Ta Đâu Phải Phù Thủy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 883

Dạ Tinh Tú (1-137) - Chương 38: Quá khứ của Angus

Chương 38: Quá khứ của Angus

Sau khi ký tên xong, tờ giấy khế ước phát ra một luồng sáng nhạt, sau đó toàn bộ mặt giấy nổi lên những hoa văn tinh xảo, nhạt màu. Những hoa văn này phủ lên các nét chữ nhưng không hề làm cản trở việc đọc hiểu. Dẫu vậy, điều này cũng đồng nghĩa với việc nội dung vĩnh viễn không thể chỉnh sửa được nữa, bất kỳ hành động thêm hay xóa chữ nào cũng sẽ phá hỏng đi lớp hoa văn tinh tế ấy.

Sau đó, nhân lúc bản thân vẫn còn tỉnh táo, Angus bắt đầu không ngừng dặn dò vô số chuyện, ví dụ như trong thương hội những ai là người đáng để tin cậy, cho đến những kẻ có tài mà không có đức…

Dặn dò xong xuôi mọi việc, cơn ho ra máu của ông lại càng trở nên trầm trọng hơn, e rằng chẳng thể cầm cự được bao lâu nữa.

“Cuối cùng, tôi có thể hỏi ông một câu được không?” Loranciel rủ mắt nhìn người cha đang trong cơn hấp hối.

“Ngài cứ hỏi đi.”

“Tại sao ông lại tin tưởng tôi đến vậy? Trước đây chúng ta mới chỉ gặp nhau đúng một lần, lỡ như tôi là sát thủ thì sao?” Loranciel nói ra nghi vấn trong lòng.

“Haha… khụ khụ…” Ông bật cười rồi khạc ra một ngụm máu tươi, sau đó mới khó nhọc ngẩng đầu lên nhìn cô.

“Nếu chỉ vì quen biết đã lâu mà đem lòng tin tưởng người khác, tôi cảm thấy đó mới là ngu xuẩn thực sự.”

“So với việc đặt niềm tin vào tình bạn hay tình thân, tôi thà tin vào những lợi ích bền vững và lâu dài còn hơn.”

“Lòng dạ con người rồi sẽ đổi thay, có thể hôm nay hắn ta còn thề non hẹn biển, nhưng ngày mai đã nhẫn tâm quay lưng phản bội ngài rồi.”

“Tôi là một thương nhân, dĩ nhiên coi trọng lợi ích. Đối thủ của tôi cũng là một đám thương nhân, và bọn chúng thậm chí còn đặt lợi ích lên trên cả tôi.”

“Không phải tôi khinh thường bọn chúng, nhưng nếu chúng thực sự đủ khả năng mời được một thích khách cỡ như ngài, thì tôi có thua cũng tâm phục khẩu phục, chẳng còn gì để nói nữa.”

“Nhưng mà, liệu đám người kia có mời nổi một thích khách như ngài không? Chắc chắn là không rồi. Cả đời tôi bôn ba khắp chốn, hạng người nào mà chưa từng gặp qua, nhưng một người có dung mạo và học thức hiếm có như ngài, thì quả thực tôi chưa từng thấy. Chuyện này cũng giống như hai tên lưu manh đánh nhau, liệu có tên nào lại đi mời con gái của nhà vua đến làm du côn đánh thuê không? Nếu hắn ta mời nổi công chúa, thì đã chẳng phải đi đánh lộn với nhau như vậy.”

“Vì vậy, tôi tin rằng ngài không liên quan đến bọn chúng. Tôi cũng tin ngài sẽ giữ đúng lời hứa, bảo vệ đứa con còn lại của tôi.”

Loranciel vẫn cảm thấy có chút khó tin. Ông ấy thực sự tự tin vào mắt nhìn người của mình đến vậy sao? Đến chính cô còn chẳng tin là bản thân mình lại tài giỏi đến mức ấy.

“Thôi được rồi. Sau khi vượt qua khủng hoảng lần này, đợi con ông khôn lớn, tôi sẽ chuyển nhượng lại toàn bộ tài sản của thương hội cho nó.”

“Cảm ơn ngài, nhưng không cần phải thế đâu.” Thật bất ngờ là Angus lại chẳng hề bận tâm đến việc tài sản có được trả lại vào tay hậu duệ của mình hay không.

“Đứa nhỏ đó mới 10 tuổi, chưa biết tương lai thế nào. Nếu nó kém cỏi, giao khoản tiền lớn này chỉ tổ hại nó, biến nó thành mục tiêu cho kẻ xấu giăng bẫy hủy hoại cả đời. Tôi chỉ mong nó lớn lên bình an, sống yên ổn lập gia đình, đừng có giống như tôi.”

“Thế nhỡ đâu nó lớn lên lại trở thành một người vô cùng tài giỏi thì sao?” Cô tò mò hỏi.

“Thế thì càng không phải lo. Nó sẽ tự dùng bản lĩnh để có được mọi thứ. Tuy ban đầu sẽ hơi vất vả, nhưng sự thỏa mãn, tự hào và cảm giác thành tựu khi thành công là không thể thay thế, điều đó sẽ theo nó suốt đời.”

“Vậy nên ngài chỉ cần che chở cho đến khi nó yên bề gia thất là được. Còn về phần tài sản đứng tên tôi, ngài cứ việc tùy ý.”

“Ceres, Chelsea, những năm qua vất vả cho hai người rồi. Sau này trăm sự nhờ hai người hỗ trợ cho vị tiểu thư đáng kính đây.”

“Chúng tôi sẽ làm vậy, xin ông chủ cứ yên tâm.” Quản gia và hầu gái trưởng đứng bên cạnh nhìn Angus lúc này chỉ còn thoi thóp, bi thương buông lời thề nguyện.

“Tôi vẫn còn vài khu bất động sản ở Hoplanel, chia cho hai người hầu trung thành này mỗi người một căn, có được không?” Angus khó nhọc ngẩng đầu lên, nhìn Loranciel với ánh mắt cầu khẩn.

“Không thành vấn đề, suy cho cùng những thứ đó vốn dĩ đều là của ông mà.” Loranciel hoàn toàn chẳng để tâm, theo góc nhìn của cô, thậm chí ông ấy có cho họ nhiều hơn một chút cũng là điều hoàn toàn xứng đáng.

“Cảm ơn ngài.” Angus trao lại tín vật, di thư cùng những món đồ quý giá khác cho Loranciel. Sau đó, ông bảo hai người hầu lui ra xa một chút, bởi ông có vài lời muốn nói riêng với cô.

Đợi quản gia và hầu gái trưởng lui ra xa, Loranciel bước tới ngồi xuống một tảng đá bên cạnh Angus, lẳng lặng nhìn người đàn ông sắp sửa bước qua cửa tử này.

“Ông còn gì muốn nói nữa sao?”

Angus tựa nửa người vào tảng đá lớn, ánh mắt xa xăm ngước nhìn những đám mây trôi hững hờ trên bầu trời. “Thật không ngờ, ta lại kết thúc cuộc đời mình tại nơi này.”

“Ngài có thể nán lại nghe câu chuyện của một kẻ thất bại như tôi được không?”

“Ừm.”

“Rất lâu trước đây, tôi lớn lên ở Vương quốc Tây Phong. Cậy thế cha mình là một Nam tước, tôi đi khắp nơi gây chuyện, đúng chuẩn một thằng nhãi ranh khốn kiếp.” Ông chậm rãi nói.

“Cho đến một ngày, tôi gặp được mẹ của Elaine. Nàng là tiểu thư của một gia tộc quý tộc đã sa sút, lãnh địa của gia tộc cũng chẳng còn, cả nhà chỉ biết sống một cuộc đời chật vật.”

“Khi đó, tôi đã buông lời chế nhạo cha mẹ nàng vì cố gồng mình giữ thể diện hão mà tự làm bản thân bẽ mặt. Cứ tưởng nàng sẽ nổi trận lôi đình, nhưng nàng lại chẳng thèm để mắt tới tôi.”

Ánh mắt Angus dần trở nên mơ màng. “Thế là tôi bắt đầu bày trò trêu chọc nàng, mắng nàng là đồ xấu xí, rồi còn bắt cả sâu bọ để dọa nàng nữa.”

“Nhưng nàng vẫn chẳng hề bận tâm, cứ lặng lẽ ngồi đọc sách dưới bóng cây. Chính dáng vẻ êm đềm, tĩnh lặng ấy đã bất chợt làm trái tim tôi rung động.”

“Tôi rất tò mò, tại sao nàng lại không hề tức giận, nàng lấy tư cách gì để mà kiêu ngạo đến thế chứ.”

“Đi dò hỏi những người xung quanh, tôi mới biết được gia đình nàng thực chất đã khánh kiệt từ lâu. Mẹ nàng lại là một người đàn bà ham hư vinh, vì những thói phù phiếm không được thỏa mãn nên thường xuyên nổi trận lôi đình, và những lúc ở nhà, bà ta luôn trút hết mọi bực dọc lên đầu nàng.”

“Theo lẽ thường, những đứa trẻ phải sống trong hoàn cảnh như vậy đa phần sẽ trở nên nhút nhát, lầm lì và có tính cách kỳ quặc.”

“Nhưng nàng thì không. Tôi vô cùng thắc mắc, để rồi cuối cùng có một ngày, tôi không nhịn được nữa mà chạy đến hỏi thẳng nàng.”

“Nàng đã trả lời tôi rằng, mẹ nàng thuở thiếu thời vốn là vị tứ tiểu thư bị ghẻ lạnh trong gia tộc, bởi vậy bà mới đặc biệt để tâm đến thể diện. Những tủi nhục ấy đã cứa vào tim bà một vết thương, khoét thành một khoảng trống, thế nên bà mới luôn điên cuồng khao khát được lấp đầy vết thương đó.”

“Nhưng bị mẹ đánh mắng như vậy, trái tim nàng không thấy tổn thương sao? Tôi tò mò gặng hỏi.”

“Nàng trả lời rằng, có chứ, nàng cũng biết buồn, cũng muốn khóc, nhưng nàng không muốn trở thành một người giống như bà ấy. Lúc đó, nàng ngồi bên bậu cửa sổ, tựa như có một vầng sáng đang dịu dàng chiếu rọi lên người nàng.”

“Kể từ khoảnh khắc ấy, tôi đã trót đem lòng yêu nàng.”

“Tôi theo đuổi nàng một cách cuồng nhiệt, bày tỏ lòng mình, trao cho nàng bao lời hứa hẹn, nhưng nàng vẫn không đồng ý.”

“Tôi không hiểu nổi, bèn hỏi nàng tại sao. Nàng nói nàng chẳng muốn gả cho một gã công tử chỉ biết chơi bời. Tôi liền quả quyết với nàng rằng, tôi yêu nàng hơn bất cứ thứ gì trên đời này.”

“Thế nhưng nàng vẫn khước từ tôi. Tại sao chứ? Tôi lại hỏi. Nàng bảo, cho dù tấm chân tình của tôi xuất phát từ tình yêu đi chăng nữa thì cũng chẳng ích gì, bởi lòng người rồi sẽ đổi thay, nhất là với những công tử quý tộc chỉ biết dựa dẫm vào gia tộc như tôi.”

“Mọi thứ tôi có đều là nhờ gia tộc ban cho, bản thân tôi thực chất chẳng có bản lĩnh gì cả. Nếu vẫn cứ kết hôn, đám trưởng bối và họ hàng trong nhà sẽ bàn ra tán vào, không ngừng can thiệp, mà tôi thì chẳng thể phản bác hay tránh khỏi tầm ảnh hưởng của họ. Bởi lẽ cuộc sống của tôi vẫn phải dựa dẫm vào gia tộc, một khi mối quan hệ ấy không thể cắt đứt, tôi sẽ mãi chẳng có tiếng nói gì.”

“Cứ như vậy, dẫu có thành hôn đi chăng nữa thì cuộc sống cũng sẽ vô cùng mệt mỏi. Sớm muộn gì cũng sẽ có ngày cả hai đều cảm thấy kiệt sức mà thay lòng đổi dạ.”

“Lúc ấy, tôi chẳng thể thốt ra lời nào để phản bác lại nàng. Và thế là, tôi bắt đầu lao đầu vào tìm mọi cách để kiếm tiền, như thể mạng sống của mình hoàn toàn phụ thuộc vào đó.”

“Một kẻ chẳng chút kinh nghiệm lại đột nhiên mơ tưởng kiếm được món hời lớn, kết quả là tôi thảm bại đến mức chẳng còn gì, bị cha nhốt biệt giam suốt một tháng trời.”

“Sau khi được thả ra, tôi lại bắt đầu tập tành kiếm những khoản tiền nhỏ, hoàn toàn tự lực cánh sinh mà không dựa dẫm vào thế lực của gia tộc.”

“Tôi vốn có khiếu tính toán nên đã giúp các thương hộ làm báo cáo sổ sách. Công việc cứ thế trôi qua cho tới một ngày, tôi bỗng hay tin cha mẹ nàng đang tính chuyện gả nàng đi để đổi lấy tiền bạc.”

“Tôi không tài nào nhịn nổi nữa, bèn chạy đến nhà nàng, lén lút gặp mặt để cầu hôn. Khi ấy, tôi đã không còn được gia đình coi trọng và bị hắt hủi, ngay đến chính tôi cũng chẳng dám ôm giữ hy vọng gì nhiều.”

“Nhưng thật bất ngờ, lần này nàng đã gật đầu đồng ý. Nàng nói rằng, ít nhất thì giờ đây tôi đã là một người có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình.”

“Cứ như thế, nàng đã bất chấp tất cả để gả cho một gã lông bông trong mắt người đời như tôi. Nàng nói dối cha mẹ rằng mình đã mang thai, ép họ không thể không đồng ý, bởi lẽ nếu không còn trinh trắng, sẽ chẳng có đại quý tộc nào chịu rước nàng về nữa.”

“Sau khi sinh cho tôi một đứa con gái, sức khỏe của nàng suy kiệt trầm trọng, chỉ vài năm sau đã qua đời. Còn tôi, về sau vì anh em trong nhà tranh giành gia sản mà bị hãm hại, buộc phải bỏ xứ mà đi, đành tạm gửi gắm Elaine lại nhà một người bạn.”

“Chuyện về sau cũng chẳng có gì đáng nói. Thằng nhãi ranh khốn kiếp này gặp được chút vận may chết tiệt nên đã kiếm được một món tiền lớn. Tôi đang định đón con gái về để cùng chung sống, thì màn kịch hài này lại đột ngột khép lại ngay trên đường trở về nhà.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!