Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 5: Vicky và Carlos

“Cô đã biết rồi sao?”

Carlos nghe vậy có chút ngạc nhiên.

“Ừm.”

Tôi gật đầu, rồi lại hỏi anh ta: “Anh đến đó làm gì?”

“…Có chút chuyện.”

“Chuyện gì?”

Carlos dường như không muốn nói, nhưng thấy tôi cứ gặng hỏi mãi, bèn khó xử gãi đầu.

“Nói sao nhỉ? Một hai câu khó mà nói cho rõ được… Mấy năm trước, thầy của tôi, Kiếm Thánh lão tiên sinh, đã âm thầm điều tra một chuyện ở Đông Châu, và chuyện này lại có chút liên quan đến tôi… Bây giờ đã có tiến triển quan trọng, nhưng thầy bên đó dường như gặp phải vấn đề nan giải hơn, thế nên…”

Nói rồi, anh ta quay đầu về phía Victoria: “Nữ Vương Bệ hạ, chuyện này người rõ mà phải không?”

“Rõ thì sao?”

“Nói cho Tiểu Syl biết đi.”

“Không phải anh đang nói đó sao.”

“……”

Tôi vờ như không để ý lắm đến cuộc đối thoại ngắn gọn của họ, cúi đầu, dùng ngón tay cạy cạy dấu sáp niêm phong. Nhưng móng tay đã bị tôi cắn cụt lủn cả rồi, không cạy ra được, muốn dùng sức xé thì lại sợ làm rách thư bên trong, chau mày nghĩ ngợi một lúc, tôi bèn há miệng, cắn phập một cái vào dấu sáp, giật nó ra khỏi miệng phong bì, rồi “phụt” một tiếng nhổ lên cánh tay Carlos.

“Oa! Ghê chết đi được…”

Carlos hốt hoảng thất sắc, suýt nữa thì nhảy dựng lên, vẻ mặt đầy ghê tởm, dùng hai ngón tay nhón lấy dấu sáp trên cánh tay mình búng bay ra xa.

Vốn tôi cũng định xin lỗi, nhưng nghe anh ta nói vậy, trong lòng bỗng bực bội, liền trừng mắt.

“Anh nói ai ghê tởm!”

“Nước miếng của cô dính vào tay tôi này…”

“Thì sao nào!”

“Ngài Carlos, anh đến nhà người khác ‘làm khách’, lúc nào cũng với thái độ tùy tiện thế này sao?”

Victoria đột nhiên lên tiếng hùa theo. Dù giọng điệu vẫn lạnh lùng, nhưng khi nói đến từ “làm khách”, cô ấy vẫn cố tình nhấn mạnh.

Cô ấy còn nhớ chuyện Carlos vào cửa đã nói cô là khách…

“Nữ Vương Bệ hạ… Lâu rồi không gặp, người cũng không cần lúc nào cũng tỏ thái độ cứng nhắc như vậy, để đối xử với ‘vị khách’ này của tôi chứ?”

A, Carlos phản công rồi…

“Nữ Vương Bệ hạ? Carlos, nếu anh đã biết thân phận của ta, sao gặp mặt không hành quỳ lễ? Lại còn cùng ta ngồi chung một chỗ, anh đang miệt thị vương quyền sao?”

“Này này, không cần phải nói thế chứ…”

“Vậy thì phải thế nào.”

Ực…

Không khí có chút căng thẳng như giương cung bạt kiếm.

Tôi không dám xen vào, chỉ đành cúi đầu làm đà điểu, giả vờ đang rất chăm chú đọc lá thư trong tay, nhưng thực ra nào có tâm trí đâu mà đọc kỹ, chỉ liếc mắt xem qua loa.

Cũng giống như lá thư trước, lá thư này có lẽ là do Hiệu trưởng Bertha viết, nét chữ tinh tế, thanh tú, nội dung không dài. Mở đầu là một tràng cảm ơn và hỏi thăm rất chính thức, vài câu bày tỏ lòng kính trọng đối với tôi, rồi nói về tình hình chung gần đây của học viện.

Lúc Thiết Giáp Vệ xông vào thành, bên đó không bị quấy nhiễu quá nhiều, sự việc lần này không ảnh hưởng nghiêm trọng đến học viện, chỉ là nhiều học viên, kể cả giáo viên sau đó đều lần lượt rời đi, nên khoảng thời gian này vẫn luôn trong tình trạng nghỉ học. Sau khi sự việc lắng xuống, không ít người đã lục tục quay trở lại, mấy hôm trước họ đã bàn bạc, ấn định ngày khai giảng lại là ngày 4 tháng 5.

[Nếu tiểu thư Sylvia không có sắp xếp nào khác, đến lúc đó mong em có thể trở lại trường, đừng để lỡ quá nhiều bài vở. Đây cũng là ý của Giáo Tông đại nhân.]

Câu cuối cùng của lá thư viết như vậy, ký tên là Hiệu trưởng Bertha.

Bà ấy nói là ý của Angel…

Là ý gì chứ?

Hơn nữa…

“Bây giờ, mình còn có thể đến trường bình thường được sao…”

Tôi không kìm được mà lẩm bẩm thành lời.

“Yên tâm đi, yên tâm đi~”

Carlos bên cạnh xua tay, vẻ mặt không hề gì: “Sức nóng của Ngôn Báo rồi sẽ qua thôi, đợi một thời gian nữa, sự chú ý của mọi người sẽ bị những chuyện khác phân tán, cô sẽ không phải đối mặt với tình huống như vậy nữa đâu… ít nhất sẽ không bị dân chúng cuồng nhiệt vây quanh ngoài đường. Ừm, chắc là vậy.”

“Chắc là?”

Tôi bực bội đảo mắt.

“Sao vậy.” Victoria nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi.

“Lúc nãy trên đường về, bị người ta chặn lại.” Chưa kịp để tôi nói, Carlos đã nhanh nhẩu trả lời thay, anh ta nhún vai với Victoria, “Ngôn Báo lần này gần như dồn hết trọng tâm vào Tiểu Syl, mục đích là để chuyển hướng sự chú ý của dân chúng. Xét theo phản ứng hiện tại, đây rõ ràng là một cách làm vô cùng cao tay… có lẽ là chủ ý của Giáo Tông đại nhân nhỉ? Tôi đoán vậy.”

Victoria nghe vậy, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn trà, rồi quay đầu lại, mắt không chớp nhìn chằm chằm tôi.

“Làm… làm gì vậy…”

Tôi bị nhìn đến phát hoảng.

“Tóc, quá nổi bật rồi.”

Hả?

“Cả mắt nữa… nhưng tóc đúng là vấn đề lớn nhất.”

“Đúng vậy.”

Nghe Carlos nói xong, Victoria khẽ gật đầu: “Chỉ cần che tóc đi, khả năng bị nhận ra sẽ rất nhỏ.”

“Hay là cạo trọc luôn đi.”

Hử…

Tôi nhìn trái rồi lại nhìn phải, có chút không hiểu hai người này… vừa rồi không phải sắp cãi nhau rồi sao? Giờ lại kẻ tung người hứng nói gì thế này?

Còn cả Carlos nữa…

“Bốp” một tiếng, tôi vỗ một phát vào vai Carlos, miệng quát lên hung dữ: “Cạo trọc đầu anh ấy!”

“Đau đau đau…”

Carlos lập tức nhăn mặt né sang một bên.

“Peipei, ngày mai ta cho người tìm mấy cái mũ hoặc khăn trùm đầu cho em, xem có che được tóc không.” Victoria như thể không thấy chuyện vừa xảy ra, giọng điệu bình thản nói với tôi.

Tôi vội vàng lắc đầu: “Không cần đâu, tôi có mà…”

Lúc trước có mua mũ che nắng rồi, còn chưa đội lần nào.

Nhưng Victoria rõ ràng không để lời tôi vào tai. Chuyện này trong lòng cô ấy đã quyết định như vậy, cô không muốn lãng phí thêm một lời nào nữa, bèn chuyển sang chuyện khác.

“Nói đến học viện, có phải có một cô gái tên Sophia, ở cùng phòng ký túc xá với em không?”

…Sophia?

Tôi nghe vậy thì sững người, bất giác gật đầu: “Phải… sao… sao vậy ạ…”

Tôi nói năng có chút ấp úng, giọng điệu cũng không tự tin, ngơ ngác nhìn Victoria, thấy dáng vẻ không chút biểu cảm của cô, trong lòng bỗng thấy lo lắng.

Tại sao lại nhắc đến Sophia…

Lẽ nào…

Là cô ấy đã nói gì với Victoria sao?

Tôi không biết lúc cuối cùng giết Nero, Victoria có thấy được cảnh giữa làn Tử Yên lượn lờ, luồng khói sáng đó bị hút vào lồng ngực tôi không… lúc đó xung quanh toàn là sương băng đặc quánh, tầm nhìn chắc hẳn rất thấp, tôi và Nero ở trung tâm sương băng, không biết trong mắt Victoria trông như thế nào.

Chuyện này tôi vẫn luôn không dám nhắc đến, nhưng sau mấy lần gặp mặt, Victoria không nói gì cả, cũng không có bất kỳ biểu hiện không tự nhiên nào, sau đó tôi liền yên tâm, cứ cho là cô hoàn toàn không thấy gì. Nhưng lúc này cô đột nhiên nhắc đến Sophia, khiến trái tim tôi lại treo lơ lửng.

“Cô bé đó, rất khá… em nhìn ta như vậy làm gì?” Victoria khẽ chau mày, trong mắt thoáng có chút bất mãn, “Chẳng lẽ em còn lo ta sẽ làm gì cô ấy sao.”

“Phụt...”

Carlos ở bên cạnh không cẩn thận bật ra tiếng phì cười.

Thấy cả hai chúng tôi đều nhìn sang, anh ta vội vàng xua tay: “Không sao không sao, hai người không cần để ý tôi…”

Nhưng trên mặt lại là ý cười không giấu được.

Hửm?

Lẽ nào anh ta biết Victoria là…

“Lúc đó ta ở nhà thờ, được Thánh Nữ Điện hạ dùng thần tích chữa trị.”

Victoria không để ý đến Carlos, mà tiếp tục chủ đề đang nói dở với tôi.

“Độc tố trong người đã được thanh trừ. Chỉ là vừa mới tỉnh lại, cơ thể có chút yếu ớt. Cảnh tượng lúc đó rất hỗn loạn, bên ngoài hình như có cháy, ta gọi mấy tiếng không thấy ai, liền định đứng dậy ra ngoài xem sao, thì đột nhiên có hai tên thích khách phá cửa sổ xông vào, chính là tín đồ của Chân Lý Chi Môn.”

“Bọn ta đánh xuyên qua nhà, đánh vào đám đông bên ngoài. Ta không có vũ khí trong tay, khó khăn lắm mới giết được một tên, tên còn lại lại nhân cơ hội dùng dân thường làm con tin uy hiếp, rồi cô gái tên Sophia đó đã đứng ra, dùng miệng lưỡi lanh lợi để thu hút sự chú ý của kẻ dị giáo, tạo cơ hội cho ta tung đòn kết liễu… Cô ấy bị thương, sau khi nói với ta là đang tìm em thì ngất đi.”