Chương 347: Tsugaru Madoka Ban Án Tử
Bãi bồi ven sông, nơi dòng nước lững lờ trôi.
Tôi đang đứng đó chờ một người.
Nắng ấm chan hòa, cơn gió hiu hiu lay động mái tóc.
Ngày sinh nhật 7 tháng 7 của tôi đang ngày một đến gần.
"Thế giới tái sinh. Đó là một tương lai khác với thế giới ta từng bước qua..."
"Cái gì thế kia? Cậu đang ngâm nga bài OP của [Phá Vỡ Chuỗi Buồn] đấy à?"
"Uwa, lạnh quá!?"
Chẳng có ý nghĩa gì đặc biệt, tôi chỉ đang buột miệng hát bài nhạc chủ đề đầu tiên của nguyên tác do StarChild thể hiện—bài hát chưa hề được phát hành ở thế giới này—thì đột nhiên bị một bàn tay lạnh toát áp vào gáy khiến tôi ngửa người ra sau.
Đã thế, còn ươn ướt nữa chứ.
Tôi suýt nữa thì ngã ngửa vì giật mình, vội dồn sức xuống chân để trụ lại.
"Ma... Madoka!"
Người tôi đang chờ, và cũng là người quen duy nhất có thể thốt ra cái cụm từ [Phá Vỡ Chuỗi Buồn], chỉ có một mà thôi.
Tôi vừa gọi tên cô vừa quay lại nhe nanh múa vuốt.
"Thấy sao hả? Tuyệt kỹ của tớ: Bàn Tay Đa Cảm."
"Chả hiểu cậu nói cái gì. Mà sao tay cậu ướt nhẹp lại còn lạnh ngắt thế hả!?"
"Quà tặng đồ uống nè."
"Á, cái cổ tớ!?”
Lại vào đúng vị trí gáy lúc nãy, nhưng lần này là một vật giống lon nước lạnh hơn cả tay Madoka áp vào.
Tôi giãy nảy, lắc cổ lia lịa.
"Ihihihi... Á."
"Hả!? 'Á' cái gì!? 'Á' cái gì cơ!?"
"Tại Akechi-kun giãy mạnh quá làm lon nước trượt vào trong áo lót rồi..."
"Á!? C-Cái đó là...!!"
Lon nước lạnh dính chặt vào lưng.
Dù đã mờ đi nhưng nó thấm vào những vết sẹo do bị ngược đãi ngày xưa, khiến vết thương kỳ quặc cũ nhói lên.
Dù đã quen với đau đớn, nhưng cái lạnh thấu xương gợi nhớ nỗi đau quá khứ khiến tôi không chịu nổi, vội kéo áo sơ mi ra khỏi quần, lon nước ngọt rơi xuống đất nghe cái 'Cốp'.
"X-Xin lỗi nhé Akechi-kun... Cậu không bị bỏng lạnh đấy chứ!?"
"Bị thế này mà bỏng lạnh thì sao tớ dám xuống hồ bơi..."
Tâm trạng tôi không tệ đến mức nổi điên vì một trò đùa dai.
Tôi tự trấn tĩnh, coi như nể tình lon nước ngọt mà tha thứ cho cô nàng.
"Thiệt tình. Cậu mua nước gì đấy...?"
"Coca."
"Lúc nãy rung lắc dữ lắm đấy biết không!? Chắc chắn là bị xóc tung lên rồi còn gì!?"
Tôi nhặt lon Coca Zero nhãn đen rơi dưới đất lên.
Giờ mà mở ra chắc bọt phun tung tóe mất.
Đừng có dùng nước có ga để đùa dai chứ.
"Thế đồ uống của Madoka là gì?"
"Tớ uống trà Waai Ocha."
"Đừng có đùa."
Cô ngồi xuống cạnh tôi và mở lon trà.
Tôi lầm bầm càu nhàu, đằng nào cũng nhét vào lưng thì nhét lon trà ấy chứ.
"Chà... Cũng khá lâu rồi kể từ khi tụi mình chết nhỉ. Ahahahaha."
"Đánh trống lảng thô thiển quá đấy!"
Cô lảng tránh ánh mắt tôi. Tôi buộc phải thốt lên, đừng có biến chuyện nặng nề như vậy thành chuyện cười chứ.
"Dạo này cậu thế nào, Akechi-kun?"
"Vừa bị một cô nàng tóc xanh nào đó nhét lon Coca vào lưng làm toác cả vết thương lòng do bạo hành đây này. Ahahahaha."
"Tớ xin lỗiiiii!"
Cô dập đầu tạ lỗi một cách nghiêm túc luôn.
Được xin lỗi chân thành đến thế làm tôi lại thấy áy náy.
Nhưng mà, bằng cách nào đó...
"Ahahahaha!"
"Fufufufu."
Thấy buồn cười quá, tôi nhìn Madoka rồi bật cười.
Cái sự hậu đậu kỳ quặc ấy giống hệt Kurusu-san, khiến trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc yêu thương khó tả.
"Thế, nói nghiêm túc thì dạo này sao rồi?"
"Tớ vẫn đang cố gắng bẻ gãy cái death flag của mình đây. Nhưng mà..."
"Nhưng mà?"
Madoka tinh ý nhắc lại ngay khi thấy tôi ấp úng.
Tôi liếc nhìn Madoka, thấy cô đang nhìn chằm chằm vào mình.
"Việc đời sống cao trung vẫn còn hơn 2 năm nữa mới kết thúc thật khổ sở..."
"Ừ-Ừ ha..."
Đi học thì cũng vui đấy.
Nhưng mỗi khi chợt nhớ đến kết cục của Hideyori trong nguyên tác, cuộc sống thường ngày lại trở nên đáng sợ.
Thực tế là tôi đã suýt chết vài lần rồi.
"Nhìn nhận một cách khách quan thì, tớ lo là cậu có ngày sẽ bị đâm đấy."
"Thật á!?"
Madoka vừa phán một câu xanh rờn về cái chết đáng sợ với vẻ mặt nghiêm trọng.
"Đùa thôi!"
"Phù... May quá..."
Cô cười tươi nhận là nói đùa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Có vẻ nỗ lực của tôi đã đơm hoa kết trái.
"Đùa thôi..."
"Hả!? Thế là tớ bị giết thật à!?"
Madoka trầm mặt xuống, nói với giọng chán nản.
Ơ? Hả?
Sự bất an trong tôi tăng vọt.
"Đùa đấy mà!"
"Nghiêm túc giùm cái đi!"
Bị xoay như chong chóng, cảm xúc của tôi rối tung cả lên...
Cảm giác vừa bất an vừa an tâm cùng tồn tại này, trong suốt 30 năm cuộc đời tôi mới nếm trải lần đầu...
"Fufufu. Trêu Akechi-kun vui thật đấy, thích quá đi."
"Cái đồ này..."
Kurusu-san thì đáng yêu là thế, vậy mà khi mang khuôn mặt của Madoka lại có chút đáng ghét, chắc là do những gì tích tụ bấy lâu nay và mấy cái tính nết kiểu này đây.
Nhìn cô lúc thì thấy khác hẳn Kurusu-san, lúc thì lại thấy giống, thật bận rộn.
Mà sao cả Emi lẫn Madoka đều thích trêu chọc tôi như món đồ chơi thế nhỉ...
Chẳng có chút uy nghiêm đàn ông nào cả, nghĩ mà buồn.
"Nè, Akechi-kun. Tớ có việc muốn nhờ..."
"Vừa trêu người ta xong đã nhờ vả, thần kinh cậu làm bằng gì vậy?"
"Tớ cho cậu mượn đùi một lát nè!"
"Chẳng thèm nghe người ta nói luôn..."
Cô vỗ vỗ lên đầu gối.
À, tôi hiểu ra và gật đầu.
"Cậu nhạy bén thật đấy."
"À ừ."
Thế rồi tôi đặt lon Coca đang ướt đẫm nước lạnh lên đùi Madoka.
Không có tất da chân hay gì bảo vệ, lon nước chạm trực tiếp vào da thịt khiến chân cô giật nảy lên.
"Kyaa!?"
"Ahaha! Madoka cũng biết phát ra tiếng kêu dễ thương đấy nhỉ."
Tôi chụp lấy lon Coca, cười đắc thắng vì đã trả đũa thành công.
Lon Coca này giờ đã thành vũ khí, nhưng đợi khi nào chắc chắn ga không phun ra nữa tôi sẽ uống nó tử tế.
"Hứ...!? Giọng tớ bình thường khó nghe lắm sao?"
"Làm gì có! Giọng bình thường dễ thương 100, thì cái giọng bất ngờ lúc nãy dễ thương tới 1000 lận."
"C... Cái gì chứ, gian xảo."
"Aa, đỏ mặt rồi! Này thì!"
"Kyaa!?"
"Haha! Dễ thương, dễ thương quá.”
Áp lon Coca vào đôi má đỏ bừng của Madoka, lại thêm một tiếng kêu dễ thương vang lên.
Madoka đáng yêu thật đấy...
Có lẽ vì đây là người cho phép tôi trở thành một Toyotomi Mitsuhide, nên cái bản tính muốn trêu chọc Kurusu-san—hay nói đúng hơn là Madoka—trong tôi lại trỗi dậy.
"Akechi-kun xấu tính..."
Madoka phồng má giận dỗi.
Vừa cười tủm tỉm trước dáng vẻ đó, tôi vừa gối đầu lên đùi Madoka và nằm xuống.
Có vẻ cô muốn tôi gối đầu lên đùi mình.
"Quả nhiên là cậu biết thừa còn gì!"
"Phải trả lại những gì Madoka đã bắt nạt tớ bấy lâu nay chứ."
"Cái đó người ta gọi là trả thù, không phải trả ơn đâu nhé!"
"Đau!? Dừng, dừng lại!? Nếu đây là thế giới trong mơ thì tớ tỉnh mộng mất!!"
Madoka không dùng móng tay mà chỉ véo má tôi kéo giãn ra.
Tôi phản ứng hơi thái quá một chút làm cô bật cười khúc khích.
"Đúng ha... Nếu đây là thế giới trong mơ thì đừng nên tỉnh lại thì hơn... Thế nên tớ không véo má cậu nữa."
"Gì vậy trời?"
"Tớ không muốn phải sinh ly tử biệt với Akechi-kun thêm lần nào nữa đâu. Tớ không muốn đây chỉ là giấc mơ..."
"Ma... Madoka-san...?"
Mắt cô đỏ hoe, hình như sắp khóc.
Madoka nắm lấy bàn tay tôi đang nằm trên đùi cô nàng.
Bàn tay đó đang run lên bần bật từng hồi.
Cô siết chặt lấy tay tôi như muốn nói rằng sẽ tuyệt đối không buông ra.
<Tác Note>
Madoka ngọt ngào quá đi mất.
Madoka lạnh lùng đã chết, chỉ còn lại sự ngọt ngào trước mặt Hideyori mà thôi...
Lần tới, màn ân ái vẫn còn tiếp diễn...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
