Vừa cảm thấy lòng bứt rứt không yên vì tò mò về cuộc đối thoại giữa Takeru và Yamamoto, tôi vừa đi theo sau lưng Misuzu.
Khi đến một góc hành lang hầu như không có người qua lại, Misuzu quay người lại đối diện với tôi.
Mặt cô đỏ bừng, bộ dạng lúng túng như đang có điều gì khó nói.
Thoáng qua trong đầu tôi ý nghĩ, "Kh-Không lẽ là tỏ tình sao?", khiến mặt tôi cũng suýt đỏ theo, nhưng tôi nhanh chóng tự trấn an: "Làm gì có chuyện đó chứ", rồi cố tỏ vẻ bình thản.
Tôi khẽ điều chỉnh nhịp thở.
"Th-Thực ra là... hôm nay sau giờ học Misuzu sẽ đi chơi cùng Onee-sama.”
"Ừm.”
"V-Vậy nên là... Misuzu nghĩ không biết Hideyori-sama có muốn đi cùng không... T-Tại vì Misuzu và Hideyori-sama hầu như chẳng có dịp tương tác gì cả, nên Misuzu muốn anh đi cùng... kiểu vậy..."
"Được thôi."
"Nếu anh thấy phiền thì Misuzu cũng không ép đâ... Hể!? Được sao ạ!? Thật sự là được sao ạ!?"
"Được mà."
Misuzu chớp mắt liên tục.
Có vẻ như cô đã lường trước khả năng bị từ chối cao hơn hẳn.
Dù sao thì hôm nay tôi cũng chỉ định nếu gặp được Tatsuyuki-san thì gặp, chứ cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.
"A, aaaaaa... Anh là Thần thánh phương nào vậy...!?"
"Nếu muốn gặp Thần thì sang lớp khác là gặp được đấy."
Cô run rẩy dữ dội, phản ứng thái quá như thể không chấp nhận được hiện thực.
Thật khó mà tưởng tượng đây là cùng một người với cô gái lúc nào cũng mang vẻ mặt sầm sì, cô độc trong lớp học dạo trước.
Vừa dễ thương lại vừa buồn cười, khiến tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
"Phù, fufufu. Hideyori-sama khéo đùa thật đấy ạ."
Cũng chẳng phải nói đùa gì đâu, nhưng giải thích thì phiền phức nên tôi cứ coi như đó là phong cách hài hước của mình vậy.
"Dạo này quan hệ với Mitsuki thế nào rồi? Không còn gượng gạo nữa chứ?"
"G-Gượng gạo thì không có đâu ạ... Chỉ là, khi bình tâm lại và nghĩ về Misuzu của năm ngoái, Misuzu thấy không thể tưởng tượng nổi... Thật kỳ lạ đến mức buồn cười. Thật sự, thật sự Misuzu chỉ biết biết ơn Hideyori-sama mà thôi..."
"Chỉ là hai chị em hiểu lầm nhau chút thôi mà. Anh cũng chỉ xóa bỏ ấn chú chứ có làm gì đâu."
"... Bình thường thì chuyện đó là bất khả thi đấy ạ."
Gần đây tôi hay bắt gặp cảnh Misuzu vui vẻ hòa đồng với đám bạn cùng lớp như Emi và Madoka.
Thậm chí đám con trai trong lớp còn có ý kiến kiểu: "Fukamori-san, không ngờ lại dễ thương đến mức đó, đúng là điểm mù mà".
Ngay cả tôi cũng không thể ngờ được từ nguyên tác rằng Misuzu sau khi mất đi ấn chú lại là một cô gái dễ thương, tươi sáng và độc đáo đến thế này.
Tựu trung lại, có thể nói Emi và Misuzu—những nhân vật phụ thậm chí còn chẳng có lộ trình riêng trong nguyên tác—đã trở thành những con người hoàn toàn khác biệt.
Chắc chắn những game thủ biết đến nguyên tác sẽ phải kinh ngạc trước sự khác biệt một trời một vực so với nhân vật phản diện tính cách xấu xa trong game.
Ngay cả tôi, nếu chuyển sinh thành Hideyori bắt đầu từ trạng thái này, có khi cũng chẳng nhận ra đó là cùng một người.
"Cảm ơn Hideyori-sama rất nhiều! Chiều nay sau giờ học, tụi mình hẹn nhau ở cổng trường nhé! Rất mong được anh giúp đỡ!"
"Anh sẽ chờ."
"Vâng ạ!"
Nụ cười bẽn lẽn đầy dễ chịu của cô tỏa sáng rạng ngời.
Cô giờ đây đã có thể tự mình tiến về phía trước.
Tôi chia tay cô ấy trong khi cảm nhận rõ rằng cô ấy không phải là người sẽ gieo rắc sự đố kỵ cho người khác.
Tôi quay trở lại lớp học, trong lòng nghiền ngẫm về lời hứa sau giờ học hôm nay.
Takeru và Yamamoto vẫn đang tiếp tục câu chuyện, tôi bèn tiến lại gần hai người họ.
"Ra là vậy à... Cậu khổ thật đấy."
"Đừng có đi rêu rao lung tung đấy nhé."
"Lại còn nghiệp chướng sâu dày nữa chứ."
"Haa… Đúng là vậy thật..."
Tuy nhiên, có vẻ như đại hội tiết lộ người trong mộng của Takeru đã kết thúc mất rồi.
Khi tôi cất tiếng "Xin lỗi để chờ lâu", cả hai người đều giật mình thon thót.
"Nói cho tớ biết người Takeru thích là ai đi."
"Vâng vâng. Đã hết giờ của Akechi-sensei rồi."
"Hả?"
Yamamoto kéo lê bộ đồng phục của tôi lôi đi.
Tôi chẳng hiểu mô tê gì, cứ thế bị kéo xa dần khỏi Takeru.
"Cậu ấy không muốn cho Akechi biết đâu."
"Hả? Tại sao?"
"Cậu không có năng lực phán đoán tình hình nhỉ..."
Yamamoto nhất quyết không chịu nói, và Takeru cũng im như thóc.
Chẳng hiểu tại sao tôi lại bị tẩy chay, bắt nạt công khai thế này...
"Gợi ý thôi! Gợi ý đi! Cùng lớp hả!?"
"Ai biết? Sao nhỉ? Chỉ là, nghe đâu đối tượng nam hay nữ được thích cũng y hệt nhau thôi."
"Chẳng hiểu gì cả!? Một kiểu ẩn dụ nào à!?"
"Sự thật đơn thuần thôi."
"Hoàn toàn không hiểu..."
"Đúng là cậu chẳng có chút năng lực phán đoán nào nhỉ. Cậu nên học cách tự mãn một chút đi."
Yamamoto cứ lải nhải mấy chuyện khó hiểu.
Tôi không hiểu tại sao họ lại giấu giếm kỹ đến thế.
"Lý do Juumonji không muốn nói cho cậu biết, sao cậu không thử tự hỏi lòng mình xem?"
"Đ-Được rồi."
"Sắp sinh hoạt chủ nhiệm rồi, thế nhé."
Tôi nhớ lại lời của Yamamoto.
Tự hỏi lòng mình xem...
............
............ Aa.
Nhắc mới nhớ, tôi chưa từng nói cho Takeru biết người tôi thích là ai cả.
Đã thế mà lại đòi hỏi chỉ mình Takeru nói ra người cậu ấy thích thì đâu có công bằng...
Cậu ấy thì đã biết chuyện Yamamoto đang hẹn hò với Hasegawa Hinano rồi...
Ra là vậy...
Vì tôi không tiết lộ người mình thích nên Takeru cũng không tiết lộ sao...
Chắc chắn nếu có dịp tôi tiết lộ người mình thích cho Takeru, cậu ấy cũng sẽ nói cho tôi biết thôi.
"Nè nè, Akechi-shi. Cậu không biến lại thành Yoriko-shi sao?"
"Yoriko chết rồi."
"Vô tình quá đi! Vô tình quá đi!"
"Đừng có làm ồn nữa..."
Tôi vừa chống cằm lên bàn vừa qua loa đáp lại tên Shirata ngồi bàn bên cạnh.
Người con gái Takeru thích.
Lời hứa với Misuzu.
Trong khi tôi đang suy nghĩ về những sự việc buổi sáng thì tiếng chuông báo hiệu giờ sinh hoạt đầu giờ vang vọng khắp trường...
Tluc: Khái niệm-san =)))