Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8358

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

(Đang ra)

Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chưa biết

Raniel, một pháp sư thiên tài và là người thừa kế của Ma Tháp lừng danh nhất vương quốc, đã từ bỏ mọi danh vọng để gia nhập Tổ đội Anh hùng do Chiến binh Kyle dẫn đầu. Cùng với các đồng đội, Raniel dấ

11 10

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 2

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Web Novel - Chương 05 Hôn phu trác táng của game hẹn hò Võ hiệp –4

Chương 05 Hôn phu trác táng của game hẹn hò Võ hiệp –4

Cứ tưởng đường xuống suối vàng chỉ cách một ngày đường, không ngờ bọn họ lại tìm đến theo cách này.

Thương Long Đội của Mộ Dung Thế Gia xuất hiện, toàn bộ đều cưỡi ngựa, khác hẳn với nhân sĩ võ lâm thông thường.

Không phải chứ, đã là người trong giang hồ thì phải dùng khinh công lướt tới ‘vù vù’ chứ, ngựa nghĩa là cái quái gì? Tôi còn tưởng là một đám mã tặc.

Mà ngẫm lại, Mộ Dung Thế Gia vốn xuất thân từ tộc Tiên Ti, nên so với khinh công, có lẽ cưỡi ngựa trông hợp với họ hơn.

『Toàn quân hạ mã!』

『Hí!』

Thương Long Đội đồng loạt xuống ngựa. Chỉ là không mặc giáp trụ thôi, chứ nhìn thế kia chẳng khác nào quân đội chính quy.

Quân kỷ nghiêm ngặt, động tác xuống ngựa đều răm rắp cứ như ngày sư đoàn trưởng đến kiểm tra đội hình vậy. Người có vẻ là đội trưởng đi về phía tôi.

『Kang công tử. Thương Long Đội của Mộ Dung Thế Gia chúng ta sẽ hộ tống công tử từ giờ.』

『Ta biết các ngươi thuộc đơn vị nào rồi, nhưng hình như ta chưa được nghe giới thiệu ngươi là ai thì phải.』

Tên khốn này không biết nguyên tắc xưng danh trước khi làm việc sao?

『Ta là Phó đội chủ Thương Long Đội, Muryong Jinsu.』

Thằng nhãi này thái độ lồi lõm thật. Phải rút lại lời khen về quân kỷ nghiêm ngặt lúc nãy mới được.

『Phải. Ta là Kang Yunho của Kang gia.』

『Rất hân hạnh được gặp Kang công tử. Chúng ta sẽ cùng đi.』

Ngay khoảnh khắc Phó đội chủ Thương Long Đội ôm quyền thi lễ, phía sau bỗng vang lên tiếng xô xát.

『Các người làm cái trò gì vậy!!』

Một người trong nhóm tùy tùng của tôi hoảng hốt hét lên.

『Không, chỉ là tò mò thôi mà. Tò mò chút thôi.』

Mấy tên thành viên Thương Long Đội đang lén lút dùng vỏ kiếm hất sính lễ lên xem, miệng trả treo.

『Làm gì có cái thói lục lọi sính lễ như thế chứ!』

Sính lễ mà nhà trai gửi đến nhà gái là để thể hiện thành ý.

Tất nhiên cuối cùng nó cũng sẽ thuộc về Mộ Dung Thế Gia, nhưng cái kiểu lục lọi như vậy là hành động cực kỳ vô lễ.

『Đừng có to tiếng. Nhân sâm để ở đâu? Dạo này các huynh đệ khí lực hơi yếu nên cần tẩm bổ chút.』

『Cái gì! Đây là vật phẩm dâng lên Gia chủ và Tân nương. Không phải thứ để những kẻ như các người đụng vào!』

『…….』

Phó đội chủ Thương Long Đội liếc nhìn một cái rồi chẳng nói năng gì.

Hả? Nhìn cái gì mà nhìn. Người cần phải can ngăn lại đứng trơ ra đó à?

『Xem ra dạo này người ta thể hiện sự chào đón theo cách này nhỉ.』

Quản lý lại đám lâu la của ngươi đi. Tôi dùng cách nói vòng vo kiểu Kang Yunho để nhắc nhở.

『Hừm. Có lẽ các huynh đệ của ta quá phấn khích trước hỷ sự nên khó kìm nén được huyết khí. Nếu đoàn người của công tử phản ứng quá gay gắt, ta e là sẽ xảy ra sự cố ngoài ý muốn đấy.』

Giờ là muốn gây sự đánh nhau à?

Kang Yunho chỉ có quan hệ tồi tệ với Muryong Sang-ah thôi, chứ hoàn toàn không có lý do gì để xích mích với Mộ Dung Thế Gia cả.

Kang gia có tiền, Mộ Dung Thế Gia có võ lực. Chẳng phải đây là chuyến đi để thực hiện thương vụ giao dịch tuyệt vời nhất thông qua hôn nhân của hai gia tộc sao?

Có vẻ như hắn đang muốn dằn mặt tôi, nhưng tôi không hiểu lý do. Có lẽ nên quan sát tình hình thêm chút nữa.

『Cứ đứng đây mãi thì chỉ tổ sinh chuyện. Hoả tốc lệnh cho xuất phát đi, Hộ vệ trưởng.』

『Vâng, thuộc hạ đã rõ. Mọi người, xuất phát!』

Cứ thế, một chuyến đi đầy bất ổn cùng Thương Long Đội bắt đầu.

——-

Tại một góc phía cuối đoàn rước dâu của Kang Yunho. Phó đội chủ Thương Long Đội, Muryong Jinsu đang ở đó.

『Thật không thể chấp nhận được việc Tiểu thư phải kết hôn với tên man di mọi rợ kia.』

Một thành viên Thương Long Đội tiến lại gần Muryong Jinsu và nói.

『Hôn nhân là quyết định của gia tộc. Không phải chuyện chúng ta có chấp nhận hay không.』

『Sao ngài có thể nói những lời lạnh lùng như vậy? Cách đây không lâu, Phó đội chủ đâu phải người của Thương Long Đội, ngài vốn thuộc Thương Phượng Đội mà.』

『……』

Thương Phượng Đội – đội thân vệ trực thuộc Muryong Sang-ah. Dù là vì tài năng hay nhan sắc của nàng, thì đó là một đơn vị mà không có thành viên nào là không thầm thương trộm nhớ nàng.

Nhưng cách đây không lâu, theo lệnh của Thiếu gia chủ, đơn vị này đã bị lên kế hoạch giải tán. Hơn nữa, một nửa quân số đã bị giải thể và sáp nhập vào Thương Long Đội.

Đa số các thành viên Thương Long Đội đến tiễn Kang Yunho hôm nay đều xuất thân từ Thương Phượng Đội.

『Có biết bao nhiêu thành viên Thương Phượng Đội ngưỡng mộ Tiểu thư. Với tài năng đó, nhan sắc đó, một người có tương lai xán lạn như vậy mà lại… Haizz, thật là.』

Tên thành viên Thương Long Đội đấm thùm thụp vào ngực như thể sắp vỡ tim đến nơi.

『Được gả vào nhà giàu cũng là một loại hạnh phúc.』

『Ngài thực sự nghĩ như vậy sao?』

『……. Dù ta từng hy vọng người sẽ trở thành Gia chủ, nhưng giờ đâu còn cách nào khác.』

Muryong Jinsu lộ vẻ mặt đau khổ.

『Sao lại không có cách. Chỉ cần làm cho cuộc hôn nhân này tan tành là được.』

『Bằng cách nào?』

『Cứ đại khái quấy nhiễu mấy kẻ xung quanh hắn, chọc cho hắn tức điên lên, rồi khiêu khích thêm chút nữa, đợi hắn lồng lộn lên thì cứ thế mà “xoẹt”.』

Tên thành viên Thương Long Đội đưa tay làm động tác cứa cổ.

『Làm trò đó thì ngươi cũng chết chắc.』

『Nghe đồn hắn là một tên trác táng mà. Thanh kiếm mà tên trác táng đó đeo bên hông ấy. Phải làm cho hắn rút thanh kiếm đó ra. Chỉ cần hắn rút kiếm, chúng ta sẽ nói là cảm thấy tính mạng bị đe dọa trong khoảnh khắc đó. Chắc chắn chỉ cần khiêu khích một chút là hắn sẽ sập bẫy ngay.』

『Ngươi thừa biết chuyện đó không dễ dàng như vậy mà.』

『A, mặc kệ. Thà chết còn hơn là giao Tiểu thư cho tên man di đó. Dù sao thì, ngài cứ đứng yên là được. Mọi việc cứ để chúng tôi lo liệu.』

Một kế hoạch điên rồ. Nhưng cũng giống như gã thành viên trẻ tuổi kia, Muryong Jinsu, kẻ cũng thầm thương trộm nhớ Muryong Sang-ah, không thể dứt khoát ngăn cản kế hoạch này.

Cho rằng sự im lặng là đồng ý, gã thành viên trẻ tuổi của Thương Long Đội liền rời đi để truyền tin cho những kẻ khác.

——-

Người ta thường nghĩ cưỡi ngựa sẽ thoải mái vì có con vật chạy thay mình, nhưng thực tế không phải vậy.

Mỗi lần vó ngựa nện xuống đất, lực chấn động lại dội thẳng lên mông. Hơn nữa, vì ngựa là sinh vật sống nên lúc nào cũng phải để ý đến chuyển động của nó.

Chẳng phải danh tướng nổi tiếng của Tân La cũng từng vì tin vào chế độ “tự lái” của ngựa mà chém đầu nó khi nó chạy sai đường đó sao? Không được tin tưởng quá mức vào chế độ bán tự động.

Chưa kể, để không bị ngã ngựa, cơ đùi lúc nào cũng phải căng cứng.

Ngay cả Lưu Bị trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, cả đời rong ruổi trên lưng ngựa nơi sa trường, đến khi nhàn rỗi một chút cũng phải than thở rằng đùi mình đang béo lên đó sao.

Tóm lại, cưỡi ngựa là một việc cực kỳ hành xác.

Thà đi xe ngựa còn sướng hơn gấp trăm lần. Thậm chí Kang gia đã chuẩn bị sẵn xe ngựa, nhưng thằng khốn Kang Yunho này lại từ chối.

Một thằng nhà giàu nứt đố đổ vách mà lại định cưỡi ngựa từ đất Triều Tiên đến tận thành Liêu Đông xa xôi này. Rốt cuộc tại sao hắn lại có cái suy nghĩ ngu xuẩn đó chứ?

Là vì làm màu.

Cái thằng trác táng Kang Yunho này nghĩ cưỡi ngựa đi mới ngầu. Theo tiêu chuẩn hiện đại thì hắn chọn cưỡi ngựa thay vì xe ngựa vì nghĩ nó mang lại cảm giác phong trần như lái xe mui trần vậy.

Thằng bệnh hoạn. Aizz.

Cũng may là có yên ngựa cao cấp và bàn đạp nên không đến mức quá đau đớn. Nhưng với một người không biết võ công, chuyến đi dài ngày thế này chắc chắn sẽ làm cơ thể suy kiệt.

Tóm lại, tại sao tôi lại lải nhải những điều này?

『Nếu đi theo đường tắt mà Thương Long Đội biết thì có thể rút ngắn được nửa ngày đường. Nếu khởi hành ngay bây giờ, khoảng nửa đêm là tới nơi.』

『Kang công tử đang rất mệt mỏi vì chuyến đi dài. Cứ ngủ lại khách điếm rồi mai đi tiếp là được mà.』

Là vì trong lúc ăn cơm tại khách điếm, đoàn của chúng tôi đang cãi nhau với Thương Long Đội về vấn đề lịch trình.

Cuộc đấu khẩu ngầm vẫn tiếp diễn từ lúc đó đến giờ.

Dù Thương Long Đội của Mộ Dung Thế Gia mang tiếng là đi đón, nhưng họ đang cố giành lấy cả quyền chỉ huy đoàn người.

‘Mấy thằng chó này sao cứ thích vượt quá giới hạn thế nhỉ.’

Đám Thương Long Đội này vừa nhập đoàn đã liên tục hành xử vô lễ.

Nào là lén lút dùng vỏ kiếm hất sính lễ lên xem.

Nào là uy hiếp những người đi tụt lại phía sau bắt họ phải đi nhanh hơn.

Dù ta không trực tiếp nghe thấy, nhưng có người bảo rằng bọn chúng dám gọi đoàn tùy tùng của tân lang đi rước dâu là “lũ man di”.

Ai cũng muốn bật lại một câu, nhưng gây gổ với gia đình thông gia vì chuyện này thì chẳng hay ho gì, nên mọi người đều cố nhịn.

Tuy nhiên, sự bất mãn và lo lắng của cả đoàn đối với Thương Long Đội đang dần lan rộng.

『Thiếu gia.』

Đang ăn thì Dol-soe xuất hiện và thì thầm vào tai tôi.

『Giật cả mình. Cái gì đấy?』

Đàn ông trai tráng mà cứ thổi gió vào lỗ tai nhau, làm cái trò gì thế không biết.

『Tiểu nhân đã đi loanh quanh nghe ngóng và đại khái biết được tại sao bọn họ lại cư xử như vậy rồi ạ.』

『Tại sao?』

Quả nhiên là camera chạy bằng cơm thời Joseon, Dol-soe. Nhìn thấy hết rồi sao!

『Chuyện là thế này ạ. Thương Long Đội kia tuy là hộ vệ trực thuộc Thiếu gia chủ, nhưng trong đó lại có rất nhiều kẻ thầm thương trộm nhớ Tiểu thư Muryong Sang-ah.』

Thì sao?

『Bọn họ cứ lầm bầm với nhau là tại sao Tiểu thư lại phải gả cho một tên man di như vậy. Tiểu nhân đã nghe thấy hết.』

À. Ra là thế à?

Chà chà. Tức là cái “fanclub” thần tượng Mộ Dung Thế Gia – Sang-ah chan đang dỗi vì nàng sắp kết hôn với một Alpha Male (đàn ông thượng đẳng) như tôi sao?

Sao không nói sớm.

Nếu ai muốn cưới Muryong Sang-ah, tôi sẵn sàng làm mai cho ngay.

Chẳng cần đến bà mối đâu.

Đã có Ma pháp sư tình yêu Kang Yunho ở đây rồi.

Ma pháp hỏi nàng có hẹn chưa, nàng liền có ngay cái hẹn vốn không tồn tại.

Ma pháp bảo sẽ mời nàng đi ăn món ngon, nàng liền lập tức mất cảm giác ngon miệng.

Ma pháp ta vừa tạo bầu không khí lãng mạn định bắt chuyện, nàng bỗng nhiên có ngay người trong mộng.

Có một pháp sư cao tay như thế ở đây cơ mà.

Nhưng khổ nỗi chẳng có ma nào chịu đứng ra rước Mộ Dung Sang-ah, nên rốt cuộc, quả bom nổ chậm này lại chuyền về tay tôi.

Cái con ả khó nuốt này.

『Đúng là một lũ thảm hại.』

『Thì đấy ạ. Cái chuyện đòi đi vào ban đêm cũng thế, chúng ta có phải trộm cướp đâu? Phải đường đường chính chính đi vào ban ngày chứ.』

Nói đúng lắm. Cũng chẳng phải tình huống nguy cấp gì, tại sao chúng ta phải đi đêm?

『Chắc phải nói một câu cho ra lẽ thôi.』

『Ôi trời ơiii! Dù sao họ cũng là võ sĩ của võ lâm đấy ạ. Nhỡ đâu xảy ra chuyện lớn thì chết. Thiếu gia à. Hộ vệ trưởng chắc chắn sẽ lo liệu ổn thỏa thôi.』

『Hừm.』

Tôi vẫn cần thêm thời gian để chuẩn bị thêm một kế hoạch nữa.

Tôi phải ngủ lại bên ngoài thêm một ngày. Nếu bị ép lôi đi như thế này thì rắc rối to.

Cần phải dập tắt bớt cái nhuệ khí của đám Thương Long Đội này.

『Muốn đi theo đường tắt mà các vị nói thì phải đi xuyên đêm. Nhỡ gặp sơn tặc thì các vị tính sao!』

Hộ vệ trưởng đang điều phối lịch trình hét lên với đám thành viên Thương Long Đội.

『Các ngươi đang coi thường võ sĩ của Mộ Dung Thế Gia đấy à?』

Nghe thấy vậy, sắc mặt từ các võ sĩ Mộ Dung Thế Gia trở nên lạnh tanh.

『Không phải ý đó, mà là……』

Nước đi sai rồi. Nói hớ rồi. Này ông anh, đụng chạm đến lòng tự tôn về võ lực là điều tối kỵ đấy.

『Chỉ có lũ man di các ngươi mới sợ sơn tặc thôi. Trước mặt Mộ Dung Thế Gia chúng ta, lại dám lôi cái nguy cơ cỏn con như sơn tặc ra dọa dẫm sao!』

Giữa lúc sắc mặt các võ sĩ Mộ Dung Thế Gia đang lạnh lẽo, một gã võ sĩ trẻ tuổi trong số đó phẫn nộ quát lớn.

『Không, đâu phải man d…』

『Cái gì, man di?』

Hộ vệ trưởng định phản bác nhưng tôi đã ngắt lời trước. Cái gì cơ, man di á? Người đi quá giới hạn rồi đấy tên nhóc con.

Tôi đứng phắt dậy, lao thẳng vào giữa đám thành viên Thương Long Đội.

『Kang công tử.』

Tên Phó đội chủ hoảng hốt đưa tay định cản lại, nhưng tôi nhẹ nhàng né tránh và đứng sừng sững trước mặt gã võ sĩ trẻ tuổi vừa mở mồm gọi tôi là man di.

『Này. Ngươi vừa nói cái gì?』

Ngươi chết chắc với ta rồi.

Cái cảm giác lạnh lẽo quen thuộc này. Đã đến lúc quay lại làm tên trác táng Kang Yunho rồi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!