Chương 23: Bữa tối hư ảo
“Cô vẫn luôn sống ở đây sao?” Tides tò mò hỏi.
“Ừm… tôi đã đánh mất toàn bộ ký ức trước kia. Khi tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trong khu rừng này rồi.”
Chứ chẳng lẽ lại nói mình không phải là người của thế giới này?
“Ồ, mất trí nhớ ư? Ra là vậy… Để tôi nghĩ xem ai là người am hiểu về vấn đề này nhất nhé.” Tides đặt đầu ngón tay lên cằm, nghiêng đầu trầm ngâm suy nghĩ.
“Không cần lo lắng về chuyện đó đâu, tôi đã quen rồi, hơn nữa cũng đã bắt đầu một cuộc sống mới.” Lorraine lắc đầu, tỏ ý rằng bản thân chẳng hề bận tâm đến việc mất đi ký ức.
“Thôi được… chuyện quá khứ cứ để nó ngủ yên vậy. Nhưng mà, cô thật sự không muốn biết chút nào sao? Về cuộc sống trước kia của chính mình ấy?”
“Ừm, cuộc sống vẫn luôn tiến về phía trước, luôn có những phong cảnh mới lạ, và rồi cũng sẽ có những ký ức mới được vun đắp mà thôi.”
“Không ngờ cô lại có thể nghĩ thoáng đến vậy, tôi thì chịu thôi. Tôi vẫn cứ mãi đắm chìm trong những hồi ức về người xưa, chuyện cũ.” Tides nói với vẻ hơi phiền muộn, tay khẽ lắc chiếc cốc nhỏ.
“À đúng rồi, dạo trước trên bầu trời dãy núi này có xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ, cô có trông thấy chứ?”
“Hả? Kỳ lạ gì cơ?” Lorraine khẽ nghiêng đầu, có chút không hiểu.
“Chính là bầu trời tuyệt đẹp hôm đó đấy. Một bầu trời xanh thẳm, trong vắt đến lạ kỳ, thậm chí còn ánh lên sắc tím nhạt, đột ngột xé toạc tầng mây mà hiện ra. Rất nhiều người đã chứng kiến cảnh tượng ấy.” Tides vừa nói vừa dùng ngón tay vẽ vào hư không, kéo theo những vệt sáng lấp lánh.
“Không có, dạo này mọi thứ hình như vẫn bình thường mà.” Lúc ấy, Lorraine đang chìm trong giấc ngủ sâu, nên đã bỏ lỡ cảnh tượng kỳ diệu đó.
“Ơ, không phải là cô sao? Rõ ràng tôi đã lượn một vòng quanh đây rồi, thấy chỉ có mỗi cô là người có khả năng gây ra chuyện đó nhất.” Tides tỏ ra có chút ngạc nhiên.
“Không phải, có lẽ là tôi đã bỏ lỡ nó rồi. Dạo trước tôi có ngủ li bì mất vài ngày.” Lorraine nói với giọng không mấy chắc chắn.
“Ra là thế à, tôi hiểu rồi.”
Tides thoáng nở một nụ cười, rồi khẽ vỗ tay một cái.
Tựa như thế giới sụp đổ trong nháy mắt, cảnh vật xung quanh biến chuyển nhanh đến chóng mặt. Chớp mắt, bốn bề đã hóa thành không trung, dưới chân là biển cả mênh mông vô tận, còn đỉnh đầu lại hiện ra bầu trời xanh thẳm tráng lệ đến mê hồn. Đó chính xác là cảnh tượng mà Tides đã tận mắt chứng kiến trước đó.
Lorraine sững sờ ngắm nhìn vạn vật xung quanh đang không ngừng biến ảo. Cũng may, cảm giác chân thực từ chiếc ghế gỗ dưới thân vẫn chưa biến mất, nhờ đó cô mới có thể thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục thưởng thức khung cảnh kỳ diệu trước mắt.
Trên vòm trời xanh thẳm lan tỏa sắc tím ấy, từng vì sao cứ liên tục hiện ra rồi lại tan biến. Ánh sao nhấp nháy dường như tuân theo một quy luật huyền bí nào đó, rõ ràng đến mức ngay cả giữa ban ngày cũng có thể nhìn thấy.
Ngắm nhìn những ánh sao ấy, Lorraine bàng hoàng xúc động, cả tâm trí như bị hút chặt vào đó. Những vì sao kia dường như đang truyền tải vô vàn điều, nhưng lượng thông tin quá đỗi khổng lồ khiến cô chỉ có thể lờ mờ hiểu được đại ý.
Đó là... sự ban tặng... lời chúc phúc và sự bảo hộ.
Ngắm nhìn vẻ mặt sững sờ vì kinh ngạc của thiếu nữ váy trắng trước mắt, thấy những luồng sáng lấp lánh không ngừng luân chuyển trong đôi mắt xanh biếc trong veo kia, Tides chẳng hề tỏ ra ngạc nhiên, trái lại, cô ấy càng cảm thấy vui vẻ hơn.
Quả nhiên là em rồi, hậu bối của chúng ta. Một vị phù thủy mới, mang trong mình thiên phú sánh ngang với thần linh, người sẽ mang đến những thay đổi vĩ đại cho thế giới này.
Phù thủy, những thực thể tùy hứng nhất thế gian này. Tương truyền, họ được sinh ra từ những mảnh vỡ của các vị thần đã ngã xuống, bẩm sinh đã nắm giữ quyền năng thần thánh để chi phối một lĩnh vực nào đó. Họ là những kẻ bất lão bất tử, là những vị thần thích đùa dai đang dạo bước chốn nhân gian.
Phải mất một hồi lâu, Lorraine mới chậm rãi thoát khỏi trạng thái mê đắm ấy và dần định thần lại.
Khung cảnh kỳ diệu kia… thật sự là do mình tạo ra sao? Vì sao nó lại xuất hiện? Điều đó rốt cuộc mang ý nghĩa gì?
Hàng loạt câu hỏi bắt đầu xoay vòng trong đầu cô.
“Đỡ hơn chưa? Đừng lo lắng. Chỉ vì đây là lần đầu tiên thiên phú của em thức tỉnh, nên mới xuất hiện hiện tượng cộng hưởng với thế giới như vậy.”
“Đồng thời điều đó cũng cho thấy, thế giới đã thừa nhận sự tồn tại, và quyền năng của em.”
“Thật đáng mong đợi… em sẽ có được những khả năng như thế nào đây, hậu bối của chúng ta.”
“Hậu bối?” Lorraine có chút nghi hoặc.
“Không sai đâu, em cũng là một phù thủy, cho dù bản thân em có không muốn thừa nhận đi chăng nữa.”
“Điều này cũng đồng nghĩa với việc, em sẽ mang đến cho thế giới này những phước lành đẹp đẽ nhất, hoặc cũng có thể là… những tai ương kinh hoàng nhất.”
Lorraine vẫn có phần khó tin. Trong truyền thừa của Trinasha có ghi chép rất nhiều tri thức, nhưng riêng về phù thủy thì chỉ lướt qua vài dòng, hoàn toàn không nói rõ.
“Em đừng quá sợ hãi. Hiện tại vì mới thức tỉnh nên có lẽ em vẫn chưa quen, nhưng qua một thời gian nữa, thứ thiên phú và năng lực này sẽ trở nên đơn giản như việc hít thở mà thôi.” Tides lên tiếng trấn an.
“Em có muốn biết năng lực của chị là gì không?”
Trên tay Tides bỗng nhiên hiện ra một chiếc quạt xếp vô cùng tinh xảo. Chiếc quạt xòe mở, trên mỗi nan quạt đều thấp thoáng những đường hoa văn màu xanh lam với sắc độ đậm nhạt đan xen đầy huyền ảo.
“Ừm, là ảo ảnh sao?” Lorraine lên tiếng, nhìn vị phù thủy đang mỉm cười trước mặt.
“Haizz, sao em lại biết được nhỉ… À, chắc chắn là chị Trinasha đã nói cho em biết rồi.”
Tides cảm thấy có chút không vui. Khó khăn lắm cô ấy mới có dịp được tận hưởng cảm giác làm tiền bối một lần mà.
Nói rồi, Tides thu chiếc quạt xếp lại, khẽ gõ nhẹ một cái lên mặt bàn. Trong khoảnh khắc, trên bàn bỗng xuất hiện đủ loại sơn hào hải vị.
Những tảng thịt nướng nóng hổi bốc khói nghi ngút, những ly rượu trái cây ướp lạnh với tiếng đá va vào nhau lanh canh. Những chú tôm lớn đỏ au được xếp ngay ngắn trên đĩa, bánh mì hạt dẻ mềm xốp, lại còn thêm đủ loại trái cây tươi ngon với sắc đỏ thắm và xanh biếc… Tất cả được bày biện kín cả chiếc bàn tròn giữa đại sảnh.
Chưa hết, bốn phía đại sảnh còn xuất hiện sáu đài nến khổng lồ đang rực lửa. Từng ngọn nến cháy sáng bừng lên, soi rọi cả gian phòng trở nên rực rỡ.
“Những thứ này đều là thật đấy, ăn được, dùng được đàng hoàng nhé.” Tides vừa nói vừa dùng nĩa xiên một miếng trái cây nhỏ, đưa tới trước mặt Lorraine.
Cô cắn thử một miếng vào phần thịt quả màu đỏ nhạt ấy. Dòng nước quả ngọt ngào lập tức lan tỏa khắp khoang miệng.
Thật sự ăn được sao? Có chất dinh dưỡng không nhỉ?
“Đúng là chị đã dùng ảo ảnh để tạo ra những thứ này. Nhưng mà, ngay cả ảo ảnh cũng có thể hóa thành hiện thực. Đó chính là thiên phú của chị.”
Tides cầm lấy một chiếc ly chân cao, khẽ lắc nhẹ. Tiếng những viên đá va vào nhau tạo nên những âm thanh lanh canh trong trẻo vọng lại.
“Thứ gì cũng được sao? Ngay cả sinh vật sống ư?”
“Sinh vật sống cũng được, chỉ là không có linh hồn thôi.”
“Thịt nướng không có linh hồn à.”
Lorraine lẩm bẩm một câu, rồi dùng nĩa xiên lấy một miếng sườn nướng. Cô khẽ cắn một miếng nhỏ, cẩn thận nếm thử hương vị.
Kết cấu thì cũng khá ổn, có điều lại thiếu đi chút biến hóa. Thông thường, hương vị và độ dai giữa phần rìa và phần trung tâm miếng thịt sẽ có sự khác biệt, nhưng miếng này thì lại hoàn toàn đồng nhất.
Nó đúng là đồ thật, nhưng là cái ‘thật’ được tạo ra từ tưởng tượng, chứ không phải bản sao hoàn hảo của nguyên bản.
“Thế nào, hương vị rất tuyệt đúng không?” Tides cất giọng hỏi, vẻ mặt đầy đắc ý.
“Vâng, quả thực là rất ngon.” Muốn giữ chút thể diện cho vị tiền bối này, cô đành buông một lời khen ngợi trái với lòng mình.
“Hừ hừ, chị chính là Phù thủy Thiên Biến Huyễn Ảnh đấy nhé, thứ gì chị cũng có thể biến ra được tất.” Tides đưa chiếc quạt xếp lên khẽ che đi nụ cười, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ đắc ý.
Cuối cùng cũng có dịp được ra oai với hậu bối rồi. Chẳng bù cho mấy mụ già khú đế kia, suốt ngày chỉ biết lên mặt dạy đời. Đứng trước mặt họ lúc nào cũng phải giữ kẽ, tuân thủ đủ thứ lễ nghi phiền phức, nghĩ đến là thấy ghét.
Dù Tides biểu hiện hoạt bát như một thiếu nữ mười bảy tuổi, nhưng đó chỉ là trước mặt Lorraine, người mà cô ấy công nhận là đồng loại và bạn bè. Nếu là người khác, Tides sẽ lập tức trở lại dáng vẻ lạnh lùng, xa cách.
Dù sao đi nữa, cô ấy vẫn là một phù thủy hàng thật giá thật, người đã sống hàng nghìn năm, chứng kiến biết bao triều đại hưng thịnh rồi suy vong, và nếm trải đủ mọi lẽ nóng lạnh của thói đời.
Có lẽ chỉ khi đối diện với đồng loại, cô ấy mới có thể thực sự thả lỏng tâm tình đến vậy, để rồi sống lại với dáng vẻ hoạt bát của một thiếu nữ thuở nào.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
