Ta Đã Trở Thành Tể Tướng Trọn Đời Dưới Triều Thế Tông Đại Vương

Truyện tương tự

Câu chuyện về Đế quốc Trắng

(Đang ra)

Câu chuyện về Đế quốc Trắng

Inumura Koroku

Bản anh hùng ca kỳ ảo về chiến tranh của Inumura Koroku là một câu chuyện choáng ngợp về khói lửa, tình yêu và những cuộc cách mạng!

3 3

Vậy Một Chút Trà Chiều Thì Sao?

(Đang ra)

Vậy Một Chút Trà Chiều Thì Sao?

桃田ロウ

Tuy nhiên, sau khi chuyển đến sống chung, Kanata đã phát hiện một sự thật gây sốc rằng, Yui thích phụ nữ. Tệ hơn nữa là cô ấy cực kỳ tai tiếng với thói lăng nhăng của mình.

3 4

1-50 - Chương 1: Bị Thế Tông "bắt lính" (1)

Chương 1: Bị Thế Tông "bắt lính" (1)

Thấm thoát đã mười tám năm trôi qua kể từ khi tôi chuyển sinh đến triều đại Triều Tiên.

Hồi mới xuyên không, tôi uất ức đến mức muốn hộc máu vì tự dưng phải rời xa kiếp sống hiện đại đang yên lành. Cái thời đại này chẳng có tủ lạnh, cũng chẳng có điện thoại thông minh, bất tiện đủ đường.

Mà nguyên nhân sâu xa cũng thật lãng xẹt. Tôi chỉ lên diễn đàn, thấy tay Admin phát ngôn xàm xí rằng "Thế Tông Đại Vương là một chuyên gia kinh tế lỗi lạc". Ngứa mắt quá, tôi mới soạn một bài văn tế dài 5.700 chữ, lập luận đanh thép, logic chặt chẽ để vả mặt hắn.

Ai ngờ vừa đăng xong thì máy tính tắt ngủm, ý thức tôi cũng mờ dần.

Đến lúc tỉnh lại mở mắt ra, tôi bàng hoàng nhận ra mình đã đầu thai vào một gia đình quý tộc ở Triều Tiên.

Kẻ đã chuyển sinh tôi xem ra vẫn còn chút lương tâm sót lại. Gia tộc họ Kim ở Kim Hải nơi tôi sinh ra tuy không ai làm quan to nhưng lại thuộc hàng "trâm anh thế phiệt", giàu nứt đố đổ vách, đúng chuẩn ngậm thìa vàng từ trong trứng.

Nếu mà tôi sinh ra trong một gia đình thường dân nghèo khó thì...

Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy rùng mình.

"Thiếu gia, rốt cuộc người đang trầm ngâm suy tính chuyện gì vậy ạ? Chẳng lẽ người tài cao học rộng như thiếu gia mà cũng thấy căng thẳng khi sắp phải thi Điện trước mặt vua sao?"

"Cũng không hẳn là căng thẳng hay gì đâu. Đại khoa Hương thi, Hội thi ta đều đã đỗ cả rồi. Kỳ thi sắp tới chỉ là để xếp hạng cao thấp mà định phẩm hàm thôi, đâu phải chuyện sống còn. Ta chỉ nghĩ là Bệ hạ hỏi gì thì cứ dốc sức trả lời cho xong chuyện là được."

"Tiểu nhân nghe bọn gia nhân hầu hạ các vị quan nghè ở mấy nhà quý tộc khác trong vùng kháo nhau rằng, đêm trước ngày thi Đình, ai nấy đều cắn móng tay lo sốt vó, chẳng giấu nổi vẻ bồn chồn... Quả nhiên thiếu gia nhà ta vẫn là bản lĩnh hơn người, gan to mật lớn."

"Gan to mật lớn cái gì chứ. Ta chỉ nghĩ đơn giản là làm hết sức trong khả năng của mình thôi."

Thời điểm tôi khăn gói lên kinh ứng thí chính là những năm đầu trị vì của Thế Tông Đại Vương.

Đây được coi là thời kỳ thái bình thịnh trị, giai đoạn Triều Tiên hùng mạnh nhất.

Không còn cảnh binh đao khói lửa như cuối thời Cao Ly, lãnh thổ được mở rộng, thuế má giảm bớt, lại còn là thời điểm hoàng kim khi bảng chữ cái Huấn dân chính âm vĩ đại được sáng tạo.

Nhưng đồng thời, đây cũng là thời kỳ địa ngục trần gian đối với quan lại, với những chuỗi ngày tăng ca bất tận, làm việc thâu đêm suốt sáng và đòi hỏi năng lực làm việc cực cao. Những nhân tài kiệt xuất như Hoàng Hỉ, Mạnh Tư Thành, Tưởng Anh Thực... đều bị bào đến mức người ngoài nhìn vào cũng phải rơi lệ.

Là một người biết trước lịch sử, tôi không hề có ý định lao đầu vào chỗ chết để chịu chung số phận thảm thương như họ.

Tôi đâu có điên mà sống cái cảnh dâng sớ xin từ quan như cơm bữa mà vẫn bị vua bác bỏ, bắt làm tiếp như cụ Hoàng Hỉ? Không đời nào, mơ đi cưng.

"Nhưng tiểu nhân vẫn tin là thiếu gia sẽ đỗ Trạng nguyên cập đệ. Chẳng phải ở vùng Dương Khẩu này, ai cũng gọi thiếu gia là thần đồng sao?"

"Đã đi thi thì ở cái đất này làm gì có ai chưa từng được khen là thần đồng một lần."

"Thần đồng xứ khác thế nào thì tiểu nhân không biết, nhưng với tài năng của thiếu gia, chắc chắn ngôi vị Trạng nguyên nằm trong tầm tay."

Trạng nguyên cái khỉ mốc! Ta định bụng chỉ viết ba lăng nhăng những gì mình thích, nộp bài thật nhanh rồi chuồn lẹ.

Lọt vào mắt xanh của Thế Tông Đại Vương thì có mà làm đến chết cũng chẳng được về hưu, cứ thế mà bị vắt kiệt sức lực thôi. Nghĩ đến khối tài sản kếch xù của gia đình... Tội gì phải bon chen chốn quan trường để kiếm thêm chút tiền tài quyền lực làm gì cho mệt xác?

Cứ an phận thủ thường, hưởng thụ vinh hoa phú quý có sẵn chẳng sướng hơn sao.

Dù không đỗ thứ hạng cao, nhưng dù sao cũng đã mang danh thi đỗ, chẳng ai dám gọi tôi là kẻ ăn bám được nữa. Lúc đó, tôi chỉ cần viện cớ "không muốn vấy bẩn giữa chốn quan trường thối nát", đám nho sinh trong vùng chắc chắn sẽ giơ ngón cái lên tán thưởng rần rần.

Bởi vì đây là Triều Tiên, đất nước của các sĩ phu mà.

Một đất nước mà việc thường xuyên dâng lời can gián (kiểu như bài văn tế 5.700 chữ của tôi) lên vua được coi là chuẩn mực. Nếu vua không nghe thì tôi sẽ than thở rằng "Ta là trung thần nhưng vua không trọng dụng, thế sự đảo điên", kiểu gì cũng được người đời ca tụng và công nhận.

"Nhân tài trong thiên hạ nhiều như lá mùa thu, loại như ta làm sao mơ đến Trạng nguyên."

"Một người nhân đức, đối xử tốt với cả phận nô tì như tiểu nhân mà làm Tể tướng thì chắc chắn sẽ trở thành trụ cột vững chắc cho giang sơn xã tắc này."

Sống ở Triều Tiên 18 năm, tôi cũng dần ra dáng một thiếu gia quý tộc thực thụ. Tuy nhiên, cái thói đánh đập, khinh miệt hay coi rẻ nô tì thì tôi không sao học nổi.

May thay, Triều Tiên là đất nước tôn sùng Nho giáo, nên việc đối xử nhân từ với gia nô cũng chẳng bị coi là khuyết điểm gì...

Trong nhà, tôi luôn cố gắng bảo đảm quyền lợi tốt nhất cho đám người hầu.

Vì thế nên tên Dolsoe mới dám nói chuyện suồng sã với tôi như vậy.

Đang lúc trò chuyện thì có tiếng gõ cửa vang lên.

"Thưa thiếu gia, bữa tối đã chuẩn bị xong rồi ạ. Nhưng mà... tiểu nhân có một chuyện muốn mạo muội xin người. Liệu thiếu gia có thể cho vài vị sĩ tử khác ở ghép cùng phòng được không ạ?"

Nhà tôi tuy giàu nứt đổ vách ở quê, nhưng lại chẳng có tấc đất cắm dùi nào ở kinh thành Hán Dương.

Cũng chẳng có bà con thân thích để nhờ vả, nên đành phải bỏ tiền thuê trọ ở nhà dân.

Đang mùa thi cử, người đổ về kinh thành đông như kiến, chắc là những người trọ học như chúng tôi nhiều quá nên cháy phòng đây mà. Tiền trọ chúng tôi đã trả rồi, giờ có từ chối cũng chẳng ai trách được, nhưng mà...

Dù sao tôi cũng chẳng định chong đèn dùi mài kinh sử hay cần không gian yên tĩnh để ôn thi cấp tốc, đang rảnh rỗi sinh nông nổi, cho người ta ở cùng cũng chẳng chết ai.

Biết đâu gặp được người hợp tính, có bạn đàm đạo cho đỡ buồn thì càng tốt.

"......Thôi được rồi, cứ để họ vào."

"Đa tạ thiếu gia, người thật tốt bụng."

Được sự cho phép của tôi, hai vị sĩ tử bước vào phòng.

Một người trạc tuổi tôi, dáng người khá đẫy đà, tròn trịa. Người còn lại thì nhìn qua đã thấy toát lên khí chất của một bậc đại tướng quân.

"Đa tạ huynh đài đã rộng lượng cho phép chúng ta tá túc chung phòng. Tại hạ là Lý Nguyên Chính, đến từ Toàn Châu. Còn vị bên cạnh là Lý Vạn Lý, cùng quê với ta, lên kinh ứng thí Võ khoa."

Khoan đã, gương mặt của vị thư sinh tên Lý Nguyên Chính này... sao nhìn quen thế nhỉ?

Chắc là do dáng người phốp pháp và nụ cười hiền lành chăng? Vừa nghĩ vậy, hình ảnh Thế Tông Đại Vương trên tờ tiền 10.000 won bỗng hiện lên, chồng khít lên khuôn mặt kia. Chắc là người giống người thôi.

Xét về lịch sử thì Thế Tông Đại Vương hiện tại cũng trạc tuổi này...

Lại còn họ Lý ở Toàn Châu nữa chứ. Nếu là trung kỳ hay hậu kỳ Triều Tiên thì không nói làm gì.

Nhưng đây là sơ kỳ Triều Tiên, người họ Lý gốc Toàn Châu thì đích thị là dòng dõi hoàng tộc rồi.

Mà hoàng tộc thì việc quái gì phải lặn lội từ Toàn Châu lên đây ở trọ? Chắc chắn là người trùng họ trùng tên, mặt mũi hao hao thôi. Trên đời này thiếu gì người giống nhau.

Người ta hay bảo "cầu được ước thấy", nhưng xác suất gặp vua đi vi hành chắc còn thấp hơn trúng số độc đắc.

"Không biết quý danh... à không, hiệu của các vị là gì?"

Ở Triều Tiên, giới quý tộc kiêng kỵ việc gọi thẳng tên húy của nhau.

Thậm chí có trường hợp khi giới thiệu bản thân chỉ xưng mỗi "hiệu".

Chỉ có vua, cha mẹ và thầy dạy mới được phép gọi tên thật. Người ngoài mà gọi thẳng tên cúng cơm thì chẳng khác nào tát vào mặt người ta, bị coi là vô lễ hết sức.

Thế nên mọi người dùng "hiệu", một dạng "nickname" thời phong kiến để xưng hô.

"Hiệu của ta là Trương Hiến, còn vị này là Nguyên Chính."

"Vậy hiệu của công tử là..."

"Tại hạ là Trúc Hiến."

"Trúc Hiến công tử, cơ duyên nào đưa ngài đến Hán Dương vậy?"

"Sinh ra làm thân nam nhi, đầu đội trời chân đạp đất, há chẳng phải nên đỗ đạt khoa bảng, trở thành Tể tướng, đứng dưới một người mà trên vạn người, leo lên đến chức Lãnh nghị chính hay sao?"

"Giấc mộng của công tử quả thực lớn lao."

"Người xưa có câu 'muốn vẽ hổ thì ít ra cũng vẽ được con mèo', cứ nuôi chí lớn làm Tể tướng, một lòng trung quân ái quốc, dùi mài kinh sử, thế nào rồi cũng lết được đến kỳ thi Điện này thôi."

Nghe đến hai chữ "thi Điện", Lý Nguyên Chính – vị thư sinh mũm mĩm – đôi mắt sáng rực lên.

"Thật đáng nể phục. Xem chừng công tử cũng trạc tuổi ta, vậy mà đã vào đến thi Điện. Quả là tuổi trẻ tài cao, công thành danh toại."

"Huynh đài quá khen rồi."

"Thi Điện thực chất chỉ là phân định thứ hạng để ban phẩm hàm. Trúc Hiến công tử coi như đã bước một chân vào chốn quan trường trước ta, vậy ta có thể mạo muội thỉnh giáo một điều được không?"

"Huynh đài cứ tự nhiên."

Đằng nào cũng là giết thời gian, tán gẫu chút chuyện thế sự cũng vui.

Ở cái thời đại không TV, không máy tính, không điện thoại này thì chém gió với người thật là thú vui giải trí duy nhất còn gì.

"Hiện nay Triều Tiên đã lật đổ triều đại Cao Ly thối nát, đang trên đà tiến tới thái bình thịnh trị. Nhờ hồng phúc của Điện hạ, bá tánh được no ấm, kho lẫm quốc gia sung túc. Tuy đường phía trước còn dài, nhưng chẳng phải bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy đương kim Bệ hạ đang làm rất tốt sao?"

Triều Tiên là đất nước thừa mứa các thầy đồ gàn và những lời can gián. Trung thành với vua là lẽ đương nhiên, nhưng nếu chính sách sai lầm thì việc lên tiếng chỉ trích lại được coi là "lời nói thẳng khó nghe" của bậc trung thần.

Chuyện này xảy ra ở thời Minh Tông, nhưng có một ông tên là Nam Minh Tào Thực từng dâng sớ nói thẳng vào mặt vua rằng: "Bệ hạ hiện giờ chỉ là đứa trẻ mồ côi, còn Vương đại phi chỉ là một góa phụ", lời lẽ phạm thượng đến thế. Vậy mà nó vẫn được xếp vào loại "lời ngay nói thật", thậm chí còn được giới sĩ phu ca tụng hết lời.

Thế nên, miễn là không hô hào lật đổ vua, thì mấy lời chê bai chính sách đều được chấp nhận.

Nói cách khác, tôi cứ thoải mái bung lụa theo ý mình cũng chẳng sao.

"Kho lẫm triều đình có thể đầy, nhưng bách tính hiện nay đang rên xiết vì chế độ thuế khóa sai lầm."

"Ý của công tử là sao?"

"Chế độ thuế hiện hành chỉ béo bở cho đám quan lại và địa chủ nhiều ruộng đất, còn dân nghèo thì bị bóc lột đến tận xương tủy. Ấy vậy mà các bậc đại thần trong triều lại chẳng mảy may hay biết sự bất cập ấy, cũng chẳng có ai dâng lời can gián lên Bệ hạ... Thật là đáng buồn thay!"

Thực lòng mà nói, chế độ thuế của Triều Tiên đương nhiên là tốt hơn Cao Ly.

Thời Cao Ly bị bọn thế tộc quyền quý thao túng, thuế suất nông dân phải chịu có khi lên tới 90%. Sang đến Triều Tiên, đất nước của Nho giáo, thuế má đã giảm đi đáng kể.

Đúng, tốt hơn Cao Ly là cái chắc.

Nhưng cách vận hành thì vẫn như một đống hổ lốn.

Triều Tiên chỉ thu thuế về trung ương để chi dùng cho việc công, không có thuế địa phương... nên các quan lại địa phương thường ăn xén một phần thuế thu được để chi tiêu cho hoạt động của nha môn.

Bây giờ là đầu thời Triều Tiên nên tệ nạn chưa quá nghiêm trọng, chứ đợi đến giữa thời Triều Tiên xem, lúc đó mới gọi là nát bét.

"Triều Tiên hiện tại, người giàu đóng thuế ít, còn kẻ nghèo rớt mồng tơi lại phải gánh thuế nặng."

"Sao lại có chuyện ngược đời như thế?"

"......Huynh đài thực sự không nhìn ra lỗ hổng của chế độ này sao?"

"Không thể nào, chế độ đã được hoàn thiện rồi mà? Đó là kết quả sau bao trăn trở của chủ thượng điện hạ cùng các vị Tể tướng. Để người nghèo đóng ít thuế nhất có thể, triều đình đã chia các hộ thành 'Tàn hộ' và 'Tàn tàn hộ'..."

"Tàn hộ thì không nói, vấn đề nằm ở 'Tàn tàn hộ' kia kìa."

Cách tính thuế hiện tại của Triều Tiên là thế này: Dựa trên tài sản và đất đai của mỗi hộ gia đình để phân loại, sau đó áp mức thuế tương ứng.

Nghe thì có vẻ hợp lý, kiểu như gộp ông kiếm 10 triệu với ông kiếm 100 triệu một tháng lại rồi bắt đóng thuế 20 triệu mỗi năm.

Vấn đề nằm ở chỗ "Tàn tàn hộ"! Nói nôm na cho dễ hiểu, cách đánh thuế vào tầng lớp "bần cố nông" này thực sự điên rồ.

"Theo ta được biết, quy định là gộp 3 'Tàn tàn hộ' lại coi như 1 'Tiểu hộ' để thu thuế đúng không? Như vậy gánh nặng thuế sẽ được san sẻ..."

"'Tiểu hộ' ở đây là những kẻ sở hữu tới 5 kết ruộng đất, mỗi năm thu hoạch hàng chục thạch lúa. Trong khi đó, 'Tàn tàn hộ' đa phần là những người không có nổi một khoảnh ruộng cắm dùi, phải đi làm thuê cuốc mướn. Ba hộ làm thuê gộp lại liệu có bì được với thu nhập của một 'Tiểu hộ' không?"

Nói lại cho rõ, "Tiểu hộ" là những phú nông có thu nhập hàng năm tương đương 2-3 tỷ tiền hiện đại. Còn "Tàn tàn hộ" là những người nghèo kiết xác, thu nhập chỉ tầm 20-30 triệu một năm.

Gộp thu nhập của ba hộ nghèo lại cũng chẳng bằng một góc của hộ giàu. Vậy mà lại bắt họ đóng mức thuế ngang nhau, thế chẳng khác nào bảo đám dân nghèo "đi chết đi cho rảnh nợ".

Thực tế, trong Triều Tiên Vương Triều Thực Lục có ghi chép rằng: nếu quan huyện cứ áp dụng đúng luật thuế này một cách cứng nhắc thì dân trong vùng chết đói sạch. Còn nếu quan biết điều, lách luật thu thêm của người giàu bù cho người nghèo thì dân mới sống nổi.

"......"

"Không phải là ta bảo miễn thuế hay miễn quân dịch. Ý ta là phải thu thuế sao cho hợp tình hợp lý, tùy theo hoàn cảnh. Lại còn chuyện cống nạp nữa, cái này mới gọi là thối nát tận cùng."

Học lịch sử Triều Tiên thì ai cũng biết đến "Đại Đồng Pháp".

Sách sử hay ca ngợi rằng khi Đại Đồng Pháp được ban hành, dân chúng đang điêu đứng vì cống nạp bỗng chốc đổi đời. Đại Đồng Pháp được miêu tả như phép màu... và sự thật đúng là như thế.

Bởi vì cái chế độ bắt dân nộp đặc sản địa phương thực sự là thứ hành dân đến chết.

"Bắt người chỉ trồng lúa phải nộp đặc sản là táo thì thôi cũng đành, đằng này lại bắt họ đi kiếm những thứ quý hiếm như nhân sâm, nấm hương. Dân đen đào đâu ra mấy thứ đó, cực chẳng đã phải thông qua gian thương để 'Phòng nạp' , khiến lưng ai nấy đều oằn xuống vì nợ nần."

Tôi không phải thánh nhân để hy sinh bản thân vì người khác.

Tôi biết rõ những bất công này, nhưng không hề có ý định nhảy vào vũng bùn để giải quyết chúng.

Muốn dẹp bỏ tệ nạn này, phải tuyên chiến với toàn bộ tầng lớp đặc quyền đặc lợi của Triều Tiên.

Kể cả khi có vua Thế Tông chống lưng và thành công đi chăng nữa, thì kết cục của tôi cũng sẽ giống như Hoàng Hỉ, làm việc quần quật cho đến chết mới thôi.

'Vô lý vô cùng.'

"Nếu ta là một người dân đen, ta sẽ tự hỏi: Đây rốt cuộc là thái bình thịnh trị, hay là một thời loạn lạc, một địa ngục trần gian khác?"

"...Vậy, công tử có cao kiến gì để sửa đổi không?"

Cách thì đầy.

Tôi lượm lặt được khối kiến thức từ diễn đàn, lại đọc mòn gáy mấy bộ tiểu thuyết dã sử rồi.

Nói trắng ra, chỉ cần áp dụng sơ sơ cái Đại Đồng Pháp thôi là gánh nặng thuế khóa giảm đi đáng kể, ngân khố vẫn đầy mà thị trường lại lưu thông tốt.

"Cách thì có, nhưng ta e rằng dẫu có tâu lên thì Bệ hạ cũng chẳng chịu nghe đâu. 'Thuốc đắng dã tật, sự thật mất lòng'. Ta chỉ là một thư sinh tép riu, dù có may mắn đỗ đạt, làm cái chức quan mọn rồi dâng sớ, liệu Thừa Chính Viện có thèm chuyển sớ của ta lên cho Bệ hạ không?"

Vừa nghe dứt lời, vị thư sinh mũm mĩm tên Nguyên Chính bỗng bật dậy, cáo lỗi có việc gấp rồi vội vã lao ra ngoài.

Vị thư sinh đi cùng cũng lật đật chạy theo.

"......Ơ kìa, không ăn cơm à? Đi đâu mà vội thế?"

Rốt cuộc, tôi lại phải ngồi ăn cơm một mình.

* *

Vị thư sinh mũm mĩm vừa trò chuyện với Kim Đại Bằng, không ai khác chính là đương kim Quốc vương Triều Tiên, Thế Tông Lý Đào. Lúc này, lòng ngài nặng trĩu.

Nỗi lòng trĩu nặng đến mức dù đang nhìn mâm cơm mà ngài phải nài nỉ mãi Thượng vương Lý Phương Viễn mới cho phép ra ngoài ăn, ngài cũng chẳng còn chút khẩu vị nào.

Thế là ngài rảo bước quay thẳng về Cảnh Phúc Cung, tìm gặp vua cha Lý Phương Viễn.

"Thưa Phụ vương, nhi thần đã về."

"......Sao về sớm thế?"

Thế Tông ngập ngừng một lát, không biết phải mở lời từ đâu.

Sau đó, ngài kể lại toàn bộ cuộc gặp gỡ và những lời nghe được từ vị thư sinh ứng thí kia.

Lý Phương Viễn nghe xong, ban đầu tỏ ra vô cùng khó chịu khi biết chính sách thuế má do mình vắt óc nghĩ ra bị chê là sai lầm...

Nhưng sau khi ngẫm lại những lời của Kim Đại Bằng, nhận thấy không có chỗ nào sai, ông liền thở dài đầy tiếc nuối.

"......Là lỗi tại ta đã không thấu hiểu tường tận nỗi khổ của muôn dân, khiến lòng trĩu nặng."

"Vâng, nhi thần cũng cùng chung tâm trạng với Phụ vương. Thế nên dù mâm cao cỗ đầy bày ra trước mắt, nhi thần cũng nuốt không trôi, phải vội vã về đây gặp Phụ vương. Giờ thì có mang thịt bò đến, nhi thần cũng chẳng màng."

Thế Tông vốn là người không có thịt thì không ăn cơm.

Ngài mê thịt đến mức Thái Tông Lý Phương Viễn trước khi băng hà còn phải để lại di chúc rằng: "Dù đang để tang ta, cũng phải ép Chủ thượng ăn thịt".

Một người không sống thiếu thịt được như ngài mà lại bảo không muốn ăn thịt, đủ thấy tâm trạng ngài đang rối bời đến nhường nào.

"......Dẫu sao thì cũng thật may mắn."

"May mắn chuyện gì ạ?"

"Chẳng phải cái tên Kim Đại Bằng đó sắp tham dự kỳ thi này sao? Hãy chọn hắn, nghe những lời can gián của hắn, rồi con sẽ xoa dịu được nỗi đau của bách tính."

Trên gương mặt Thế Tông nở một nụ cười rạng rỡ.

Phải rồi. Nếu có một bề tôi dám chỉ ra những sai lầm trong chính sách, thì cuộc sống của người dân sẽ được cải thiện rất nhiều.

"Quả không hổ danh là Phụ vương."

Mọi ưu phiền trên gương mặt Thế Tông tan biến.

Thái Tông Lý Phương Viễn nhìn con trai mình với ánh mắt hài lòng.

"Với trung thần, phải để hắn dốc hết 'khuyển mã chi lao' mới được."

Nếu Kim Đại Bằng mà nghe được câu này, chắc chắn hắn sẽ tìm mọi cách đào tẩu ngay lập tức.

Bởi vì "khuyển mã chi lao" với người khác là lời thề trung thành, nhưng khi thốt ra từ miệng hai vị vua này, nó đồng nghĩa với việc...

"Sẽ bị bắt làm việc quần quật cho đến chết".

Nhưng đáng thương thay, Kim Đại Bằng chẳng hề hay biết gì về tương lai đen tối ấy, vẫn vui vẻ bước vào trường thi với tâm trạng phơi phới.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Nghiên cứu Daedong Law nhé nộp thay với giá cắt cổ sức chó ngựa hộ nghèo hộ cực nghèo