Đại tướng quân từ chối lời cầu viện của Đào Khiêm.
‘Xin lỗi. Gần đây Kinh Châu và Tinh Châu đang hỗn loạn.’
Lần cầu viện thứ nhất thì lấy lý do cướp sông hoành hành ở Kinh Châu và man di quấy nhiễu gần Tinh Châu để từ chối.
Đào Khiêm tức giận vì bị từ chối nhưng lời Đại tướng quân cũng không phải hoàn toàn giả nên không biết làm sao tranh cãi.
Lần cầu viện thứ hai sau đó…
Chính xác thì không gặp được Đại tướng quân.
‘Hiện tại Đại tướng quân đã xuất chinh chinh phạt Ích Châu.’
‘Vậy, vậy thì phải làm sao….’
‘Có cách nào khác đâu.’
Nữ nhân tóc nâu tiếp đón sứ giả của Đào Khiêm cười nhẹ rồi nói.
‘Phải chờ đến khi Đại tướng quân trở về Lạc Dương thôi.’
‘…….’
‘Ít nhất phải chờ đến đầu thu thì phải… Ngài định làm sao đây?’
Sứ giả của Đào Khiêm nghe vậy thì rũ vai rồi lê bước quay về.
Để nhận viện binh bên ngoài thì phải chờ ít nhất nửa năm nữa.
Tình huống cực kỳ cấp bách nhưng với Đào Khiêm thì chỉ có thể bám víu vào chút hy vọng ấy.
Ừ. Chịu đựng vòng vây của Tào Tháo bao lâu nay rồi thì thêm một năm nữa thì có là gì.
Dù sao Tào Tháo năm nay cũng ít lộ diện.
Lý do chính xác không lộ diện thì không biết.
Có thể bị thương ở chiến trường, cũng có thể mắc bệnh lạ chưa từng nghe mà nằm rên rỉ.
Dù là gì thì với Đào Khiêm cũng là tin tốt nên ông ta cố gắng nghĩ lạc quan nhất có thể.
“Chủ, chủ công! Tào Mạnh Đức xuất hiện rồi!”
“Cái gì?!”
Cho đến trước khi Tào Tháo bất ngờ lộ diện rồi phát động tổng công kích.
Tào Tháo khác hẳn thái độ thụ động trước đây mà cực kỳ tích cực điều binh.
“Không cần sợ hãi! Đừng hoảng loạn mà bình tĩnh… Ưc!”
“Tướng quân!”
Tướng lĩnh quân Đào Khiêm đang ở trên tường thành trấn an binh sĩ trúng tên rồi ngã xuống tại chỗ.
“Ồ. Bắn chuẩn đấy.”
Kỹ năng bắn tỉa xuất sắc.
Hạ Hầu Đôn nhìn màn trình diễn xuất sắc của muội muội thì huýt sáo rồi trầm trồ.
“Ta cũng luyện cung thuật thử xem? Bắn tên giết địch trông ngầu thật.”
“…Nguyên Nhượng (元讓, tự của Hạ Hầu Đôn) tỷ tỷ. Hãy tập trung vào chiến đấu đi ạ.”
“Thôi nào, lải nhải.”
Hạ Hầu Đôn thấy phản ứng cộc lốc ấy thì nhún vai.
“Vậy đám kia chịu được bao lâu?”
“Nếu lời mưu sĩ gần đây luôn ở bên cạnh Mạnh Đức là thật thì… không chịu được lâu đâu.”
Nữ nhân không giữ lễ nghi với chủ công mà hành xử như kẻ ăn chơi.
Hạ Hầu Uyên không biết nhân vật suốt ngày uống rượu say khướt ấy có năng lực gì.
Thấy dáng vẻ muội muội như vậy thì Hạ Hầu Đôn cười lớn rồi vỗ lưng đùng đùng.
“Đừng lo! Mạnh Đức nhìn thấu người khác thì tuyệt vời lắm!”
“Ưc… Đang nhắm mà rung nên dừng tay đi.”
Hạ Hầu Uyên nói vậy nhưng vẫn thành thạo bắn tên hạ địch.
Hạ Hầu Đôn vai vác đại đao dùng giọng điềm tĩnh lẩm bẩm.
“Ừm… Thành thật thì ta cũng tò mò.”
Một tuần nữa.
Kẻ ăn chơi từng thề thốt rằng trong vòng một tuần sẽ có kết thúc dưới bất kỳ hình thức nào, lời ấy hiện lên trong đầu Hạ Hầu Đôn.
Nhân vật Tào Tháo dẫn về sau khi đột nhiên có dự cảm tốt rồi đi dạo.
Biểu cảm hài lòng cười nói rằng giờ có thể thành đại nghiệp là dáng vẻ Hạ Hầu Đôn hiếm khi thấy.
Thường nói cùng loại tụ tập mà.
Kẻ kỳ quặc bên cạnh chỉ có kẻ kỳ quặc nên Hạ Hầu Đôn gật đầu.
──────────
“Con tiện nhân…!”
Công thành chiến bắt đầu rồi đúng một tuần sau thì Đào Khiêm bị trói bằng dây thừng rồi buộc quỳ gối trong tư thế nhục nhã.
Lý do thì đơn giản.
Sau thời gian dài bị vây hãm khiến tâm thân kiệt quệ, lại thêm chiến đấu ác liệt nên vài nhân tài phán đoán không còn hy vọng nữa rồi quay lưng với Đào Khiêm.
Đám thân cận với Đào Khiêm đều là tiểu nhân chỉ theo đuổi phú quý vinh hoa của bản thân, đám tiểu nhân ấy khi tình hình bất lợi thì lập tức quay sang bám Tào Tháo như chưa từng có chuyện gì.
Khi Tào Tháo tấn công lần nữa thì cổng thành lập tức mở toang, vài tướng lĩnh thậm chí bắt Đào Khiêm dâng lên để lấy lòng.
Sau khi thống trị Từ Châu thì Đào Khiêm liên tục lộ ra hành vi đáng thất vọng.
Với lão nhân ấy thì không có ai chân thành trung thành.
“Trông cũng khá đáng xem đấy.”
Nữ nhân nhìn dáng vẻ lão nhân run rẩy tức giận không kiềm chế nổi thì khẽ cười.
“Những năm tháng làm vương ở Từ Châu thế nào?”
“Im miệng!”
Lão nhân vừa nghe giọng nữ nhân chế giễu thì lập tức gân cổ đỏ lên hét lớn.
“Con tiện nhân nhà hoạn quan ăn hại nhà Hán dám…!”
“Lão già chưa từng thắng nổi tiện nhân ấy mà lắm lời nhỉ.”
Trảo Hoàng Phi Điện (爪黃飛電).
Tên con ngựa có móng vàng và chạy nhanh như tia chớp.
Nữ nhân tóc bạc cưỡi con ngựa ai nhìn cũng gọi là danh mã nắm dây cương một tay rồi lộ vẻ nhàn nhã.
“Ta cũng ngạc nhiên đấy.”
“…….”
“Không ngờ kẻ thống trị Từ Châu lại dễ dàng đến vậy.”
Quân hùng từng đích thân bình định phản loạn nhà Hán, từ trẻ đã lộ ra tài năng xuất chúng.
Từ Châu mục Đào Khiêm cuối cùng không thắng nổi Tào Tháo.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
