Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8358

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

11 10

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 2

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Web Novel - Chương 07

Chương 07

Ở Joseon có rất nhiều thảm họa do hổ gây ra.

Chẳng thế mà có câu: ‘Người Joseon một nửa năm đi viếng người bị hổ vồ chết, một nửa năm còn lại thì đi săn hổ.’

Ở nước láng giềng, nếu một người đi du lịch rồi biến mất không dấu vết, người ta sẽ đồn là bị ma bắt hay chuyển sinh sang dị giới, nhưng ở Joseon thì không.

‘Chắc là bị hổ vồ chết rồi.’

Họ sẽ nghĩ như thế.

Tục ngữ và truyện dân gian liên quan đến hổ cũng nhiều vô kể. Trong số đó, câu tục ngữ được nghe nhiều nhất có lẽ là:

‘Dù có bị hổ tha đi, chỉ cần tỉnh táo là sống.’

Nhưng câu này sai bét. Dùng để ẩn dụ cho tình huống nguy cấp thì có lẽ đúng, nhưng thực tế nếu bị hổ tha đi thật thì coi như đời tàn.

Muốn sống sót khỏi miệng hổ, không phải đợi bị cắn rồi mới tỉnh táo.

Mà phải lừa con hổ trước khi bị nó cắn.

Trong những câu chuyện cổ tích ta từng nghe khi còn nhỏ, có truyện “Hổ Huynh”.

Một ngày nọ, có một nam nhân rơi vào tình thế sắp bị hổ vồ đi.

『Đại ca, đại ca ơi!』

Nam nhân nọ òa khóc nức nở, thiết tha gọi con hổ là đại ca.

『Đại ca cái gì, ngươi đang nói nhảm gì thế?』

Con hổ tò mò hỏi nam nhân lý do. Lúc bấy giờ, nam nhân mới bắt đầu kể lể sự tình.

『Mẫu thân bảo rằng ta từng có một người anh, nhưng đã mất và đầu thai thành hổ. Giờ nhìn lại, Hổ ngài chính là huynh trưởng của ta.』

Con hổ bị diễn xuất xuất thần của nam nhân lừa gạt, lầm tưởng mình thực sự là anh trai của hắn nên đã thả cho hắn về nhà.

Không chỉ vậy, con hổ còn tự nguyện mang những con mồi đắt giá đến để phụng dưỡng nam nhân và cha mẹ hắn.

Nam nhân kia không những không bị hổ ăn thịt mà ngược lại còn trở nên giàu có.

Tuyệt vời làm sao.

Không bị cắn chết, lại còn lừa hổ để làm giàu.

Tôi cũng phải lừa gạt Muryong Thế Gia y như thế.

Tôi không mong trở nên giàu có.

Mấy thứ tiền bạc đó cứ bảo họ giữ lấy hết đi. Tôi chỉ cần sống sót là được.

Để làm được điều đó, giờ là lúc bắt đầu màn diễn xuất cược mạng.

『Thiếu gia, trang viên ở cuối con đường kia chính là Muryong Thế Gia.』

Cuối cùng, tôi cũng đã đến nơi này.

Con đường dẫn vào Muryong Thế Gia được dọn dẹp vô cùng gọn gàng và trang hoàng lộng lẫy.

Người dân trong thành xếp hàng dài hai bên đường lớn như để tranh thủ nhìn mặt phu quân tương lai của Muryong Sang-ah.

Nếu đây là thời hiện đại, không khí này chẳng khác nào có treo băng rôn kiểu:

‘(Chúc mừng) Muryong Sang-ah kết hôn’

‘Sang-ah à, cuối cùng cậu cũng đi lấy chồng rồi!’

‘Chúc mừng hôn lễ của tiểu thư Muryong Sang-ah. – Đại diện công ty đối tác Nguyễn Văn A.’

Đám đông xếp hàng bắt đầu bàn tán về chúng tôi. Đương nhiên, tâm điểm chú ý chính là tôi.

Dù tôi cố gắng không bận tâm bằng cách dán mắt vào Muryong Thế Gia, nhưng những âm thanh lọt vào tai thì không thể tránh khỏi.

『Trông cũng được đấy chứ?』

『Chỉ là thùng rỗng kêu to thôi. Chẳng xứng với tiểu thư chút nào.』

『Nghe nói giàu nứt đố đổ vách đấy. Nhìn đống đồ trên xe kia xem, chắc toàn là vàng bạc châu báu thôi nhỉ?』

『Đúng thật. Tự nhiên nhìn tên đó thấy đẹp trai hẳn ra.』

『Vốn dĩ dù bên trong có rỗng tuếch nhưng nhiều tiền thì vẫn là lang quân tốt mà.』

Này bà thím. Bà nhìn thấy bên trong tôi bao giờ chưa?

Bên trong tôi chứa đầy trí tuệ và hàng họ cường tráng đấy nhé. Ở đâu ra mà rỗng tuếch hả.

Vừa nghe những lời bình phẩm của người dân trong thành, chẳng mấy chốc tôi đã đến trước chính môn của trang viên Muryong Thế Gia.

Trang viên của Muryong Thế Gia có quy mô gần giống một vương thành thu nhỏ hơn là một trang viên thông thường.

Một nơi được xây dựng để phòng thủ trước kẻ thù và phô trương uy thế của Muryong Thế Gia với khách khứa. Cánh cổng chính hùng vĩ như muốn nói rằng nếu ngươi là kẻ địch, nó sẽ nuốt chửng ngươi trong một ngụm.

‘Liệu có thể sống sót rời khỏi đây không?’

Đứng trước cánh cổng to lớn phô diễn sức mạnh của Muryong Thế Gia, tôi tự nhiên thấy căng thẳng.

Phải không bị giết trong đêm tân hôn.

Phải không bị cuốn vào tội mưu phản rồi bị xử tử.

Phải an toàn rời khỏi Muryong Thế Gia và trốn thoát đến Trung Nguyên.

Phải sống sót.

Chỉ cần có thể trao cuốn sách tôi viết cho nàng.

Tôi có thể biến Muryong Sang-ah thành “Hổ Huynh”.

Kang Yunho, đừng sợ! Mày làm được mà!

Đang mải suy nghĩ thì cánh cổng mở ra.

『Mời vào, mời vào!』

Người bước ra cổng chính chào đón tôi đầu tiên là một nam nhân cao ráo mặc y phục lụa là. Một kẻ có đôi mắt hơi xếch trông như loài rắn độc.

Tín đồ Ma giáo. Thiếu gia chủ Muryong Bi.

[[[[[[Hoan nghênh! Mời vào!!]]]]]]

Người của Muryong Thế Gia cũng đồng loạt xếp hàng chào đón đoàn người của chúng tôi.

『Hân hạnh được gặp mặt, Thiếu gia chủ.』

Tôi bước tới gần Thiếu gia chủ, mỉm cười chào hỏi.

『Hả. Người sắp trở thành muội phu mà lại gọi là Thiếu gia chủ sao. Cứ gọi là huynh trưởng đi.』

『Ha ha. Ngài là người sẽ trở thành Gia chủ dẫn dắt Đại Muryong Thế Gia, sao ta dám tùy tiện gọi là huynh trưởng được.』

『Cái tên này… Phụ thân vẫn còn đó, chú ý lời nói chút đi. Khụ hừm.』

Miệng thì nói vậy, nhưng khóe môi Muryong Bi đang nhếch lên tận mang tai vì sung sướng không kiềm chế được.

『Đương nhiên là nhạc phụ đại nhân phải khỏe mạnh rồi. Nhưng khi nhạc phụ đại nhân lui về phía sau, thì người trở thành Gia chủ của Đại Muryong Thế Gia hiển nhiên đã được định đoạt rồi, chẳng phải sao?』

『Ha ha. Cũng đúng. Mà này, ta không thấy ông thông gia đâu cả.』

Muryong Bi liếc nhìn đoàn người một lượt để tìm cha của Kang Yunho.

『Sức khỏe phụ thân đột ngột chuyển xấu nên dạo này ông ấy không đi lại được.』

Tôi trả lời với vẻ mặt u sầu. Chính xác là do nhìn thấy thằng con trai nốc rượu say bét nhè trước khi đi hỏi vợ nên ông ấy lên cơn cao huyết áp mà ngất xỉu.

『Chậc, cả hai bên thông gia đều đau ốm thế này. Ông thông gia không thể chứng kiến hôn lễ chắc buồn lắm.』

『Khi về đến đất Joseon, chúng ta dự định sẽ mời các bậc trưởng bối trong gia tộc và phụ thân đến để tổ chức lại một buổi lễ nhỏ. Nếu làm lễ và ban phát lộc cho mọi người xung quanh, biết đâu trời cao cảm động, sức khỏe của hai bên trưởng bối sẽ mau chóng bình phục thì sao?』

Vừa nói tôi vừa quan sát xung quanh.

Không có sao? Lẽ ra không nên có mặt mới đúng.

Quả nhiên, nhìn mãi vẫn không thấy Muryong Sang-ah đâu.

『Hờ hờ. Ra là vậy. Mà này, cứ để đoàn người đứng mãi thế này cũng thất lễ quá. Mọi người chắc mệt cả rồi, mau vào trong thôi!』

Không, chưa được đâu. Tôi hít sâu một hơi trong lồng ngực rồi lên tiếng.

『Nhưng mà Thiếu gia chủ.』

Giọng nói trầm xuống thấp nhất có thể. Pha lẫn chút phẫn nộ.

『Hửm?』

『Muryong tiểu thư đang ở đâu?』

『À chuyện đó…』

Muryong Bi gãi gãi phần tóc mai với vẻ mặt khó xử.

『Chẳng lẽ phu quân tương lai đã đến nơi mà nàng ấy cũng không ra đón sao?』

Tôi lập tức đanh mặt lại, truy vấn Muryong Bi.

『Con bé bảo chỉ cần gặp mặt trong lễ cưới là được nên…』

Phải rồi. Muryong Sang-ah hiện giờ chắc đang phản kháng đến cùng.

Dù không thể hủy hôn, nhưng tôi đoán nàng sẽ không ra đón để thể hiện ý chí của mình.

『Đó là phép tắc của Trung Nguyên sao!! Ở Joseon, khi phu quân tương lai từ xa lặn lội đến, nữ tử sẽ phải trang điểm lộng lẫy ra đón chào!!』

Tôi hét lớn để tất cả mọi người cùng nghe thấy. Tôi đang cực kỳ tức giận đây.

Khi tôi cao giọng, nụ cười trên mặt những người ra đón bắt đầu tắt ngấm, trong khi đoàn tùy tùng của tôi thì đứng im thin thít.

Lời dặn dò trước đó với đoàn tùy tùng rằng “dù tôi có nói gì thì cũng cứ ngồi yên nếu không muốn bị coi là man di” đã phát huy tác dụng.

『Hm, Ngươi ! Sao lại lớn tiếng thế. Sắp đón chuyện hỷ sự mà làm vậy sao được.』

Muryong Bi định nắm vai tôi để can ngăn cơn giận, nhưng tôi hất người quay phắt lại nhìn đoàn tùy tùng.

『Thương Long Đội hộ tống coi chúng ta là man di!! Vị hôn thê của ta thì không ra đón!! Coi thường gia môn, coi thường Joseon ta thì làm sao hôn sự thành được!! Tất cả quay đầu xe!!』

『Cái gì!』

Muryong Bi hoảng hốt nắm lấy vai tôi , xoay người tôi lại. Đau vãi. Đúng là sức tay của cao thủ võ lâm có khác.

『Buông ra. Thiếu gia chủ! Một nhà vợ mà bạc đãi tân lang thế này thì ta không thể nào nhịn được!』

『Muội phu! Đường xá xa xôi đến đây, sao lại làm thế này.』

『Hãy hỏi cái đám Thương Long Đội hay là “Phân Biệt Chủng Tộc Đội” đi cùng kia kìa!』

Lũ phân biệt chủng tộc khốn kiếp này đâu rồi! Game kiếm hiệp năm 2020 mà còn phân biệt quốc tịch à!

Tôi đảo mắt nhìn về phía tên Phó đội trưởng Thương Long Đội đang cúi gằm mặt.

『Coi là man di sao? Phó đội trưởng, chuyện đó là thật à?』

Muryong Bi tra hỏi Phó đội trưởng Thương Long Đội với vẻ không thể tin nổi.

『Chuyện, chuyện đó…』

Là sự thật thì còn chối cãi gì được nữa.

『Hừ!! Là con bé đó sai khiến các ngươi làm vậy hả!』

『K-Không phải ạ!』

『Không phải cái gì mà không phải! Haizz… Muội phu. Có hiểu lầm gì thì chúng ta cùng vào trong rồi giải quyết nhé.』

Ngay khi xác nhận lời tôi nói là thật, Muryong Bi thở dài thườn thượt rồi nói với giọng hối lỗi.

『…』

Hứ, Danbi dỗi rồi! À nhầm, Kang Yunho dỗi rồi.

Tôi quay mặt đi tránh ánh mắt của Muryong Bi với vẻ mặt hờn dỗi ra mặt.

『Cứ đợi ở phòng làm việc, ta sẽ cho gọi con bé đến. Cũng sẽ trừng phạt đám kia nữa. Nên đừng nói chuyện quay về nữa nhé.』

『Phù… Lời của người sẽ trở thành Gia chủ Đại Muryong Thế Gia trong tương lai, sao ta dám làm trái. Chúng ta cùng vào thôi.』

『Được. Được. Hoan nghênh đệ!』

Cứ thế, tôi an toàn vượt qua cửa ải đầu tiên và hướng về phòng làm việc của Muryong Bi.

***

Cảnh tượng tôi chứng kiến trong phòng làm việc của Muryong Bi là một màn “tình thương mến thương” từ trên xuống dưới đầy cảm động.

『Muryong Sang-ah, con bé đó đã ra lệnh cho các ngươi uy hiếp tân lang của nó sao!』

『Không phải đâu ạ. Thiếu gia chủ, sao tiểu thư Sang-ah lại làm thế được ạ.』

Tên Phó đội trưởng ra sức thanh minh như thể oan ức lắm. Các ngươi có biết đoàn tùy tùng của ta đã sợ hãi thế nào vì các ngươi không? Những lúc thế này, ta không phải là tân lang tương lai nữa mà phải sắm vai bà cô bên chồng thêm dầu vào lửa mới được.

『Tất cả… là do ta thiếu đức độ. Không ngờ Thương Long Đội của Thiếu gia chủ lại uy hiếp và mắng chửi chúng ta là man di mọi rợ. Ta không phân biệt được mình đến đây để kết hôn hay là bị lôi đến lò mổ nữa.』

『Th-Thương Long Đội của ta ư! Đám này vốn xuất thân từ Thương Phụng Đội của con bé Sang-ah đấy!!』

Muryong Bi nhảy dựng lên như thể vừa nghe thấy điều gì kinh khủng lắm.

Thằng cha này, đã là lính của ngươi thì là trách nhiệm của ngươi chứ.

Tên này thực sự là Thiếu gia chủ đấy à?

Tương lai của Muryong Thế Gia sáng lạng thật nha.

『Ta nghe đồn ở bán đảo Joseon, đạo tặc chỉ cần thấy Thương Long Đội của Muryong Thế Gia là sợ vãi ra quần. Nhưng giờ thì đoàn người của ta mới là kẻ sợ đến vãi ra quần vì bị Thương Long Đội ức hiếp đêm qua đấy.』

Thực ra là do hôm qua tôi chửi Thương Long Đội sướng mồm quá nên uống quá chén rồi tè dầm thôi.

『Ha ha ha ha.』

Có vẻ đau đầu vì chuyện đã xảy ra, Muryong Bi đưa tay lên trán.

『Thuộc hạ và các thành viên Thương Long Đội phạm lỗi xin chịu phạt ở Trừng Phạt Động trong 100 ngày. Xin ngài hãy tha thứ cho chúng thuộc hạ một lần nữa.』

Phó đội trưởng Thương Long Đội quỳ gối xin lỗi y như hôm qua.

『Không phân biệt được nặng nhẹ mà gây ra chuyện tày đình thế này, không thể kết thúc đơn giản vậy được. Toàn bộ thành viên Thương Long Đội tham gia hộ tống sẽ bị cấm túc nửa năm.』

『Thiếu gia chủ!!』

Nói là cấm túc, nhưng nghĩa là nửa năm không có lương.

Chậm lương một tháng đã muốn nghỉ việc rồi, đằng này bắt làm không công nửa năm?

Ây chà, căng đấy.

『Thiếu gia chủ, à không, huynh trưởng.』

『Ha ha, cuối cùng đệ cũng chịu gọi ta là huynh trưởng rồi sao.』

Có lẽ nghĩ rằng hình phạt của mình đã làm tôi hài lòng, sắc mặt Muryong Bi tươi tỉnh hẳn lên.

『Đoàn tùy tùng rất sợ Thương Long Đội. Xin huynh hãy cho họ cấm túc, và trong thời gian diễn ra hôn lễ, ta không muốn thấy bất kỳ thành viên Thương Long Đội nào khác xuất hiện trong tầm mắt của ta và đoàn tùy tùng nữa.』

『…Được thôi. Nhân tiện cho đám Thương Long Đội không tham gia hộ tống nghỉ phép vài ngày luôn. Phó đội trưởng, ra ngoài truyền đạt lại mệnh lệnh đi.』

Phó đội trưởng biết lời nói của mình không còn trọng lượng nữa nên lẳng lặng rời khỏi phòng làm việc.

Tốt lắm.

Nếu lỡ kế hoạch thất bại và phải bỏ trốn, làm thế này sẽ giúp tôi tránh được sự truy đuổi của Thương Long Đội.

『Đa tạ huynh trưởng. Thế còn Muryong tiểu thư có đến không?』

『Ta đã cho người báo tin rồi. Sẽ đến ngay thôi.』

Cuối cùng cũng sắp gặp trùm cuối rồi sao. Tôi nuốt khan một cái, cố gắng trấn tĩnh lại rồi mở lời.

『Trên đường đến đây, sau khi nguôi giận, ta đã suy nghĩ về lý do tại sao Muryong tiểu thư không ra đón.』

『Hửm?』

『Chẳng phải vấn đề này nảy sinh do sự khác biệt văn hóa giữa Joseon và Trung Nguyên sao? Thật ra ta nghĩ huynh trưởng cũng không thể hiểu được tại sao ta lại tức giận.』

『Cũng đúng. Ở Trung Nguyên chúng ta, có trường hợp tân lang và tân nương không gặp mặt nhau cho đến tận ngày cử hành hôn lễ.』

Thực ra Joseon cũng thế. Toàn là phong tục do tôi bịa ra cả thui.

『Vì vậy, khi Muryong tiểu thư đến, ta muốn nàng ấy đọc những cuốn sách chứa đựng phong tục và những câu chuyện của Joseon này.』

Tôi cẩn thận lấy mấy cuốn sách từ trong ngực ra.

Không phải phong tục Joseon, mà là những cuốn sách chứa đựng câu chữ của Kang Yunho.

『Hờ hờ. Có loại sách đó sao?』

『Vì gia đình làm nghề phiên dịch nên trong dòng họ thường có người kết hôn với nữ nhân ngoại quốc. Những lúc như thế, chúng ta thường cho họ đọc những cuốn sách này và làm bài kiểm tra trước ngày cưới.』

『Kiểm tra?』

『Là bài kiểm tra xem có thể thích nghi tốt khi bước vào gia môn chúng ta hay không. Vì đón rước tiểu thư của Muryong Thế Gia làm tân nương nên ta định bỏ qua bài kiểm tra này. Nhưng phụ thân đã dặn nếu thấy có vấn đề nghiêm trọng thì phải bắt làm bài kiểm tra trước.』

『Ông thông gia ư? Ông ấy đâu có nói gì với ta?』

『Sau khi ngất xỉu, ông ấy rất lo lắng cho tân nương. Ông ấy bảo nếu mình khỏe mạnh thì dù có lỗi lầm gì cũng có thể bao dung, nhưng giờ thân thể không còn tráng kiện nên không thể làm vậy được. Vì thế, làm bài kiểm tra có lẽ sẽ tốt hơn.』

『…Được thôi. Tuy ta thấy hơi thất lễ, nhưng phía ta đã vô lễ trước nên không còn gì để nói. Dù là phong tục ngoại quốc, nhưng người gả sang ngoại quốc đó là em gái ta. Nếu đệ và ông thông gia thấy cần thiết thì cứ làm.』

Muryong Bi gật đầu chấp thuận một cách dễ dàng.

『Xin lỗi vì đã đưa ra yêu cầu có phần thất lễ.』

『Không sao. Thay vào đó, giờ chúng ta không ai nợ ai nữa nhé.』

May quá. Đã vượt qua cửa ải thứ hai.

*Rầm rầm rầm*

Đột nhiên bên ngoài phòng làm việc vang lên tiếng bước chân dồn dập.

『Hộc!』

Cả tiếng thở dốc đầy kinh ngạc của đám lính Thương Long Đội đang canh gác bên ngoài cũng vọng vào.

Ồn ào thế này thì chắc chắn là sự hiện diện của một kẻ chỉ cần đi ngang qua thôi cũng đủ gây náo loạn đã đến.

『Tiểu thư đã đến!』

Phải rồi.

Trùm cuối đã xuất hiện.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!