Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 10: Truy bắt giữa phố

“Sarah, muốn ăn bánh thịt nai không?”

“Cũng được… chỉ là tớ lại nhớ đến chuyện lần trước…”

Là Sarah và Daisy…

Tôi lần theo giọng nói, khẽ quay đầu lại, liền thấy hai bóng dáng quen thuộc trong đám đông, co ro vai dưới một chiếc ô, đang đi qua vỉa hè cách tôi không xa, vừa thì thầm trò chuyện vừa nhìn về phía này.

“Vậy, qua đó xem thử không?”

“Ừm… thôi khỏi đi. Dù sao mua về cũng không ai ăn, giá lại đắt muốn chết… Lần trước mua về để hỏng mất, làm tớ tiếc mấy ngày liền…”

Trùng hợp thật…

Thế này mà cũng gặp được.

Tôi bất giác muốn giơ tay chào họ, nhưng tay đưa lên nửa chừng bỗng khựng lại, trong lòng do dự.

Mọi người bây giờ nhìn mình thế nào nhỉ…

Lúc rời khỏi học viện, tôi chẳng nói với họ lời nào, đột ngột biến mất lâu như vậy, chắc chắn có rất nhiều lời đồn về tôi trong trường, lại thêm Ngôn Báo mấy hôm trước…

Chúng mình còn có thể hòa hợp như trước được không?

Còn Sophia nữa… rốt cuộc có nói gì với họ không…

“Em gái?”

Người đàn ông bán hàng thăm dò gọi một tiếng, tôi lúc này mới hoàn hồn: “A, ồ… Bác ơi, cháu muốn bánh thịt nai. Còn có… thịt ngỗng đen… Bánh thịt nai, cho cháu nhiều nhiều một chút.”

“Được thôi, năm cái bánh thịt nai được không?”

“Vâng…”

Tôi cắn móng tay nghĩ ngợi, rồi xòe cả hai bàn tay ra, giơ lên trước mặt ông ấy: “Mười cái.”

“Mười cái?” Người đàn ông có chút ngạc nhiên, rồi như nghĩ đến điều gì, trên mặt nở nụ cười, “Em gái, em là học viên của Vương Lập Học Viện phải không? Sao, hôm nay mới về thành à? Muốn mua thêm chút để chia cho bạn cùng phòng sao?”

“Vâng.”

Tôi gật đầu, cũng không muốn giải thích nhiều.

“Ồ… vậy thì phải gói kỹ một chút. Trời mưa dễ bị nguội, nhất định phải ăn ngay mới được.”

“Vâng ạ~”

Người đàn ông lại cười với tôi, rồi lấy miếng thịt nai đang treo xuống, dùng dao lớn chặt một miếng ở đùi sau, đặt lên tay cân thử, quay đầu bảo người phụ nữ bắt đầu chuẩn bị dầu. Chỉ một thoáng trì hoãn như vậy, Sarah và Daisy phía sau đã dần đi xa.

Nhưng tiếng nói chuyện của họ vẫn loáng thoáng bên tai.

“…Daisy, cậu nói xem tối nay hai người họ có về không…”

“Không biết nữa…”

“Tớ xem rồi, sáng mai là lớp Thần Học… Lúc chiều tớ lại gặp thầy Melville, đã xác nhận với thầy ấy rồi, Giáo Tông đại nhân chắc chắn sẽ đến… Nhưng bây giờ có lẽ họ còn chưa biết tin này.”

“Gặp mặt Giáo Tông đại nhân đó… nếu mà vắng mặt thì tiếc thật sự…”

“Đúng vậy, chắc khóc thút thít luôn quá…”

“Sẽ sao? Hai người họ…”

“Sophia chắc chắn sẽ khóc.”

“Tớ lại thấy, là Sylvia mới phải…”

“Không, cậu ấy có lẽ…”

“Ê, Sarah nhìn kìa! Bên kia có nhiều đồ trang sức nhỏ xinh quá…”

Hai người họ kéo tay nhau đi đến một quầy hàng tạp hóa ven đường, cúi xuống nói gì đó với ông chủ, rồi ngồi xổm xuống bắt đầu lựa chọn. Có thể thấy có lẽ là ở học viện buồn chán, nhân lúc chưa đến giờ giới nghiêm nên ra ngoài đi dạo, chắc sẽ không ở lâu mà sớm trở về thôi.

Thôi vậy…

Ở đây cũng không tiện, đợi về ký túc xá, lúc không có nhiều người, rồi nói chuyện với họ sau…

Nghĩ vậy, lòng tôi cũng nhẹ nhõm đi phần nào.

Mưa vẫn tí tách rơi, đèn đuốc trong khu chợ rực rỡ, người qua lại tấp nập, đủ loại âm thanh ồn ào hòa vào nhau. Một chiếc Giác Mã Xa từ đầu phố chạy tới, bánh xe nghiến qua vũng nước, bắn lên chân người đi đường, có người làu bàu chửi mấy câu, rồi bị bạn đồng hành trêu chọc. Bất chợt, từ cuối phố vọng lại mấy tiếng la hét ồn ào, mọi người bèn lần theo âm thanh quay đầu nhìn lại.

Ngay sau đó, một tiếng hét thất thanh đột ngột vang lên.

“A a...”

Tôi giật mình, lập tức quay đầu nhìn về phía con phố.

Lúc này người đi đường vốn đã đông, lại thêm trời mưa đi chậm, con đường rộng hơn ba mươi mét tuy không đến mức chen vai thích cánh nhưng vẫn có chút chật chội. Chiếc Giác Mã Xa lúc nãy vẫn chưa đi qua hết con phố, hai bên đường còn có một đám trẻ con đang chạy giỡn, thỉnh thoảng va vào người khác liền bị cười mắng vài câu. Những âm thanh này nhanh chóng bị tiếng rao hàng vang lên không ngớt át đi, giọng mời khách của “Phấn Hồng Thế Gia” ở phía xa nghe rõ mồn một.

Trong tình huống như vậy, tiếng hét thất thanh ban đầu không thu hút sự chú ý của quá nhiều người, những người gần tôi gần như không ai ngẩng đầu lên. Sarah và Daisy vẫn đang ngồi xổm trước quầy hàng, cầm một chuỗi vòng tay mặc cả với ông chủ. Tuy nhiên, ngay sau đó, từ hướng phát ra tiếng hét, cùng với một loạt tiếng đổ vỡ “loảng xoảng”, bóng dáng mấy người Trọng Tài áo xanh lóe lên trong đám đông, thoáng chốc một chiếc ô đen bay vọt lên cao.

Đám đông từ phía xa bắt đầu hỗn loạn.

Giữa những tiếng ồn ào, nhiều người hơn đã ngẩng đầu, ngơ ngác nhìn về phía cuối phố, ở đó dần có người hoảng sợ lùi lại. Tôi loáng thoáng nghe được mấy tiếng hét như “Đứng im!”, “Trọng Tài Xứ bắt người, tất cả giải tán!”. Vài giây sau, người bắt đầu đổ về phía này như thủy triều.

Keng! Keng...

Tiếng la hét xen lẫn hai tiếng kim loại va vào nhau, một vệt máu lóe lên trong màn mưa, cùng lúc tiếng kêu đau đớn thảm thiết vang lên, nửa cánh tay từ trong đám người bay vọt lên trời.

“A...”

“Tay của tôi!”

“Bắt lấy nó! Mẹ kiếp bắt lấy nó!”

“Tất cả cút hết cho tao...”

Rầm!

Quầy hàng nhỏ ven đường bị một bóng người mất thăng bằng tông vào lật nhào, nồi canh, nước sôi, than củi đang cháy bay tung tóe, tóe ra trong mưa như đuôi công xòe rộng, tiếng “xèo xèo xèo xèo” vừa vang lên, thêm nhiều tiếng kêu thảm thiết nối tiếp theo sau. Hai bóng người mặc áo mưa đen nhanh chóng len lỏi qua đám đông đang chạy tán loạn, mấy người Trọng Tài áo xanh đuổi sát phía sau, không ngừng xô đẩy những người cản đường, lưỡi kiếm sắc bén “loảng xoảng” rút ra khỏi vỏ, miệng không ngừng chửi bới, khoảng cách ngày càng thu hẹp. Ngay sau đó, người chạy phía sau đột nhiên quay người lại, trong tay ánh lên tia sáng lạnh lẽo, “xoẹt” một tiếng chém về phía một Trọng Tài đang bám riết sau lưng.

Phụt...

Máu lại một lần nữa văng ra.

“A a a! Mẹ kiếp nhà mày...”

Người Trọng Tài đó bị dao găm chém vào ngực, lập tức bị thương không nhẹ, chân loạng choạng, nhưng vẻ mặt lại càng thêm hung tợn, liền trực tiếp túm lấy cánh tay của kẻ đó, tay kia giơ kiếm chém thẳng xuống đầu.

Nhưng kẻ bỏ chạy thân thủ nhanh nhẹn, chỉ khẽ nghiêng người đã dễ dàng tránh được. Hắn không ra tay nữa, cánh tay khẽ vung lên, bất chợt một tiếng “rào”, những hạt mưa xung quanh dường như ngưng lại trong khoảnh khắc, rồi “vút vút vút vút” bắn ra tứ phía.

“A...!”

“Chân của tôi!”

“A a a a...”

Lập tức có mấy người đi đường đang chạy trốn bị hạt mưa bắn trúng, ngã xuống. Trán của người Trọng Tài áo xanh bị bắn thủng một lỗ máu, cơ thể đột nhiên cứng đờ, mắt trợn trừng, một lúc sau mềm nhũn quỳ xuống trong vũng mưa. Những người Trọng Tài áo xanh khác thấy vậy, càng liều mạng muốn bao vây hắn. Kẻ bỏ chạy không chút lưu luyến, gỡ tay người Trọng Tài ra, quay người bỏ đi.

“Đuổi! Tiếp tục đuổi! Chặn chúng lại! Sống chết không cần biết...”

Mà người chạy phía trước, đã sắp đến chỗ này rồi.

Chuyện này chỉ xảy ra trong nháy mắt.

Con phố vốn náo nhiệt trong phút chốc trở nên vô cùng hỗn loạn, đám đông bắt đầu chạy tán loạn nhanh hơn, liên tục có người va vào tôi rồi chạy qua. Sarah và Daisy ở cách đó không xa cuối cùng cũng nhận ra có chuyện không ổn, vừa mới đứng dậy, Daisy liền bị một người đàn ông tông ngã xuống đất, cả người lấm lem bùn đất. Sarah vội chạy qua đỡ, nhưng cũng bị người ta va vào loạng choạng, suýt nữa không đứng vững.

“Em gái, mau qua đây! Trốn sang bên này với bác!”

Người đàn ông bán hàng hoảng hốt, ôm người phụ nữ vẫn đang làm đồ ăn vào lòng, lo lắng hét về phía tôi, nhưng tôi không để ý.

“Sarah, Daisy...!”

Giữa cảnh hỗn loạn, tôi gọi tên họ, muốn qua giúp, nhưng người xung quanh thật sự quá đông, không chỉ người từ bên kia phố không ngừng chạy về phía này, mà phía bên kia còn có những người không sợ nguy hiểm muốn xem náo nhiệt đang chen về hướng ngược lại, con đường ngày càng tắc nghẽn. Người Trọng Tài áo xanh vẫn đang hét lớn trong đám đông: “Thủy Chi Trật Tự! Hộ vệ của hắn có Trật Tự Chi Lực! Đi tìm Kiếm của Canli đến đây!”

Người biết dùng Thủy Chi Trật Tự không ngừng đẩy đám đông ra, tiến lại gần người đang chạy phía trước. Họ bị kẹt trong dòng người đông đúc di chuyển khó khăn, dần dần tiến về phía vị trí của Sarah và Daisy. Thấy những người Trọng Tài áo xanh phía sau ngày càng gần, người chạy phía trước rõ ràng rất hoảng sợ, sau đó lại nghe người có vẻ là hộ vệ của hắn ở phía sau hét lên: “Đại nhân! Bắt con tin đi! Nếu không chúng ta không thoát được đâu...!”

Mà cách họ chỉ vài bước chân, Sarah đang kéo tay Daisy, vẫn chưa đứng dậy hẳn.