Tái Sinh Thành Tên Bạn Thân Rác Rưởi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

(Đang ra)

Gã Vô Lại Của Nhà Bá Tước

Yoo Ryeo Han

Nhưng dù vậy, vẫn đáng để thử coi đây là cuộc sống mới của mình.

9 8

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

54 1384

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

385 1568

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

(Đang ra)

Bạn có thích nhân vật chính Romcom không?

Rinae Chikai

Akashi Yuto luôn thắc mắc điều đó.“Sousuke~, hôm nay cậu cũng ngầu lắm đó~, tớ yêu cậu lắm~”“Rồi rồi, cậu lúc nào cũng nói vậy nhỉ.

607 25630

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

76 71

Arc 12: Bình Yên Thoáng Chốc [ĐANG TIẾN HÀNH] - Chương 351: Mishima Haruka Gây Tò Mò

Chương 351: Mishima Haruka Gây Tò Mò

Vào buổi tan trường sau giờ học.

Tại nơi làm thêm Sanctuary, Yoru Hiru đang trong ca làm việc.

Cô nàng mời người bạn cùng lớp Mishima Haruka ngồi vào ghế tại quầy.

Sau đó, Yoru biến mất vào trong bếp, hào hứng nghĩ ra thực đơn thử nghiệm và mang ra phục vụ cho Haruka.

“Tèn ten! Thấy sao hả Haruka!”

“Tr, trông ngon tuyệt luôn! Yoru-san!”

“Đúng chứ, đúng chứ. Kerakerakera.”

Yoru tỏ vẻ tự hào và cười một cách đầy cố ý.

Haruka cảm nhận rõ ràng rằng trong đó có pha lẫn chút xấu hổ muốn che giấu.

Yoru Hiru chính là kiểu con gái thích được khen ngợi như vậy đấy.

“Độ xốp mềm này ở nhà khó mà bắt chước được lắm! Cứ như món trong thực đơn của quán ấy!”

“Thì là thực đơn của quán mà! Dù chỉ là đồ tạm thời thôi!”

“Làm tớ cứ muốn đăng lên SNS một cách vô nghĩa ghê!”

“V, vậy sao!”

Đối với Yoru, SNS là thứ mà cô chưa từng có cơ hội tiếp xúc.

Với một Yoru sống sót qua thời thơ ấu địa ngục, văn hóa khoe khoang với người khác trên SNS vốn dĩ là điều khó mà hiểu nổi.

Đến khi quay về quá khứ, cô mới chỉ dừng ở mức biết đến sự tồn tại của SNS.

Lần đầu tiên nghe thấy từ SNS, Yoru thậm chí còn tưởng đó là viết tắt của cụm từ [Super Sodium Sugee!].

“Oa! Tớ có thể ngắm nhìn chiếc bánh hotcake của Yoru-san mãi cũng được ấy...”

“Gọi là pancake đi chứ.”

Haruka chụp tách tách hai tấm ảnh chiếc bánh pancake, sau đó thỏa mãn đưa dao vào cắt, vừa đưa vào miệng đã tấm tắc khen ngợi: “Ngon quá đi mất!”

“Cậu học nấu ăn ở đâu thế Yoru? Chẳng lẽ cha hoặc mẹ cậu là đầu bếp chuyên nghiệp sao!?”

“...Ư.”

Haruka hỏi với vẻ mặt ngây thơ vô số tội, nhưng đối với Yoru thì đây lại là một câu hỏi chạm vào “bãi mìn”.

Tuy nhiên, cô ngay lập tức lấy lại bình tĩnh, suy nghĩ một cách lý trí rằng thay thế cho mẹ là Yukyu, còn thay thế cho cha là Takeru.

Hít một hơi thật sâu, cô trả lời câu hỏi của Haruka.

“Không phải thế đâu. Tớ học từ Yukyu đấy.”

“UQ...? Ai thế? Người đó là ai?”

Haruka bối rối khi cái tên UQ thốt ra một cách hiển nhiên như thể đang nhắc đến tên người quen.

Nhận ra điều đó, Yoru xin lỗi “Xin lỗi, xin lỗi” và giải thích thêm.

“Là hiệu trưởng trường mình đấy. Hình như bây giờ bả khoảng 25 tuổi thì phải.”

“À! Cái người tự xưng là sống một cuộc đời tráng lệ đó hả! A, là cô giáo sao.”

“...Tớ đã bảo bả đừng làm thế vì xấu hổ rồi mà.”

Thỉnh thoảng cô ấy cũng xuất hiện trong các buổi tập trung toàn trường, nhưng Yukyu luôn bắt đầu câu chuyện bằng niềm tự hào về cái tên của mình.

Takeru tương lai từng bảo rằng, dù còn trẻ nhưng đã ở vị trí cao như vậy là do xuất thân đại tiểu thư khá ghê gớm...

“Nhưng tại sao Yoru-san và cô hiệu trưởng lại...?”

“Duyên nợ nghiệt ngã thôi. Mà, kiểu như họ hàng ấy.”

“Hưm. Tiện thể thì cô hiệu trưởng có nâng điểm cho cậu không?”

“Làm gì có chuyện đó...”

Bản thân Yoru sống ở ký túc xá nên cơ hội gặp Yukyu khá ít.

Nếu được hỏi có chuyện gì muốn nói khi gặp Yukyu không, Yoru sẽ trả lời là [Chả có gì], và nếu không có việc gì thì họ thực sự chẳng khác nào người dưng.

“Hể. Ra là học từ cô hiệu trưởng.”

Từ góc độ của một người hay nấu ăn như Haruka, cô bỗng nhiên nảy sinh chút ham muốn được trò chuyện thử với Yukyu.

“Bình yên thật đấy...”

Master vươn vai, liếc nhìn Haruka và Yoru đang ồn ào ở bàn.

Tiện thể thì món pancake đó vẫn đang là hàng thử nghiệm.

Yoru đã đề xuất một ý tưởng đầy máu kinh doanh: [Dùng loại bột mì giá vốn ●● yên này làm pancake bán kiếm lời đi Master!].

Thấy hình ảnh quán cà phê không bị phá hỏng, mà pancake thì cũng được thôi, nên ông vừa gật đầu cái rụp là Yoru đã gọi ngay Mishima Haruka đến.

Nhìn Yoru làm dấu tay hình đồng yên như muốn nói [Nếu có lãi thì tăng lương làm thêm cho cháu nhé], Master cảm thấy toát lên một bầu không khí đầy mờ ám.

Đang thư thả như vậy thì tiếng chuông Leng keng báo hiệu khách vào quán vang lên.

“Chào mừng quý khách.”

“Cháu chào Master!”

“Chào cháu.”

Một vị khách quen mặt xuất hiện.

Đó là cô chị gái có điểm quyến rũ là đôi chân thon dài đang làm thêm tại Starbucks (theo lời Master).

Cô thường đến đây một mình, là một cô gái dễ thương hay đến khóc lóc kể lể rằng mình thích một khách quen ở chỗ làm thêm nhưng chẳng thể thổ lộ được gì, nhưng hôm nay hiếm hoi thay lại có một thiếu nữ trạc tuổi học sinh sơ trung đứng bên cạnh.

“Lâu rồi không gặp, Master!”

“À, là cháu sao. Mời vào.”

“Cô bé này là em gái cháu đấy ạ.”

“Hể, ra là chị em thân thiết sao.”

Chị em cùng đến, cả hai đều xinh xắn tạo nên khung cảnh thật đẹp, Master thầm vui mừng.

Starbucks-neechan rất niềm nở, khiến ông trộm nghĩ giá mà Sakuya cũng trở thành một cô gái niềm nở được như thế thì tốt biết mấy.

“Aa! Yoru-san! Nhìn kìa!”

“Aa!? Là Starbucks-neechan!”

Haruka và Yoru nhận ra vị khách vừa đến là chị gái đang làm việc tại Starbucks.

Người thường xuyên đứng quầy thu ngân tiếp khách.

“Tớ ấy nhé, tớ cứ thấy tay chị ấy đẹp dã man nên lúc nào cũng chỉ chăm chăm nhìn vào tay thôi.”

“Cậu nói cái gì thế Haruka? Chị gái đó có giọng nói dễ thương nên phải chú ý vào giọng nói chứ!”

“Hả? Là tay mà!”

Quả là Starbucks-neechan kỳ lạ, người khiến mỗi người lại nhận định một điểm quyến rũ khác nhau.

Tiện thể nhắc luôn, cả ba người đang ở trong quán cà phê vẫn chưa biết tên, thậm chí là họ của cô ấy.

Chẳng phải “hint” hay cài cắm gì đâu, chỉ đơn giản là không biết tên thật thôi.

Starbucks-neechan tràn đầy sức hút bí ẩn đã tự nhiên thu hút sự chú ý như thế đấy...

<Tác Note>

Độc giả Kuzugesu này, mọi người thích Starbucks-neechan quá đà rồi đấy...?

Chỉ qua lời kể từ miệng Takeru thôi, vốn dĩ còn chẳng có ý định cho xuất hiện, thế mà chẳng biết từ lúc nào đã được đối xử như nữ chính rồi...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!