Chương 0: Mở đầu
Có một diễn đàn nọ từng bảo rằng, làm quan dưới trướng Thế Tông Đại Vương là chuyện dại dột nhất trần đời.
Nghe thì có vẻ vô lý vô cùng, ai đời lại bảo không nên làm quan cho Thế Tông Đại Vương, vị vua được tôn sùng là minh quân vĩ đại nhất trong 500 năm lịch sử Triều Tiên cơ chứ? Nhưng ngẫm lại thì cũng có lý do cả đấy.
Thế Tông Đại Vương quả thực là bậc quân vương hoàn hảo: anh minh thần võ, công bằng chính trực, yêu thương con dân hết mực và tin tưởng tuyệt đối vào bầy tôi.
Tôi không hề có ý định phủ nhận sự thật đó dù chỉ là một hạt bụi... nhưng vấn đề nằm ở chỗ này.
Ngài ấy hễ thấy kẻ nào tài năng lọt vào mắt xanh là y như rằng sẽ biến kẻ đó thành Lãnh nghị chính trọn đời.
Cảm giác này... giống hệt như một thành viên hoạt động năng nổ trên diễn đàn, bỗng một ngày đẹp trời cái nick chuyển sang màu xanh, bị đè ra gắn cái mác Admin vậy.
Và rồi, cũng giống như ngài Hoàng Hỉ, càng van xin được về hưu thì ngày về hưu càng xa vời vợi. Bạn sẽ bị Thế Tông Đại Vương – người coi việc tăng ca vì dân là chuyện cơm bữa – bào cho đến chết mới thôi.
Bản thân tôi cũng chẳng hề muốn trải nghiệm điều này chút nào.
Được phò tá một bậc quân vương vĩ đại như Thế Tông Đại Vương đúng là vinh quang cả đời của kẻ làm thần tử, nhưng nếu bị vắt kiệt sức lực suốt mấy chục năm trời thì...
"Thần, Lãnh nghị chính Kim Đại Bằng, khẩn cầu Bệ hạ cho phép thần được từ quan!"
Thấm thoát tôi đã làm quan dưới trướng Thế Tông Đại Vương được 40 năm rồi.
Theo dòng lịch sử gốc, ngài chỉ tại vị được 32 năm rồi băng hà vì đủ thứ biến chứng của bệnh béo phì và bệnh người già... Nhưng nhờ tôi can thiệp, Thế Tông Đại Vương đến giờ vẫn còn tráng kiện lắm.
Chuyện ngài sống lâu trăm tuổi, long thể an khang tất nhiên là tốt, nhưng ngặt nỗi là tôi cũng bị bào lâu tương ứng.
Thế nên, dù muộn màng, tôi vẫn muốn đi tìm tự do.
"Thần nay tuổi cao sức yếu, lưng mỏi gối chùn. Thân thể suy tàn khiến sự minh mẫn năm xưa cũng theo đó mà mai một, e rằng khó lòng gánh vác trọng trách với xã tắc được nữa."
Đây đã là lần thứ 15 tôi dâng sớ xin từ quan rồi.
Giờ thì cho tôi nghỉ hưu như đại giám Hoàng Hỉ đi mà. Tôi muốn sống những ngày tháng an nhàn sau khi về hưu.
Lạy Chúa, lạy Phật, lạy ngài Admin Diễn đàn Đại Lịch Sử, làm ơn...
Thế Tông Đại Vương, người đôi khi hiện nguyên hình là một chủ nô tàn độc với bầy tôi, lại cười khà khà và ban thánh chỉ y như mọi lần:
"Trẫm không cho phép Lãnh nghị chính từ quan. Lãnh nghị chính là Gia Cát Khổng Minh, là Tiêu Hà, là Khương Thái Công của Trẫm, sao Trẫm nỡ để khanh đi được chứ."
......Biết thế này thì hồi đó tờ đáp án thi Đại khoa... À không.
Phải nói là lúc lên kinh ứng thí, lẽ ra tôi không nên mạnh miệng chỉnh Thế Tông Đại Vương khi ngài vi hành giấu mặt mới phải.
Giờ nghĩ lại, hành động đó chẳng khác nào đang làm nũng xin ngài Admin bắt em đi lính, cưỡng ép em làm cán bộ vậy...
'Cái quái gì thế này, thật sự.'
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
