Sống Sót Như Một Kẻ Tàn Tật Trong Chốn Giang Hồ

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2259

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 69

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 67

Web Novel - Chương 55 ✦ Hối Hận, Hoang Tàn, Giác Ngộ (4) ✦

Chương 55 ✦ Hối Hận, Hoang Tàn, Giác Ngộ (4) ✦

Vở kịch kết thúc trong tiếng vỗ tay vang rền và những tràng reo hò phấn khích của khán giả.

Màn rượt đuổi được thể hiện bởi những võ giả thực thụ, và đặc biệt là bài thơ tình ở đoạn cuối, đã nhận được vô số lời khen – tái hiện trọn vẹn hình ảnh một vị thần lăng nhăng nhưng lãng mạn: Sakra Devanam Indra.

Người hướng dẫn, hài lòng với phần thể hiện, đã thưởng thêm ngoài số tiền thỏa thuận ban đầu.

Nhưng có một vấn đề…

Xiaoshao đang hờn dỗi.

Lý do thì rõ ràng: chính cái ôm không hề có trong kịch bản đó.

『Ai cũng đang nhìn mà…! Vậy mà huynh lại… lại còn cười cái kiểu đắc ý đó với ta nữa… ta… giận rồi.』

Giọng điệu và biểu cảm của cô cho thấy… thật ra không giận lắm.

Dù hắn có thấy hơi áy náy khi nhìn thấy khuôn mặt phụng phịu ấy – cái cách cô đi trước, má hơi phồng lên, cố giấu mặt mình – hắn vẫn thấy cô đáng yêu đến lạ.

Nhưng… dù sao cũng là lỗi của hắn. Tự tiện ứng biến mà không hề bàn bạc trước.

Không thể làm ngơ.

Hắn bước đến sau lưng Xiaoshao.

『Đệ có chuyện muốn nói, Đại tỷ Nangong.』

Giọng anh dịu lại, nghiêm túc hơn thường ngày – không còn sự đùa cợt trong đó.

Cô dừng bước.

Dù khi nãy bị ôm bất ngờ, cô không thực sự giận hay khó chịu.

Nhưng…

Dù là nữ nhi, cô vẫn đang mang thân phận “Thiếu gia Nangong” – người thừa kế dòng họ Nangong. Một nam nhân.

Không thể để lộ cảm xúc, không thể để lộ trái tim đang đập nhanh, nhất là trước mặt người khác.

Cô sinh ra là nữ, nhưng buộc phải sống như một nam nhân.

Vì vậy, không thể đỏ mặt khi bị trêu ghẹo.

Không thể yếu lòng khi thấy một “Thiếu gia Sima” nghèo kiết xác mà vẫn ấm áp, lại có đôi lúc yếu đuối như một đứa trẻ cần được che chở.

Cô siết chặt tay, áp lại nét mặt vô cảm, xoay người định đáp…

…và chạm ngay vào lồng ngực rộng lớn trước mặt.

Mancheon đã tiến lên một bước.

『Cứ đứng thế này một chút.』

Cô sững người.

Một bàn tay – bàn tay của một người đàn ông – nhẹ nhàng, gần như dịu dàng, vuốt dọc mái tóc cô.

Tất cả sự phòng bị tan vỡ. Gò má cô bất giác ửng hồng.

Thân hình nhỏ nhắn bị bao trùm bởi cánh tay dài và lồng ngực rắn chắc. Cô căng cứng người. Tai đỏ lên.

Một khoảnh khắc như kéo dài vô tận.

Rồi bàn tay ấy rút lại.

『Được rồi. Giờ thì tỷ có thể quay lại rồi.』

Xiaoshao khẽ đưa tay lên sau đầu. Chạm phải một dải lụa quen thuộc.

Một dải lụa đỏ óng ánh như vảy cá đang rủ xuống sau lưng cô.

Chính là dải lụa cô đã đeo khi đóng vai tiên nữ trong vở diễn.

『Công tử Sima… cái này là…?』

Cô ngẩng đầu, bối rối nhìn hắn. Mancheon không còn nụ cười nghịch ngợm như mọi khi. Chỉ là ánh nhìn nghiêm túc – và nụ cười dịu nhẹ.

『Ta thấy hình như tỷ thích nó. Nên ta… bớt lại một phần thù lao, mua cho tỷ.』

『Nhưng…! Ta thật sự cảm kích, nhưng… món đồ đẹp thế này không hợp với ta đâu. Hay là… để ta trả lại—』

Những lời từ chối ngập ngừng của cô bị ngắt ngang.

『Chẳng phải mẹ tỷ từng nói kiểu tóc đó rất hợp sao? Đừng lo người khác nghĩ gì. Vứt đi thì uổng lắm.』

Đôi mắt hổ phách kia nhìn xuyên qua lớp ngụy trang mỏng manh, nhìn thấy cô gái bên dưới lớp vỏ thiếu gia.

『Và hơn hết… nó hợp với tỷ thật. Đừng lo lắng gì cả.』

“……”

Mancheon cúi đầu, chắp tay trước ngực – trang trọng như một lễ bái.

Còn Xiaoshao… quay mặt đi, gò má vẫn còn đỏ ửng. Tay cô vô thức vuốt nhẹ mái tóc – chạm vào dải lụa đỏ kia.

『Ta cũng phải xin lỗi. Đã kéo tỷ vào màn ứng biến ngẫu hứng ấy. Lúc đó ta chỉ bị cuốn theo cảm xúc, nhưng… vẫn là ta sai.』

Hắn không muốn tạo khoảng cách bằng sự khách sáo giả tạo, nhưng cũng không thể xem nhẹ chuyện này. Đó là thiếu tôn trọng.

Và hơn hết, Xiaoshao là người có thể trở thành sư phụ tương lai của hắn, truyền thụ những tuyệt học của họ Nangong.

Phải có thái độ.

『Xin tỷ tha lỗi cho sự vô lễ của đệ, Đại tỷ.』

Xiaoshao nhìn người thiếu niên đang thật lòng xin lỗi trước mặt mình… rồi khẽ thở dài – một tiếng thở nhẹ, mang theo chút bất đắc dĩ, chút cảm thông.

Gió tối lướt qua, khiến mái tóc xám tro và dải lụa đỏ kia khẽ lay động dưới ánh trăng.

『Huynh đúng là người biết cách xoay chuyển tình thế, Thiếu gia Sima.』

Cô mỉm cười – nụ cười nhẹ, dịu dàng, có phần vụng về – như thể cô chưa quen với sự chân thành như vậy.

Và thấy rằng cơn giận đã tan, Mancheon ngẩng đầu lên và… nháy mắt.

『Đó cũng là một phần sức quyến rũ của ta mà. Cảm ơn vì đã tha thứ.』

Phải tranh thủ khi sắt còn nóng.

Hắn cầm lấy cây gậy, giữ nguyên bầu không khí dễ chịu ấy, vui vẻ nói:

『Lúc nãy mình chưa ăn xong bữa vì vở kịch. Về quán trọ ăn tiếp đi, ta mời. Xem như tạ lỗi.』

『Nhưng… huynh vừa tặng ta món quà rồi mà…?』

Xiaoshao sờ tay lên tóc, ngạc nhiên nghiêng đầu.

Cô cứ tưởng dải lụa đỏ này là quà xin lỗi – để dỗ dành cô đang giận.

Nhưng Mancheon chỉ mỉm cười – một nụ cười tự nhiên, tự tin – và đáp:

『Ta tặng vì thấy nó hợp với tỷ. Vì ta muốn tặng. Vậy thôi.』

Một cơn gió mát lướt qua gò má Xiaoshao.

Lễ hội ngoài kia vẫn còn nhộn nhịp người qua lại.

Nhưng con phố họ đi qua thì yên tĩnh, chỉ có ánh trăng rọi xuống, kéo dài bóng hai người trên nền đất.

Và trái tim của một cô gái trẻ khẽ run lên… vì những lời chân thành của một thiếu niên què.

******************

Tối hôm đó, tại Yakbang Quán trọ ở huyện Trạch Thực…

Xiaoshao ngồi một mình trong phòng, nâng món trâm cài mà Mancheon tặng, nghiêng đầu qua lại, ngắm nghía nó trong chiếc gương nhỏ.

Dải lụa đỏ khẽ đung đưa theo từng cử động – lấp lánh như vảy cá dưới ánh đèn.

Nhưng rồi…

Cô khẽ thở dài, đặt gương xuống.

Một luồng sát khí dày đặc, ngột ngạt, đang len lỏi vào phòng cô từ bên ngoài.

“Nếu ngươi không ra, ta sẽ giết sạch người trong quán trọ đêm nay.”

Một tiếng thì thầm vọng đến – không hề che giấu sát ý.

Một sự khiêu khích trắng trợn.

Xiaoshao đứng dậy.

Tựa vào vách tường cạnh giường – thanh kiếm của cô đang lặng lẽ chờ đợi, vỏ kiếm khảm ngọc hồng, lấp lánh ánh lạnh trong bóng tối.

Như đang giận dỗi.

Như đang oán trách.

Như muốn được rút ra – được vung lên.

Dù cô đã cố giấu nó đi.

Dù chính tay cô đã nhốt nó lại – chỉ vì muốn tránh tai ương.

Cô đã không dùng nó khi thi triển Vương Kiếm, vì sợ bị nhận diện.

Nhưng có vẻ nó đang giận.

Giận vì cô đã dùng kiếm khác.

Vì lý do nào đó… cô chợt nhớ đến Mancheon – người đang ngủ ở phòng bên.

Huynh ấy sẽ ổn chứ?

Đây là thanh kiếm biến lời sấm truyền thành định mệnh.

Là thanh kiếm… mà cô không nên rút ra.

Nhưng lúc này – cô cần đến sức mạnh của nó.

Xiaoshao rút kiếm.

Tiếng ngân nhẹ vang lên như tiếng thở dài trong đêm.

Khí tức của nó ngạo nghễ, lạnh lẽo, tha thiết đến mức không thể chối từ.

Một sức nặng lạnh buốt đổ lên cánh tay cô.

Như số phận vừa được xác lập.

Đã đến lúc…

Cô một lần nữa trở lại là Nangong Xiaoshao – Kiếm Long của Trung Nguyên.

***********************

Ở vùng ngoại ô thị trấn, giữa cánh đồng ngập ánh trăng, gió lạnh thổi vút qua lớp cỏ cao…

Một kẻ đeo mặt nạ – tay ôm một vật dài được bọc vải, trông như thanh kiếm.

Và Xiaoshao – tay đặt lên chuôi kiếm bên hông.

Hai người đối diện nhau.

『Ta là Ngón Đeo Nhẫn – một trong Lục Chỉ của Huyết Sát .』

『Khí tức của ngươi… vượt xa thân hình bé nhỏ ấy. Nhưng vẫn chưa đủ để sánh ngang Jang Dal.』

Một lời giới thiệu – kèm theo khiêu khích.

Nhưng Xiaoshao không đáp lại.

Cô chỉ lặng lẽ bước tới, rút kiếm.

Thập Thiên Kiếm.

Năm thanh kiếm truyền thuyết do Âu Dã Tử – đại tông sư kiếm rèn thời Xuân Thu – chế tạo:

Trạm LưCự KhuyếtThắng TàNgọc Trường, và Thuần Quân.

Ba thanh kiếm khác do Âu Dã Tử và đệ tử Càn Tương rèn:

Long UyênGongbu (Công Bộ), và Thái A.

Hai thanh cuối cùng là Càn Tương và Mạc Tà – rèn bởi đôi vợ chồng kiếm sư.

Mười thanh – mỗi kiếm mang sức mạnh quyến rũ, đầy ma lực.

Bảo vật mà mọi kiếm khách trong thiên hạ đều thèm khát.

Nhưng trong mười thanh ấy… có một thanh tuyệt đối không được rút, không được công khai sở hữu.

Một thanh kiếm chỉ chọn vua làm chủ.

Một thanh kiếm, khi được rút ra… sẽ tuyên chiến với vương triều hiện tại, khiến chủ nhân mang danh phản nghịch.

Và giờ, cái tên ngạo nghễ ấy lại vang lên trong đêm:

『Hiện thân đi, Trạm Lư.』

Soạt—

Vị công chúa kiêu kỳ – che giấu chân thân khỏi kẻ phàm tục – nay đã vâng mệnh vua mà xuất hiện.

Thanh kiếm tỏa ánh lam đen, u trầm mà sắc lạnh, chém rách màn đêm.

Luồng khí kiếm ấy – vượt qua cả ánh trăng – khiến Ngón Đeo Nhẫn, sát thủ của Huyết Sát , không khỏi bật cười khẽ.

Một nụ cười… nửa sợ hãi, nửa háo hức.

Cảm giác như ngàn kim châm xuyên da thịt – lạnh buốt xương tủy.

『Không lạ gì khi hắn bỏ chạy.』

(Mặc dù Jang Dal rời đi để tránh vướng thêm vào gia tộc Tư Mã… giờ thì chẳng còn quan trọng nữa.)

Tin đồn rằng hậu nhân nhà Nam Cung từng rút Trạm Lư… ta cứ tưởng là bịa đặt…

Bởi lẽ, Trạm Lư chỉ cho phép vương tộc sử dụng – khiến nhiều nhà sưu tầm cả đời chỉ mong được thấy lưỡi kiếm ấy một lần.

Và Ngón Đeo Nhẫn, trước khi thành sát thủ, vốn là một kiếm khách.

Hắn từng mơ được thấy – thậm chí là giao đấu với Trạm Lư, thanh kiếm được ca tụng là mạnh nhất trong Thập Thiên Kiếm.

Hắn đưa tay về phía thanh kiếm bọc vải của mình…

Muốn rút kiếm, đối đầu.

Nhưng không kịp.

Đầu hắn đã lìa khỏi cổ.

Kiếm Vương Chi Kiếm – thi triển ngay khoảnh khắc hắn còn chưa nhận ra mình đã chết.

Không phải hắn yếu.

Chỉ là…

Xiaoshao – khi cầm Trạm Lư quá mạnh.

Không bận tâm đến cái xác dưới chân, Xiaoshao khẽ đưa tay chạm vào dải lụa đỏ trên tóc mình.

『Hy vọng… không dính máu…』

『Đây là quà của Công Tử Sima mà…』

Trên cánh đồng ngập ánh trăng, chỉ còn một xác người.

Và một cô gái trẻ – đứng một mình trong đêm – ánh mắt lo lắng.

Dải lụa đỏ khẽ lay trong gió.

***********************

 Thập Thiên Kiếm – Mười Thanh Kiếm Truyền Thuyết Trong Lịch Sử Trung Hoa

Thập Thiên Kiếm là danh xưng chỉ 10 thanh thần kiếm nổi danh trong văn hiến Trung Hoa, đặc biệt trong thời Xuân Thu – Chiến Quốc. Hầu hết gắn liền với danh kiếm sư Âu Dã Tử (Ou Yezi) và các truyền thuyết vương giả. Mỗi thanh kiếm mang một tên gọi, một khí chất và ý nghĩa riêng biệt.

1. Trạm Lư (湛卢 – Zhanlu): Thanh kiếm nổi tiếng nhất do Âu Dã Tử rèn. Ánh kiếm trầm lặng như hồ sâu, mang khí chất của bậc vương giả. Ai rút được nó sẽ bị xem như thách thức triều đình đương thời.

2. Cự Khuyết (巨阙 – Juque): Thanh kiếm nặng và sắc đến mức có thể chém sắt như bùn. Được chế tạo cho Ngô vương Hạp Lư. Mang hình tượng sức mạnh tuyệt đối.

3. Thắng Tà (胜邪 – Shengxie): “Chế phục tà ác” – thanh kiếm này được cho là có thể trấn áp ma tà. Tên kiếm mang tính chất đạo đức, đại diện cho chính nghĩa.

4. Ngư Trường (鱼肠 – Yuchang): Thanh kiếm ngắn, ẩn trong ruột cá, gắn liền với truyền thuyết sát thủ Chuyên Chư giết Ngô vương Liêu. Tượng trưng cho mưu lược và quyết đoán.

5. Thuần Quân (纯钧 – Chunjun): Còn gọi là “Thuần Quân Chi Kiếm”, là thanh kiếm cuối cùng trong ngũ kiếm của Âu Dã Tử. Được đồn là có hoa văn như rồng cuộn – là kiếm của bậc hiền giả.

6. Long Uyên (龙渊 – Longyuan): Kiếm do Âu Dã Tử cùng đệ tử Càn Tương (Gan Jiang) rèn nên. Mang tên hồ Long Uyên – linh khí trầm tĩnh, là kiếm hộ quốc.

7. Công Bộ (工布 – Gongbu): Là thanh kiếm có hoa văn “công công” tinh xảo. Khả năng cắt xuyên giáp – được xem là tuyệt phẩm kỹ thuật rèn thời cổ đại.

8. Thái A (泰阿 – Tai’a): Thanh kiếm dùng để trấn quốc, từng truyền cho các vị vua nước Sở. Kiếm khí uy nghi, đại diện cho quyền lực và thống lĩnh.

9. Càn Tương (干将 – Gan Jiang): Thanh kiếm do chính Càn Tương rèn cho Ngô vương. Cặp đôi với Mạc Tà – thanh kiếm do vợ ông là Mạc Tà rèn. Gắn liền với bi kịch và trung nghĩa.

10. Mạc Tà (莫邪 – Moye): Thanh kiếm nữ tính, mềm mại mà sắc bén. Cùng với Càn Tương tạo nên truyền thuyết vợ chồng luyện kiếm cảm động.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!