Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25636

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Arc 12: Bình Yên Thoáng Chốc [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 346: Fukamori Misuzu Muốn Trở Thành Chỗ Dựa

Chương 346: Fukamori Misuzu Muốn Trở Thành Chỗ Dựa

Đi đổi tiền quay lại, tôi thấy Mitsuki và Misuzu đang bị hai gã đàn ông quấy rầy.

Một người là nữ chính, người kia là em gái của cô ấy.

Cả hai đều là tuyệt sắc giai nhân, bảo sao không hút hồn người khác cho được.

Việc cánh đàn ông không thể ngó lơ họ cũng là lẽ thường tình.

……Biết là vậy, nhưng tôi vẫn cảm thấy bực bội và khó chịu vô cùng.

Mang theo nỗi bứt rứt trong lòng, tôi bước tới chắn trước chị em nhà Fukamori, đối mặt với hai gã kia.

"Các người có việc gì với người đi cùng tôi thế?"

Tôi trừng mắt, tỏa ra khí thế áp đảo để can thiệp.

Hai gã kia nhìn thấy tôi thì cứ há hốc mồm kinh ngạc.

"Hả!? Mày là thằng nào!?"

"Mày tính gây sự thật đấy phỏng!? Đụng vào cặp bài trùng Funamasa này là mày nhập viện như chơi đấy!"

Rồi ánh mắt cả hai cùng chạm nhau.

"…………A, a, a, Akechi-senpai!? V, vất vả cho anh quá ạ!"

"Th, thật sự là bọn em đã quá trớn rồi ạ! Không ngờ lại là người đi cùng Akechi-senpai…… X, xin lỗi anh."

"…………"

Hóa ra lại gặp người quen là khách ruột của tiệm game, họ đang cúi đầu tạ lỗi với tôi.

"Hả? L, là người quen của cậu sao Hideyori……?"

"Là đàn em của Hideyori-sama ạ……?"

Tôi đang nghĩ xem nên trả lời câu hỏi vô cùng hiển nhiên này thế nào.

Một mối quan hệ xã hội mà giải thích cho người khác nghe thì phiền phức kinh khủng.

Đúng với cái danh xưng cặp bài trùng Funamasa, tướng tá bọn họ to con và mặt mũi trông khá bặm trợn.

"Mấy người này là senpai năm hai trường khác đấy."

“Senpai năm hai trường khác á!?"

"…………"

Misuzu thốt lên đầy kinh ngạc với tông giọng cao vút.

Mitsuki thì dường như câm nín vì quá sững sờ.

"Funamasa nghĩa là trường Cao trung Funamasa sao……"

Mitsuki lầm bầm như để tự trấn an bản thân, tay đặt lên ngực để lấy lại bình tĩnh.

"Làm gì có trường Cao trung Funamasa nào đâu Onee-sama……"

"Hể!?”

"Họ của hai người này là Funayama và Masaji. Từ đó cái biệt danh Cặp bài trùng Funamasa mới lan truyền ra đấy."

"…………"

"Onee-sama…… Mặt chị đỏ bừng rồi kìa……"

Mà, tôi nghĩ nếu chịu khó tìm thì chắc cũng có trường nào tên là Cao trung Funamasa thật đấy.

"Xin lỗi ạ……"

"Thật lòng xin lỗi vì bọn em không xuất thân từ trường Cao trung Funamasa. Bọn em học Cao trung Kitakita ạ."

"Không cần xin lỗi chuyện đó đâu…… Khó chịu quá đi……"

Mitsuki với khuôn mặt đỏ lựng, xòe tay ra che đi sự xấu hổ.

"Mà sao các người lại gọi Hideyori-sama là senpai thế……?"

"Hồi học sơ trung, bọn này bị đàn anh trong câu lạc bộ Judo chèn ép, không còn chỗ dung thân nên sinh ra hư hỏng. Lúc đó Akechi-senpai đã thuyết giáo rằng [Vậy thì chuyển sang chơi môn thể thao khác là được chứ gì?], nhờ thế mà bọn này mới cải tà quy chính đấy."

“Senpai đúng là cực phẩm luôn!"

Mà, cũng vì từng trải qua hoàn cảnh tương tự nên tôi không thể bỏ mặc bọn họ được.

Hơn nữa, khác với tôi, họ không bị chấn thương hay gì cả, nên tôi chỉ khuyên chuyển hướng thôi.

Đó là lời khuyên đúc kết từ việc tôi từng chứng kiến vài thành viên chuyển từ cầu lông sang kiếm đạo ngon ơ.

"Mang tiếng là cải tà quy chính mà lại đi tán tỉnh ép buộc chị em Mitsuki như thế sao?"

"Vô cùng xin lỗi Akechi-senpai ạ!"

"Người các cậu cần xin lỗi không phải tôi mà là Mitsuki và Misuzu mới đúng chứ?"

"Thật lòng xin lỗi hai chị em! Bọn tôi sẽ không bao giờ dám tán tỉnh cả hai nữa đâu!"

Hai gã bặm trợn cúi gập đầu trước chị em nhà Fukamori.

Nếu không phải là người quen của tôi, tôi cũng lo họ sẽ tiếp tục quấy rối người khác, nhưng hy vọng sau vụ này họ sẽ chừa.

"C, cậu được đàn em kính trọng ghê nhỉ……"

"Nói ra thì hơi thất lễ, nhưng bọn này cứ có cảm giác Akechi-senpai già dặn hơn tụi này nhiều. Trong khi Juumonji hay Yamamoto lại chẳng mang đến cảm giác đó chút nào."

"Đúng là thất lễ thật đấy."

Bị coi là ông chú già hơn cả Takeru và Yamamoto sao?

Cú sốc này hơi lớn đấy……

"Thật sự nói sao ta…… Cảm giác anh có cái sức nặng của một nạn nhân đã từng trải qua hoàn cảnh tương tự ấy ạ."

"Anh còn tận tình với bọn em hơn cả đám giáo viên hay huấn luyện viên nữa…… Anh đã cứu rỗi chúng em."

"Cậu không cần nói mấy chuyện thừa thãi đó đâu."

Rõ ràng điều đó mâu thuẫn với cuộc đời hiện tại của tôi.

Ngoài Madoka—người biết về kiếp trước Toyotomi Mitsuhide—thì hình tượng Akechi Hideyori trong mắt mọi người, kể cả Mitsuki và Misuzu, sẽ bị sai lệch hoàn toàn.

"Anh muốn đổi tiền không Akechi-senpai!?"

“Tôi đổi rồi, không cần đâu."

"Vậy bọn em xin biếu anh chút tiền bồi thường tinh thần ạ."

"Thế thì khác gì trấn lột đâu chứ, tôi không nhận đâu!?"

Thấy phiền phức quá nên tôi đuổi khéo cặp bài trùng Funamasa đi.

Thế là bọn họ vừa đi vừa cúi đầu chào rồi rời khỏi trung tâm trò chơi.

"……Hideyori-sama. Có phải anh từng có quá khứ trắc trở hay vấp ngã gì không ạ?"

"…………Không có đâu. Anh chỉ là một học sinh bình thường như bao người khác thôi."

"Hideyori…… Cậu vừa thoáng làm vẻ mặt buồn bã đúng không?"

"Đâu có? Làm gì có chuyện đó."

"…………Vậy sao."

Thời gian của tôi vẫn mãi ngưng đọng.

Kể từ khoảnh khắc cánh tay này bị hủy hoại, bầu trời trong tâm trí tôi lúc nào cũng u ám mây mù.

Tôi nhắm mắt lại và hít một hơi thật sâu.

Phải thay đổi tâm thế thôi……

Tôi không phải là Toyotomi Mitsuhide.

Tôi là Akechi Hideyori.

"Tại vụ lùm xùm này mà tốn thời gian quá Onee-sama nhỉ."

"Đúng thật. Tiếc là chắc không còn thời gian để chơi gắp thú bông nữa rồi."

"Uwa, đúng thật luôn."

Thời gian dây dưa với cặp đôi Funamasa khá lâu nên trời cũng đã muộn.

Theo lời đề nghị "Hẹn dịp khác lại cùng đi chơi nhé!" của Misuzu, chúng tôi quyết định giải tán.

Tuy cảm giác chưa thỏa mãn lắm, nhưng cơ hội đi chơi game thì thiếu gì.

Tôi bắt đầu rảo bước một mình về phía nhà ga.

✦✧

"Onee-sama…… Misuzu muốn trở thành người có thể trở thành chỗ dựa cho Hideyori-sama."

"……Ừm. Chị cũng nghĩ vậy."

Sau khi chia tay Hideyori, cặp song sinh đã kể lại chuyện ở trung tâm trò chơi trong bữa cơm tối tại nhà.

Cả hai đều lờ mờ cảm nhận được một bóng tối ẩn sâu bên trong Hideyori mà ngày thường cậu không bao giờ bộc lộ, giống như Dấu Ấn của Misuzu vậy.

"Đó có phải là…… điều mà Hideyori vẫn luôn che giấu không nhỉ?"

"Được anh ấy cứu giúp, vậy mà bản thân lại chẳng thể làm gì để giúp lại anh ấy, Misuzu thấy ghét bản thân mình quá……"

Nếu hỏi thẳng Hideyori thì chắc chắn cậu sẽ lảng tránh.

Cặp song sinh nhạy cảm nhận ra rằng, có lẽ họ đã chạm vào một "bãi mìn" tâm lý nào đó được Hideyori giấu kín.

Ánh mắt lạnh lùng như một người hoàn toàn khác thi thoảng lại xuất hiện ấy.

Rốt cuộc thì, đằng sau đó ẩn chứa điều gì?

Không tìm ra câu trả lời, cả hai thấm thía rằng mình vẫn chưa biết gì về Hideyori, và cảm thấy day dứt trước sự bất lực của bản thân.

Một nỗi sợ hãi mơ hồ len lỏi trong tâm trí hai chị em, rằng một ngày nào đó Hideyori sẽ không còn là Hideyori mà họ từng biết nữa……