Chương 18: Ngân Hoàn Cự Xà
Dãy núi Tisilan vốn chẳng thiếu gì ma thú, nhưng gần ngôi làng của tộc Thố Nhân lại xuất hiện một con rắn khổng lồ đang sục sạo kiếm ăn. Con rắn Siêu Phàm này có thân mình to lớn chừng 7-8 mét, trên người mang những vòng tròn trắng đen xen kẽ. Dạo gần đây, đã có không ít thỏ bị nó nuốt chửng.
Theo quan sát trong hai ngày qua, dấu vết hoạt động của con rắn này đang ngày càng tiến gần đến ngôi làng hơn. Việc nó mò đến tận nơi chỉ là chuyện một sớm một chiều.
Thế nhưng, hoa màu quanh làng vẫn chưa đến vụ thu hoạch. Nếu bỏ lại tất cả mà rời đi lúc này, đồng nghĩa với việc mất trắng một lượng lớn lương thực, và điều đó sẽ khiến rất nhiều thỏ phải chết đói trong mùa đông sắp tới.
Lường trước được tình cảnh đó, người dân trong làng quyết định cố thủ. Họ huy động toàn bộ sức mạnh của cả làng để vừa phòng ngự vừa phản công, nuôi hy vọng giết chết được con rắn không lồ này.
Vị trưởng làng già vốn chẳng lạc quan về kế hoạch này, nhưng ngoài cách đó ra thì cũng chẳng còn lựa chọn nào khác, đành phải tập hợp cả làng lại để liều mình đánh cược một phen.
Đứng trên ngọn đồi đối diện, Lorraine đương nhiên cũng cảm nhận được sự hiện diện của con rắn khổng lồ gần đó. Đó là một con ma thú Chuỗi 4, ngay cả cô cũng khó lòng nắm chắc phần thắng nếu đối đầu, nhưng nếu chỉ để tự bảo vệ mình thì dư sức.
Thực ra, cô cũng rất tò mò muốn xem đám thỏ này sẽ xoay sở ra sao. Theo quan sát của cô, kẻ mạnh nhất trong ngôi làng này chính là chàng thanh niên tai đen kia, một Chiến Sĩ Nanh Trắng thuộc Chuỗi Nguyên Sơ cấp 2. Những người còn lại thì chỉ có hai Khai Canh Giả thuộc Chuỗi Nguyên Sơ cấp 1, thậm chí còn chẳng được coi là chiến binh.
Trong lịch sử Yvaal mà Lorraine từng học, kể từ sau khi Đế quốc Cuồng Nha của Thú Nhân sụp đổ vào cuối Kỷ nguyên thứ Nhất, các bộ lạc đã ly tán khắp nơi. Tuyệt đại đa số đều bị con người tiêu diệt, chỉ còn một số ít sống sót và bị dồn về thảo nguyên Gufia ở phía Tây Bắc, vùng lãnh địa cuối cùng còn sót lại của Thú Nhân. Ở những nơi khác trên đại lục, thật khó mà tìm thấy tung tích của họ.
Năm xưa, giữa con người và Thú Nhân vốn tồn tại mối thâm thù đại hận. Đó cũng chính là nguyên do khiến cho cuộc trả thù của nhân loại sau này lại diễn ra tàn khốc đến vậy.
Phải mãi đến hơn 500 năm sau khi Vương triều Thủy Ngân được thành lập, những cuộc vây ráp và tiêu diệt Thú Nhân mới dần dần lắng xuống. Tất nhiên, lý do cũng là bởi họ chẳng còn khả năng đe dọa nhân loại nữa, nên mới không còn bị nhắm đến như xưa.
Khu rừng bên ngoài ngôi làng cây cối thưa thớt. Một con rắn khổng lồ thân đen khoang trắng đang trườn tới, cái lưỡi chẻ liên tục thè ra thụt vào. Thân hình khổng lồ của nó đè bẹp những bụi cây thấp, cày xới mặt đất thành từng rãnh sâu.
Lúc này đang là buổi chiều. Tiếng trườn bò vọng lại từ trong rừng đã sớm bị mấy con thỏ có thính giác nhạy bén phát hiện. Họ chẳng dám nán lại lâu, liền vội vã chạy về làng để báo tin.
“Nguy to rồi, trưởng làng, anh Kanda ơi! Con rắn đó đến rồi!” Một cậu thiếu niên vừa chạy xộc vào làng vừa hét lớn. Không khí căng thẳng bao trùm lấy ngôi làng, ai nấy đều hối hả đẩy nhanh công việc đang làm dở.
“Harlan, Gid, hai cậu mau đóng cổng lớn lại! Những người khác cầm cung tên và giáo theo tôi lên tháp canh ở đầu làng!”
Kanda lớn tiếng chỉ huy mọi người trong làng. Nhờ vậy mà mọi người dần bình tĩnh lại và nhanh chóng vào đúng vị trí theo chỉ dẫn.
Hơn ba chục thanh niên trai tráng leo lên tường gỗ và chòi canh ở cổng làng, chăm chú nhìn về khu rừng gần đó, sẵn sàng chiến đấu.
Chẳng bao lâu sau, một cái đầu rắn thò ra khỏi cánh rừng. Ngay khi đánh hơi thấy mùi của lũ thỏ, nó liền ngóc đầu lên cao, trừng mắt nhìn xuống những sinh vật nhỏ bé đang đứng trước mặt.
Lorraine mở thông tin của con rắn ra xem.
Chủng tộc: Ngân Hoàn Xà biến chủng
Trạng thái: Khỏe mạnh (Đang săn mồi)
Chuỗi Siêu phàm: Chuỗi Nguyên Sơ cấp 4 – Ngân Hoàn Vương Xà (Đánh giá: Cấp Bạch Ngân – Hiếm)
Thiên phú:
【Độc Ngân Hoàn】(Hiếm): Độc tính cực kỳ mãnh liệt, kẻ trúng độc sẽ tê liệt, buồn ngủ, có thể nhanh chóng dẫn đến tử vong.
【Hắc Lân】(Ưu tú): Có thể ngăn cản phần lớn các đòn tấn công không quá mạnh, độ bền cực cao.
【Bạch Hoàn】(Ưu tú): Có khả năng tự chữa lành rất tốt, thậm chí còn có thể mọc lại phần đuôi bị đứt.
Năng lực:
【Nanh Độc】(Xuất sắc): Độc tố được tạo ra từ tuyến độc truyền qua răng nanh. Chỉ cần bị cắn trúng là tê liệt ngay, hầu như không thể thoát được.
【Độc Vụ Phún Xạ】(Hiếm): Phun nọc độc dưới dạng sương mù, rất khó ngăn cản, lại có tính ăn mòn, vô cùng nguy hiểm.
【Mục Đồng Xà】(Ưu tú): Đôi mắt rắn khổng lồ tạo áp lực trực tiếp lên linh hồn của sinh vật khác. Những kẻ có linh hồn yếu ớt sẽ bị áp chế, hoàn toàn mất khả năng chống cự.
【Phong Dực】(Khiếm khuyết): Có thể điều khiển luồng khí tạo thành đôi cánh để bay lượn hoặc tấn công, nhưng hiện tại vẫn chưa thành thạo, năng lực này vẫn đang trong quá trình phát triển.
Kỹ năng:
【Vĩ Kích】(Thường): Vung đuôi quét mạnh, uy lực rất lớn.
Bộ skill này chuẩn bài ghê.
Hắc Lân và Bạch Hoàn mang lại khả năng phòng thủ và hồi phục khá ổn, Mục Đồng Xà thì gây nhiễu loạn và khống chế kẻ địch, sau đó dùng độc để rỉa máu đối phương đến chết. Đặc biệt là Độc Vụ Phún Xạ đã khắc phục được điểm yếu của loài rắn, chính là cách thức tấn công của chúng quá đơn điệu và dễ cắn trượt mục tiêu. Nếu kỹ năng Phong Dực phát triển hoàn thiện, nó còn có thể dùng luồng khí để khuếch tán sương độc, khi đó mức độ nguy hiểm sẽ tăng vọt.
Một khi đối phương đã trúng độc và bị tê liệt, thì coi như nằm trên thớt mặc cho con rắn xâu xé. Nếu cần thiết, nó còn có thể phun thêm một ngụm độc nữa để đối thủ hoàn toàn không còn đường sống.
Khi con rắn khổng lồ tiến lại gần, đám thỏ trên tường gỗ bắt đầu giương cung tấn công. Tiếc thay, hiệu quả chẳng đáng là bao, những mũi tên chạm vào lớp vảy cứng chỉ như gãi ngứa, hoàn toàn không thể xuyên thủng.
Kanda siết chặt cây giáo trong tay, quát lớn một tiếng lấy thế, rồi phóng vút ngọn giáo về phía trước.
Ngọn giáo bay nhanh như chớp, xé gió rít gào giữa không trung rồi giáng mạnh lên thân con rắn. Cú va chạm hất tung vô số mảnh vảy đen, nhưng rốt cuộc ngọn giáo vẫn bị trượt đi và rơi xuống nền đất bên cạnh.
“Mẹ nó!”
Chàng thanh niên vạm vỡ chửi thề một tiếng, vớ ngay lấy cây giáo khác phóng thẳng vào đầu con quái vật. Thế nhưng lần này, nó lại dễ dàng né được. Cái đầu khổng lồ của nó húc sầm vào tháp canh, khiến cả tòa tháp đổ sập tan tành. Đám thỏ bên trên la hét thất thanh, nháo nhào bỏ chạy. Một con bị mảnh gỗ đập trúng chân, chỉ biết lết đi từng bước khập khiễng. Thấy vậy, những người đồng đội xung quanh bất chấp hiểm nguy quay lại, dìu cậu ta cùng trốn thoát.
Con rắn vươn cái đầu khổng lồ qua tường gỗ, ngoạm chặt lấy một con thỏ, chuẩn bị nuốt chửng. Thấy vậy, những con thỏ khác trên tường vội vã vung vũ khí tấn công tới tấp giải cứu. Ỷ vào lớp vảy cứng bao phủ toàn thân, con rắn chẳng thèm bận tâm đến những đòn đánh đó. Thế nhưng, khi một mũi giáo đâm thẳng về phía mắt, nó buộc phải miễn cưỡng né đi.
Ngay lúc đó, Kanda cũng vung vũ khí lao thẳng tới, thọc mạnh cây giáo sắt vào miệng con rắn. Bị đau điếng, nó buộc phải há miệng ra, nhờ vậy mà con thỏ đang bị ngoạm kia mới được đồng đội kịp thời cứu thoát.
Sau khi bị thương ở miệng, con rắn cuối cùng cũng trở nên nghiêm túc. Nó mở to đôi mắt vàng sẫm, trừng thẳng vào đám thỏ trước mặt.
Lũ thỏ lập tức bị áp chế đến mức toàn thân run lẩy bẩy, một nỗi kinh hoàng to lớn cuộn trào trong tâm trí. Giờ đây, chỉ còn mỗi chàng thỏ tai đen là vẫn đủ sức gượng dậy, vung giáo tiếp tục chiến đấu.
Con rắn quất mạnh đuôi đánh sập tường rào, rồi dùng thân hình khổng lồ trườn qua nghiền nát những mảnh tường gỗ. Sau đó, nó nhe nanh độc, phun ra một luồng sương trắng xóa về phía đám thỏ trong làng.
Những mái nhà hình nấm vừa chạm phải làn sương độc đã lập tức bị ăn mòn, phát ra tiếng xì xì đáng sợ. Còn mấy con thỏ đứng ở hàng đầu thì ngã gục ngay tức khắc, hôn mê bất tỉnh.
Hỏng rồi!
Kanda nhắm thẳng vào miệng con rắn, phóng mạnh cây giáo sắt, định bụng cắt ngang đợt phun độc. Thế nhưng, con rắn đã kịp ngóc đầu lên cao, dùng chính lớp vảy trên thân mình để đỡ đòn. Cây giáo cày tróc một mảng vảy lớn dưới bụng nó, hất tung chúng lên, nhưng rồi cũng hết lực và không thể đâm sâu thêm được nữa.
Lúc này, bên người Kanda chẳng còn món vũ khí nào dùng được nữa. Trơ mắt nhìn làn sương độc đang dần lan tới, anh chỉ biết tuyệt vọng nhắm mắt chờ chết.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cứ tưởng tượng con rắn như thế này mà có đường kính 7-8 mét mà xem...
Bỏ qua vụ đường kính 7-8 mét, thì loại rắn này tên là rắn cạp nia, một trong những loài rắn cực độc. Nọc độc của nó đánh thẳng vào hệ thần kinh trung ương, khiến dây thần kinh mất khả năng truyền tín hiệu đến cơ, khi này nạn nhân sẽ không thể tự thở được mà cần đặt nội khí quản và thở máy. Và đương nhiên chỉ có đến bệnh viện mới cứu được rồi, ở nhà thì làm sao mà chữa được.
