Chương 51 ✦ Lần Đầu Xuất Hiện Trong Giang Hồ (7) ✦
『…Ngươi đang… nghiêm túc đấy à?』
Jang Dal hỏi một cách dè chừng, như thể đang nói chuyện với kẻ điên. Xuan Hu khẽ bật cười – tiếng cười nhạt đầy vẻ chế nhạo, như cáo rít trong đêm.
『Tin hay không là việc của ngươi. Nhưng điều quan trọng là… nếu còn dây dưa nữa, ngươi sẽ chỉ chuốc lấy tai họa mà thôi.』
Thân thể chao đảo như sắp ngã, Xuan Hu nghiêng sát lại gần Jang Dal, thì thầm lời cảnh báo:
『Hơn nữa, cái người tên Nangong Xiaoshao kia… là nam? Hay nữ? Thật khó phân biệt. Dù sao thì… hôm nay hắn đáng lẽ phải chết. Nhưng lại thoát chết nhờ một cuộc gặp may mắn.』
『Hắn mang vận mệnh rất mạnh. Được trời phù hộ.』
Đôi mắt ti hí của Xuan Hu hé mở, để lộ con ngươi sâu thẳm như vực đen vô đáy.
『Hãy từ bỏ nhiệm vụ này. Đó là lời khuyên chân thành nhất ta có thể dành cho một “khách hàng quý”.』
Jang Dal định mắng hắn đừng nói vớ vẩn nữa, nhưng vẻ nghiêm trọng trong lời nói – xen lẫn cả máu ho ra từ cổ họng Xuan Hu – khiến hắn không thốt nên lời.
『……』
『Cuối cùng, ngươi tin hay không, đi con đường nào… là lựa chọn của ngươi.』
Xuan Hu nhếch môi cười nhạt với Jang Dal – người vẫn đứng bất động, đôi môi mím chặt.
『Vậy thì ta xin cáo từ. Ta sẽ ẩn thân một thời gian, nên dù có muốn tìm, ngươi cũng không thể tìm thấy ta.』
Nói xong, cơ thể Xuan Hu hòa vào bóng tối, biến mất không để lại một dấu vết.
『Cái gì…?!』
Jang Dal chớp mắt, sững người trước cảnh tượng phi lý.
Hắn cắn chặt đầu lưỡi, nghi ngờ bản thân vừa rơi vào ảo giác, nhưng… không có gì thay đổi.
Một cảm giác lành lạnh bò dọc sống lưng.
Như thể hắn vừa chứng kiến một điều gì đó không thuộc về thế giới con người.
*******************
Mancheon đứng bên cạnh, quan sát Xiaoshao điều tức, điều hòa nhịp thở, trong lòng khẽ dấy lên một tia hiếu kỳ.
Khí âm quá nặng… chẳng lẽ thể chất vốn đã như thế?
Hắn không rõ Xiaoshao tu luyện nội công tâm pháp nào trong số hai tuyệt kỹ truyền gia của họ Nangong – Vô TậnThương Thiên Thần Công hay Thiên Lôi Vương Công – nhưng cả hai đều không thiên về âm tính.
Ngay từ tên gọi đã thấy rõ ảnh hưởng Đạo giáo – dùng chữ “Thương Thiên” – và thông thường, công pháp của Đạo gia sẽ hoặc thiên dương, hoặc trung hòa âm dương. Hiếm có công pháp nào tích tụ thuần âm như thế.
Nhưng… cũng giống như hắn từng song tu hai tâm pháp: Toàn Chân Tâm Pháp và Bất Động Tâm Pháp, biết đâu Xiaoshao cũng có một lối tu luyện thứ hai, được điều chỉnh riêng cho cơ thể.
Hắn lặng lẽ quan sát Xiaoshao – đôi mắt nhắm hờ, hơi thở đều đặn, nét mặt yên bình.
Một gương mặt nhỏ nhắn, mang theo vẻ mong manh.
Một cô gái yếu đuối khoác lên mình trách nhiệm quá lớn, mang thanh Vương Kiếm nặng hơn cả thân thể, và cứ nhất mực nhận mình là nam nhân.
Một đóa hoa mỏng manh đang cố gắng gánh vác vận mệnh nặng nề.
Khi hắn còn đang mải miên man suy nghĩ, Xiaoshao mở mắt, đôi đồng tử màu xám bình tĩnh nhìn hắn.
『Cảm ơn huynh đã ở bên canh chừng… dù bản thân cũng đang bị thương.』
『Người liều mình dùng Vương Kiếm trong lúc vẫn còn bị nguyền chú là huynh. Ta cũng chỉ là trả lại một phần ân tình.』
『Biết nghĩ cho người khác, không màng công lao của mình… Sư huynh đúng là một vị đại hiệp.』
Ánh mắt ngưỡng mộ của Xiaoshao khiến Mancheon khẽ chột dạ. Cảm giác ấy… thật khó chịu.
Hắn biết mình không phải là đại hiệp gì cả.
Hắn chỉ sống theo ý mình.
Thích thì học, muốn thì làm. Vui thì cười, buồn thì khóc. Gặp người cần cứu thì cứu. Chỉ đơn giản vậy thôi.
Chẳng qua là những hành động bốc đồng đó… lại tình cờ mang về kết quả tốt.
Nhưng… giải thích như vậy thì dài dòng và cũng không hay ho gì, nên hắn chuyển chủ đề.
『Thôi bỏ đi, đừng khách sáo. Chúng ta cứu mạng lẫn nhau mà. Cứ gọi “Sư huynh – đệ” chi cho mệt. Sao không kết nghĩa huynh đệ luôn đi?』
Hắn không chỉ đề nghị để đánh trống lảng. Hắn thực sự muốn thân thiết hơn với Xiaoshao – và đương nhiên, là với các bí kỹ của nhà họ Nangong.
Vô TậnThương Thiên Kiếm Pháp, Vương Kiếm, và cả Thiên Lôi Kiếm Khí – loại phù chú đặc biệt khiến kiếm bùng phát lôi điện. Tất cả đều là tuyệt kỹ bất truyền.
Nếu đã là huynh đệ kết nghĩa, việc trao đổi võ học cũng hợp lý, không quá khó xử.
Hắn tưởng tượng ra tình huynh đệ lý tưởng: ăn cùng nhau, tắm suối nóng cùng nhau, luyện kiếm cùng nhau, chia sẻ tuyệt học.
Một tình bằng hữu đẹp như trong mộng.
Thế nhưng… Xiaoshao lại thở dài.
Khuôn mặt y tối lại – không phải vì từ chối, mà vì lo lắng cho hắn.
『Huynh đã đắc tội với quá nhiều người chỉ vì giúp ta rồi. Nếu cứ dây dưa nữa… sẽ rất nguy hiểm cho huynh.』
Là một lời khuyên chân thành – hay đúng hơn, là lời cầu xin – rằng hắn nên dừng lại trước khi quá muộn. Nhưng lời khuyên ấy, với Mancheon, chẳng có tác dụng gì cả.
『Đó không phải chuyện huynh quyết định được, huynh đệ Nangong à.』
Hắn dứt khoát nói, bước lên, phá tan lớp rào chắn mà Xiaoshao dựng lên giữa hai người.
『Kết bạn, kết thù… là chuyện không thể tránh khỏi khi còn sống giữa thế gian này. Nếu muốn yên thân, sao không lên núi sống ẩn?』
Chỉ cần còn ở lại hồng trần, thì mâu thuẫn là điều tất yếu. Xiaoshao ngẩng đầu nhìn người đối diện – cách hắn thản nhiên, gần như kiêu ngạo mà phẩy tay mọi rắc rối – thật khiến người ta vừa bực vừa… nhẹ lòng.
Như cơn gió mát lướt qua một gian phòng ngột ngạt.
Y chợt hiểu vì sao bản thân đã chăm chú nhìn Mancheon đến thế. Vì hắn đã mang theo không khí – thứ không khí trong lành hiếm hoi giữa bầu trời u ám này.
『Vậy từ giờ cứ gọi ta là “Sư huynh Sima” đi.』
Huynh ấy quả là một người giản dị và thẳng thắn. Nét cười khẽ hiện trên môi Xiaoshao.
Mắt họ giao nhau. Ánh mắt màu hổ phách của Mancheon như vì sao lấp lánh, ánh mắt xám tro của Xiaoshao phản chiếu ánh trăng dịu dàng. Mancheon chìa tay ra, và lần này, Xiaoshao là người đưa tay nắm lấy.
『…Sư huynh Sima, thực ra… đệ có chuyện muốn nói.』
Và rồi, trong giọng nói dịu dàng pha chút ngập ngừng, Xiaoshao thổ lộ một bí mật – với người huynh đệ đầu tiên trong đời.
******************
Hóa ra Xiaoshao mười chín tuổi – lớn hơn Mancheon.
Y không phải là “đệ Nangong”, mà là Tỷ tỷ Nangong mới đúng.
Mancheon thầm nghĩ như vậy, ánh mắt không rời khỏi Xiaoshao đang lom khom lục lọi phòng của Tang Meiniang để tìm thuốc hạ sốt cho các võ giả trẻ tuổi còn đang mê man.
Cảm nhận được ánh nhìn ấy, Xiaoshao ngẩng đầu nghiêng nhẹ, đôi mắt xám tro thoáng ánh thắc mắc. Dù không hề cố tình, từng cử động nhỏ nơi cô lại mang một nét gì đó mềm mại, bản năng – như thú hoang giữa tuyết – đáng yêu đến lạ.
****************
Trong giờ khắc trước bình minh, khi ánh trăng nhạt dần và những tia sáng đầu tiên bắt đầu nhuộm hồng bầu trời,
Gwahae – trong khi Jegal Liang vô tình trở thành người cùng nhập định – đang chiến đấu trong tâm cảnh để giành lại quyền kiểm soát thân thể, rèn luyện khả năng thuần hóa sức mạnh long huyết của mình.
Một không gian kỳ lạ – bầu trời đêm phủ đầy tinh tú, bên dưới là biển xanh vô tận và tĩnh lặng.
Một con mãng xà khổng lồ, và một thiếu nữ mắt xanh đang đối diện nhau.
[■■■■■-!!!]
Thế giới run rẩy trước tiếng gầm của Bán Long – sinh vật mang hình hài gần với rắn hơn là rồng. Thân thể Gwahae chấn động, nhưng cô không hề lùi bước.
Mancheon từng chiến đấu với con quái vật này khi cô mới chỉ mười ba tuổi, chỉ để bảo vệ cô khỏi chính bản thân mình – khỏi cơn điên cuồng của sức mạnh long huyết mất kiểm soát.
Đôi mắt cô – xanh thẳm như đại dương – lóe lên tia sáng mãnh liệt.
Nếu không thể chế ngự được sức mạnh long huyết, cô sẽ không bao giờ có thể gặp lại Mancheon. Côsẽ lại làm tổn thương người ấy.
Vì vậy… cô không được phép do dự. Không được phép bỏ cuộc.
Gwahae tiến về phía trước – băng qua biển, băng qua bóng tối, để đến bên Mancheon.
Cô đã mạnh hơn – vì đã đánh mất hơi ấm, vì đã khuyết mất một nửa tâm hồn.
Và cô sẽ không bao giờ để bị tách khỏi người ấy một lần nào nữa. Bởi cô thuộc về Mancheon, và Mancheon cũng là của cô.
Họ là MancheonGwahae (瞞天過海).
[■■■■■■-!!!]
Linh cảm thấy nguy hiểm, con Bán Long quất đuôi dữ dội, khuấy động mặt biển, cố giữ cô ở lại. Nhưng Gwahae không hề bị lay chuyển.
Bán Long đấu với con người – cô không thể kéo dài cuộc chiến. Phải dốc toàn lực ngay từ đầu.
Cô bước chân trái lên, hơi hạ thấp người, hai tay xoay tròn trong không trung, tụ khí. Hai con rồng xoắn quanh cánh tay cô.
Song Thủ Chiến Pháp.
Tả – Hữu: Hàn Long Thập Bát Chưởng – Thiên Long Sám Hối.
Hai con rồng bằng năng lượng gầm lên, thân hình cuộn tròn rồi đồng loạt lao về phía Bán Long.
Không còn là chưởng pháp – đó là sóng. Một làn sóng mang theo uy lực áp đảo, không thể ngăn cản.
Song Long Triều.
Làn sóng chấn động ấy cuộn trào, cuốn phăng con Bán Long – xé toạc nó thành từng mảnh.
Cuộc chiến… đã kết thúc.
******************
Thiếu nữ ấy, mới chỉ mười sáu tuổi, nhưng đã vượt qua giới hạn của nhất lưu võ giả và bước vào cảnh giới Tông Sư, chầm chậm mở mắt.
Đôi mắt xanh biếc như biển sớm mai bừng sáng. Jegal Liang, giật mình, đánh rơi quân cờ đang cầm trong tay.
『Ta phải nhắc thằng nhóc Mancheon… cư xử cho lễ độ hơn mới được.』
Ngay cả Jegal Liang – kẻ hiếm khi công nhận tài năng của người khác – cũng không thể phủ nhận thực lực phi thường của cô.
『Ta, Jegal Long Quái, một trong Thập Đại Cao Nhân, thừa nhận sức mạnh của ngươi. Gwahae, ngươi chính là…』
Người tự xưng là kẻ mạnh nhất hiện tại, đã thốt lời tán dương dành cho kẻ sẽ mạnh nhất trong tương lai.
『…một thiên tài trong các thiên tài – kẻ lừa dối trời xanh, vượt biển mà đi.』
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
