Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 72

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Tập 4: Thiếu Nữ và Quê Hương của Cự Long - Chương 1: Ba Nguồn Sức Mạnh

Hoàng hôn dần buông.

Ánh chiều tà nhuộm cả bầu trời Vương Thành một sắc màu ấm áp thanh dịu.

Cách phía nam thành hơn mười cây số, trên cánh đồng bát ngát là một khu rừng xanh tươi tĩnh lặng. Dưới ánh hoàng hôn, những vạt cây xanh um, dây leo tươi tốt được rắc lên một lớp ráng chiều đỏ thẫm, lấp lánh ánh vàng. Mây dày giăng kín trời, suối róc rách len lỏi qua rừng, gió nhẹ lướt qua lá cây, xào xạc.

BÙM...

Bất chợt, một tiếng nổ trầm đục vang lên từ trong rừng.

Cùng với tiếng nổ rung chuyển, vô số chim chóc từ trong rừng bay vút lên không, “vù vù” lướt lên trời cao. Giữa rừng sâu, một cây cổ thụ to bằng ba người ôm, trong một tràng tiếng “rắc rắc” liên tục đã đổ sầm xuống, đập mạnh xuống đất tạo ra một tiếng nổ lớn khác, bụi đất bay lên mù mịt.

Thiếu nữ có vẻ ngoài thanh tú đứng trước cây cổ thụ bị gãy ngang thân, mái tóc bên thái dương ướt đẫm mồ hôi, dính vào má, tà váy đen trong gió tựa mình lay động. Khói bụi bốc lên từ chỗ cây đổ, ngay khoảnh khắc ập đến trước mặt thiếu nữ, cô che miệng mũi, mũi chân khẽ điểm xuống đất, thân hình vụt đi, cuốn theo một cơn lốc xoáy lùi ra xa hơn mười mét.

Đứng vững rồi, thiếu nữ cúi đầu nhìn nắm đấm nhỏ nhắn xinh xắn của mình, khẽ cau mày.

Sức mạnh…

Rõ ràng lại tăng lên rồi.

Đánh gãy một cái cây to thế này, mình chỉ dùng ba đấm… chuyện này đã vượt ngoài giới hạn của con người rồi chứ? Thật sự là sức mạnh Luyện Thể của một con quái vật…

Soạt soạt soạt.

Bụi cây bên trái đột nhiên có tiếng động nhỏ, một con hươu già lao vào tầm mắt, đang nhảy tưng tưng, hoảng hốt chạy trốn về phía xa. Tôi chợt nảy ý, vài luồng Tử Yên bay ra từ cánh tay trái, vụt qua, lượn vòng qua mấy cái cây nhỏ, bao bọc toàn bộ cơ thể con hươu, ngay sau đó là tiếng “xèo xèo” nghe đến rợn người.

Hai giây sau, một làn khói lam trắng bay lên, hòa cùng Tử Yên đã tan biến, cùng trở về lồng ngực tôi.

“Ưm…”

Tôi không kìm được mà rên rỉ một tiếng. Gò má hơi ửng hồng, đôi mắt mờ hơi nước, cơ thể run rẩy một lúc rồi ngẩng đầu thở ra một hơi dài.

…Thoải mái rồi.

Đây đã là ngày thứ ba liên tiếp tôi đến khu rừng này. Mục tiêu ngoài việc lấp đầy bụng đói, tôi còn phải làm quen với những thay đổi mới của cơ thể, và nguồn sức mạnh càng thêm dồi dào bên trong.

Với sức mạnh hiện giờ của tôi, dù là Băng Sương, Nghiệp Hỏa, hay Hỗn Độn Chi Lực của Vực Sâu, nếu muốn luyện tập thoải mái trong thành, e rằng không có nơi nào thích hợp và đủ rộng. Một khi dùng hết sức, mọi thứ xung quanh đều sẽ bị tôi phá hủy hoàn toàn.

Thế nên đành phải chạy ra ngoài.

Nơi đây từng là nơi tôi nuốt chửng con quái vật Teresa.

Nhớ lại lúc đó, dư chấn của trận chiến giữa chúng tôi đã phá hủy khu rừng đến không còn ra hình dạng. Sau đó Margaret xuất hiện, dùng phép màu hồi sinh cây cỏ, xóa đi dấu vết ăn mòn của Tử Yên, khiến vùng đất chết trở lại đầy sức sống. Bây giờ nơi đây càng thêm tươi tốt, lại ít người lui tới, chỉ cần trốn sâu trong rừng là đủ bí mật, cho dù là thợ săn lành nghề nhất cũng sẽ không xuất hiện ở đây, muốn làm gì cũng được.

Nhưng…

Việc kiểm soát sức mạnh, vẫn phải cẩn thận mới được.

Dù sao thì…

Tôi hít sâu một hơi.

Khoảnh khắc tiếp theo, ánh xanh trong mắt lóe lên, một lớp sương băng mỏng bốc lên từ dưới chân, nhanh chóng lan rộng, phủ lên thảm cỏ gần mười mét xung quanh một lớp sương trắng.

Rắc, rắc.

Cùng với tiếng băng vỡ giòn tan, vô số khối băng đột ngột xuất hiện phía trước, chen chúc vào nhau, tạo thành hình dạng gọn gàng, màu sắc từ trong suốt nhanh chóng chuyển thành xanh thẫm. Chưa đầy một giây, một chiếc cầu thang màu xanh băng được kết tinh từ Cực Băng đã hiện ra trước mắt.

Cầu thang có hình dáng cổ kính mà lộng lẫy, hai bên còn có lan can cao bằng nửa người, trên đó khắc những hoa văn phức tạp, cả tạo hình mơ hồ có chút giống với cầu thang của Nhà thờ lớn Saint Zayeri… đương nhiên, tôi chính là bắt chước cái đó mà làm.

Thật dễ dàng…

Tôi bước một bước lên thang.

Keng, keng…

Tiếng nén băng nổ vang không dứt, cả chiếc cầu thang nghiêng 45 độ, không ngừng vươn lên trời cao. Sương giá quanh người dần đặc quánh, nhiệt độ không khí giảm mạnh. Tôi bước lên thang, từng bước một đi lên không trung, cảm thấy đã cao hơn phần lớn ngọn cây, vội vàng khẽ vung tay, khiến cầu thang ngừng vươn lên, ở cuối cùng tạo thành một bệ đỡ nửa mét, sau đó bước lên bệ, đứng vững, nhìn xuống khu rừng bốn phía.

Gió mát lướt qua mặt, mái tóc đen tung bay.

Tôi nhắm mắt lại, từ từ dang rộng hai tay.

Tập trung tinh thần, kết tụ…

Vù...

Gió lạnh xung quanh đột nhiên rét buốt, trong khoảnh khắc tạo thành một cơn lốc nhỏ. Dòng khí dữ dội mang theo vô số tinh thể băng, gào thét bên tai quanh cơ thể tôi, ngay lập tức đóng băng những vạt ngọn cây xung quanh.

Khoảnh khắc tiếp theo, vô số cột băng xanh thẫm khổng lồ, sừng sững, đột ngột nổ tung trong khu rừng rậm phía trước.

Rắc rắc rắc rắc... BÙM!!!

Cùng với tiếng nổ rung trời chuyển đất, một ngọn núi băng bao phủ khu vực mấy chục mét mọc lên từ mặt đất, hất tung những thân cây to lớn lên cao hàng chục mét, vô số cành lá gãy vụn bay đầy trời, sương trắng đặc quánh từ thân núi tuôn ra ồ ạt, bốn phía vang lên vô số tiếng thú gào, có con chim chưa kịp bay đã bị đóng băng, vỡ tan thành bột trong dòng khí, cái lạnh thấu xương ập đến.

Giữa băng sương bay lả tả khắp trời, tôi chậm rãi mở mắt.

…Vô cùng trôi chảy.

Hơn nữa không có chút cảm giác mệt mỏi nào. Giống như sức mạnh dùng mãi không hết, đòn tấn công như vậy có thể tung ra thêm một trăm lần nữa…

Vậy thì tiếp theo…

“Hù...”

Tôi đứng trong gió lạnh, khẽ thở ra một hơi khí trắng.

Khoảnh khắc tiếp theo, những đường vân đỏ tươi phức tạp, rực rỡ như mạch máu, từ gò má bên phải nhanh chóng lan đến cánh tay phải, rồi trèo lên khắp nửa người, lúc sáng lúc tối như hơi thở, nhuộm chiếc váy đen thành một màu đỏ rực.

Cơn lốc xoáy lúc này vẫn chưa dừng, thổi tan những luồng khói đen tuôn ra từ miệng tôi.

Sức mạnh…

Lại được gia tăng thêm một lần nữa.

Tôi vào tư thế tấn công, nhắm vào ngọn núi băng cao ngất phía trước, đột ngột tung một cú đấm thẳng.

Trong khoảnh khắc, ánh sáng đỏ chói lọi từ nắm đấm tuôn ra, chiếu rọi cả bầu trời đang dần phai đi ánh hoàng hôn.

ẦM...!!!

Nghiệp Hỏa ngập trời, như một xoáy nước khổng lồ nơi đáy biển sâu, tuôn ra từ nắm đấm, lan ra theo hình quạt, ngay lập tức đánh vào ngọn núi băng. Trong khoảnh khắc, hai luồng nhiệt độ cực hạn va chạm dữ dội, sóng nóng gió lạnh cuốn theo những gợn sóng có thể thấy rõ, tạo thành một làn sóng xung kích kinh hoàng, lan rộng từ tâm va chạm, quét phăng mọi cây cỏ trong khu vực trăm mét, cát đá bùn đất bay vút lên cao, hơi nước như sóng thần cuồn cuộn, cùng với tiếng “xèo xèo” chói tai bốc lên không trung, tạo thành một đám mây hình nấm khổng lồ.

“Ái chà!”

Dòng khí dữ dội ập đến, suýt nữa thổi tôi bay khỏi đài cao.

Chết rồi…

Dùng sức quá tay…

Ngọn núi băng khổng lồ vỡ tan, sụp đổ trước mắt, Nghiệp Hỏa hừng hực bốc cao trong sương mù đặc quánh, không khí bắt đầu lúc nóng lúc lạnh, cây cối bay tứ tung cháy rực giữa không trung rồi rơi xuống, bùn đất bắn lên người, “xèo xèo” tan chảy.

Tôi nhìn chằm chằm vào cảnh tượng như thảm họa phía trước, giữ nguyên tư thế tấn công, chớp chớp mắt.

Sau khi ngọn núi băng vỡ tan sụp đổ, những mảnh băng và sương giá bắn ra tứ phía, chạm vào Nghiệp Hỏa đang cháy khắp nơi, dập tắt chúng, càng nhiều hơi nước bốc lên trời.

Ừm…

Sức mạnh của Nghiệp Hỏa, xem như đã vận dụng thuần thục rồi…

Tiếp theo là…

Gió lốc dần ngừng lại.

Tôi nhìn sương giá và Nghiệp Hỏa đang lan khắp nơi phía trước, từ từ đứng thẳng người dậy.

Những đường vân đỏ tươi trên mặt dần dần biến mất.

Vù...

Ngay lúc những ngọn lửa đen từ lòng bàn tay phải bùng lên, tôi giơ tay phải lên, những ngón tay như ngọc khẽ điểm vài cái vào không khí trước mặt.

Trong khoảnh khắc, Tử Yên đặc quánh từ trong cơ thể tuôn ra, tiếng gió bắt đầu gào thét, cuốn lấy Tử Yên nhanh chóng kết tụ, từng lưỡi đao đen kịt hình lưỡi liềm cao quá đầu, nhanh chóng thành hình từ nơi tôi đã điểm qua, gào thét lướt về phía trước.

Vút vút vút vút...

Lưỡi đao đen xuyên qua sương băng, chém qua Nghiệp Hỏa, tốc độ nhanh đến không thể tin nổi, gần như biến mất khỏi tầm mắt trong nháy mắt. Tôi ngay lập tức nắm chặt tay phải, khiến những lưỡi đao đã thành mấy chấm đen ở xa lại tan thành sương mù, cùng lúc điều khiển ngọn lửa đen lan ra sau lưng, “bùng” một tiếng hóa thành đôi cánh lửa rộng hai mét, rồi khuỵu gối, cúi người...

Đôi cánh lửa đột ngột vỗ mạnh xuống dưới.

Vút!

Cơ thể như một quả đạn pháo bay vút lên trời cao.

Bên tai chỉ toàn là tiếng gió gào thét.

Những tầng mây trên trời dường như đang tiến lại gần với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.

Bất chợt, tôi điều khiển đôi cánh lửa dang rộng ra lần nữa, vỗ ngược gió hai cái, khiến tốc độ bay lên giảm mạnh, sau đó xoay người, cứ thế lơ lửng giữa không trung, nhìn xuống khu rừng rậm rạp bên dưới, và vùng đất vẫn còn sương băng và Nghiệp Hỏa lan khắp, do dự một lát, rồi giơ tay phải lên cao quá đầu.

Khoảnh khắc tiếp theo, Tử Yên điên cuồng tuôn ra từ trong cơ thể.

Giải phóng Hỗn Độn Chi Lực…

Càng nhiều càng tốt…

Tử Yên đặc quánh cuồn cuộn bốc lên, hóa thành vô số con rắn khói khổng lồ, gần như che khuất nửa bầu trời trên đỉnh đầu. Những con rắn khói lượn lờ trên cao, sau đó nhanh chóng tụ lại ở phía trên mười mấy mét, nồng độ bị nén lại tột độ, trong nháy mắt đã kết tụ như thực thể, tạo thành một vầng mặt trời đen chết chóc khổng lồ, như thể thay thế cho mặt trời chỉ còn lại nửa vầng sáng yếu ớt, treo cao trên đỉnh đầu.

Tôi hạ tay xuống, ngẩng đầu nhìn vầng mặt trời đen, mày nhíu chặt lại.

Chiêu này…

Lấy cảm hứng từ Vô Tận Vực Sâu, vì lúc đó trông có vẻ rất lợi hại.

Nhưng thực ra công dụng của nó, cũng chỉ là để ngăn cản sinh vật… ví dụ như nếu tôi bị thương hoặc không muốn chiến đấu, có thể trốn vào trong đó, trừ phi là loại biến thái như Nero, nếu không không ai có thể làm gì được tôi.

Nhưng ngoài ra…

Cảm giác như chẳng còn công dụng gì nữa.

Trừ trường hợp đặc biệt, nếu không trực tiếp giải phóng Tử Yên chẳng phải tiện hơn sao, việc gì phải tốn công tốn sức thế này… thật vô dụng.

…Thử nén lại thêm xem sao.

Vù...

Khi tôi lại tập trung tinh thần, vầng mặt trời đen trên đầu đột ngột bắt đầu thu nhỏ lại, nồng độ Tử Yên ngày càng cao, tiếp đó “bùng” một tiếng, mặt trời đen bùng lên ngọn lửa đen, hóa thành một quả cầu lửa khổng lồ đường kính hơn hai mươi mét, ánh lửa trắng nhợt gần như chiếu sáng lại bầu trời đang dần tối sầm.

Oa…

Tôi bị ánh sáng chói đến mức có chút không mở được mắt, nhưng vẫn cảm nhận được năng lượng khổng lồ chứa trong quả cầu lửa… đây có được coi là phiên bản Dị giới của Nguyên Khí Đạn không nhỉ?

Cảm giác vẫn có thể tiếp tục giải phóng Tử Yên, khiến nó trở nên lớn hơn…

Thôi thôi, quá nguy hiểm rồi… hơn nữa lại cực kỳ hao tổn tinh thần, sau này cứ dùng làm chiêu cuối vậy…

Tôi vẫy tay.

Mặt trời đen “vù” một tiếng tan ra, Tử Yên khắp trời như một đóa pháo hoa khổng lồ bay tứ tán, sau đó cùng lúc bay trở về lồng ngực tôi.

Vù...

Đôi cánh lửa sau lưng lại vỗ một cái, cơ thể xoay một vòng trên không, lao xuống dưới, “bịch” một tiếng đáp xuống mặt đất.

Gió cuộn quanh người, thổi một lọn tóc đang từ màu trắng bạc trở lại màu đen mực bay đến trước mắt.

Tôi đưa tay bắt lấy.

A…

Lại là thế này.

Qua mấy ngày luyện tập, tôi phát hiện ra một khi mình vận dụng toàn bộ sức mạnh của Vực Sâu, lọn tóc trắng bạc trước trán sẽ bắt đầu lan rộng, cả mái tóc đều biến thành màu trắng. Nhưng nếu chỉ dùng một chút, ví dụ như giải phóng một ít Tử Yên, thì sẽ không xảy ra tình trạng này.

Nói cách khác, nếu chiến đấu hết sức, tôi sẽ biến thành ma nữ tóc trắng.

…Nguyên do gì đây?

Chẳng hiểu nổi…

Dù sao đi nữa, đối với ba loại sức mạnh trong cơ thể, tôi xem như đã có chút hiểu biết.

Băng Sương Trật Tự, Tội Nghiệp Chi Hỏa, Hỗn Độn Chi Lực.

Chúng không hề cản trở lẫn nhau, lại hòa hợp tự nhiên, sử dụng hoàn toàn không có cảm giác khó khăn, Nghiệp Hỏa Chi Lực cũng không còn cảm giác không thuận lợi như trước, như thể là sức mạnh sinh ra đã thuộc về tôi, hoặc nói cách khác nó đã trở thành một phần không thể thiếu của cơ thể tôi.

…Không nói được cuối cùng có phải là chuyện tốt hay không.

Nhưng tóm lại…

Chắc không phải là chuyện xấu.

Tôi đã nghĩ thông suốt rồi.

Tôi của trước đây luôn kìm nén bản thân, kìm nén Hỗn Độn Chi Lực trong người, sợ rằng nó sẽ thoát khỏi tầm kiểm soát, nuốt chửng quá nhiều sinh linh, rồi một ngày sẽ lớn mạnh đến mức tôi không thể tưởng tượng nổi, và rồi chính tôi sẽ trở nên…

Trở nên thế nào chứ?

Tôi căn bản không biết, có lẽ kết cục cũng gần giống như Ilyush.

Nhưng…

Cho dù tôi có kìm nén thế nào, nó chẳng phải vẫn không ngừng lớn mạnh sao?

Vậy thì sự kiên trì của tôi có ý nghĩa gì chứ…

Tôi căn bản không thể ngăn cản sự nuốt chửng của Vực Sâu.

Vậy thì chi bằng cứ thả lỏng tâm trí. Chỉ cần tôi không dùng nó để hại người, mà làm những việc có ý nghĩa, hoặc thoải mái dùng để bảo vệ mạng sống… chỉ ở mức độ đó, sẽ không ai nói gì chứ.

Rõ ràng có sức mạnh lớn hơn, rõ ràng có thể giải quyết kẻ địch dễ dàng hơn, lại cứ phải kìm nén bản thân, khiến tình hình trở nên phức tạp hơn…

Cảm giác đó, thật sự là…

Tôi giơ bàn tay trắng nõn lên trước mắt, những ngón tay thon dài nhanh nhẹn múa may.

Tử Yên từ đầu ngón tay lặng lẽ lan ra, dòng khói tụ lại trên mặt đất trước mắt, hoa cỏ dưới chân nhanh chóng khô héo.

Vệt ráng chiều cuối cùng nơi chân trời, chìm vào bóng tối không một tiếng động.

Đêm đã buông xuống.

Thiếu nữ trong chiếc váy đen, đứng lặng giữa khu rừng dần chìm vào bóng tối. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm tà váy đen của cô khẽ bay, ren bên viền váy nhẹ nhàng lay động.

Những sợi khói đen lượn lờ quanh thân thiếu nữ, biến một khoảnh đất dưới chân thành vùng đất chết cháy đen, tạo nên sự đối lập rõ rệt với khu rừng rậm rạp đầy sức sống xung quanh.

Gương mặt tinh tế của thiếu nữ, dưới ánh lửa le lói từ xa, hơi ửng hồng. Cô giơ tay phải lên trước mắt, đăm đăm nhìn luồng Tử Yên chảy ra từ lòng bàn tay, như đang thưởng thức một điều gì đó vô cùng thú vị.

Một lát sau, cô nhếch môi cười.

Hù...

Khoảnh khắc tiếp theo, Tử Yên đang lơ lửng trước mặt thiếu nữ nhanh chóng tụ lại, uốn éo như thể có sự sống, rồi từ từ hóa thành bùn lầy, tựa như Uyên Nê đen kịt dưới vực sâu. Giữa những cơn co quắp, nó dần thành hình, bên dưới mọc ra tứ chi, trên đầu mọc ra gạc sừng, rồi đến đôi mắt…

Cuối cùng hóa thành hình dạng một con hươu.

Con hươu này, mơ hồ có chút giống với con mà thiếu nữ đã nuốt chửng trước đó. Chỉ là toàn thân nó đen kịt, lấp lánh ánh kim, trông không giống sinh vật tồn tại trên đời — nhưng nó thật sự cử động được.

Con hươu già không vững vàng dậm dậm móng, hệt như một đứa trẻ mới chào đời, cà nhắc lảo đảo bước về phía thiếu nữ. Đi chưa được hai bước đã ngã sóng soài, “phụt” một tiếng lại hóa thành Tử Yên, nhanh chóng chui vào lồng ngực cô.

“Khúc khích.”

Thiếu nữ dường như rất vui. Tiếng cười trong trẻo dễ nghe, vang vọng khắp khu rừng rậm.

…Trời tối rồi, hôm nay đến đây thôi.

Nên về rồi.

Tôi xoay người nhìn về phía Nghiệp Hỏa đang cháy, giơ tay lên.

BÙM...

Sương băng cuồn cuộn tuôn ra từ lòng bàn tay, lan rộng theo hình quạt, trong nháy mắt đã đóng băng phạm vi mấy chục mét trong tầm mắt. Ngọn núi băng sụp đổ đã vỡ thành vô số tảng băng, những ngọn Nghiệp Hỏa vốn không thể cháy lớn trong khí lạnh, cũng theo đợt xung kích này mà tắt hẳn.

…Xong.

Tôi hài lòng gật đầu, cất bước trong màn đêm. Chợt lại thấy chiếc cầu thang băng dựng nghiêng cách đó không xa, bèn dừng lại, nghiêng đầu suy nghĩ.

…Đập nát đi thôi.

Nếu không sẽ rất khó tan… khí lạnh vẫn là không nên để lại quá lâu. Nếu không có thể sẽ gây hại như Tử Yên, biến khu vực này thành một vùng đất cằn cỗi.

Nghĩ vậy, ánh xanh trong mắt tôi lóe lên, một tảng băng xanh thẫm to bằng nắm đấm nhanh chóng ngưng tụ trên đầu, rồi lao về phía cầu thang băng với tốc độ mắt thường khó mà thấy được.

Vút...

Keng!

Tảng băng đập vào bậc thang, vang lên tiếng kim loại va chạm, rồi một vệt xanh băng nhanh chóng phóng đại trước mắt.

Thôi xong…

Bốp!

“Ái da!”

Tảng băng bật lại, chuẩn không cần chỉnh mà đập thẳng vào mũi tôi, khiến đầu tôi ngửa ra sau.

…Đau đau đau đau đau!

Tôi ôm mũi ngồi xổm xuống, co người lại thành một cục, cảm thấy có gì đó lỏng lỏng chảy ra từ mũi. Mắt rưng rưng một lúc lâu, tôi chợt nhớ ra điều gì, vội vàng nhìn quanh.

“Ưm…”

May mà không ai thấy…