Sở Hữu Kỹ Năng Bá Đạo Ở Dị Giới, Tôi Vô Song Tại Thế Giới Thực

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

(Đang ra)

Tình yêu bắt đầu từ bây giờ

历史的幽灵_Theghostofhistory

Phương Nguyệt liếm môi, trong đôi mắt đỏ như máu không biết từ lúc nào đã hiện lên một trái tim đầy dục vọng.

1 3

Slayers Đặc Biệt

(Đang ra)

Slayers Đặc Biệt

Hajime Kanzaka

Tuyển tập các truyện ngắn xoay quanh thế giới Slayers.

36 1544

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

(Đang ra)

The Infinite Magician: I Was Persecuted as a Commoner Without Mana, But I Actually Have Unlimited Mana

Leonard D

Rest, một thiếu niên mang trong mình hai dòng máu quý tộc và bình dân, từng bị chẩn đoán là "vô ma lực". Nhưng đó thực chất là một lời dối trá; sự thật là cậu sở hữu một nguồn ma lực vô tận.

12 2

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

(Đang ra)

Sentenced to Be a Hero: The Prison Records of Penal Hero Unit 9004

Rocket Shokai

Nhưng khi Zairo Forbarz—thành viên Đơn vị Dũng giả Trừng phạt 9004, kẻ mang tội danh "Kẻ giết Nữ thần"—buộc phải lập khế ước với một Nữ thần mới vừa bị đánh thức, định mệnh trớ trêu của họ bắt đầu. Li

131 1134

Bản Rhapsody của hình nhân

(Đang ra)

Bản Rhapsody của hình nhân

オーメル

--Chúng ta, trung thành tuyệt đối--Vào ngày 1 tháng 1 năm 2067, thế giới bị đẩy vào địa ngục.Năm cánh cổng không gian mở ra trên khắp thế giới.

220 1112

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

42 1254

Tập 18 - Chương 4: Biến Dị Cấp 4

Chương 4: Biến Dị Cấp 4

Trong khi nhóm Yuuya đang thư giãn tại lữ quán.

Nhóm Night ở nhà trông coi cũng đang tận hưởng thời gian theo cách riêng của mình.

"Gâu..."

"Ụt~!"

"Chíp! Chíp!"

Bên cạnh Night đang ngủ trưa, Akatsuki và Ciel vui vẻ chơi đuổi bắt.

"Meo~"

"Puo?"

Ở một góc khác, Stella đang nằm phơi nắng, và Don thấy vậy cũng bắt chước nằm phơi nắng theo.

Ban đầu, bầu không khí rất yên bình, nhưng cuộc rượt đuổi của Akatsuki ngày càng hăng, khiến cậu chàng vô tình giẫm phải đuôi của Stella đang nằm phơi nắng.

"MEOOOOOO!"

"Ụt?"

Tuy nhiên, Akatsuki không nhận ra mình đã giẫm phải đuôi Stella mà vẫn tiếp tục đuổi theo Ciel.

Thấy vậy, Stella lẳng lặng bùng nổ cơn giận, lao tới tấn công Akatsuki.

"KHÈEEEE!"

"Ụ-Ụt!?"

Akatsuki chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, cứ thế bị cú húc của Stella thổi bay đi một đoạn xa.

"Meo."

Sau khi hất văng Akatsuki, cơn giận của Stella tạm lắng xuống, cô nàng định quay lại phơi nắng tiếp.

Nhưng mà...

"ỤTTTTTTTT!"

"Meo?"

Akatsuki bị hất văng gầm lên giận dữ, trừng mắt nhìn Stella.

Vốn dĩ nguyên nhân bắt đầu từ việc Akatsuki giẫm đuôi Stella, nhưng vì cậu chàng không nhận ra điều đó, nên đối với Akatsuki, việc này chẳng khác nào tự nhiên bị Stella lao vào tấn công.

Thế nên cậu chàng mới tức giận với Stella.

Ngược lại, Stella không hiểu sao Akatsuki lại giận, cô nàng trừng mắt lại như muốn nói "người phải giận là tôi mới đúng".

Và rồi...

"ỤTTTTTTTT!"

"MEOOOOOO!"

Cả hai lao vào nhau cùng lúc, lăn lộn như một cục bột tròn vo.

Trong khi cả hai đang khua tay múa chân tranh chấp, Ciel có vẻ tưởng chúng đang chơi đùa nên cũng lao vào theo.

"Chíp chíp. Chíp!"

"Ụt!?"

"MEO!"

Ba con vật quấn lấy nhau phức tạp, Don thấy vậy cũng bắt chước lao thẳng vào khối hỗn độn đó.

"Puooooo!"

"Ụ-Ụt!?"

"Ch-Chíp!"

"Meo meo!?"

Ba con vật vừa nãy còn đang đánh nhau, nhưng trước trọng lượng của Don thì không thể nào chống đỡ nổi, bèn hoảng hốt định tách ra.

Nhưng không kịp nữa, cả ba bị Don đè bẹp dí.

"Ụt..."

"Ch-Chíp..."

"Meo..."

"Puo ♪"

Là Thần Thú được tạo ra bởi vị thần của Trái Đất, Don từng bị coi như nô lệ của các vị thần, ý chí của bản thân luôn bị phớt lờ.

Có lẽ vì quá khứ đó mà tính cách của Don rất ngây thơ, giờ đây khi đã trở thành gia đình của Yuuya, cậu chàng thường bắt chước hành động của nhóm Night.

Và lần này cũng vậy, theo dòng sự kiện, cậu chàng tham gia vào cuộc vui đùa của nhóm Akatsuki, kết quả là làm ba đứa kia một phen khốn đốn.

"Gâu..."

Lúc này, Night – người vẫn luôn quan sát tình hình – đứng dậy với vẻ mặt "hết cách", tiến lại gần chỗ Don.

Sau đó, cậu ngoạm lấy gáy Don và kéo ra khỏi ba con kia.

"Puo?"

Don ngơ ngác không hiểu sao mình bị kéo ra.

"Gâu. Gâu."

"Puo? Puooo..."

Nhưng khi Night giải thích cặn kẽ rằng ba đứa kia đang gặp rắc rối và cơ thể Don rất nặng, Don tuy có chút buồn bã nhưng cũng gật đầu hiểu chuyện.

Ba con vật được giải cứu lộ vẻ mặt hối lỗi, xin lỗi Night.

"Ụt..."

"Chíp..."

"Meo..."

"Gâu. Gâu."

Night sủa một tiếng như muốn nhắc nhở "lần sau phải cẩn thận đấy", rồi quay lại ngủ tiếp.

『...Thiệt tình, làm cái trò gì không biết...』

Thấy cảnh tượng đó, Ouma lầm bầm vẻ ngán ngẩm.

Kuuya tiến lại gần Ouma.

"Thôi mà, cũng tốt chứ sao. Đây là bằng chứng của hòa bình đấy."

『Dù vậy thì cũng hòa bình quá mức rồi.』

"Đúng là thế thật, nhưng trước đây chúng ta đã phải chiến đấu liên miên rồi, cứ để chúng vui vẻ chút đi."

『...Thôi được. Bản thân tên chủ nhân Yuuya của chúng cũng hoàn toàn chìm đắm trong chế độ hòa bình rồi còn gì.』

"Hình như cậu ấy đang đi nghỉ ở lữ quán nhỉ. Chà, suối nước nóng à. Tuyệt thật đấy."

Kuuya nói như thể đang hồi tưởng lại quá khứ.

『Hừ. Chỉ là ngâm mình trong nước nóng thôi mà.』

"Gì cơ? Ngài Ouma ghét tắm bồn sao?"

『Không hẳn là ghét, nhưng ta muốn nói là nó chẳng khác gì tắm nước lạnh cả.』

Trước câu nói quá cực đoan của Ouma, Kuuya cười khổ.

"Thì ngài Ouma là rồng mà. Cấu tạo cơ thể dĩ nhiên là khác rồi... Con người mà chỉ tắm nước lạnh thì sẽ bị cảm đấy."

『Đúng là sinh vật yếu ớt.』

"Thôi nào. Quan trọng hơn là ở lữ quán chắc sẽ có nhiều món ngon, mong là Yuuya có thể thư giãn thoải mái."

『Cái gì!?』

Ouma phản ứng dữ dội trước lời nói của Kuuya.

『Này, ngươi vừa nói gì?』

"Hả, ý ngài là chuyện gì?"

『Chuyện đồ ăn ấy!』

"Đồ ăn? À, mấy món ngon ở lữ quán ấy hả────"

『Đ-Đồ ăn ở cái nơi gọi là lữ quán đó ngon lắm sao!?』

Trước sự quan tâm ngoài dự đoán của Ouma, Kuuya hơi bị áp đảo nhưng vẫn gật đầu.

"T-Tất nhiên rồi. Ngoài việc nguyên liệu được tuyển chọn kỹ càng, thì ở đó còn phục vụ những món mà ở nhà khó có dịp được ăn nữa."

Nghe Kuuya giải thích, Ouma lảo đảo lùi lại.

『C-Cái gì cơ... Không thể cứ thế này được!』

"Ng-Ngài Ouma?"

Kuuya gọi với theo nhưng Ouma chẳng còn nghe thấy gì nữa, ông ta vội vã chạy đến chỗ Meiko đang dọn dẹp trong nhà.

『Này, Meiko!』

"Ơ? Ngài Ouma? C-Có chuyện gì vậy ạ?"

Meiko ngạc nhiên trước vẻ mặt đằng đằng sát khí của Ouma.

Ouma nhìn thẳng vào mắt Meiko và nói:

『Bữa tối hôm nay, hãy làm đồ ăn lữ quán!』

"Hả... Hảaa!?"

Trước yêu cầu vô lý đùng đùng của Ouma, Meiko ngỡ ngàng, nhưng Ouma vẫn tiếp tục.

『Nghe nói đồ ăn lữ quán gì đó ngon lắm. Ta cũng muốn ăn. Thế nên, Meiko, ngươi hãy làm đi.』

"T-Tự nhiên ngài nói vậy... Vốn dĩ ở đây đâu phải lữ quán, nguyên liệu cũng không có đủ..."

『Cái gì!? Trong đám ác ý bên trong ngươi, không có kẻ nào biết làm đồ ăn lữ quán sao!?』

"C-Có thể là có, nhưng tôi cũng không thể tùy tiện sử dụng kinh nghiệm đó một cách tự do được..."

『Gì cơ... V-Vậy nghĩa là ta không được ăn đồ ăn lữ quán sao...!?』

"Xin lỗi ngài... nhưng đúng là như vậy ạ."

Bị từ chối thẳng thừng, Ouma lại lảo đảo lùi lại.

Thấy Ouma đáng thương như vậy, Meiko vội vàng nói đỡ.

"D-Dù tôi không làm được, nhưng chúng ta có thể nhờ chủ nhân đưa đến lữ quán mà!"

『...Gì cơ? Yuuya á?』

"Vâng! Chủ nhân chắc chắn cũng sẽ rất vui nếu được đi chơi cùng ngài Ouma và mọi người."

Nghe vậy, Ouma trầm ngâm một chút rồi thở dài thườn thượt.

『Hàaaaa... Đành vậy. Lần này đành nhịn thôi... Nhưng mà! Khi Yuuya về, ta sẽ bảo hắn lần tới phải đưa ta đi lữ quán. Tất nhiên, Meiko cũng phải nói vào đấy nhé?』

"V-Vâng ạ!"

Hài lòng với phản ứng của Meiko, Ouma di chuyển đến một chỗ thích hợp và bắt đầu ngủ.

...Bữa tối hôm đó, vì Ouma, tuy không đến mức là đồ ăn lữ quán nhưng Meiko cũng đã chuẩn bị rất nhiều món ăn cầu kỳ.

***

Ngày hôm sau.

Chúng tôi đến khu trượt tuyết nằm trong khuôn viên của lữ quán.

"Yahoo! Vui quá đi mất!"

Người đang trượt tuyết điệu nghệ vừa reo lên đó là Kaede.

Tất cả mọi người ở đây đều là người mới bắt đầu chơi trượt tuyết hoặc trượt ván, nhưng khi thử sức thì ai cũng trượt được ngon lành.

Chà, Luna và Yuti thì khỏi phải nói, Merl cũng có thần kinh vận động tốt đủ để chiến đấu, Lexia-san cũng hay chạy nhảy nên vận động cũng tốt.

Do đó, nhóm School Idol đã làm chủ được môn trượt tuyết không chút khó khăn.

Trong số đó, chỉ có duy nhất Kaori là mất chút thời gian để làm quen.

Tuy nhiên, sau khi được mọi người chỉ dạy, cuối cùng cô ấy cũng trượt được.

Nhân tiện, tôi và Merl trượt ván (snowboard), còn những người khác trượt tuyết (ski).

"Lần đầu tiên tớ được trượt trên tuyết như thế này đấy!"

"Đúng vậy... Ở thế giới của chúng ta, cùng lắm chỉ có nặn tuyết ném nhau thôi, cái này vui thật."

"Thoải mái. Cứ thế tiến về phía trước."

"Nếu lên cái phương tiện đằng kia thì sẽ được đưa lên tận đỉnh núi đúng không? Trượt từ đó xuống chắc thú vị lắm."

Nghe Merl nói vậy, Kaori cười khổ.

"M-Mọi người giỏi thật đấy... Tớ thì hơi ngại lên chỗ cao như vậy..."

"Đừng cố quá sức nhé."

"K-Không! Đã cất công trượt cùng mọi người rồi, tớ cũng muốn thử thách bản thân!"

Quyết tâm hừng hực, Kaori chăm chỉ luyện tập để tiến bộ hơn.

Nhân tiện, đội ngũ quay phim chỉ quay một chút vào đầu ngày rồi ra về, nên giờ chỉ còn lại chúng tôi.

Lúc đó, tôi có hỏi những bức ảnh này sẽ được dùng làm gì thì...

"Chà... Cái đó tùy thuộc vào giám đốc của 'Star Production' và cậu Kitaraku..."

Họ nói vậy nên rốt cuộc tôi cũng chẳng hiểu rõ lắm.

Mà chắc không có chuyện gì kỳ quặc đâu.

Gác chuyện đó sang một bên, khu trượt tuyết này có rất nhiều loại đường trượt, từ dốc đứng, đường trượt nhiều mô đất gồ ghề, cho đến đường trượt có chướng ngại vật, phù hợp cho cả người mới bắt đầu lẫn dân chuyên nghiệp.

Bỗng nhiên, Kaori nhìn thấy một đường trượt nào đó và quay sang tôi.

"A, ừm, Yuuya-san."

"Hửm?"

"Yuuya-san, ừm... anh có trượt được tuyến đường đằng kia không?"

"Hả?"

Nhìn theo hướng Kaori chỉ, tôi thấy một tấm biển ghi dòng chữ "Heaven Course" (Cung đường Thiên Đường).

"Heaven Course? Chắc là sẽ nhìn thấy cảnh đẹp như thiên đường nhỉ?"

"Không, ừm, nghe nói vì nó quá nguy hiểm, có nguy cơ đưa người ta lên thiên đường thật nên mới gọi là Heaven Course đấy ạ."

"Heaven theo nghĩa đó á!?"

Cung đường gì mà nguy hiểm thế... Đã vậy không phải địa ngục mà lại là thiên đường, nghe càng đáng sợ hơn.

Nghĩ kiểu gì thì đây cũng là cung đường dành cho dân siêu chuyên nghiệp, quá sức rồi còn gì?

Tôi mới trượt ván lần đầu hôm nay thôi đấy nhé?

Đang suy nghĩ miên man thì Lexia-san tiến lại gần.

"Nếu là ngài Yuuya thì chắc chắn làm được nhỉ!"

"Hả!?"

"Nè! Ta muốn thấy ngài Yuuya trượt một cách hoa lệ!"

"Ư!?"

Nói rồi, cô ấy nhìn chằm chằm vào tôi với đôi mắt lấp lánh.

Trước ánh mắt quá đỗi áp lực đó, tôi không thể nói KHÔNG được, rốt cuộc đành phải trượt.

Để đến được Heaven Course cần phải đi cáp treo riêng, nhưng đáng sợ ở chỗ là phải lên đến đỉnh mới biết được đường trượt như thế nào, nó nằm ở một khu vực biệt lập trong khu trượt tuyết.

Đ-Đáng sợ quá... Có thật là ổn không đây...

Nếu chỉ trượt thôi thì dùng sức mạnh cơ thể đã được thăng cấp để "lấy thịt đè người" chắc cũng xoay xở được, cùng lắm thì dùng toàn bộ sức mạnh chắc sẽ không bị thương đâu nhỉ...

Lên đến đỉnh, lần đầu tiên tôi mới được nhìn thấy cung đường.

"Ủa? Một đường thẳng...?"

Không hiểu sao cung đường trước mắt tôi trông chỉ như một đường thẳng tắp.

Chỉ là, cảm giác khu rừng bên cạnh đường trượt hơi gần quá thì phải... do ảo giác xa gần chăng?

Dù sao thì ngoài chuyện đó ra cũng chẳng thấy yếu tố nào đáng ngại. Thật sự là độ khó siêu cấp sao?

Với tôi thì càng đơn giản càng tốt.

"Yuuya-kun! Cố lên!"

"Yuuya! Bọn này kỳ vọng vào cậu đấy!"

"Mọi người đến từ lúc nào thế..."

Hóa ra nhóm Kaede đã tập trung ở gần điểm cuối của đường trượt từ lúc nào, chờ tôi trượt xuống.

...Haizz. Đã thế này thì chỉ còn nước trượt thôi.

Quyết tâm, tôi lao vút vào đường trượt.

Nhưng vừa bắt đầu trượt, tôi đã nếm mùi độ khó của cung đường này ngay lập tức.

Hóa ra, do tuyết phủ nên nhìn không rõ, toàn bộ cung đường trông như đường thẳng ấy lại lồi lõm dữ dội.

Vì thế, nếu trượt với tốc độ cao, ván trượt sẽ mất kiểm soát do các mô đất gồ ghề, khiến người trượt dễ bị ngã.

Hơn nữa, ngay tại những vị trí dễ ngã đó lại đặt các chướng ngại vật được ngụy trang màu tiệp với tuyết, nếu không quan sát kỹ thì sẽ đâm sầm vào chúng trước khi kịp lấy lại tư thế.

Thêm vào đó, độ lồi lõm rất lớn, nên dù có tránh được chướng ngại vật thì cũng dễ bị hất tung lên không trung do đà trượt.

Không, đặt chướng ngại vật ngụy trang thế này thì quá đáng rồi đấy!?

Bình thường là chấn thương nặng như chơi!

Tất nhiên, tôi cũng bị đà của ván trượt va vào mô đất hất tung lên trời.

Nếu cứ thế tiếp đất thì sẽ ngã vào chướng ngại vật hoặc mặt đất lồi lõm mất.

Nhưng...

"Hự...!"

Tôi tận dụng đà bị hất lên, vặn người hết sức, xoay dọc ba vòng trên không, vượt qua chướng ngại vật và tiếp đất một cách ngoạn mục.

Sau đó, tôi trượt men theo mép của vô số mô đất một cách điệu nghệ...

"Hả!? Đường hẹp thế!?"

Cứ thế trượt thẳng, tôi nhận ra con đường đã thu hẹp lại từ lúc nào.

Cây cối hai bên đường ép sát vào, không gian để trượt gần như không còn.

Quả nhiên không phải do ảo giác xa gần! Cung đường hẹp lại theo nghĩa vật lý luôn rồi!?

Hơn nữa, càng đi tiếp, một cảnh tượng khó tin càng hiện ra trước mắt.

Đó là...

"Này này, đùa nhau à...!"

Trước mắt tôi xuất hiện một đường trượt vòng lặp 360 độ y như tàu lượn siêu tốc!

"Nó đồng bộ với con đường độc đạo nên nhìn không ra...!"

Hèn gì nó có tên là Heaven Course, làm sao mà đơn giản được...

Nhưng mà thế này thì quá đà rồi! Có ai trượt nổi không vậy!?

Thêm nữa, dốc xuống cũng trở nên dựng đứng từ lúc nào, tốc độ giờ đây đã nhanh đến mức không thể dừng lại được nữa.

"Chậc... Nhưng chỉ còn cách trượt tiếp thôi...!"

Tôi quyết tâm, lao thẳng vào vòng lặp.

May mắn là trong vòng lặp không có chướng ngại vật hay mô đất lồi lõm, nên tôi có thể lao vào với tốc độ cao.

Khoảnh khắc lên đến đỉnh vòng lặp, cảm giác lơ lửng khủng khiếp ập đến, tim đập thình thịch.

Dù vậy, tôi vẫn hoàn thành vòng lặp an toàn và bước vào chặng nước rút cuối cùng.

Cuối đường là một bục nhảy khổng lồ, tôi tận dụng đà từ vòng lặp, thực hiện cú nhảy hoành tráng.

Tôi vặn xoắn cơ thể hết mức có thể, tiếp đất thành công và hoàn thành đường trượt.

"P-Phù, trượt được rồi..."

Trượt xong, tôi ôm ngực đang đập thình thịch, thở phào nhẹ nhõm.

Đ-Đúng là độ khó không hổ danh Heaven Course... Mà khoan, trước đó thì làm gì có ai trượt nổi cái này.

"G-Giỏi quá... Giỏi quá đi, Yuuya-kun!"

"Vẫn phi thường như mọi khi nhỉ..."

Kaede và Luna, những người đã chứng kiến tôi trượt, trầm trồ khen ngợi.

Lexia-san và những người khác cũng chạy tới.

"Quả nhiên là ngài Yuuya! Trượt hoàn hảo luôn!"

"Tuyệt quá anh Yuuya! Em cũng sẽ tập để trượt được như anh Yuuya trong hôm nay!"

"Vô謀. Nên tập từ cơ bản trước."

"Ahaha... Cách nói thì hơi ấy nhưng tớ đồng ý với Yuti-san."

"T-Thế thì..."

Kaori ỉu xìu trước lời của Merl và Yuti.

Nhìn Kaori như vậy, chúng tôi không nhịn được cười.

***

Sau khi thỏa thích trượt tuyết thêm một lúc, Lexia-san cất tiếng.

"Mọi người! Cuối cùng chúng ta cùng lên đỉnh núi đi?"

"Chuyện đó thì không vấn đề gì... nhưng sao tự nhiên lại muốn lên đó?"

Thấy Luna thắc mắc, Lexia-san nói tiếp.

"Thì đã cất công đi cùng nhau rồi, ta muốn làm gì đó để lại kỷ niệm. Ở đây cảnh đẹp, nên ta nghĩ lên cao hơn sẽ thấy cảnh tuyệt vời hơn nữa!"

"Hay đấy! Tớ tán thành! Chỉ là... Kaori-san có ổn không?"

Đúng vậy, ngoài Kaori ra thì ai cũng có vẻ trượt từ đỉnh núi xuống được.

Nhưng Kaori vẫn chưa đủ trình độ để trượt từ đỉnh xuống.

Tuy nhiên, Kaori mỉm cười.

"Không sao đâu ạ. Lên đỉnh núi không nhất thiết phải trượt xuống, hình như có cả cáp treo đi xuống nữa, nên mọi người yên tâm."

"Ra thế! Vậy nếu Kaori-san thấy ổn thì tất cả cùng lên đỉnh núi nào!"

Quyết định xong, chúng tôi lập tức lên cáp treo đi lên đỉnh núi.

Cảnh sắc trải rộng xung quanh khiến ai nấy đều xúc động.

"Oa... Tắm suối nước nóng lộ thiên đã tuyệt rồi, nhưng ngắm cảnh từ cáp treo cũng thích thật đấy."

Đúng như Kaede nói, cảnh sắc nhìn từ cáp treo mang một phong vị khác hẳn so với khi ngắm từ suối nước nóng, rất tuyệt vời.

Mọi người vừa thưởng ngoạn cảnh đẹp thì cũng vừa lên đến đỉnh núi.

Bình thường chắc sẽ đông khách lắm, nhưng hôm nay chỉ có mỗi chúng tôi, căn nhà gỗ trên đỉnh núi cũng không có ai.

Vào ngày đặc biệt như thế này, trước mắt chúng tôi khi lên đến đỉnh núi là────

"A────"

────Những dãy núi nhuộm một màu trắng xóa trải dài bất tận.

Khung cảnh hùng vĩ và tráng lệ đến mức ai cũng bị hút hồn, ngay cả Lexia-san, người thường sẽ reo lên đầu tiên, lúc này cũng không thốt nên lời.

Chúng tôi ngắm nhìn khung cảnh tuyệt vời đó một lúc, rồi Kaori mở lời.

"Lúc đến lữ quán thấy cả đội ngũ quay phim đi cùng em đã ngạc nhiên rồi... nhưng không ngờ được cùng mọi người lên đỉnh núi và ngắm cảnh đẹp thế này... Đây sẽ là kỷ niệm không thể nào quên."

"...Ừ, đúng vậy."

"Đúng thế! Đằng nào thì lúc về cũng được đi cái phương tiện kia mà? Thế thì mọi người nên đến đây để ngắm cảnh này!"

Đúng như Lexia-san nói, chỉ riêng việc ngắm cảnh này thôi cũng đáng giá để đi cáp treo lên đây rồi.

Bỗng nhiên, tôi thấy Merl run lên cầm cập.

"Merl, em sao thế?"

"X-Xin lỗi. Hình như em hơi lạnh."

"Cũng trượt kha khá rồi, chắc chúng ta nên đi cáp treo xuống thôi."

"Đúng đấy! Với lại, trước khi về có được tắm suối nước nóng lần nữa không nhỉ?"

"Cái đó chắc hơi khó────"

Ngay khoảnh khắc tôi vừa dứt lời.

VÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙÙ!

"Cái gì!?"

"Á á á á á á á á á á á!"

"Sao tự nhiên lại có bão tuyết!?"

"Bất ổn... Lần đầu tiên trải nghiệm bão tuyết lớn thế này."

──Đột nhiên, một trận bão tuyết dữ dội ập đến tấn công chúng tôi.

"T-Tạm thời vào căn nhà gỗ kia trú ẩn đã!"

"Ư, ừ!"

Chúng tôi vội vã chạy vào căn nhà gỗ trên đỉnh núi để lánh nạn.

Khi tất cả đã vào trong an toàn, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm.

"C-Cái gì vậy, đột ngột quá..."

Mới vừa nãy thôi... không, thực sự là không hề có dấu hiệu báo trước nào, trận bão tuyết ập đến bất ngờ.

Đúng là thời tiết trên núi thay đổi thất thường, nhưng có thể thay đổi cực đoan đến mức này sao?

Dù gì đi nữa thì cũng quá vô lý. Trên trời lúc nãy còn không có một gợn mây kia mà?

Vậy mà chỉ như lật một trang sách, bão tuyết đã gào thét dữ dội ngay lập tức. Chuyện này không thể coi là bình thường được.

Trong lúc tôi đang hoang mang trước tình huống khó hiểu này, nhóm Kaori sau khi kiểm tra căn nhà gỗ đã quay lại với vẻ mặt nghiêm trọng.

"Sao thế?"

"Chuyện là... thiết bị sưởi không bật lên được ạ."

"Hả!?"

Trong cơn bão tuyết thế này mà không dùng được thiết bị sưởi sao.

Chính vì thời tiết kỳ lạ nên tôi nghĩ có khi bão tuyết sẽ tạnh ngay, nhưng nhìn ra cửa sổ thì chẳng có vẻ gì là như vậy, thậm chí còn tệ hơn.

Hơn nữa────

"Ư ư!"

"L-Lạnh quá..."

Nếu không nhầm thì... nhiệt độ đang giảm xuống rất nhanh.

Vì thế, không chỉ Merl mà mọi người đều đang co ro vì lạnh.

Tình hình này không ổn rồi...

Chắc chắn phía lữ quán cũng đã nhận ra sự thay đổi thời tiết bất thường này, nhưng giả sử họ có nhận ra và yêu cầu cứu hộ thì trong cơn bão tuyết này, việc đến cứu viện là bất khả thi.

Lúc này, Luna cũng cảm nhận được sự bất thường, tiến lại gần tôi.

"Yuuya, nghĩ kiểu gì thì tình huống này cũng quá kỳ lạ."

"Ừ. Nhưng tớ hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra."

"Cậu có cảm thấy khí tức kỳ lạ nào không?"

"Ưm... Tớ cũng không cảm thấy gì cả..."

"...Tức là, hoặc là một thế lực bí ẩn nào đó mà chúng ta không biết đang tác động, hoặc đây thực sự chỉ là hiện tượng thời tiết cực đoan..."

"...Tớ có cảm giác là vế trước hơn."

"Yên tâm đi. Tôi cũng nghĩ vậy. Vì có Yuuya ở đây mà."

"Luna-san?"

Cách nói đó cứ như thể tôi lúc nào cũng bị cuốn vào rắc rối ấy... mà khoan, đúng là lúc nào tôi cũng bị cuốn vào thật.

"Mà giờ không phải lúc nói chuyện đó. Phải làm sao với tình huống này đây..."

Bình thường thì không nói, nhưng trong tình huống khẩn cấp này thì giấu nghề làm gì nữa, tôi định dùng ma pháp dịch chuyển để thoát ra ngay lập tức.

Nhưng...

"Cái gì!?"

"Hửm?"

Tôi buột miệng thốt lên khiến Luna nghiêng đầu.

"Có chuyện gì sao?"

"...Không dùng được ma pháp."

"Gì cơ!?"

Đúng vậy... tôi định kích hoạt ma pháp dịch chuyển, nhưng không hiểu sao ma lực không hoạt động trơn tru.

Nghe tôi nói vậy, Luna cũng lập tức thử kích hoạt ma pháp mình có thể dùng, nhưng...

"...Không thể tin được. Đúng là không dùng được ma pháp thật."

Quả nhiên, Luna cũng không thể sử dụng ma pháp.

"Vậy thì, dùng 'Thần Uy'..."

Nếu ma pháp không được thì tôi thử các sức mạnh khác có khả năng dịch chuyển.

Tuy nhiên...

"Không được, hoàn toàn không phản ứng."

Tất cả sức mạnh đều bị chặn lại, không hoạt động bình thường.

Trong đó bao gồm cả [Cánh Cổng Đến Dị Giới]... Chúng tôi hoàn toàn bị mắc kẹt trong kết giới bão tuyết này.

Sau khi kiểm tra thì [Hộp Đồ] vẫn dùng được, có vẻ chỉ những sức mạnh giúp thoát khỏi nơi này mới bị chặn.

"Trước mắt mọi người dùng cái này đi."

"C-Cái này là...?"

Tôi lôi mấy tấm da ma thú dự trữ trong Hộp Đồ ra đưa cho mọi người.

"À thì, tớ tìm thấy trong nhà gỗ ấy mà."

"Ra vậy..."

Tạm thời tôi giả vờ như đó là đồ có sẵn trong nhà gỗ... nhưng đây không phải giải pháp triệt để.

Tôi cũng thử lấy bộ bồn tắm di động ra, nhưng do quá lạnh, nước nóng đóng băng ngay tức khắc.

Tương tự, tôi nghĩ sừng của Crystal Deer có thể dùng được, nhưng chiếc sừng cũng bị đóng băng, không dùng được gì.

...Cái lạnh này bất thường quá mức.

Ngay cả tấm da thú tôi đưa cũng chỉ như muối bỏ bể.

Giá mà trong Hộp Đồ có vật phẩm nào giải quyết được tình huống này...

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?

Lúc này, Kaede đang co ro vì lạnh cất tiếng đầy lo lắng.

"C-Chúng ta sẽ chết ở đây sao..."

"K-Không sao đâu, chắc chắn sẽ ổn thôi..."

Ảnh hưởng đối với Kaede và Kaori – những người không có sức mạnh đặc biệt – là rất lớn, hai cô gái mặt mày tái mét, ôm chặt lấy nhau.

Thấy vậy, Lexia-san nói với giọng tươi tỉnh.

"Đúng thế! Ngài Yuuya chắc chắn sẽ làm gì đó thôi. Nên ráng chịu đựng thêm chút nữa...!"

"Ừm... Nhắc mới nhớ, tớ thấy hơi buồn ngủ rồi..."

"T-Tớ cũng vậy..."

"Nguy rồi... Thể lực của Kaede và Kaori sắp đến giới hạn rồi."

"Chết tiệt!"

Đúng như Luna nói, hai người họ trông như sắp ngủ thiếp đi.

Cứ đà này thì chết cóng thật mất.

Không có cách nào thoát khỏi đây sao?

【────Hư, hư hư. Con người, con người.】

────Đúng lúc đó, một giọng nữ rùng rợn vang lên bên tai tôi.

***

Trong khi đó, Oki và những người khác đang vội vã đến hiện trường dự báo biến dị.

Nhưng...

"Ư! Cục trưởng, nguy rồi!"

Nhân viên quan sát dự báo biến dị hoảng hốt hét lên.

"...Ừ, tệ thật. Cường độ này... ngay cả Yuuya-kun cũng gặp nguy hiểm đấy."

Dù không dùng máy quan sát, nhưng khi đến gần hiện trường, Oki cũng cảm nhận được sự thay đổi của dự báo qua cơ thể mình.

Và rồi────

"Biến dị... đã thức tỉnh rồi!"

────Đó là thông báo cho biết Biến Dị cấp 4 đã mở mắt.

***

"!"

Đột nhiên, giọng nói của một người phụ nữ vang lên bên tai tôi.

Chỉ là, giọng nói đó chồng chéo lên nhau, nghe rất rợn người.

"Yuuya? Sao thế?"

"...Luna không nghe thấy giọng nói vừa rồi sao?"

"Giọng nói?"

Luna nghiêng đầu trước câu hỏi của tôi.

Tức là chỉ mình tôi nghe thấy giọng nói đó.

Ảo giác... chắc chắn không phải. Tôi đã nghe rất rõ ràng.

【Cứ thế này. Biến tất cả thành băng, rồi nuốt chửng thôi.】

"Ư!"

"Yuuya!?"

Khẳng định chắc chắn mình đã nghe thấy tiếng nói, tôi vội vã lao ra khỏi căn nhà gỗ.

Ngay lập tức, một trận bão tuyết dữ dội ập tới chỗ tôi.

Cơn bão tuyết ấy không chỉ lạnh lẽo đơn thuần, mà dường như còn lẫn cả những viên đá băng, sắc bén đến mức có thể cắt nát toàn thân.

"Yuuya!"

"...Thắc mắc. Tại sao lại ra ngoài?"

Thấy tôi bước ra ngoài, Luna và Yuti vội vàng chạy đến kiểm tra, nhưng...

"Hai người cứ ở trong nhà gỗ đi."

"Nh-Nhưng mà..."

"Không sao đâu, tớ sẽ lo liệu được mà."

Tôi mỉm cười nói để trấn an họ. Luna dù có vẻ muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng cũng gật đầu một cái rồi cùng Yuti quay trở lại vào trong nhà gỗ.

Vậy là, chỉ còn lại một mình tôi đứng giữa trời tuyết, hướng ánh nhìn sắc bén lên bầu trời.

"Ngươi là ai?"

[! Aha, ahahahaha!]

Ngay khoảnh khắc tôi cất tiếng hỏi, trận bão tuyết dữ dội bắt đầu tụ lại tại một điểm.

"Hự!?"

Lực hút quá mạnh khiến tôi suýt bị cuốn vào, nhưng tôi cố gắng ghì chân xuống đất và chịu đựng.

Rồi, khối bão tuyết tích tụ đó dần thay đổi hình dạng────và cuối cùng hiện nguyên hình.

"Cái..."

[────Nghe được giọng của ta, ngươi đúng là một con người kỳ quái đấy.]

────Đó là một người phụ nữ khoác lên mình tấm áo vũ y dệt từ tuyết.

Mái tóc trắng muốt trong suốt, đôi mắt lạnh lẽo như băng giá.

Mọi thứ ở cô ta đều toát lên vẻ dị biệt. Dù mang hình dáng con người, nhưng tôi biết chắc chắn cô ta hoàn toàn khác biệt với nhân loại.

"Rốt cuộc ngươi là cái gì..."

[Ta là ai ư... Đáng tiếc, chính ta cũng không rõ. Khi nhận thức được thì ta đã được sinh ra ở chốn này rồi.]

"Cái gì?"

Tức là, người phụ nữ này đột nhiên được sinh ra ngay tại nơi này sao...?

[Tuy nhiên, dù mới sinh ra, ta cũng hiểu rằng bản thân mình không bình thường. Và những kẻ phàm tục cũng không thể nhận thức được sự tồn tại của ta... Nhưng chẳng hiểu sao... ngài lại có thể nhận thức được ta. Quả là một chuyện kỳ quái.]

...Tôi không hiểu lắm, nhưng có vẻ tôi đang nhìn thấy một người phụ nữ mà người thường không thể thấy.

Bí ẩn ngày càng chồng chất... nhưng trước mắt phải thoát khỏi nơi này đã.

"Tạm thời, hãy để bọn tôi rời khỏi đây."

Biết là có thể giao tiếp được, tôi lập tức truyền đạt ý muốn của mình cho người phụ nữ đó.

Nhưng cô ta chỉ cười khẩy rồi nghiêng đầu.

[Tại sao?]

"Hả?"

[Ta đã nói rồi phải không? Ta không phải kẻ bình thường. Tại sao ta lại phải hành động vì lợi ích của lũ người phàm tục chứ? Hơn nữa, hiếm hoi lắm mới vừa sinh ra đã tìm thấy một con người có vẻ làm đồ chơi được ngay trước mắt. Không chơi đùa thì phí phạm quá.]

"Chơi đùa ư?"

Ngay khoảnh khắc tôi nhíu mày, đột nhiên, một tảng băng khổng lồ lao thẳng về phía tôi!

"Hự!"

Tôi cố gắng vặn người né đòn tấn công đó, người phụ nữ liền bật cười.

[Ahahaha. Né được đòn vừa rồi, ngươi đúng là một con người thú vị. Ta biết chứ, con người vốn là loài sinh vật yếu ớt. Nhưng từ ngài, ta chẳng cảm thấy chút yếu ớt nào cả. Trái lại, ta còn cảm nhận được sức sống mãnh liệt hơn bất kỳ ai trên thế gian này. Ufufufu. Thú vị, thú vị thật đấy! Ta muốn có ngài!]

Rồi, từ cơ thể người phụ nữ, bão tuyết lan tỏa ra, chia thành vô số nhánh, mỗi nhánh xoay tít như một cơn lốc xoáy.

Bên trong những cơn lốc tuyết cuồng nộ đó là vô số mảnh băng bay loạn xạ, nếu dính trọn đòn này thì cơ thể chắc chắn sẽ nát như thịt băm.

[Nào, hãy làm cho ta vui lên đi!]

"Haa!"

Tôi lập tức nhảy lùi lại, né tránh những cơn lốc bão tuyết.

Nhưng, bắt đầu từ ma lực, mọi sức mạnh của tôi đều bị giới hạn, tôi hoàn toàn chỉ có thể sử dụng năng lực thể chất thuần túy.

"Chết tiệt... Tại sao mình không dùng được sức mạnh nào cả...!"

Ngay cả Yêu lực hay Thần uy cũng không thể sử dụng trong không gian này.

Dù vậy, vừa cố gắng né tránh đòn tấn công của người phụ nữ, tôi vừa hét lên.

"Thả bọn tôi ra khỏi đây!"

[Hừ, đừng để ta phải nói nhiều lần. Tại sao ta phải bỏ qua tình huống vui vẻ thế này để phục vụ con người chứ? Cứ yên tâm đi. Sau khi đóng băng các ngươi tại đây, ta sẽ coi các ngươi như bộ sưu tập của mình và yêu thương hết mực.]

"Chuyện đó sao mà chấp nhận được chứ!"

Tôi hét lên phản đối, người phụ nữ mở miệng với vẻ chán chường.

[Không phải chuyện chấp nhận hay không. Ta là hóa thân của tự nhiên. Con người sao có thể thắng được tự nhiên. Do đó, đây là chuyện đã được định đoạt. Nếu không phục quyết định này, thì hãy dùng sức mạnh mà khuất phục ta xem.]

Nói rồi, cơ thể người phụ nữ hóa thành tuyết và tan biến vào trong cơn bão.

Và rồi, một trận bão tuyết kinh hoàng bao phủ lấy tôi từ tứ phía trước sau trái phải, ập tới gần.

[Ahahahaha! Vậy thì, để kỷ niệm món đầu tiên, ta sẽ đóng băng ngài!]

Giọng nói vui vẻ của người phụ nữ vang vọng khắp không gian.

***

"Kh... Không chịu nổi nữa..."

"Kaede, không được ngủ!"

"Dậy đi. Ngủ là chết đấy."

Trong khi Yuuya đang chiến đấu với người phụ nữ tuyết bên ngoài.

Bên trong nhà gỗ, Kaede và Kaori đã đạt đến giới hạn, sắp sửa chìm vào giấc ngủ bất cứ lúc nào.

Thấy vậy, Luna và Yuti ra sức gọi hai người họ.

Nhưng ngoài hai người đó ra, cả Lexia và Merl cũng sắp không trụ nổi nữa.

"Ư... Đến cả mình cũng..."

"Ngài Yuuya... nhất định sẽ làm gì đó thôi..."

Dù vậy, Lexia vẫn tin tưởng vào Yuuya, cố gắng níu giữ chút ý thức còn sót lại.

***

Bão tuyết dữ dội bao vây tấn công từ mọi hướng.

Nhưng tôi cũng không thể cứ thế chịu trận được.

Dù không thể dùng phép thuật can thiệp vào không gian này, tôi vẫn lấy [Toàn Kiếm] từ Hộp chứa đồ ra và thủ thế ngay lập tức.

[Haha! Định dùng cái que củi đó để chống lại ta, hóa thân của tự nhiên sao!? Thật nực cười! Cứ thế mà đông cứng đi!]

Vừa chế giễu tôi, cơn bão tuyết vừa ập tới một lượt.

Tôi vung Toàn Kiếm chém thẳng vào cơn bão tuyết đó.

Toàn Kiếm chém toạc cơn bão trong nháy mắt, nhưng nó ngay lập tức hòa nhập với những luồng tuyết khác, trở lại nguyên trạng và tiếp tục tấn công.

"Hự!"

[Vô ích thôi! Dù có vùng vẫy thế nào, loài người các ngươi cũng không thể làm gì được hiện tượng tự nhiên đâu!]

"Áá!?"

Không chỉ bão tuyết, những tảng băng cũng bay tới tấp về phía tôi, cuối cùng tôi không thể né tránh hết và lãnh trọn một cú vào bụng.

Bị thổi bay đi, tôi cố gắng gượng dậy, nhưng ngay sau đó bão tuyết lại ập tới, cuốn cơ thể tôi bay lên không trung.

Cơ thể tôi bị hất tung lên, không kịp phản kháng gì rồi rơi tự do xuống đất.

"Khụ!"

[Nào nào, làm ta vui lên xem nào!]

Thấy tôi như vậy, người phụ nữ từ trạng thái bão tuyết trở lại hình người, giơ tay lên.

Từ bàn tay phải giơ cao, bão tuyết phát sinh, lại một lần nữa cuốn tôi lên không trung.

Chưa hết, cô ta tiếp tục tạo ra những tảng băng từ tay phải đang giơ lên, bố trí chúng bao vây lấy tôi đang lơ lửng giữa trời.

[Thế này thì sao?]

Rồi, những tảng băng lơ lửng xung quanh đồng loạt lao vào tôi.

"Hự... Uoooooooooooo!"

Tôi dồn toàn bộ sức lực toàn thân, vung Toàn Kiếm chém rụng tất cả những tảng băng đang lao tới.

Hơn nữa, nương theo đà đó, tôi lao tới áp sát người phụ nữ và vung kiếm chém.

[Hô, khá đấy.]

Đối mặt với tôi, người phụ nữ vung tay phải tạo ra một bức tường băng trước mặt để phòng thủ.

Tuy nhiên, bức tường băng chẳng có ý nghĩa gì trước Toàn Kiếm, tôi phá hủy nó trong nháy mắt và định chém bay cánh tay phải của cô ta.

Nhưng chẳng hiểu sao, người phụ nữ lại xoay người về phía tôi mà không hề phòng thủ, kết quả là tôi đã chém dọc cơ thể cô ta từ đỉnh đầu xuống.

Nhưng mà...

"Cái..."

[Ta đã nói là vô ích rồi mà?]

Rõ ràng Toàn Kiếm đã chém trúng cơ thể người phụ nữ... lẽ ra là vậy.

Thế nhưng, người phụ nữ bị chém đôi dọc người vẫn đứng đó như không có chuyện gì xảy ra, nở nụ cười chế nhạo.

[Ta là hóa thân của tự nhiên. Chém ta là điều không thể.]

"Gah!"

Rồi cô ta lại vung tay phải, tạo ra bão tuyết thổi bay tôi đi xa.

Tôi ngã gục xuống đất.

Đúng như lời người phụ nữ này nói, cứ đà này thì dù có tung ra 'Vô Vi Nhất Kích' cũng chẳng có tác dụng gì.

Khác với khái niệm, thứ tồn tại nhưng lại như không tồn tại... đó chính là bản chất mơ hồ của người phụ nữ trước mặt.

Vì vậy, ngay cả 'Vô Vi Nhất Kích' có thể chém cả khái niệm cũng không thể làm gì được vì không có đối tượng để chém.

Thật sự... mình đành bất lực thế này sao?

Không, không phải là làm được hay không.

Mà là phải làm... tính mạng của mọi người đang phụ thuộc vào mình...!

Vừa đứng dậy, tôi vừa vắt óc suy nghĩ.

Cách nào đó để đánh bại ả ta...

Nhưng người phụ nữ chẳng đời nào chờ đợi tôi, ả hừ mũi vẻ chán chường.

[Hừ. Ta cứ tưởng là một con người có chút thú vị... hóa ra cũng chỉ dai sức hơn một chút thôi, chẳng có gì khác biệt. Chết đi là vừa.]

Rồi người phụ nữ lại giơ tay phải lên, tạo ra một cột băng khổng lồ.

Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều.

...Khoan đã. Người phụ nữ này, tất cả các đòn tấn công từ nãy đến giờ đều phát động từ tay phải phải không?

Hơn nữa, khi hứng chịu đòn tấn công của tôi, bình thường người ta sẽ bảo vệ cơ thể, nhưng cô ta lại đưa cơ thể ra như để bảo vệ cánh tay, kết quả là bị chém từ đỉnh đầu.

Tuy nhiên, cô ta vẫn đứng đó như không có chuyện gì.

Trong khi đầu óc đang xoay chuyển, người phụ nữ bắn cột băng vừa tạo ra về phía tôi.

[Vậy thì, vĩnh biệt.]

Cột băng lao thẳng về phía tôi.

Không còn thời gian để do dự nữa.

Được ăn cả ngã về không...!

Tôi dồn hết sức lực còn lại, cố gắng đứng dậy và lao thẳng vào cột băng.

[Cái gì!?]

Hành động của tôi có vẻ nằm ngoài dự tính khiến cô ta kinh ngạc, mặc kệ điều đó, tôi chém tan cột băng và lao vào áp sát cô ta.

Rồi tôi lại làm động tác như muốn chém đôi cô ta từ đầu một lần nữa.

Người phụ nữ cười nhạo báng.

[Ta đã nói là vô ích rồi mà? Đòn tấn công đó đối với ta────]

"Mục tiêu của ta là────đây nàyyyyy!"

[Cái!? Guaaaaaaaa!]

Ngay khoảnh khắc định chém vào cơ thể cô ta... tôi đổi hướng Toàn Kiếm và chém bay cánh tay phải của người phụ nữ!

Cô ta hét lên thảm thiết, vội vàng thu hồi cánh tay và lùi xa khỏi chỗ đó.

Quả nhiên... giả thuyết của mình là đúng...!

[Ng-Ngươi! Làm sao ngươi có thể làm tổn thương cơ thể ta!?]

Bị tôi chém bay tay phải, người phụ nữ trở nên hoảng loạn.

...Người phụ nữ này tập trung toàn bộ sức mạnh vào cánh tay phải.

Nói chính xác hơn, không phải cánh tay, mà là bàn tay phải...

Tôi đã suy luận rằng chỉ có bàn tay phải phát động những đòn tấn công mang tính thực thể của cô ta là "tồn tại", nên hiệu ứng của [Toàn Kiếm] sẽ có tác dụng.

Nhận ra bí mật sức mạnh đã bị lộ, người phụ nữ lộ vẻ mặt giận dữ như ác quỷ.

[Không thể tha thứ... Loài người các ngươi mà dám làm bị thương ta, hóa thân của tự nhiên sao!]

Rồi cô ta lại biến mất, như hòa vào bão tuyết.

Tuy nhiên, khác với lúc đầu, có lẽ do bị chém mất tay phải, tôi đã có thể cảm nhận được lõi sức mạnh của cô ta.

Mặc dù vậy, tìm ra cái lõi đó giữa cơn bão tuyết này khó như mò kim đáy bể.

Dù thế, tôi vẫn bình tĩnh quan sát trận bão tuyết dữ dội.

Tôi cố gắng nắm bắt toàn bộ không gian như thể đang nhìn bao quát từ trên cao.

Và rồi, khi tìm thấy lõi sức mạnh────

"────Haa!"

Một đường kiếm.

Tôi vung 'Vô Vi Nhất Kích' xuống.

Khoảnh khắc tiếp theo, tầm nhìn bỗng chốc mở rộng, cơn bão tuyết bị chém toạc ra.

Đồng thời, âm thanh thứ gì đó bị chém đôi vang lên.

[V-Vô lý!? T-Ta... Hóa thân của tự nhiên như ta mà bị chém sao...!?]

Giọng nói không thể tin nổi của người phụ nữ vang lên.

Tuy nhiên, có vẻ cô ta vẫn chưa bỏ cuộc, sức mạnh từ cái lõi bị chém chuyển sang bão tuyết, cơn bão đó biến thành hình dạng như hàm rồng lao về phía tôi.

[Ta không chấp nhận! Ta mà lại thua loài người các ngươi sao────]

"────Kết thúc rồi."

Trong lúc đó, từ tư thế vừa vung kiếm xong, tôi xoay người tung ra một đường 'Vô Vi Nhất Kích' quét ngang.

Cái hàm rồng bằng bão tuyết vốn đã có thực thể nhờ chứa sức mạnh, nay bị [Toàn Kiếm] chém trúng liền tan biến vào hư vô.

[Kh-Không thể nào... Ta mà... Ta mà────]

Giọng nói của người phụ nữ dần tắt lịm, cơn bão tuyết dữ dội khi nãy cũng biến mất, bầu trời xanh trong vắt hiện ra trong nháy mắt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!