Mở đầu: Dẫu từ nơi đáy vực, vẫn có thể trỗi dậy vươn lên.

Đời người chỉ có một lần. Việc có thể đắm chìm vào một điều gì đó là một điều tuyệt vời; nhờ vào thứ mà ta say mê đó, cuộc đời vốn đang tận hưởng một trăm phần trăm sẽ được nâng tầm lên thành một trăm hai mươi phần trăm, và nếu có từ hai thứ trở lên để ta dấn thân vào, niềm vui ấy sẽ còn nhân lên gấp bội.
Đối với tôi, có hai thứ khiến tôi thực sự say mê.
Suốt mười sáu năm cuộc đời, tôi chưa từng có bạn gái, thành tích học tập chẳng mấy nổi trội mà vận động cũng chẳng phải thế mạnh.
Dù là một kẻ tầm thường như thế, nhưng tôi vẫn cảm thấy cuộc sống này thật tươi đẹp, tất cả là nhờ vào những thứ mà tôi hằng say đắm. Một trong những sự hiện diện quan trọng giúp tôi tận hưởng cuộc đời chính là Truyện tranh.
Nhật Bản vốn được mệnh danh là cường quốc Manga, nơi những bộ truyện cực kỳ thú vị với đủ mọi thể loại phong phú luôn hiện hữu. Tôi cảm thấy tự hào khi được sinh ra tại quốc gia này.
Nếu để tôi kể về Manga, tôi có đủ nhiệt huyết để thao thao bất tuyệt suốt cả đêm dài.
Và rồi, một sự hiện diện quan trọng khác mà tôi hằng si mê chính là──.
「Phù...」
Đang trên đường tan học, một cô gái đạp xe bỗng lướt qua tầm mắt tôi – người vẫn đang mải mê với dòng độc thoại nội tâm.
Chẳng phải vì cô ấy tỏa ra hương thơm ngào ngạt hay là một tuyệt thế giai nhân gì cả. Chỉ là, cô ấy trông rất giống.
「Kirara...!」
Chizaki Kirara. Sự hiện diện quan trọng nhất mà tôi hằng say đắm.
Dĩ nhiên cô gái kia không thể là cô ấy được. Bởi lẽ Chizaki Kirara vốn là một cô gái không hề tồn tại trên thế gian này.
Dù biết rõ điều đó, mắt tôi vẫn vô thức dõi theo. Khi cô ấy bị kẹt lại bởi đèn tín hiệu và chán nản ngước nhìn ánh đèn đỏ, đôi chân tôi như bị hút hồn, cứ thế lững thững bước về phía đó.
Trông chẳng khác nào một kẻ bám đuôi. Dù thừa hiểu cô ấy không thể là Chizaki Kirara, nhưng vì quá giống nên tôi cứ thế bị cuốn vào.
Đèn tín hiệu chuyển sang màu xanh, cô ấy bắt đầu đạp bàn đạp một cách chậm rãi.
Cùng lúc đó, tiếng còi xe vang lên inh ỏi, một chiếc xe tải lớn lao thẳng vào ngã tư từ phía bên phải.
Với thị lực khá tốt, tôi có thể nhìn thấy tài xế chiếc xe tải đó đang ngủ gật.
Anh ta gục đầu lên vô lăng mà ngủ lịm đi. Ngay cả tiếng còi cũng không làm anh ta tỉnh giấc, có lẽ người đó đã bất tỉnh nhân sự. Cho dù có tỉnh lại đi chăng nữa, tôi thừa biết khoảng cách đó đã không còn kịp để dừng xe.
「Kirara...!」
Nhìn về phía cô gái giống hệt Chizaki Kirara kia, cơ thể tôi cứng đờ vì sợ hãi.
Cứ đà này, một chuyện không thể cứu vãn sẽ xảy ra.
Cô ấy chỉ là một người giống mặt thôi. Một cô gái ngay cả tên tôi còn chẳng biết. Việc đánh đổi cả tính mạng để cứu cô ấy thật là ngu ngốc.
Tôi tự hào rằng mình đang tận hưởng cuộc đời duy nhất này hơn bất cứ ai. Liệu tôi có thể vứt bỏ cuộc đời đó để cứu người không?
Vì chẳng phải thánh nhân, nên đủ loại suy nghĩ cứ thế xoay vần trong đầu tôi. Dẫu vậy, Chizaki Kirara là người đã tô điểm cho cuộc đời tôi. Và tôi không thể mắt nhắm mắt mở làm ngơ trước hiểm họa đang giáng xuống cô gái giống hệt Chizaki Kirara ấy.
Tôi đã toan tính rất nhiều. Ý nghĩa của việc lao vào nguy hiểm để cứu một cô gái xa lạ là gì? Ngay cả khi có rủi ro, lợi ích cùng lắm cũng chỉ là được tung hô như anh hùng trên mặt báo ngày mai mà thôi. ...Tôi không muốn chết.
Thế nhưng, khi nhận ra thì cơ thể tôi đã tự cử động.
「Nguy hiểm!!」
Tôi kéo tay cô ấy, dùng sức lôi mạnh khỏi chiếc xe đạp và đẩy về phía vỉa hè.
Không ngờ mình lại khỏe đến thế. À, cái đó gọi là gì nhỉ? Sức mạnh bột phát khi gặp hoạn nạn chăng.
Cảm giác như thế giới rơi vào trạng thái chuyển động chậm (Slow-motion), và trong thế giới kỳ lạ đó, tôi thấu cảm được rằng mình đã không còn đường thoát.
Ít nhất, tôi muốn biết liệu cô gái mình cứu có bị thương hay không.
Dù là để bảo vệ khỏi xe tải, nhưng bị ném thẳng xuống nền nhựa đường như thế chắc chắn sẽ đau lắm. Hy vọng cô ấy chỉ bị trầy xước nhẹ thôi.
A... cái Event Social Game lần này mình đang cày cuốc chăm chỉ thế mà, lại phải chết ngay sát ngày cuối sao.
Cũng chẳng ngờ được mình sẽ đi đời trước khi bộ Manga yêu thích kết thúc nữa.
...Mẹ biết chắc sẽ buồn lắm đây.
*
Tôi đã bị xe tải tông trực diện. Chắc chắn là đã chết rồi. Vậy mà không hiểu sao ý thức vẫn còn tồn tại. Hơn nữa, nó không hề mờ ảo hay chập chờn, mà lại rõ ràng, minh mẫn đến lạ kỳ.
Đúng là tôi đã bị xe tải đâm. Từ lúc đó ý thức bị gián đoạn, và khi tỉnh lại tôi đã ở nơi này...
「Cái trần nhà lạ lẫm này...」
Câu này mình đã muốn nói thử một lần rồi đây. ...Mà không phải lúc để nghĩ chuyện đó.
Tôi cứ ngỡ mình được đưa vào bệnh viện, nhưng nhìn thế nào nơi đây cũng không giống bệnh viện chút nào. Ấn tượng đầu tiên khi nhìn quanh phòng là một căn hộ một phòng (One-room) giản dị thường thấy ở bất cứ đâu. Tuy nhiên, có chút gì đó rất quen thuộc.
Lạ kỳ thay, cơ thể tôi – đáng lẽ phải nát tương vì xe tải – lại chẳng hề có lấy một vết xước, tôi có thể ngồi dậy một cách dễ dàng.
Cũng không thể là trường hợp hôn mê sâu rồi mới tỉnh lại. Bởi lẽ hình ảnh phản chiếu trong gương, dù nhìn thế nào, cũng chính là tôi của ngày xảy ra tai nạn không sai một li.
Phải rồi, điện thoại.
Phía giường có một chiếc điện thoại không phải của tôi. Trước tiên cứ kiểm tra ngày tháng đã.
Trên màn hình khóa, ngày hiển thị là ngày 1 tháng 9, đúng vào ngày tôi bị xe tải tông. Tuy nhiên, điểm mâu thuẫn là tôi bị tông vào lúc quá trưa, trong khi giờ hiện tại lại là 7 giờ sáng.
Phải chăng tôi đã quay ngược thời gian nhờ vụ tai nạn đó? Nếu vậy thì lý do không có vết thương có thể giải thích được. Vậy còn nơi này là sao?
Càng nghĩ càng không ra đáp án, tôi đưa tay lên mái đầu sắp nổ tung mà thở dài. Chợt nhìn ra ngoài cửa sổ, tôi thấy một tòa nhà quen thuộc.
Tòa nhà đó cao mười tầng, có vài dãy nhà xếp quanh một giảng đường lớn hình vòm ở chính giữa. Xung quanh là những con đường nhựa mới tinh tươm và hàng cây xanh dẫn lối về phía tòa nhà lớn.
「Không... thể nào...」
Nghĩ đoạn, tôi mở tủ quần áo âm tường ra, bên trong treo một bộ đồng phục hoàn toàn khác với trường tôi đang theo học. Nhưng tôi biết bộ đồng phục này là của trường nào.
Học viện Seikai. Ngôi trường trung học có nhiều sân khấu bên cạnh mái vòm khổng lồ giữa khuôn viên. Trường này có ba khoa: một là khoa Phổ thông bình thường, hai là khoa Produce (Produce). Còn việc lên kế hoạch và quản lý cái gì thì nó liên quan mật thiết tới khoa thứ ba.
──Khoa Idol.
Nhìn thấy mái vòm đó, tôi đã hiểu rõ mười mươi. Có vẻ như tôi đã chuyển sinh vào thế giới của 『Glitter of Seikai』 – gọi tắt là 「Hoshi-Guri」, một Social Game quản lý Idol mà tôi hằng si mê cày cuốc.
*
Lấy lại sự bình tĩnh, tôi thay đồng phục rồi quyết định đi thám thính xung quanh.
Nếu thực sự đã chuyển sinh vào thế giới Hoshi-Guri, có một người mà tôi nhất định phải gặp cho bằng được.
Một trong những sự hiện diện quan trọng nhất đời tôi. Chizaki Kirara.
Chizaki Kirara là nhân vật trong Hoshi-Guri, là Oshi mà tôi yêu thương hết mực.
Cô ấy là nhân vật phần thưởng sau khi hoàn thành Tutorial, người mà bạn có thể bắt đầu Produce.
Trong Hoshi-Guri, độ hiếm (Rarity) trải dài từ ★1 đến ★5. Dĩ nhiên chẳng đời nào một nhân vật tặng kèm sau Tutorial lại có độ hiếm cao nhất, nên Chizaki Kirara chỉ có độ hiếm ★1.
Dẫu vậy, đối với tôi, cô ấy còn tỏa sáng rực rỡ hơn cả những nhân vật ★5, độ hiếm chẳng hề ảnh hưởng đến vị thế Oshi tuyệt vời nhất trong lòng tôi.
Nếu đã đến cùng một thế giới với cô ấy, tôi nhất định phải gặp mặt một lần.
「Này, cậu kia!」
Tiếng gọi vang lên sau lưng, một người đang chạy hớt hải tiến lại gần tôi.
「Phát hiện NPC đầu tiên rồi.」
Người đầu tiên tôi gặp khi tới thế giới này chính là chị quản lý ký túc xá, người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong phần Tutorial của Hoshi-Guri, thường được gọi là Ryoko-san.
「Em là Iori-kun, học sinh mới chuyển đến từ hôm nay phải không?」
Có vẻ như tôi đã chuyển sinh vào thế giới này với nguyên tên thật, và được thiết lập là học sinh chuyển trường đến Học viện Seikai từ hôm nay.
「Vâng, em là Iori Takuto ạ.」
Chẳng ngờ mình lại vô tình gặp Ryoko-san khi đang đi dạo trong khuôn viên lúc vừa tỉnh dậy, tôi thầm tự nhủ: "Mình là nhân vật chính hay sao mà kịch bản giống Tutorial thế này".
Nếu vậy, theo mạch truyện, từ hôm nay tôi sẽ là học sinh khoa Produce, kết cặp với một học sinh khoa Idol do chính mình chọn để bước đi trên con đường trở thành Top Idol.
Nếu được thế, tôi sẽ không ngần ngại chọn ngay Kirara.
「Để chị giải thích sơ qua về quy định của trường nhé.」
「Vâng ạ.」
Sau khi ổn định hơi thở, Ryoko-san nhìn vào tập hồ sơ trên tay và bắt đầu giải thích vài điều về ngôi trường này. Đây là chuyện thực sự xảy ra trong Tutorial, nhưng có vẻ nội dung lần này đã thay đổi so với trong game.
「Iori-kun, từ hôm nay em sẽ theo học tại trường với tư cách là học sinh lớp 1-G, thuộc khoa Phổ thông...」
Đúng rồi, là khoa Phổ thông.
「──Khoa Phổ thông!?」
Tiếng kêu thốt ra đầy bất ngờ của tôi khiến Ryoko-san giật bắn mình, chị ấy nghiêng đầu nhìn tôi với vẻ mặt khó hiểu.
「Không phải khoa Produce sao ạ...?」
「Đúng vậy, là khoa Phổ thông đó...」
Thật ngoài dự tính. Tôi cứ đinh ninh rằng khi đã đến thế giới này, mình sẽ trở thành nhân vật chính của game và tham gia Produce Idol chứ.
Tại Học viện Seikai, lớp A, B, C thuộc khoa Idol. Lớp D, E, F thuộc khoa Produce. Và G là lớp duy nhất của khoa Phổ thông.
Lớp G dành cho những người không vào được khoa Idol hay khoa Produce nhưng vẫn muốn theo học tại Seikai. Nghe nói việc chuyển khoa là có thể, nhưng thường thì chỉ có người từ khoa Idol hay Produce chuyển xuống khoa Phổ thông, chứ ngược lại thì hầu như không có.
Sau khi nghe giải thích từ chị quản lý, tôi mang theo nỗi tuyệt vọng nhẹ nhàng, hồn xiêu phách lạc mà lang thang vô định trong trường.
Cất công chuyển sinh vào thế giới Hoshi-Guri mà lại ở khoa Phổ thông thì còn ý nghĩa gì nữa đâu.
Liều mình cứu người thoát tai nạn mà kết quả lại thế này đây. Tôi hận ông trời.
Cứ lang thang mãi cũng chẳng giải quyết được gì. Dù sao cũng là ngày đầu đi học, tôi nên về ký túc xá chuẩn bị đồ đạc thôi.
Dù chưa tới giờ vào lớp nhưng đã có rất nhiều học sinh đi lại trong khuôn viên trường. Định bụng quay về ký túc nhưng thấy tò mò vì hướng đi của đám đông, tôi đi theo và dừng chân tại một nhà ăn rộng lớn.
Trong nhà ăn rộng thênh thang, tôi phát hiện một nơi có đám đông tụ tập. Tò mò không biết trung tâm của sự chú ý là gì, tôi liền tiến bước.
「Thật sự, hôm nay cô ấy cũng đáng yêu quá đi mất.」
Nghe thấy một nam sinh đứng ngoài rìa đám đông thốt lên như vậy, tôi nhón chân lên nhìn vì nảy ra một suy đoán.
Quả nhiên là vậy. Tuy khoảng cách khá xa nhưng cuối cùng tôi đã được tận mắt nhìn thấy Oshi mà mình hằng mong đợi.
「Hàng thật giá thật kìa...」
Là Chizaki Kirara bằng xương bằng thịt. Cảm động đến mức nước mắt, nước mũi và nước miếng sắp trào ra ngoài đến nơi rồi.
Nguyện ước của một Otaku – được nhìn thấy Oshi 2D bằng mắt trần – tôi đã đạt được kỳ tích đó. Dù nhìn từ xa thế này nhưng sự cao quý của cô ấy vẫn khiến tôi chói lòa con mắt.
「Gì vậy, cậu cũng đến đây vì cô ấy à?」
Nam sinh bên cạnh lên tiếng hỏi tôi.
「Cô ấy...」
「Phải, là Amane Hijiri-chan. Đằng nào thì cũng là sự tồn tại ngoài tầm với của bọn mình thôi, cứ đứng nhìn là được rồi. Vừa mới nhập học đã được tung hô là Idol số một học viện, đúng là cực phẩm mà.」
Người cậu ta đang nhắc tới chính là một người khác đứng ở trung tâm – Amane Hijiri.
Amane Hijiri, nhân vật độ hiếm ★5 cao nhất trong Hoshi-Guri, hơn nữa còn sở hữu kỹ năng độc nhất (Unique Skill) cực kỳ đa dụng. Một nhân vật mạnh nhất không cần bàn cãi. Trong giới game thủ, nếu muốn Reroll thì điều kiện tiên quyết là phải có được Amane Hijiri.
Một Amane Hijiri ★5 và cô bạn thân từ thuở nhỏ Chizaki Kirara ★1. Đúng như cái tên, khoảng cách giữa hai người họ là một trời một vực.
Nhìn hướng mắt của đám đông, tôi thừa biết mục tiêu của họ là Amane Hijiri.
Nhưng tôi thì khác. Oshi của tôi chính là người đứng cạnh Amane Hijiri kia. Chizaki Kirara, người đang tỏ ra bồn chồn giữa vòng vây đám đông, dường như bữa sáng chẳng thể trôi qua cổ họng, đôi đũa cứ thế lấp lửng chẳng mấy động đậy.
Mọi người cứ như chẳng hề thấy sự hiện diện của cô ấy, ai nấy đều chỉ bàn tán về Amane Hijiri. Trong mắt vạn người, cô ấy chỉ là một nhân vật quần chúng (Mob), là phông nền, là một cô gái nhạt nhòa. Thế nhưng, tôi biết rõ sức hút của cô ấy. Chỉ riêng tôi, vẫn luôn dõi theo cô.
Tiện thể dùng bữa sáng tại nhà ăn xong, tôi bắt đầu đi bộ về phía ký túc xá. Đi ngang qua dãy nhà phía Tây Nam – một trong số nhiều dãy nhà của trường – tôi nghe thấy tiếng ai đó từ phía sau.
Không phải tiếng nói chuyện. Đây là tiếng hát. Hơn nữa, là một giọng hát tôi đã nghe đi nghe lại không biết bao nhiêu lần.
Lén nhìn ra sau dãy nhà, tôi thấy một học sinh đang vừa hát một ca khúc chưa mấy mượt mà, vừa nhảy với những bước chân còn lúng túng.
Chizaki Kirara.
Sự hiện diện mà tôi hằng ngưỡng mộ, Oshi mà tôi yêu nhất, giờ đây đang ở ngay trước mắt, xuyên qua cả rào cản không gian. Giọng hát hay vũ đạo đều chưa tốt. Thế nhưng, dáng vẻ nỗ lực hết mình đó, dù có ở thế giới này đi chăng nữa, vẫn luôn là số một đối với tôi.
Chỉ nhìn dáng vẻ ấy thôi cũng khiến tôi hưng phấn không kìm nén được mà muốn hét lên. Tôi phải dùng cả hai tay bịt chặt miệng để ngăn tiếng động phát ra, nhưng chẳng biết sẽ chịu đựng được bao lâu. Hay là cứ xả ra một lần cho nhẹ lòng nhỉ.
Tôi áp miệng vào bắp tay mình, để lớp vải đồng phục hút đi tiếng hét.
「Đáng để thần tượng quá đi mà...!!」
Làm ra cái hành động ngớ ngẩn đó là bởi cảm xúc mãnh liệt khi vượt qua bức tường thứ tư này thực sự quá khó để kiềm chế.
Mái tóc đen ánh xanh dài ngang vai đung đưa theo từng chuyển động của cô ấy. Lúc ở nhà ăn vì đứng xa nên không thấy rõ, nhưng giờ nhìn gần, làn da cô ấy trắng mịn đến mức tôi nghi ngờ không biết lỗ chân lông có tồn tại hay không. Cứ như thể tái hiện hoàn hảo làn da 2D ở thế giới 3D này vậy. Một nhân vật thế này mà xếp hạng ★1 thì đúng là bọn nhà phát triển game có vấn đề thật rồi.
「A...!」
Hai chân tự vấp vào nhau, cô ấy ngã nhào. Từ hồi còn ở trong game đã thế, cô ấy vốn rất hậu đậu mà. Điểm đó cũng thật là 「Oshi」 quá đi.
Cứ ngỡ cô ấy sẽ đứng dậy ngay, nào ngờ cô ấy lại cứ thế ngồi thụp xuống. Dáng vẻ thu người lại ôm lấy hai đầu gối đó, cũng thật là 「Oshi」.
「Quả nhiên là... mình không được sao...」
Kirara mà tôi từng biết, dù đau đớn đến đâu, dù nỗ lực không được đền đáp thế nào, cũng chưa bao giờ thốt ra lời yếu lòng. Cô ấy vốn là một cô gái mạnh mẽ như thế.
Tôi biết cô ấy vẫn luôn âm thầm nỗ lực sau lưng mọi người, và cũng biết cô ấy đã thất bại biết bao nhiêu lần.
Năng lực thấp kém do chỉ là hạng ★1. Nhưng vượt lên trên tất cả là sự kiên cường, thẳng thắn không bao giờ bỏ cuộc. Chính tôi đã được cứu rỗi bởi một cô gái như thế.
Một kẻ thuộc khoa Phổ thông chứ chẳng phải khoa Produce như tôi thì có lẽ chẳng làm được gì nhiều. Thế nhưng, tôi vẫn không kìm lòng được mà muốn thổ lộ.
「Một người như mình... chắc không thể trở thành Idol được đâu...」
「Không có chuyện đó đâu. Cậu nhất định sẽ trở thành Top Idol.」
Bất ngờ nghe thấy tiếng người, cô ấy ngước khuôn mặt đang cúi gằm lên.
「Cậu là...?」
「Rất vui được gặp cậu, tớ là Iori Takuto, học sinh lớp 1-G mới chuyển trường đến từ hôm nay.」
Cô ấy nắm lấy bàn tay tôi đang chìa ra để đứng dậy, khuôn mặt thoáng chút bối rối nhưng rồi lại hiện lên vẻ an tâm.
「Rất vui được gặp cậu, mình là Chizaki Kirara, lớp 1-C.」
「Chào cậu, Chizaki-san. Nói là vậy nhưng vì tớ ở khoa Phổ thông nên chắc cũng chẳng có nhiều cơ hội gặp nhau đâu nhỉ.」
Oshi của tôi là một cô gái mạnh mẽ, luôn tiến thẳng về phía mục tiêu của mình. Thế nhưng, tận mắt chứng kiến cô ấy ở thế giới 3D này mới thấy không phải vậy. Cô ấy hiểu rõ vị trí hiện tại của mình, cảm nhận được khoảng cách giữa bản thân và người khác, cũng biết lo âu và đau khổ như bao người. Cô ấy cũng chỉ là một cô gái bình thường mà thôi.
「Cậu đã thấy hết rồi đúng không? Mình... cả hát lẫn nhảy đều kém xa mọi người, dù có luyện tập bao nhiêu cũng chẳng khá lên nổi. Cứ đà này thì hỏng bét mất, ha ha...」
Nhìn cô ấy gượng cười để trốn tránh nỗi đau và sự hối hận, tôi không thể đành lòng.
「Ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu riêng mà. Đem bản thân ra so sánh với người khác thật là vô nghĩa.」
Tôi không phải là Producer của Chizaki-san. Thế nhưng, tôi muốn đáp lại những gì mình đã nhận được từ cô ấy.
Dù Chizaki-san trước mắt tôi đây không phải là người tôi thấy qua màn hình, dù cô ấy thực sự yếu đuối và tầm thường, thì người đã cứu rỗi tôi vẫn chính là cô ấy, không sai vào đâu được.
「Thực sự... một người như mình mà cũng có điểm mạnh sao...?」
「Ơ, cậu không nhận ra à!?」
「Dạ... không...」
Đối với tôi, sự thật rằng Chizaki Kirara là số một vốn là điều hiển nhiên, nhưng những người xung quanh lại chẳng ai thấu hiểu. Mà, thế cũng chẳng sao.
Cảm giác chỉ mình mình hiểu được sự cao quý của Oshi cũng có cái thú riêng.
Dù tôi sẽ hạnh phúc hơn nếu cả nhân loại đều hiểu được sự tuyệt vời của Oshi, nhưng ít nhất, tôi muốn chính bản thân cô ấy phải hiểu rõ điều đó.
「Có rất nhiều điểm, nhưng điều tớ thích nhất ở Chizaki-san chính là sự nỗ lực. Cậu nỗ lực âm thầm hơn bất cứ ai. Tớ đã luôn được khích lệ và cứu rỗi rất nhiều lần nhờ vào dáng vẻ đó của cậu.」
「Nỗ lực sao... Ơ, nhưng mà hôm nay chúng ta mới gặp nhau lần đầu mà...?」
A, hỏng bét.
「À... ừm, đối với Chizaki-san thì là vậy. Nhưng tớ đã là Fan của cậu từ lâu lắm rồi.」
Ngày đầu chuyển trường mà đã bảo là 「Fan từ lâu rồi」 thì đúng là lỡ lời quá thể. Làm gì có chuyện đó cơ chứ.
「Sau khi nhập học mình mới chỉ đứng trước mặt mọi người ngoài trường đúng một lần duy nhất thôi... Vậy là từ buổi Live đó sao? Hóa ra trong buổi Live đó, vẫn có người dõi theo mình sao...」
Buổi Live đó. À, phải rồi.
Chizaki-san từng tham gia một buổi Live nhỏ tại trung tâm thương mại ngay sau khi nhập học.
Có lẽ tôi đã vô tình gợi lại một kỷ niệm chẳng mấy vui vẻ.
「Lúc đó mình cùng với Hi-chan... à, là Amane Hijiri-chan. Vì là bạn thuở nhỏ nên mình gọi là Hi-chan.」
Buổi Mini Live tại trung tâm thương mại mà hai người họ lập Unit tham gia khi vừa mới nhập học. Buổi diễn đó được các User Hoshi-Guri gọi là 「Live hành quyết công khai」.
「Mình tham gia buổi Live đó theo lời mời từ Producer của Hi-chan. Khi ấy, mình vẫn còn ngây thơ mơ mộng rằng mình muốn trở thành Top Idol, muốn tỏa sáng hơn bất cứ ai.」
Đó là một câu chuyện nổi tiếng trong tiểu sử của Chizaki Kirara. Thế nhưng, đọc qua những dòng chữ và hình ảnh minh họa về quá khứ nó khác hẳn với việc đối diện với một con người thực sự đang đau lòng như thế này.
Trong Hoshi-Guri, mạch truyện sẽ là Chizaki-san tự mình đứng dậy mà không bỏ cuộc, nhưng cô gái trước mặt tôi đây, tôi không nghĩ cô ấy có thể tự mình gượng dậy được.
「Mình không thể trở thành Top Idol được đâu. Khi đứng trên sân khấu cùng Hi-chan, mình cuối cùng đã hiểu ra điều đó. Vậy nên, sau khi kết thúc năm học này, chắc mình sẽ xin chuyển sang khoa Phổ thông...」
Quả nhiên là vậy. Lời thoại của Chizaki-san đã khác so với trong game. Kirara thực sự không hề mạnh mẽ như thế.
Tôi không thể nào bỏ mặc cô ấy được.
「Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu thôi mà.」
「Dạ...?」
Tôi chỉ muốn đáp lại những gì mình đã nhận được.
Biết bao lần tôi đã suýt gục ngã. Mỗi lần như thế, tôi đều được Chizaki-san cứu rỗi. Nếu không có Chizaki-san, tôi đã từ bỏ ước mơ của mình từ lâu lắm rồi.
「Tớ sẽ ủng hộ Chizaki-san hơn bất cứ ai. Tớ đã dõi theo Chizaki-san nhiều hơn bất cứ ai. Vậy nên, tớ sẽ trở thành chỗ dựa cho cậu. Giống như cách tớ đã được cậu tiếp thêm dũng khí, tớ cũng muốn tiếp thêm dũng khí cho cậu. Lúc này có thể sẽ rất đau khổ và khó khăn, nhưng tớ sẽ luôn ủng hộ để một ngày nào đó cậu có thể hướng tới giấc mơ ấy thêm một lần nữa.」
Dù thậm chí chẳng ở khoa Produce, nhưng vẫn có những việc tôi có thể làm. Khi Chizaki-san sắp gục ngã, tôi muốn làm gì đó để cô ấy thấy nhẹ lòng hơn.
Đơn giản là tôi chỉ muốn Chizaki-san được hạnh phúc mà thôi.
「Cậu sẽ... ủng hộ một người như mình sao?」
Có lẽ vì đã quá đau khổ đến mức nghĩ tới việc chuyển khoa, Chizaki-san nghe những lời của tôi mà đôi mắt ngấn lệ, giọng run rẩy hỏi lại.
「Dù có ở dưới đáy vực, chúng ta vẫn có thể bò lên được mà. Tớ sẽ cho cậu mượn một cánh tay.」
Vừa dứt lời tôi đã thấy hối hận vì nghe nó sến súa quá, nhưng bàn tay đã chìa ra rồi thì chẳng thể rút lại được nữa.
Khuôn mặt đỏ bừng, nhiệt độ cơ thể tăng cao, nhưng nếu là vì cô ấy thì chẳng sao cả. Tôi nắm chặt lấy bàn tay đang run rẩy nhẹ của Chizaki-san, truyền vào đó tất cả sự kiên định của mình.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
