Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 3: Hắn đến đây làm gì?

“Ca… cái gì?” Carlos có chút ngỡ ngàng.

Anh bước đến trước mặt tôi, ánh đèn đường leo lét chỉ soi sáng nửa khuôn mặt râu ria xồm xoàm của anh, trông như chưa tỉnh ngủ hẳn, đôi mắt xanh biếc không một chút sinh khí. Dù mặc bộ lễ phục cung đình khá trang trọng, cũng không tài nào che đi được vẻ uể oải lười biếng ấy.

“Tiểu Syl, cô...”

Carlos chỉ tay vẽ một vòng tròn giữa không trung, nhìn tôi định nói gì đó, rồi đột nhiên sững người, bật cười: “Ha, mũi cô bị sao thế?”

Mũi?

A!

Tôi đỏ bừng mặt, vội đưa tay sờ lên chóp mũi.

Chắc là hết lâu rồi mà…

Sao anh ta nhìn ra được chứ?

“Không phải chỗ đó, xuống chút nữa... đúng rồi, có vết máu mũi chưa chùi sạch kìa... đừng chùi nữa, khô cả rồi... ha ha ha.” Kiếm sĩ râu quai nón cười vô tâm vô phế, cúi người dí sát mặt lại gần, mắt tỏ vẻ hiếu kỳ, “Cô ra ngoài làm gì thế? Bị ai đấm cho một cú ra trò à? Vào mặt à? Ai mà to gan thế?”

“...Liên quan quái gì đến anh.”

Phiền phức!

Tôi đẩy mặt anh ta ra, quay đầu đi, không muốn nói về chuyện này nữa, bèn lảng sang chuyện khác: “Carlos, tôi đói rồi. Anh đi, mua đồ ăn, cho tôi.”

“Này này, sai người giỏi quá nhỉ... Cô chẳng phải vừa từ ngoài về sao? Cách hai con phố là chợ, sao không tự đi mua đi. Lỡ tôi không ở đây thì sao? Cô định nhịn đói à?”

“Aiya!”

Tôi dùng hai tay đẩy mạnh vào ngực Carlos, khiến anh ta lảo đảo lùi lại, rồi cứ thế đứng yên tại chỗ, trừng mắt nhìn anh.

Bực bội bực bội bực bội…

Nếu tự mình mua được, tôi còn lằng nhằng với anh làm gì!

“Lâu không gặp, sao tính cô càng ngày càng cáu kỉnh thế…”

Carlos phủi phủi cổ áo, vuốt lại những nếp nhăn, chau mày nhìn tôi, chợt như nghĩ đến điều gì, rồi bừng tỉnh.

“Ồ~”

Anh ta vỗ tay, nheo mắt lại, vẻ mặt trở nên đầy ẩn ý: “Tiểu Syl, chẳng lẽ cô…”

“Á...!”

Tôi lập tức hét toáng lên, không muốn để anh ta nói ra những lời tiếp theo.

Phiền quá phiền quá phiền quá…

Anh định nói gì hả! Cái gã lắm mồm!

Trong lòng vừa xấu hổ vừa tức giận, tôi chỉ muốn đập nát đầu Carlos, bèn cúi đầu, bắt đầu tìm xem bên đường có cục đá nào không… đúng lúc này, cái bụng không nghe lời bỗng “ọt ọt” một tiếng.

Động tác cúi người của tôi cứng đờ.

“Phụt…”

Không khí im lặng trong giây lát, Carlos chợt bật cười khe khẽ.

Ngay sau đó anh ta nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, đúng lúc tôi đang lườm anh ta cháy mặt, liền vội nghiêm mặt lại: “Không phải, tôi đang nghĩ… đúng rồi, cô muốn ăn gì? Hôm nay tôi đến vội quá, không kịp mua gì cho cô… hay là chúng ta cùng ra chợ xem sao? Nghe nói dạo này cô toàn ru rú trong nhà, sắp mốc meo rồi… ra ngoài đi dạo chút nhé?”

“...Không muốn.”

“Sao thế?”

“...Người trên phố, cứ như xem khỉ, vây quanh tôi…”

Carlos nghe vậy thì sững người, rồi lộ vẻ chợt hiểu ra.

Anh ta rõ ràng đã đọc Ngôn Báo, nhưng lúc này lại chẳng nói gì, chỉ dịu dàng nhìn tôi, tay phải đưa lên, đặt lên đầu tôi, xoa nhẹ, khóe miệng nở nụ cười hiền hậu như một người cha.

“Muốn ăn gì?”

“Phó mát.” Tôi đáp ngay.

Hầy…

Sao anh ta cười ghê thế…

Tôi bất giác khẽ động ngón tay. Nhưng do dự một lúc, cuối cùng vẫn không nỡ gạt bàn tay của Carlos ra, mặc cho anh ta xoa rối tóc tôi, chớp mắt suy nghĩ, rồi giơ ngón tay ra bắt đầu bổ sung thêm với Carlos.

“Ngoài phó mát, còn có thịt nai, thịt bò. Xem trong tiệm còn bao nhiêu thì mua hết. Ừm… gia vị cũng hết rồi. Tiêu, muối, mật ong, bơ, đều phải mua. Rồi… mua một ít rau quả. Chủ yếu là quýt, và củ cải, bắt buộc phải mua. Những thứ khác...”

“Dừng.”

Carlos “vụt” một tiếng rụt tay khỏi đầu tôi, lùi lại một bước, hai tay khoanh trước ngực làm dấu chéo, vẻ mặt bất lực với tôi: “Tôi chỉ có hai tay thôi, nên đến đây là hết nhé, về nhà chờ đi.”

“Ồ… vậy thì, cái cuối cùng…”

“Hết rồi.”

Carlos co giò bỏ chạy.

Nhưng tôi không chịu buông tha, hét với theo bóng lưng anh ta: “Anh tìm xem có gã đàn ông ẻo lả nào bán bánh ngọt không! Tôi còn muốn ăn, bánh hạnh nhân Opera!”

“...Đi đây.”

Carlos vẫy tay mà không ngoảnh đầu lại.

Anh ta rốt cuộc có nghe thấy không…

Tôi đứng tại chỗ một lúc, nhìn anh ta đi xa dần, đưa tay gãi gãi má, đến khi anh ta rẽ vào con phố khác, biến mất khỏi tầm mắt, mới xoay người đi về phía cổng sắt của tư dinh.

Quýt hầm củ cải…

Sẽ có vị gì nhỉ?

Suốt đường đi qua sân trong, tôi đều suy nghĩ về vấn đề này.

Về đến nhà, thắp nến lên, rồi mở cửa sổ phòng khách cho thông thoáng, để cơn gió đêm mát lành sau mưa thổi vào nhà, cảm thấy không khí không còn oi bức nữa, tôi bèn lên lầu hai, đẩy cửa phòng ngủ, vừa cởi váy vừa đi về phía phòng tắm, vạt váy vừa vén đến bụng lại đột nhiên quay người, “rầm” một tiếng đá cửa phòng đóng lại, sau đó mới yên tâm.

Sau khi tắm rửa qua loa, tôi cứ thế đi ra, vừa lau tóc vừa mở tủ quần áo, lục tìm một hồi, lấy ra áo lót sạch, lại tìm được “thần khí chống tràn siêu dày có lót bông” mà mẹ làm cho tôi, sột soạt mặc vào, rồi mặc áo lót, tiện tay ném khăn tắm lên đầu giường, chọn một chiếc váy trắng thoải mái mặc vào, sau đó mới lần lượt nhặt chiếc váy đen và đôi tất chân vừa ném dưới đất lên, nghiêng đầu nghĩ ngợi, rồi cũng tiện tay vứt lên đầu giường.

Bây giờ đang bực, mai giặt sau vậy…

Nếu mai bắt đầu đau bụng, thì ngày kia giặt…

“Bịch bịch bịch” xuống lầu, chạy vào bếp uống mấy ngụm nước lớn, rồi cuộn mình trên ghế sô pha, ôm đầu gối, tìm một tư thế thoải mái co người lại, nhìn ra cảnh đêm trong sân ngoài cửa sổ, yên lặng chờ đồ ăn về.

Carlos chậm quá đi…

Nếu còn dám để tôi đợi thêm mười phút nữa, tối nay tôi sẽ bắt anh ta chỉ được ăn quýt hầm củ cải… ăn đến no căng, đi không nổi mới thôi…

Lộp cộp, lộp cộp…

Bất chợt, tôi nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập từ ngoài sân vọng vào, loáng thoáng còn có tiếng hí của Giác Mã Thú, và tiếng cót két của bánh xe gỗ lăn trên mặt đường.

Carlos sao?

Tiếng động dường như dừng lại trước cửa tư dinh số 3.

Không đúng…

Tôi lập tức nhảy khỏi ghế sô pha, chân trần chạy đến bên cửa sổ, hai tay bám vào bậu cửa, nghển cổ nhìn ra ngoài.

“Cạch” một tiếng, cổng sắt ngoài sân được mở ra.

Một người phụ nữ mặc váy đỏ nói chuyện với người đánh xe một lúc, vẫy tay, rồi một mình sải bước đi vào.

Hử?

Là Victoria…

Sao hôm nay cô ấy về sớm thế?

Tôi vội vàng chạy ra cửa, mở cửa trước khi cô ấy kịp gõ, nhìn người đẹp tóc vàng mặt mày lạnh lùng nhưng từ trong cốt cách lại toát ra vẻ đẹp hút hồn phía trước, trong lòng bỗng có chút vui vẻ.

“Vicky, sao cô lại đến!”

“Ta không thể đến à.”

Victoria mặt không chút biểu cảm, chỉ liếc tôi một cái, không dừng bước, đi thẳng vào trong nhà, lúc đi ngang qua tôi, một mùi hương thanh nhã nồng nàn thoảng qua mũi, là mùi hương tôi vô cùng quen thuộc.

“Ăn tối chưa?”

Cô ấy tự nhiên như về nhà mình, cởi đôi bốt cao dính chút bùn đất, lấy giày đi trong nhà từ tủ thấp ra thay, vừa treo áo choàng lên giá áo cạnh tủ vừa buột miệng hỏi tôi.

“Chưa…”

Tôi trả lời theo bản năng.

Ủa? Giày đi trong nhà của cô ấy có ở đây từ lúc nào nhỉ…

“Vậy ăn chung đi. Ta bảo người mang bữa tối đến, có chuyện muốn nói với em.”

“Ồ.”

Victoria đi về phía phòng khách, tôi ngơ ngác đi theo sau cô, đi được vài bước thì nhớ đến Carlos.

“A! Tôi bảo Carlos, đi mua đồ ăn rồi…”

Vốn chỉ là lời nói vô thức, trong đầu tôi còn đang nghĩ xem Victoria rốt cuộc có chuyện gì muốn tìm mình, có tiện ăn cùng Carlos không, tôi rốt cuộc có nên làm món quýt hầm củ cải không, thì không ngờ Victoria đột nhiên dừng bước, tôi không kịp đề phòng, đâm cả đầu vào lưng cô ấy.

“Carlos?”

Tôi lùi lại một bước, rồi thấy cô ấy quay đầu lại, đôi mắt vàng kim rực rỡ khẽ nheo lại.

“Hắn đến đây làm gì?”

Giọng điệu có chút không thân thiện.