Chương 81: Nói nhảy là nhảy
Việc tế bái thần Phật, đa phần đều lấy số ba làm đơn vị.
Ít nhất thường là ba nén nhang, sau đó tăng lên theo bội số của ba, ví dụ như chín nén, hai mươi bảy nén, tùy vào hoàn cảnh tế bái.
Còn đốt bốn nén nhang thì chỉ dùng khi bái quỷ.
Trên bàn cúng phía trước có bốn nén nhang đang cháy.
Hơn nữa, nó đã cháy được khoảng một phần ba rồi.
Thông thường, nếu làm lễ thắp nhang cầu nguyện một cách nghiêm túc, người ta sẽ đợi đến khi nhang cháy được một phần ba rồi mới bắt đầu khấn.
Điều này có nghĩa là đã thông qua hương khói mà kết nối với thần linh, lúc này bạn có thể nói ra tâm nguyện của mình.
Tất nhiên, trong hiện thực, nhiều người thắp nhang cầu nguyện cũng chỉ để tự an ủi tinh thần mà thôi. Có thật sự kết nối được hay không thì chưa biết, mà cho dù có kết nối được, người ta cũng chưa chắc sẽ giúp bạn hoàn thành điều ước, bởi không nỗ lực thì chẳng thể đạt được gì cả.
Nhưng trong thế giới kinh dị này, cảnh tượng ấy lại trở nên rất đáng chú ý.
Nhìn lại bàn thờ, trên đó bày bốn mâm lễ, đều là bốn đĩa thịt. Cụ thể là thịt gì thì không biết, cũng khó mà nhìn rõ, ngoại trừ một đĩa rõ ràng là nội tạng.
Cảm giác nguy hiểm trong lòng Bạch Trà tăng mạnh.
Dù trước khi ngủ cô cũng đã linh cảm rằng, trong giấc mơ hẳn sẽ nhận được một vài manh mối liên quan đến pho tượng Phật này.
Hiện tại cô không hề nhúc nhích, nhưng những âm thanh sột soạt trong phòng lại càng lúc càng lớn.
Đột nhiên, cánh cửa phía sau phát ra một tiếng két, rồi chậm rãi mở ra.
Âm thanh cánh cửa chống trộm lâu ngày không được sửa chữa phát ra, trong không gian tĩnh lặng này nghe chói tai đến lạ.
Bên ngoài cánh cửa là một khoảng không đen kịt, không nhìn thấy gì cả.
Rèm cửa bỗng bị gió thổi lay động, hóa ra cửa sổ vẫn chưa đóng.
Gió lạnh thổi khiến rèm cửa rung lên, phát ra tiếng phần phật.
Xung quanh bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh.
Những tiếng thì thầm vừa rồi đã hoàn toàn biến mất.
Không biết từ lúc nào, làn sương đỏ nhạt lan tỏa khắp nơi, khiến tim Bạch Trà bắt đầu đập loạn.
Cảm giác nguy hiểm ẩn khắp bốn phía, cùng cảm giác da đầu tê dại như bị vô số ánh mắt dõi theo, khiến cô điên cuồng suy nghĩ cách tự cứu mình.
Tự thân bước vào giấc mơ dĩ nhiên là một việc cực kỳ mạo hiểm, bởi vì trong mơ cô chẳng có gì cả, đến một đạo cụ cơ bản cũng không có.
Đã chẳng có gì trong tay, nếu phải chạy thì e rằng cũng không thoát được.
Thế thì chi bằng…
Bạch Trà đột ngột quay người, bước nhanh về phía bàn thờ.
Rồi cô lập tức vung chân quét ngang, đá văng pho tượng Phật trên bàn thờ xuống đất.
Pho tượng Phật ngã xuống đất, phát ra âm thanh giòn tan, đầu tượng nứt vỡ.
Dòng máu đỏ tươi ồ ạt tuôn trào.
Hệt như ngày hôm đó, khi chiếc hộp nhạc pha lê vỡ vụn trên mặt đất.
Và chính hành động đó của cô đã khiến toàn bộ giấc mơ như thể bị nhấn nút tạm dừng.
Ngay sau đó, như thể có ai bấm nút tua ngược, máu đổ trên sàn bắt đầu chảy ngược lại, những mảnh vỡ của tượng cũng dần dần tụ lại, rồi bay trở về bàn thờ.
Bạch Trà chỉ cảm thấy cơ thể chao đảo một cái, rồi lại quay về vị trí ban đầu nơi cô xuất hiện.
Cánh cửa phía sau cũng khép lại, phát ra âm thanh nặng nề.
Những tiếng thì thầm lại vang lên, nhưng so với lần trước, lần này rõ ràng mang theo sự phẫn nộ.
Bạch Trà nheo mắt, bỗng chộp lấy chiếc bình hoa trên tủ giày bên cạnh rồi ném mạnh về phía bàn thờ.
Rầm một tiếng, âm thanh đồ sứ vỡ nát và tiếng pho tượng trên bàn thờ đổ xuống đồng thời vang lên.
Lần này pho tượng không vỡ, nhưng lăn một vòng rồi dừng lại ở mép bàn.
Bạch Trà lại chộp lấy đồ bên cạnh, định tiếp tục ra tay, nhưng tất cả lại giống hệt vừa rồi, đồng loạt đảo ngược trở về ban đầu.
Nhưng khác với lúc nãy, chiếc bình hoa không được khôi phục, mà vỡ nát ngay bên cạnh cô.
Âm thanh xung quanh càng lúc càng lớn, mơ hồ đã có thể nghe rõ họ đang hét gọi cái gì.
“Bạch Trà! Bạch Trà!”
À, hóa ra là đang gọi tên cô.
Pho tượng Phật trên bàn thờ cũng dán chặt ánh mắt vào Bạch Trà.
Trên tường bắt đầu xuất hiện từng bóng đen một, những bóng đen ấy dần dần ngưng tụ thành hình người, ánh mắt hung hãn chằm chằm nhìn cô.
Bạch Trà không chút do dự lao thẳng về phía bàn thờ, những bóng đen xung quanh thấy vậy cũng lập tức bổ nhào về phía cô.
Cô chộp lấy pho tượng Phật, cánh tay còn bị hương đang cháy làm bỏng.
Rồi cô giơ cao pho tượng Phật trong tay, những bóng đen kia lập tức khựng lại.
Bạch Trà biết rõ mình không thể nào đánh lại đám quái vật kia, cô cũng không biết phải làm sao mới có thể rời khỏi giấc mơ này.
Sau hai lần thử vừa rồi, lần này cô không vội đập vỡ pho tượng ngay.
Cô chỉ giơ nó lên, cảm nhận sức nặng trong tay không ngừng tăng lên. Như thể từ một pho tượng gốm nhẹ ban đầu, nó đang từ từ biến thành một pho tượng đồng nặng hơn nhiều.
Bạch Trà biết đây không phải là giải pháp lâu dài.
Cô cầm pho tượng trong tay, ánh mắt hướng về phía cửa sổ.
Nơi này ít nhất cũng phải cao hơn mười tầng.
Đột nhiên, cô nhận ra phía dưới có một bóng người.
“Ba!” Bạch Trà lập tức kêu lên, dù cô biết rất có thể sẽ bị bại lộ thân phận.
Nhưng cô chẳng còn thời gian suy nghĩ nữa.
Bạch Trà ôm chặt pho tượng đồng, đạp một chân lên chiếc tủ bên cạnh, rồi nhảy thẳng từ trên tầng cao xuống.
Cảm giác rơi nhanh khiến nhịp tim của cô trong nháy mắt vọt lên đến mức đáng sợ.
Mọi thứ xung quanh đều lướt qua với tốc độ chóng mặt.
Bạch Trà đang lấy tính mạng mình ra đánh cược.
Cô cược rằng ba Cố vẫn chưa kịp nhìn rõ gương mặt cô… Thật ra cô cũng không chắc dáng vẻ hiện tại của mình có còn là Cố Bách Tuyết hay không, nhưng những giọng nói khi nãy đã gọi đúng tên cô.
Bởi thế cô buộc phải chớp lấy thời cơ; dù cho lúc này ba Cố đã bắt đầu nghi ngờ, thấy cô nhảy thẳng xuống như vậy, kiểu gì cũng phải đỡ lấy chứ?
Nếu không đỡ được thì phải làm sao?
Còn biết làm sao được nữa? Trong tình trạng hiện tại, đến khả năng tự bảo vệ bản thân cô còn không có, lấy đâu ra lựa chọn?
Đúng như cô nghĩ, khi cô vừa hét lên một tiếng rồi nhảy từ trên xuống, ba Cố quả nhiên đã bật người lên, đỡ lấy Bạch Trà.
Khi rơi từ trên cao xuống, lực tác động được gia tốc khuếch đại là vô cùng lớn.
Nhưng ba Cố vẫn vững vàng đỡ được Bạch Trà. Thậm chí, để tránh việc lực va chạm từ hai phía làm cô bị thương, trong khoảnh khắc tiếp xúc, ông còn biến cơ thể mình thành trạng thái nửa nước nửa linh thể, khéo léo triệt tiêu toàn bộ lực xung kích.
Bạch Trà thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng pho tượng trong tay cô bắt đầu run lên dữ dội.
Keng——
Ba Cố lập tức rút dao chém tới.
Pho tượng văng khỏi tay Bạch Trà, đồng thời bị ba Cố chém làm đôi rồi rơi xuống đất, máu tươi lại trào ra.
Nhưng khác với tổn thương do Bạch Trà gây ra, đòn tấn công của ba Cố khiến cô nghe thấy một tiếng gầm phẫn nộ.
Ngay sau đó, một luồng sức mạnh khủng khiếp ập thẳng về phía hai người.
Ba Cố với vẻ mặt nghiêm trọng nắm chặt lấy cánh tay Bạch Trà, kéo cô loé lên một cái, thoát khỏi giấc mơ.
Trước khi rời khỏi giấc mơ, Bạch Trà còn cố ý ngoái đầu nhìn lại dáng vẻ của khu chung cư kia.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì đây hẳn chính là nhà của tên bạn trai cũ.
Sau khi tỉnh dậy, việc đầu tiên Bạch Trà làm là nhìn sang phía ba Cố.
“Ba có bị thương không?”
Ba Cố đứng bên giường, lặng lẽ nhìn Bạch Trà, con dao phay trong tay vẫn chưa hạ xuống.
Dù không nhìn thấy biểu cảm của ông, Bạch Trà vẫn biết đối phương đang cân nhắc, đánh giá cô.
Cô không biết mình có bị lộ không, nhưng đã sẵn sàng dùng đến hoa lừa dối.
Tuy thời gian hiệu lực của lời nói dối là có hạn, nhưng chỉ cần hiện tại ba Cố tin cô là được.
Cô không để lộ dù chỉ một chút sơ hở nào, đến cả nhịp tim cũng không hề tăng lên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
