Chương 02: Mellow World
Nếu tính theo dòng thời gian của chúng tôi, thì các nhân vật trong Mellow World bắt đầu nổi lên như một hiện tượng từ đúng một năm về trước.
Ban đầu tôi cứ tưởng chỉ là mấy món đồ ăn theo nhân vật mà lũ con nít thích mê, ai dè chẳng bao lâu sau, đến cả người lớn cũng dính vào, và thế là độ nổi tiếng bùng nổ.
Lý do cũng đơn giản thôi: nhân vật dễ thương và thế giới quan nhẹ nhàng, chữa lành.
Dù là bé Chocomin hay đối thủ là bé Shiropan, tụi nó đều là những nhân vật mang phong cách Pop bắt mắt, chuyên ném bánh kẹo vào nhau để "uýnh lộn".
「Liệu có khi nào chỉ là trùng hợp, vô tình giống với nhân vật sẽ nổi tiếng trong tương lai không?」
Nghe chị Shirase hỏi, Mint lắc đầu quầy quậy.
「Thật sự là giống y hệt luôn mà. Từ tên gọi cho đến thiết kế. Như thế thì lạ lắm!」
Theo trục thời gian của Mint, Mellow World chỉ xuất hiện khi con bé học tiểu học lớp nhỏ.
「Người vẽ ra Chocomin là một cô bé bằng tuổi em đó nha!」
Nghe đâu mẹ của cô bé ấy là nhà thiết kế, thấy nhân vật con gái vẽ dễ thương quá nên đã thương mại hóa luôn.
Nói cách khác, cô bé tác giả của Chocomin... hiện tại vẫn chưa ra đời.
「Hảaaa...」
Nghe đến đó, Yukimi và Kazamachi đưa mắt nhìn nhau.
「Nhắc đến Mellow World thì quả nhiên phải nhắc đến giám đốc Mero rồi」
Yukimi vừa dứt lời, Kazamachi cũng gật đầu cái rụp ra chiều tâm đắc:
「Giám đốc Mero, ngầu bá cháy」
"Giám đốc Mero" mà hai đứa nhắc đến là biệt danh của người đứng đầu Mellow World.
Đó là một chị gái khoảng đôi mươi, với mái tóc dài và cặp kính gọng nhựa đỏ làm thương hiệu, toát lên khí chất của một nữ cường nhân tài giỏi.
Cô ấy thường xuyên xuất hiện trên tivi với tư cách là nữ giám đốc trẻ tuổi đã đưa Mellow World đến đỉnh cao thành công.
「Em có ghi lại phim tài liệu về giám đốc Mero nè」
Tsukiko vừa nói vừa bật tivi, khởi động đầu thu.
「Này, ai cho cô tự tiện đụng vào ổ cứng của tôi...」
「Tôi luôn học hỏi để trở nên thông thái hơn đấy nhé!」
Tsukiko đắc ý nhấn nút phát, đoạn phỏng vấn giám đốc Mero hiện lên màn hình.
Cô ấy đang nói về Mellow Land đang trong quá trình xây dựng.
Mellow Land là công viên giải trí quy tụ các nhân vật của Mellow World. Và điều đáng nói là, địa điểm xây dựng lại chính là thành phố Yomizaka này.
Thành phố Yomizaka hơi "quê" một chút nên đất hoang còn nhiều vô kể. Thế nên người ta đã xẻ núi, tận dụng những khu đất chẳng biết dùng làm gì để xây dựng một khu vui chơi giải trí khổng lồ ngay tại thời điểm này.
Hồi mới có tin Mellow Land được đặt tại đây, dân tình nháo nhào cả lên, cứ làm như Yomizaka sắp trở thành thủ đô không bằng.
Nhưng theo lời Mint, việc Mellow Land tồn tại ở thời đại của chúng tôi là một chuyện vô lý.
「Tại vì ở thời của em, Mellow Land mới chỉ vừa được quyết định khởi công thôi à」
Hơn nữa, Mint bồi thêm:
「Nơi xây dựng là Tokyo cơ! Tokyo Mellow Land!」
「Hảaaa!!? Hóa ra kế hoạch gốc là xây ở Tokyo à?」
Tôi tụt hết cả cảm xúc, than thở.
「Thì xây ở Yomizaka cũng có sao đâu... Yomizaka Mellow Land nghe cũng lọt tai mà... Dù cho đây có là quá khứ bị sửa đổi, sai lệch với sự thật đi nữa, thì riêng cái Yomizaka Mellow Land này tôi xin ủng hộ hai tay hai chân... với tư cách là dân đen Yomizaka」
「Mấy cơ sở kiểu như Mellow Land thì xây ở nơi đông người như Tokyo là chuyện thường tình mà. Cái đó đến học sinh tiểu học như em còn biết nữa là」
Dù bên nào đúng đi nữa, thì hiện tại, trong dòng thời gian của chúng tôi, Mellow Land quả thực đang được xây dựng ở thành phố Yomizaka. Chắc cũng xong được tám phần rồi.
Những nhân vật lẽ ra chưa tồn tại. Một công viên chủ đề lẽ ra phải được xây ở Tokyo.
Chuyện quái gì đang diễn ra thế này?
「Có khi nào... giám đốc Mero cũng là người có năng lực không?」
Cô nàng mèo Goth Loli - Yukimi - chợt thốt lên với vẻ mặt như vừa ngộ ra chân lý.
「Giống như em dùng 'Tiên tri dòng tít' để quan sát sự thật trong tương lai, có thể cô ấy dùng năng lực nào đó quan sát các nhân vật ở tương lai, rồi 'nhập khẩu' nhân vật của Mellow Land từ tương lai về đây」
「Cũng có khả năng là năng lực thật」
Tôi gật gù.
「Nếu giám đốc Mero sở hữu năng lực cùng loại với Mint, cô ấy có thể du hành thời gian về đây và sửa đổi quá khứ」
Đang bàn tán xôn xao thì Mint vừa lật lật cuốn vở ô ly vừa nói:
「Ở thời đại của em ấy, 『Giao tiếp Tachyon』 cũng đã bước vào giai đoạn thử nghiệm rồi nha」
「Giao tiếp? Không phải phát điện à? Cái Tachyon Drive mà chúng ta đang truy tìm là hạt mới dùng để phát điện mà?」
Nghe tôi hỏi, Mint gật đầu 「Ừm」 một cái.
「Thì em đã giải thích Tachyon là hạt di chuyển cực nhanh mà, đúng không? Cho những hạt đó va chạm vào nhau để chuyển hóa thành năng lượng thì gọi là 『Phát điện』, còn tận dụng tốc độ của hạt đó thì gọi là 『Giao tiếp』」
Nói tóm lại, nếu dùng hạt Tachyon thì vừa có thể phát điện kiểu tương lai, vừa có thể liên lạc kiểu tương lai. Nhưng mà...
「Giao tiếp tương lai nghĩa là sao? Giao tiếp Tachyon là kiểu như cáp quang á?」
Tôi thắc mắc, Mint liền giải đáp:
「Tachyon ấy nhé, nó còn nhanh hơn cả ánh sáng cơ. Cho nên là...」
Đúng lúc đó, Tsukiko rú lên 「Aaaa!!」
「Biết rồi biết rồi biết rồi nhaaaa!!」
Vừa hét, nhỏ vừa giơ tay lên, nhảy tưng tưng như choi choi.
「Tôi biết cái này! 『Tachyon』 là cái đó đúng không! Tôi xem trên phim tài liệu rồi!」
「Cô cày phim tài liệu hơi bị nhiều đấy...」
「Là thế này này, là thế này này...」 Tsukiko bắt đầu thao thao bất tuyệt. 「Nếu dùng vật chất nhanh hơn ánh sáng nhé, thì kiểu như là số ảo, hay vượt qua bức tường tốc độ gì đó, nói chung là không gửi về tương lai được nhưng có thể gửi tin nhắn chứa thông tin về quá khứ được đó!」
Nói xong, Tsukiko ưỡn ngực đầy tự hào.
「Tự dưng thấy cái sự thông minh của mình thật đáng sợ」
「...」
Thấy tôi im lặng, Mint lên tiếng:
「Mặc dù lý thuyết bị cắt xén tùm lum, nhưng tạm gác qua một bên. Ở thời đại của em người ta đã tìm ra Tachyon rồi, nên giao tiếp Tachyon cũng đang trong giai đoạn thử nghiệm. Thế nên, có thể ở tương lai xa hơn nữa, nó đã được ứng dụng thực tế rồi」
Tức là...
「Có khả năng giám đốc Mero đã nhận được tin nhắn từ tương lai thông qua giao tiếp Tachyon」
「Ra là vậy...」
Tôi nhìn vào cuốn vở ô ly dán chi chít tài liệu của Mint, buột miệng:
「Nhóc có thật là con gái anh không đấy? Sao thông minh quá vậy?」
Thấy thế, Tsukiko cũng ghé mắt nhìn vào cuốn vở của Mint.
「Cảm giác cái giao tiếp Tachyon này giống năng lực của bé Mint ghê ha. Kiểu như chỉ gửi tin nhắn về quá khứ được, còn em ấy thì chỉ du hành thời gian về quá khứ được ấy」
Dù sao đi nữa, giám đốc Mero có thể đã dùng năng lực để du hành thời gian, hoặc cũng có thể đã nhận được thông điệp từ tương lai qua giao tiếp Tachyon.
Chỉ là, vẫn còn vài điều chưa rõ.
「Tại sao giám đốc Mero lại đưa các nhân vật của Mellow World vào thời đại này nhỉ?」
Chị Shirase thắc mắc.
「Liệu có ý đồ gì không?」
「Nghĩ đơn giản thì, công bố nhân vật Mellow World trước để kiếm chác...」
Tôi đang nói dở thì phải phanh gấp. Bởi vì Yukimi và Kazamachi đang nhìn tôi với ánh mắt đầy bất an. Đối với tụi nhỏ, giám đốc Mero vẫn là người hùng đã sáng tạo ra các nhân vật Mellow World.
「Mà, chắc là trong dòng thời gian của chúng ta, mấy đứa nhỏ Chocomin chào đời sớm hơn một chút thôi ha~」
Tôi đành nói lảng sang chuyện khác để kết thúc chủ đề này.
「Thôi, đi tắm rồi ngủ nào. Hôm nay muộn rồi」
「Dạ. Papi, tắm thôiii~」
Mint mang đồ ngủ của con bé và của tôi ra, hối thúc đi tắm. Biết rồi biết rồi, tôi vừa mới nhấc mông lên thì...
「Khoan đã!」
Tsukiko trợn tròn mắt hét lên.
「Hai người... tắm chung á!?」
「Vâng」
Mint trả lời tỉnh bơ khiến Tsukiko bắt đầu luống cuống tay chân.
「K-Không được! Cái đó, nói sao nhỉ, này nhé, học sinh lớp năm là phải tự tắm một mình được rồi chứ!」
「Thì đúng là vậy, nhưng mà em tắm một mình hay gặp nguy hiểm lắm...」
Chuyện tắm chung bắt đầu kể từ vụ tai nạn nước sôi. Để tránh mấy tai nạn xui xẻo ập đến, tôi buộc phải không được rời mắt khỏi con gái mình.
「N-Nhưng mà...」
「Papi cũng nghĩ y chang chị Tsukiko luôn á」
「Thế hả?」
「Vâng. Em thì lúc nào cũng ở bên Papi, nhưng Papi hiện tại đâu có ký ức nuôi em khôn lớn đâu. Thế nên Papi cứ bảo là tắm chung thì sẽ bị cảnh sát gô cổ」
「Đ-Đúng rồi đấy」
「Thế nên là, để Papi không bị bắt, em đã mặc sẵn đồ bơi học sinh đàng hoàng rồi đây nè」
「Ra thế. Vậy thì được」
Tsukiko gật gù, vẻ mặt tạm chấp nhận. Nhưng chỉ vài giây sau, nhỏ trợn mắt hết cỡ:
「Thế thì càng ám muội hơn ấy chứ!!」
Trong lúc chúng tôi đang đôi co thì...
「Vậy thì, em cũng sẽ tắm chung với anh Natsume!」
Yukimi đứng bật dậy. Trên tay đã cầm sẵn bộ đồ bơi học sinh màu xanh tím than.
「Em Yukimi!?」
Tsukiko còn đang há hốc mồm kinh ngạc thì ngay bên cạnh...
「Em cũng tắm」
Kazamachi vừa nói vừa lôi từ trong cặp sách ra bộ đồ bơi học sinh màu trắng.
「Tắm cho Pochitaro là nhiệm vụ của em」
「Đến cả em Kazamachi nữa á!?」
Mắt Tsukiko quay mòng mòng như chong chóng.
「Bộ chỗ này là cái động Sukumizu chắc!?」
◇
Yukimi và Kazamachi nhảy ùm vào bồn tắm. Hai đứa đổ xà phòng tạo bọt vào rồi bắt đầu nghịch ngay lập tức.
Tôi để Mint ngồi lên ghế và bắt đầu gội đầu cho con bé.
Mint nheo mắt lại vẻ đầy hưởng thụ.
Tuy khoảng cách tuổi tác giữa hai bố con không quá lớn, nhưng cảm giác không hề giống những gì Tsukiko lo lắng.
Nó giống như đang tắm cho một con mèo con hơn.
Vì vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn nên đầu con bé còn nhỏ nhắn, cái cổ cũng mảnh khảnh.
「Hai bố con mình tắm chung đến bao giờ thế?」
「Tầm lớp một, lớp hai gì đó thôi. Mami rất chú trọng giáo dục, nên bảo tầm đó là phải tự lập được rồi」
「Ra là vậy~」
Gội đầu cho Mint xong, tôi hô "Xong hàng" rồi thả con bé vào bồn tắm.
「Tiếp theo là ai nào~」
Vừa dứt lời, Yukimi trong bộ đồ bơi học sinh màu xanh tím than trèo từ bồn tắm ra, thế chỗ ngồi vào ghế.
「Là em. Hãy tắm cho em đi」
Yukimi nói với vẻ mặt vênh váo.
Tôi bắt đầu vò vò cái đầu nhỏ của Yukimi để gội, nhưng con bé vẫn giữ nguyên cái thái độ lạnh lùng đó.
「Sao thế, tâm trạng không tốt à?」
「Đương nhiên rồi」
Yukimi dỗi hờn đáp.
「Anh Natsume là chủ nhân của em mà, anh phải yêu thương em nhiều hơn chứ. Hồi tháng Tám hai đứa mình dính nhau như sam thế mà, loáng cái đã lòi ra một đống nít ranh rồi」
「Nít ranh...」
Tuy Yukimi cũng là học sinh lớp năm, nhưng cô nàng mèo Goth Loli này luôn tự coi mình là một người lớn đầy kiêu hãnh.
Tôi gội đầu cho Yukimi giống như đã làm với Mint. Mái tóc tơ mềm mại và chiếc gáy trắng ngần.
「Thiệt tình, anh Natsume chẳng hiểu tâm tư của người ta gì cả!」
Yukimi phồng má giận dỗi.
Đúng lúc đó, Kazamachi trong bộ đồ bơi học sinh màu trắng từ bồn tắm bước ra.
「Chăm sóc cho Pochitaro」
Nói đoạn, nhỏ đổ sữa tắm vào bông tắm, định chà lưng cho tôi.
Thấy thế, Yukimi bật dậy khỏi ghế.
「Này, đừng có chọc ngoáy anh Natsume của tôi!」
Vừa nói, Yukimi vừa vẩy bọt xà phòng trên đầu về phía Kazamachi.
「Tôi đã ở bên anh Natsume từ trước khi cô gặp anh ấy rồi. Không có cửa cho kẻ đến sau như cô đâu!」
「Có con nhóc đang ra vẻ bà cả kìa」
Kazamachi, cũng là một con nhóc, đáp trả.
「...Đồ mèo ăn vụng」
「Ăn... ăn vụng á!」
Yukimi trợn trừng mắt.
「Hừ... em điên rồi đấy nhé!」
Yukimi té tát bọt xà phòng vào người Kazamachi. Kazamachi cũng dùng bông tắm đầy bọt để phản công, hai đứa dính đầy bọt trắng xóa, và cuối cùng lao vào vật nhau.
「Nàyyy!! Không được làm loạn trong phòng tắm!!」
Tôi lao vào định can ngăn thì trượt chân vì sàn nhà đầy bọt. Theo đà đó, cả Yukimi và Kazamachi cũng trượt theo và ngã đè lên người tôi.
「Này, đừng có chạm vào anh Natsume của tôi!」
「Cô mới phải, đừng có chạm vào Pochitaro của tôi」
Hai đứa nhóc dính đầy bọt và đồ bơi tiếp tục giằng co ngay trên người tôi.
「D-Dừng lại, dù là học sinh tiểu học đi nữa, t-tôi cũng bị đè... đè bẹp mất—」
Bị hai đứa đè lên, tôi không sao thở nổi.
「Yu, Yukimi... ưm... ặc—」
Nhưng hai đứa vẫn tiếp tục quậy tưng bừng trong đống bọt xà phòng.
「Meooooo!!」
「Gừ gừ gừ gừ!!」
Cảnh tượng này xét về mặt giáo dục con trẻ thì quá là sai trái rồi, tôi đang cố tìm cách giải quyết thì—
「Thấy ồn ào quá trời, hóa ra là...! Natsume!! Anh đang làm cái trò gì vậy hả!!」
Cửa phòng tắm bật mở, Tsukiko xuất hiện.
「Anh sẽ bị cảnh sát gô cổ thật đấy!!」
Chưa hết—
「Natsume này! Vụ này chị không thể nhắm mắt làm ngơ được đâu nhé」
Đến cả chị Shirase cũng xông vào phòng tắm.
Sau đó, Tsukiko và chị Shirase nhanh thoăn thoắt tóm lấy hai con bé loli, gội đầu tắm rửa sạch sẽ rồi ném tòm vào bồn tắm.
「S-Sống rồi」
Tôi, kẻ vừa bị đè bẹp dí, cố gắng gượng dậy. Rồi khi nhìn kỹ Tsukiko và chị Shirase—
「C-Cái quái gì thế này!?」
Tôi thốt lên kinh hãi. Bởi vì, cả Tsukiko và chị Shirase... đều đang mặc đồ bơi học sinh. Tsukiko mặc màu xanh tím than, còn chị Shirase mặc màu trắng. Và không hiểu tại sao, cả hai đều đang trong hình dáng học sinh tiểu học.
「Chuyện gì đang xảy ra thế này!?」
Thấy tôi hoang mang tột độ, bé-Tsukiko-tiểu-học-mặc-đồ-bơi và bé-Shirase-tiểu-học-mặc-đồ-bơi nói:
「Natsume không được đụng vào cô gái nào khác! Bị bắt đấy!」
「Natsume này, cậu mà cứ lăng nhăng với nhiều cô gái quá là đến chị cũng giận đấy nhé」
Bị hai người họ ép sát, tôi chỉ còn biết gào lên trong tuyệt vọng.
「Nhanh đi tìm Tachyon Drive giùm cái, không là tôi nổ tung mất thôiii!!」
◇
Kazamachi sở hữu năng lực "Ngụy trang" có thể bẻ cong nhận thức của con người.
Trong vụ án Yamaneshinyaku mùa thu vừa rồi, em ấy đã dùng năng lực đó để khiến tôi trông giống như một con chó. Ngoài ra, còn một năng lực nữa liên quan đến chiếc cặp chống gù (Randoseru).
Ai đeo chiếc cặp đó của Kazamachi thì dù là người lớn, trong mắt người khác cũng chỉ là học sinh tiểu học.
Sau khi vụ án được giải quyết, những năng lực đó của Kazamachi đã biến mất. Tuy nhiên, có vẻ như "mảnh vỡ" của năng lực vẫn còn sót lại trên những vật dụng đã từng được sử dụng.
Nói cách khác, không thể tạo ra thêm cặp chống gù của Kazamachi mới, nhưng chiếc cặp được dùng lúc đó vẫn còn lưu giữ năng lực.
Việc Tsukiko và chị Shirase biến thành hình dáng học sinh tiểu học là do hai người đang đeo chiếc cặp lúc đó trên lưng.
「Mặc Sukumizu lại còn đeo cặp chống gù đi vào phòng tắm nữa chứ!」
Tôi giả vờ ngơ ngác hỏi, nhưng cả Tsukiko và chị Shirase đều trưng ra bộ mặt dỗi hờn.
Rồi chẳng ai nói lời nào, Tsukiko-tiểu-học ngồi vào chỗ Yukimi vừa ngồi, còn Shirase-tiểu-học thì yên vị ngay sau lưng tôi.
「Natsume chỉ cần tắm cho tôi là được」
Tsukiko, ở chế độ siêu đanh đá, lên tiếng.
「Tôi sẽ hi sinh thân mình làm vật thế thân cho bé Yukimi」
Từ phía sau, chị Shirase cũng ấn miếng bông tắm vào lưng tôi.
「Để chị tắm cho Natsume nhé」
Giọng chị nhẹ nhàng nhưng vẫn phảng phất chút giận dỗi.
「Dám lơ bé Mèo Trắng của chị mà cứ tớn lên với mấy đứa khác. Phải cho cậu biết ai mới là người hấp dẫn nhất mới được」
Thế là tình huống "bánh mì kẹp thịt" giữa hai cô nàng tiểu học Tsukiko và Shirase được thiết lập.
「Nhưng mà, sao cả hai người đều biến thành học sinh tiểu học thế này!?」
Tôi vừa dứt lời, cả Tsukiko và chị Shirase đồng thanh đáp:
「Thì tại anh thích học sinh tiểu học còn gì!?」
Hiểu lầm tai hại quá. Đúng là tôi có đùa giỡn với Yukimi và Kazamachi thật, nhưng mà...
「Hai người này, tôi đâu có...」
「Nhanh tắm cho tôi đi...」
Tsukiko gắt gỏng.
「Ơ, nhưng mà, tôi tắm cho cô thì cô không giận chứ?」
「Nếu không làm gì biến thái thì không giận」
Nghe vậy, tôi đặt miếng bông tắm lên vai Tsukiko. Ngay lập tức, Tsukiko-tiểu-học khẽ rên 「Ưm...」 rồi vặn mình. Tôi chuyển sang cọ rửa cánh tay, chỉ thế thôi mà má cô nàng đã đỏ ửng.
「Không lẽ Tsukiko...」
Đêm nay Tsukiko đã sử dụng năng lực phun lửa khá nhiều. Đương nhiên là sẽ có tác dụng phụ. Với Tsukiko, đó là sự "rạo rực". Và tối nay tôi vẫn chưa thực hiện cái "việc thường làm" để giúp cô ấy giải tỏa.
「Cứ kệ đi... tắm đi... Nếu không làm cho tôi thỏa mãn... ưm... thì Natsume sẽ thành tội phạm đấy」
「Đúng là cái cảnh tượng ban nãy trông tội lỗi thật...」
Mà hiện tại cũng đang tội lỗi lắm rồi đấy!
Đang mải nghĩ thì Shirase-tiểu-học ép sát người vào lưng tôi, thì thầm:
「Này, sao cậu cứ quan tâm mỗi bé Tsukiko thế?」
Giọng điệu vừa hờn dỗi lại vừa quyến rũ chết người.
「Không cần bé Mèo Trắng của chị nữa hả? Natsume này, chị là người trong mộng của cậu mà đúng không? Chị biết thừa cậu kể với bạn bè như thế rồi nhé」
Tôi cảm nhận được đường nét cơ thể non nớt của chị Shirase qua lớp bọt xà phòng và bộ đồ bơi học sinh đang tì vào lưng mình.
「Cứ mải mê với mấy đứa con gái khác, làm thế thì chị phải cho cậu biết tay thôi nhỉ? Chị đã bảo rồi mà, con gái ấy, chỉ cần chạm vào người con trai mình thích thôi là cũng đủ trở nên như thế rồi」
Chuyện chị Shirase đã làm trong lớp học sau giờ tan trường vào mùa thu năm ấy.
Chị ấy định tái diễn lại chuyện đó ngay tại đây, và ôm chặt lấy tôi.
「A...」
Chỉ mới ôm thôi mà hơi thở của chị Shirase đã trở nên ướt át, cả người run lên bần bật.
「K-Không được đâu...」
Tsukiko lên tiếng.
「Người xinh đẹp như chị Shirase thì không được làm chuyện đó với cái tên như Natsume...」
Vừa nói, nhỏ vừa quay lại định gỡ tay chị Shirase ra khỏi người tôi.
Nhưng chị Shirase chẳng thèm nghe, cứ ôm chặt lấy tôi từ phía sau, cảm xúc ngày càng dâng trào.
Thấy vậy...
「T-Tôi đang khổ sở vì tác dụng phụ đây này」
Nói rồi, Tsukiko cũng ôm chầm lấy tôi từ phía trước.
「Natsume... lo cho tôi hơn là chị Shirase đi... làm cho tử tế vào... Natsume phải có trách nhiệm với chuyện này chứ」
「Hảaaa~」
Dù còn đang phân vân có ổn không, nhưng thấy Tsukiko lườm nguýt, tôi đành ấn miếng bông tắm đầy bọt vào ngực nhỏ và di chuyển nhẹ.
Ngay lập tức, khuôn mặt Tsukiko tan chảy ra vì đê mê, phần bụng dưới cứ thế ấn mạnh vào người tôi. Không giống như cố tình, mà là phản ứng tự nhiên của cơ thể.
「Natsume... Natsume...」
「Natsume... Natsume...」
Hai cô nàng tiểu học mặc Sukumizu, một trước một sau, ép chặt vào người tôi mà thở hổn hển.
Cái tình huống quái gì thế này.
Hơn nữa, dù nhận thức của tôi thấy họ là học sinh tiểu học, nhưng thực chất cả hai đều là những nữ sinh cấp ba với ngoại hình cực phẩm.
Là một thằng con trai cấp ba bình thường thích gái xinh, tôi xin thành thật khai báo.
Hạnh phúc vãi chưởng. Nếu tình trạng này cứ kéo dài mãi, chắc sẽ có chuyện kinh thiên động địa xảy ra mất.
Đang mơ màng thì...
Nhìn về phía bồn tắm, lũ nhóc loli đang chơi bong bóng lúc nãy, chẳng biết từ bao giờ, mặt đỏ bừng bừng, mắt dán chặt vào chúng tôi không rời.
「G-Giáo dục kiểu này hỏng bét mất!!」
Tôi bảo Tsukiko và chị Shirase buông ra.
Nhưng có vẻ cả hai đã bật công tắc hoàn toàn, chẳng thèm nghe lời tôi nữa, hơi thở ngày càng dồn dập.
Đã thế thì đành chịu.
Tôi luồn miếng bông tắm vào đùi trong, vào giữa hai chân của Tsukiko.
Chỉ cần Tsukiko dịu lại thì chị Shirase cũng sẽ không ganh đua nữa.
Để làm được điều đó, trong khi giả vờ như đang tắm rửa trước mặt bọn trẻ con, tôi dùng bông tắm đụng chạm vào cơ thể Tsukiko.
「Natsume... Natsume...」
Tsukiko đã mềm nhũn ra, hoàn toàn "lên tiên", hai chân khép nép quấn lấy tôi.
「Natsume à...」
Chị Shirase thì thầm từ phía sau.
「Sao cứ là bé Tsukiko thế? Bé Mèo Trắng của chị không đanh đá với Natsume đâu nhé? Chị cho cậu làm bất cứ gì cậu muốn, mà như thế chị cũng sướng nữa cơ? Nè, chỉ cần làm thế này thôi là chị—」
Bàn tay đầy bọt của chị Shirase bắt đầu sờ soạng cơ thể tôi.
U... uầy uầy uầy, dù đang gào thét trong lòng nhưng tay tôi vẫn không ngừng chăm sóc cho Tsukiko.
「A, không được, Natsume...」
Nhanh xong giùm cái đi trờiii, tôi vừa cầu nguyện vừa tiếp tục.
「A... a... Natsume...」
Bị kẹp giữa hai mỹ nữ đã hoàn toàn mất kiểm soát, tôi cố gắng hết sức để kết thúc chuyện này.
「Natsume... a, không được, Natsume, cái này, thực sự không ổn đâu, có lẽ... dừng lại chút—」
Mấy đứa nhỏ loli mặt đỏ tưng bừng đang nhìn chằm chằm.
Thế này không ổn chút nào.
「Natsume, cái này, thật sự không được đâu mà, dừng lại một tí, đợi chút— lúc nãy, tôi, uống nhiều nước trái cây lắm... uống nhiều lắm nên là... cái đó... a...」
Vì sự nghiệp giáo dục, không thể dừng lại được. Bằng mọi giá phải kết thúc thật nhanh.
Đúng rồi, đây chính là cái kiểu "giải quyết công việc cho xong" mà Tsukiko hay nói đấy thôi.
「Natsume, thật sự đấy, không được đâu mà, a, á」
Tsukiko càng khép chặt đùi hơn.
「Natsume... Natsume...」
Phía sau, chị Shirase cũng ép chặt người vào, phả hơi nóng hầm hập.
Tôi càng nỗ lực hơn nữa để trấn áp tác dụng phụ của Tsukiko.
Và rồi, Tsukiko—
「Không được đâuuu, tôi, là học sinh cấp ba mà, đã là học sinh cấp ba rồi, dù có là trong nhà tắm đi nữa, a, á, k-không được」
Tsukiko làm vẻ mặt như sắp khóc.
「Á, đừng có nhìn, a— h, h, hu, hu—」
Rồi sau đó—
「Oa oa oa oa~!!」
Nhỏ òa khóc nức nở rồi ngã gục xuống sàn nhà tắm.
◇
Sáng hôm sau, tôi cùng Tsukiko, chị Shirase và Mint, tổng cộng bốn người, lên đường đến bãi xử lý rác thải công nghiệp ở ngoại ô.
Chuyện là trên con đường trước nhà máy Công nghiệp Yomizaka, chiếc xe tải nhẹ chở đầy Pink Rabbit đã va chạm với một chiếc xe ben. Trong lúc va chạm, chiếc Tachyon Drive mà một tên Pink Rabbit cầm trên tay đã vô tình bay thẳng vào thùng xe ben.
Thông tin về chiếc xe ben đã chạy mất dạng đó được Mikishima, người quen của tôi bên cảnh sát, cung cấp.
Chiếc xe ben đó chỉ là xe chở hàng bình thường, và vào cái đêm định mệnh ấy, nó đang trên đường vận chuyển rác thải đến bãi xử lý này.
Dù sao thì tại hiện trường cũng có mảnh vỡ của vụ va chạm, nên với lý do có khả năng xảy ra tai nạn, Mikishima đã liên lạc với tài xế.
Nghe bảo người tài xế sau khi kiểm tra phần đầu xe mới ngớ người ra.
Đâm bay chiếc xe tải chở đầy thỏ hoành tráng thế kia mà gã lại hoàn toàn không hay biết gì.
Gã cũng chẳng có vẻ gì là giả nai, mà ngay lập tức xin lỗi Mikishima qua điện thoại và hứa sẽ cùng giám đốc công ty sở hữu xe đến trình diện.
Tai nạn lớn như thế mà không nhận ra, đúng là chuyện lạ đời.
Nhưng quan trọng hơn cả, khả năng cao là chiếc Tachyon Drive nằm trên thùng xe ben đêm đó đã bị đổ xuống bãi xử lý rác thải công nghiệp này rồi.
Thế nên sáng nay dậy, tôi chuẩn bị đồ đạc rồi đạp xe đến đây.
Yukimi và Kazamachi thì tôi để ở nhà. Hai đứa giờ chỉ là học sinh tiểu học bình thường, không còn năng lực nữa.
Thật lòng tôi cũng muốn Mint ở nhà, nhưng con bé cứ nằng nặc đòi đi theo cho bằng được.
Bảo là sứ mệnh của con bé là bảo vệ bố mình.
Nhưng mà tôi thì lo lắm chứ.
Mikishima đã nói qua điện thoại:
「Có tin báo gửi đến sở cảnh sát là một nhóm người có vũ trang đang tiến về phía bãi rác. Nhưng người báo tin là một tên say rượu đi chơi qua đêm về sáng, nên bên tổng bộ chẳng thèm tin...」
Tất nhiên, tôi vẫn ghim trong đầu khả năng thực sự có nhóm vũ trang.
Dù gì thì Tachyon Drive cũng sẽ biến mất trong bóng tối lịch sử hơn mười năm tới. Nguyên nhân vì sao lại thế thì vẫn chưa ai rõ. Nên khả năng có nhóm vũ trang can thiệp là hoàn toàn có thể xảy ra.
Và rồi, suy nghĩ đó đã trở thành hiện thực.
Bãi xử lý rác nằm trên con dốc dọc theo đường tránh, đi sâu vào trong núi.
Vừa bước vào khuôn viên, đập vào mắt tôi là khu đất rộng lớn được xẻ núi mà thành, chất đầy những khối rác kim loại đã được ép vuông vức.
「Nếu mới được chở đến đêm qua thì chắc chắn chưa bị ép đâu!」
Tsukiko nói. Tôi thấy cũng phải, bèn đi về phía núi rác thải công nghiệp chưa qua xử lý. Và rồi...
「Cái gì mà nhóm vũ trang, hóa ra là Yakuza với đám trẻ trâu à.」
Tại bãi đất trống chất đầy rác thải, có một gã mặc vest và một đám đàn ông mặc đồ thể thao, cơ bắp cuồn cuộn.
Trông bọn họ rõ ràng là đang bới rác tìm cái gì đó.
Theo tình hình này thì chắc chắn là tìm Tachyon Drive rồi.
Chúng tôi nấp sau một vật cản, quan sát động tĩnh của bọn chúng.
「Thế rốt cuộc cái pha lê màu xanh lục mà chúng ta đang tìm là cái quái gì vậy? Đá quý à?」
Một tên mặc đồ thể thao, xăm trổ kín cổ lên tiếng hỏi. Gã Yakuza mặc vest trả lời:
「Ai biết. Chỉ biết là có giá trị thôi.」
「Tầm một trăm triệu không? Nếu thế thì tìm được rồi bọn mình đem bán quách đi cho xong, có phải ngon hơn không?」
「Ờ, nếu là đá quý thì đương nhiên làm thế. Nhưng theo lời khách hàng thì đó là một loại thiết bị công nghiệp gì đó, người thường có giữ cũng chẳng để làm gì đâu.」
「Kiểu như kim loại hiếm ấy hả. Nhưng mà sao phải mang cả thứ này theo?」
Gã xăm trổ lôi từ trong bộ đồ thể thao ra một khối kim loại màu đen.
Là súng.
Khẩu súng trông nhỏ bé hẳn so với cơ thể vạm vỡ của gã, nhưng chính sự tương phản đó lại càng khiến nó trông nguy hiểm hơn.
「Nghe đồn việc thu hồi pha lê xanh lục có thể sẽ bị cản trở.」
「Bị gián điệp công nghiệp nước ngoài nhắm tới hay sao...」
「Ai biết. Tóm lại là gặp kẻ nào ở hiện trường thì khử hết. Tiền nhận được đủ để làm chuyện đó.」
Đếm sơ qua thì bọn chúng có bảy tên.
「Làm sao giờ, Papi?」
Mint hạ thấp người, thì thầm hỏi.
「Chắc không sao đâu. Có Tsukiko ở đây mà.」
Tuy hơi mất mặt chút, nhưng những lúc thế này Tsukiko đúng là chỗ dựa vững chắc. Với năng lực phun lửa của Tsukiko, súng đạn chẳng là cái đinh gì. Chưa kịp chạm vào người thì đạn đã bị thiêu rụi rồi.
Nghĩ vậy, tôi quay sang nhìn Tsukiko, nhưng...
「Tsukiko?」
Tsukiko đang đứng phía sau, vai rụt lại, trông thiểu não vô cùng. Cả chị Shirase đứng bên cạnh cũng y chang.
「Không lẽ là...」
Đêm qua, sau khi ra khỏi phòng tắm, hai người họ cứ nằm sấp trên giường, vùi mặt vào gối mãi.
Lý do là...
「Tôi không định làm chuyện xấu hổ như thế...」
「Chị cũng... định giữ hình tượng thục nữ mà...」
Đúng vậy, Tsukiko và chị Shirase đang hối hận vì đã biến thành học sinh tiểu học và quậy tưng bừng trong nhà tắm.
「Vẫn còn để bụng chuyện đó á!?」
Nghe tôi hỏi, Tsukiko ủ rũ đáp:
「Xin lỗi... tôi là học sinh cấp ba mà lại... xin lỗi... trong nhà tắm đã làm, làm chuyện đó...」
「Trời ạ, tỉnh táo lại đi mà~ Giờ chỉ trông cậy được vào Tsukiko thôi đấy~」
「Đúng đó!」
Mint cũng hùa vào.
「Cần gì phải bận tâm chứ. Đến em hồi lớp hai còn đái dầ...」
「Áaaaaa! Áaaaaa!」
Tsukiko bịt chặt tai, mặt đỏ bừng như gấc chín.
Chị Shirase ôm lấy Tsukiko dỗ dành.
「Tsukiko à, không sao đâu. Chị cũng xấu hổ muốn chết đây nè...」
「Ơ, cái gì? Hai người tính buông xuôi luôn à?」
「...Làm chứ... không làm thì tôi chỉ là con... con... dở hơi thôi...」
Tsukiko yếu ớt thoát khỏi vòng tay chị Shirase, lảo đảo bước về phía đám côn đồ.
Nhưng mà...
「Á!」
Dầu mỡ từ đống rác thải loang lổ trên mặt đất khiến Tsukiko trượt chân, ngã ngửa ra sau.
Rồi cứ thế lăn quay ra bất tỉnh nhân sự.
「Hả, ơ, cái gì!? Thế này là sao?」
Tsukiko nằm đó, gương mặt ngủ say sưa như một đứa trẻ. Chắc do hôm qua dùng năng lực chiến đấu với đám Pink Rabbit nên mệt quá chăng.
「Tsukiko hôm qua không ngủ được mà... Chị hiểu, ừm...」
Chị Shirase đỡ lấy Tsukiko. Đúng lúc đó.
「Papi, kia kìa!」
Mint chỉ tay vào núi rác công nghiệp. Nhìn theo hướng tay con bé, tôi thấy ánh sáng xanh ngọc lục bảo của Tachyon Drive lấp lánh giữa đống rác kim loại cách đó một đoạn.
「Làm sao đây...」
Mint lo lắng. Đúng là không có Tsukiko yểm trợ thì căng thật. Nhưng...
「Làm thôi. Có trí tuệ và lòng dũng cảm thì không cần năng lực đặc biệt vẫn làm được.」
Giao Tsukiko cho chị Shirase, tôi cùng Mint rón rén di chuyển. Tôi ấn nút khởi động chiếc máy ép kim loại đặt gần căn nhà lắp ghép. Cỗ máy bắt đầu hoạt động, tiếng động cơ ầm ĩ vang lên khắp khu vực.
「Cái gì thế? Thằng nào chăm chỉ làm tăng ca đến sáng à?」
Đám côn đồ tò mò tụ tập lại chỗ máy ép, thế là khu vực núi rác có Tachyon Drive không còn ai canh gác.
「Papi đỉnh quá đi.」
「Chỗ này bố từng đi tham quan rồi mà lị. Mint đi dã ngoại cũng phải chú ý quan sát vào nhé.」
Tôi và Mint lại hạ thấp người, di chuyển đến nơi phát ra ánh sáng của Tachyon Drive.
Lại gần mới thấy Tachyon Drive nằm sâu bên trong đống rác ngổn ngang, tay tôi không với tới được.
Nhưng cơ thể nhỏ bé của Mint thì có thể lách vào.
「Mint, nhờ con đấy.」
「Cứ để con.」
Đúng là cha nào con nấy, chúng tôi phối hợp cực kỳ ăn ý.
Mint bò vào khe hở giữa đống rác, chộp lấy Tachyon Drive rồi quay trở ra.
「Ngon, rút lui!」
Cầm lấy Tachyon Drive từ tay Mint, tôi định chuồn lẹ. Nhưng vừa quay đầu lại, tôi chết trân tại chỗ.
「Ở đâu chui ra lắm thế này?」
Một bầy chó hoang đang bao vây chúng tôi.
「Sao mà... trùng hợp quá đáng vậy...」
Tôi nhớ lại những chuyện vừa xảy ra. Tachyon Drive rơi trúng xe ben, rồi Tsukiko đột nhiên lăn ra bất tỉnh...
「Cứ như thể có một thế lực nào đó đang ngăn cản chúng ta lấy được Tachyon Drive vậy.」
Vừa nói, tôi vừa nắm tay Mint bỏ chạy.
Nhưng vừa quẹo qua góc núi rác, chúng tôi đụng ngay mặt đám côn đồ vừa quay lại.
「Gì đây, mày là thằng nào?」
「Thằng này cầm pha lê kìa.」
Đương nhiên là xảy ra tranh chấp đưa hay không đưa, tình hình căng như dây đàn. Đúng lúc đó bầy chó hoang lao tới. Lũ chó này cứ thấy người là cắn, nên chúng lao vào cắn xé cả đám côn đồ.
「Con chó này, cắn tao à. Dừng lại, này! Chậc, chậc, chậc, đau quá, im coi!」
Tôi và Mint định nhân lúc hỗn loạn mà tẩu thoát.
Nhưng tôi bị gã mặc đồ thể thao kẹp cổ từ phía sau. Thế là tôi học tập lũ chó, cắn phập vào tay gã, rồi tiện chân đá bay con chó hoang đang lao tới.
Trong lúc tôi đang vùng vẫy, húc đầu vào giữa mặt mấy gã côn đồ lao tới, rồi đấm đá lũ chó túi bụi, thì một tên côn đồ đã bẻ quặt tay Mint ra sau.
「Này, mày không lo cho em gái mày à?」
「Mày... đừng có đụng vào con gái tao!」
「Con gái? Con gái mày á!? Đừng có nói mấy câu nghe nhũn cả não thế chứ!」
Đúng lúc giằng co căng thẳng thì...
Cần cẩu đặt trên đỉnh núi rác bắt đầu rung lắc dữ dội. Tôi vừa kịp thốt lên "A" thì nó đã đổ ập xuống, lao thẳng về phía Mint.
「Mint!」
Tôi đẩy gã côn đồ ra, ôm chặt lấy Mint và lăn tròn trên mặt đất.
Tiếng máy móc va đập ầm ĩ, bụi bay mù mịt.
Chỉ trong gang tấc.
Chiếc cần cẩu đổ sập xuống đúng chỗ Mint vừa đứng, nát bấy.
Giờ thì tôi dám khẳng định rồi.
Có một thế lực to lớn đang nhúng tay vào.
Một thế lực muốn làm hại Mint. Từ vụ nước nóng vô lý ở bình nóng lạnh, đến cửa tự động hỏng kẹp người, tất cả đều là những tai nạn ngẫu nhiên đầy ác ý.
Rốt cuộc là cái quái gì đây?
Tôi cố suy nghĩ. Nhưng trước đó...
「Vì là trẻ con nên nương tay mới ra nông nỗi này đây.」
Gã đàn ông đang chĩa súng vào tôi.
Là gã mặc vest cầm đầu đám côn đồ.
「Tao ấy à, làm việc là phải chỉn chu. Hồi xưa tao xem phim, phim về sát thủ ấy. Gã diễn viên chuyên đóng vai anh hùng hào hoa, trong phim đó lại đóng vai sát thủ.」
Gã nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo và nói.
「Tên sát thủ đó đã dạy đời gã tài xế taxi rằng: Làm việc thì phải làm cho tới nơi tới chốn, đừng bao giờ nói câu 'để lúc khác làm'.」
Tóm lại là...
「Tao làm việc rất nghiêm túc. Không có chuyện đùa giỡn đâu. Vĩnh biệt.」
Gã mặc vest đúng là toát ra khí chất khắc kỷ thật sự. Và tàn nhẫn vô cùng.
Ngón tay đặt trên cò súng bắt đầu cử động.
Kiểu người kín kẽ thế này sẽ không nương tay, cũng chẳng cho tôi thời gian để suy tính.
Gã bóp cò.
Tiếng súng nổ.
Xong đời rồi, tôi nghĩ thầm. Nhưng...
Viên đạn không chạm được đến tôi.
Bởi vì giữa tôi và gã mặc vest, một vật thể màu hồng bông xù đã chen vào.
Là bộ đồ hóa trang Pink Rabbit.
Nhìn xung quanh, binh đoàn Pink Rabbit mà tôi từng gặp ở khu thực nghiệm Công nghiệp Yomizaka đang giao chiến với đám côn đồ và bầy chó hoang.
Binh đoàn Pink Rabbit, đúng như tôi thấy đêm đó, chỉ là đội mũ trùm đầu màu hồng và mặc quần bó đen toàn thân.
Nhưng con Pink Rabbit vừa chen vào giữa tôi và gã mặc vest thì khác, nó mặc bộ đồ thú bông lông lá mềm mượt, hồng toàn tập từ đầu đến chân, y hệt cái vẻ dễ thương trong nguyên tác.
Nói cách khác, đây là Pink Rabbit hàng "real", siêu cấp đáng yêu.
Và có vẻ như con thỏ hàng real này là trùm của cả băng.
「Lễ hội hóa trang hay gì đây?」
Gã mặc vest liên tục bóp cò, tiếng súng khô khốc vang lên. Nhưng...
Pink Rabbit hàng real vẫn đứng sừng sững.
Tất cả đạn bắn tới đều không xuyên qua được lớp lông dày của bộ đồ thú, cứ thế đập vào rồi rơi xuống đất.
「C-Cái quái gì thế này?」
Gã mặc vest trợn tròn mắt.
Ngay lập tức, Pink Rabbit hạ thấp trọng tâm.
「Tới đâyyy!!」
Giọng của một cô gái.
「Cú đá thỏaaa!!」
Pink Rabbit bật nhảy lên cao, tung cú đá song phi thẳng vào mặt gã mặc vest.
Cùng lúc đó, binh đoàn Rabbit đang chiến đấu khắp nơi cũng đã khống chế hoàn toàn lũ chó hoang và đám côn đồ mặc đồ thể thao.
「Cái binh đoàn thỏ này là sao...」
Tôi còn đang ngơ ngác thì trùm cuối của binh đoàn Rabbit, người vừa đỡ đạn cho tôi và Mint, đủng đỉnh bước lại gần.
Rồi người đó tháo cái đầu thỏ ra.
「Chào, cậu không sao chứ?」
Là một chị gái khoảng hai mươi tuổi.
Trông rất ra dáng người thành đạt, đeo cặp kính gọng đỏ.
「Tôi ấy mà, tôi đã đợi cậu mãi đấy.」
Vì ở trong bộ đồ thú nên người cô ấy ướt đẫm mồ hôi, tóc mái bết dính vào vầng trán trắng ngần.
「Cậu sẽ giúp tôi thay đổi tương lai chứ?」
Người đó mỉm cười rạng rỡ.

「Natsume Yukiji-kun.」
Tôi biết người này.
Nữ giám đốc trẻ tuổi đang "làm mưa làm gió" trên truyền hình dạo gần đây.
Người đứng sau những nhân vật đáng yêu, thần tượng của lũ trẻ tiểu học, gương mặt trang bìa của các tạp chí kinh tế.
Phải...
Đó là giám đốc Mero của Mellow World.
◇
Tôi của tương lai đã đoạt lại Tachyon Drive từ tay lũ khủng bố môi trường, rồi vì không muốn gây thiệt hại cho ai khác nên đã một mình chạy vào sâu trong núi và chết trong vụ nổ.
Vụ việc đó được đặt tên chính thức là "Sự cố mất kiểm soát Tachyon Drive".
「Nhưng mà, mọi người ở tương lai thì gọi đó là "Cú va chạm Yomizaka" đấy.」
Giám đốc Mero nói.
「Cú va chạm Yomizaka...」
Sau cuộc gặp gỡ ở bãi xử lý rác thải công nghiệp, chúng tôi được mời đến chi nhánh Yomizaka của Mellow World.
Đây là văn phòng được lập ra để phục vụ cho việc xây dựng Mellow Land, công viên chủ đề quy tụ các nhân vật của Mellow World. Chúng tôi đang nói chuyện trong phòng tiếp khách của văn phòng này.
Nhân tiện thì trước khi đến đây, chúng tôi đã tạt về căn hộ đón Yukimi và Kazamachi.
Tôi chắc mẩm là hai đứa sẽ thích mê. Y như rằng, vừa được gặp giám đốc Mero, vừa được đến văn phòng đầy ắp nhân vật và được tặng cả đống đồ lưu niệm, Yukimi và Kazamachi sướng rơn cả người.
Sau khi để lũ trẻ chơi đùa chán chê, chúng tôi bắt đầu câu chuyện nghiêm túc.
「Tôi đang hành động để ngăn chặn Cú va chạm Yomizaka.」
Giám đốc Mero nói.
「Mint-chan đến từ tương lai đúng không?」
「Đúng ạ. Sao cô biết? Không lẽ giám đốc Mero cũng du hành thời gian được ạ?」
Nghe Mint hỏi, giám đốc Mero lắc đầu 「Không phải đâu」.
「Tôi là người của thời đại này mà.」
「Vậy sao cô biết chuyện tai nạn nổ của Papi được tương lai gọi là Cú va chạm Yomizaka?」
「Fufufufu. Tại sao tôi lại biết ư? Đó là vì...」
Giám đốc Mero ưỡn ngực tự hào.
「Thực ra, tôi đã nhận được thông điệp từ những người ở tương lai một trăm năm sau, xa hơn cả thời đại của Mint-chan đấy!」
「Hảaaa!?」
「Giao tiếp Tachyon đã được ứng dụng hoàn toàn rồi.」
Bằng cách sử dụng hạt Tachyon di chuyển nhanh hơn ánh sáng, người ta có thể gửi tin nhắn từ tương lai về quá khứ.
Công nghệ giao tiếp Tachyon, vốn mới chỉ đang trong giai đoạn thử nghiệm ở thời đại của Mint, có vẻ như sau đó đã được hoàn thiện.
Và nhờ giao tiếp Tachyon đó, giám đốc Mero đã kết nối được với những người ở một trăm năm sau.
「Ngạc nhiên chưa?」
Giám đốc Mero giơ hai ngón tay tạo dáng chữ V (Peace). Nhưng mà quan trọng hơn là...
「Giám đốc Mero này, hình như cô hơi gần Natsume quá rồi đấy...?」
Tsukiko rụt rè lên tiếng.
Quả đúng vậy, giám đốc Mero đang ngồi sát rạt bên cạnh tôi, cảm giác như hai vai sắp chạm vào nhau đến nơi.
「Người xinh đẹp như giám đốc Mero thì... ờm... tôi nghĩ là không nên lại gần Natsume đâu ạ.」
「Thế hả? Nhưng tôi thấy cậu Natsume cũng được đấy chứ~」
Giám đốc Mero quàng tay qua vai tôi.
「Á, áaaa!」
Tsukiko trợn mắt hết cỡ.
「Hôn má một cái để đánh dấu chủ quyền nào.」
Chụt. Giám đốc Mero hôn lên má tôi. Trong một khoảnh khắc, đầu tôi lóe lên viễn cảnh được nữ giám đốc trẻ đẹp bao nuôi trong căn hộ penthouse tầng thượng. Nói gì thì nói, kèo này cũng "thơm".
Thấy tôi có vẻ hưởng thụ, Yukimi và đám nhỏ bắt đầu nhao nhao phản đối.
「Trời ạ!! Tại sao xung quanh anh Natsume cứ hết người này đến người khác xuất hiện thế hả!」
Yukimi vừa giậm chân vừa nói.
「Anh Natsume mau mau trở thành lolicon chính hiệu đi! Như thế thì chắc chắn em sẽ thắng!」
「Đừng có nói linh tinh nữa coi~!」
Tôi đang mắng Yukimi thì bên cạnh, Kazamachi cũng lầm bầm.
「Quả nhiên, chỉ còn cách biến anh Natsume thành Pochitaro để nuôi thôi...」
「Này.」
「Mình phải chăm sóc anh ấy, nuôi nhốt ở nơi không ai nhìn thấy mới được.」
「Bên này cũng nguy hiểm không kém!!」
Thấy cảnh đó, giám đốc Mero lên tiếng.
「Thôi nào, bình tĩnh đi mấy đứa.」
Rồi cô nhìn quanh một lượt và hỏi.
「Trong số những người ở đây, ai là chị cả nào?」
「À thì... là giám đốc Mero ạ...」
Tsukiko trả lời. Tôi cũng nhìn quanh một lượt. Đúng là ở đây chỉ toàn học sinh cấp ba với cấp một, chỉ có mỗi giám đốc Mero là người lớn. Tức là...
「Đúng rồi, tôi là chị đại! Trong mắt tôi thì tất cả các em đều là nít ranh hết! Cho nên là phải nghe lời người lớn đấy nhé. Người lớn muôn năm!」
Nói rồi cô lại giơ tay chữ V.
「Vậy, lúc nãy giám đốc Mero định nói chuyện gì thế ạ?」
Chị Shirase tiến lại gần tôi, thản nhiên tách giám đốc Mero ra.
「À, phải rồi, đâu phải lúc chơi đùa với đám nít ranh này.」
Giám đốc Mero chỉnh đốn lại tư thế.
「Tôi nhận được lời đề nghị từ tương lai một trăm năm sau để ngăn chặn Cú va chạm Yomizaka.」
Tại sao ư?
「Bởi vì ở tương lai một trăm năm sau, Nhật Bản sẽ rơi vào cảnh bi thảm.」
Một ngày nọ, điện thoại của giám đốc Mero nhận được tin nhắn từ tương lai.
Người gửi là các nhà nghiên cứu Nhật Bản ở tương lai, phương thức liên lạc là giao tiếp Tachyon.
Đầu tiên, để thuyết phục cô tin rằng họ thực sự là người tương lai, họ đã thông báo cho giám đốc Mero biết những sự kiện sắp xảy ra.
Giống hệt cách Yukimi, người có khả năng nhìn thấy tương lai, đã dùng để chứng minh năng lực "Tiên tri dòng tít" với tôi.
Nhưng những người ở tương lai còn làm được nhiều hơn thế.
「Mọi người còn nhớ bé Pink Rabbit dễ thương này không?」
Bộ đồ thú màu hồng mà giám đốc Mero mặc ở bãi rác lúc nãy đang được vứt lăn lóc trên ghế.
「Lúc nãy nó đã chặn đứng đạn súng lục đấy.」
「Bộ có lót tấm thép bên trong hả cô?」
「Không hề. Hàng thật giá thật, bông xù mềm mại 100% đấy. Nhưng mà, sợi vải của bộ đồ này được dệt bằng siêu công nghệ của tương lai!」
「Siêu công nghệ!」
Tsukiko trố mắt ngạc nhiên.
「Cái đó... ghê thật... siêu công nghệ... ừm... ghê gớm lắm, tôi biết mà.」
Nhỏ làm động tác đẩy gọng kính, dù trên mặt chẳng có cái kính nào.
Chẳng biết "siêu công nghệ" là cái gì, nhưng tóm lại là giám đốc Mero đã được trang bị kiến thức từ tương lai, và bộ đồ con thỏ màu hồng kia có vẻ như được làm từ công nghệ chưa hề tồn tại ở thời đại này.
「Nhưng mà, tại sao lại dùng công nghệ sợi vải đó để làm bộ đồ con thỏ?」
Chị Shirase vừa sờ vào bộ đồ thú vừa nghiêng đầu thắc mắc. Câu trả lời của giám đốc Mero là...
「Tại vì thế này trông cute hơn mà.」
Đơn giản vậy thôi.
「Nói chung là, tất cả đều vì mục đích cứu lấy Nhật Bản của một trăm năm sau.」
Theo thông tin gửi về từ tương lai, Nhật Bản một trăm năm sau đang lâm vào tình trạng tồi tệ.
「80% khu dân cư biến thành khu ổ chuột, an ninh bất ổn, ma túy và buôn người diễn ra như cơm bữa. Ở các đại đô thị như Tokyo, Osaka, Nagoya thì mọc lên những tòa nhà hào nhoáng, nhưng người sống được ở đó chưa đến 1% dân số. Và rồi, mâu thuẫn giữa giới thượng lưu và dân nghèo nổ ra gay gắt, tài nguyên cạn kiệt, cả đất nước chìm trong đói kém, vô phương cứu chữa.」
Cảnh sát tham nhũng, tê liệt; cơ sở hạ tầng điện, ga, nước chập chờn.
Bất hạnh lan tràn, con người tha hóa, cứ đà này thì đất nước sẽ diệt vong.
「Đến bước đường cùng đó, các nhà nghiên cứu Nhật Bản một trăm năm sau đã dốc hết sức tàn để tìm ra nguyên nhân khiến đất nước lụn bại. Biết được nguyên nhân thì mới có cách giải quyết.」
Giáo dục, tư tưởng, thuế, chính sách kinh tế, ngoại giao, phân tích tất cả mọi yếu tố, sàng lọc mọi nguyên nhân, và kết luận mà những bộ óc thiên tài của tương lai đưa ra là...
「Có một điểm chuyển giao của mọi sự kiện, nơi hội tụ của mọi nhân quả, và đó chính là Cú va chạm Yomizaka.」
「Cái chết vì nổ banh xác của tôi lại là bước ngoặt lịch sử cơ đấy...」
「Chính vì Cú va chạm Yomizaka mà nhiều người sinh ra ác cảm với Tachyon. Đó là khởi nguồn của tất cả.」
Thứ được coi là nguồn năng lượng thế hệ mới lại gây ra một vụ nổ thổi bay cả ngọn núi, dù chỉ có một người thiệt mạng.
Nếu xây dựng nhà máy điện sử dụng công nghệ đó mà xảy ra tai nạn thì hậu quả sẽ thế nào?
Dư luận dậy sóng.
「Kết luận lại là, sau Cú va chạm Yomizaka, Nhật Bản đã chối bỏ hoàn toàn công nghệ sử dụng Tachyon. Cấm tiệt luôn.」
Tại những nơi dự kiến xây dựng nhà máy điện Tachyon, người dân và các tổ chức địa phương đã biểu tình phản đối, khiến kế hoạch đổ bể.
Nhật Bản trở thành quốc gia không có tai nạn hạt nhân, chỉ dựa vào điện gió và năng lượng mặt trời.
「Nhưng mà, các nước khác trên thế giới lại tích cực sử dụng Tachyon. Không chỉ phát điện, họ dùng Tachyon để giải quyết rất nhiều vấn đề khác. Họ chủ động tạo ra những cuộc cách mạng công nghệ.」
Kết quả là gì?
「Chỉ có mỗi nước Nhật này là tụt hậu.」
Chỉ có Nhật Bản là thiếu hụt điện năng, giá điện lại cao ngất ngưởng.
Chỉ có Nhật Bản là không nắm giữ công nghệ Tachyon.
Hệ quả tất yếu, chỉ có Nhật Bản là sức cạnh tranh kinh tế yếu kém, ngày càng nghèo đi.
Và rồi Nhật Bản sụp đổ.
Cá nhân có nỗ lực đến mấy cũng vô ích vì lệnh cấm Tachyon khiến họ không thể cạnh tranh với nước ngoài.
Chừng nào còn cấm Tachyon thì làm gì cũng công cốc.
Thế là một đất nước của tuyệt vọng và suy đồi ra đời.
「Trong khoảng thời gian đó, chuyện tái sử dụng Tachyon cũng được đưa ra bàn thảo nhiều lần. Rằng nếu nguồn cung điện ổn định thì ngành sản xuất sẽ hồi phục, đời sống mọi người cũng sẽ khấm khá hơn.」
「Tại sao họ không làm thế?」
Tôi hỏi, giám đốc Mero trả lời:
「"Dị ứng" là như thế đấy. Có những người hễ nghĩ đến việc mình "có thể" bị tổn thương là phản ứng thái quá lên. Khi cư dân ở vùng quy hoạch xây nhà máy điện Tachyon biểu tình phản đối rằng "lỡ xảy ra chuyện như ở Yomizaka thì sao", thì liệu có ai dám nhân danh tương lai đất nước để cưỡng ép xây dựng không?」
Và các nhà nghiên cứu một trăm năm sau đã phán đoán rằng nguồn gốc sự suy tàn của Nhật Bản nằm ở sự cố mất kiểm soát Tachyon Drive, và tin rằng chỉ cần không có sự cố đó, tương lai bi thảm này sẽ được ngăn chặn.
「Vì thế họ đã bí mật sử dụng giao tiếp Tachyon bị cấm để gửi thông điệp về quá khứ.」
「Để ngăn chặn Cú va chạm Yomizaka.」
「Chính xác. Nếu ngăn được vụ nổ Tachyon Drive, công nghệ Tachyon sẽ không bị cấm. Mọi người sẽ không bị "dị ứng" với nó. Và rồi nhân loại sẽ dùng Tachyon để xây dựng một tương lai thịnh vượng.」
「Ra là vậy...」
Tôi nhìn chiếc Tachyon Drive đang đặt trên bàn họp.
「Nếu xử lý thứ này mà không để nó phát nổ thì tương lai Nhật Bản sẽ được cứu rỗi.」
Đến đây tôi chợt thắc mắc.
「Ủa? Nhưng chúng tôi đang định cho nổ cái này ở nơi không người để dùng năng lượng vụ nổ đưa Mint về lại thời đại của con bé mà...」
Nếu cho nổ, và người ta biết đó là do Tachyon Drive, thì chẳng phải kết cục vẫn là Tachyon bị coi là nguy hiểm và bị cấm sao?
「Nhưng mà, phải ha. Chỉ cần giữ kỹ cái Tachyon Drive này, không cho nó nổ là được chứ gì. Thế thì tôi cũng không phải chết.」
「Về chuyện đó.」
Giám đốc Mero nói.
「Mọi toan tính của các cậu đều thất bại hết.」
「Hả, hảaaa!?」
Bị phán một câu xanh rờn, tôi hoang mang tột độ.
「Nhưng mà, chưa thử thì làm sao...」
「Cậu Natsume có thể không biết, nhưng thực ra là đã thử hết rồi.」
Nói đoạn, giám đốc Mero nhìn sang Mint.
「Không lẽ là...」
「Đúng vậy.」
Giám đốc Mero khẳng định.
「Mint-chan ấy, con bé đã du hành thời gian không biết bao nhiêu lần rồi. Tất cả là để cứu bố mình. Và lần nào cũng thất bại.」
◇
Trong mấy bộ phim du hành thời gian, quá khứ thường bị thay đổi một cách dễ dàng đến bất ngờ.
Tôi từng xem một bộ phim, trong đó nhân vật chính du hành về quá khứ, gặp mẹ mình thời trẻ. Kết quả là bà mẹ lại phải lòng chính đứa con trai đã lớn, tạo ra khả năng bà sẽ không kết hôn với ông bố trong tương lai, khiến sự tồn tại của nhân vật chính có nguy cơ bị xóa sổ. Đại loại là cốt truyện như thế.
Nhưng theo lời giám đốc Mero, dựa trên những nghiên cứu của các nhà khoa học ở tương lai xa, quá khứ không thể thay đổi bằng việc du hành thời gian.
「Bởi vì thế giới được vận hành theo mô hình Bida.」
Giả thuyết đó được cho là thuyết phục nhất.
Mô hình Bida, hiểu nôm na là hiệu ứng va chạm dây chuyền.
Nói một cách đơn giản, những chi tiết nhỏ trong quá khứ có thể thay đổi, nhưng kết quả lớn thì không.
Lấy ví dụ bộ phim lúc nãy, theo mô hình Bida, dù nhân vật chính có quay về quá khứ và khiến mẹ mình rung động, thì kể cả không làm gì cả, vẫn sẽ có một lực tác động tự nhiên khiến bà mẹ quay lại yêu ông bố như định mệnh đã sắp đặt.
Tức là, dù có sự can thiệp nào đó, quỹ đạo vẫn sẽ quay về vị trí cũ như những viên bi va vào nhau, quá trình có thể khác đi đôi chút, nhưng kết cục cuối cùng vẫn không đổi.
Đó là quy luật của thế giới, về cơ bản nghịch lý "giết ông nội" sẽ không xảy ra.
「Áp dụng vào trường hợp Cú va chạm Yomizaka lần này thì...」
Giám đốc Mero nói tiếp.
「Tachyon Drive bị thất lạc. Khoảng 15 năm sau nó phát nổ. Hai điểm mốc này cực kỳ vững chắc, rất khó để thay đổi.」
Chúng tôi đang giữ Tachyon Drive trong tay.
Nhưng theo lời cô ấy, nó có thể bị thất lạc bất cứ lúc nào, và cái lực lượng vô hình đó sẽ bắt đầu hoạt động từ bây giờ.
Hơn nữa, việc kích nổ nó cũng khó như lên trời.
Bởi vì lịch sử "đúng" là Tachyon Drive sẽ phát nổ sau 15 năm nữa.
「Cậu Natsume, chắc cậu cũng đã cảm nhận được cái gọi là "Sức mạnh sửa chữa lịch sử" rồi chứ?」
「Không lẽ là...」
Quân đoàn Thỏ cố gắng thu hồi Tachyon Drive tại Công nghiệp Yomizaka thì bị xe ben tông, khiến Tachyon Drive văng ra và bị chở đến bãi xử lý rác thải.
Quân đoàn Thỏ là thuộc hạ của giám đốc Mero, đang cố gắng ngăn chặn việc Tachyon Drive bị thất lạc.
Ngược lại, sức mạnh sửa chữa lịch sử lại tác động để đảm bảo sự thật "chính sử" là Tachyon Drive bị mất tích được diễn ra.
Nói cách khác, thế giới sẽ tác động thông qua những thứ giống như vận may hay ngẫu nhiên để hướng về chính sử là Tachyon Drive bị mất.
Việc tài xế xe ben không hề nhận ra mình đã tông vào xe tải nhẹ của quân đoàn Thỏ chính là minh chứng cho bàn tay vô hình của chúa, một sức mạnh vượt quá tầm hiểu biết của con người.
「Vậy nghĩa là từ giờ trở đi, cái lực khiến Tachyon Drive bị thất lạc vẫn sẽ tiếp tục hoạt động sao?」
「Chính xác.」
「Và nếu định kích nổ nó, cũng sẽ có lực ngăn cản xuất hiện?」
「Không phải do con người, mà dưới dạng vận rủi, thiên tai. Và chúng ta càng cố gắng thì lực đó càng mạnh lên. Giống như lực phản hồi vậy.」
「Thế thì... làm sao mà đỡ được?」
Nếu đối thủ là con người thì còn có thể đấu trí, hoặc dùng sức mạnh chiến đấu của Tsukiko để giải quyết, nhưng nếu là chuỗi "vận rủi" liên tiếp thì đúng là bó tay. Tuy nhiên...
「Yên tâm đi. Vì thế nên mới có tôi ở đây mà.」
Giám đốc Mero khẳng định.
「Thôi, hôm nay nghỉ ngơi ở đây đã. Vẫn còn nhiều chuyện cần giải thích, nhưng từ giờ trở đi sẽ tốn sức lắm đấy. Mai bắt đầu cố gắng nhé!」
Lời giải thích của giám đốc Mero kết thúc tại đó.
Tsukiko lẩm bẩm: 「Tachyon, nghịch lý, nổ tung... Tôi hoàn toàn thấu hiểu...」 trong khi mắt quay mòng mòng.
Tôi bắt gặp ánh mắt của chị Shirase và ra hiệu.
Vẫn chưa biết có thể tin tưởng giám đốc Mero hay không. Cô ấy là người lớn, chưa chắc đã nói hết mọi chuyện, và cũng có khả năng đang che giấu điều gì đó.
Nhưng không thể phủ nhận cô ấy có kiến thức và nắm rõ sự tình hơn chúng tôi. Vì vậy, trước mắt cứ làm theo lời cô ấy đã.
◇
Chi nhánh Yomizaka của Mellow World có rất nhiều phòng nghỉ dành cho khách, mỗi người chúng tôi được phân một phòng riêng. Thường thì chi nhánh công ty làm gì có phòng ốc như khách sạn thế này. Đã thế đây lại còn là thành phố Yomizaka hẻo lánh nữa chứ.
Giám đốc Mero đã nhận được tin nhắn từ tương lai, và biết cả chuyện Mint du hành thời gian.
Có lẽ cô ấy đã lường trước được tình huống này và chuẩn bị sẵn từ đầu.
Vừa suy nghĩ miên man, tôi vừa ngả lưng xuống chiếc giường được trang trí bằng hình các nhân vật ngộ nghĩnh trong phòng khách.
Vẫn còn sớm để đi ngủ. Lát nữa mọi người sẽ cùng nhau ăn tối.
Vì còn thời gian nên tôi quyết định sang phòng Tsukiko chơi.
Gõ cửa một cái, Tsukiko mời tôi vào phòng.
「Mint không đi cùng cậu à?」
「Ba đứa nhỏ kéo nhau sang phòng vui chơi trẻ em rồi.」
Trong tòa nhà này có cả khu vực dành riêng cho trẻ em vui chơi.
Giám đốc Mero cũng đã chuẩn bị cho Yukimi và Kazamachi những chiếc áo khoác nỉ có mũ trùm đầu hình nhân vật Mellow World, giống hệt cái Mint đang mặc.
「Em thì không có sở thích trẻ con như bé Mint hay Kazamachi đâu nhé.」
Yukimi vừa làm mặt lạnh vừa cầm lấy chiếc áo.
「Nhưng mà, em không phải là cô mèo vô lễ dám coi thường lòng tốt của người khác.」
Nói xong câu đó, cô nàng mặc áo vào rồi còn chạy tót vào phòng vui chơi nhanh hơn cả Mint và Kazamachi.
Nghe chuyện đó, Tsukiko thở phào nhẹ nhõm.
「Vậy hả. Mọi người vui vẻ là tốt rồi.」
Nói rồi, nhỏ quay lại ngồi vào bàn làm việc trong phòng.
Trên bàn có một cuốn sổ đang mở.
Chữ viết của Tsukiko ghi chú chi chít trong đó.
『15 năm sau → Cố gắng ngăn chặn cái chết do nổ của Natsume → Khác với lịch sử nên bị cản trở』
『Mọi người biết đến vụ nổ → Ai cũng ghét Tachyon → Nhật Bản 100 năm sau toang → Cố gắng không cho nổ → Lại khác với lịch sử nên bị cản trở』
『Dù là hiện tại hay tương lai, không cho nổ → Bé Mint không thể về tương lai』
Tôi nhìn Tsukiko đang cặm cụi bên bàn.
「Tsukiko này...」
「Lần này tôi có vẻ chẳng giúp ích được gì nhiều...」
Tsukiko vẫn chăm chú nhìn vào cuốn sổ.
「Tôi nghĩ cái "Sức mạnh sửa chữa lịch sử" mà giám đốc Mero nói ấy, nó ghê gớm lắm. Bởi vì chuyện tôi bị trượt chân đập đầu rồi mất khả năng chiến đấu là không thể nào đề phòng được.」
Nhỏ đang nhắc đến chuyện ở bãi xử lý rác thải công nghiệp.
Nếu là bình thường, Tsukiko chỉ cần dùng năng lực phun lửa là hạ gục kẻ địch trong nháy mắt và lấy lại Tachyon Drive dễ dàng.
Nhưng lần này nhỏ lại lăn quay ra ngất xỉu như diễn hài, chẳng tham chiến được tí nào.
「Hồi mới gặp Mint, tôi cũng định làm giàu nhờ cá cược đua ngựa đấy.」
「Đua ngựa... làm giàu... Natsume tham lam...」
「Nhưng mà rốt cuộc tôi có mua được vé đâu.」
Lúc đó cũng vậy, một sức mạnh ngẫu nhiên đến mức phi lý đã ngăn cản tôi mua vé cược.
Sự kiện "tôi trở nên giàu có nhờ đua ngựa" không tồn tại trong lịch sử.
「Đúng như lời giám đốc Mero nói.」
Vũ trụ vận hành theo mô hình Bida.
Do đó nghịch lý "giết ông nội" sẽ không xảy ra.
Nghĩa là, kết quả không thay đổi, mọi thứ sẽ quy tụ về lịch sử đã định sẵn.
「Một người định làm giàu bằng cá độ mà nói chuyện nghiêm túc nghe nó cứ sao sao ấy...」
Tsukiko nhìn tôi với vẻ ngán ngẩm. Nhưng sau đó nhỏ nói tiếp.
「Mà, tôi cũng trượt vỏ chuối ngã cái rầm, thành ra vô dụng toàn tập còn gì.」
Nói rồi, Tsukiko trở nên nghiêm túc, quay lại với cuốn sổ và bắt đầu suy nghĩ.
「Chắc chắn tôi sẽ chẳng giúp được gì nhiều. Nhưng tôi vẫn muốn làm chỗ dựa cho bé Mint. Vì em ấy đang cố gắng hết sức để cứu bố mình mà. Trông cứ tưng tửng thế thôi chứ thực ra em ấy nghiêm túc lắm đấy. Bố mình mất đi thì buồn lắm chứ bộ. Thế nên, tôi cũng sẽ làm những gì mình có thể.」
Tsukiko quả là một cô gái tốt.
Tuy thường xuyên dùng năng lực phun lửa quậy tưng bừng và hạ gục đối thủ, nhưng bản chất của Tsukiko chắc chắn không nằm ở đó.
Dù là Yukimi, Kazamachi hay bất cứ ai gặp khó khăn, Tsukiko luôn sẵn sàng dốc lòng giúp đỡ, đó mới chính là con người thật của cô gái này.
Lần này sức mạnh chiến đấu không có đất dụng võ, nên nhỏ đang cố gắng làm cái việc mà bình thường nhỏ rất dở, đó là suy nghĩ, và cặm cụi ghi chép vào cuốn sổ kia.
「Tsukiko.」
「G-Gì đấy.」
「Tôi thấy cô tuyệt vời lắm.」
Nghe tôi khen, Tsukiko quay mặt đi để giấu vẻ ngượng ngùng.
「Kh-Không có gì đâu. Chỉ là tôi muốn giúp bé Mint thôi. Vì nghe bảo em ấy đã du hành thời gian rất nhiều lần... nghe cứ thấy tội tội sao ấy.」
Giám đốc Mero từng nói Mint đã du hành thời gian rất nhiều lần.
Chính xác hơn là, vô số phiên bản Mint ở các dòng thời gian khác nhau đã nhảy về quá khứ để ngăn chặn vụ nổ, và lặp đi lặp lại vô số kiểu thất bại.
Mint cố ngăn Tachyon Drive bị mất tích, nhưng thất bại.
Mint lấy được Tachyon Drive, nhưng không ngăn được nó phát nổ sau 15 năm, lại thất bại.
Nếu nổ thì tương lai Nhật Bản sẽ nguy to, nên Mint cố xử lý để nó không nổ, và lại thất bại.
Những người ở tương lai 100 năm sau quan sát hành động của vô số Mint ở các dòng thời gian đó.
Và kết quả quan sát được gửi đến cho giám đốc Mero qua giao tiếp Tachyon.
Bé Mint đang ở trước mặt chúng tôi lúc này không hề biết về những thất bại kia.
Nhưng xét trong dòng chảy thời gian đằng đẵng, Mint vẫn đang tiếp tục thất bại.
「Chỉ vì muốn cứu bố mà du hành thời gian, rồi nếu vụ nổ xảy ra thì tương lai Nhật Bản cũng tiêu tùng. Bắt một cô bé nhỏ xíu như Mint gánh vác tất cả, cứ phải du hành thời gian mãi như thế để ngăn chặn, chuyện đó thật quá đáng.」
Vẻ mặt Tsukiko trở nên nghiêm nghị.
「Người tương lai cũng thật là. Dù biết họ chỉ có thể gửi tin nhắn về quá khứ, nhưng để bé Mint phải gánh vác trách nhiệm nặng nề như thế thì...」
Người mà nhân loại tương lai thực sự gửi tin nhắn đến là giám đốc Mero.
Nhưng giám đốc Mero cũng chỉ đóng vai trò hỗ trợ.
『Có rất nhiều lý thuyết khoa học về thời gian.』
Giám đốc Mero đã nói trong phòng họp.
『Nhưng mà, về mặt lý thuyết, dùng hố đen hay hiệu ứng Urashima để đi đến tương lai là khả thi, nhưng quay về quá khứ thì về cơ bản là không thể. Điều duy nhất có thể làm với quá khứ là gửi tin nhắn qua Tachyon. Vậy mà bé Mint lại thực hiện được việc du hành về quá khứ, điều vốn dĩ bất khả thi về mặt lý thuyết. Tức là, cô bé là một sự tồn tại đặc biệt.』
Chính vì thế, người tương lai đặt kỳ vọng vào Mint.
Biết đâu Mint có thể làm được điều vốn dĩ không thể trong vũ trụ mô hình Bida này: thay đổi quá khứ.
Được quan sát như một sự tồn tại mang lại hy vọng lớn lao, người tương lai đã nhắn tin cho giám đốc Mero hãy hỗ trợ Mint.
Đó là lời giải thích của giám đốc Mero.
Nghe xong, điều Tsukiko nghĩ không phải là "Cố lên nhé Mint", mà là "Tôi muốn cứu bé Mint".
Thế nên nhỏ mới đang vật lộn với việc suy nghĩ bên cuốn sổ.
「Cứ tưởng tượng cảnh bé Mint hết lần này đến lần khác du hành thời gian rồi banh xác... tôi thấy đau lòng lắm.」
Tsukiko nói.
Chính xác thì là các Mint ở nhiều dòng thời gian khác nhau du hành và thất bại, hàng trăm Mint chịu đựng hàng trăm kiểu thất bại, nhưng đúng là cảm giác như Mint cứ phải đối mặt với vụ nổ rồi thất bại và khóc lóc mãi không thôi, khiến lồng ngực tôi cũng đau nhói.
「Năng lực phun lửa của tôi chắc chắn sẽ bị sức mạnh sửa chữa lịch sử vô hiệu hóa. Nhưng nếu có trí tuệ và lòng dũng cảm thì sẽ ổn thôi, đúng không?」
「Ừ, đúng vậy.」
Tôi nói "Tôi cũng sẽ suy nghĩ cùng", rồi ngồi xuống cạnh Tsukiko.
Tsukiko vừa ôm đầu rên rỉ vừa ghi chép những gì nghĩ ra vào sổ. Chỉ là những ý tưởng rời rạc không đầu không đuôi, nhưng với tôi, những dòng chữ ấy đẹp đẽ vô cùng.
「Này.」
「Gì?」
「Cái ghi chú "Nếu không cho nổ thì Mint không về được" này nè.」
「Ừ.」
Nếu Tachyon Drive phát nổ, nhiều người sẽ bị dị ứng với Tachyon và nó sẽ bị cấm. Trong khi đó, các nước khác dùng Tachyon để tạo ra cách mạng công nghệ, khiến Nhật Bản tụt hậu về kinh tế, dẫn đến tương lai diệt vong.
Vì vậy, không được để Tachyon Drive phát nổ.
Dù là 15 năm sau hay bây giờ thì cũng vậy.
Nếu sự thật về tai nạn Tachyon còn đó, thì tương lai Nhật Bản coi như bỏ đi.
Ở bất kỳ thời điểm nào, vụ nổ Tachyon là không thể chấp nhận.
Nhưng nếu không có vụ nổ tương đương với vụ nổ xảy ra sau 15 năm nữa, Mint sẽ không thể trở về tương lai.
Ghi chú trong sổ của Tsukiko là để chỉ ra mâu thuẫn đó.
Và tôi nghĩ mình có thể giải quyết được. Cách làm là...
「Tsukiko, cô có thể tạo ra vụ nổ tương đương thế không?」
「Hả?」
「Vụ nổ lớn cỡ Cú va chạm Yomizaka ấy. Mint bảo là thổi bay cả một ngọn núi, cô làm được không?」
「Ưm~, sao ta...」
Chắc là quá sức rồi, tôi nghĩ thầm. Nhưng...
「Nếu bung hết sức... chắc là được.」
「Thật á?」
「Bình thường tôi toàn phải kiềm chế vì sợ làm phiền mọi người, nhưng nếu ở chỗ không người thì một ngọn núi... không, chắc hai ngọn cũng bay ấy chứ? Tự nhiên thấy mình làm được ghê.」
「Sợ thế...」
Tôi kinh ngạc, còn Tsukiko thì cắm cúi viết vào sổ.
『Hiện tại hay tương lai đều không cho Tachyon Drive nổ → Nhưng thế thì bé Mint không về được → Vậy thì mình sẽ tạo ra Siêu Vụ Nổ → Bé Mint về được → Không phải tai nạn do Tachyon Drive nên mọi người không bị dị ứng → Nhật Bản vẫn dùng công nghệ Tachyon → Cả nhà cùng vui』
Viết xong, Tsukiko gật đầu cái rụp.
Chắc chắn khi thực hiện kế hoạch này, đủ loại lực cản trở sẽ xuất hiện. Như việc khiến Tachyon Drive bị mất, hay ép nó phải nổ. Giống như cái lực bí ẩn khiến tôi không mua được vé cá cược vậy.
Nhưng bản thân kế hoạch nghe cũng có lý đấy chứ.
Tuy nhiên, mặt Tsukiko vẫn nhăn nhó. Rồi nhỏ lại viết tiếp.
『Mình tạo ra Siêu Vụ Nổ → Tác dụng phụ cực mạnh → Natsume sẽ được đà lấn tới → Bác bỏ』
「Hảaaa!? Cái gì vậy trời!?」
「Thì đấy! Dùng sức mạnh thổi bay cả ngọn núi thì tôi chắc chắn sẽ ra bã. Lúc đó Natsume muốn làm gì tôi chả được! Không được, tuyệt đối không!」
Thì bây giờ cô cũng có ngăn tôi làm gì đâu~, tôi định nói thế, nhưng có vẻ trong nhận thức của Tsukiko thì hiện tại tôi vẫn chưa được "làm gì".
「Cứu Mint quan trọng hơn chứ~」
「Cứu bé Mint. Không cho Natsume được đà. Cả hai đều quan trọng.」
「Tôi thấy cho tôi được đà tí cũng có sao đâu!」
Đang đôi co thì...
Đột nhiên, tiếng còi báo động vang lên.
Tiếp đó là tiếng loa phát thanh.
「Mọi người, tập trung ngay tại chỗ lúc nãy!」
Giọng giám đốc Mero đầy vẻ khẩn trương.
Tôi và Tsukiko nhìn nhau, rồi vội vàng chạy đến phòng họp.
Mở cửa bước vào, mọi người đã đông đủ. Có vẻ chị Shirase đã gom lũ trẻ lại và đưa đến đây. Từ hồi vụ Kazamachi, chị Shirase chăm trẻ con khéo ra phết.
「Nhìn cái này đi.」
Trái ngược với vẻ ngơ ngác của lũ trẻ, giám đốc Mero trông cực kỳ căng thẳng.
Hình ảnh hiện lên trên màn hình chiếu.
Một gã đàn ông trung niên đang trèo qua hàng rào.
「Đây là hình ảnh từ camera giám sát.」
Giám đốc Mero nói. Và...
「Gã này là kẻ giết người hàng loạt đang bị truy nã.」
「Hả?」
Sự xuất hiện đột ngột của gã đàn ông khiến tôi bối rối.
「Sao tự dưng lại có chuyện động trời thế này?」
「Đúng vậy. Bởi vì hắn không tự ý đến đây đâu.」
「Không lẽ là...」
「Sức mạnh sửa chữa lịch sử, mục tiêu chắc chắn là bé Mint.」
Nghe thế, Mint sợ hãi.
「Sao cứ nhắm vào em mãi thế...」
Tsukiko thắc mắc, giám đốc Mero giải thích:
「Vũ trụ "về cơ bản" được vận hành theo mô hình Bida, kết quả không thay đổi, và những sự việc không nằm trong chính sử sẽ bị loại bỏ.」
Quy luật của vũ trụ.
Và nếu xét theo đó, có một thứ vi phạm quy luật nghiêm trọng nhất.
Là Mint.
Bỏ qua vấn đề công nghệ khoa học, về mặt lý thuyết, đi đến tương lai là có thể. Nhưng du hành về quá khứ là tuyệt đối không thể.
Vậy mà Mint lại đang ở quá khứ.
「Việc bé Mint dùng năng lực để tồn tại ở quá khứ là điều tuyệt đối không được phép xảy ra.」
Nói cách khác...
Khi ở quá khứ, Mint đã trở thành một tồn tại đi ngược lại quy luật vũ trụ.
Mint đã suýt bị bỏng trong bồn tắm, bị kẹp vào cửa tự động ở khu thực nghiệm Công nghiệp Yomizaka, gặp tai nạn bất ngờ không biết bao nhiêu lần.
Chúng tôi cứ tưởng đó là tác dụng phụ của năng lực Mint. Giống như mặt trái của năng lực khiến Tsukiko bị "rạo rực" hay Yukimi chỉ ngủ được trong tủ quần áo.
Nhưng vận rủi của Mint không phải là tác dụng phụ.
Chắc chắn ngay từ đầu năng lực của Mint không cần cái giá phải trả là tác dụng phụ như thế. Chính hành động du hành về quá khứ đã kích hoạt một lực lượng bất lợi, lớn hơn nhiều so với cái giá của năng lực cá nhân.
Giám đốc Mero nói:
「Sức mạnh của vũ trụ đang vận hành. Để loại bỏ dị vật, sự tồn tại không được phép có mặt.」
Tức là, chừng nào Mint còn ở trạng thái du hành thời gian, thế giới sẽ tìm cách xóa sổ con bé.
Và...
「Sức mạnh đó sẽ tăng tốc theo cấp số nhân, càng mạnh lên khi bé Mint ở quá khứ càng lâu, và càng lặp lại việc du hành thời gian. Từ giờ trở đi, cuộc chiến với quy luật vũ trụ chính thức bắt đầu.」
◇
Kẻ xâm nhập vào khuôn viên là một gã đàn ông đang bị truy nã vì tội bắt cóc bé gái hàng loạt.
Vào mùa hè vừa rồi, thành phố Yomizaka đã rúng động bởi một vụ án lớn gọi là Sự kiện Tháng Tám.
Vụ án lần này cũng liên quan đến các bé gái, được xem là đối trọng với vụ án kia. Gọi là đối trọng vì vụ án ở Yomizaka xảy ra ở phía Tây, còn vụ này xảy ra ở phía Đông. Tức là, vụ án xảy ra tại Tokyo.
Chẳng hiểu sao hung thủ của một vụ án ở Tokyo lại đột ngột xuất hiện tại thành phố Yomizaka này.
「Làm sao bây giờ~」
Tsukiko vừa dứt lời thì cửa phòng họp mở ra, một binh đoàn mặc quần bó đen, đầu đội mũ thỏ hồng bước vào.
「Cái gì kiaaa!!」
Mắt Tsukiko quay mòng mòng.
「Yên tâm, là đồng minh đấy.」
Giám đốc Mero nói xong, một con thỏ đen bó sát tháo mũ trùm đầu ra.
Đó là một chàng trai trẻ khoảng hơn hai mươi tuổi, đeo kính, gương mặt toát lên vẻ tri thức.
「Cậu ấy là Ito-kun.」
Giám đốc Mero giới thiệu.
「Phó giám đốc của Mellow World, vừa hỗ trợ điều hành kinh doanh, vừa lãnh đạo quân đoàn thỏ này luôn.」
「Rất vui được gặp mọi người.」
Ito-kun cúi đầu chào.
「Tôi vốn là nghiên cứu sinh cao học chuyên ngành nghiên cứu vũ trụ. Sau đó được giám đốc Mero chiêu mộ về đây.」
Nghe đâu cậu ấy đã bảo lưu việc học để gia nhập Mellow World và giữ chức phó giám đốc.
「Nói là ngăn chặn Cú va chạm Yomizaka thì chẳng ai tin đâu nhỉ?」
Giám đốc Mero nói tiếp.
「Thế nên tôi đã chọn lọc và chiêu mộ những người có vẻ đã biết về hiệu ứng Urashima hay mô hình Bida các kiểu.」
Và thế là Mellow World được thành lập, quân đoàn thỏ sử dụng công nghệ tương lai ra đời.
Hóa ra nhóm người đụng độ với chúng tôi tại khu thực nghiệm Công nghiệp Yomizaka chính là quân đoàn thỏ do Ito-kun dẫn đầu.
「Chuyện hôm đó cho tôi xin lỗi nhé.」
Tsukiko vội vàng cúi đầu tạ lỗi.
「Tôi không biết là đồng minh.」
「À không, chuyện đó thì không sao đâu, cái đó...」
Ito-kun vừa nói vừa xoa xoa má mình.
「Cái đó cũng... rất tuyệt mà...」
「Hả?」
「À, k-không có gì... Tôi đi xử lý kẻ xâm nhập đây!」
Nói rồi, Ito-kun đội lại cái đầu thỏ hồng, dẫn đầu quân đoàn rời khỏi phòng họp. Nhân tiện thì, quân đoàn Rabbit, đứng đầu là Ito-kun, toàn là dân trí thức nghiên cứu khoa học vũ trụ, vậy mà họ lại đội đầu thỏ hồng đi đánh nhau với kẻ giết người, nghĩ thấy cũng siêu thực thật.
「Chúng ta cũng chuẩn bị thôi.」
Nói rồi, giám đốc Mero cũng bắt đầu mặc bộ đồ thú bông thỏ Original (bản gốc) mềm mượt vào.
「Cậu Natsume cũng nên mặc Rabbit Suit vào đi.」
「Cả tôi nữa á?」
「Giải thích sau!」
Chẳng hiểu mô tê gì, nhưng thấy giám đốc Mero nghiêm túc quá, tôi đành nhận lấy bộ đồ bó đen và cái đầu thỏ hồng.
「Tôi cũng muốn mặc bộ lông lá toàn thân như giám đốc Mero cơ...」
Tôi vừa làu bàu vừa thay đồ, xong xuôi thì—
「Natsume mặc quần bó đen... phụt...」
Tsukiko đang cố nhịn cười khi nhìn tôi.
「Cô cứ đợi đấy~」
「Tôi có làm gì đâu. Phụt... hị hị... Hợp với Natsume lắm đấy.」
Đang trêu nhau thì giám đốc Mero đặt tay lên vai Tsukiko và chị Shirase.
「Hai em cũng thay đồ đi.」
「Hảaaa!!」
Hai cô nàng hét toáng lên.
「Yên tâm, con gái thì có đồ dành riêng cho con gái mà.」
Nói rồi, giám đốc Mero dẫn Tsukiko và chị Shirase sang phòng bên cạnh.
Qua bức tường, tôi nghe thấy tiếng la ó chí chóe, và vài phút sau hai người quay lại—
Trong bộ dạng Bunny Girl (Thỏ ngọc).
Tsukiko Bunny và Shirase Bunny.
「Tại sao bọn em không được mặc đồ thú bông chứ hảaa!!」
Tsukiko đỏ bừng mặt, tay chân luống cuống cố che chắn cơ thể. Chị Shirase cũng ngượng chín người, vặn vẹo không yên.

Đó là bộ đồ Bunny gợi cảm, hở hang đến mức táo bạo.
Phần ngực khoét sâu hoắm, lộ ra làn da trắng ngần đến tận gốc đùi, trông cực kỳ "bỏng mắt". Chưa hết, đằng sau mông còn đính kèm một cái đuôi tròn vo trắng muốt xinh xắn nữa chứ.
「Tại saooo!! Tại saooo!!」
Tsukiko cuống cuồng lấy tay che chắn phần ngực.
Chị Shirase chạm mắt với tôi, dù vẻ mặt có chút bối rối nhưng vẫn khẽ mỉm cười.
Tôi thầm nghĩ. Không chỉ bé Mèo Trắng Shirase, mà biết đâu đấy, Thỏ Ngọc Shirase cũng sẽ mang lại vài "phúc lợi" hay ho không chừng.
「Thế này là ổn rồi」
Giám đốc Mero gật đầu hài lòng.
「Mấy đứa nhóc không cần thay đồ sao ạ?」
「Ừ, không sao đâu」
Ba bé loli hiện đang mặc áo có mũ trùm đầu hình nhân vật giống hệt Mint.
「Không lẽ mấy bộ đó cũng được dệt bằng sợi siêu công nghệ tương lai ạ?」
「Không, mấy bộ đó là vải thường thôi」
Nhưng mà, giám đốc Mero nói tiếp.
「Khoác lên mình nhân vật của Mellow World. Điều đó mới quan trọng. Bởi vì sức mạnh nhân vật sẽ trở thành sức mạnh thay đổi kết quả tương lai!」
◇
Trên màn hình lớn của phòng họp đang chiếu cảnh quay bên trong khuôn viên Mellow World.
Quân đoàn Thỏ đang lũ lượt kéo quân đi tìm gã sát nhân.
「Chẳng có tí không khí chiến đấu nào cả...」
Tsukiko nhìn chằm chằm vào màn hình với vẻ mặt hờ hững.
「Giám đốc Mero.」
Tôi vừa nhìn màn hình vừa hỏi điều mình đang thắc mắc.
「Sức mạnh nhân vật thay đổi tương lai nghĩa là sao ạ?」
「Đúng rồi ha. Phải giải thích bản chất của sức mạnh thay đổi tương lai mới được.」
Vẻ mặt giám đốc Mero trở nên nghiêm túc hơn một chút.
Rồi cô ấy bắt đầu kể về lý do thành lập công ty Mellow World.
Vài năm trước, giám đốc Mero nhận được thông điệp từ những người ở tương lai xa thông qua giao tiếp Tachyon.
Thông điệp đó được gửi đến để ngăn chặn Cú va chạm Yomizaka và cứu vãn tương lai Nhật Bản. Trong quá trình trao đổi, cô ấy biết được rằng vũ trụ vận hành theo mô hình Bida, và việc thay đổi quá khứ để thay đổi kết quả tương lai là vô cùng khó khăn.
「Sau khi được chỉ dẫn đủ thứ, tôi đã thử thay đổi tương lai vài lần.」
Giám đốc Mero kể.
「Đầu tiên, tôi nhờ họ gửi kết quả đua ngựa cuối tuần qua giao tiếp Tachyon, rồi định đi mua vé cược.」
「Tư duy y hệt Papi luôn!」
Mint, người từng bị lôi đi mua vé cược, thốt lên.
「Rồi sao, cậu Natsume có mua được không? Chắc là không nhỉ?」
Nghe giám đốc Mero hỏi, tôi đáp: 「Vâng」.
Sức mạnh sửa chữa lịch sử đã ngăn cản tôi. Nhưng...
「Tôi thì mua được đấy.」
「Sướng thế~!」
Tôi thì chật vật từ lúc lên tàu, cuối cùng lại bị chặn ở quầy bán vé vì kiểm tra tuổi tác.
Vậy giám đốc Mero đã mua bằng cách nào?
「Lần đầu tôi cũng thất bại. Giao thông tê liệt, rồi dù tôi đã 20 tuổi nhưng nhân viên bán vé cứ khăng khăng bảo tôi là trẻ vị thành niên.」
Thế nên lần thứ hai cô ấy đã có đối sách.
「Đầu tiên, tôi mua lại luôn công ty đường sắt.」
「Vãi chưởng!!」
「Ở quầy bán vé, nhân viên mà dám ho he bảo tôi chưa đủ tuổi là tôi lấy xấp tiền vả vào mặt ngay.」
「Sức mạnh đồng tiền!」
Nhờ sự trợ giúp của người tương lai, giám đốc Mero đã can thiệp được vào dữ liệu tài khoản và sở hữu khối tài sản khổng lồ.
「Điều tôi muốn nói là, muốn thay đổi tương lai thì phải làm những chuyện điên rồ, phá vỡ mọi quy tắc.」
Đó chính là bản chất, giám đốc Mero khẳng định.
「Thay đổi hành động một chút xíu thì không thay đổi được kết quả đâu. Chỉ cần lệch quỹ đạo một chút là lực sửa chữa sẽ hoạt động như những viên bi va vào nhau, và cuối cùng quả bóng vẫn rơi vào lỗ như cũ. Đó chính là bản chất "không thể thay đổi kết quả" của mô hình Bida. Nhưng nếu tác động một lực cực lớn vào giữa quỹ đạo, tương lai sẽ thay đổi.」
Nói cách khác...
「Phải làm những chuyện có quy mô khủng khiếp, kiểu như khiến quả bóng bay văng ra khỏi bàn Bida luôn, thì mới thay đổi được tương lai.」
Vũ trụ là mô hình Bida.
Để phá vỡ nó, cần một hành động phá cách, điên rồ đến mức không tưởng.
「Vì thế, tôi quyết định trước tiên phải thay đổi sự thật của thời đại này. Tức là, một cuộc xâm lược từ tương lai. Nếu bản thân thế giới hiện tại đã khác biệt so với chính sử, thì việc can thiệp vào Cú va chạm Yomizaka cũng sẽ dễ dàng hơn. Phải làm cho cái nền móng nó lung lay đã.」
Dựa trên ý tưởng đó, giám đốc Mero đã suy nghĩ suốt ba ngày ba đêm xem làm thế nào để biến đổi hiện tại khác đi so với chính sử.
「Tôi thức trắng đêm suy nghĩ mà chẳng ra đâu vào đâu, tưởng sắp bỏ cuộc rồi. Thế mà lúc trượt chân ngã đập đầu trong nhà vệ sinh, tôi lại nảy ra ý tưởng.」
Sức mạnh cải tạo thời đại để lật đổ quy luật vũ trụ.
Đó là...
「Là sự Dễ thương (Kawaii) đấy!」
「Kawaii?」
「Sự dễ thương sẽ thay đổi thế giới!」
Giám đốc Mero quyết định dùng những nhân vật dễ thương để thực hiện cuộc xâm lược từ tương lai, cải tạo hiện tại.
「............」
Cả phòng họp im phăng phắc, ai nấy đều ngơ ngác.
Nhưng giám đốc Mero đã thực sự tin tưởng và bắt tay vào làm.
Đầu tiên, cô nhận thông tin về những nhân vật nổi tiếng nhất ở Nhật Bản trong tương lai từ những người ở tương lai.
Đó chính là các nhân vật của Mellow World.
「Tôi đã thỏa thuận xong với tác giả rồi, đổi lại sau này sẽ trao quyền điều hành công ty cho cô bé.」
Có vẻ như người tương lai đã dàn xếp qua giao tiếp Tachyon. Cô bé tác giả thực sự của Mellow World cũng rất hợp tác vì mục đích cứu vãn tương lai Nhật Bản.
「Kế hoạch của tôi đã thành công mỹ mãn. Bất chấp sức mạnh sửa chữa lịch sử, các nhân vật Mellow World ngày càng trở nên nổi tiếng!」
Chỉ cần đăng thiết kế nhân vật lên mạng xã hội là mọi người phát cuồng, việc thương mại hóa được quyết định nhanh chóng, giám đốc Mero thành lập công ty Mellow World và đường hoàng ngồi vào vị trí hiện tại.
Tất nhiên, vì đây là sự kiện không có trong chính sử, nên trên đường đi đã gặp vô vàn trắc trở, những tai nạn đe dọa làm sập dự án Mellow World. Nào là rắc rối ở xưởng may thú bông gây thua lỗ nặng, nào là nhân vật đối thủ ra mắt cùng thời điểm.
Nhưng nhờ sự ủng hộ cuồng nhiệt của công chúng dành cho nhân vật Mellow World, công ty và các nhân vật đã vượt qua tất cả.
「Hiện tại, nhân vật Mellow World đã có chỗ đứng vững chắc, đến mức Mellow Land đang được xây dựng ngay tại thành phố Yomizaka này.」
Nghĩa là...
「Trong thế giới hiện tại, những nhân vật tương lai vốn không được phép tồn tại lại đang hiện diện một cách hiển nhiên. Đó là bằng chứng cho thấy cuộc xâm lược từ tương lai đã thành công, làm rung chuyển nền móng lịch sử. Nói cách khác, trong vũ trụ mô hình Bida, quả bóng đã sẵn sàng để bay ra khỏi bàn rồi!」
Giám đốc Mero giải thích đó cũng là lý do tôi và Mint phải khoác lên mình hình ảnh nhân vật Mellow World.
「Muốn thay đổi tương lai, cần một lực "lệch chuẩn", đối nghịch với lực quy tụ về chính sử của vũ trụ. Và những nhân vật Mellow World, vốn không tồn tại trong dòng thời gian hiện tại, chính là biểu tượng của cái lực lệch chuẩn đó. Việc khoác chúng lên người đồng nghĩa với việc trang bị cho mình sức mạnh thay đổi lịch sử, đối kháng lại sức mạnh sửa chữa lịch sử!」
『Sức mạnh quy tụ về chính sử của vũ trụ VS Sức mạnh thay đổi lịch sử vũ trụ』
Tương đương với:
『Những thứ thuộc về hiện tại VS Những thứ từ tương lai vốn không thuộc về hiện tại』
Và cụ thể hóa thành:
『Sát thủ do lực sửa chữa phái đến VS Sức mạnh nhân vật Mellow World』
「Tuy chưa hiểu lắm nhưng tóm lại là! Muốn thay đổi tương lai thì phải làm mấy chuyện điên rồ đúng không ạ!!」
Tôi chốt lại, giám đốc Mero gật đầu cái rụp: 「Chính xác!」
「Và để chống lại sức mạnh sửa chữa lịch sử, sự tồn tại của những thứ vốn không thuộc về lịch sử đó sẽ trở thành sức mạnh.」
「Nghĩa là, để đối đầu với tên giết người do lực sửa chữa phái đến, tôi phải mặc bộ đồ thú bông nhân vật tương lai này!」
「Chuẩn cơm mẹ nấu!」
Và rồi, giám đốc Mero nói tiếp.
「Chìa khóa để thay đổi lịch sử, quả nhiên vẫn là Mint-chan!」
Bị gọi tên, Mint ngạc nhiên.
「Em á!?」
「Đúng vậy. Vì em là sự tồn tại đặc biệt có thể du hành về quá khứ. Ở quá khứ, lực sửa chữa sẽ khiến em gặp nghịch cảnh, nhưng đó cũng là minh chứng cho thấy em là người có khả năng thay đổi tương lai cao nhất.」
Có vẻ giám đốc Mero cũng đã suy tính kỹ lưỡng về kế hoạch xử lý Tachyon Drive. Và để làm được điều đó, cần sự hợp tác của Mint.
「Việc Mint-chan cần làm là...」
Giám đốc Mero đang định nói thì...
「Khoan đã mọi người!」
Chị Shirase chỉ tay lên màn hình lớn.
Trên đó, quân đoàn Thỏ với công nghệ tương lai đang bị một tên giết người đơn độc đánh cho tơi bời hoa lá.
◇
Gã sát nhân chỉ là một gã trung niên có thể bắt gặp ở bất cứ đâu, chẳng có gì đặc biệt về thể hình hay trông có vẻ cường tráng. Thậm chí với cái vẻ mặt lờ đờ vô hồn kia, trông hắn còn có vẻ yếu ớt là đằng khác.
Thứ hắn đang cầm trên tay là một sợi dây nhảy bằng nhựa dạ quang.
Chính là hung khí đã được sử dụng trong chuỗi vụ án bắt cóc và sát hại bé gái.
「Mà ngay từ đầu, sao gã này lại ở đây chứ... Chẳng phải hắn đang trốn chui trốn lủi sao...」
Tôi mở smartphone, truy cập vào trang tổng hợp tin tức.
Vụ án xảy ra tại Tokyo vài năm về trước. Sau khi bị phát lệnh truy nã, hung thủ đã biến mất tăm, kể từ đó đến nay vẫn bặt vô âm tín. Vậy mà gã tội phạm đó lại đột ngột xuất hiện tại thành phố Yomizaka này.
「Nếu hỏi hắn, chắc hắn sẽ đưa ra lý do nào đó thôi. Rằng tại sao lại mò đến tận Yomizaka. Tại sao đang trốn nã mà lại làm chuyện gây chú ý thế này. Một lý do nghe có vẻ xuôi tai. Nhưng thực tế thì, hắn bị sức mạnh sửa chữa lịch sử giật dây, đến cả ý chí cũng bị thao túng rồi」
Giám đốc Mero vừa nói vừa chăm chú nhìn hình ảnh từ camera giám sát trên màn hình lớn phòng họp.
Trong đoạn băng, quân đoàn Thỏ đang bị gã sát nhân quay như chong chóng.
Nói chính xác hơn thì không phải gã sát nhân chủ động ra tay hạ gục họ. Mà là bầy Thỏ đang tự hủy.
Đang đi thì trượt chân ngã chổng vó. Chen chúc nhau ở lối đi hẹp đến mức kẹt cứng không nhúc nhích được. Tự dưng đau bụng quằn quại rồi tranh nhau chạy vào nhà vệ sinh.
「Cái quái gì thế này...」
Tsukiko nhìn màn hình với vẻ mặt cạn lời.
「Không phải do họ ngốc nghếch đâu. Đây cũng là do sức mạnh sửa chữa lịch sử đấy. Gã sát nhân kia được điều đến để loại bỏ Mint-chan. Thế nên hắn được thế giới bảo vệ」
Giám đốc Mero trầm ngâm:
「Tuy nhiên, đáng lẽ mặc Rabbit Suit vào thì phải can thiệp được vào lực sửa chữa chứ nhỉ... Sức mạnh sửa chữa tăng tốc đến mức này quả thực nằm ngoài dự tính」
Vừa nói, giám đốc Mero vừa nhìn về phía Mint.
「Nếu tính cả các Mint-chan ở các dòng thời gian khác, thì số lần du hành thời gian đã lên đến con số khổng lồ rồi. Cứ mỗi lần như thế, sức mạnh sửa chữa lịch sử lại càng mạnh thêm」
Theo thông tin từ tương lai, càng có nhiều Mint ở các dòng thời gian khác nhau cố gắng thay đổi tương lai, thì sức mạnh sửa chữa lịch sử lại càng gia tăng tốc độ và cường độ, như một phản lực đàn hồi vậy.
「Chà, không biết ở dòng thời gian này chuyện gì sẽ xảy ra đây...」
Khoảnh khắc giám đốc Mero vừa dứt lời.
Đèn phòng họp vụt tắt, màn hình cũng tối đen.
「Mất điện!?」
Tôi nhìn quanh phòng.
Ánh sáng trong phòng giờ chỉ còn lại ánh đèn khẩn cấp và chút ánh sáng ban đêm hắt vào từ cửa sổ.
Một khoảnh khắc căng thẳng tột độ.
Cửa phòng họp bật mở, và kẻ bước vào, tất nhiên, chính là gã đàn ông sát nhân đó.
◇
Đầu tiên, Tsukiko Bunny tiến lên phía trước.
Nhỏ thắp lửa trên đầu ngón tay, tạo dáng như đang chĩa súng vào tên sát nhân. Đó là tư thế "tủ" của Tsukiko. Nhưng ngay khi định bắn, nhỏ lại suýt ngã ngửa ra sau.
Tôi vội đỡ lấy Tsukiko.
「Có sao không?」
Vừa hỏi, tôi vừa nhìn xuống sàn nhà—
「Sao lại có vỏ chuối ở đây!?」
Sức mạnh sửa chữa lịch sử, có cần phải lộ liễu thế không? Tôi thầm nghĩ. Nhưng...
「Khác với hồi ở bãi xử lý rác, lần này cô không bị ngất nhỉ.」
「Ừ. Lần này vẫn trụ được.」
「Không lẽ nếu cố gắng thì cũng có thể chống lại được mấy cái 'tai nạn bất ngờ' này sao?」
Thấy chúng tôi bàn luận, giám đốc Mero lên tiếng:
「Hiện tại các cậu đang khoác lên mình sức mạnh thay đổi tương lai mà! Không dễ bị hạ gục thế đâu!」
Đúng là tôi đang mặc quần bó đen và đội đầu thú. Nhưng Tsukiko đâu có mặc đồ nhân vật Mellow World. Thế mà vẫn ổn sao?
「Bộ đồ Tsukiko-chan và Shirase-san đang mặc là 'Super Bunny-chan', trang phục cosplay thỏ ngọc siêu gợi cảm đấy.」
Super Bunny-chan là nhân vật trong một tựa game sẽ đại thành công ở tương lai.
Giám đốc Mero giải thích rằng nhờ trang phục táo bạo nên nhân vật này rất nổi tiếng, các cô gái thường mặc cosplay để quyến rũ bạn trai.
「Đương nhiên đó không phải là nhân vật của Mellow World, nhưng nếu chỉ để chống lại sức mạnh sửa chữa lịch sử, thì bất cứ thứ gì đến từ tương lai, vốn không tồn tại ở dòng thời gian hiện tại, đều có tác dụng cả! Kể cả mấy bộ này cũng chơi tất!」
「Thế thì cho tôi mặc đồ thú bông Mellow World cũng được màaa!!」
Tsukiko vừa gào lên vừa bắn đạn lửa từ đầu ngón tay về phía tên sát nhân.
Bình thường thì cú này sẽ trúng thẳng mặt và hạ gục đối thủ, nhưng—
Tên sát nhân hắt xì hơi.
Cú hắt hơi khiến đầu hắn cúi xuống, vô tình né được đạn lửa.
「Điêu thế!!」
Tsukiko kinh ngạc.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Shirase Bunny đã vung chiếc ghế lên, nhắm thẳng đầu tên sát nhân mà giáng xuống.
「Hây a!」
Thế nhưng, cái ghế lại đập trúng đầu tôi. Có lẽ do ghế nặng quá nên chị ấy mất đà và trượt mục tiêu.
「X-Xin lỗiii!」
Chị Shirase cuống quýt.
「Không sao, tôi đang đội đầu thỏ mà!」
Chỉ thấy hơi chấn động chứ không đau lắm, đúng là công nghệ tương lai có khác, nhưng giờ không phải lúc cảm thán chuyện đó.
Tên sát nhân cứ thế lầm lũi tiến về phía Mint như không có chuyện gì xảy ra.
「Papiii!!」
Mint sợ hãi.
Dù là cô bé dũng cảm dám thực hiện du hành thời gian, nhưng Mint có vẻ không chịu nổi sự rùng rợn toát ra từ tên sát nhân. Con bé sắp khóc đến nơi rồi.
「My Daughter!」
Tôi định lao vào chắn giữa tên sát nhân và Mint. Nhưng lại va phải giám đốc Mero cũng đang định làm thế, hai đứa loạng choạng ngã lăn quay.
「Tránh ra, để tôi!」
Tsukiko Bunny với đôi mắt rực lửa lao vào tên sát nhân như một cơn lốc. Nhưng đòn tấn công vẫn trượt. Tên sát nhân chẳng làm gì cả, nhưng mọi vận may đều đứng về phía hắn: hắn cúi xuống buộc dây giày, hay đưa tay lên gãi đầu, tất cả những hành động đó đều vô tình giúp hắn né tránh hoặc đỡ đòn của Tsukiko.
Shirase Bunny, tôi và cả giám đốc Mero đều cố ngăn hắn lại, nhưng không thể nào cản bước tiến chậm rãi của gã đàn ông trung niên này.
Chẳng mấy chốc, tên sát nhân đã áp sát Mint, vứt sợi dây nhảy đi và lôi từ túi trong chiếc áo khoác cũ nát ra một con dao găm hung tợn.
「Áaaa!!」
「Kyaaa!!」
Yukimi và Kazamachi ôm chặt lấy Mint ở giữa.
Đúng lúc đó.
Đột nhiên, tên sát nhân dừng lại. Lúc nãy hắn cứ lầm lũi tiến về phía Mint không chút do dự, vậy mà giờ hắn lại nghiêng đầu, mũi dao cứ lắc lư qua lại như đang phân vân không biết làm thế nào.
Lũ trẻ có vẻ cực kỳ sợ hãi cái khí chất rùng rợn của tên này nên cứ hét toáng lên và nháo nhào cả lên.
Nhìn hành động của lũ trẻ và mũi dao đang dao động, tôi chợt nhận ra và hét lên.
「Hiểu rồiii!」
「Hả, gì cơ? Hiểu cái gì?」
Nghe Tsukiko hỏi, tôi đáp:
「Hắn không thể làm hại Yukimi và Kazamachi! Nên hắn không thể vung dao xuống được!」
「Hả? Tại sao?」
「Sức mạnh sửa chữa lịch sử!」
Tên sát nhân đang bị điều khiển bởi sức mạnh sửa chữa lịch sử. Và mục đích của sức mạnh đó là đảm bảo những sự kiện và kết quả "cần phải có" giống như ở các dòng thời gian khác được diễn ra. Tức là...
「Yukimi và Kazamachi không có vận mệnh phải chết ngày hôm nay. Nếu làm hại hai đứa ở đây, lịch sử sẽ đi chệch khỏi chính sử. Bản chất của sức mạnh sửa chữa là đưa mọi thứ về đúng quỹ đạo, nên nó không thể gây ra sự kiện khiến lịch sử bị lệch hướng quá lớn!」
Mục đích của sức mạnh sửa chữa chỉ là loại bỏ Mint, kẻ không được phép tồn tại ở thời đại này. Nhưng vì Yukimi và Kazamachi - những người thuộc về thời đại này - đang dính chặt lấy Mint, nên hắn không thể vung dao.
「Yukimi và Kazamachi không có số chết ở đây.」
Những thay đổi nhỏ thì có thể xảy ra.
Nhưng những sự kiện lớn, dù quá trình có thay đổi thì kết quả vẫn giữ nguyên. Quỹ đạo bi bida có đổi, nhưng quả bóng rơi xuống lỗ vẫn là quả đó.
Đó chính là mô hình Bida với kết quả bất biến.
Vụ nổ sau 10 năm nữa là một sự thật lớn, nó được coi là quả bóng chắc chắn phải rơi xuống lỗ, và sức mạnh sửa chữa lịch sử đang nỗ lực để điều đó xảy ra.
Và cũng giống như vụ nổ sau 10 năm, sự sống chết của con người cũng là một sự thật lớn.
Quả bóng không được phép rơi thì sẽ không thể rơi.
Nên sức mạnh sửa chữa lịch sử không thể can thiệp vào đó.
Nó không thể làm hại Yukimi và Kazamachi.
「Ra là vậy...」
Tsukiko làm động tác đẩy cái kính vô hình.
「Hóa ra Natsume cũng có cùng suy nghĩ với tôi...」
Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện, tên sát nhân thản nhiên tóm lấy gáy Yukimi và Kazamachi, tách hai đứa ra khỏi Mint.
「Thì ra là thế!」
Tôi bật dậy định bảo vệ lũ trẻ.
「Kyaaa!」
「Oaa!」
Yukimi và Kazamachi giờ chỉ là học sinh tiểu học bình thường, không còn năng lực chiến đấu nữa, nên dễ dàng bị hắn ném sang một bên. Tên sát nhân lại áp sát Mint.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.
「Cú đá thỏaaa!」
Giám đốc Mero trong bộ đồ thú bông tung cú đá song phi vào mặt tên sát nhân.
Nhưng tên sát nhân vẫn được thần may mắn bảo hộ, hắn hắt xì hơi và né được cú đá.
Tuy nhiên, tận dụng sơ hở đó, giám đốc Mero đã kéo được Mint ra xa khỏi tên sát nhân.
「Chạy thôi!」
Theo lệnh giám đốc Mero, chúng tôi lao ra khỏi phòng họp.
Từ đó bắt đầu cuộc rượt bắt trong văn phòng Mellow World.
Chúng tôi chạy trốn.
Kẻ địch lững thững đi bộ đuổi theo.
Bình thường thì chạy thoát cái một, nhưng thực tế lại khó vô cùng. Kẻ địch của chúng tôi là sức mạnh sửa chữa lịch sử, nói cách khác là "Vận rủi".
Cửa cuốn tự động sập xuống do lỗi kỹ thuật, hay khi chúng tôi nín thở chờ tên sát nhân đi qua thì lọ hạt tiêu (đã mở nắp sẵn từ đâu không biết) lăn đến khiến cả lũ hắt xì hơi liên tục và bị phát hiện.
Và "Vận rủi" vẫn cứ nhắm vào Mint mà giáng xuống.
Cái cửa cuốn sập xuống lúc nãy cũng suýt đè trúng Mint nếu Tsukiko không kịp thời phản ứng.
Chạy trốn khỏi vận rủi quả thực quá khó khăn. Nhưng...
「Không sao đâu ạ!」
Yukimi lên tiếng.
「Nếu vận mệnh của em và chị Kazamachi là không chết ở đây, thì cứ làm thế này là được!」
Nói rồi, Yukimi và Kazamachi lại dính chặt lấy Mint.
「Con gái à, ta sẽ bảo vệ con.」
Kazamachi vừa nói vừa xoa đầu Mint. Dù hai đứa bằng tuổi nhau.

「Quả nhiên Kazamachi chăm sóc người khác khéo thật~」
Đúng là người yêu chó có khác, tôi vừa thầm nghĩ vừa chạy. Nhờ có hai đứa mà số đòn tấn công xui xẻo nhắm vào Mint giảm hẳn, giúp chúng tôi tiến gần hơn đến cửa thoát hiểm.
「Chắc chắn là có cả hiệu quả của nhân vật Mellow World nữa đấy」
Vừa chạy, Tsukiko vừa nói.
「Ừ. Sức mạnh nhân vật đang chống lại sức mạnh sửa chữa lịch sử」
「Nhưng tại sao tôi lại là thỏ gợi cảm chứ!!」
Tsukiko Bunny nói với vẻ mặt đầy cay cú.
Vừa đôi co, chúng tôi vừa chạy đến sảnh chính ở tầng một.
Định bụng thoát ra ngoài, nhưng khóa cửa có vẻ bị hỏng, giám đốc Mero chạm thẻ từ bao nhiêu lần cũng không có phản ứng.
「Không cần vội đâu. Chúng ta đã bỏ xa tên sát nhân rồi và...」
Chị Shirase vừa dứt lời thì...
Ngay chỗ cầu thang, một âm thanh như tiếng thịt nát bấy vang lên.
Âm thanh ghê rợn khiến chúng tôi nín bặt, sợ hãi quay đầu nhìn lại.
Đập vào mắt là cảnh tên sát nhân đang lồm cồm bò dậy. Hắn đi đường tắt. Hắn đã nhảy từ trên tầng cao của cầu thang thông tầng xuống đất để đuổi kịp chúng tôi.
Và hệ quả tất yếu là...
Tên sát nhân đứng dậy với cái hàm dưới nát bấy, một bên vai trật khớp, và chân phải gãy gập lòi cả xương trắng hếu ra ngoài.
Vậy mà hắn vẫn lê cái chân nát bấy, đôi mắt vô hồn, máu chảy ròng ròng từ phần hàm dưới đã biến mất, lầm lũi tiến về phía này. Tay hắn vẫn lăm lăm con dao.
「Không sao đâu」
Tsukiko và chị Shirase vừa nói vừa ôm chặt lấy lũ trẻ.
「Chỗ này để tôi và Natsume lo」
Giám đốc Mero nói.
「Dù gì thì bộ đồ thú bông này cũng có sức chiến đấu cao nhất」
Chúng tôi chỉnh lại đầu thú cho chắc chắn rồi lao vào tên sát nhân. Đối phương đang bị thương nặng. Hơn nữa, hắn chỉ được vận may bảo hộ chứ không hề mạnh. Tôi đã nghĩ thế, nhưng...
「Hả?」
Tôi hoàn toàn bị bất ngờ.
Tên sát nhân bị thương nặng lại di chuyển nhanh một cách đáng sợ. Hắn dùng một lực khủng khiếp đẩy ngã tôi.
Khi tôi kịp nhận ra thì con dao đã vung xuống.
Ngực trái tôi liên tục chịu những cú đâm. Bộ quần áo bó đen làm từ sợi vải tương lai đã đánh bật lưỡi dao, chứ nếu không mặc nó, chắc chắn tôi đã "đi bán muối" rồi.
Thấy dao không ăn thua, tên sát nhân liền chèn khuỷu tay vào cổ họng tôi.
Hắn dùng đòn kẹp cổ phía trước (Front choke), ép chặt tôi xuống sàn.
Sức mạnh kinh hồn khiến tôi không tài nào thoát ra được. Không thở nổi, ý thức tôi bắt đầu mơ hồ.
「Natsume!」
Giám đốc Mero lao thân mình vào giải vây. Nhưng tên sát nhân dù bị ngã lăn ra đất vẫn thản nhiên đứng dậy, tung cú đá cao bằng cái chân gãy nát vào mặt giám đốc Mero.
Chân của tên sát nhân đứt lìa, nhưng cú đá vẫn uy lực đến mức hất văng giám đốc Mero ra phía sau.
「Giám đốc Mero!」
Cuối cùng tôi cũng thở được.
Tên sát nhân mất một chân, không đứng vững được nữa, nhưng hắn vẫn bò lê trên sàn, nhắm thẳng hướng Mint.
「Mint!」
Tôi chồm lên người tên sát nhân, siết cổ hắn từ phía sau.
Hắn chẳng hề nao núng, dùng hai tay cào xuống sàn để kéo người về phía trước. Cái sức mạnh và sự cố chấp điên rồ này là do sức mạnh sửa chữa lịch sử, hay là bản chất của kẻ sát nhân từng làm chấn động xã hội, tôi cũng chẳng rõ nữa.
Chỉ biết là ý chí và sức mạnh của hắn quá kinh khủng, tôi chỉ còn biết bám chặt lấy hắn mà thôi.
「Đừng có coi thường giám đốccc!!」
Giám đốc Mero cũng lao tới, cùng tôi bám chặt lấy tên sát nhân.
Dù vậy, hắn vẫn dùng tay bò, tiếp tục tiến lên.
「Tsukiko-chan! Dùng lửa thiêu rụi cả bọn đi!」
Giám đốc Mero hét lên.
「Hả, nhưng mà...」
「Yên tâm. Bộ đồ này được chế tạo đặc biệt để chịu được nổ và lửa!」
「V, Vâng!」
Tsukiko đang ôm lũ trẻ liền đứng dậy, tạo ra cầu lửa trên đầu ngón tay. Nhưng...
Cầu lửa bay trượt mục tiêu, nổ tung ở một chỗ hoàn toàn khác.
Nhìn lại thì thấy Tsukiko đã ngã gục xuống sàn.
「Tsukiko!」
「K, Không sao. Nhưng mà, tôi chóng mặt quá...」
Có vẻ như nhỏ bị mất thăng bằng, cứ định đứng dậy là lại ngã xuống.
Tên sát nhân kéo lê cả tôi và giám đốc Mero, ngày càng áp sát Mint đang đứng ở góc tường.
Chị Shirase cùng lũ trẻ đứng chắn trước mặt Mint để bảo vệ.
Nhưng tôi không nghĩ họ có thể thắng được sức mạnh phi thường của tên sát nhân này.
「Cái đồ lỳ lợm nàyyy!!」
Tôi dồn hết sức lực siết chặt, cảm giác như sắp bẻ gãy cổ hắn đến nơi.
Đúng lúc đó.
「Được rồi, ổn rồi」
Giám đốc Mero nói với giọng bình thản đến lạ.
「Chúng ta thắng rồi. Chúng ta không thua sức mạnh sửa chữa lịch sử. Đây là chiến thắng của trí tuệ và lòng dũng cảm」
Đầu thỏ của giám đốc Mero hướng về phía chiếc đồng hồ kỹ thuật số trên tường. Và rồi, chẳng hiểu sao cô ấy bắt đầu đếm ngược.
「Ba, hai, một...」
Và ngay khoảnh khắc cô ấy nói "Không".
Tên sát nhân đổ sụp xuống tại chỗ như một con rối đứt dây.
「Đừng nhìn」
Chị Shirase ôm lấy đầu lũ trẻ.
Tên sát nhân nằm đó, mắt trợn ngược, bất động.
「Chuyện này là sao...」
「Giới hạn của sức mạnh sửa chữa lịch sử đấy」
Giám đốc Mero giải thích.
「Theo bài báo từ tương lai thì, tên sát nhân này sẽ bị cảnh sát bắn chết vào đúng ngày này, giờ này」
◇
Giả sử có một sự thật đã diễn ra ở dòng thời gian ban đầu.
Đó chính là Chính Sử.
Sức mạnh sửa chữa lịch sử sẽ tìm cách loại bỏ những thứ lệch lạc hoặc mang lại sự thay đổi khỏi dòng chảy đó. Chẳng hạn như việc Mint du hành thời gian về đây, hay chuyện tôi đi mua vé cá cược.
Và rồi, sức mạnh sửa chữa lịch sử sẽ cố gắng đưa mọi thứ trở về đúng quỹ đạo của Chính Sử. Trong vũ trụ mô hình Bida, đây là lực tác động để đảm bảo kết quả cuối cùng giống hệt nhau, nghĩa là sức mạnh sửa chữa bị ràng buộc bởi kết quả cuối cùng.
Những quá trình nhỏ nhặt, hay sự thay đổi quỹ đạo của quả bóng thì có thể chấp nhận được.
Nhưng quả bóng cuối cùng rơi xuống lỗ thì lúc nào cũng phải y như cũ.
Có lẽ, sự sống chết của con người là một sự thật lớn lao, được xếp vào loại "quả bóng cuối cùng".
Chính vì thế, hắn không thể ra tay với Yukimi và Kazamachi, những người không có vận mệnh phải chết ở đây. Năng lực phun lửa có trượt mục tiêu, hay trượt ngã đập đầu, thì Tsukiko cũng chỉ ngất xỉu một cách dễ thương mà thôi.
Ngược lại, tên sát nhân đã đến lúc tận số, nên dù chúng tôi chẳng làm gì, hắn vẫn chết đúng vào thời điểm đã định trong Chính Sử, do đau tim hay gì đó không rõ.
「Chắc là, những kẻ mà sức mạnh sửa chữa lịch sử có thể thao túng để thủ tiêu Mint-chan, chỉ là những kẻ không còn tương lai mà thôi.」
Trong phòng họp đã có điện trở lại của chi nhánh Mellow World tại Yomizaka, giám đốc Mero nói.
「Hành vi cướp đi sinh mạng người khác chắc chắn sẽ gây ảnh hưởng lớn đến tương lai của kẻ thực hiện. Tinh thần suy sụp, tuổi thọ giảm sút chẳng hạn.」
Nói cách khác...
「Sức mạnh sửa chữa lịch sử cũng có giới hạn, nếu khéo léo thì chúng ta có thể qua mặt được nó!」
Tôi lên tiếng.
Tôi, Tsukiko Bunny, Shirase Bunny cùng ba đứa nhóc dẫn đầu là Mint đang chụm đầu nghe giám đốc Mero giải thích trong phòng họp.
「Đúng vậy. Sức mạnh sửa chữa lịch sử không phải là hoàn hảo không tì vết.」
Giám đốc Mero khẳng định.
「Và chúng ta lại có sức mạnh thay đổi lịch sử.」
「Là các nhân vật Mellow World đúng không ạ?」
「Ừ thì, cái đó cũng đúng.」
Rồi giám đốc Mero làm vẻ mặt nghiêm túc hơn một chút.
「Nhưng không chỉ có thế. Natsume-kun, chính là cậu đấy.」
「Tôi á?」
「Cậu đã từng thay đổi tương lai rồi mà.」
「Tôi có mua được vé cá cược đâu...」
Nhưng ý của giám đốc Mero lại là chuyện khác.
「Sự kiện Tháng Tám mùa hè vừa rồi ấy.」
Đó là vụ án lúc Yukimi biến thành mèo. Yukimi đã dùng năng lực "Tiên tri dòng tít" và nhìn thấy trước cái chết của mình vào cuối mùa hè. Sau đó, con bé nhận ra nếu ở bên cạnh tôi trong hình dạng mèo thì điềm báo cái chết sẽ biến mất, nên đã đi cùng tôi và cuối cùng lật ngược được lời tiên tri.
「Lời tiên tri của Yukimi-nyan chính là nhìn thấy tương lai của Chính Sử.」
「Meo...」
「Natsume-kun chính là yếu tố làm thay đổi điều đó. Nói cách khác, cậu có sức mạnh thay đổi tương lai.」
「Tôi có sức mạnh ghê gớm thế cơ à...」
「Vũ trụ vận hành theo mô hình Bida. Thông thường, kết quả sẽ không đổi. Nhưng vì hành động của Natsume-kun ngốc nghếch một cách vĩ đại, nên quả bóng mới văng ra khỏi bàn và thay đổi tương lai đấy!」
Tsukiko nhìn tôi.
「Natsume ngốc nghếch vĩ đại...」
「Này, tương lai thay đổi là được rồi, thắc mắc gì!」
「Chắc việc Mint-chan thức tỉnh năng lực du hành thời gian cũng không phải ngẫu nhiên đâu.」
Giám đốc Mero nói tiếp.
「Con bé được thừa hưởng phần đó từ bố mình đấy. Nên mới có thể thức tỉnh sức mạnh thay đổi tương lai. Để ngăn chặn Cú va chạm Yomizaka, cần có sức mạnh của các nhân vật Mellow World, và sức mạnh của hai bố con Natsume-kun nữa.」
「Nhưng mà tôi vẫn chưa hiểu rõ mình phải làm gì...」
Trước mắt tôi cứ nghĩ là lấy được Tachyon Drive rồi cho nổ ở đâu đó là xong.
Nhưng nếu sự thật về việc Tachyon Drive phát nổ bị lộ ra ngoài, thì loanh quanh một hồi tương lai Nhật Bản cũng đi tong. Mà nếu không cho nổ ở đây thì Mint không về được tương lai, và quan trọng nhất là tôi sẽ nổ banh xác trong Cú va chạm Yomizaka.
Cho nổ thì Nhật Bản toang.
Không cho nổ thì tôi toang.
Rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan (Deadlock), lúc nãy Tsukiko cũng đã viết vào sổ rồi ôm đầu suy nghĩ, nhưng có vẻ giám đốc Mero đã có phương án.
「Yên tâm đi!」
Giám đốc Mero tự tin.
「Chỉ cần cho Tachyon Drive phát nổ mà không để thế giới quan sát thấy là được.」
Nghe vậy, Tsukiko nghiêng đầu thắc mắc.
「Nhưng mà, một vụ nổ thổi bay cả ngọn núi, làm sao mà giấu không cho thế giới biết được ạ?」
「Được chứ. Vì tôi nắm giữ thông tin về những gì sắp xảy ra mà.」
Giám đốc Mero hiển thị bản đồ Nhật Bản lên màn hình phòng họp.
Rồi cô chỉ tay vào khu vực trung tâm Hokkaido.
「Ở đây có một ngôi làng bỏ hoang. Từng là thị trấn mỏ than sầm uất, nhưng sau khi mỏ đóng cửa thì người đi hết, trở thành thị trấn bị lãng quên. Kiểu thường thấy ấy mà.」
「Đúng rồi, đúng rồi.」 Tsukiko gật đầu lia lịa.
「Tôi xem phim tài liệu thấy đầy. Ngày xưa đông vui lắm, có khi phim chiếu rạp còn công chiếu ở thị trấn mỏ than trước ấy chứ.」
Tsukiko ưỡn ngực ra vẻ hiểu biết.
「Mặt vênh lên tận trời kìa...」
Tôi vừa "khịa" Tsukiko thì bên cạnh, giám đốc Mero tiếp tục giải thích.
「Và theo thông tin từ tương lai, ba ngày sau, vào đúng ngày Giáng Sinh, thị trấn này sẽ bị xóa sổ bởi một trận lở tuyết trong cơn bão tuyết kinh hoàng. Vì là làng hoang nên không có ai, đương nhiên cũng không có nhân chứng hay nạn nhân nào cả. Nó cứ thế biến mất, bị lãng quên, không ai hay biết.」
Vì thế...
「Phải đến 30 năm sau thế giới mới nhận ra thị trấn này đã biến mất.」
Nghe đâu 30 năm sau, cán bộ hành chính đi khảo sát để tái quy hoạch, vượt qua biển báo cấm vào thì mới phát hiện ra tàn tích đã nát vụn.
「Tóm lại là, chúng ta chỉ cần canh đúng ngày Giáng Sinh, cho Tachyon Drive phát nổ tại cái làng hoang không ai dòm ngó này là xong! Như thế thì thế giới sẽ không bị dị ứng với điện hạt nhân Tachyon, mà chúng ta vẫn xử lý được cái Drive.」
Đặt tên là... giám đốc Mero tuyên bố dõng dạc.
「Chiến dịch Bão Tuyết! Triển khai thôi!」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
