Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 13: Trở về Học viện

Mình…

Mình có nên qua đó không?

Sau một thoáng chần chừ, tôi vẫn cất bước về phía họ, xuyên qua đám đông thưa thớt, đến trước mặt Sarah và Daisy.

Nói gì bây giờ…

“Sarah, các cậu… không sao chứ?”

Hai người trông cũng ổn, chỉ là bị dính mưa, người hơi ướt sũng, tóc bết vào mặt, dáng vẻ có chút thảm hại.

Trán Sarah sưng lên một cục nhỏ, nhưng dường như không có gì đáng ngại, cô cũng không mấy bận tâm, dù sao cũng là con gái của Kỵ sĩ, sắc mặt đã khá hơn lúc nãy rất nhiều, xem ra đã dần bình tĩnh lại. Chỉ có Daisy là khóc hơi nhiều, không ngừng lau nước mắt, lẽ ra cô ấy mới là người phải an ủi Sarah, nhưng giờ lại ngược lại, Sarah cứ nhẹ nhàng vỗ lưng Daisy, vừa nói “Đừng khóc nữa đừng khóc nữa”, vừa đưa mắt nhìn về phía tôi.

“Bọn tớ không sao…” cô ấy đáp, rồi gượng cười với tôi, “Ở trong học viện buồn chán quá, định ra ngoài đi dạo một chút, ai ngờ lại gặp phải chuyện này… Xui xẻo thật…”

Đúng là hơi xui xẻo thật…

May mà họ đều bình an vô sự. Cái vị Neil đại nhân gì đó, và tên hộ vệ của gã, có thể thấy họ không muốn giết người, nếu không thì, với cảnh tượng đông người lúc nãy, dù tôi có lợi hại đến đâu, trong tình huống không làm người dân khác bị thương, có kịp cứu Sarah hay không cũng là chuyện khó nói.

“Pei…”

Sarah định gọi tên tôi, nhưng có lẽ chợt nhớ ra lời tôi nói lúc nãy, cô chỉ thốt ra một tiếng rồi dừng lại, quay đầu nhìn đám đông đang dần tụ lại xung quanh, rồi khẽ lắc đầu: “Hôm nay… cậu định về học viện à?”

“Ừm…”

“Vậy, chúng ta cùng về nhé?”

“…Được.”

Mọi người xung quanh vẫn đang nhìn tôi…

Lấy đồ ăn rồi đi nhanh thôi.

“Nhưng lúc nãy, tớ có mua bánh thịt nai…”

“Bánh thịt nai?”

“Ừm, tớ đi lấy đây.”

Tôi quay người đi về phía quầy hàng lúc nãy. Những nơi tôi đi qua, người gần đó đều tự giác nhường đường, những lời xì xầm của họ tôi đều nghe rõ mồn một.

“Đó là một cô bé mà…”

“Ngay cả người của Trọng Tài Xứ cũng kính cẩn với cô bé…”

“Cậu có thấy lúc nãy cô bé đó dùng băng sương không? Ở ngay đằng kia kìa, vẫn còn bốc khói trắng nữa… Lợi hại thật…”

“Rốt cuộc là ai vậy…”

“Tiểu thư nhà nào thế nhỉ…”

“Trông còn nhỏ tuổi lắm… Băng sương… Lẽ nào là…”

“Tiểu thư Sylvia…”

“Không thể nào…”

“Chắc là học viên ưu tú của Vương Lập Học Viện thôi…”

Thôi chết rồi…

Nếu không đi nhanh lên, có khi lại như lần trước…

Lòng tôi có chút bực bội, không nhịn được bèn rảo bước nhanh hơn, đến quầy hàng lúc nãy, đôi vợ chồng trẻ dĩ nhiên vẫn còn đó, vì bên này ở xa nên quầy hàng trông vẫn bình an vô sự, không bị ảnh hưởng hay bị người ta xô ngã.

“Em gái, lúc nãy bác thấy hết rồi nhé! Mấy chiêu đó dứt khoát gọn gàng, ‘vèo vèo vèo’ mấy cái, còn chưa kịp nhìn rõ đã xong rồi, lợi hại quá đi mất…”

Người đàn ông có chút kích động, khoa tay múa chân với tôi, rồi lại hỏi: “Em là học viên của Vương Lập Học Viện phải không?”

“Vâng vâng.”

Tôi đáp qua loa hai tiếng, hỏi giá trả tiền, thúc giục họ làm nhanh cho mình. Vợ người đàn ông tay chân rất lẹ, nhanh chóng gói thịt ngỗng đen và mười cái bánh thịt nai lại đưa cho tôi. Tôi đưa tay nhận lấy, nhét hết vào túi đeo chéo, chiếc túi phồng lên căng cứng, tôi hài lòng vỗ vỗ, quay đầu vẫy tay với Sarah và Daisy, liếc nhìn con phố đã náo nhiệt trở lại, cũng không muốn đi qua đó nữa, cúi đầu đi nhanh về phía học viện.

Sarah và Daisy có theo kịp không…

Ra khỏi con phố này, tôi không nhịn được quay đầu lại nhìn, thấy hai người đang theo sau không xa, Daisy dường như vẫn còn sụt sịt, Sarah vừa đi vừa nói gì đó với cô ấy. Người trên phố vẫn rất đông, nhưng đã ít ai chú ý đến tôi, thế là tôi dừng lại, đứng bên lề đường đợi hai cô gái đến.

Họ thấy tôi đang đợi, bèn bước nhanh hơn.

“Xin lỗi, Sarah… Xin lỗi… Tớ sợ quá, tớ không dám, không dám qua đó…”

Cách vài bước chân đã nghe thấy tiếng Daisy khóc lóc xin lỗi, rồi Sarah an ủi.

“Không sao đâu, Daisy… Lúc nãy nguy hiểm lắm… Người đó có Trật Tự Chi Lực, nếu lúc đó cậu dám liều lĩnh qua đây, tớ mới giận thật đó…”

“Nhưng…”

“Không nhưng gì cả, đừng khóc nữa…”

“Nhưng, tớ cũng có Trật Tự Chi Lực, mà lại sợ đến mức quên cả dùng…”

“Chúng ta đều chưa nắm vững được bao nhiêu, làm sao so được với loại người đó… Cậu xem, không phải tớ cũng đã dùng lửa rồi sao, có tác dụng gì đâu… Trong lòng hoảng lên, là quên hết sạch… Trước mặt những người đã kinh qua trăm trận, làm gì có chỗ cho những người mới học như chúng ta phản kháng…”

“Nhưng…”

“Thôi nào! Đừng nhưng nhưng nhị nhị nữa… Daisy, cậu đói chưa?”

“Không, không đói…”

Hai người cuối cùng cũng đi đến trước mặt tôi.

“Peilor…”

Daisy thấy tôi, miệng bĩu ra, nước mắt vốn sắp ngừng lại lập tức như muốn vỡ đê: “Cậu lợi hại quá… Sao cậu lại lợi hại như vậy… Tớ, hít..., tớ còn không biết, cậu lợi hại đến thế… Hu hu… Mấy hôm nay cậu đã đi đâu vậy…”

Hốc mắt cô gái đỏ hoe, giọng nói đứt quãng, nghe có vẻ vô cùng yếu ớt, vẻ mặt như sắp khóc nhưng lại cố nén lại, trông đến là tội nghiệp.

“Ừm…”

Tôi đưa tay gãi gãi má.

Dù cậu có nói vậy…

“Gì chứ… Peilor lợi hại không phải cả học viện đều biết sao? Cậu nghĩ ai cũng có thể trốn lớp Luyện Thể của chúng ta à?” Sarah vỗ vai Daisy, cười nói.

“Nhưng cậu ấy không sợ… Cậu ấy còn nhỏ hơn chúng ta… Trật Tự Chi Lực lợi hại quá… Tại sao…”

“Tại sao ư? Daisy cậu vẫn chưa hiểu à…”

Người đi đường trên phố tấp nập, không ngừng lướt qua bên cạnh.

Sarah đứng trước mặt tôi, buông tay khỏi vai Daisy, vuốt lại mái tóc mái ướt sũng trước trán, nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc.

…Trông có vẻ, cô ấy chắc đã biết rồi.

Lòng tôi bỗng có chút hoảng loạn, đang định mở miệng ngăn Sarah lại, bảo cô đừng nói ra ở đây, thì bỗng thấy cô gái nháy mắt với tôi.

“Bởi vì cậu ấy là Kẻ Hủy Diệt Sống Mũi mà.”

Cô ấy nói vậy, trên khuôn mặt búp bê xinh xắn lộ ra một tia trêu chọc.

Gì chứ…

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Phụt! Gì, gì chứ…”

Daisy đang đứng bên cạnh cũng phải bật cười thành tiếng, Sarah thấy vậy cũng cười theo.

“Đi thôi đi thôi, chúng ta về rồi nói sau. Hôm nay xui quá, may mà gặp được Peilor, nếu không tớ cũng không biết phải làm sao… Lúc nãy thật sự sợ chết khiếp, hồn bay phách lạc…” cô vỗ vỗ ngực, thở dài một hơi, vẻ mặt vẫn còn sợ hãi, “Vương Thành dạo này không an toàn chút nào, mấy hôm trước phố Curie mới xảy ra chuyện.”

“Vậy mà cậu còn ra ngoài…”

“Ở trong học viện chán quá mà…”

“Tớ thấy cũng được… Chúng ta có thể đọc sách mà.”

“Daisy, cậu đúng là chịu được cô đơn thật đấy.”

“Có sao…”

“Mà này Peilor, hôm nay không đánh vào sống mũi người khác à.”

“Phụt..., đừng nói nữa mà…”

“Sarah…”

Đường về học viện rộn rã tiếng nói cười, không khí khá hòa hợp.

Lâu ngày không gặp, hai cô gái cũng không có nhiều thay đổi. Suốt quãng đường, chúng tôi không nhắc lại chuyện vừa xảy ra nữa, hai người họ cũng không truy hỏi tôi tới tấp như tôi đã nghĩ, dĩ nhiên đó là công của Sarah, mỗi lần Daisy định hỏi gì đó, cô ấy đều dùng lời nói đùa để ngắt lời, rồi lái câu chuyện sang hướng khác.

Như thể đã nhìn thấu được tâm tư có chút bất an của tôi.

Học viện vẫn như mọi khi, tháp cao sừng sững, hùng vĩ tráng lệ, khắp nơi là những học viên đi lại lác đác. Ngày đi học lại, ngay cả mấy con phố xung quanh cũng đã sầm uất trở lại, đêm Vương Thành đèn đuốc sáng trưng, cảnh sắc say lòng người, tựa như những tai họa trước đó đều xảy ra ở một nơi nào khác.

“Ôi, mệt chết mất… Hôm nay tớ có được coi là đại nạn không chết không nhỉ?”

Vừa về đến ký túc xá, Sarah liền ngã người nằm lên giường của Daisy, tay chân duỗi thẳng thành hình chữ đại, Daisy thấy vậy liền trợn mắt.

“Sarah! Cậu, cậu còn dính nước mưa! Bẩn lắm!”

“Có sao đâu chứ…”

“Không được, dậy mau.” Daisy cứng rắn kéo tay Sarah, lôi cô ấy dậy khỏi giường, “Đi tắm đi…”

“Đợi lát nữa đi…”

Hai người bắt đầu xô đẩy nhau, tôi đặt ô ở cửa, cởi áo choàng ra, treo lên mắc áo, phủi phủi váy rồi đi đến bàn, đặt túi đeo chéo xuống, lấy bánh thịt nai từ trong ra.

Giấy da bò cũng hơi ướt rồi…

Phải ăn nhanh mới được.

Bỗng nhiên, ánh mắt tôi lướt qua tờ Ngôn Báo đặt trên bàn, nhìn thấy trang báo đang ngửa lên, chính là bức chân dung vô cùng bắt mắt của mình.