Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 16: Bình thường cậu thích ăn gì thế!

Khi những vạt nắng ban mai đầu tiên len lỏi qua rèm voan, rắc vào phòng, tôi đang ngủ say sưa, mơ hồ nghe thấy tiếng loạt xoạt, bèn he hé một mắt.

Trong ký túc xá vẫn còn hơi tối, nhưng Sarah đã dậy từ sớm, thay xong đồng phục, lúc này đang ngồi trước bàn trang điểm chải lại mái tóc rối bù.

Sáng rồi sao…

“Ưm… a~”

Tôi duỗi thẳng tay chân, vươn vai một cái thật đã.

“Cậu dậy rồi à?”

Nghe thấy tiếng động, Sarah quay đầu lại, nói nhỏ với tôi.

“Chưa…”

Tôi lật người, kéo tấm chăn bị đá sang một bên đắp lên, trùm kín đầu, lại nhắm mắt lại.

Buồn ngủ quá…

Tối qua nằm trên giường lại tán gẫu một lúc lâu, chẳng biết ngủ thiếp đi lúc nào…

“Sarah…? Sao cậu… dậy sớm thế… Oáp~”

Daisy cũng đã tỉnh, giọng nói ngái ngủ, nghe có vẻ cũng chưa ngủ đủ giấc, sau đó ngáp một cái.

“Xin lỗi nhé, tớ có làm ồn đến hai cậu không?”

“Không sao… ưm… hừm… Sarah, mắt cậu thâm quầng hết rồi kìa…”

“Tối qua tớ không ngủ được…”

“Vậy mà cậu còn dậy sớm thế?”

“Không dậy sớm, lát nữa cổng lớn chắc chắn sẽ đông nghẹt người, chẳng thấy được gì đâu.”

“Xem gì cơ…”

“Ể? Cậu quên rồi sao Daisy, hôm nay Giáo Tông đại nhân sẽ đến mà.”

“Ồ… A! Tớ quên mất!”

Daisy đột nhiên khẽ kêu lên, sau đó trong phòng lại vang lên một trận loạt xoạt, dường như cô ấy cũng đã rời giường.

“Ư…”

Ồn quá.

“Suỵt! Nhẹ tay thôi, Peilor còn đang ngủ…”

“Biết rồi…”

Nhưng thính giác của mình nhạy bén lắm, cậu có nói nhỏ hơn nữa mình cũng nghe rõ mồn một… Hơn nữa tiếng người bên ngoài cũng bắt đầu ồn ào, xem ra rất nhiều người đã dậy rồi…

Không ngủ được nữa…

Đầu óc rõ ràng vẫn còn uể oải, nhưng ý thức lại dần tỉnh táo… Thôi, dậy vậy.

Tôi bật người ngồi dậy, có chút bực bội vò rối tóc.

“A, cậu ấy dậy rồi.”

“Peilor, cậu cũng đi xem à?”

“Không muốn đi…”

Angel có gì đẹp đâu mà xem? Các cậu cứ đi hết đi, như vậy nhà ăn sẽ không có ai…

Tôi từ giường trên trèo xuống, chạy đến tủ quần áo lôi ra bộ đồng phục đã lâu không mặc, đưa lên mũi ngửi thử, rồi có chút nghi hoặc nghiêng nghiêng đầu.

“Sarah, đồng phục này cậu giúp tớ giặt à?”

Để lâu như vậy không thể nào sạch thế này, trên áo còn thoang thoảng hương thơm nữa…

“Daisy giặt đó, cậu ấy bảo dù sao cũng rảnh rỗi không có việc gì làm.”

“Ồ, cảm ơn nhé~”

Trong lòng có chút vui vẻ, tôi quay sang cô gái đang thay đồ mỉm cười, Daisy cũng cười đáp lại.

Sau khi thay đồng phục, ba người lần lượt rửa mặt, tôi chải tóc xong, nhờ Sarah búi cho một búi tóc củ tỏi, rồi đội mũ rộng vành, đi đến trước gương soi.

Thiếu nữ trong gương mắt sáng răng trắng, mặc áo sơ mi trắng tinh cổ đứng tay phồng, chiếc đai lưng da siết chặt vòng eo nhỏ, bên dưới là váy đuôi én phồng màu xanh trắng, kết hợp với chiếc mũ rộng vành mang đậm phong cách đồng quê, mái tóc giấu gọn trong mũ, chiếc nơ bướm màu đen xinh xắn bên vành mũ khẽ đung đưa theo từng cử động của tôi, tăng thêm vài phần hoạt bát đáng yêu.

Tôi hài lòng gật đầu.

Không hổ là mình.

Đáng yêu tuyệt đối!

Vỗ vỗ hai má, xua tan cơn buồn ngủ trong lòng, tôi vui vẻ xoay người lại, rồi liền thấy Daisy đang đứng bên giường, vẻ mặt khổ sở cài cúc áo trước ngực.

Nhưng cô ấy cài không được.

Nụ cười trên mặt tôi lập tức biến mất.

“Daisy, cậu xong chưa vậy?” Sarah đã mặc đồ chỉnh tề đứng bên cạnh không nhịn được mà hối thúc.

“Xong ngay đây xong ngay đây… Đồng phục lại chật hơn nhiều rồi, có phải bị co lại không nhỉ…”

Daisy càng lúc càng sốt ruột, ngón tay siết đến trắng bệch, nhưng cài mãi không được, hai ngọn đồi trắng ngần đầy đặn trước ngực bị chèn ép đến mức như sắp bung cả ra khỏi lớp áo lót, suýt nữa thì làm tôi lóa cả mắt.

To chết đi được…

Tại sao chứ?!

“Trời ạ, cậu mới là người cần co lại đó… Nhanh lên nhanh lên, để tớ giúp cậu…”

Sarah xích lại gần giúp Daisy cài cúc, hai người lại loay hoay một lúc lâu mới xong, vải áo trước ngực Daisy bị căng cứng, cảm giác cúc áo có thể bung ra bất cứ lúc nào.

“Xuống lầu xin đổi một chiếc lớn hơn đi…” Sarah nói như đang cảm thán, rồi khóe miệng nhếch lên nụ cười gian xảo, “Daisy, cậu có biết đám con trai sau lưng gọi cậu là gì không?”

“Hửm?”

Daisy rõ ràng không biết, khẽ hừ một tiếng trong mũi tỏ vẻ nghi hoặc.

“Bò sữa bên hồ Ceylan.”

“A!”

“Ha ha ha!”

Mặt Daisy đỏ bừng, ngượng ngùng che miệng. Còn Sarah thì cười phá lên vô tâm vô phế, tiện tay đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chọc vào phần thịt mềm mại trên ngực Daisy.

“Đi thôi bò sữa nhỏ, để tớ dắt cậu đi dạo nào~”

“Sarah!” Daisy hờn dỗi lườm Sarah một cái, nhẹ nhàng dậm chân, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái lỗ chui xuống, “Sao cậu có thể nói như vậy! Khó nghe quá… Còn đám con trai đó nữa, thật là đáng ghét…”

“Nhưng các bạn nữ đều rất ngưỡng mộ cậu đó.”

“Ai mà ngưỡng mộ chứ, tớ sắp phiền chết rồi…”

“Này.”

Sarah đột nhiên hất cằm về phía tôi, mặt cười tươi như hoa.

“Cậu xem Peilor kìa, nhìn cậu đến đơ cả mắt ra rồi.”

“Cậu mới, đơ cả mắt ra ấy!” Tôi vội vàng quay mặt đi, hậm hực đi về phía cửa, “Tớ mới không! Ngưỡng mộ. Một chút cũng, không ngưỡng mộ…”

“Tớ cũng có nói cậu ngưỡng mộ đâu, vội vàng thanh minh làm gì? Không đánh mà khai! Ha ha~”

“Phì phì phì!”

Phiền chết đi được!

Tức quá…

Ra khỏi cửa, thấy có rất nhiều học viên đang vội vã xuống lầu, Sarah thấy vậy cũng sốt ruột, vội vàng kéo tay tôi và Daisy bắt đầu chạy.

“Nhanh lên, trễ là hết chỗ tốt đó!”

“Nhưng, tớ có đi đâu…”

Tôi bĩu môi nói, nhưng tay Sarah nắm rất chặt, cứ thế kéo tôi và Daisy chạy một mạch xuống lầu, đến cửa tháp lại không vội ra ngoài, mà quay người đi gõ cửa phòng quản lý ở tầng một.

Cốc cốc cốc!

“Thầy Melville!” cô ấy lớn tiếng gọi.

Ể?

Quản lý không phải là bà già béo sao? Sao Sarah lại gọi thầy Melville? Thầy ấy đâu có ở đây…

Lẽ nào?!

Lòng tôi chợt kinh hãi.

Lẽ nào, thầy và bà già béo…

Cốc cốc cốc!

“Thầy!”

Sarah lại gọi, sau đó cửa “cạch” một tiếng mở ra, một ông lão tóc trắng mặt vẫn còn ngái ngủ ló đầu ra, vừa ngáp vừa hỏi: “Làm gì vậy…”

Thầy Melville vẫn còn mặc áo ngủ, ánh mắt lướt qua mặt Sarah, rồi liền thấy tôi đang đứng bên cạnh với vẻ mặt kỳ quặc, mắt thầy sáng lên.

“Tiểu thư, cuối cùng ngài cũng về trường rồi.”

“Ngài?”

Daisy đứng bên kia vẫn còn thở hổn hển, nghe vậy trong mắt loé lên một tia khó hiểu.

“Ồ, ý tôi là… mọi chuyện đều thuận lợi chứ?” Thầy Melville lập tức đổi giọng.

“Vâng.”

Tôi gật đầu.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt…”

Thầy mỉm cười hài lòng với tôi, sau đó không nói nhiều nữa, quay sang nhìn Sarah: “Các em tìm tôi có chuyện gì?”

Sarah lập tức đẩy Daisy lên trước: “Thầy ơi, đồng phục của cậu ấy nhỏ rồi, có thể đổi một chiếc lớn hơn không ạ?”

“Nhỏ rồi à? Ồ…” Thầy Melville chỉ qua loa nhìn Daisy một cái, rồi liền lộ ra vẻ mặt đã hiểu, “Đổi được, thầy viết cho em một tờ đơn, lát nữa em cầm đến tầng một tòa tháp giáo viên mà đổi.”

“Cảm ơn thầy ạ~”

Thầy Melville quay người đi vào phòng, một lát sau cầm một tờ giấy ra đưa cho Sarah.

“Thầy ơi, bà đâu rồi ạ?” Tôi không nhịn được hỏi.

“Bà ấy đi rồi.” Thầy Melville ngược lại nhướng mày, vẻ mặt đầy kinh ngạc nhìn tôi, “Mấy hôm trước đã lên đường sang Đông Châu, bây giờ do tôi tạm thời quản lý tòa tháp bên hồ Ceylan… Em không biết sao?”

A…

Đến Đông Châu?

A!

Đột nhiên, tôi nhớ lại lúc tiễn Carlos, mơ hồ thấy một bóng người quen thuộc trong toa xe.

Đó là bà già béo…

Rốt cuộc bà ấy là ai?

Trước đây cũng đã hỏi Sarah và mọi người, ai cũng không rõ lắm, chỉ biết các học viên đều rất sợ bà, vì bà rất hung dữ.

Sau khi ra khỏi tháp, Sarah quay đầu lại hỏi tôi: “Peilor, cậu… thật sự không đi xem cùng bọn tớ à?”

“Ừm, tớ không đi đâu.”

“Nhưng… đó là Giáo Tông đại nhân mà…” Daisy có chút không thể tin nổi nhìn tôi.

“Ổng có ăn được đâu.”

“Ể?!”

“Ồ, ý tớ là… tớ đói rồi.”

Tối qua đã không được ăn no…

Sáng nay nhà ăn chắc chắn không đông người, mình phải tranh thủ đi trước mọi người, lấy hết đồ ăn ngon bày lên bàn, rồi ăn cho đã!

“Thôi được rồi, Peilor không đi, Daisy chúng ta đi thôi…”

“Vậy được thôi.”

Thấy Sarah đã nói vậy, Daisy cũng đành lí nhí gật đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ có chút tiếc nuối.

“Peilor, cậu lấy giúp bọn tớ ít đồ ăn nhé?”

“Được.”

“Vậy… lát nữa đừng quên đến sân tập hợp nhé, sáng nay Lớp Thần Học sẽ học ở đó.”

“Ừm.”

“Bọn tớ đi đây.”

Hai cô gái tay trong tay, dọc theo con đường đá chạy đi. Tôi đứng trước tháp, nhìn bóng lưng họ tắm trong nắng mai, thấy cô gái chạy hơi tụt lại phía sau, khi chạy, phần ngực dập dờn như sóng vỗ, trong lòng cuối cùng cũng không nhịn được, tôi lấy hai tay khum lại bên miệng làm loa, hét lớn lên: “Daisy!”

Cô gái dừng bước, ôm ngực kinh ngạc quay đầu lại.

“Bình thường cậu, thích ăn gì thế!”