Kỷ nguyên Vườn Eden, cuối thời Thần Dực Chi Dương.
Cốc cốc cốc——
Cánh cửa căn phòng đã đóng kín suốt thời gian dài mở ra, trước mắt là một người phụ nữ tóc vàng ăn mặc lộng lẫy. Cô ấy có đôi mắt ánh cười rạng rỡ, bộ lễ phục trắng mịn được điểm xuyết những hoa văn cành lá màu vàng. Dẫu trông có phần quá cầu kỳ, nhưng khoác lên người lại vừa vặn lạ thường, như ánh mặt trời ấm áp, rực rỡ mà hài hòa.
“Lelira…” Người đàn ông trong phòng nhìn người phụ nữ trước mắt, khẽ gọi tên cô ấy.
“Lâu rồi không gặp, Xing.”
Với thân phận là thủ lĩnh hiện tại của Thần Dực Chi Dương, Lelira khẽ giữ tấm khăn choàng nơi tay áo để tránh trượt xuống, rồi cúi người bước vào.
Bước vào phòng, đập vào mắt là một cảnh tượng hỗn độn. Quần áo chất đống khắp nơi, chai lọ bày bừa bãi, trên sàn còn vương không ít rác. May mà không có gì mục nát bốc mùi, không khí vẫn khá khô ráo, chưa đến mức khiến người ta không thể ở lại được.
“Không gọi đơn vị vệ sinh đến dọn dẹp à?” Lelira liếc nhìn quanh một vòng, không hề tỏ ra ngạc nhiên, hay đúng hơn là cô ấy đã sớm quen với tác phong của vị đồng nghiệp này.
“Không. Tôi bảo mấy đơn vị tự hành đừng tới làm phiền rồi.”
Nói xong, Xing lại quay về ngồi xuống mép giường, đưa tay sờ thắt lưng mới phát hiện thuốc lá đã hút hết, trong lòng dâng lên chút bực bội mơ hồ. Dường như cứ ngồi yên không làm gì sẽ khiến người ta trông rất ngốc, nên lúc nào anh ta cũng muốn tìm việc gì đó để phân tán sự chú ý của mình lẫn người khác.
Lelira nhặt chiếc áo lót và chiếc quần đặt trên cái ghế bên cạnh, chuyển sang để lên chiếc tủ cạnh đó, cuối cùng cũng có được một chỗ để ngồi xứng với dáng vẻ của một quý phu nhân.
Cô ấy chỉnh lại chiếc ghế cho ngay ngắn, xoay mặt đối diện với Xing đang ngồi bên giường, rồi mới ngồi xuống một cách tao nhã đúng kiểu tiểu thư.
“Vẫn còn giận dỗi trong lòng vì kế hoạch lần trước sao?” Lelira nhìn người đàn ông đang cúi đầu ngẩn ngơ kia.
Căn phòng lặng đi trong chốc lát. Bụi trong ánh nắng khẽ trôi lững lờ, khiến người ta không khỏi cảm thán cái ấm áp của tháng Tư.
“Không còn.” Nói xong, anh ta ngẩng đầu lên, vuốt lại mái tóc, nhưng trông vẫn có phần tiều tụy.
“Tôi hiểu mà. Dù sao thì anh và Oa đã dồn rất nhiều tâm huyết, tinh lực và thời gian vào hệ thống long mạch.” Lelira nói bằng giọng chậm rãi.
“Ừ…” Người đàn ông chống hai tay ra sau, ánh mắt vô hồn nhìn lên trần nhà, thuận miệng đáp.
Thấy anh ta dường như không muốn nghe những lời an ủi, Lelira lắc đầu rồi chuyển sang chuyện chính.
“Thật ra, hôm nay tôi đến là vì có chuyện khác muốn tìm anh.”
“Ồ, chuyện gì vậy? Đánh nhau à? Hay thằng nhóc Lieru lại không chịu nghe lời nữa rồi?”
“Lieru… tư tưởng của cậu ta không hoàn toàn giống chúng ta, nhưng cũng chưa đến mức xung đột lớn. Nếu cậu ta đã nghĩ như vậy, thì cứ để cho cậu ta làm đi.” Lelira lại lắc đầu.
“Lần này tôi đến là muốn hỏi anh vài chuyện, chẳng hạn như việc anh biết bao nhiêu về kế hoạch Vương Miện Thứ Ba, và hiện giờ bên Oa việc tu sửa Vương Miện Mặt Trăng tiến triển ra sao.”
“Vương Miện Thứ Ba, Vương Miện Tinh Thần, cái truyền thuyết hư vô mờ ảo đấy sao?” Xing ngồi thẳng người dậy.
“Cũng không hẳn là truyền thuyết đâu. Dù sao trong tổ chức vẫn còn không ít tài liệu ghi chép, cho thấy năm xưa các Siêu Phàm Giả quả thật đã triển khai kế hoạch này, hơn nữa còn đạt được một số kết quả.”
“Tôi không mấy hứng thú với chuyện này. Có lẽ Michael và anh em Raeguir biết nhiều hơn, nhưng cả hai giờ đều không còn nữa.” Không tìm thấy thuốc, Xing lấy từ trong tủ đầu giường ra một lon bia chưa mở, khẽ bật nắp.
Bụp——
Một tiếng xì khẽ vang lên, hương mạch nha nhàn nhạt của bia lan tỏa. Anh ta ngửa cổ uống ừng ực, mãi một lúc sau mới đặt lon xuống, thở dài một hơi.
“Tôi cũng chỉ sau khi kế thừa Vương Miện Mặt Trời mới biết được một vài ghi chép bí mật nhưng không hoàn chỉnh.” Lelira tiếp tục nói.
“Thời đại Huy Hoàng, cũng chính là thời kỳ các Siêu Phàm Giả hưng thịnh. Khi ấy Ngai Thần của Vương Miện Thứ Ba đã bắt đầu được xây dựng tại Ngân Tinh. Đây là một công trình cực kỳ đồ sộ, đồng thời cũng là một dự án có mức độ bảo mật rất cao.”
“Thần Dực Chi Dương của chúng ta tuy kế thừa không ít di sản của các Siêu Phàm Giả, nhưng ngoài hai Đại Vương Miện ra thì, nói cho cùng, những thứ khác chỉ là mảnh vụn sót lại khi nền văn minh sụp đổ, rất nhiều kỹ thuật và năng lực đều không thể sánh với thời đại ấy.”
“Hiện giờ rất nhiều nỗ lực đã thất bại, cái chết của Michael và Raeguir cũng khiến nội bộ chúng ta tổn thương nghiêm trọng, không còn bao nhiêu lựa chọn nữa.”
“Vì thế, tôi muốn truy tìm Vương Miện Thứ Ba, thứ năm xưa vẫn chưa được hoàn thiện, biết đâu nơi đó vẫn còn hy vọng.”
“Đó là trung tâm Ngân Hà.” Xing cắt ngang lời Lelira.
“Cô cũng biết rồi đấy, trung tâm Ngân Hà cách nơi này gần ba vạn năm ánh sáng. Chưa nói đến việc chúng ta có thể còn sống để tới đó hay không, cho dù có đến nơi thì cũng đã trôi qua mấy chục nghìn năm rồi, lúc ấy thì hoàng hoa thái cũng đã nguội hết cả. Nói cho rõ ra, là mọi thứ đều đã quá muộn.” Xing lắc đầu, ném chiếc lon trong tay vào cái thùng rác đã chật kín.
“Ừ, đúng là sẽ mất rất nhiều thời gian.” Lelira gật đầu.
“Vậy anh cũng cho rằng có thể sao?”
“Cô có hiểu tiếng người không vậy? Tôi đang nói là chạy đến đó thì có khi đã mấy chục nghìn năm trôi qua rồi. Người trên Trái Đất liệu còn sống tới lúc ấy hay không cũng là cả vấn đề, sao lại bảo là được?” Xing lắc đầu mạnh, cười giễu ý nghĩ hoang đường ấy.
“Nhưng tôi nghĩ, suy cho cùng thì đây vẫn là một con đường.” Lelira nói chậm rãi, giọng bình thản.
“Tôi sẽ để phần lớn thành viên của Thần Dực Chi Dương bước vào trạng thái ngủ đông. Hiện tại Trái Đất cũng chỉ là một vùng hoang dã, dù có rồng và cự nhân, nhưng có thể hạn chế sự phát triển của chúng, giữ cho Trái Đất và tinh hệ Yvaal ở mức độ hoạt động thấp. Như vậy, tần suất Huyễn Ảnh Hỗn Độn xuất hiện trong không gian cũng sẽ giảm đi rất nhiều, đủ để chúng ta cầm cự đến lúc đó.”
“Cô định bỏ qua lời khuyên của tôi à?” Xing cau mày, khẽ hừ mũi.
“Tôi đã bàn giao không ít công việc cho Filar, đồng thời nhờ Lieru hỗ trợ xây dựng một không gian ngủ đông mới, để Quân đoàn Thiên Sứ có thể yên giấc. Những cự long đang du hành ngoài vũ trụ cũng đang được bồi dưỡng từng bước, dự tính khoảng ba năm nữa sẽ hoàn thành…” Lelira vẫn chậm rãi trình bày kế hoạch và bố trí của mình, còn Xing thì càng nghe càng im lặng, mày nhíu chặt.
“…Cuối cùng, tôi mong có thể nhận được sự giúp đỡ của anh. Dù sao con đường tiến đến trung tâm Ngân Hà cũng sẽ chẳng hề yên ổn, tôi cần một người đồng hành.”
“Cho dù có Vương Miện Mặt Trăng do Oa nắm giữ hỗ trợ, cùng lắm chúng ta cũng chỉ có được tấm vé một chiều đến trung tâm Ngân Hà, còn chuyện trở về thì hoàn toàn không thể.” Xing trầm giọng nói.
“Đi cùng cô chẳng khác nào đi chết…”
“Hahaha, chết cùng tôi khiến anh không cam tâm sao? Hay là anh thích chết cùng cô em Oa hơn?” Lelira vẫn ‘mỉm cười’ nói.
Xing nhìn nụ cười trên gương mặt cô ấy, xua tay một cái, rồi quay ánh mắt sang chỗ khác.
“Nếu cái chết của cô có thể đổi lấy việc Oa sống sót, tôi cũng chẳng có ý kiến gì.”
“Ala~ quả thật là một người đàn ông rất tàn nhẫn.” Lelira lấy tay che miệng, bật cười khe khẽ.
“Vậy bây giờ anh có chấp nhận thỉnh cầu của tôi không?”
“…”
“Được rồi, được rồi… dù sao cũng là chết, chết ở đâu cũng như nhau thôi…” Người đàn ông lẩm bẩm, rồi cúi xuống gầm giường lục lọi xem còn tìm được thêm chai rượu nào không.
“Nếu tôi không đồng ý, thì hôm nay cô không định rời khỏi đây, đúng không?”
“Cũng chưa chắc đâu, dù sao tôi cũng là một quý cô rất biết giữ lễ nghi mà.” Lelira mỉm cười đáp.
“Vậy thì… cứ quyết định thế nhé.”
Tiếp đó, Lelira đứng dậy, trước tiên cúi người hành lễ để cảm tạ sự giúp đỡ của đối phương, rồi mới bước ra phía cửa. Ngay trước khi rời đi, cô ấy còn quay lại vẫy tay với Xing đang uống rượu, sau đó mới nhẹ nhàng khép cửa.
“Phụt—— khụ khụ.” Thấy Lelira vẫy tay trước khi rời đi, Xing đang ngửa cổ uống rượu suýt thì bị sặc đến nghẹn thở.
“Người phụ nữ này… bề ngoài trông rất dịu dàng, thục nữ, nhưng bên trong tuyệt đối là một kẻ điên cố chấp đến cùng.”
“Được rồi, đáng lẽ mình phải sớm nhận ra, một người có thể sau khi Michael và Raeguir rời đi, dùng thủ đoạn cứng rắn nhanh chóng tái hợp Thần Dực Chi Dương, sao có thể chỉ đơn thuần là một quý cô dịu dàng được chứ.”
Uống cạn rượu xong, Xing ném cái chai sang một bên, lắng nghe tiếng thủy tinh lăn trên sàn, rồi lại gác tay ra sau đầu, nhìn lên trần nhà màu trắng.
“Ba vạn năm ánh sáng… hừ… đúng là điên rồ.”
“Kệ đi, cứ liều một phen vậy. Haiz… ngày mai biết phải giải thích với Oa thế nào đây.” Nghĩ tới cô gái hay khóc ấy, trong lòng Xing lại mềm xuống, xen lẫn phiền muộn.
Còn gọi là hoa Hiên. Khi nấu canh hoặc xào, nó nguội rất nhanh và ăn nguội thì mất vị, kém ngon.