Ta Trở Thành Vua Nhờ Nuốt Chửng Quái Vật

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 499

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Vol 1 - Chương 8: Frau

Chương 8: Frau

Tôi sinh ra đã có thể nhìn thấy ma lực.

Từ khi còn bé xíu, ma lực trong người, trong thú, trong cây cỏ, và cả ma lực trôi lững lờ trong không khí… tất cả đều hiện rõ trước mắt tôi.

Vì thế việc sử dụng ma thuật đối với tôi chưa bao giờ khó khăn.

Câu nói đầu tiên tôi thốt ra khi biết nói chính là một câu thần chú lôi điện.

Bẩm sinh đã có thiên phú lôi hệ.

Cha tôi mừng lắm.

Ông bảo chắc chắn con gái ông là thần đồng. Ông dạy tôi đủ loại phép thuật, toàn những thứ cơ bản, nên tôi học rất nhanh, chẳng gặp trở ngại gì.

Năm 6 tuổi, cha dẫn tôi theo trong một chuyến đi săn quái.

Tôi giết con quái đầu tiên trong đời.

Sau đó tôi được đưa thẳng vào Hội Pháp Sư, ngày nào cũng đi đánh quái.

Tôi chẳng nghĩ ngợi gì nhiều.

Người ta bảo làm thì tôi làm.

Những ngày tháng ấy xám xịt và nhàm chán kinh khủng.

Tám tuổi, tôi gặp thái tử Mars.

Cha giới thiệu đó là vị hôn phu tương lai của tôi.

Một thái tử, ăn mặc đắt tiền, nhưng bên trong thì bình thường như bao người.

Ma lực có cao hơn mức trung bình một chút thôi.

Lúc ấy tôi vừa mới học được Hợp Ước Ấn, nên nghĩ ngay:

“Ồ, vật thí nghiệm sống đây rồi”.

Dù sao cũng là hôn phu, có xảy ra chuyện gì cũng không sao cả, đúng không?

Phép thành công mỹ mãn.

Tôi đồng bộ được giác quan với cậu ta.

Thậm chí còn dịch chuyển tức thời đến chỗ cậu ta đang ngủ, cũng thành công luôn.

Xong việc, tôi mất hết hứng thú với cậu ta ngay lập tức.

Năm 11 tuổi, thái tử suýt chết vì trúng độc.

Tò mò về chất độc, tôi mở lại Hợp Ước Ấn lần đầu tiên sau thời gian dài.

Hóa ra cậu ta đang đánh nhau với một con Thỏ Sát Thủ.

Rồi… cậu ta ăn luôn con thỏ đó.

Ghê vãi.

Sao lại đi ăn thứ kinh dị thế kia chứ?

Thế là tôi bắt đầu để ý.

Từ đó thỉnh thoảng tôi lại đồng bộ giác quan với cậu ta.

Tối nào cũng thế:

Đánh nhau với Thỏ Sát Thủ → ăn thịt nó.

Dần dần cậu ta đánh hay hơn, ăn cũng… đỡ kinh hơn một chút.

Rồi cậu ta gặp Cassandra.

Người đầu tiên tôi thấy có lượng ma lực nhiều hơn tôi.

Một nữ chiến binh, ma lực trong người cuồn cuộn như bão tố.

Cứ 1 tuần một lần, thái tử lại “tu luyện” cùng cô ấy.

Mà gọi là tu luyện hay bị hành xác thì cũng được.

Dù sao thì ma lực của cậu ta cứ thế tăng lên.

Cơ thể cũng khỏe hơn, nhưng điều khiến tôi sốc nhất là ma lực bẩm sinh tăng thật.

Ai cũng bảo ma lực bẩm sinh là cố định, sinh ra bao nhiêu thì chết mang bấy nhiêu.

Dù luyện tập ma thuật đến đâu cũng không vượt qua giới hạn đó.

Ma lực của tôi cũng vậy.

Thế mà chỉ vì ăn thịt Thỏ Sát Thủ, ma lực của thái tử cứ từ từ… tăng.

Thế là tôi cũng bắt đầu ăn thịt quái.

Ban đầu là Thỏ Sát Thủ giống cậu ta.

Kết quả:

Ma lực của tôi mà tôi tưởng chừng không bao giờ thay đổi cũng nhích lên từng chút một.

Nhìn thái tử Mars ngày càng lún sâu vào vòng xoáy huấn luyện cận tử, đánh nhau với quái vật mạnh hơn, liên tục bị ám sát… mà tôi không hề chán.

Tôi muốn nhìn tiếp.

Thậm chí còn thấy may mắn vì cậu ta là hôn phu của mình.

Ba năm trôi qua.

Nhờ ăn thịt quái, ma lực của tôi tăng vọt đến mức thiên hạ bắt đầu gọi tôi là Sấm Sét Nữ Hoàng. Đúng lúc đó, cha đột nhiên tuyên bố hủy hôn ước với thái tử Mars, chuyển sang đính ước với thái tử thứ hai.

Tôi từ chối.

Cha tôi vẫn cố ép.

Thế là tôi phóng lôi điện, san bằng một nửa dinh thự.

Cuối cùng ông cũng chịu thua.

Đúng là cha con phải nói chuyện cho rõ ràng mà.

Trong khi đó, Bách Nhân ngày càng lớn mạnh. Đến một ngày, họ bắt đầu bàn chuyện nổi loạn. Tôi vốn chẳng có ý định chống lại Farune, nhưng… nghe cũng thú vị đấy chứ.

Rồi tên tôi được xướng lên.

Thái tử Mars hầu như không gặp tôi bao giờ, nhưng tôi thì đã theo dõi… à không, “chăm sóc” cậu ấy từ rất lâu rồi.

Là hôn thê mà làm vậy thì cũng hơi quá đáng thật.

Thế nên tôi quyết định:

Tham gia nổi loạn luôn.

Từ giờ trở đi, tôi sẽ cư xử đúng chuẩn một vị hôn thê ngoan ngoãn hơn.

—-

Một tuần sau khi mọi người thống nhất nổi loạn (vì lý do gì đó), cũng là 1 tuần kể từ khi tôi biết Frau đã theo dõi cuộc sống riêng tư của mình suốt bao năm… nói sao nhỉ, tinh thần tôi lúc này gần như đã cạn kiệt.

Và chưa hết, hôm nay còn là ngày dự kiến tiêu diệt Bách Nhân.

Tôi đang cưỡi ngựa trên đường đến căn cứ của chúng.

Xung quanh là đội hộ tống khoảng 30 Bạch Kỵ Sĩ.

“Lo lắng cho trận chiến đầu tiên thật sự à, điện hạ? Trông người cứ cúi gằm xuống thế kia,”

Bran, phó chỉ huy Bạch Kỵ Sĩ lên tiếng.

“Không cần căng thẳng thế đâu. Cứ để Hắc Kỵ và Hồng Kỵ lo phần đánh nhau là được.”

Đội Bạch Kỵ Sĩ hộ tống tôi hôm nay rõ ràng không có ý định tham chiến chút nào.

Toàn quý tộc, địa vị cao, nhưng thực lực thì… nói sao nhỉ, cầm kiếm chắc cũng khá hơn dân đen chút đỉnh thôi.

Nên Bran nói cũng không sai lắm:

Nếu thực sự giao chiến với Bách Nhân, đám Bạch Kỵ ở đây gần như vô dụng.

Mấy tên Bạch Kỵ khác cũng hùa theo:

“Đúng thế. Điện hạ chỉ cần đánh bại Đệ Linh là đủ rồi.”

“Nếu không làm được đến thế thì e rằng khó giữ được ngôi thái tử lắm. Nhưng chúng tôi đã dặn Hắc và Hồng Kỵ đừng tự tiện hạ Đệ Linh trước, nên điện hạ cứ yên tâm.”

Ai cũng mong tôi sẽ đấu tay đôi với Đệ Linh.

Ý chung là:

Nếu không làm được chuyện đó, thì cứ việc nhường ngôi cho em trai, dù thằng bé cũng chả có thành tích gì ra hồn.

Dĩ nhiên việc tôi sống sót qua hàng tá ám sát chẳng khiến ai thay đổi suy nghĩ.

Với họ, tôi mãi chỉ là “thằng thái tử sống dai”.

Gần như mọi quý tộc đều muốn em trai tôi lên ngôi, nhưng vẫn cần một lý do chính đáng để phế bỏ tôi.

Trận chiến với Bách Nhân hôm nay chắc chắn sẽ được dùng làm cái cớ đó.

Kế hoạch có lẽ là:

Hoặc tôi thua, hoặc tôi chết ngay trên chiến trường.

Đám Bạch Kỵ hộ tống tôi sẽ chẳng bảo vệ gì cả, thậm chí rất có thể còn đâm sau lưng.

Chúng liên tục xúi tôi đấu tay đôi với Đệ Linh, rõ ràng đang cầu mong tôi bỏ mạng trong trận đó.

Khi đến điểm hẹn với Hắc Kỵ và Hồng Kỵ, đám Bạch Kỵ ngạc nhiên tột độ.

Mỗi kỵ sĩ đoàn khoảng 500 người.

Vậy mà lực lượng Hắc + Hồng hiện diện ở đây… hơn 1.000.

Nghĩa là chúng dốc toàn bộ quân.

“Sao ngài Chrom với ngài Warren lại dẫn cả đạo quân đến thế này?”

“Chỉ là đám Bách Nhân, lũ dân đen giả làm hiệp sĩ thôi mà…”

“Thật đáng tiếc cho danh dự của kỵ sĩ đoàn Farune, lại phải nghiêm túc đến vậy chỉ vì lũ cặn bã.”

Cả đám Bạch Kỵ cười khẩy, coi thường Hắc Kỵ, Hồng Kỵ, và đặc biệt là Bách Nhân.

Đúng lúc đó, Chrom và Warren tiến đến gần.

“Điện hạ, chúng thần đã chuẩn bị xong. Nếu được, trước khi khai chiến, thần muốn xin phép được nói vài lời.”

“Ngài Chrom, muốn nói gì với điện hạ thì phải thông qua chúng ta đã,” Bran vênh váo cắt lời.

“Tôi thật không hiểu nổi tại sao lại cần phải nói chuyện trực tiếp với điện hạ chỉ để đánh bại một đám ô hợp như Bách Nhân.”

Thái độ trịch thượng kinh điển của quý tộc với chỉ huy Hắc Kỵ.

Chrom và đám Hắc và Hồng Kỵ hoàn toàn phớt lờ hắn, chỉ nhìn về phía tôi.

Lúc này tôi mới nhận ra:

Cae Hắc Kỵ lẫn Hồng Kỵ đã bao vây hoàn toàn. Chỉ nhìn mắt họ là biết, họ đã sẵn sàng.

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này…

Tôi không thèm cái ngai vàng đến thế đâu.

Tôi chỉ muốn sống sót thôi mà.

Nhưng giờ bỏ rơi Bách Nhân, bỏ rơi Hắc Kỵ, Hồng Kỵ… tôi không làm được.

Họ là những người đầu tiên nói sẽ đi theo tôi khi không một ai thèm đoái hoài.

Không thể phụ lòng họ được.

Tôi miễn cưỡng rút kiếm, chĩa mũi kiếm về hướng kinh đô.

“Truyền lệnh: quân địch đang ở kinh đô!”

Ngay lập tức, Hắc Kỵ và Hồng Kỵ gầm lên như sấm.

“Điện hạ! Người đang nói gì vậy?! Kẻ địch là Bách Nhân cơ mà!”

Bran hét lên giận dữ.

Tôi chém một nhát.

Máu phun tung tóe.

Bran không kịp nói thêm câu nào, ngã ngựa cái bịch.

Tự chuốc họa vào thân, trách ai bây giờ.

Đám Hắc và Hồng Kỵ bùng nổ.

Chắc hẳn chúng đã hận cái đám Bạch Kỵ kiêu ngạo này từ rất lâu rồi.

Mấy tên Bạch Kỵ còn lại hoảng loạn quay sang tôi:

“Điện hạ! Người điên rồi sao?! Chúng thần làm gì nên tội chứ?!”

“Các ngươi định ép ta đấu tay đôi với Đệ Linh, rồi bất kể thắng hay thua, các ngươi cũng sẽ khiến ta không sống sót rời khỏi đó, đúng không?”

Tôi lạnh lùng đáp.

Một tên rên rỉ:

“Sao… sao người biết…”

Trời ạ.

Ai chẳng đoán được.

Các ngươi nghĩ ta ngu đến mức đó à?

“Làm tốt lắm, điện hạ. Thần đã biết người nhìn thấu mưu đồ của chúng,” Chrom mỉm cười, đồng thời chém phăng một tên Bạch Kỵ.

Động tác dứt khoát như đập ruồi.

Những tên còn lại bắt đầu van xin.

“Chúng thần… chúng thần chỉ làm theo lệnh phó chỉ huy thôi…”

“Đúng vậy! Chúng thần không có lựa chọn nào khác!”

Tôi im lặng chém thêm một nhát.

Phần còn lại giao cho Hắc và Hồng Kỵ xử lý.

Có thể đã có người đứng xa nhìn thấy cảnh này. Hoặc đang bị theo dõi bằng ma thuật.

Thời gian không còn nhiều nữa.

Tôi thúc ngựa phi như bay về phía kinh đô.

Hắc Kỵ, Hồng Kỵ theo sau như cơn lũ.

Khi đạo quân nổi loạn do tôi dẫn đầu tiến về kinh thành, cổng thành đang đóng vội.

Nhưng rồi đột nhiên dừng lại, sau đó… từ từ mở ra.

Bledd, thuộc hạ của Thanh Kỵ Sĩ Đoàn đã làm đúng như dự tính.

Khi tôi tiến vào cổng, Bledd cùng vài Thanh Kỵ sĩ đang chờ sẵn.

“Điện hạ, Thanh Kỵ Sĩ Đoàn từ giờ xin nghe theo lệnh người.”

“Tướng quân đâu?”

Tôi hỏi.

“Ở đằng kia.”

Anh ta chỉ về phía đống xác, chắc là chỉ huy và đám thân tín, bị xử ngay sau khi ra lệnh đóng cổng.

“Vậy thì Thanh Kỵ Sĩ Đoàn lập tức vào thành duy trì trật tự, không để dân chúng hoảng loạn. Chúng ta tiến thẳng vào hoàng cung.”

“Tuân lệnh!”

Tôi thúc ngựa lao vút.

Dân chúng hai bên đường thấy đoàn quân phi nước đại thì hoảng loạn tránh sang hai bên.

Trước cổng hoàng cung, một nhóm vũ trang đang giao chiến dữ dội với đội quân canh gác.

Đó là Bách Nhân do Ogma chỉ huy đã lẻn vào kinh thành từ trước.

Sự xuất hiện của tôi chính là tín hiệu để họ nổi dậy.

Trang bị của Bách Nhân nghèo nàn, nhưng sức mạnh cá nhân của từng thành viên đủ để bù đắp.

Tình hình đang nghiêng hẳn về phía họ.

Hội Pháp Sư vẫn chưa xuất hiện.

Chắc hẳn Frau đã xử lý gọn gàng rồi.

Nhờ Bách Nhân mở đường, tôi vào được hoàng cung khá suôn sẻ.

Bên trong, Bạch Kỵ và đám vệ binh của quý tộc bắt đầu chống cự quyết liệt.

Nếu bỏ qua đám Bạch Kỵ yếu ớt, thì đám vệ binh của quý tộc đều là những tay lão luyện, khiến Hắc và Hồng Kỵ phải vất vả hơn dự tính.

Tôi chém hạ từng tên cản đường, tiến thẳng đến điện ngai vàng.

Các lối thoát bí mật tôi đã cho phong tỏa từ trước, nhưng nếu chậm trễ, đám quý tộc thối nát như Gamarath vẫn có thể chuồn mất.

Trên đường tôi tiện tay xử luôn vài tên quý tộc mà tôi ghét cay ghét đắng từ lâu.

Cuối cùng cũng đến được điện ngai vàng.

Nhưng ngay khoảnh khắc bước vào, toàn thân tôi đột nhiên lạnh toát.

Bên trong… là một đội mạo hiểm giả đang chờ sẵn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!