Smartphone Tại Võ Lâm Học Quán

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Em có thật là thiên thần của anh không?

(Đang ra)

Em có thật là thiên thần của anh không?

Shimesaba

Điều gì đang chờ đợi cặp đôi giả tạo chúng tôi ở phía cuối con đường này đây?

31 220

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

908 87240

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

(Đang ra)

S-Kyuu Boukensha ga Ayumu Michi: Tsuihou Sareta Shounen wa Shin no Nouryoku 'Buki Master' de Sekai Saikyou ni Itaru

さとう

Đây là câu chuyện về hai người bạn thuở nhỏ, từng đi chung một con đường, nay rẽ sang hai hướng khác nhau—và có lẽ, một ngày nào đó, hai con đường ấy sẽ lại giao nhau một lần nữa.

86 4301

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

(Đang ra)

Chuyển sinh thành NPC chuyên viên tham vấn trong game tình yêu, nhưng cứ mỗi lần chữa trị là các nữ chính mục tiêu lại đâm ra phụ thuộc vào tôi...

ベリーブルー

Đây là một bản kê đơn Romcom, kể về câu chuyện của một NPC quần chúng vô danh lại bị toàn bộ các nữ chính chinh phục ở phía sau bức màn của một trò chơi tình yêu.

36 75

Web novel (1-50) - Chương 2: Vật bất ly thân của giới võ lâm

Chương 2: Vật bất ly thân của giới võ lâm

Trò chơi "Nuôi Dưỡng Võ Nhân" kéo dài từ năm nhân vật 20 tuổi đến 22 tuổi.

Dựa trên kết quả tu luyện trong suốt 3 năm đó, trò chơi sẽ thu thập các kết cục về số phận của nhân vật vào 5 năm sau.

Tại sao lại bắt đầu từ năm 20 tuổi?

Bởi vì đây là một tựa game dán nhãn 18+. Nghe đồn trong tuyến cốt truyện của một số nhân vật nhất định sẽ có mấy cảnh "mát mẻ". Chắc mốc thời gian này là một mánh khóe để lách luật.

Dù sao thì một nửa thời gian người chơi sẽ tham gia các lớp học tại học quán, nửa còn lại sẽ thực hiện chuỗi nhiệm vụ rèn luyện thực tế mang tên ‘Hành Tẩu Giang Hồ’.

Chỉ số tăng được bao nhiêu khi ở học quán, và gặp được bao nhiêu cơ duyên trong lúc hành tẩu giang hồ chính là chìa khóa cốt lõi để đạt được những kết cục cao cấp.

Chỉ có vậy thôi.

Cuộc đời trước năm 20 tuổi chỉ tồn tại như một phần bối cảnh xuất thân của nhân vật. Dù là một tên trọc xuất thân từ Thiếu Lâm Tự hay một sát thủ được bồi dưỡng từ Ma Giáo, thì hầu hết mọi thứ đều được quyết định thông qua các tương tác bên trong học quán.

Thế nhưng…

Thời điểm tôi bị ném vào cuộc đời của Kim Thời Huyền lại là 2 năm trước khi trò chơi chính thức bắt đầu.

Khi hắn mới mười tám tuổi.

...

...

Lúc tôi mới xuyên không đến, cả gia tộc này thực sự náo loạn.

Cũng giống như một motip cực kỳ quen thuộc thôi: Đứa con tưởng chừng đã chết nay bỗng nhiên sống lại.

Kim Thời Huyền khi đó đã đứng trên bờ vực thập tử nhất sinh. Thực ra có lẽ hắn đã chết thật rồi, bằng chứng là linh hồn của tôi mới có thể nhập vào thân xác này. Vì vậy ngay sau khi xuyên không, tôi đã phải nằm liệt giường dưỡng bệnh suốt gần nửa năm trời.

……Thú thực, sau khi chịu ngần ấy khổ sở, tôi tự nhủ bản thân mình ít nhiều cũng có cổ phần trong cái thân xác này rồi, thế là tôi thản nhiên gạt phăng đi nỗi băn khoăn xem linh hồn nguyên bản của hắn đã bay đi đâu.

Và rồi thời gian thấm thoắt thoi đưa……

À không, phải nói là thời gian trôi qua cái vèo mới đúng. Có vẻ như những từ ngữ cổ phong mà kiếp trước tôi chẳng bao giờ dùng nay đã dính chặt vào cửa miệng mất rồi.

Trong khoảng thời gian đó, tôi đã thích nghi cực kỳ tốt với cuộc sống của Kim Thời Huyền.

Bí quyết thích nghi sao? Chẳng có gì to tát. Chỉ vì chủ nhân gốc của thân xác này, Kim Thời Huyền, là một kẻ ngậm thìa vàng chính hiệu.

“Công tử, đến giờ dùng bữa sáng rồi.”

“Ừ.”

Trương Bát, tên tiểu đồng kiêm bằng hữu trung thành của tôi, sải bước vào phòng, bê theo một mâm cơm đầy ắp đến mức tưởng chừng có thể gãy cả chân bàn.

“Có muốn ăn cùng không?”

“Ấy, tiểu nhân sao dám làm thế.”

“Hừ, rõ ràng lát nữa lại chẳng vét sạch đồ thừa của ta.”

“Chuyện đó sao mà giống nhau được chứ, hẹ hẹ……”

Miệng thì nói vậy, nhưng tay hắn lại chỉ thẳng vào đĩa sườn nướng, nước dãi chảy ròng ròng.

Cuộc sống thật xa hoa mà, mới sáng sớm đã được thưởng thức mâm cơm mười món. Đây chính là khí phái của đại tộc, sức mạnh của tư bản!

Tất nhiên, nếu chỉ có đồ ăn ngon thì tôi đã khóc lóc vì nhớ nhà, gào thét đòi máy tính rồi. Dù có nhiều tiền đến mấy cũng chẳng thể lấp đầy sự trống rỗng trong tâm hồn. Làm sao có thể tưởng tượng nổi một cuộc sống thiếu vắng các thiết bị điện tử tối tân cơ chứ?

Thế nhưng…

Vẫn có thứ đủ sức lấp đầy khoảng trống đó. Chính là vật đang nằm gọn trong tay tôi lúc này.

Smartphone.

Nếu không có nó, động lực sinh tồn của tôi ở cái thời Trung Hoa cổ đại nguyên thủy, mông muội này chắc chắn đã giảm đi phân nửa.

Mặc dù nó đi kèm với một thiết lập khá dị hợm là phải sạc pin bằng nội lực thay vì điện năng, nhưng điều đó lại vô tình trở thành đòn roi thúc đẩy khát khao tu luyện của tôi.

Có một câu nói tượng trưng cho cảnh giới của bậc cao thủ Nhất Lưu:

Tâm Cơ Hợp Nhất! (Điện thoại và người hòa làm một)

Nghĩa là tôi đã tích lũy được một lượng nội lực khổng lồ, đủ để lướt điện thoại cả ngày mà không lo hết pin!

Do đó, ngày hôm nay tôi vẫn giữ nguyên tư thế: một tay cầm đũa gắp thức ăn, tay kia liên tục lướt trên màn hình Smartphone.

Gần đây tôi có hai thú vui chính.

Một là trò chơi nhập vai nhàn rỗi mang tên "Nuôi Dưỡng Tiểu Thiên Ma". Đây là một trong số ít những tựa game đang gây bão trên giang hồ. Dù bị bọn Chính phái hẹp hòi đánh giá tồi tệ với mức điểm thảm hại 1.7, nhưng cấu trúc trò chơi thực sự rất cuốn hút. Hơn nữa, tạo hình của nhân vật Tiểu Thiên Ma lại cực kỳ đáng yêu.

Và thú vui thứ hai chính là…… lướt diễn đàn).

Lúc đầu khi đánh giá bản mod, tôi còn gay gắt bình luận kiểu: "Game kiếm hiệp mà có diễn đàn mạng là cái thể loại quái thai gì?". Nhưng không ngờ nó lại sống động và chân thực đến mức khiến tôi có cảm giác như đang lướt mạng thật sự.

Nhờ có nó mà trong những ngày đầu vừa xuyên không, mỗi khi đau đớn rên rỉ "á đau quá, ớ đau quá", tôi mới không bị sụp đổ tinh thần.

[Diễn đàn Thiểm Tây]

[Người đăng: 〇〇]

[Tiêu đề: Mấy con chó phái Hoa Sơn dạo này sủa bậy hơi nhiều đấy!]

[(Ảnh chế: Ngọn lửa bùng cháy trên Liên Hoa Phong) Có muốn ta dùng Chung Hoa Chi Hội để chấn chỉnh lại kỷ cương không? Đặc biệt là đám đệ tử đời thứ hai, dạo này ỷ lớn lướt qua mặt ta ở Tây An mà không thèm chào hỏi, lại còn nhổ nước bọt. Mấy con chó cứ coi chừng tao!]

Cmt 1: Chung Hoa Chi Hội cái rắm tao, Hoa Chung Chi Hội mới đúng.

└ (Người đăng) Đã bắt được một con chó Hoa Sơn.

Cmt 2: Có phải Võ Lâm Minh đâu mà đòi người ta chào hỏi ở Tây An, đúng là nhân cách rác rưởi của đám chó Chung Nam.

Cmt 3: Mày sống ở đâu? Có muốn nếm thử mùi vị của hoa mai không?

Hôm nay vẫn như mọi ngày, mấy hảo hán phái Hoa Sơn và phái Chung Nam lại đang tổ chức giải đấu võ mồm tranh cúp cào phím.

Đứng trên lập trường của một công dân Tây An bản địa (mới định cư được 1 năm), tôi đánh giá khách quan thì... mèo mả gà đồng cả thôi.

Nhưng cá nhân tôi nghiêng về phía phái Chung Nam hơn một chút.

Đúng như chủ thớt nói, dạo gần đây đám cuồng hoa mai hành xử hơi quá đáng. Thêm nữa, nếu xét về tổng số nợ đang vay của Vạn Kim Tiền Trang nhà tôi thì phái Hoa Sơn áp đảo hoàn toàn. Lũ con nợ này chỉ giỏi cái to mồm.

Ngón tay lại tiếp tục lướt.

[〇〇 / Có ai đi săn Lẩu Cay Tứ Xuyên ở Tứ Xuyên không!!! (3)]

[〇〇 / ♚♚Gia nhập Ngũ Đẩu Mễ Đạo $$ Nhận ngay ☜☜ 100% Bao gạo※ (1)]

[Hoa Sơn Đệ Nhất Kiếm 07 / Ký tên ngay! Hoa Sơn Kiếm Pháp là võ công tuyệt đỉnh! (6)]

Chắc vì đang là buổi sáng nên chẳng có bài đăng nào đủ chất xám cả.

Nhưng diễn đàn Thiểm Tây vẫn còn văn minh chán. Nhìn sang khu vực hàng xóm, diễn đàn Tứ Xuyên đã bị đám người Đường Môn chiếm đóng hoàn toàn, cái đám này có một văn hóa tẩy chay người mới rất cực đoan: nếu không thêm chữ [Đường] vào đầu tên thì đừng hòng có ai thèm trả lời bình luận.

Còn diễn đàn Sơn Tây bên cạnh thì gần như là một bãi tha ma. Thỉnh thoảng mới có mấy bài đăng dở hơi lặp đi lặp lại kiểu: "Trong linh hồn tôi có những vì sao thảo nguyên chảy qua".

Còn trên diễn đàn tổng "Trung Nguyên Võ Lâm", ngày nào cũng nổ ra những cuộc thánh chiến mạng giữa Chính phái và Ma giáo rung trời. Tính ra diễn đàn Thiểm Tây vẫn còn là nơi con người có thể sống được.

Lướt một hồi, tôi cũng tìm được vài bài đăng khá hấp dẫn.

[Người đăng: 〇〇] [Tiêu đề: Chỉ còn D-1 là nhập học Bách Hoa Học Quán rồi]

[(Ảnh chụp thư mời nhập học Bách Hoa Học Quán đã che thông tin cá nhân) Ngày mai kẻ đỗ thủ khoa sẽ chính là bổn tọa đây! Từ tuần trước tim đã đập thình thịch đến mất ngủ rồi! Ở đây chắc cũng có nhiều sĩ tử, mọi người cố lên nhé!]

Hehe.... Nhìn thấy dùng suất Cửu Phái Nhất Bang thì danh tính của đạo hữu chắc cũng thu hẹp lại trong năm đầu ngón tay rồi....

└ (Người đăng) Có phải ngài là Thiên Thủ Quan Âm Như Lai không?

Haha, ta là tiền bối đây, chiếu cố hậu bối nhé^^

└ (Người đăng) (Icon hét lớn vì sướng)

Giống như anh bạn đang cực kỳ kích động kia, sân khấu thực sự của trò chơi này – kỳ thi nhập học của Bách Hoa Học Quán – sắp sửa bắt đầu.

Nuôi Dưỡng Võ Nhân.

Kể từ khi trôi dạt vào thế giới của cái trò chơi có tên viết tắt chẳng ra thể thống gì này, đã hai năm trôi qua.

Tôi đã dốc toàn lực để phục hồi cơ thể, nuốt không biết bao nhiêu loại linh dược không tác dụng phụ và điên cuồng tu luyện Đan điền.

Kết quả là dù không có suất cử tuyển Cửu Phái Nhất Bang hoành tráng như anh bạn đăng ảnh, tôi vẫn nhận được thư mời nhập học diện thi tuyển tự do. Có thể nói, cuối cùng tôi đã hoàn tất giai đoạn hướng dẫn tân thủ.

Thành thật mà nói, quá trình đó cũng khá mạo hiểm. Điều kiện tối thiểu để tham gia thi tuyển là phải đạt cảnh giới Nhất Lưu. Dù Kim Thời Huyền nguyên bản cũng có học lỏm chút võ công, nhưng lúc tôi tỉnh dậy, hắn vẫn chỉ là một tên Nhị Lưu rách nát.

Ngoại trừ nửa năm nằm liệt giường, một năm rưỡi còn lại của tôi là một chuỗi địa ngục tuần hoàn: ăn, đi vệ sinh, lướt diễn đàn, tu luyện và ngủ……!

Người ta bảo khổ tận cam lai quả không sai. Đã đến lúc cái tên Kim Thời Huyền này chính thức vang danh trên chốn giang hồ võ lâm rồi.

Tôi có hai mục tiêu lớn. Không chỉ đơn thuần là đỗ vào Học quán, mà khi đã ở trong tình cảnh này, tôi muốn thử cảm giác ngồi lên ngai vàng Thiên Hạ Đệ Nhất Nhân trong cuộc đời này.

Đương nhiên, nếu trên đường đi mà hốt trọn được cái kết Hậu Cung thì càng tuyệt. ……Mặc dù không biết có làm nổi không.

Và còn một điều nữa.

"Đây là một loại độc dược được bào chế cực kỳ tinh vi. Nếu không nhờ vô tình xung đột với một loại linh dược khác, e rằng cậu đã đi chầu Diêm Vương từ lâu rồi."

Đúng như lời Sinh Tử Thần Y đã nói, ‘Kim Thời Huyền’ suýt chết, à không, phải nói là đã chết rồi mới đúng. Và nguyên nhân là do một loại linh dược bị kẻ nào đó cố tình thêm vào tác dụng phụ cực mạnh.

Tôi là người có thể quên ơn, nhưng tuyệt đối không bao giờ quên oán. Mối thù của ‘Kim Thời Huyền’, tôi sẽ tự tay thanh toán sòng phẳng.

...

...

“Vậy thì, thưa mẫu thân, hài nhi xin phép lên đường làm rạng danh gia tộc.”

“Hức, Thời Huyền à. Con phải bảo trọng đấy……!”

“Mẫu thân đừng lo. Bây giờ con đã khỏe mạnh thế này rồi cơ mà? Hì hì.”

Tôi cố gắng trấn an người mẹ đang đích thân ra tận cổng lớn tiễn tôi.

“……Ừm, thấy con thế này lòng ta cũng vơi bớt phần nào âu lo……”

Dù cách bà đáp lại có chút ngập ngừng vì chưa quen với màn dập đầu hành đại lễ của tôi, nhưng khóe môi bà vẫn nhếch lên, chứng tỏ màn biểu diễn lòng hiếu thảo của tôi khá thành công.

Giao toàn bộ hành lý cho cái máy định vị chạy bằng cơm Trương Bát, tôi hô lớn:

“Nào, lên đường thôi.”

Rồi bắt đầu sải bước đầy uy phong.

Bình thường Tây An đã đông đúc, nhưng hôm nay người đông gấp bội. Cũng dễ hiểu thôi, đích đến của tôi là Bách Hoa Học Quán nằm ngay tại Tây An này mà.

Chỉ mất 10 phút đi bộ từ nhà đến trường. Một khoảng cách đi học lý tưởng! Tất nhiên, một khi đã nhập học thì phải dọn vào ký túc xá.

Tôi thong thả bước đi, vừa đi vừa quan sát đủ loại người trên phố. Và một lần nữa, tôi lại thầm tha thứ cho tội lỗi của kẻ tạo ra bản mod tổng hợp.

Buff ngoại hình + Trang phục gợi cảm.

Tỷ lệ xuất hiện của những nữ hiệp sở hữu vóc dáng bốc lửa trong những bộ y phục cực kỳ bổ mắt tăng lên đột biến so với ngày thường. Chắc hẳn họ là những tân sinh viên đến nhập học Bách Hoa Học Quán, hoặc là các sư tỷ nhân dịp nghỉ lễ về quê nay quay lại trường.

Dù trong game, ngoài các nhân vật chính ra thì bọn họ chỉ là những hình ảnh AI vô hồn, nhưng giờ đây, khi họ đang tỏa hương thơm ngát và nói cười sống động ngay trước mắt tôi, thì ai mà quan tâm đến chuyện đó nữa chứ?

Trong lúc tôi đang thẫn thờ bước đi, tận hưởng trọn vẹn cảm giác sung sướng vì được sống sót thì…

“……?”

Một con sóc chồn từ đâu lao vút ra. Nó phóng từ trong hẻm ra, băng ngang qua con đường lớn với tốc độ chóng mặt.

Quanh đây làm gì có cây sồi nào nhỉ? – Tôi đang định nghiêng đầu thắc mắc thì…

“Á á?!” “Hự……!”

Đột nhiên, từ trong con hẻm, một nữ nhân lao ra và tông sầm vào tôi. Cú này mà có cảnh sát giao thông xét xử thì chắc chắn cô sai 100%…… À không, không, không.

Tôi gạt ngay cái suy nghĩ xàm xí vừa xẹt qua đầu, nhanh tay vươn ra tóm lấy tay nữ nhân kia ngay trước khi cô nàng chuẩn bị mài mông xuống đất.

“Cô nương, ngươi không sa…… ớ?”

Một dị biến không ngờ tới đã xảy ra.

Kể từ lúc xuyên không đến nay, dù tôi có gào thét "Bảng Trạng Thái", "Chỉ số", hay đủ loại thần chú thì cũng chẳng có cái gì hiện ra. Vậy mà bây giờ, một bảng thông báo màu xanh lam lại thình lình hiện lên trước mắt tôi.

[Phát hiện trò chơi đang chạy]

[Mod ‘Diễn Đàn tại Võ Lâm’ đang cập nhật……]

[Cập nhật mod hoàn tất]

[Nhờ hiệu ứng của đặc tính ‘Thần Toán Quỷ Mưu’, một năng lực mới đã được thêm vào.]

[Khi sử dụng chức năng Diễn đàn, bạn có thể nhìn thấy ID của người đăng bài.]

[Nhờ hiệu ứng của đặc tính ‘Thần Toán Quỷ Mưu’, một năng lực mới đã được thêm vào.]

[Bạn có thể biết được ID của đối tượng khi nắm tay họ.]

“Cảm, cảm ơn huynh đài……!”

Ngay khi tôi vừa đọc xong dòng chữ, bảng trạng thái lập tức biến mất không giấu vết. Nhưng trên đỉnh đầu của cô nàng tóc nâu đang nắm tay tôi thở dốc kia, một dòng chữ Tây phương lại đang trôi lơ lửng:

‘CUTY_RAMG7’

Cái quái gì thế này?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Tên gọi đại hội giao lưu võ thuật giữa phái Chung Nam và Hoa Sơn. Phái nào tự coi mình ở cửa trên sẽ đòi ghép tên phái mình đứng trước để thị uy.