Chương 348: Akechi Hideyori Suy Ngẫm Về Giấc Mơ
Madoka khẽ rơi một giọt lệ, cô lấy tay trái dụi mạnh lên mắt.
Dù vậy, tay phải của cô vẫn nắm chặt lấy tay tôi.
──Không muốn buông ra đâu.
Sự ích kỷ ấy của Madoka truyền đến tôi thật rõ ràng.
"…………Hay là chúng mình bỏ trốn khỏi nơi này đi?"
"Hả?"
Một giọng nói lí nhí thốt ra từ miệng Madoka.
Giọng nói yếu ớt đến mức nếu không tập trung lắng nghe thì chắc tôi đã bỏ lỡ, thật kỳ lạ là gió đã không át mất tiếng nói ấy.
"Đến một vùng đất không liên quan gì đến nguyên tác, chỉ có tớ và Akechi-kun cùng nhau chạy trốn. Thế giới này rộng lớn lắm đấy."
"Đúng ha…… Khi tớ lướt Yahoo Anser, có những kẻ tớ chưa từng thấy mặt mũi bao giờ trên khắp thế giới bình luận trả lời tớ. Cảm giác có rất nhiều nơi mình có thể sống tốt mà không cần ở đây, nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi."
"Đúng đúng! Vậy nên bọn mình sẽ chạy trốn trong 2 năm."
"Thế thì chỉ là lưu ban 2 năm thôi, sau 3 năm nữa lại phải đi học cao trung à?"
"Vậy thì thôi học luôn."
"Mới tốt nghiệp sơ trung thì hơi…… Tớ sở hữu Gift nên có nghĩa vụ phải tốt nghiệp Học viện Gift nữa."
Dù sao thì luật pháp cũng quy định thế rồi.
Chẳng hiểu rõ lắm, nhưng hồi sơ trung tớ bị bắt ký vào mấy giấy tờ kiểu vậy mà.
"Thế thì chuyển trường đi. Chỉ cần rời khỏi sân khấu của nguyên tác là được chứ gì."
"Aa! Hay đấy! Good!"
Trong khi đang nằm gối đầu lên đùi Madoka, tôi giơ ngón cái lên trước mặt cô nàng.
Madoka bật cười như thể thấy tôi thật kỳ quặc.
"Rồi sau khi rời xa nguyên tác, Akechi-kun sẽ bắt đầu tập lại Kendo."
"Kendo sao…… Mà, thi thoảng tớ vẫn vung kiếm tre nên chắc quay lại cũng dễ thôi……"
"Cái đó ấy…… Tuyệt kỹ Kendo mạnh nhất của Toyotomi-kun ấy! Tớ muốn nhìn thấy chiêu đó lần nữa."
"Aa! Bàn tay Đa cảm!"
"Đồ ngốc! Đó là tuyệt kỹ của tớ chứ!"
Madoka hơi nhấc đầu gối lên, húc nhẹ vào đầu tôi một cú yếu xìu.
Tôi vừa nói "Con nhỏ này!" vừa chỉnh lại tư thế nằm cho thoải mái.
"Không phải! Cái chiêu mà cậu đánh bật kiếm tre của đối thủ bay lên trời ấy!"
"À, Makiage hả."
"Đúng đúng! Kiếp trước trong câu lạc bộ chỉ có mỗi Toyotomi-kun làm được thôi. Tớ muốn xem lại chiêu đó ghê."
"Thì, mới gần đây tớ có thực chiến dùng Makiage rồi mà."
"Oa!? Ăn gian thế!"
Tôi nhớ lại lúc tước đoạt lưỡi hái của Ma Vương.
Có vẻ kỹ năng cuốn kiếm của tôi vẫn chưa bị mai một.
"Toyotomi-kun lúc đấu Kendo ngầu lắm luôn á."
"Chỉ có mỗi Kurusu-san nói vậy thôi. Tập Kendo là môn thiểu số nên chẳng được hâm mộ chút nào đâu…… Thời đại này lúc nào cũng là bóng chày với bóng đá thôi."
Mấy tên dự bị bên câu lạc bộ bóng chày còn có đầy bạn gái, trong khi tôi thuộc hàng mạnh bên câu lạc bộ Kendo thì lại chẳng có lấy một bóng hồng nào vây quanh, tôi vừa tự giễu vừa cười khổ.
Nếu buộc phải kể ra thì chắc chỉ có mấy nữ chính trong Galge game là vợ tôi thôi……
"Toyotomi-kun hay Akechi-kun không cần được hâm mộ đâu! Vì có tớ ở đây rồi mà!"
"Lý lẽ nghe bạo lực thế……"
"Akechi-kun không biết thôi chứ tớ ghen tuông bất ngờ đấy nhé."
"Toàn mấy lời mà Kurusu-san chẳng bao giờ nói nhỉ."
Nói sao nhỉ, từ trước tôi đã nghĩ cô là sự pha trộn giữa Tsugaru Madoka của nguyên tác và Kurusu Yumi.
Thực tế thì cho đến đầu những năm tiểu học, cô ấy đã sống với tư cách là Tsugaru Madoka, nên chắc chắn là có sự hỗn hợp rồi.
Bản thân tôi cũng có ký ức của Akechi Hideyori đến năm 5 tuổi, nên tôi tự nhận thấy suy nghĩ của mình có phần cực đoan hơn so với kiếp trước.
"Cách nói chuyện của Akechi-kun cứ như thể Kurusu Yumi tốt hơn ấy…… Tớ mà cứ bị nói thế mãi là tớ ghen với cả Kurusu Yumi luôn đấy……"
"Hả……?"
Bị một Tsugaru Madoka vốn mang hình tượng "Cool of Hell" thú nhận như thế, tôi chẳng biết phải làm mặt thế nào cho phải.
Tôi chưa từng ghen tị với Toyotomi Mitsuhide.
Nên tôi không hiểu cái cảm giác ghen tị với chính bản thân mình ở tiền kiếp nó ra sao……
"Không sao đâu. Tớ cũng rất thích Madoka mà."
"A, Akechi-kun……"
Madoka có vẻ rất vui, cô lấy ngón tay gãi má, rồi mân mê tóc mái đầy ngượng ngùng.
Ước gì khoảng thời gian êm đềm này cứ kéo dài mãi mãi……
Tiếng nước sông chảy nghe thật dễ chịu.
"Có chuyện này tớ muốn hỏi Akechi-kun từ lâu rồi, được không?"
"Gì thế?"
"Akechi-kun muốn trở thành gì trong tương lai?"
"…………Ai biết được. Tớ từng chết một lần trước khi kịp thực hiện ước mơ tương lai, nên tớ chẳng mường tượng được cảnh mình sống lâu đến thế."
Từ trên đùi Madoka, tôi nhìn thấy bầu trời xanh thẳm.
Cứ nghĩ đến chuyện mình sẽ lại hóa thành tro bụi rồi bay lên bầu trời kia, tôi lại chẳng thể suy nghĩ nghiêm túc về tương lai được.
"Madoka muốn làm giáo viên trường học hả?"
"Đó là ước mơ của Kurusu Yumi, còn tớ thì vẫn chưa quyết định."
"Vậy à. ……Để tớ thử nghĩ chút nhé."
Cô cười "Ahaha..." đầy gượng gạo.
Tôi thử tưởng tượng về cái gọi là tương lai gần mà bình thường tôi chẳng bao giờ nghĩ tới.
Tôi nhắm mắt lại khoảng 3 phút, im lặng suy ngẫm.
Vì từ "tương lai" nghe xa vời quá nên chẳng nghĩ ra gì, tôi đành thành thật nghĩ xem mình muốn làm gì trong khoảng 5 năm tới.
"Để xem nào…… Chính thức trở thành đệ tử của Tatsuyuki-san rồi làm cái gì đó này, hay là công việc nào đó liên quan đến StarChild chẳng hạn…… Hoặc là đuổi cổ Master đi rồi chiếm đoạt quán cà phê chắc cũng vui lắm."
"Cậu tuyệt đối không đời nào đuổi Master đi đâu mà làm bộ……"
"Đến cuối lại tấu hài mất rồi."
"Nhưng mà cậu có tương lai đấy chứ. Vậy thì hãy biến nó thành hiện thực đi!"
"Đúng ha…… Kể được tận 3 cái lận…… Thế thì tớ không thể chết được rồi, phải sống để thực hiện chúng chứ."
Cả ba việc nghe chừng lương lậu đều bấp bênh, nhưng chính vì thế mới có cảm giác đáng để làm, tôi tự thấy mình đúng là có máu liều với mấy ước mơ ngớ ngẩn đó.
"Lúc nào Akechi-kun sắp chết, tớ sẽ đi gọi Juumonji-kun hoặc Yamamoto-kun đến!"
"Madoka-san không cứu tớ sao!?"
"Nếu tớ đi thì có khi tớ lại mong muốn hi sinh bản thân mất……"
"Thế thì nhớ gọi Takeru hoặc Yamamoto nhé! Madoka cấm có được chết đấy!?"
"Cảm ơn cậu đã lo lắng."
"Kh, không có gì. Bình thường mà……"
Sau đó, cả hai cùng im lặng, cuộc trò chuyện đứt quãng.
Tụi tôi tận hưởng khoảng thời gian trôi qua êm đềm, chỉ còn tiếng gió và tiếng nước sông.
Tôi đã được chữa lành trong không gian chỉ có hai người cho đến tận khi Madoka than đau đầu gối……
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
