Chương 4: Chàng trai đột nhiên xuất hiện, và cứ thế Oshi một đứa phế phẩm như tôi
「Oa~! Người này đáng yêu quá! Mình cũng muốn mặc bộ váy như thế này!」
Hii-chan, cô bạn thân nhất của tôi, vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào màn hình với đôi mắt lấp lánh.
Tôi dõi theo ánh nhìn của cậu ấy hướng về phía tivi. Trên đó là một cô gái cực kỳ dễ thương với mái tóc buộc hai bên, diện bộ váy hồng xòe bồng bềnh.
Đó là chuyện của năm tôi lên năm tuổi. Và cũng là lần đầu tiên tôi biết đến khái niệm "Idol".
「Nè! Kii-chan cũng làm Idol chung với mình đi!」
Vào thời điểm đó, tôi vẫn còn là một đứa trẻ ngây ngô đến mức chẳng nhận ra sự khác biệt giữa bản thân và cô bạn thân, cứ thế vẽ lên một giấc mơ quá đỗi xa vời.
「Ừm! Cùng làm nhé! Hai đứa mình sẽ là Idol!」
「Làm thôi, làm thôi! Vậy bắt đầu luyện tập hát trước nha!」
Tôi và bạn thân, một ngày nào đó sẽ trở thành những Idol tuyệt vời. Còn tuyệt vời và nổi tiếng hơn cả cô gái trên tivi kia nữa.
Ban đầu chỉ là những trò bắt chước Idol mà mình ngưỡng mộ, hai đứa cùng nhau học vũ đạo, cùng nhau hát ca... Có lẽ đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất đời tôi. Một con "ếch ngồi đáy giếng" chưa hề biết đến thực tại phũ phàng. Không, phải nói là tôi còn chẳng nhìn thấy nổi cái miệng giếng nữa kìa.
Chính cô bạn thân đang đứng cạnh tôi mới là người xứng đáng ở vị trí số một. Còn tôi, chỉ có thể làm nền cho cậu ấy mà thôi. Tôi bắt đầu thấm thía điều đó khi bước vào trung học.
Ngay khi vừa nhập học, bạn thân của tôi đã lập tức trở thành tâm điểm, được cả nam sinh lẫn nữ sinh vây quanh. So với cậu ấy, tôi chỉ là một đứa nhút nhát đến mức chẳng thể kết bạn tử tế, cảm thấy việc đứng cạnh cậu ấy thôi cũng là một sự xúc phạm.
Việc cậu ấy không nhập học vào Học viện Seikai hệ trung học (nơi có cả khối trung học cơ sở) là quyết định của chính cậu ấy. Còn tôi, vì cậu ấy không đi nên tôi cũng lấy đó làm cái cớ để trốn chạy khỏi việc bị đánh giá năng lực Idol qua bảng điểm số.
Có lẽ, bạn thân tôi cũng hiểu rõ điều đó. Cậu ấy biết chắc chắn tôi sẽ đánh mất sự tự tin. Vì vậy, cậu ấy đã quyết định không theo học hệ trung học của Seikai dù thực tâm rất muốn.
Khác với một kẻ ích kỷ luôn chạy theo việc bảo vệ bản thân và đố kỵ với cô bạn xuất sắc như tôi, cậu ấy đã vì tôi mà từ bỏ cơ hội vào Seikai sớm hơn.
「Tại vì khối trung học không có ký túc xá mà? Khoảng cách cũng khá xa nên đi lại mệt lắm, học sinh trung học như mình sao mà sống một mình nổi chứ.」
Cậu ấy đã phải thốt ra lời nói dối đó chỉ để tôi không phải bận lòng.
Tôi thật là thảm hại biết bao. Nếu tôi có đủ sức hút để đứng ngang hàng với Hii-chan, thì đã không khiến cậu ấy phải lo lắng, cũng chẳng phải phiền muộn mỗi khi chỉ có mình cậu ấy được khen ngợi.
Chính sự thiếu hụt sức hút của tôi đã kéo lùi bước tiến trong cuộc đời của Hii-chan.
「Kii-chan thật sự đáng yêu như búp bê vậy đó.」
Những người khen ngợi tôi chỉ có mỗi Hii-chan và bà nội.
Được Hii-chan khen tất nhiên là tôi rất vui, nhưng với một tâm hồn vẩn đục như tôi, tôi chẳng thể nào đón nhận nó một cách thuần khiết được. Tôi lại nảy sinh sự đố kỵ kiểu như: "Chắc cậu nghĩ cậu mới là người xinh đẹp nhất chứ gì". Dù tôi thừa biết Hii-chan không bao giờ nghĩ như thế.
Vì vậy, người duy nhất khiến tôi có thể thành tâm tận hưởng lời khen chỉ có bà nội.
Như để trốn chạy khỏi thực tại, tôi hát và nhảy trước mặt bà. Chỉ khi ở trước mặt bà, tôi mới dám tin rằng mình có thể trở thành một Idol vĩ đại.
Tôi đã nhắm mắt làm ngơ trước thực tế, lợi dụng tình cảm của người bà luôn ủng hộ mình để xoa dịu bản thân.
Thế nhưng, khi nhập học vào Học viện Seikai từ năm lớp mười, thực tại lại một lần nữa tát thẳng vào mặt tôi.
Kỳ thi đầu vào ngoài bài thi viết còn có phần trình diễn bài hát chỉ định và phỏng vấn. Tôi đã học hành rất chăm chỉ, bài hát chỉ định cũng được luyện tập đi luyện tập lại đến mức tôi tin là mình đã làm rất tốt. Dù phần phỏng vấn có hơi lúng túng vì lo lắng, nhưng cuối cùng tôi vẫn trúng tuyển.
Tôi đã được nhận vào học tại Học viện Seikai – nơi mà những Idol tôi hằng ngưỡng mộ từng theo học. Hóa ra mình cũng có tài năng đấy chứ, có lẽ mình thực sự có thể trở thành Top Idol. Lúc mới nhập học, tôi đã thực lòng nghĩ như vậy.
Tôi đã tự mãn đến mức đánh giá sai lệch về khoảng cách giữa mình và Hii-chan – người đang đứng trên bục phát biểu với tư cách đại diện học sinh mới.
Nếu không vì lo lắng quá mức ở phần phỏng vấn, lẽ ra mình cũng đã đứng ở vị trí đó rồi. Tôi cứ ngỡ mình bị đánh giá thấp chỉ vì khả năng nói trước đám đông kém. Thế nên, tôi đã vui vẻ chấp nhận lời đề nghị từ Producer của Hii-chan.
「Có một lời mời biểu diễn tại trung tâm thương mại. Hai em có muốn lập thành một Unit không?」
Một nam sinh bảnh bao và lịch lãm. Tôi đã lầm tưởng việc được mời bởi một người đỗ thủ khoa khoa Produce là một loại "Status" (đẳng cấp) của bản thân.
Hơn nữa, trái tim tôi đã rộn ràng biết bao trước viễn cảnh được đứng trên sân khấu cùng Hii-chan – giấc mơ bấy lâu nay.
「Cái gì kia, bạn đó dễ thương cực kỳ luôn.」
「Học sinh năm nhất thật hả? Tôi thề sẽ Oshi bạn này suốt đời.」
「Mẹ ơi! Con cũng muốn trở thành Idol giống chị ấy!」
Sau khi buổi biểu diễn kết thúc, nhìn Hii-chan bị vây quanh bởi đám đông khán giả, tôi đã không thể chịu đựng nổi.
Tôi tháo chạy khỏi nơi đó, và thời gian tôi ở bên Hii-chan cũng cứ thế ít dần đi.
Kể từ sau sự kiện tại trung tâm thương mại, thái độ của Kosaka-kun – người từng đối xử dịu dàng và bảo rằng tôi có thể trở thành Top Idol – đã thay đổi hoàn toàn.
「Á...! Xin, xin lỗi, mình lại nhảy sai nhịp rồi...」
「Cậu làm cái quái gì thế hả! Chính vì cái kiểu đó nên người ta mới gọi cậu là 'kẻ ăn theo' của Amane Hijiri đấy, đồ phế thải!」
「Mình xin lỗi...」
Chẳng còn nơi nào để nương tựa, từ lúc nào không hay, tôi bắt đầu nảy sinh cảm giác chán ghét chính giấc mơ làm Idol này.
Một đứa như mình mà đòi làm Idol, đúng là nực cười. Top Idol cái nỗi gì chứ, sau khi phơi bày sự xấu hổ đó, ngay cả việc phỏng vấn cũng không làm xong thì...
Tôi rơi vào hố sâu tự ti. Nếu vứt bỏ giấc mơ ngay lúc này chắc sẽ nhẹ lòng lắm, nhưng khi ý nghĩ đó hiện lên, trái tim tôi vốn dĩ đã tan vỡ từ lâu rồi.
Chỉ muốn mau chóng lên năm hai, vượt qua cái năm học này rồi chuyển sang khoa Phổ thông, như vậy sẽ không còn phải chịu đựng cảm giác này nữa.
Muốn trốn chạy, không muốn đau khổ thêm nữa, tôi đã quá chán ngấy việc bị coi thường, tôi không muốn khóc thêm một lần nào nữa.
Đầu óc tôi chỉ toàn những lời than vãn, mỗi ngày trôi qua tôi đều tự hỏi mình hiện diện ở ngôi trường này để làm gì.
「Bà mong chờ đến ngày được thấy Kii-chan hát và nhảy trên tivi lắm đó.」
Sự kỳ vọng của bà – điều từng khiến tôi hạnh phúc biết nhường nào – giờ đây lại trở thành gánh nặng không thể chịu nổi. Ngay cả khi định tháo chạy khỏi học viện, những lời của bà lại trở thành xiềng xích, khiến tôi không thể nào dứt ra được.
Hii-chan ngày càng trở nên xa cách, tôi cảm giác như cậu ấy đang né tránh mình. Chắc hẳn sự mặc cảm đang gặm nhấm tâm hồn đã khiến tôi tự tách biệt khỏi cậu ấy. Nhận ra điều đó, Hii-chan cũng ít tương tác với tôi hơn hẳn, còn Producer Kosaka-kun thì chỉ còn biết trút sự thất vọng lên đầu tôi.
Chẳng có ai để bám víu, chẳng có ai để cậy nhờ, mỗi khi muốn khóc, tôi chỉ biết về ký túc xá và úp mặt vào gối.
Thế nhưng, phải chăng sâu thẳm trong tim, tôi vẫn chưa hoàn toàn từ bỏ? Tôi vẫn lén lút chọn góc sau tòa nhà học đường để âm thầm luyện tập.
Khi luyện tập, tôi cảm thấy mình được giải thoát đôi chút khỏi mặc cảm tội lỗi vì không làm gì cả.
Tôi đang cố gắng mà, tôi nỗ lực hơn bất cứ ai, chỉ là vì không có tài năng nên mới không suôn sẻ thôi. Có lẽ bằng việc luyện tập, tôi đã đổ lỗi hết cho "tài năng" để bảo vệ bản thân mình.
Nhưng dù có làm vậy thì cũng chẳng thay đổi được gì. Thực tế là Hii-chan vẫn luyện tập nhiều hơn tôi gấp bội mỗi ngày, và chắc chắn với sự nhạy bén vốn có, cậu ấy đã chọn phương pháp hiệu quả nhất để bỏ xa tôi.
Dẫu biết là vô ích, tôi vẫn không thể ngừng việc luyện tập hàng ngày. Chỉ để giữ cái vẻ ngoài là "mình vẫn đang cố gắng", tôi tiếp tục lao vào những lịch trình luyện tập phi lý và thiếu hiệu quả chỉ để đánh lạc hướng bản thân.
「Quả nhiên, mình không thể sao...」
Giữa những ngày tháng quỳ gối sau sân trường, lấm lem bùn đất vì những buổi tập vô vọng, tôi đã gặp được cậu ấy.
「Không có chuyện đó đâu. Cậu có thể trở thành Top Idol.」
Cậu ấy đã nói ra những lời mà tôi hằng khao khát, ngay lúc tôi đang quỳ rạp và khóc lóc thảm hại.
「Ai cũng có điểm mạnh và điểm yếu riêng. Đi so sánh mình với người khác đúng là ngớ ngẩn thật.」
Những lời tôi muốn nghe nhất, cậu ấy cứ thế trao cho tôi từng chút một.
Cứ như thể cậu ấy nhận ra khao khát không thể từ bỏ sâu thẳm trong tim tôi, dù tôi đã nghĩ cuộc đời Idol của mình đã chấm dứt.
「Giờ mới bắt đầu thôi.」
Tôi chưa từng nghĩ trên đời này vẫn còn có người muốn cứu vớt một đứa như mình. Dù chỉ vừa mới gặp, dù chỉ vừa biết tên, nhưng những lời nói và tâm ý của cậu ấy đã khiến trái tim tôi rung động không thôi.
「Cậu thực sự... muốn ủng hộ một người như mình sao?」
Đôi tay run rẩy, những giọt lệ chực trào. Ngay cả khi tôi không thể kiểm soát nổi sự thảm hại của bản thân, cậu ấy – Iori-kun – vẫn chìa tay ra cho tôi.
「Từ dưới đáy vực vẫn có thể leo lên được mà. Tớ sẽ giúp cậu một tay.」
Vì vậy, tôi quyết định sẽ một lần nữa theo đuổi tiếp giấc mơ mình đã vẽ ra ngày ấy.
Kể từ khi gặp Iori-kun, tôi bỗng yêu cái phòng học trống không có gì đặc biệt đó vô cùng. Những giờ giải lao sau buổi học trở thành niềm mong đợi, và tôi cảm nhận rõ mình đang dần trưởng thành hơn.
Bây giờ tôi vẫn chưa thể đuổi kịp Hii-chan. Tôi biết điều đó. Nhưng như vậy cũng không sao.
So sánh với người khác thật là ngớ ngẩn, tôi là chính tôi. Những gì Iori-kun dạy đã tiếp thêm sức mạnh cho tôi.
「Đáng để Oshi quá...!」
Mỗi khi nghe câu nói đó từ Iori-kun hàng ngày, tôi lại vô thức mỉm cười.
Câu nói thốt ra như không thể kìm nén được đó chính là điều khiến tôi hạnh phúc hơn tất thảy. Hóa ra tôi vẫn còn có thể được ai đó "Oshi". Vẫn có người yêu quý một đứa như tôi.
Chỉ cần bà nội và Iori-kun cảm thấy vui, bấy nhiêu đó đã là quá đủ để tôi tiếp tục mục tiêu làm Idol rồi.
Tôi muốn khiến những người yêu quý mình được hạnh phúc. Tôi muốn họ cảm thấy rằng ủng hộ tôi là một quyết định đúng đắn. Để làm được điều đó, tôi phải tạo ra kết quả, để chứng minh cho họ thấy rằng việc Oshi Chizaki Kirara chưa bao giờ là sai lầm.
Khi đã trở nên nổi tiếng và được yêu mến hơn, tôi muốn nói với cậu ấy rằng: "Cậu chính là fan số một của mình đấy".
Dù mọi người có coi thường tôi đi chăng nữa, chỉ có cậu là người công nhận tôi. Đã yêu thương tôi.
Bà nội, Iori-kun, và cả Hii-chan, Kosaka-kun nữa.
Tôi muốn những người yêu quý tôi, hay cả những người đã từng yêu quý tôi, đều cảm thấy họ không hề sai lầm.
Chính vì vậy, tôi muốn đạt kết quả tốt trong buổi Live cuối học kỳ này. Đôi lúc tôi đã tập luyện quá sức vì nghĩ như vậy. À không, đến giờ tôi vẫn thường xuyên lỡ tay tập quá đà.
Việc luyện tập mang lại cảm giác tôi đang tiến gần hơn đến mục tiêu đó.
Dù đôi khi có cãi nhau với Iori-kun về chuyện này, nhưng tôi thấy thật tốt khi hai đứa có thể thành thật với nhau.
Khi cùng nhau luyện tập hay thư giãn, tôi lại thấy được thêm rất nhiều điểm tốt của Iori-kun.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi không còn nhìn Iori-kun như một ân nhân thuần túy nữa.
Đây có phải là tình yêu không nhỉ? Vì chưa từng yêu nên tôi cũng chẳng rõ, nhưng hiện tại tôi phải tập trung cho buổi Live cuối kỳ đã, nếu không thì thật thất lễ với Iori-kun, người đã luôn ủng hộ mình. Một khi cảm xúc này có được sự xác tín, không biết lúc đó tôi sẽ làm gì nhỉ?
「Chizaki-san, tớ không phải là Producer chính thức, nên từ đây trở đi cậu phải tự mình bước tiếp thôi.」
Ngày diễn ra buổi Live cuối kỳ.
Đó là một sân khấu dạng vòm (Dome) nằm giữa khuôn viên rộng lớn nhất của học viện. Tại cửa sau của Center Dome, giữa dòng người tấp nập các Idol năm nhất và Producer của họ, tôi đã cùng Iori-kun đi đến tận cửa vào. Vẫn chưa thấy bóng dáng Kosaka-kun đâu.
Nếu tôi tỏ ra lo lắng trước mặt Iori-kun, cậu ấy sẽ bận tâm mất. Tôi cố gắng hành động thật tươi tỉnh để cậu ấy yên lòng.
「Không sao đâu ạ! Mình đã luyện tập rất nhiều rồi nên đang tự tin lắm, cứ giao cho mình nhé!」
Tôi giơ cánh tay phải lên định khoe cơ bắp, nhưng cánh tay tôi đào đâu ra chút cơ bắp nào cơ chứ.
Cánh tay gầy khẳng khiu có vẻ chẳng mang lại chút cảm giác an tâm nào, khiến đôi lông mày của Iori-kun nhíu lại thành hình chữ bát. Iori-kun hay làm vẻ mặt này lắm, nhìn đáng yêu cực kỳ.
「Nếu lo lắng quá không chịu nổi thì hãy gọi cho tớ ngay nhé. Tớ không biết mình có thể làm được gì, nhưng tớ luôn đứng về phía Chizaki-san.」
「Hì hì, hình như Iori-kun còn lo lắng hơn cả mình nữa đấy.」
Nói dối đấy. Từ nãy giờ lồng ngực tôi cứ thắt lại vì căng thẳng đến khó thở. Tay chân thì run rẩy, lòng đầy bất an. Nhưng tôi không muốn Iori-kun phải lo lắng.
Từ đây trở đi, tôi phải tự mình xoay xở thôi.
「Tớ cũng sẽ ủng hộ cậu từ hàng ghế khán giả, nên cậu không cô đơn đâu.」
Như thấu thị được tâm can tôi, cậu ấy lại nói ra những lời tôi muốn nghe nhất. Iori-kun lúc nào cũng vậy.
「Iori-kun, cảm ơn cậu nhiều nhé.」
「Đáng để Oshi quá...!」
Thỉnh thoảng tôi lại dùng cách nói thân mật không kính ngữ, và tỷ lệ cao là sẽ được nghe câu "Đáng để Oshi quá...!" của Iori-kun. Thật ra vì muốn nghe câu đó nên đến giờ tôi mới cố ý chưa bỏ hẳn kính ngữ đấy.
Xin lỗi nhé, Iori-kun. Vì mình cứ như đang lợi dụng việc cậu luôn khẳng định giá trị của mình vậy.
「Vậy mình đi đây, còn phải chuẩn bị trang phục và trang điểm nữa.」
「Ừm, tớ sẽ dõi theo từ hàng ghế khán giả. Tớ được dành cho một chỗ ở ngay hàng đầu tiên đấy, nên là──」
「Không sao đâu mà, cậu cứ yên tâm mà xem nhé. Chắc chắn mình sẽ khiến cậu thấy thú vị cho xem.」
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Để Iori-kun không nhận ra sự căng thẳng đang chực chờ vỡ òa, tôi quay lưng bước qua cánh cửa hậu trường.
「Cố lên nhé!」
Tiếng của Iori-kun là âm thanh cuối cùng tôi nghe thấy. Vừa bước vào bên trong, bầu không khí hoàn toàn khác biệt so với lúc nãy khiến tôi suýt chút nữa bị nuốt chửng.
Mọi người chạy đôn chạy đáo, còn tôi thì ngơ ngác đứng đó đến mức bị ai đó đẩy sang một bên kèm tiếng quát: 「Tránh đường coi!」.
「Đau quá...」
Tôi vô thức đưa mắt tìm người quen. Không được, không được, mình phải tự mình làm gì đó đi chứ. Sẽ chẳng có ai giúp đâu. Mọi người đều là đối thủ cạnh tranh, chẳng ai rảnh rỗi mà lo cho mình.
「Cậu không sao chứ!?」
Giữa lúc tôi tưởng rằng chẳng có đồng minh nào, một giọng nói đã cất lên ngay lập tức. Phải rồi, vẫn có người luôn có được sự thảnh thơi đó mà.
「Hii-chan.」
「Kii-chan diễn ở lượt thứ mười bốn đúng không? Cứ từ từ thôi, nào, đi thôi?」
Cậu ấy nắm tay định đỡ tôi đứng dậy. Nhưng tôi không thể cứ mãi dựa dẫm vào sự dịu dàng đó được nữa.
「Không sao, mình tự đứng lên được mà.」
「Kii-chan...?」
「Cậu biết phòng trang điểm ở đâu không? Mình tự đi được.」
「Hướng kia kìa, còn Kosaka-kun đâu?」
「Mình không biết, nãy giờ chưa thấy cậu ấy.」
「Vậy sao...」
Mình phải tự cố gắng thôi. Không thể cứ mãi dựa dẫm vào Hii-chan hay Iori-kun được, mình phải giỏi giang hơn, phải trở nên hoàn hảo hơn.
Tôi không muốn bị Iori-kun bỏ rơi như cách Kosaka-kun đã từng làm.
「Lượt của mình là cuối cùng, ngay sau Kii-chan đấy. Hai đứa mình cùng làm bùng nổ sân khấu nhé!」
Trước những lời nói không chút ác ý đó, tôi – kẻ đang chẳng có chút thong dong nào – bỗng cảm thấy một sự bực dọc nhẹ.
Hii-chan chẳng làm gì sai cả. Chỉ là lòng dạ tôi quá hẹp hòi mà thôi. Sao mình lại nôn nóng thế này, bình tĩnh lại đi.
Bình tĩnh lại, cứ thực hiện màn trình diễn tốt nhất mà mình có thể là được. Dù lý trí bảo vậy, nhưng việc Hii-chan diễn ngay sau tôi vẫn tạo thành một áp lực khổng lồ đè nặng.
Lại sẽ bị so sánh, lại bị gọi là kẻ làm nền, và lại bị cười nhạo cho xem.
「Cuối cùng cũng chịu đến à.」
Vừa bước vào phòng trang điểm, tôi thấy Kosaka-kun đang ngồi uể oải trên ghế, vừa xem video trên điện thoại.
「Tôi không biết các người đã tập tành ra sao cho ngày hôm nay, nhưng dù sao tôi cũng là Producer chính thức. Đừng có mà làm tôi mất mặt đấy.」
「Vâng...」
Kosaka-kun sẽ chẳng giúp gì đâu. Tôi phải tự mình cố gắng. Iori-kun cũng không thể vào được đây.
Chiến đấu với cảm giác cô đơn không lối thoát, tôi ngồi xuống trước bàn trang điểm và lấy túi đồ nghề ra.
Bình thường đi học tôi chỉ thoa son nên hiếm khi dùng đến cả bộ trang điểm.
Gần đây chiếc túi trang điểm của tôi to hơn một chút. Lý do là chai nước hoa hồng mà Iori-kun tặng đang nằm chễm chệ ngay trên cùng như muốn khẳng định sự hiện diện của mình.
Nó giống như một lời nhắn gửi từ Iori-kun vậy.
── Cậu cứ yên tâm đi. Chắc chắn Chizaki-san sẽ ổn thôi.
Dù cậu ấy không hề nói câu đó, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại cảm thấy như vậy.
Đó chỉ là ảo tưởng của mình thôi. Chỉ là ảo thanh thôi. Tôi biết chứ, nhưng lúc này điều đó khiến tôi hạnh phúc vô cùng.
「Làm gì thế? Không trang điểm à?」
「Vâng, mình làm đây... sẽ làm, nhưng đợi một chút...」
Nước mắt suýt nữa trào ra, tôi vội ngước mặt lên trời. Tôi phải dốc hết sức để ngăn lệ rơi.
Sắp đến giờ diễn rồi, nếu khóc thì mắt sẽ bị sưng mất. Hơn nữa, tôi cảm thấy nếu chỉ cần một giọt rơi xuống thôi, tôi sẽ không thể nào ngừng lại được nữa.
「Này, này, cậu ổn chứ...?」
「Vâng, cảm ơn cậu...」
「Này, lau đi.」
Kosaka-kun lúng túng đưa cho tôi một tờ khăn giấy, nhờ vậy mà tôi đã ngăn chặn được những giọt nước mắt trước khi chúng kịp rơi.
Dù có căng thẳng đến mấy đi nữa thì mình đang làm cái gì thế này không biết. Ngay cả một Kosaka-kun đáng sợ thường ngày giờ cũng phải tỏ ra thương hại, tôi bây giờ thật là thảm hại quá đi.
「Được rồi...! Phải cố gắng thôi...!」
「Ờ, ừ...」
Phải xốc lại tinh thần thôi. Hãy tin vào những gì mình đã cùng Iori-kun thực hiện từ trước đến nay.
Những gì tôi tự làm thì chẳng đáng là bao. Nhưng những gì Iori-kun đã làm cho tôi thì nhiều vô kể. Tôi không được phép phản bội công sức đó.
Iori-kun chắc là không biết tôi đã nhận ra, nhưng cậu ấy đã âm thầm hỗ trợ tôi rất nhiều ở phía sau.
Buổi mini live mỗi tuần một lần trong phòng học trống, ban đầu chẳng có ai đến xem, tôi biết rõ điều đó chứ. Việc chẳng ai hứng thú với mình, chính bản thân tôi là người hiểu rõ nhất.
Thế nhưng, tôi biết Iori-kun đã đi mời mọc từng người một, dù bị từ chối vẫn kiên trì khẩn khoản nài nỉ họ.
Ở khu phố mua sắm cũng vậy, có những lúc tôi vì căng thẳng mà tỏ thái độ lạnh lùng. Tôi biết mỗi lần như thế, cậu ấy đều âm thầm đi giải thích với mọi người rằng chỉ là do tôi đang lo lắng quá thôi.
Tôi cũng biết cậu ấy đã hy sinh cả thời gian học tập quý báu để chuyển sang khoa Produce chỉ để theo sát các buổi tập của tôi.
Tôi biết cậu ấy đã tìm hiểu kỹ về các giám khảo để giúp tôi vượt qua vòng tuyển chọn.
Nghĩ về tất cả những gì cậu ấy đã làm, chút căng thẳng này có là gì đâu.
Không thể cứ mãi ủ rũ thế này được. Không thể cứ mãi sụt sùi được. Phải thay đổi thôi, từ hôm nay, tôi sẽ không còn là một đứa hậu đậu thảm hại nữa, mà sẽ là một Idol xứng đáng với cậu ấy.
「Sắp bắt đầu rồi đấy.」
Kosaka-kun vừa nói vừa nhìn vào màn hình hiển thị sân khấu. Người mở màn là học sinh đỗ hạng hai trong vòng tuyển chọn, Momose Renka-san.
Momose-san, người từng đứng đầu hệ trung học, với thực lực tương xứng với thành tích đó, chính là lựa chọn hoàn hảo nhất để khởi động buổi Live này.
『Chào mọi người~! Cảm ơn mọi người vì hôm nay đã đến gặp Renka nhé~ ♡』
Đúng chất Idol. Mái tóc màu đào buộc hai bên khiến tôi liên tưởng đến hình bóng Idol mà tôi và Hii-chan từng ngưỡng mộ, một định nghĩa tuyệt đối về sự "đáng yêu".
Sự khởi đầu của một cô gái dễ thương đến thế khiến không khí trong phòng trang điểm trở nên căng thẳng hơn, các học sinh khác bắt đầu xôn xao.
「Momose-san lạc quan thật đấy nhỉ. Chắc gì khán giả đã đến đây để gặp cậu ta đâu.」
Câu nói của ai đó lọt vào tai tôi, dù nó không quá lớn.
Đúng là phần lớn khán giả hôm nay đến đây vì một học sinh đang cực kỳ hot trên mạng xã hội. Cũng có nhiều nhà tuyển trạch từ các công ty giải trí đến đây, nhưng thông thường mục tiêu của họ khi tới buổi Live cuối kỳ này là để khai phá những tài năng tiềm ẩn chưa lộ diện. Thế nhưng lần này thì khác.
Tại buổi Live cuối học kỳ một này, qua những buổi biểu diễn Event ngoài trường, ai cũng thấy rõ đám đông tìm đến đây chỉ vì một học sinh duy nhất.
「Quả nhiên, Amane-san ở một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt mà.」
Đúng vậy, mục tiêu của khán giả phần lớn là Hii-chan. Ai cũng hiểu điều đó. Chắc chắn Momose-san, người vừa dõng dạc nói "Cảm ơn vì đã đến gặp mình", cũng hiểu rõ hơn ai hết.
Thế nhưng tôi thấy Momose-san thật tuyệt vời khi có thể thốt ra câu nói đó. Đã là Idol thì không nên phơi bày dáng vẻ u ám. Phải luôn mỉm cười, mang lại niềm vui cho ai đó, tôi nghĩ chính hào quang tích cực đó mới là thứ thu hút lòng người.
Tôi cũng phải tạo ra một nụ cười rạng rỡ và tích cực như thế, phải diễn cho ra trò.
Dù có là giả tạo cũng được, trong lúc đứng trên sân khấu, mình phải là một phiên bản tươi sáng nhất.
Lượt của Momose-san kết thúc trong chớp mắt, và dòng người trong phòng trang điểm cứ thế vơi dần.
Mọi người chắc hẳn đang cùng Producer của mình rà soát lại màn trình diễn lần cuối trước khi ra trận.
Tôi soi mình trong gương, hoàn tất lớp trang điểm và chuẩn bị cho phần kiểm tra cuối cùng.
「── Trang điểm xong rồi thì cậu định luyện tập à?」
Kosaka-kun, người nãy giờ chỉ dán mắt vào điện thoại và màn hình, bỗng cất tiếng hỏi khi thấy tôi sắp xong việc.
「Vâng, mình định thế...」
「Chuyện đó... nếu cậu không chê thì để tôi xem cho nhé?」
Iori-kun đã nói rồi. Rằng Kosaka-kun có lẽ là một người tốt hơn tôi tưởng.
Điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Với tôi, Kosaka-kun chính là người đầu tiên ở học viện này tìm thấy tôi. Dù cậu ấy có nói những lời khó nghe đến mức nào, sự thật đó vẫn không thay đổi.
Vì vậy, tôi muốn Kosaka-kun cảm thấy từ tận đáy lòng rằng việc chọn tôi là đúng đắn. Để làm được điều đó, tôi nhất định phải thành công trong buổi Live này.
「Ừm! Cảm ơn cậu nhé, Kosaka-kun!」
「...! C-Cách nói không kính ngữ đó...!」
「A, mình xin lỗi, mình lỡ miệng...」
Chết rồi, lại bị mắng nữa cho xem. Kosaka-kun dù là bạn cùng lứa nhưng lòng tự trọng cao lắm, mà tôi thì lúc nào cũng dùng kính ngữ, lại còn là Producer nữa chứ.
「Không, cũng chẳng sao. Với lại... từ giờ cậu cứ nói chuyện bình thường cũng được...」
「Thật hả...?」
「Hự...!!」
Chẳng biết sao nữa, nhưng tôi thấy phản ứng của cậu ấy lúc này giống hệt Iori-kun mỗi khi thốt lên "Đáng để Oshi quá...!" vậy.
「Phải làm như đang diễn thật ấy mới có ý nghĩa, này, nụ cười của cậu đâu rồi!」
「Rõ!」
Trên sân khấu lúc này, học sinh thứ mười một đang biểu diễn. Tôi và Kosaka-kun đang thực hiện buổi tổng duyệt cuối cùng ở không gian phía sau cánh gà.
Các học sinh từ lượt thứ nhất đến thứ mười bốn như chúng tôi sẽ sử dụng sân khấu lớn sát tường. Hội trường rộng lớn cao tới ba tầng được thiết kế để mọi ánh nhìn đều hướng về sân khấu đó, nhưng từ đó có một con đường độc đạo kéo dài đến một sân khấu tròn nhỏ nằm ngay giữa hàng ghế khán giả tầng một.
Chỉ riêng Hii-chan, người diễn lượt thứ mười lăm, mới xuất hiện từ đó.
Dưới sân khấu đó có một bục nâng, ngay khi màn trình diễn của tôi kết thúc, bục nâng sẽ đi lên.
Amane Hijiri, người mà tất cả mọi người hằng mong đợi, sẽ xuất hiện.
Tôi chính là người "làm nóng" cuối cùng.
Nhưng giờ đây, tôi có thể tự hào về điều đó. Iori-kun đã dạy tôi giá trị bất biến rằng tôi là chính tôi. Giống như tôi không thể trở thành Hii-chan, Hii-chan cũng không thể trở thành tôi.
Tôi sẽ làm một "kẻ mở đường" tuyệt vời nhất, thực hiện một màn trình diễn đỉnh cao để biến Hii-chan thành tiết mục kết màn hoàn hảo nhất.
Chắc chắn đó chính là vai trò được giao cho tôi trong buổi Live lần này.
Buổi Live bắt đầu từ Momose-san. Đánh giá của ba giám khảo quyết định thành tích không được công bố, nhưng "Voltage" (độ hưng phấn) của hội trường luôn được hiển thị thời gian thực trên bảng điện tử ở phòng chờ, phòng trang điểm và cánh gà.
Hiện tại 88 điểm của Momose-san đang là cao nhất, còn lại chỉ dao động từ 60 đến 80. Điều kiện mà Kosaka-kun đưa ra là tôi phải lọt vào Top 3. Chắc chắn Hii-chan sẽ vượt qua điểm số của Momose-san. Điểm cao thứ hai sau Momose-san hiện là 80. Nghĩa là tôi phải đạt từ 81 điểm trở lên.
Tôi chưa từng trải nghiệm hệ thống Voltage này nên không biết tiêu chuẩn ra sao, nhưng ít nhất tôi phải tạo ra được không khí sôi động gần bằng Momose-san.
Không, đặt mục tiêu tối thiểu như thế là không được. Mình phải lấy được điểm số cao đến mức Hii-chan cũng không đuổi kịp. Dù tôi nghĩ vậy, nhưng chắc chắn Hii-chan sẽ còn vượt xa cả kỳ vọng đó của tôi.
Chính vì là người công nhận Hii-chan hơn ai hết, tôi biết cậu ấy luôn vượt qua mọi dự đoán và không bao giờ làm ai thất vọng.
Chẳng mấy chốc lượt của tôi đã đến gần, bên cạnh chẳng còn học sinh nào đợi sẵn nữa.
Ngay khi học sinh đang biểu diễn bước xuống, người tiếp theo sẽ là tôi.
Nếu bước ra sân khấu mà chỉ nhận được những ánh nhìn lạnh nhạt thì phải làm sao đây? Chắc chẳng ai biết tôi là ai đâu, tôi cũng chẳng có hào quang tỏa sáng như Hii-chan hay Momose-san.
Hát cũng chẳng hay lắm, nhảy thì lại hậu đậu nên thường xuyên sai nhịp hay bị vấp ngã.
Lại thế rồi, cứ đến sát nút là đầu óc tôi lại toàn những ý nghĩ tiêu cực. Đừng thua cuộc chứ, kẻ luôn kéo chân tôi không ai khác chính là bản thân tôi đây này.
Chỉ hôm nay thôi, hãy tin vào chính mình. Không, không phải.
Hãy tin vào Iori-kun, người đã luôn Oshi mình.
「Chizaki Kirara-san, đến lượt em rồi. Vui lòng chuẩn bị sẵn sàng.」
「...Vâng.」
Một đàn anh khóa trên thuộc khoa Phổ thông đeo tai nghe đang phối hợp với các bộ phận để đưa ra chỉ dẫn cho tôi đúng thời điểm. Anh này nhìn quen lắm. Hình như anh ấy từng đến xem buổi mini live của tôi một lần thì phải.
Không biết anh ấy có nhớ tôi không? Hay tôi chẳng để lại chút ấn tượng nào? Anh ấy nhìn tôi mà chẳng nói lời nào.
Nếu tôi đạt kết quả tốt, Iori-kun sẽ có thể ở bên cạnh tôi từ lần tới. Nhưng nếu không có kết quả, điều đó sẽ không xảy ra.
Có lẽ cũng giống như anh khóa trên này, việc có ai đó ở bên cạnh mình đôi khi chỉ là sự tình cờ. Không, không phải thế.
Nếu tôi thất bại, Iori-kun sẽ bị đuổi học. Lúc đó đến việc gặp mặt nhau thôi cũng sẽ trở nên khó khăn.
Tôi không muốn chuyện đó xảy ra chút nào. Tôi vẫn còn bao nhiêu điều muốn nói với cậu ấy.
Tiếng tim đập thình thịch không dứt. Đôi chân run rẩy không sao đứng vững.
「Phùùùùù.」
Dù có hít hà thật sâu để trấn tĩnh, tình hình vẫn chẳng mấy khả quan.
Với tình trạng này, liệu giọng tôi có bị run không? Liệu có nhảy đúng vũ đạo không?
Giữa lúc tôi đang ngập tràn lo âu, anh khóa trên đứng cạnh bỗng đưa cho tôi một mảnh giấy.
「Cái này, Iori nhờ anh đưa cho em đấy.」
「...? Dạ, vâng.」
Mảnh giấy được gấp đôi lại, phải mở ra mới thấy nội dung bên trong.
「Anh cũng ủng hộ em đấy. Buổi mini live của em thú vị lắm. Với lại, Iori là niềm hy vọng của khoa Phổ thông tụi anh. Nếu là cậu ta, biết đâu thực sự có thể biến em thành Top Idol đấy.」
Học sinh thứ mười ba đã kết thúc phần trình diễn.
Nhạc bắt đầu sang phần Outro, nhìn từ cánh gà thấy vũ đạo cũng đã hoàn toàn dừng lại. Đến rồi, lượt của tôi.
「Xem xong thì đưa anh giữ cho. Cứ cháy hết mình trên sân khấu đi nhé.」
Tôi mở nếp gấp của mảnh giấy ra, và bốn chữ ngắn gọn bên trong khiến tôi sững người.
Phải rồi, tôi đã quên mất điều quan trọng nhất.
Dù là muốn có kết quả, muốn làm thật tốt, hay muốn không thất bại... tất cả những thứ đó đều không quan trọng bằng điều này cơ mà.
『Hãy tận hưởng nhé』
Chỉ vỏn vẹn bốn chữ. Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để thay đổi hoàn toàn tâm trạng của tôi lúc này.
「Anh ơi, em gửi lại ạ, em cảm ơn anh nhiều.」
「Ừ, anh giữ cho. Được rồi, đến lượt em! Tỏa sáng đi nhé!」
「Vâng ạ!」
Tận dụng đà đẩy từ phía sau, tôi lao ra và chạy thẳng lên những bậc thang.
Sân khấu dưới ánh đèn Spotlight nóng hổi dù lúc này đã là ngày 23 tháng 12.
Ánh đèn đó không chỉ mang lại hơi ấm. Nó đang nhắc nhở rằng lúc này tôi chính là nhân vật chính, đồng thời cũng che khuất tầm nhìn của tôi.
Vừa rời khỏi bóng tối của cánh gà để bước ra sân khấu rực rỡ, tôi vô thức nhắm nghiền mắt lại.
Không được. Bây giờ mình là Idol mà. Mở mắt ra nào, nhìn về phía trước đi. Khán giả đang xem kìa.
Tôi rời mắt khỏi luồng đèn Spotlight, hướng nhìn về phía khán giả. Làm vậy tôi có thể giao lưu ánh mắt với họ mà không bị lóa mắt hay cản trở tầm nhìn.
Tầm nhìn nhòe nhoẹt dần trở nên rõ nét, và trước mắt tôi là một lượng khán giả đông đảo lấp đầy cả Dome.
Ở hàng ghế đầu tiên, một nam sinh mặc chiếc áo Happi màu xanh cực kỳ nổi bật đang cầm Lightstick bằng cả hai tay.
Và ngay khi chiếc Lightstick đó được giơ cao lên trời, một tiếng hét vang lên lớn hơn bất cứ ai trong hội trường.
「Kii-ra-ra--!!」
Không cần phải hét lớn thế đâu, tôi nghe thấy mà. Thật là, cậu đang làm cái gì thế hả... Iori-kun.
「Hì hì... Chào tất cả mọi người! Buổi Live đang đi vào những phút cuối rồi! Mọi người sẽ cùng mình tận hưởng đến giây phút cuối cùng chứ ạ--?!」
Call and Response – một phương pháp để tăng Voltage mà tôi đã được Iori-kun dạy từ trước.
Trên hàng ghế khán giả không chỉ có mỗi Iori-kun.
「「「Uốôôôôôô--!!」」」
Đứng sau Iori-kun là hai nhóm người đang tạo thành một khối liên kết lớn. Nhóm thứ nhất là những người ở khoa Phổ thông đã từng tham gia các buổi mini live của tôi.
「Kirara-chan ơi! Nhìn sang bên này nè!」
Họ còn làm cả quạt cổ vũ ghi tên tôi nữa, vì một đứa như tôi mà...
「「「Oa, oa--!」」」
Nhóm thứ hai là mọi người ở khu phố mua sắm, dù chưa quen với việc cổ vũ nhưng họ vẫn đang cố gắng đáp lại lời kêu gọi của tôi.

Và dẫn đầu nhóm đó chính là hai người vô cùng quan trọng. Iori-kun đã đưa họ đến đây sao.
Tôi muốn cho mọi người thấy dáng vẻ của một Idol thực thụ. Bà ơi, hãy nhìn cháu nhé.
Nhìn thấy những khuôn mặt quen thuộc, nhìn thấy mọi người ở cự ly gần nhất khiến tôi cảm thấy an tâm vô cùng, nụ cười tự nhiên cứ thế nở trên môi.
Cảnh vật trước mắt bắt đầu nhòe đi. Không ngờ tôi lại sắp khóc vì một lý do tích cực đến thế này. Là tôi của trước đây thì chắc chắn không thể tưởng tượng nổi.
Không được, phải kìm lại. Chỉ cần mỉm cười thôi. Nếu không mọi người sẽ lo lắng mất.
「Sau đây, xin mời mọi người cùng lắng nghe ca khúc: 'Tiếng của cậu, Ánh sáng của tôi' (Kimino Koe, Bokuno Hikari).」
Ngay khi tên bài hát được xướng lên, cả hội trường chìm trong bóng tối. Và rồi, cùng với tiếng hát khởi đầu của tôi, hai luồng sáng Spotlight màu xanh và vàng rực rỡ chiếu thẳng vào tôi.
Tất cả bắt đầu từ một góc tối tăm và ẩm ướt sau tòa nhà học đường. Một nơi chẳng ai thấu hiểu, chẳng ai hay biết.
Nhưng cậu đã tìm thấy mình. Tiếng gọi của cậu đã trở thành ánh sáng đời mình.
Đôi tay run rẩy nắm chặt micro, tôi nhìn xoáy vào Iori-kun.
Bây giờ, mình sẽ hát về tất cả những gì giữa hai chúng ta từ trước đến nay. ── Hãy lắng nghe nhé.
Khoảnh khắc tôi ước nguyện lời hát ấy chạm đến cậu, tôi cảm thấy có điều gì đó bên trong mình đã thay đổi. Cùng lúc đó, Voltage của hội trường tăng vọt.
Không chỉ mọi người ở khu phố hay khoa Phổ thông, mà cả hội trường dường như đang hòa làm một, tiếng reo hò vang dậy theo nhịp điệu của đoạn điệp khúc.
Cảm giác này là gì nhỉ? Giống như tôi đã trở thành một người hoàn toàn khác so với trước đây vậy, một cảm giác thật mới mẻ.
Tôi cảm nhận được một sợi dây liên kết mạnh mẽ với Iori-kun. Tôi muốn gửi gắm con người tôi lúc này, sự nhiệt huyết này đến cho cậu ấy. Tôi khao khát điều đó mãnh liệt.
Nhờ sự cổ vũ của mọi người, tôi thấy cả hội trường đều ngập tràn nụ cười ngay cả khi đang biểu diễn.
Mọi người có thấy vui không? Mọi người có cảm thấy thật tốt khi đã đến đây không? Chỉ lúc này thôi, liệu mình có là số một không?
Trước đoạn điệp khúc cuối, ánh đèn Spotlight lại yếu dần, giai điệu sôi động bỗng chốc lắng xuống. Đây chính là điểm cao trào nhất.
Nếu muốn tăng vọt Voltage, thì chính là lúc này. Iori-kun và thầy Utahiroba đã dặn tôi như thế. Nhưng giờ đây, những thứ đó không còn quan trọng nữa.
Lúc này tôi chỉ thấy vui. Vui đến mức không thể kìm nén được. Tôi muốn tận hưởng buổi Live này hơn bất cứ ai. Đầu óc tôi chỉ còn nghĩ được bấy nhiêu thôi.
Tôi đặt tay lên ngực, cúi mặt xuống rồi bất ngờ ngẩng cao đầu nhìn thẳng về phía trước đúng lúc đèn Spotlight bừng sáng trở lại.
Tôi trao nụ cười rạng rỡ nhất đến cho tất cả những người có mặt. Đúng như lời Iori-kun nói, tôi chỉ đơn giản là đang tận hưởng nó.
Những tâm tư gửi gắm trong bài hát này dường như đang nói lên chính nỗi lòng của tôi lúc này.
Cảm xúc này, liệu có chạm đến cậu không?
Màn trình diễn sắp kết thúc rồi. Ôi, nếu niềm vui này có thể kéo dài mãi mãi thì hay biết mấy.
Mình lại muốn được cậu Produce cho một buổi Live khác. Lại muốn được cùng cậu theo đuổi giấc mơ.
Iori-kun──,
「Cảm ơn cậu nhé...!」
Tôi thốt ra lời cảm ơn mà không dùng micro. Hy vọng cậu, người đang ngồi ở hàng đầu tiên, có thể nghe thấy. Khi bài hát kết thúc, tôi cúi đầu và nhận ra những giọt nước từ mặt mình đang lã chã rơi xuống sàn.
Hóa ra cuối cùng tôi vẫn khóc mất rồi.
Đèn Spotlight bất ngờ rời khỏi tôi, đổi màu và chạy dọc theo con đường độc đạo kéo dài từ sân khấu. Việc tôi không dùng micro chính là một sự sắp xếp để nhường lại sân khấu cho màn trình diễn của Hii-chan ngay sau đó.
Luồng sáng từ phía tôi kéo dài và chiếu thẳng vào Hii-chan đang bước lên từ bục nâng trung tâm.
Chỉ cần đứng đó thôi cậu ấy đã toát ra sức hút mê hồn rồi. Chẳng cần nghe tiếng hát cũng đủ hiểu.
Quả nhiên, mình vẫn chưa thể thắng nổi mà.
Hii-chan thật tuyệt vời. Với tôi của hiện tại thì hoàn toàn không có cửa. Thế nhưng, một ngày nào đó tôi nhất định sẽ đứng ngang hàng với cậu ấy.
Và tôi sẽ cùng Iori-kun vượt qua cậu ấy.
Thầm thề nguyện như vậy, tôi bước vào phía sau cánh gà thì thấy Kosaka-kun đang tựa lưng vào tường và mỉm cười hài lòng.
「Vất vả cho cậu rồi. Và, chúc mừng nhé.」
Trên bảng điện tử, con số 88 hiện lên – một con số không thể tin nổi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
