Soshage tensei shita ore wa ★ 1 hiroin o oshi tsudzukeru

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

633 4147

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

17 112

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

709 5926

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

143 3048

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

564 4835

Tập 01 - Chương 2: Hừm, lại là chuyện về Hii-chan à.

Chương 2: Hừm, lại là chuyện về Hii-chan à.

「Tớ xin lỗi vì đã đưa ra lời hứa tùy tiện như vậy.」

Trong lớp học trống sau khi Kousaka đã về, trước hết tôi cúi đầu thật sâu với Chizaki-san. Dẫu đã xác nhận ý chí của cậu ấy, nhưng việc khiến cậu ấy phải rơi vào thế đối đầu với Producer hoàn toàn là do tôi đã quá nóng nảy.

「Không, cậu đừng bận tâm. Cứ đà này thì mình cũng chỉ mãi trốn chạy thôi. Nhưng đây là lần đầu tiên mình có thể truyền đạt tâm tư cho Kousaka-kun. Lần đầu tiên, mình có thể đứng lên đối mặt. Tất cả đều là nhờ Iori-kun đấy.」

Chizaki-san đã nói như vậy. Thế nhưng, rõ ràng lúc đó tôi đã quá mất bình tĩnh.

Để sau này không xảy ra chuyện tương tự, và để không làm ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của Chizaki-san vì lỗi của mình, tôi phải luôn nhắc nhở bản thân phải giữ một cái đầu lạnh.

「Tớ làm vậy cũng là vì bản thân tớ thôi. Những lời Kousaka nói về 'đứa trẻ ích kỷ' cũng có thể áp dụng cho tớ mà.」

「Nhờ vậy mà mình đã có cơ hội để đền ơn Kousaka-kun rồi.」

Dù bị xua đuổi đến mức đó, Chizaki-san vẫn là một cô gái tốt bụng và thuần khiết đến mức dùng từ "đền ơn" với Kousaka. Thực sự là một người tuyệt vời. Bằng mọi giá, tôi muốn hiện thực hóa nguyện vọng của cậu ấy.

「Vậy thì để hướng tới mục tiêu ba tháng tới, chúng ta bắt đầu luyện tập nhé! Nói là vậy chứ cuộc tuyển chọn sẽ diễn ra sau hai tháng nữa, nên thực tế là từ giờ đến lúc đó, nếu không lọt vào top 15 thì coi như xong đời...」

Mục tiêu lọt vào top 3 sau ba tháng là một cột mốc khá khoai, nhưng đúng như Chizaki-san nói, việc vượt qua vòng tuyển chọn cũng có độ khó cực cao.

Dù tôi biết rất rõ sức hút của Chizaki-san, nhưng để buổi Live thực sự thành công, tôi phải làm sao để khán giả cũng cảm nhận được sức hút đó.

Ở vòng tuyển chọn, nếu không nhận được đánh giá tốt từ giám khảo, ngay cả cơ hội lên sân khấu Live cũng không có.

Nếu đây là Social Game thì mọi chuyện đơn giản rồi. Chỉ cần cày chỉ số (Stats), nâng cấp level kỹ năng, rồi chọn đúng các lệnh Produce trên sân khấu mà không sai sót là xong. Thế nhưng nơi đây vừa là Social Game, mà cũng vừa không phải.

Chỉ số không được số hóa để hiển thị, và tôi cũng chẳng biết liệu kỹ năng (Skill) có thực sự tồn tại hay không.

Việc tôi có thể làm trong buổi Live chỉ là cổ vũ, còn màn trình diễn của Chizaki-san hoàn toàn phụ thuộc vào chính cậu ấy.

Dù đã tuyên bố hùng hồn và tôi cũng tin rằng việc Chizaki-san lọt vào top 3 là khả thi, nhưng thành thực mà nói, việc này cực kỳ khó khăn.

Mục tiêu lần này là top 3, nghĩa là nếu có ba Idol được đánh giá cao hơn Chizaki-san thì coi như Game Over. Mà đối thủ lại là toàn bộ học sinh năm nhất khoa Idol. Tức là, Amane Hijiri cũng sẽ tham gia. Cô nàng đó chắc chắn sẽ chiếm một suất trong top 3 rồi.

Như vậy, một vị trí trong top 3 đã sớm bị lấp đầy. Có lẽ nếu giải thích tình hình thì Amane-san sẽ cố ý rút lui thôi. Bớt đi một đối thủ mạnh thì cũng đỡ, nhưng tôi không muốn giành lấy thứ hạng bằng sự nể nang (Sontaku). Chắc chắn Chizaki-san sẽ không cam lòng, và tôi cũng muốn chứng minh sức hút của cậu ấy nên sẽ không làm thế.

「Chizaki-san, cậu có biết ai sẽ là giám khảo vòng tuyển chọn không?」

「Vâng, mình nhớ không lầm thì là giáo viên dạy nhảy, giáo viên luyện thanh, và cả Hội trưởng Hội học sinh nữa ạ.」

Ra vậy, các chỉ số trong HoshiGri là Dance, Vocal và Visual. Dance sẽ do giáo viên dạy nhảy, Vocal do giáo viên luyện thanh, còn Visual chắc là do Hội trưởng đánh giá rồi.

Trong HoshiGri, thủ khoa năm ba của khoa Produce sẽ trở thành Hội trưởng Hội học sinh, nên con mắt nhìn người chắc chắn là "không phải dạng vừa đâu".

Về Dance và Vocal thì họ đều là những chuyên gia đầu ngành. Những màn trình diễn màu mè, tiểu xảo sẽ bị nhìn thấu ngay lập tức.

Vòng tuyển chọn yêu cầu trình diễn một bài hát chủ đề trước mặt ban giám khảo. Nếu cứ tập trung luyện tập bài hát đó thì sẽ là một biện pháp đối phó tốt cho cuộc thi.

「Trước tiên chúng ta phải tìm cách nâng cao thực lực bản thân. Nhưng chỉ bấy nhiêu thôi thì chưa đủ.」

「Vậy mình còn phải làm gì nữa ạ!?」

「Không, Chizaki-san cứ tạm thời tập trung nâng cao thực lực và luyện đi luyện tập lại bài hát chủ đề cho buổi Live cuối kỳ đi. Người hành động sẽ là tớ.」

「Theo dõi luyện tập hay quản lý lịch trình đều là việc của Producer, nhưng cậu ôm thêm việc khác nữa liệu có ổn không?」

Vì tớ muốn làm nên mới làm thôi, và nếu đó là vì Chizaki-san thì tớ chẳng thấy khổ chút nào cả.

「Ổn mà. Với lại cũng không vất vả đến thế đâu. Vậy trước tiên, bắt đầu luyện tập thôi nào.」

「Vâng! Mình sẽ cố gắng hết sức...!」

Chizaki-san giơ nắm đấm trước ngực như để tự nhủ với bản thân. Hừm, đáng yêu xỉu.

Vừa phải kìm nén sự quắn quéo vì Oshi, tôi vừa quan sát buổi tập một cách khách quan để nâng cao trình độ biểu diễn của cậu ấy, đồng thời suy tính một chuyện.

Nếu nhìn từ góc độ Meta, thực tế không cần màn trình diễn phải xuất sắc tuyệt đối. Việc khiến tất cả mọi người yêu thích mình là điều gần như không tưởng, và thời gian cũng không đủ.

Thế nên, trước tiên phải xác định mục tiêu (Target). Mục tiêu chính là ba vị trí giám khảo.

Chỉ cần ba người đó nói "Đạt" là sẽ đạt. Không cần phải chạm đến trái tim của những người khác cũng được. Chỉ cần khắc sâu ấn tượng vào tâm trí ba người đó, mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Việc tôi cần làm là nghiên cứu sở thích của từng giám khảo rồi truyền đạt lại cho Chizaki-san. Để vượt qua vòng tuyển chọn lần này, đó là điều tối quan trọng.

Từ ngày mai, bắt đầu hành động thôi.

Buổi tập kết thúc, khu nhà phía Tây Nam đã chìm vào bóng tối và vắng lặng. Đèn vẫn sáng nhưng tuyệt nhiên không có hơi người, lúc này đã là 8 giờ tối.

Dù phải luyện tập đến muộn nhưng gương mặt Chizaki-san không hề lộ vẻ mệt mỏi. Trông cậu ấy như thể đang rất mong chờ ngày mai vậy.

「Hôm nay về nhà nhớ nghỉ ngơi thật tốt nhé.」

「Vâng ạ, nếu luyện tập quá sức (Overwork) dẫn đến đổ bệnh thì sẽ mất đi những ngày luyện tập quý giá trong khoảng thời gian ngắn ngủi này. Như thế thì phí lắm.」

Hồi còn chơi Social Game, nếu lỡ tính toán sai khiến thể lực cạn kiệt trong lúc Produce, nhân vật sẽ rơi vào trạng thái không thể hành động và bị cưỡng chế ngừng luyện tập.

Ở thế giới này, quy luật đó vẫn còn hiện hữu. Ngay cả thế giới thực cũng vậy. Cố quá là thành quá cố, lúc đó thì xôi hỏng bỏng không.

「Yên tĩnh thật đấy, ban ngày thì lúc nào cũng náo nhiệt học sinh.」

Nhìn ra ngoài cửa sổ nơi mặt trời đã lặn hẳn, Chizaki-san lẩm bẩm trong hành lang không một bóng người.

「Cứ như thể thế giới này chỉ còn lại hai chúng ta vậy. ...Như thế, có lẽ cũng không tệ nhỉ.」

「...Không tệ sao?」

「Mình nghĩ là, nếu với Iori-kun, thì điều đó có lẽ cũng sẽ vui lắm...」

Đã ngượng thì đừng có nói chứ, thật tình, cái cô nàng này,

「Đáng để Oshi quá đi...!」

「Hì hì, không phải là 'đáng để Oshi' mà là 'đang Oshi' rồi chứ, đúng không?」

「Phải rồi nhỉ. Dù là có thời hạn, nhưng cho đến buổi Live cuối kỳ, tớ sẽ luôn Oshi Chizaki-san.」

Nhất định tôi sẽ làm cho mọi người thấy được sức hút của cậu ấy. Nếu thất bại, có lẽ tôi sẽ bị đuổi học luôn không chừng.

「Nghe từ 'có thời hạn' thấy hơi buồn, nên mình sẽ cố gắng hết sức để từ giờ trở đi có thể ở bên Iori-kun mãi mãi.」

「Hự...! Đúng là Oshi của mình............!!」

「Lần này cảm xúc có vẻ mãnh liệt hơn mọi khi nhỉ, hì hì. Chúng ta cùng cố gắng nhé.」

Để đáp lại bàn tay phải đang đưa ra, tôi đã nắm lấy tay cậu ấy. Nếu là trong game, độ thân mật (Shin'aido) sẽ tăng vọt và chỉ số cũng sẽ bị ảnh hưởng, không biết ở đây thì sao nhỉ.

Nếu chỉ số và kỹ năng vẫn tồn tại dù không hiển thị, tôi đã có một bí sách để thắng buổi Live cuối kỳ. Nhưng hiện tại thì vẫn chưa rõ.

Tôi muốn xác nhận xem kỹ năng có thực sự hoạt động hay không trước khi vòng tuyển chọn hay buổi Live diễn ra.

Giáo viên dạy nhảy tên là Kawakami-sensei. Tên thật thì tôi không rõ lắm, mà cũng chẳng quan trọng. Món yêu thích là bánh Macaron màu hồng, sở thích là xem Livestream của các cô gái dễ thương.

Những học sinh cưng của cô ấy đều có nhan sắc cực phẩm, nhưng không vì thế mà cô ấy thiên vị điểm số. Dù là đứa trẻ mình thích nhưng nếu nhảy tệ, cô ấy vẫn thẳng tay hạ bậc đánh giá. Tuy nhiên, vẫn có ngoại lệ.

「Hừm, nãy giờ em hơi bị gồng quá rồi đấy, biểu cảm hơi cứng. Nhảy Idol là phải bao gồm cả biểu cảm nữa, thứ mà khán giả nhìn nhiều nhất chính là khuôn mặt của em chứ không phải bước nhảy đâu. Thế nên thả lỏng vai ra một chút, làm vẻ mặt dễ thương xem nào. Sự nỗ lực của em, cô đã cảm nhận được rất rõ rồi.」

Cô ấy cực kỳ coi trọng việc học sinh có nỗ lực hết mình hay không.

Suốt một tuần qua tôi vẫn luôn quan sát cô ấy từ hành lang khi cô ấy đồng hành cùng học sinh trong các buổi tập sáng, nên chắc chắn là không sai vào đâu được. Nếu vậy, chắc chắn cô ấy sẽ đánh giá cao Chizaki-san.

Kết quả không chỉ quyết định bởi chỉ số, mà vì do con người bằng xương bằng thịt đánh giá nên sẽ có những "gu" riêng. Nếu điều đó có lợi cho Chizaki-san thì dĩ nhiên phải tận dụng rồi.

Kawakami-sensei không phải vấn đề lớn. Vấn đề là giáo viên luyện thanh, Utagahiroba-sensei. Cái tên nghe "kêu" thật đấy.

Utagahiroba-sensei là một người tôn thờ cao độ (Pitch). Dù Idol có trình diễn tuyệt vời đến đâu, nhưng nếu hát lệch tông thì cả Visual lẫn Dance đều chẳng còn ý nghĩa gì vì ông ấy sẽ bị phân tâm bởi giọng hát lạc quẻ đó. Tôi đã nghe lỏm được ông ấy than vãn như vậy với giáo viên dạy thanh nhạc của khối khác. Tất nhiên, đó là thông tin có được nhờ... điều tra (Stalking).

Chizaki-san không bị lệch tông quá nhiều, cũng chẳng phải là hát dở tệ hại. Chỉ là cứ đứng trước đám đông là giọng cậu ấy lại nhỏ hẳn đi.

Lúc mới đầu trước mặt tôi giọng cậu ấy cũng bé xíu. Như thế thì đến cả việc có đúng tông hay không cũng chẳng ai nghe ra được.

Nói cách khác, để chinh phục Utagahiroba-sensei, thứ cần thiết chính là một tinh thần thép để chiến thắng sự căng thẳng lúc biểu diễn.

Suốt một tuần qua, tôi đã miệt mài bám đuôi... à không, điều tra. Những thông tin thu thập được chắc chắn sẽ giúp ích cho vòng tuyển chọn.

Học sinh năm hai, năm ba có lẽ cũng hiểu rõ về các giáo viên trong trường, nhưng Chizaki-san mới là năm nhất. Các đối thủ khác vẫn chưa hiểu rõ "gu" của thầy cô đến mức đó. Đây sẽ là kẽ hở lớn để đột phá vòng tuyển chọn.

「Chizaki-san, hôm nay thay vì luyện tập, chúng ta hãy tổ chức một buổi Live nhé.」

「Live... ạ?」

「Ở khoa Phổ thông có hoạt động hỗ trợ Live cho khoa Idol, nên thực tế là tớ có khá nhiều mối quan hệ với các anh chị khóa trên. Tớ đã ngỏ lời với một vài học sinh khoa Phổ thông rồi.」

「Nghĩa là, mình sẽ biểu diễn Live trước mặt mọi người ở khoa Phổ thông sao?」

「Ừ, đúng vậy. Quy mô không lớn như những buổi Live mà cậu tưởng tượng đâu, tớ chỉ thuê một phòng tập hơi rộng một chút thôi, nên đây sẽ là buổi Live quy mô khoảng 30 người.」

「Tận 30 người á!? Sao cậu thuê được hay vậy!?」

「Tớ nhờ vả mấy đứa bạn bên khoa Produce đấy. Hôm nay hình như cũng ít người thuê nên cuối cùng cũng được thôi.」

Thực ra tôi đã phải dập đầu lạy lục mấy tên bên khoa Produce, nài nỉ gãy lưỡi mới được, nhưng nói ra thì chắc chắn Chizaki-san sẽ thấy tội lỗi lắm. Tốt nhất là không nên nói.

Nhìn phản ứng của Chizaki-san, có lẽ 30 người là quá nhiều chăng? Tôi cứ nghĩ để huấn luyện giúp cậu ấy vượt qua thói quen căng thẳng thì chỉ vài người sẽ không có tác dụng, nên mới gọi cả những học sinh cùng khóa lẫn khóa trên...

「Xin lỗi, tớ đặt mục tiêu hơi cao quá à?」

「Thật ra, trước đây theo đề xuất của Kousaka-kun, mình cũng từng tổ chức một buổi mini-live một lần rồi. Lúc đó, có 20 bạn cùng lớp của Kousaka-kun bên khoa Produce đến xem.」

Nhìn vẻ mặt ủ rũ của Chizaki-san, tôi có thể đoán ngay được kết quả của buổi Live đó không mấy tốt đẹp.

「Trong lúc đang trình diễn, từng người một cứ thế rời khỏi phòng tập, và đến khi buổi Live kết thúc, à không, trước khi kết thúc thì khán giả đã bỏ về hết nên buổi Live đã bị hủy giữa chừng...」

Thói quen căng thẳng trước đám đông của Chizaki-san có lẽ chính là sang chấn tâm lý từ sự kiện đó. Nhưng Chizaki-san của hiện tại đã trưởng thành hơn nhiều so với lúc tôi mới gặp.

Nếu là trong HoshiGri, tôi tin rằng với Chizaki-san hiện tại, việc thành công trong một buổi mini-live là chuyện dễ như trở bàn tay. Hơn nữa, khán giả lần này không phải học sinh khoa Produce mà là khoa Phổ thông.

Học sinh khoa Phổ thông đa số đều rất ngưỡng mộ học sinh khoa Idol, và họ không có "mắt nhìn" quá khắt khe như những người bên khoa Produce vốn đã quen xem các Idol hàng đầu.

「Cậu có thể nghĩ là 30 người quá đột ngột, nhưng theo tớ thấy thì với Chizaki-san hiện tại, dù có 50 người thì cậu vẫn có thể làm họ hài lòng thôi. Đây không phải lời nói của một Fan cuồng đang mù quáng đâu nhé. Tớ đánh giá dựa trên cái nhìn khách quan đấy. Chizaki-san làm được mà. Vì có tớ ở bên cạnh rồi.」

Sự căng thẳng dần tan biến, ánh mắt đang cúi gầm của cậu ấy ngước lên nhìn tôi.

「Lạ thật đấy.」

「Lạ gì cơ?」

「Mỗi khi Iori-kun nói như vậy, mình lại cảm thấy như mình có thể làm được một cách kỳ lạ.」

Chẳng mấy chốc, cậu ấy đã nở nụ cười ấm áp như mọi khi, khiến tôi an tâm rằng cậu ấy sắp vượt qua được nỗi ám ảnh xưa.

「Đúng là mình vẫn thấy căng thẳng, nhưng mình cũng rất ngạc nhiên trước uy tín của Iori-kun, mới chuyển trường đến đây mà đã tập hợp được ngần ấy người...」

Thực ra tớ chẳng có uy tín gì đâu. Thứ tớ có chỉ là sự lì lợm (Chấp niệm) thôi.

Thực tế là tớ đã bị từ chối không biết bao nhiêu lần. Nhưng cứ kiên trì cầu xin mãi, cuối cùng 30 người đó cũng phải "đầu hàng" trước sự lì lợm của tớ mà đến đây thôi.

「Tớ chỉ bắt mấy hũ bánh Pudding ở căng tin làm con tin thôi mà. Pudding-tín... chăng?」

「Học viện Hoshiumi là nhà ăn mà cậu...」

Chizaki-san đáp lại lời đùa của tôi bằng một gương mặt ngơ ngác. Đúng là không đấu lại nổi mấy người ngốc nghếch tự nhiên (Tennen) mà.

「Dù sao thì mọi người cũng đã cất công đến rồi. Hãy khiến họ thấy rằng 'đến đây là quyết định đúng đắn' nhé.」

「Vâng...! Mình sẽ cố gắng...!」

Sau khi Chizaki-san thay bộ trang phục được cấp cho toàn bộ học sinh khoa Idol, chúng tôi bước vào phòng tập, nơi 30 học sinh khoa Phổ thông đã tụ tập sẵn. Vì hầu như là bị tôi ép buộc đến đây nên tôi cứ ngỡ mọi người sẽ không mấy vui vẻ, nhưng ai nấy đều đón chào Chizaki-san bằng những nụ cười và tràng pháo tay.

「Nghe thằng nhóc năm nhất này nài nỉ dữ quá nên anh nghĩ chắc là một cô bé tuyệt vời lắm, hóa ra đúng là dễ thương thiệt nha!」

「Ơ, k-không có chuyện đó đâu ạ!」

Trước lời khen của một anh khóa trên, Chizaki-san đỏ mặt, vừa xua tay vừa khiêm tốn.

「Cô bé này chính là 'Thiên thần' mà Iori lúc nào cũng nhắc tới đó hả!」

Một cậu bạn cùng lớp vừa dứt lời, mặt Chizaki-san càng đỏ hơn, cậu ấy quay sang nhìn tôi.

「Thiên thần!? Iori-kun, cậu nói thế thật à!?」

「Ừ, tớ thấy cả vòng sáng trên đầu lẫn đôi cánh trắng sau lưng cậu luôn mà.」

「Thôi đi mà, xấu hổ chết mất!」

Nhìn màn tung hứng của hai chúng tôi, cả phòng tập ngập trong tiếng cười. Không khí tốt thật đấy. Thế này thì sự căng thẳng cũng sẽ vơi đi phần nào.

「Cảm ơn mọi người hôm nay đã đáp lại lời kêu gọi của tôi. Để chuẩn bị cho buổi Live cuối kỳ, tôi tổ chức buổi mini-live này như một buổi luyện tập đứng trước đám đông. Rất mong mọi người sẽ cảm thấy không hối hận khi đã đến đây.」

Tôi cúi đầu thật sâu, rồi một cậu nam sinh đầu đinh đứng dậy cất tiếng.

「Cảm ơn cậu đã tổ chức vì chúng tôi nhé! Khoa Phổ thông chúng tôi cũng chẳng được học viện coi trọng gì mấy, đây là lần đầu tiên có chuyện như thế này đấy!」

Học viện Hoshiumi nổi tiếng đến mức được gọi là lò đào tạo Idol, nên họ đặc biệt ưu ái khoa Idol.

Mỗi khi mặc bộ đồng phục này ra ngoài, tôi thường xuyên được bắt chuyện. Đa phần là những lời cảm ơn vì các buổi Live luôn mang lại niềm vui. Nhưng những lời đó không bao giờ dành cho học sinh khoa Phổ thông. Người dân xung quanh nhìn màu cà vạt xanh lá của chúng tôi thì chẳng mấy quan tâm, nhưng nếu là màu đỏ hay xanh dương (của khoa Idol) thì chủ quán sẽ khuyến mãi hoặc ưu tiên đủ thứ.

Cũng giống như buổi Live cuối kỳ, khán giả không chỉ là người trong trường mà cả người dân bình thường cũng có thể xem miễn phí.

Có những học sinh đã sở hữu lượng Fan bên ngoài học viện, và theo thiết lập thì tôi cũng lần đầu tiên thấy Chizaki-san ở một buổi Live ngoài trường.

Vì thế, các học sinh khoa Phổ thông luôn mang lòng mặc cảm tự ti trước khoa Idol hay khoa Produce.

「Cứ ngỡ học sinh khoa Idol chẳng thèm quan tâm đến bọn này cơ, vui thật đấy.」

Không khí thật ấm áp. Vệt đỏ trên mặt Chizaki-san cũng dần nhạt đi. May quá, có vẻ cậu ấy đã vượt qua được bóng ma tâm lý rồi.

「Vậy thì bắt đầu thôi nhỉ.」

Nghe lời tôi nói, Chizaki-san nhắm mắt lại sau một hơi thở dài. Một lúc sau cậu ấy mở mắt ra, đôi mắt ấy chứa đựng một quyết tâm to lớn chưa từng thấy từ trước đến nay.

「──── Vâng.」

Bầu không khí thay đổi hoàn toàn. Kể từ sau vụ việc với Kousaka, bầu không khí bao quanh Chizaki-san đã có chút khác biệt.

Một sự giác ngộ mãnh liệt, hướng thẳng tới mục tiêu và nhất định phải thành công trong buổi Live cuối kỳ vốn đang đặt cược cả tương lai học đường của tôi vào đó.

Như cảm nhận được điều gì đó từ khí chất của Chizaki-san, các học sinh khoa Phổ thông im bặt, nín thở với vẻ mặt nghiêm túc.

Giai điệu vang lên từ loa, và tiếng hát đầu tiên của Chizaki-san cất lên. Giọng hát vốn dĩ luôn nhỏ bé, yếu ớt thường ngày nay lại vang vọng đầy mạnh mẽ.

「............」

Nhìn cảnh tượng tất cả mọi người tại đó đều bị mê hoặc bởi Chizaki-san, tôi tin chắc một điều.

Dù không nhìn thấy bằng mắt thường, nhưng cả chỉ số lẫn kỹ năng đều thực sự tồn tại.

Buổi mini-live kết thúc tốt đẹp. 30 học sinh khoa Phổ thông đều ra về trong sự hài lòng, sau khi cùng nhau trò chuyện ngắn gọn, mọi người giải tán.

「Có phải mình... nhảy và hát đã tốt hơn trước rồi không?」

「Mỗi ngày cậu đều nỗ lực hơn bất cứ ai, nên đó là điều hiển nhiên thôi. Hơn nữa, vì quá cố gắng nên trước đây cậu không thể phát huy hết thực lực vốn có. Việc thư giãn đã giúp sức hút của Chizaki-san tỏa sáng hơn bao giờ hết.」

Hơn nữa, kỹ năng mà Chizaki-san sở hữu từ hồi còn trong game đã được kích hoạt. Phản ứng tốt từ khán giả cũng là nhờ yếu tố đó.

Chỉ là, có giải thích về kỹ năng cho Chizaki-san thì cậu ấy cũng chẳng hiểu gì đâu. Tôi không định giải thích, nhưng tôi sẽ tự mình tận dụng nó.

【Kỹ năng EX: Động Lòng Người】 Chỉ khi diễn ra buổi Live trong khuôn viên trường, toàn bộ chỉ số tăng 500%. Nếu chỉ xét về tỷ lệ tăng trưởng, nó chẳng hề kém cạnh so với kỹ năng riêng biệt của các Idol khác. Thế nhưng với một học viện có nhiều buổi Live ngoài trường như Hoshiumi, điều kiện chỉ giới hạn trong trường khiến nó trở thành một kỹ năng cực khó dùng.

Tuy nhiên, lần này thì lại là chuyện khác. Buổi Live cuối kỳ sẽ diễn ra tại sân khấu trung tâm (Center Stage) nằm ở chính giữa học viện Hoshiumi. Nếu dùng kỹ năng này, việc lọt vào top 3 trong buổi Live cuối kỳ sẽ trở nên cực kỳ khả thi. Cấp độ kỹ năng hiện tại chắc chỉ ở mức 1 hoặc 2. Nếu đạt đến cấp 10, năng lực sẽ thay đổi hoàn toàn và tỏa sáng rực rỡ trong buổi Live. Để làm được điều đó cần vài điều kiện, nhưng khó nhất có vẻ là nâng độ thân mật (Shin'aido) lên mức quy định. Hiện tại mọi chuyện đang tiến triển tốt nhưng không được lơ là. Vì thời gian đến buổi Live không còn nhiều, từ giờ tôi phải vừa tăng độ thân mật, vừa phải nâng cấp kỹ năng. Dù khó khăn nhưng tôi có một lợi thế mà không Producer nào khác có được.

Đó chính là việc các Producer khác không thể biết được khái quát về kỹ năng. So với họ, tôi ghi nhớ toàn bộ kỹ năng của tất cả học sinh khoa Idol. Thông tin chính là vũ khí tối thượng.

「Mình cảm thấy như mình có thể làm được! Thật tuyệt vời, kể từ khi trở thành bạn với Iori-kun, ngày nào mình cũng cảm thấy bản thân đang trưởng thành lên.」

「Người nỗ lực là chính cậu mà Chizaki-san. Tớ chỉ đứng bên cạnh cổ vũ thôi.」

「Cậu cứ bảo mình phải biết yêu bản thân, nhưng Iori-kun thì lại cứ tự hạ thấp mình. Gian lận quá nha. Mình cũng sẽ thấy tổn thương khi người mình thích lại tự phủ nhận chính bản thân họ đấy, cậu biết không? ...Á, 'người mình thích' ở đây không phải theo nghĩa kỳ lạ đâu nhé...!」

「Haha, tớ hiểu mà. Xin lỗi nhé, nhưng không sao đâu. Tớ cũng thích bản thân mình mà. Tớ chỉ muốn nói rằng Chizaki-san thực sự tuyệt vời là nhờ vào năng lực của chính cậu thôi.」

「Tuyệt vời gì chứ...!」

Thật tình, đúng là đồ "Choro-ine" (Heroine dễ dãi) mà.

「Muốn Oshi quá đi...!」

「Cái này là sao?」

「Là phản ứng sinh lý thôi.」

「Hì hì.」

Để tận dụng kỹ năng của Chizaki-san, tôi có việc phải làm từ giờ đến buổi Live cuối kỳ. Hôm nay, vì mục tiêu đó, tôi và Chizaki-san đã đến khu phố mua sắm Hoshiumi gần trường sau giờ học.

Buổi tập hôm nay chỉ đơn giản là đi dạo phố và trò chuyện với mọi người.

Tại sao kỹ năng riêng biệt này lại chỉ giới hạn trong trường? Có lẽ là vì ở đó có nhiều người đã tận mắt chứng kiến nỗ lực của cậu ấy. Vì thế, họ mới bị lay động.

Một cô gái vốn dĩ là kẻ thất bại thảm hại, dù luôn mang lòng mặc cảm nhưng vẫn miệt mài nỗ lực không ngừng nghỉ. Chính dáng vẻ đó đã lay động trái tim khán giả.

Nói cách khác, về bản chất, tầm ảnh hưởng của nó không chỉ giới hạn trong trường mà có lẽ còn lan tỏa ra cả bên ngoài nữa – tôi đã đặt ra giả thuyết như vậy.

Nghe nói hằng năm người dân ở khu phố mua sắm cũng đến xem buổi Live cuối kỳ. Vậy thì việc giao lưu với họ là vô cùng cần thiết để phát huy tối đa kỹ năng EX kia.

「Mình đã trò chuyện với bác Goro ở tiệm rau quả, chị Hanako ở tiệm hoa, và cả những khách hàng khác ở khu phố mua sắm nữa!」

Chizaki-san chẳng chút nghi ngờ, chỉ ngoan ngoãn làm theo lời tôi bảo và lặp đi lặp lại việc giao lưu với mọi người. Dù chính miệng tôi bảo làm thế, nhưng chẳng lẽ cậu ấy không thắc mắc làm vậy để làm gì sao?

「Cậu đã nói chuyện với bác Shirase ở lô 3 chưa? Cái bác mặc váy da báo, tóc uốn... à không, chị gái đó.」

「Vâng! Lúc đầu mình cũng thấy hơi sợ nhưng nói chuyện một lúc thì thấy rất hợp cạ, cuối cùng bác ấy còn đề cử con trai bác ấy cho mình làm bạn trai nữa cơ!」

「Vậy thì tốt quá. Bác Shirase được hàng xóm gọi là 'show truyền hình thực tế di động' vì bác ấy rất hóng hớt và thích tin đồn đấy. Được bác Shirase thích là có ý nghĩa lắm. ....................Bạn trai á!?」

「Hì hì, mình đã từ chối khéo rồi. Vì hiện tại mình đang muốn cùng Iori-kun nỗ lực hướng tới mục tiêu mà.」

Nếu là người đàn ông do Chizaki-san chọn thì dĩ nhiên tôi chẳng có gì để phàn nàn, nhưng tôi sẽ phải nằm liệt giường ba năm để chuẩn bị tâm lý mới chấp nhận nổi, nên nếu có chuyện đó thì phải báo trước cho tôi đấy.

「Cậu không hỏi tại sao tớ lại bắt cậu làm vậy à?」

「...? Mình cũng thấy tò mò, nhưng nếu Iori-kun nghĩ là nên làm vậy thì mình tin chắc đó là điều đúng đắn, nên mình nghĩ cũng không cần thiết phải hỏi. Vì mình đã quyết định tin tưởng và đi theo Iori-kun rồi mà.」

Tôi đã giành được sự tin tưởng của Chizaki-san từ lúc nào không hay vậy nhỉ? Có lẽ vì một người chịu công nhận cậu ấy là "hàng hiếm" chăng. Main Heroine của tôi "dễ dãi" quá, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thành lý do rồi.

「Lý do làm chuyện này, tớ rất muốn nói nhưng lại không thể nói ra được. Chắc chắn truyền đạt xong cũng chỉ khiến cậu bối rối và không hiểu được đâu.」

Lý do của việc này có liên quan đến kỹ năng riêng biệt độc nhất vô nhị mà Chizaki-san sở hữu. Nhưng tôi thừa biết dù có giải thích về "Skill" thì trên đầu cậu ấy cũng hiện lên đầy dấu hỏi chấm cho xem. Dù dáng vẻ đó tôi cũng muốn thấy lắm.

「Không sao đâu ạ. Vì mình tin tưởng Iori-kun mà.」

Nói rồi Chizaki-san mỉm cười rạng rỡ với tôi, vẻ đẹp đó khiến não tôi bắt đầu rỉ ra mấy thứ dịch nguy hiểm.

「Xong, chỉ tiêu hôm nay đã đạt. Quan trọng là phải duy trì, nên từ giờ mỗi tuần hai lần chúng ta sẽ đến đây trò chuyện với mọi người nhé.」

「Mình hiểu rồi! Sau đây chúng ta sẽ làm gì ạ? Về trường luyện tập tiếp ư?」

Có tinh thần là tốt, nhưng nếu hăng quá dẫn đến phản tác dụng, kết quả là thà nghỉ ngơi còn hơn – đó mới là phong cách của cô gái mang tên Chizaki Kirara.

「Không, hôm nay cứ thế này rồi đi đâu đó xả hơi rồi về thôi. Buổi tập ngày mai vẫn còn mà. Cậu có muốn đi đâu không? Nếu không thì mình tìm quán cà phê nào đó ngồi nghỉ nhé?」

「Vậy quán cà phê nào có thể đọc được cả truyện tranh thì sao ạ?」

「Thế thì là quán cà phê truyện tranh (Manga Kissa) rồi còn gì.」

「Hì hì hì~」

Cái điệu "Hì hì" của Chizaki-san, đúng là đáng để Oshi mà.

Tại khuôn viên học viện Hoshiumi, phía Đông là sân khấu với quy mô nghìn người. East Star Stage.

Hôm nay tại East Star Stage đang diễn ra một sự kiện Live trong trường với sự góp mặt của khán giả phổ thông và cả các công ty giải trí đến xem.

Những người biểu diễn là học sinh học viện Hoshiumi, đa phần được tuyển chọn từ những học sinh có thành tích xuất sắc.

Trong buổi Live hôm nay, từ năm nhất đến năm ba, mỗi khối đều có nhiều học sinh được chọn để biểu diễn Solo hoặc theo nhóm (Unit).

Và người được chọn diễn chính (Main) là──.

「Tôi là Amane Hijiri, người sẽ đảm nhận vai trò diễn chính ngày hôm nay. Sau đây mời mọi người thưởng thức bài hát, 'Nhất Chi Tinh' (Ichiban Boshi)!」

Giọng nói tươi vui, khỏe khoắn vang tận vào trong cánh gà, từng ánh mắt cử chỉ đều không một chút sơ hở nhằm mê hoặc khán giả.

Việc một học sinh năm nhất đảm nhận vai trò kết thúc buổi diễn (Torii) là cực kỳ hiếm thấy, ngay bên cạnh tôi – người đang bị điều đi phụ giúp chuẩn bị sân khấu – là một nhóm Unit ba người năm thứ ba đang lầm bầm than vãn vì ghen tị.

Quả nhiên Amane-san thật đáng sợ. Dù mới nhập học chưa đầy một năm nhưng cô ấy đã sở hữu lượng Fan đông đảo bên ngoài học viện. Thành thực mà nói, nếu cứ diễn Live bình thường, Chizaki-san sẽ phải nếm mùi thất bại thảm hại về lượng khán giả huy động được. Dĩ nhiên, nhan sắc hay cái tên không phải lý do duy nhất giúp cô ấy được chọn diễn chính.

Dù đứng ở cánh gà cũng có thể thấy rõ. Một cảm giác "nhân vật chính" áp đảo tỏa ra từ mái tóc vàng óng mượt mà, giọng hát khiến người nghe phải lặng đi vì kinh ngạc, và những bước nhảy sắc sảo, choáng ngợp. Tất cả đều đạt mức thượng hạng.

Ở thời điểm hiện tại, thứ duy nhất mà ai nhìn vào cũng thấy Chizaki-san vượt trội hơn có lẽ chỉ là sự liều mạng thôi.

「Gì vậy, em cũng là Fan của con bé đó hả?」

Một nữ sinh khoa Idol năm ba hỏi tôi với giọng đầy bực dọc. Gương mặt nhăn nhó, đôi tay khoanh trước ngực, cô ta chẳng thèm che giấu sự khó chịu của mình.

「Không, chỉ là bạn thôi ạ. Vì em đã có Oshi khác rồi.」

「Hừm, học sinh trường này luôn hả?」

「Vâng. Là Chizaki Kirara năm nhất ạ.」

「Ai vậy, chưa nghe bao giờ. Các cậu biết không?」

Cô ta hỏi những người trong nhóm, nhưng hai người kia cũng lắc đầu hoặc tỏ vẻ không quan tâm như thể không nhớ ra ai có tên như thế.

「Là cô bạn đã cùng diễn Live với Amane Hijiri hồi mới nhập học đấy ạ.」

「À! Buổi Live đó hả! Chà, tội nghiệp thật. Amane-san đã dùng con bé đó làm nền để làm nổi bật bản thân mình nhỉ.」

Khi tôi nhắc đến vụ "Live hành hình công khai" đó, có vẻ vì câu chuyện cũng khá nổi tiếng nên nữ sinh kia cùng đồng đội bắt đầu bàn tán về Chizaki-san như thể vừa nhớ ra.

「Vụ đó đúng là tội nghiệp thật. Để bản thân nổi bật mà nỡ dùng cả bạn thanh mai trúc mã, đúng là đáng sợ nha.」

「Chuẩn luôn. Ác nữ, bụng dạ đen tối.」

Nãy giờ nghe họ nói xấu Amane-san kinh thật đấy. Nhưng đó cũng chỉ là tiếng sủa của những kẻ thua cuộc thôi. Chẳng cần bận tâm.

「Ơ? Iori-kun?」

Ba người kia vừa mới tự tiện nói xấu sau lưng xong, thì ngay phía sau họ, Amane-san – người vừa hoàn thành buổi Live thành công – bước xuống cầu thang. Ánh sáng từ sân khấu chiếu rọi lên cô ấy như một luồng hào quang vậy.

「Úi, nó tới rồi kìa.」

Thấy Amane-san xuất hiện, ba chị khóa trên vội vàng rời đi như thể đang chạy trốn.

「Aha~ Lỡ để cậu thấy cảnh đáng xấu hổ rồi nhỉ.」

Một nụ cười gượng gạo, tôi trực giác thấy cô ấy đang che giấu cảm xúc sâu tận trong lòng.

「Cậu đã nghe thấy hết rồi sao?」

「Không, nhưng nhìn biểu cảm và tình huống, rồi cả cách cư xử thường ngày là tớ hiểu mà. Tớ đã làm gì để bị ghét đến vậy sao...?」

「Không đâu, Amane-san chẳng có lỗi gì cả. Vấn đề là ở cái lòng dạ hẹp hòi của họ thôi.」

「Hô, nói hay đấy. ...Mấy chuyện như vậy thường xuyên xảy ra lắm mà~. Cứ tự nhiên bị ghét, tự nhiên bị nói xấu sau lưng, dù tớ chẳng phải là người tuyệt vời đến mức phải ghen tị như thế đâu.」

Chính vì cậu nói câu đó một cách nghiêm túc nên cậu mới tuyệt vời đấy.

Thông thường nếu có tài năng như Amane-san, người ta sẽ dễ bị ngủ quên trên chiến thắng mà xem thường người khác, hoặc trở nên hống hách.

「Không đâu, cậu thực sự rất giỏi. Tớ cũng phần nào hiểu được cảm giác ghen tị của họ.」

「Nếu định ghen tị với tớ thì ngoài kia còn đầy người giỏi hơn mà. Tớ vẫn còn kém cỏi lắm. Kii-chan còn tuyệt vời hơn nhiều.」

Không phải là khiêm tốn, tôi biết đó là lời nói thật lòng.

Dù thời gian quen biết Amane-san không dài, nhưng tôi đã chơi HoshiGri từ những ngày đầu rồi, dù muốn hay không tôi cũng hiểu rõ tính cách của các nhân vật được thiết lập.

「Cái đó thì tớ đồng tình.」

「Này! Phải an ủi tớ đi chứ!」

「Gộc!」

Cú táng (Tsukkomi) của Amane-san mạnh kinh khủng, làm tôi nhớ lại cái cảm giác lúc bị xe tải tông. Nương tay chút đi chứ.

「Nhưng thật sự, Kii-chan rất tuyệt vời. Chẳng ai nhận ra sự tuyệt vời của cậu ấy cả, nhưng tớ đã biết từ lâu rồi. Kii-chan, một ngày nào đó khi tớ trở thành Top Idol, cậu ấy sẽ là đối thủ lớn nhất của tớ.」

Vừa khiêm tốn, nhưng không hề bi quan. Cô ấy tin tưởng mãnh liệt rằng mình nhất định sẽ trở thành Top Idol. Thế nên cô ấy không bao giờ tìm cách thoái lui hay bao biện trước viễn cảnh mình thua cuộc. Amane-san, đúng là một đối thủ đáng gờm.

「Cậu sai một chỗ rồi.」

「...? Kii-chan giỏi mà?」

「Không phải chỗ đó. Người nhận ra sức hút của Chizaki-san không chỉ có mỗi mình cậu đâu.」

「Haha, phải rồi nhỉ. Iori-kun là Fan cuồng 'siêu cấp vô địch' của Kii-chan mà.」

「Lựa lời mà nói chứ.」

「Hahahaha, quả nhiên Iori-kun vui tính thật. Cú Tsukkomi đỉnh vãi chưởng luôn.」

Hóa ra nhân vật trong game cũng dùng mấy từ kiểu "đỉnh vãi chưởng" (Level-chi) cơ đấy.

Amane-san ôm bụng cười ngặt nghẽo, nụ cười gượng gạo lúc nãy đã biến mất hoàn toàn.

「Cảm ơn nhé, tớ thấy khá hơn rồi.」

「Tớ có làm gì đâu.」

Thực tế là vì Amane-san cứ làm mấy trò ngốc nghếch nên tôi mới phải Tsukkomi thôi. Chắc là do Amane-san tự mình mạnh mẽ nên mới thấy khá hơn nhanh vậy.

「Cứ thế mà chăm sóc Kii-chan giúp tớ nhé.」

「Không cần cậu phải nhắc. Cứ chủ quan đi, sớm muộn gì cậu ấy cũng sẽ trở thành mối đe dọa với cả cậu đấy.」

「Hô~ Mạnh miệng gớm nhỉ~」

Vừa làm động tác vuốt râu (dù không có), Amane-san vừa khom người nhìn chằm chằm tôi từ phía dưới.

Suốt chút nữa là thấy cả những chỗ không nên thấy rồi, tôi đã định bảo cô ấy nên cài cái cúc áo trên cùng lại đi. Nhưng vì tôi cũng là con trai nên thôi, cứ âm thầm thu hết vào tầm mắt vậy. Cảm ơn đời.

「Thôi, tớ còn phải đi dọn dẹp tiếp đây.」

「Ừm, cố lên nhé!」

Tôi nhấc cái thùng carton khá nặng (chẳng biết đựng gì bên trong) đặt dưới chân lên, dùng người đẩy cánh cửa màu xanh nặng nề ra.

Mất khoảng 5 phút mới đến kho, quả là một công việc rã rời xương cốt.

「Dyxie!」

「A-hi!」

「Aha-ha, 'A-hi' kìa, buồn cười quá.」

Chẳng bận tâm đến việc tôi đang bê đồ nặng, Amane-san đuổi theo từ phía sau và chọc vào mạn sườn tôi như mọi khi. Dáng vẻ nô đùa vui vẻ của cô ấy cứ như một đứa trẻ vậy.

「Này, ngày nghỉ tới của cậu là khi nào?」

Dù chẳng biết cô ấy hỏi ngày nghỉ của tôi để làm gì, nhưng ngày nghỉ tới là thứ Bảy.

Theo thói quen thì đó sẽ là ngày (thực chất là) hẹn hò với Chizaki-san, nhưng nếu cứ ở bên tôi mãi thì cậu ấy sẽ không thể thư giãn hoàn toàn được, nên thỉnh thoảng tôi muốn tạo không gian riêng để cậu ấy tự mình F5 lại bản thân.

「Là thứ Bảy tuần này, có chuyện gì sao?」

「Thật hả!? Tình cờ là hôm đó tớ cũng được nghỉ, cậu đi mua sắm với tớ một chút không?」

「Mua sắm? Sao lại là tớ?」

「Con gái rủ đi chơi thì 100% là hẹn hò rồi còn gì nữa~. Đừng bắt tớ phải giải thích chứ~」

Không biết là cô ấy đang trêu chọc hay là đùa nữa, nếu mua sắm thì rủ Chizaki-san là được mà.

Hơn nữa, tôi định dành toàn bộ thời gian rảnh để giúp Chizaki-san chuẩn bị cho buổi Live cuối kỳ.

「Không, tớ không nghĩ Amane-san lại rủ tớ đi hẹn hò đâu.」

「Làm gì có chuyện đó. Mà thực ra là tớ có mục đích cả đấy.」

「Mục đích gì?」

Mục đích à, vậy ra đúng không phải là hẹn hò rồi. Chắc là để đạt được điều gì đó nên tôi là đối tượng phù hợp nhất thôi.

「Sắp đến rồi còn gì.」

Chỉ một câu đó thôi, tôi đã hiểu lý do tại sao cô ấy rủ tôi thay vì Chizaki-san. Đúng là tôi là người thích hợp nhất thật.

「À, ra là vậy.」

「Đúng là vậy đó! Vậy thứ Bảy tớ sẽ liên lạc nhé... ơ mà tớ chưa có thông tin liên lạc.」

Amane-san thao tác trên màn hình điện thoại, đưa mã QR về phía tôi với một nụ cười rạng rỡ.

Tôi tạm đặt cái thùng carton nặng trịch xuống và quét mã.

「Giúp đỡ nhau nhé.」

「Rất sẵn lòng.」

Tài khoản vừa kết bạn tên là "Hijiri". Ảnh đại diện là tấm hình chụp chung của Amane-san và Chizaki-san, trông Chizaki-san có vẻ hơi thẹn thùng, đáng yêu cực kỳ.

Otaku là cái giống loài luôn muốn được ở bên cạnh Oshi từ lúc thức dậy cho đến tận trước khi đi ngủ.

Dĩ nhiên tôi cũng không ngoại lệ, mỗi sáng tôi đều dùng tính năng cài đặt giọng nói của nhân vật mình Oshi trong HoshiGri làm nhạc chuông báo thức.

Social Game mà có cả tính năng báo thức đúng là cực phẩm. Nhưng có lẽ vì không được ưa chuộng nên bộ sưu tập giọng nói báo thức của Chizaki-san chỉ vỏn vẹn có hai mẫu.

Mẫu nào cũng khó bỏ, nhưng tôi thuộc phe 「Dậy đi thôi ạ... bữa sáng tớ chuẩn bị xong rồi nè」.

Điểm hay của mẫu "Bữa sáng của Kirara" này là khiến tôi có ảo giác như đang sống chung với Oshi vậy, và cái giọng gọi khe khẽ cứ như hơi thở phả vào tai, chỉ nghe thôi cũng đủ làm tôi "lên mây" rồi.

Nhưng đáng tiếc thay, kể từ khi đến thế giới này, tôi không còn được nghe "Bữa sáng của Kirara" nữa. Trong thế giới của HoshiGri, cái trò chơi HoshiGri đó dĩ nhiên là không tồn tại. Thật là một điều vô cùng đáng tiếc.

『Chào buổi sáng! 12 giờ tập trung ở ga nhé!』

Thay vào đó, tin nhắn từ nhân vật ★5 Amane Hijiri khiến ý thức đang mơ màng của tôi bừng tỉnh.

Phải rồi, hôm nay là thứ Bảy. Cái ngày (thực chất là) hẹn hò với Chizaki-san thường lệ, nhưng hôm nay thì khác.

Với một người nếu cứ để mặc thì sẽ luyện tập cho đến khi gục ngã như Chizaki-san, tôi đã phải ban bố lệnh cấm luyện tập cực kỳ nghiêm ngặt.

Buổi Live cuối kỳ đang đến gần. Nếu cứ cố quá dẫn đến chấn thương hay đổ bệnh thì coi như công cốc.

Đã sang tháng 11 rồi, trời bắt đầu lạnh hẳn. Hôm nay chắc phải mặc dày một chút.

Một chiếc áo thun trắng tay dài dày dặn, khoác ngoài là áo hoodie đen, quần denim và giày sneaker trắng.

Hừm, vẫn đơn giản như mọi khi.

Trên đường đến điểm hẹn, tôi quyết định gửi tin nhắn để nhắc nhở Chizaki-san thêm một lần nữa.

『Hôm qua tớ đã dặn rồi nhưng hôm nay nhớ nghỉ ngơi thật tốt nhé.』

Chizaki-san lúc nào cũng xem tin nhắn chỉ sau vài giây, nhưng trả lời thì hơi mất thời gian.

Chắc cậu ấy đang phải suy nghĩ kỹ từng câu chữ. Đúng là phong cách của Chizaki-san, đáng yêu thật.

『Vâng, mình sẽ nghỉ ngơi thật tốt!』

Dù có hơi phiền phức nhưng nếu không dặn đi dặn lại, Chizaki-san rất dễ rơi vào tình trạng Overwork.

Khiêm tốn là tốt, nhưng chính vì thế mà cậu ấy luôn lo lắng mình phải tiến bộ hơn nữa, dẫn đến việc đánh giá sai thể lực của bản thân. Điểm đó tôi cũng thích, nhưng đứng ở vị trí Produce thì việc cậu ấy bị thương hay đổ bệnh sẽ rất phiền phức, và thực tâm tôi cũng lo cho cậu ấy nữa.

Đã đến điểm hẹn ở ga, nhưng chẳng thấy "khí chất ★5" nào quanh đây cả. Nếu Amane-san ở đây thì ánh mắt của mọi người xung quanh chắc chắn sẽ đổ dồn về một hướng, tìm phát thấy ngay thôi mà...

「Dyxie! ...Cái gì cơ!?」

「Cậu tưởng tớ bị trúng chiêu bao nhiêu lần rồi hả. Tớ nhìn thấu hết rồi nhé.」

Tôi thừa biết cái chiêu Dyxie chọc vào mạn sườn của Amane-san kiểu gì cũng tới. Thế nên tôi đã tựa nửa người bên trái vào tường, chỉ còn lại mục tiêu duy nhất là mạn sườn bên phải.

Cứ thế, tôi nhìn vào hình ảnh phản chiếu trên tủ kính của cửa hàng thời trang phía trước để biết thời điểm Amane-san vòng ra sau lưng. Và chộp lấy.

「Đỡ được chiêu Dyxie của tớ, cũng khá đấy chứ. Cậu có tố chất làm 'Dyxie sư' đấy.」

「Khỏi đi.」

Tôi không thể cứ nắm mãi bàn tay phải của Amane-san đang đắc ý vênh mặt kia được. Vì tôi cảm nhận được những ánh mắt ghen tị đầy lửa hận của mọi người xung quanh đang đổ dồn về phía mình.

「Vậy đi thôi nào! À, trước đó thì~!」

「Trước đó?」

「Đi ăn trưa đã!」

「Ơ, tớ ăn rồi mới đi mà.」

「Hả!? Điêu vừa thôi không thể tin nổi! Rõ ràng là hẹn hò mà!? Thông thường hẹn gặp lúc 12 giờ thì phải ăn trưa cùng nhau chứ!?」

「Cơm ở nhà ăn ký túc xá gần như miễn phí, tớ cứ ngỡ cậu ăn rồi chứ.」

「Đi ăn trưa một chút thì có sao đâu! À, tớ nghe nói hôm nọ cậu đi ăn trưa với Kii-chan rồi nhá. Tại tớ hả! Tại là tớ nên mới hẹn hò sơ sài vậy hả! Thế à, ra là vậy à! Tớ là loại con gái không đáng để dành thời gian ăn trưa cùng chứ gì! Hứ, dù sao tớ cũng chỉ là loại con gái tầm thường đó thôi! Vậy rồi sao, tớ cứ thế ôm cái bụng đói đi mua sắm hả!? Đói đến mức chết đi cho vừa lòng cậu hả!?」

Cái "Hiss-syntax" (Lý lẽ hâm dở) của Amane-san cứ thế ập tới. Đúng là tôi có đi ăn ngoài với Chizaki-san thật, nhưng cũng chỉ là quán cơm bình dân thôi, dù thế cũng là một khoản chi kha khá rồi đấy.

Học sinh thì tiết kiệm được chừng nào hay chừng nấy mới là bình thường... À phải rồi, Amane-san đi diễn nhiều nên tiền cát-xê chắc cũng rủng rỉnh lắm.

「Vậy thì đi ăn thôi, tớ gọi đồ uống là được chứ gì.」

「Thôi dẹp đi, mình tớ ăn thì ngại chết, tớ sẽ vừa đi hẹn hò vừa để bụng kêu rột rột cho cậu xem!」

「Phiền phức quá đi mất...」

Vốn dĩ đây đâu phải hẹn hò, chỉ là đi mua sắm thôi mà.

Cuộc mua sắm này, với tư cách là một Fan của Chizaki-san, và dĩ nhiên là cả vị trí Produce hiện tại, là một việc vô cùng quan trọng.

Trong giai đoạn cần tăng độ thân mật này, không thể bỏ lỡ sự kiện như thế này được.

Phải, sắp đến rồi. Sinh nhật của Chizaki-san.

Sau khi mua cho cô ấy cái bánh bao thịt ở cửa hàng tiện lợi, Amane-san đã nguôi giận với câu cảm thán 「Ngon quá đi~! Mọi chuyện bực mình bay biến hết luôn!」. Cô ấy mặc một chiếc váy ngắn đến mức nếu lơ là một chút là thấy cả nội y, kết hợp với chiếc áo khoác oversized cùng họa tiết tạo thành một set đồ đồng bộ.

OHawTTO.jpeg

Chiếc áo len tăm ôm sát bên trong làm nổi bật "vòng một ★5" của cô ấy. Chiếc váy ngắn đúng là chỉ cần cử động một chút là cái quần đùi bên trong (cùng màu với váy) lại lấp ló. Ngắn đến mức trông chẳng khác gì đồ lót, nhưng chính chủ bảo đây là "quần quyến rũ" (Miseru pantsu) chứ không phải quần mặc trong thông thường. Điểm nhấn là ở chữ "Quyến rũ" đấy. Mà thôi, cái nào cũng vậy thôi.

Khoảng hở giữa đôi boot đen cổ cao và chân váy là đôi chân trắng nõn thon dài, mỗi khi đi qua là các anh nam lại ngoái nhìn tít mắt, còn các chị nữ thì nhìn bằng ánh mắt ngưỡng mộ.

Quả nhiên là ★5. Nhưng Chizaki-san vẫn đáng yêu hơn nhiều.

Chizaki-san không thích ăn mặc hở hang, nhưng Amane-san thì có vẻ không ngại. Tôi lỡ nhìn vào đôi chân trần của cô ấy một chút mà bị mắng bằng một lý do trời ơi đất hỡi như thể 「Trai trẻ thời nay thật chẳng ra gì」, rồi còn bị bồi thêm một triết lý thời trang lạ hoắc: 「Làn da cũng là một phần của thời trang mà!」.

Chúng tôi đi tìm quà sinh nhật cho Chizaki-san, nhưng sau khi dạo qua vài cửa hàng, tôi chợt nhận ra.

「Cái này chẳng phải là Amane-san đang tự mua sắm cho mình đó sao...?」

Đã hai tiếng trôi qua kể từ lúc gặp nhau. Tôi nghĩ quà cho con gái thì con gái sẽ rành hơn nên mới đi theo gu thẩm mỹ của Amane-san, vậy mà nãy giờ cô ấy toàn mua đồ cho mình, chẳng thấy món nào hợp ý cho Chizaki-san cả.

「Kết quả đúng là vậy thật rồi. Làm sao giờ, tớ chẳng biết Kii-chan thích cái gì nữa.」

「Chẳng phải là thanh mai trúc mã, bạn thân của nhau sao?」

「Thì đúng là vậy, nhưng cậu thấy đấy, Kii-chan vốn là người không có ham muốn gì nhiều mà?」

Đúng là tôi cũng có cảm giác đó.

Thực tế, cậu ấy thường ưu tiên mong muốn của người khác hơn là của chính mình. Dù muốn hiện thực hóa nguyện vọng của Chizaki-san, nhưng cậu ấy lúc nào cũng ưu tiên tôi trước. Điểm đó tôi cũng thích, nhưng trong tình huống này thì hơi khó khăn thật. Chẳng biết cậu ấy muốn cái gì.

「Nhưng mà, suy cho cùng thì dù là món quà tầm thường đến đâu Kii-chan cũng sẽ vui thôi.」

「Có lẽ vậy, nhưng nếu đã tặng thì tớ muốn cậu ấy phải vui từ tận đáy lòng cơ.」

Nếu chú ý đến những thứ Chizaki-san quan tâm, có lẽ câu trả lời sẽ xuất hiện thôi.

Trong phạm vi tôi biết thì là Idol, Manga... Ơ, hóa ra lại ít vậy sao.

Manga thì cậu ấy bảo ngoài những bộ thực sự thích ra thì toàn mua bản điện tử, còn Idol thì cậu ấy không phải phe đi Oshi mà là phe được Oshi. Liệu tặng những thứ hỗ trợ cho hoạt động Idol cậu ấy có vui không nhỉ? Nhưng trang phục cho buổi Live cuối kỳ thì nếu vượt qua vòng tuyển chọn trường sẽ cấp cho rồi...

「Amane-san quyết định được gì chưa?」

「Chưa quyết định hẳn nhưng tớ có vài ứng cử viên rồi! Mỹ phẩm!」

Ra vậy, mỹ phẩm thì chắc chắn sẽ dùng tới, và với một người chơi với nhau lâu năm như Amane-san chắc chắn sẽ biết Chizaki-san hay dùng loại nào.

「Kii-chan có một thương hiệu mỹ phẩm hằng ao ước đấy. Vì là đứa trẻ không bao giờ tiêu xài hoang phí nên bình thường toàn dùng đồ bình dân (Petit-pra) thôi, tớ nghĩ nếu là quà tặng thì chắc cậu ấy sẽ vui lắm.」

「'Petit-pra' là cái gì?」

「Petit Price! Tức là rẻ tiền đó!」

「À...」

Mỹ phẩm đối với tôi có vẻ vẫn còn quá khó nhằn.

Mỹ phẩm cao cấp ở trung tâm thương mại, thường gọi là Depa-cos (Department Store Cosmetics). Đó là mức giá mà học sinh khó lòng với tới, nhưng đi kèm với đó là cảm giác sử dụng tuyệt vời, sự ngưỡng mộ từ thương hiệu, thiết kế vỏ ngoài sang chảnh và nhiều đặc tính khác mà con gái cực kỳ thích. Nghe bảo ngay cả trong dòng Depa-cos thì mỗi thương hiệu lại có một hình ảnh khác nhau.

Theo Amane-san, hình ảnh của Chizaki-san nằm ở khoảng giữa "Cute" (Dễ thương) và "Natural" (Tự nhiên). Những thương hiệu mang phong cách đó sẽ rất hợp với cậu ấy.

「Thương hiệu có hình ảnh phù hợp với tổng thể trang phục, mắt, mũi, miệng của Kii-chan, và cũng chính là thương hiệu cậu ấy thích nhất. Có ba cái này là khả thi, nhưng đặc biệt Kii-chan thích cái này nhất.」

「Jill... Stua... gì cơ?」

「Mọi người hay gọi tắt là Jill đấy. Tớ cũng thích và hay dùng lắm, vỏ của nó siêu đáng yêu luôn!」

Những hộp phấn nền hay thỏi son nằm trong lớp vỏ trông như đạo cụ biến hình của các thiếu nữ phép thuật vậy. Lúc luyện tập tôi thấy cậu ấy luôn để ý việc môi bị khô nên hay thoa son dưỡng, nhưng mỗi khi ra ngoài cùng học viện thì cậu ấy có dùng cả son trang điểm nữa.

Vậy tặng son chắc cậu ấy sẽ vui nhỉ.

「Tặng son thì sao?」

「Những món có màu thì khó lắm, vì tùy sở thích mỗi người mà. Nhưng cũng là một lựa chọn! Cậu có biết màu cậu ấy thích không?」

「Tớ chịu...」

「Hí hí hí~, vậy thì cứ để đó cho tớ - bạn thân nhất kiêm 'Kii-chan học sĩ' Amane Hijiri này lo liệu!」

Vừa ưỡn cái ngực "khủng" ra đầy tự hào xong, giây tiếp theo cô ấy lại đưa tay lên cằm suy nghĩ, rồi chọn lấy một thỏi son trong vô số các loại đang bày ra trước mắt.

「Cái này đi.」

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Amane-san khi đưa thỏi son cho tôi, chẳng biết cảm xúc của cô nàng này vận hành kiểu gì nữa.

Có hơn mười thỏi son ở đó, nhưng tôi chỉ thấy khác biệt duy nhất là đỏ, hồng và tím nhạt thôi.

Định nhận lấy thỏi son Amane-san đưa, tôi chợt nhớ lại một bộ truyện tình cảm hài hước (Rom-com) vừa đọc gần đây.

Chuyện kể về một nam chính nhờ cô bạn thân chọn quà tặng cho bạn gái mình, rồi kết cục là bị cô bạn gái (nữ chính) nổi trận lôi đình.

Dù Chizaki-san chỉ là bạn, nhưng nếu là món quà do Amane-san chọn thì chẳng thà để Amane-san tặng luôn cho rồi.

「Xin lỗi, chắc tớ thôi không lấy son đâu. Nếu là món không màu thì vẫn ổn chứ gì.」

「...? Sao lại thôi?」

「Tớ muốn tặng món quà do chính tớ chọn cơ. Xin lỗi nhé, tớ có chút cố chấp kỳ lạ vậy đó.」

「Không sao đâu! Chắc chắn Kii-chan cũng sẽ vui hơn nếu là món cậu chọn đấy! Vậy thỏi này để tớ mua cho mình vậy!」

Cảm ơn vì đã chọn giúp nhưng tôi lại từ chối, thật là ngại quá. Nhưng thôi Amane-san lấy thỏi đó thì cũng không phí công chọn.

Trong lúc chờ Amane-san thanh toán, tôi lấy điện thoại ra tra cứu đủ thứ.

Một món đồ mà phụ nữ ai cũng dùng, không có màu, thuộc thương hiệu mỹ phẩm nổi tiếng, phù hợp để làm quà tặng. Bình thường thì hơi đắt nên sẽ không tự mua, nhưng được tặng thì sẽ rất vui.

「Quyết định được chưa?」

Khi Amane-san quay lại sau khi thanh toán, tôi cho cô ấy xem món mình đã chọn. Gương mặt cô ấy bừng sáng, giơ ngón tay cái lên.

「DUYỆT LUÔN!」

「Cảm ơn.」

Tôi cũng thanh toán xong xuôi rồi rời khỏi khu mỹ phẩm mà mình chưa từng quen thuộc. Cảm giác không khí lạnh bên ngoài thật dễ chịu. Chẳng hiểu sao khu mỹ phẩm trong trung tâm thương mại lại nóng đến thế, chắc do tôi không quen và môi trường quá ít đàn ông khiến thân nhiệt tôi tăng cao chăng.

「Mua được quà rồi, sau đây làm gì tiếp nào!?」

Thấy vẻ mặt không giấu nổi sự háo hức của Amane-san, tôi thấy hơi có lỗi nhưng thực lòng tôi định về luôn. Bởi vì chúng tôi đâu phải người yêu, cũng chẳng phải đôi bạn thân thiết gì cho cam.

Chắc do tôi quá hướng nội chăng, bình thường tôi không mấy khi đi chơi với bạn bè xã giao, nên mục tiêu đã đạt được thì tôi chỉ muốn đi thẳng về nhà thôi.

「Cái mặt đó là sao, đừng nói là định về nhé?」

Thôi được rồi, đừng có nhìn tớ bằng ánh mắt đó nữa.

「Cậu có nơi nào muốn đi không?」

「Không, cũng chẳng có nơi nào đặc biệt cả.」

「Vậy sao cậu lại trưng ra bộ mặt bất mãn đó chứ...」

Nghe tôi nói vậy, Amane-san thở dài một hơi thật dài rồi đặt mạnh tay lên vai tôi.

「Này nhé, hẹn hò ấy mà, đi đâu không quan trọng đâu.」

「Thì ra đúng là hẹn hò thật à.」

「Quan trọng là đi với ai cơ. Thế nên, đi du lịch nước ngoài với người mình không thích, và đi công viên gần nhà với người mình quý mến, thì chắc chắn là... ừm, cũng hơi phân vân đấy nhưng chắc chắn là chọn đi công viên với người mình quý mến rồi.」

「Phân vân luôn hả.」

「Cậu đúng là cái đồ 'A-ha nói cho bạn' (Aha-ieba-for-you) nhỉ!?」

Thôi tớ không Tsukkomi nữa đâu.

「Hầy, quả nhiên Iori-kun chỉ nhất quyết mỗi mình Kii-chan thôi nhỉ...」

「...? Thì dĩ nhiên rồi?」

「Cứ thế mãi đi nhé?」

「Ừ, chắc chắn rồi.」

Dù chẳng hiểu cô ấy muốn nói gì, nhưng thấy cô ấy có vẻ không phục nên tôi cứ gật đầu bừa cho xong trước khi cô ấy nổi đóa. Đó chính là sai lầm của tôi. Nhân lúc tôi đồng ý, Amane-san trưng ra vẻ mặt ngán ngẩm rồi im bặt.

Cô ấy chẳng nói chẳng rằng bước đi, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn tôi rồi hừ mũi để thể hiện sự bực bội.

「Tớ lại làm gì sai à?」

「Có gì đâ-u~」

「Vậy thì đừng có giận nữa.」

「Tớ có giận gì đâu nè~」

Rõ ràng là đang giận mà. Thật sự, con gái đúng là thực thể khó hiểu nhất trần đời.

Cuối cùng, với thái độ cưỡng ép kiểu 「Tớ bao nên cậu phải đi cùng」, cô ấy kéo tôi đi ăn bánh Pancake, đi hát Karaoke, rồi ghé tiệm Gacha-gacha quay cho đến khi ra được nhân vật yêu thích mới thôi (mà thực tế là quay đến khi đủ bộ luôn). Đến lúc về đến ký túc xá thì trời đã sập tối, đồng hồ đã điểm hơn 8 giờ đêm.

「Muộn quá rồi nhỉ.」

「Sao? Cậu nghĩ là ngày nghỉ của cậu bị tớ phá nát rồi chứ gì?」

「Không, thực sự là cũng vui mà.」

Nghe câu đó xong, vẻ mặt bực bội của Amane-san suốt từ lúc ở trung tâm thương mại bỗng biến mất tăm.

「Hí hí hí~, vậy thì tốt rồi~」

Vừa mới cáu kỉnh xong đã lại vui vẻ ngay được, đúng là người bận rộn thật.

「Ơ, vẫn còn ai đang luyện tập kìa.」

Tại tầng 1 khu nhà Tây Nam, đã quá giờ sử dụng phòng tập rồi. Bảo vệ thì... hình như thứ Bảy được nghỉ nên không thấy ai ở tầng 1 cả.

「Hay là Kii-chan nhỉ?」

「Tớ đã dặn cậu ấy nghỉ ngơi rồi, chắc không phải đâu.」

Với một người nghiêm túc như Chizaki-san, vả lại tôi giờ cũng như Producer của cậu ấy, chắc cậu ấy sẽ nghe lời tôi mà ngồi ngoan trong phòng đọc Manga thôi.

「Tớ không nghĩ Kii-chan là đứa trẻ biết nghe lời đến thế đâu~」

「Gì vậy, thực ra hai người quan hệ xấu lắm hả?」

「Làm gì có chuyện đó. Không phải nói xấu đâu, tớ chỉ muốn nói cậu ấy là kiểu người như vậy thôi. Kii-chan bướng bỉnh lắm, một khi đã quyết tâm cố gắng là sẽ làm đến lúc gục ngã mới thôi. Đồ ngốc nghếch mà.」

Đúng là cậu ấy có tính đó thật. Nhưng tôi tin cậu ấy sẽ giữ lời hứa.

Tôi đã bảo việc quản lý sức khỏe cũng là nhiệm vụ quan trọng của Idol để tránh bị Overwork mà. Thế nhưng, lời nói của người bạn lâu năm như Amane-san khiến tôi bồn chồn, nên tôi quyết định vào khu nhà Tây Nam kiểm tra thử.

Tầng 1 khu nhà, nhìn từ bên ngoài thì hơi cao nên không thấy rõ bên trong phòng tập có ai, chỉ còn cách vào tận nơi xem thôi.

「Amane-san không về à?」

「Tớ cũng tò mò mà.」

「Rồi rồi.」

「'Vâng' chỉ một lần thôi!」

「Vâ-âng.」

「Đừng có kéo dài giọng!」

「Em xin lỗi.」

Vừa đi vừa đáp lại những lời nhảm nhí của Amane-san, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đứng trước phòng tập.

Có lẽ vì nghe thấy tiếng của chúng tôi nên tiếng giày cọ xát với sàn kêu "kít kít" nãy giờ chợt im bặt, hơi người cũng biến mất.

Chắc là họ đang cảnh giác bảo vệ đi tuần, nhưng đèn vẫn sáng trưng thế kia thì trốn cũng bằng huề. Cái sự bất cẩn và ngốc nghếch đó càng làm linh cảm xấu trong tôi tăng mạnh.

Thay vì nhòm qua cửa sổ, cứ vào xem trực tiếp cho nhanh. Tôi đặt tay lên cửa, hít một hơi thật sâu.

「Á!」

Ngay khi cửa mở, tiếng hét của một nữ sinh vang lên bên trong.

Vì tự biết mình đã quá giờ quy định nên cậu ấy mới hoảng hốt đến vậy sao.

Dù vậy, việc chăm chỉ luyện tập đến giờ này cũng là một điều đáng khen.

Thế nhưng, tôi vẫn muốn cậu ấy giữ lời hứa với mình.

「Chizaki-san, giờ này rồi cậu còn làm cái gì ở đây vậy?」

Chizaki-san cụp vai xuống như một đứa trẻ bị mắng. Tôi đâu có giận. Tôi chỉ muốn biết lý do tại sao cậu ấy phải luyện tập đến mức này thôi.

「Kii-chan?」

Thấy Amane-san bước vào sau tôi, Chizaki-san sững sờ, đánh rơi cả chiếc khăn lau đang cầm trên tay.

「Tại sao, hai người lại...?」

Nhìn trang phục của hai chúng tôi là biết ngay vừa từ bên ngoài ký túc xá về. Thấy hai đứa đi cùng nhau, có lẽ cậu ấy đang hiểu lầm sang một hướng kỳ quặc nào đó rồi.

Nhưng vì Amane-san muốn tạo bất ngờ cho vụ sinh nhật nên tốt nhất là không nên nói ra.

「T-Tình cờ gặp nhau ở đó thôi mà! Hì hì.」

Gì vậy trời, Amane-san nói dối tệ thật đấy.

「Mình, mình về đây.」

「Chizaki-san!」

Chẳng biết đang nghĩ gì, Chizaki-san chẳng thèm đáp lại lời gọi của tôi mà lẳng lặng chạy thẳng về phòng.

Muốn đuổi theo cũng không được vì ký túc xá nữ là khu vực nam giới bất khả xâm phạm nếu không có phép. Tôi chỉ còn biết đặt niềm tin vào câu nói đầy bất an của Amane-san: 「Cứ để đó cho tớ!」.

Ngày Chủ nhật tiếp theo, dù không nhận được hồi âm từ Chizaki-san, nhưng vì đã có hẹn luyện tập và xả hơi nên tôi vẫn đợi ở lớp học trống.

Ngày Chủ nhật cực kỳ khó thuê phòng tập, nên đây là nơi duy nhất tôi tìm được để luyện tập.

Liệu Chizaki-san có đến không? Tại sao cậu ấy lại bỏ về? Tại sao lại tự ý phá vỡ lời hứa để luyện tập mà không bàn bạc gì với tôi? Có hàng vạn câu hỏi tôi muốn đặt ra. Nhưng tôi phải kiềm chế để không biến nó thành một cuộc hỏi cung.

Tự mình suy ngẫm, tôi đã phần nào hiểu được lý do Chizaki-san luyện tập.

Nỗi bất an ngày càng lớn khi vòng tuyển chọn đến gần đã thôi thúc cậu ấy đến phòng tập.

Với một người nghiêm túc như Chizaki-san, chắc hẳn cậu ấy đã nghĩ rằng nếu cứ thế này sẽ trượt vòng tuyển chọn và làm phiền đến tôi, giờ thì tôi đã hiểu rồi.

Vậy mà tôi lại dùng tông giọng nghe như đang trách móc để hỏi cậu ấy. Việc tôi đi chơi với Amane-san trong khi cậu ấy đang nỗ lực có lẽ cũng làm cậu ấy chạnh lòng.

Bình thường Chizaki-san sẽ không giận vì chuyện đó đâu. Nhưng hiện tại, cậu ấy không còn tâm trí đâu để bao dung nữa.

「Iori-kun.」

「Chào Chizaki-san.」

Cậu ấy trông uể oải hơn mọi khi. Nhưng, cậu ấy đã đến đây. Chỉ bấy nhiêu thôi là quá đủ rồi.

「Chuyện ngày hôm qua...」

「Mình xin lỗi ạ!」

Cái đầu cúi gập xuống thật nhanh, kéo theo mái tóc đuôi ngựa hay buộc lúc luyện tập đung đưa.

「Hôm qua mình đã có thái độ như thế, lại còn tự ý phá vỡ lời hứa để luyện tập, rõ ràng lỗi là ở mình, vậy mà...」

「Tớ mới là người phải xin lỗi. Tớ đã nhận ra sự nôn nóng của cậu mà lại lơ là việc chăm sóc tâm lý. Hiện tại tớ đang ở vị trí Produce, đây hoàn toàn là lỗi của tớ.」

Tôi tiến lại gần, đặt tay lên vai Chizaki-san, cậu ấy ngơ ngác ngước nhìn tôi.

「Cậu không giận sao? Mình vừa không có tài năng, lại còn không giữ lời hứa nữa.」

「Cậu nói gì vậy, tài năng thì cậu có thừa mà. Còn việc phá vỡ lời hứa là do tớ khiến cậu phải làm vậy thôi.」

Cái lối suy nghĩ đó chính là hệ quả của sự hắt hủi bấy lâu nay, tạo nên mặc cảm tự ti trong lòng cậu ấy. Sức hút thực sự của cậu ấy chắc chắn không chỉ nằm ở cái danh hiệu ★1 đó đâu. Tớ biết rõ mà.

「Mình cứ ngỡ là, mình sẽ bị bỏ rơi chứ...」

「Tớ cũng từng mang lòng mặc cảm tự ti vì vụ bạn thanh mai trúc mã đó. Thế nên đã có lúc tớ nôn nóng đến mức quên ăn quên ngủ để nỗ lực, nghĩ rằng phải cố gắng ngay cả lúc nó đang nghỉ ngơi thì mới đuổi kịp được.」

Nhưng chính vì thế mà tớ đã đổ bệnh, có một thời gian không thể vẽ Manga được. Trong khoảng thời gian đó, tớ thậm chí còn chẳng thể tham gia cuộc thi dành cho tác giả mới nữa.

「Nỗ lực không phải là xấu. Nhưng phải nghĩ cách nỗ lực sao cho đúng. Vì kiểu nỗ lực mù quáng mà vẫn được đền đáp thì chỉ có trong thế giới Manga thôi.」

「Vâng... Từ giờ mình sẽ ngoan ngoãn nghe lời cậu ạ.」

「Tốt, vậy hôm nay chúng ta sẽ tổ chức 'Ngày xả hơi bù' nhé.」

Tôi cố gắng nói bằng giọng tươi tỉnh nhất có thể, để xua tan bầu không khí u ám này.

「...Mình hiểu rồi! Mình sẽ cố gắng hết sức để nghỉ ngơi! Cố lên nào...!」

"Cố gắng để nghỉ ngơi" là cái quái gì chứ, mâu thuẫn thật đấy, nhưng thôi kệ đi, vì cậu ấy đáng yêu mà.

「Được rồi, đi xả hơi thôi nào.」

「Mình có nơi này muốn đi thử ạ!」

「Dĩ nhiên rồi, nơi Chizaki-san muốn đi nhất chắc chắn sẽ là nơi xả hơi tốt nhất. Là đâu vậy?」

「Hì hì, đến nơi rồi cậu sẽ biết.」

Chizaki-san đưa ngón trỏ lên môi cười đầy tự tin.

Mở cửa lớp học trống, thẳng tiến ra phố thôi. Tôi định bụng như vậy, nhưng cậu ấy lại nắm lấy cánh tay kéo tôi lại. Tôi quay sang nhìn thủ phạm.

「Chizaki-san?」

「Mà nhắc mới nhớ.」

Ánh mắt chạm nhau, Chizaki-san mỉm cười nhưng gương mặt lại phảng phất một chút u tối.

「Hôm qua cậu đã đi mua sắm ở đâu với Hii-chan vậy?」

...Cái gì đây, sự kiện đánh ghen à. Hự,

「Đáng yêu xỉu...!」

「Hì hì, ở đâu cơ ạ?」

Đáng sợ, Chizaki-san đáng sợ quá đi mất.

「Thì bình thường thôi, quanh khu vực ga... chắc vậy.」

Tôi có làm cậu ấy giận không nhỉ? Được Oshi ghen tuông đúng là một trải nghiệm khó có được. Cảm giác thì vui thật đấy, nhưng nếu Chizaki-san buồn thì tôi cũng thấy buồn theo.

「Cũng không sao đâu ạ. Nhưng mình cứ nghĩ rằng, biết đâu một ngày nào đó Iori-kun lại thấy Hii-chan tốt hơn, rồi rời bỏ mình mà đi...」

Mới giây trước còn là "Chizaki-san vợ hiền dâu thảo" (nhưng đáng sợ), giây sau đã chuyển sang mode "Chizaki-san tự ti ủ rũ" rồi. Nhưng lo lắng đó là thừa thãi rồi.

「Đây, tặng cậu này. Dù hơi sớm một chút. Cứ giấu giếm mãi tớ cũng thấy sao sao ấy.」

Tôi đưa món quà đã chọn ngày hôm qua ra, vẻ mặt Chizaki-san thay đổi xoạch xoạch khi nhận lấy nó.

「Cái này là...」

「Quà sinh nhật đấy. Nghe chị nhân viên bán hàng bảo món này thì hầu như ai nhận cũng thích, nên tớ nghĩ chắc là ổn.」

Thứ tôi tặng là nước hoa hồng (Lotion). Khả năng dưỡng ẩm cao, từng một thời làm mưa làm gió trên mạng xã hội, vỏ ngoài đơn giản mà tinh tế cũng là lý do nó được ưa chuộng – đó là nước hoa hồng của thương hiệu Iposa.

Thú thật với một học sinh như tôi thì đây là một món đồ đắt đỏ. Nhưng dùng nước hoa hồng để tạo nền tảng tốt cho da, giúp mỹ phẩm bình dân cũng có thể tỏa sáng thì sẽ ảnh hưởng tốt đến hoạt động Idol. Đây cũng là vì mục tiêu của tớ thôi. Thế nên, ví tiền ơi, đừng khóc nhé.

「Hì hì, mình vui lắm.」

Cậu ấy ôm chặt túi giấy đựng quà vào lòng, nhắm mắt lại như để cảm nhận niềm vui đó.

「Thấy cậu vui là tớ yên tâm rồi, thực sự tớ không rành mấy thứ này nên lo lắm.」

「Nếu là đồ của Iori-kun tặng thì món nào mình cũng vui hết á?」

「Ơ.」

Câu đó nghĩa là sao nhỉ...

「Á, không phải theo nghĩa kỳ lạ đâu ạ!」

Chizaki-san ơi, cậu không cần phải phủ định kịch liệt thế đâu mà.

「Chúc mừng sinh nhật nhé. Dù là chưa tới ngày.」

Hôm nay là Chủ nhật ngày 8 tháng 11. Thông tin cá nhân của Chizaki-san mà tôi đã xem không biết bao nhiêu lần hồi còn chơi HoshiGri, làm sao tôi quên được chứ.

「Vậy mình hỏi thử nhé, sinh nhật của mình là ngày bao nhiêu ạ?」

Dù chưa từng nghe chính chủ nói, nhưng với tư cách Top Ota, tôi không thể trả lời sai được.

「Là ba ngày nữa, ngày 11 tháng 11 đúng không. Toàn số 1 nên dễ nhớ lắm.」

「Đúng rồi ạ, nhưng mình đã từng nói cho cậu biết chưa nhỉ?」

Bị nghi ngờ rồi. Phải đánh lạc hướng thôi không lại bị lộ là người chuyển sinh mất.

「Tớ nghe Amane-san nói đấy.」

「Hừm, lại là chuyện về Hii-chan sao.」

「Cái này cũng không được ạ...」

Chắc là cậu ấy giả vờ ghen thôi, Chizaki-san lập tức lấy lại nụ cười, dùng ngón trỏ ấn nhẹ vào ngực tôi đầy trêu chọc.

「Nếu mình là số một thì không sao hết ạ!」

Vị trí số một trong lòng tớ, từ trước khi chuyển sinh cho đến tận bây giờ vẫn chưa bao giờ thay đổi đâu.

Gương mặt lần đầu tiên cho tớ thấy, cảm xúc ghen tuông lần đầu tiên dành cho tớ, những thứ đó, những thứ đó...

「Đáng để Oshi quá đi............!!」

「Ơ sao cậu lại khóc nức nở vậy!?」

「Đây là huyết lệ đấy...!!」

Thực sự, Oshi của tôi là tuyệt vời nhất thế giới.

Rời học viện, nơi Chizaki-san dẫn tôi đến để xả hơi là "Enjoy-One" – một trung tâm giải trí phức hợp với Karaoke, Bowling, ném phi tiêu, Game thùng... Đại loại là cái tòa nhà có quả bóng Bowling khổng lồ trên nóc ở thế giới cũ của tôi ấy.

「Mình đã luôn muốn thử một lần ở đây ạ!」

Chắc do quá háo hức nên Chizaki-san đã ấn nút thang máy tận bốn lần liền. Dễ thương quá đi mất.

「Karaoke, Bowling, phi tiêu, Game xu, gắp thú... có đủ cả, nhưng...」

「Chậc chậc chậc, mấy thứ đó mình cũng từng thử qua rồi ạ.」

Khi vui vẻ lên trông cậu ấy có chút thay đổi tính cách, đáng yêu thật. Nhưng ngoài mấy thứ đó ra thì ở đây còn nhiều trò lắm, khó mà đoán được...

「Tớ cứ cảm giác như cậu muốn chơi nhảy đệm lò xo (Trampoline) hoặc bóng bàn đúng không?」

「S-Sao cậu lại biết ạ... Cả hai luôn ạ...」

Nãy giờ ánh mắt cậu ấy cứ dán chặt vào hai trò đó trên bảng danh sách trò chơi ở tường mà. Không cần kiến thức game thì nhìn qua cũng biết.

「Vậy bắt đầu bằng bóng bàn nhé?」

「Duyệt ạ! Đi thôi!」

Sau khi di chuyển bằng thang máy, chúng tôi mượn vợt và bóng rồi vào sân.

Kiếp trước tôi có đọc qua mấy bộ Manga về bóng bàn nên cũng nắm được luật lệ. Chẳng biết thực lực của Chizaki-san đến đâu, nhưng tôi phải cố gắng thi đấu sao cho ra trò để không làm cậu ấy thất vọng sau bao nhiêu công mong đợi.

Đây là trận chiến quan trọng ảnh hưởng đến độ thân mật đấy.

「Vậy thì, lượt giao bóng đầu tiên xin phép thuộc về mình ạ!」

Chizaki-san hăng hái tung quả bóng bàn trên tay trái lên cao tới tận 3 mét. Thường thì mấy người giỏi hay tung bóng cao như vậy, nên tôi lập tức cảnh giác, thủ thế chờ đợi một cú giao bóng thần sầu.

「Hây!」

Đi kèm với cái tiếng hô nghe chẳng có chút uy lực nào là quả bóng biến mất khỏi tầm mắt tôi trong tích tắc, tiếng "cộc cộc" vang lên báo hiệu điểm số đầu tiên đã được ghi.

「Ơ, mất bóng rồi... Siêu thật đấy, tớ chẳng nhìn thấy gì luôn.」

「...」

Dù vừa ghi điểm nhờ cú giao bóng thần sầu nhưng vẻ mặt Chizaki-san lại tối sầm lại.

Tôi nhìn quanh quất cũng chẳng thấy bóng đâu, nhưng tiếng bóng nảy trên sàn lại phát ra từ phía Chizaki-san. Lúc đó tôi mới nhận ra.

「Chẳng lẽ... cậu đánh hụt à?」

「Xấu hổ chết mất thôi...!」

Mặt đỏ bừng bừng, Chizaki-san ngồi thụp xuống nhặt bóng, rồi lại hăng hái tung bóng lên cao: 「Lần này nhất định sẽ được!」.

Vút! Cộc cộc.

「Tớ nghĩ ban đầu cậu cứ đập bóng xuống bàn rồi mới đánh thì hơn đấy.」

「Vâng... Tại dạo này mình mới đọc Manga về bóng bàn nên cứ ngỡ là mình làm được ạ...」

Lý do gì nghe như học sinh tiểu học vậy trời. Tôi đã nhận ra từ trước rồi, nhưng so với Chizaki-san trong game thì Chizaki-san ngoài đời thực có thuộc tính "hậu đậu" (Dojikko) mạnh hơn hẳn. Mà thôi, thế mới đáng yêu.

「Vậy tiếp theo đến lượt tớ nhé.」

「Vâng! Tới luôn đi ạ! Mình sẽ thống trị cái bàn này!」

Chắc lại là câu thoại trong Manga nào rồi, trông tự tin đáng yêu quá. Cứ như thể hai cú đánh hụt lúc nãy chưa từng tồn tại vậy.

Tôi không như Chizaki-san, chỉ tung bóng cao ngang tầm mắt rồi dùng vợt đánh. Trúng phóc, quả bóng bay thẳng sang phía Chizaki-san.

Và rồi, quả bóng nảy lên thật cao, chẳng hiểu sao Chizaki-san lại hạ thấp trọng tâm tạo thành một tư thế kỳ lạ (chắc lại từ Manga) để rồi quả bóng đập thẳng vào trán cậu ấy.

「Áu!」

「...Hự, đáng yêu xỉu...!」

Kết quả là Chizaki-san chẳng thể đánh trả tử tế được quả nào nên chẳng có pha đánh qua đánh lại (Rally) nào cả. Chúng tôi bỏ cuộc và chuyển sang khu đệm lò xo. Không hẳn là hậu đậu, chắc là cậu ấy vốn dĩ không có khiếu vận động rồi. Tôi cũng lờ mờ đoán được kết quả ở trò đệm lò xo này.

「Lần này, mình sẽ cho Iori-kun thấy những chuyển động lý tưởng khiến cậu phải há hốc mồm cho xem!」

Chizaki-san vẫn hưng phấn từ đầu đến cuối, nhưng vì dùng chung một tấm đệm rất dễ va chạm dẫn đến chấn thương nên tôi quyết định dùng tấm đệm bên cạnh.

Giữa các tấm đệm lò xo nằm sát nhau là một lớp đệm giảm chấn màu vàng rộng khoảng 30cm để dù có ngã cũng không bị thương. Chà, miễn là không va vào người khác thì chắc chẳng sao đâu.

「Để tớ làm trước cho. Chizaki-san cứ quan sát để nắm bắt bí quyết nhé, đừng để bị thương đấy.」

Nói vậy chứ tôi cũng chưa có kinh nghiệm, nhưng chắc là không vấn đề gì. Còn Chizaki-san thì dù có làm mẫu cũng thấy lo lo. Ngay cả có huấn luyện viên chỉ dẫn cũng chẳng an tâm nổi. Thuộc tính hậu đậu và trò đệm lò xo này đúng là "cặp bài trùng" mà.

Tôi đi bộ đến điểm chữ thập ở giữa đệm để không bị nảy lên, rồi bắt đầu nhún nhảy nhẹ nhàng. Lực nảy tăng dần, tôi đã bay cao được khoảng 2 mét.

「Chizaki-san, thấy ổn không?」

「Vâng! Mấy cái này đơn giản thôi ạ!」

Vừa mới dựng một cái "Flag" (điềm báo) rõ mồn một xong, Chizaki-san dùng hết sức bình sinh bật nhảy từ phần đệm màu xanh hướng về phía chữ thập ở giữa.

Tôi đã cẩn thận đi bộ đến đó để tránh tai nạn mà, vậy mà cậu ấy chẳng thắng nổi sự háo hức của mình.

Đúng như dự đoán về pha "thu hồi Flag", người Chizaki-san bay bổng lên không trung rồi lao thẳng về phía tôi – người cũng đang nảy trên tấm đệm bên cạnh.

「Oa oa, Iori-kun tránh ra!」

Tránh bằng niềm tin à. Đang ở trên không trung sao mà cử động được chứ.

「Áaaaa!」

Dù ở tấm đệm bên cạnh nhưng thuộc tính hậu đậu của Chizaki-san đã vượt qua mọi dự đoán và ranh giới giữa hai tấm đệm. Chúng tôi va vào nhau.

Cơ thể hai đứa va chạm trên không trung, rồi nảy tiếp sang tấm đệm bên cạnh, lộn nhào một vòng.

「Ui da da... Iori-kun, cậu có sa──」

Tôi vội vàng mở mắt ra, thấy mình đang ở tư thế chống hai tay xuống sàn, và ngay giữa hai cánh tay tôi là tiếng nói của chủ nhân, Chizaki-san – người đang bị tôi đè xuống.

Váy vóc, áo blouse đều xộc xệch, để lộ cả cái rốn xinh xắn lẫn phần đùi trắng nõn bên trong. Nhìn thấy cảnh đó, chắc là đại não tôi đã ngừng hoạt động rồi. Tôi chết lặng, không thể cử động nổi.

「Cái đó... mình thấy hơi xấu hổ ạ...」

Giọng nói nhỏ nhẹ như hơi thở ở khoảng cách gần đến mức cảm nhận được cả hơi ấm phả vào mặt.

「T-Tớ xin lỗi!」

Nghe Chizaki-san nói, tôi mới sực tỉnh vội vàng đứng dậy, theo đà ngã ngửa ra sau.

「L-Lần sau, mình sẽ nảy chậm thôi ạ...」

「...Nên làm vậy đi, nguy hiểm lắm.」

Dù cả hai chẳng dám nhìn vào mắt nhau, nhưng tôi cảm nhận được cùng với thân nhiệt, độ thân mật cũng vừa mới tăng lên.

Dù Fail về vận động, nhưng pha Skinship này đúng là... Muốn Oshi quá đi mà!!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!