Shoujo Jian ~Enjou shite binkan ni naru Kyouno Tsukiko to shi no mirai wo neko toshite kaihi suru Yukimi Fumika~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

(Đang ra)

Bảo đi tỏ tình, ngươi lại tìm tới thiên kim giới xã hội đen ?

Mộ Nhị Thập Cửu

Về sau, khắp các đại gia tộc ở Giang Đô đều đồn đại rằng, nhà họ An có một chàng rể họ Tô, là một tên tâm thần không thể dây vào.

400 1055

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

554 3719

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Vol 03: ~Cô con gái nhà Natsume bùng nổ xuyên không và ông bố cao trung Natsume Yukiji cùng đứa con gái lớp 5~ - Chương 04: Change the future

Chương 04: Change the future

Chiếc xe tải do anh Sera cầm lái đang lao đi vun vút.

Chúng tôi ngồi trên thùng xe, hướng thẳng về thành phố Yomizaka. Tsukiko, chị Shirase, lũ nhóc và cả cậu bạn Itou đều đang ngủ ngồi, đầu gật gà gật gù. Suốt quãng đường vừa qua, cả đám cứ mãi rượt đuổi cái Tachyon Drive, rồi lại chạy trốn, lại di chuyển, cứ thế đâm đầu về phía Bắc. Ai nấy đều đã kiệt sức cả rồi.

Bất chợt, Mint đang ngủ trong vòng tay tôi khẽ cựa mình tỉnh giấc.

「Papi」

Con bé vừa dụi mắt vừa hỏi.

「Mình đang ở đâu thế ạ?」

「Chắc tầm ba tiếng nữa là tới thành phố Yomizaka thôi.」

「Vậy ạ. Thế là sắp phải chia tay Papi trẻ rồi nhỉ~」

「Mint, cấm được lơ là vào phút chót đấy nhé.」

Để không bị thế giới quan sát thấy, chúng tôi sẽ kích nổ Tachyon Drive trùng với thời điểm sao chổi lao xuống. Chiến dịch đó được cả bọn đặt tên là 『Chân - Yomizaka Impact』.

Và người sẽ thực hiện khâu cuối cùng của chiến dịch, không ai khác chính là Mint.

Chúng tôi không thể có mặt tại hiện trường vụ va chạm của sao chổi. Nhưng Mint thì khác, con bé có thể kích nổ Drive ngay khoảnh khắc sao chổi rơi xuống, rồi nương theo luồng bão lửa đó để thoát về tương lai.

Đó là việc mà chỉ có Mint mới làm được.

「Nếu là Mint thì chắc chắn sẽ làm được.」

Tôi vừa nói vừa xoa đầu con bé.

Chiếc xe tải đang chạy dọc theo cung đường ven biển. Phía bên kia là vách núi dựng đứng, sự tương phản giữa màu xanh của núi rừng và sắc lam của biển cả tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Chỉ xét riêng phong cảnh thôi thì nơi này bình yên đến lạ.

Chợt, tôi buột miệng nói ra điều mình vẫn luôn suy nghĩ.

「Cái chuyện Time Slip bằng vụ nổ là năng lực bẩm sinh ấy... là xạo ke đúng không?」

Cơn gió nhẹ từ biển thổi vào làm bay bay mái tóc mỏng manh của Mint.

Một lúc sau, tôi nói tiếp:

「Là do tôi chết, nên nhóc mới thức tỉnh năng lực, phải không?」

Mint lặng lẽ nhìn ra biển khơi xa xăm một lúc lâu, rồi lẳng lặng gật đầu.

Quả nhiên, quy luật Trauma Savant không có ngoại lệ.

Phải chịu tổn thương sâu sắc thì năng lực mới thức tỉnh. Và năng lực đó được sử dụng để giải quyết chính cái tổn thương ấy. Đổi lại, cái giá phải trả là những tác dụng phụ. Trong trường hợp của Mint, mặt trái đó gắn liền với đặc tính thi triển năng lực. Tức là, theo quy luật của vũ trụ, con bé bị cả thế giới khước từ.

「Người mà Papi sẽ kết hôn ấy...」

Mint nhìn mọi người đang ngủ say trên thùng xe, rồi ghé vào tai tôi thì thầm.

「Là chị Tsukiko đấy. Chị Tsukiko chính là Mami của em.」

「Ra vậy.」

Tôi liếc nhìn Tsukiko đang bó gối ngủ say.

「Tôi cũng lờ mờ đoán ra rồi.」

「Tại là Time Slip bằng "Vụ nổ" mà lị.」

Mint kể rằng chuyện đó xảy ra sau khi Papi đã "bùm" được một thời gian.

「Cái chết của Papi ấy, bị người ta lợi dụng.」

「Hả!?」

「Mấy người trong nhóm hoạt động công dân ấy, họ bảo Papi "bùm" là lỗi của tập đoàn lớn, lỗi của chính phủ, rồi định dùng chuyện đó làm công cụ để đòi "thay đổi chế độ".」

「Thay đổi chế độ cơ đấy...」

「Thế là mấy người đó ép Mami phải ra tranh cử, rồi định bắt Mami kiện nhà nước. Họ cứ đòi xông vào nhà, mà Mami thì không muốn mấy người đó bước chân vào ngôi nhà chứa đầy kỷ niệm với Papi, cũng không muốn họ lợi dụng cái chết của Papi... Mami giận quá, thế là gây ra một vụ nổ xung quanh bọn họ.」

Vừa khéo lúc đó Mint đi học về và có mặt tại hiện trường.

「Gió thốc lên, em lăn long lóc ra phía sau, lúc nhận ra thì chẳng hiểu sao em đã quay lại giờ sinh hoạt cuối buổi ở trường tiểu học. Rồi em lại đi về cùng đám bạn y hệt như lúc trước, chia tay giữa đường, em nghĩ "quái lạ, giống hệt lúc nãy", thế là em cắm đầu chạy về nhà. Giữa đường em thấy đám người hoạt động công dân kia, em liền chạy vượt qua họ, lao nhanh về nhà. Để Mami không bị tổn thương, em đã rủ Mami đi mua sắm với lý do muốn ăn kẹo, rồi kéo Mami ra khỏi nhà.」

Đó có vẻ là lần Time Slip bằng vụ nổ đầu tiên.

「Em nghĩ ngay lúc đó. Rằng đây là năng lực để giúp Mami cười trở lại. Là năng lực để cứu Papi.」

Thế là ban đầu, con bé mang một đống hóa chất từ phòng thí nghiệm khoa học ra bờ sông tạo vụ nổ, rồi nhảy về thời điểm trước khi tôi - phiên bản người lớn - bị nổ tung một chút.

「Nhưng mà nhé, dù em có nói gì với Papi, dù em có đi theo Papi, làm bất cứ cách nào thì Papi vẫn cứ "bùm".」

Sức mạnh điều chỉnh của lịch sử đã can thiệp quá mạnh mẽ.

Từ đó, Mint bắt đầu tính đến chuyện nhảy về quá khứ xa hơn. Con bé tìm hiểu đủ thứ, và chọn thời điểm tôi còn là học sinh cấp ba, mốc thời gian mà Tachyon Drive bị mất tích. Lúc đó việc kiểm chứng năng lực đã hoàn tất. Con bé hiểu rằng quy mô vụ nổ sẽ quyết định khoảng thời gian có thể nhảy, và dù có thể thay đổi tương lai nhưng việc thay đổi những sự kiện lớn là cực kỳ khó khăn.

Và thế là, lợi dụng vụ nổ của tôi - cú 『Yomizaka Impact』 - con bé đã đến thời đại này, khi tôi vẫn còn là một thằng học sinh cấp ba.

「Ra là vậy...」

Tôi mường tượng lại sự nỗ lực của Mint suốt thời gian qua.

「Vất vả cho nhóc rồi.」

「Không có đâu. Em mới chỉ thực hiện cú đại nhảy vọt về quá khứ có một lần thôi mà.」

Nói rồi, mũi Mint lại rỉ máu. Tôi lấy khăn giấy lau cho con bé.

「Với lại, nhờ có sao chổi nên em chỉ cần làm một lần này là xong. Nhưng chắc chắn, để được như thế này là nhờ các "em" ở những dòng thời gian khác đã lặp đi lặp lại việc Time Slip bằng vụ nổ không biết bao nhiêu lần.」

「Ừ.」

Những Mint khác đã thất bại vô số lần, những thất bại đó được người ở tương lai quan sát, rồi gửi tin nhắn qua sóng Tachyon cho giám đốc Melo. Kết quả của tất cả những điều đó chính là hiện tại này.

「Em hiểu cảm giác của các "em" khác. Vì nếu lần này thất bại, chắc chắn em cũng sẽ Time Slip lại cả đống lần cho xem. Em sẽ cứu Papi, sẽ làm cho Mami cười.」

Quan trọng hơn cả, Mint nói tiếp:

「Em muốn được trở về ngôi nhà có cả Papi và Mami...」

Mint lại rơm rớm nước mắt.

Đó là mong ước thiết tha, đau đáu của một cô bé tiểu học bình thường.

Tôi ôm chặt lấy Mint.

「Lần này dứt điểm luôn nhé.」

「Vâng!」

「Mà này, tôi có cần chuẩn bị gì cho tương lai không? Kiểu như tích thật nhiều tiền ấy?」

「Tiền thì có nhiều sẽ tốt hơn đó ạ!」

Mint bỗng nhiên tỉnh rụi.

「Papi lúc nào cũng kêu ca là vay nợ 35 năm để xây nhà vất vả quá chừng.」

「35 năm!? Tôi cày cuốc ác liệt thật đấy...」

「Nhưng nhờ thế mà cả Mami và em đều siêu hạnh phúc luôn!」

Nghe đâu lúc Mint học lớp 2 thì tôi xây nhà.

「Có phòng riêng cho em này, có cả phòng cho Mami nữa. Mà Mami cứ dính lấy Papi suốt nên cũng chẳng mấy khi ở một mình trong phòng đâu.」

「Tsukiko cưới xong là thành ra cái nết đấy à...」

「Ba người bọn mình nhé, cùng ngồi sofa xem tivi, cùng lái xe đi mua sắm, ngày nào cũng vui cực kỳ. Ba người nhà mình siêu thân thiết luôn đó.」

「Thế hả... Vậy chắc tôi phải tích thật nhiều tiền để cả nhà hạnh phúc hơn nữa mới được. Đi du lịch này, đi ăn tiệm này, biết đâu còn xây được cái nhà to hơn nữa.」

「Vâng ạ!」

「Thực tế gớm nhỉ.」

「Học sinh tiểu học thời tương lai tốn kém lắm đó Papi!」

Đang lúc chuyện trò rôm rả thì...

Đột nhiên, chiếc xe tải rung lắc dữ dội.

Nhìn ra ngoài, từ trên vách núi, vô số tảng đá đang lăn xuống. Đá lở! Và như một lẽ đương nhiên, chúng nhắm thẳng vào chiếc xe tải của chúng tôi mà lao tới.

「Anh Sera!」

Tôi hét lên về phía ghế lái. Anh Sera vừa tuyệt vọng bẻ lái vừa đáp lại:

「Tôi chưa nghe vụ này bao giờ đâu đấy!!」

「Đặc sản đấy anh ơi!」

「Đặc sản!? Đặc sản kiểu này tôi xin kiếu!」

Miệng thì nói vậy, nhưng chiếc xe tải vẫn lạng lách điệu nghệ, né tránh từng tảng đá rơi.

「Đừng bảo là đường đến Yomizaka cứ thế này mãi nhé?」

「Không sao đâu, anh Sera thì chắc chắn làm được!」

Phải rồi. Người có thể thay đổi tương lai không chỉ có tôi hay Mint.

Chỉ cần có tinh thần mong cầu hạnh phúc cho ai đó, hy vọng vào một thế giới tươi sáng hơn, thì bất cứ ai cũng có thể thay đổi nó.

Việc anh Sera lái xe tải đi ngang qua đây không phải là ngẫu nhiên. Anh Sera là người của chính nghĩa, là người luôn mong muốn thế giới này tốt đẹp hơn. Chính vì thế anh ấy mới đến cứu chúng tôi lúc nguy cấp, và ngay cả tình huống ngặt nghèo này, anh ấy cũng sẽ vượt qua được.

Ý chí cao khiết sẽ dẫn lối cho chúng tôi gặp nhau. Vì thế nên──.

「Để lên dây cót tinh thần, dù chả có ý nghĩa gì sất, nhưng cứ hét cái câu "tủ" đó lên đi anh!」

Anh Sera kiểu "Gư hư hư", nhưng rồi cũng đành buông xuôi mà gào lên:

「Uô ô ô ô ô ô ô ô」

Tôi cũng lấy hết sức bình sinh, hòa giọng cùng anh Sera hét lớn:

「MÙA HÈ CỦA CÁC QUAN CHỨCCCCC!」

Kết cục là, chiếc xe tải bầm dập te tua.

Mặc dù không bị đá đè trúng, nhưng con đường dẫn đến thành phố Yomizaka đã bị phong tỏa hoàn toàn vì vụ sao chổi rơi, và việc chúng tôi phải càn quét qua đám rào chắn đó đã để lại hậu quả như vậy.

Chưa kể, đủ loại thế lực cản trở cứ liên tục xuất hiện: mặt đường đột nhiên sụt lún, rồi cả bầy hươu nằm lăn lóc giữa đường... Nhưng cuối cùng, đến tối, chúng tôi cũng lết được vào thành phố Yomizaka.

Vừa bước chân vào địa phận thành phố, một khung cảnh dị thường đập ngay vào mắt.

Rõ ràng mặt trời đã lặn, bầu trời đáng lẽ phải tối đen như mực, nhưng không gian lại đang rực lên một sắc đỏ kỳ quái.

Một màu sắc mang điềm gở.

「Chắc chắn là do tác động của cái sức mạnh kéo sao chổi xuống đấy.」

Itou lên tiếng phân tích.

「Các định luật vật lý đang bị đảo lộn. Khúc xạ ánh sáng... và không chỉ thế đâu. Nhìn kìa.」

Chiếc xe tải đang chạy trên đường mòn xuyên qua ruộng lúa. Theo hướng nhìn của Itou, giữa cánh đồng, một chiếc máy cày đang lơ lửng bồng bềnh giữa không trung. Chưa hết.

Mấy cái lán trại của nông dân tự nhiên phát ra tiếng rắc rắc rồi bẹp dúm lại, còn mấy cây cột điện thì hút vào nhau với tốc độ kinh hoàng như nam châm, rồi vỡ vụn ra từng mảnh.

「Lực hấp dẫn, trọng lực, lực đẩy, tất cả đều loạn xị ngậu cả lên.」

Dưới bầu trời đêm rực đỏ, vạn vật cứ thế lơ lửng, nổ tung, hoặc hút vào nhau rồi vỡ nát.

Thành phố Yomizaka không một bóng người giờ đây chẳng khác nào một dị giới.

Quả là khung cảnh đạt điểm mười cho chất lượng để minh họa cho ngày tận thế khi sao chổi rơi xuống.

Từ đường ruộng, xe tiến vào khu dân cư.

Trường học, khu chung cư, công viên, hội trường thành phố, và cả cái trung tâm thương mại be bé xinh xinh.

Thành phố Yomizaka nơi chúng tôi lớn lên.

Chẳng bao lâu nữa, tất cả sẽ tan biến.

Sao chổi sẽ rơi xuống, và biến nơi này thành một cái hố khổng lồ.

「Mà này, nhìn cảnh tượng này ấy...」

Tsukiko nói với vẻ mặt tỉnh bơ.

「Mới thấy đối thủ là cả vũ trụ ha.」

Nói rồi, cô nàng nhìn sang Mint.

「Chả xi nhê gì sất.」

Mint chẳng hề tỏ ra sợ hãi chút nào.

「Đằng này là dân Time Slip chuyên nghiệp đấy nhé. Em còn ngầu hơn nhiều!」

Vượt qua khu dân cư để ra vùng ngoại ô, trước mắt chúng tôi là một vùng đất rộng lớn được khai phá từ việc san núi.

Melo Land sắp sửa hoàn thành.

Người ta còn xây hẳn một nhà ga mới, kéo cả đường ray chuyên dụng từ tuyến đường sắt hiện có vào đây.

Khi xe dừng trước cổng chính bề thế, chúng tôi có thể nhìn thấy vòng đu quay và tàu lượn siêu tốc ở phía xa.

Điểm dự báo sao chổi rơi trúng chính là trung tâm của Melo Land.

Chúng tôi xuống xe ngay trước cổng.

「Triển thôi nào~!」

Vừa dứt lời, ngay khoảnh khắc tôi trèo qua cổng để vào bên trong khu đất──.

「Cái quái gì thế này~!!」

Cơ thể tôi bỗng dưng bay lên. Cứ thế mà lơ lửng, càng lúc càng bay cao hơn, làm tôi hoảng hồn phải bám chặt lấy phần trên của cánh cổng. Nếu buông tay ra, có khi tôi bay tót lên trời luôn không biết chừng.

「Oa~!」「Á~!」

Nhìn sang bên cạnh, nhóc Kazamachi và Yukimi đang bị bắn văng ra xa như hai cực nam châm cùng dấu đẩy nhau.

「Này này~!」「Căng rồi đây.」

Ngược lại, Tsukiko và chị Shirase lại dính chặt vào nhau như sam, gỡ mãi không ra.

「Có vẻ như bên trong khu đất này, lực cản trở hoạt động mạnh hơn hẳn.」

Itou đứng từ bên ngoài quan sát chúng tôi và nhận xét. Quả đúng như vậy, khi tôi vừa bám cổng vừa lần mò xuống đất và bước ra ngoài, chân tôi lại chạm đất bình thường. Mọi người cũng y như thế.

「Hay là cho nổ ở đây luôn?」

Tsukiko đề xuất, nhưng Itou lắc đầu quầy quậy.

「Tốt nhất là nên kích nổ ngay tại tâm điểm va chạm. Phải làm sao để chỉ có một hố va chạm duy nhất, nhằm che giấu tối đa việc Tachyon Drive phát nổ.」

「Kể cũng đúng...」

Đang lúc bí bách không biết tính sao.

「Em có vẻ không sao này.」

Mint, trên tay cầm Tachyon Drive, lên tiếng từ bên trong khu đất.

Con bé đang đứng vững vàng và đi lại bình thường. Quả nhiên là một tồn tại dị biệt đến từ tương lai, ở thời đại này con bé được coi là dị vật nên được hưởng đủ loại ngoại lệ. Nhưng mà──.

「Á.」

Mint vội ngồi thụp xuống.

Ngay giây sau, một thanh thép dùng để xây dựng tòa nhà đang thi công dở, vốn đang lơ lửng trong không trung, bất ngờ lao vút về phía Mint.

Con bé né được trong gang tấc rồi chạy vội ra ngoài. Rõ ràng vì là tồn tại dị biệt nên lực bài trừ cũng hoạt động rất tích cực.

「Vẫn là phải có Papi đi cùng mới được!」

Tôi xắn tay áo lên, hùng hổ định lao vào lần nữa. Nhưng──.

「Á á á~!」

Kiểu gì thì kiểu, người tôi cứ thế mà bay lên.

Tsukiko và chị Shirase thử cũng y chang. Sau khoảng mười phút loay hoay thử đủ cách, Itou lên tiếng:

「Không còn thời gian nữa đâu. Khu đất Melo Land rộng lắm. Tính cả việc vừa né tránh các đòn cản trở vừa di chuyển đến trung tâm thì sẽ mất kha khá thời gian đấy. Mà sao chổi thì đến nơi rồi.」

Ngước lên bầu trời đêm đỏ rực, một vệt sáng lớn đã xuất hiện. Từ đó, vô số luồng sáng tách ra, kéo theo những cái đuôi dài.

「Không phải toàn bộ sao chổi sẽ rơi xuống đâu. Đó là các mảnh vỡ. Những mảnh nhỏ sẽ cháy hết trong khí quyển. Nhưng có một mảnh vỡ khổng lồ sẽ rơi xuống thành phố Yomizaka và xóa sổ nơi này.」

Sao chổi kéo vệt dài trên bầu trời.

Thứ chúng tôi đang thấy chỉ là những mảnh vụn đang cháy.

Chẳng bao lâu nữa, mảnh vỡ khổng lồ sẽ xuyên thủng tầng khí quyển và lao xuống.

「Em sẽ đi một mình.」

Mint nói với ánh mắt kiên định.

Tôi phản xạ ngay lập tức: 「Không được!」

「Nguy hiểm quá!」

「Nhưng chỉ có em mới làm được thôi mà!」

「Với tư cách là người giám hộ, tôi cấm!」

Tôi lại lao vào trong, nhưng kết quả vẫn là thất bại. Thế là lại nổ ra cuộc tranh cãi "đi", "không cho đi". Nhưng tôi không còn có thể nói cứng như lúc trước nữa.

「Papa cũng hiểu mà, đúng không?」

Đúng là như vậy. Việc chỉ có Mint mới làm được, và cũng là việc mà Mint mong muốn thực hiện.

「Nhưng mà, tấm lòng cha mẹ thì...」

「Natsume thành ông bố bỉm sữa chính hiệu rồi...」

Tsukiko nhìn tôi ái ngại.

「Papi, không được đâu. Nếu em không cố gắng ở đây, thì sẽ không thể làm Mami cười được.」

Nói rồi, Mint bước một bước vào bên trong khu đất.

「Trẻ con ấy mà, sớm muộn gì cũng phải rời xa vòng tay cha mẹ thôi.」

「Không... nhóc có thể ăn bám ví của Papi đến năm 30 tuổi cũng được mà...」

「Thế thì chiều hư quá rồi đấy.」

Chị Shirase phán một câu xanh rờn.

「Vậy coi như là đi mua đồ giúp nhé.」

Mint nói.

「Lần đầu tiên đi mua đồ giúp bố mẹ. Em sẽ hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc cho xem.」

Mint ôm chặt Tachyon Drive vào ngực, nói với vẻ đầy can đảm. Là bố của nó, tôi hiểu rõ cảm xúc ấy hơn ai hết. Chắc chắn Mint đang rất sợ, nhưng để tôi không phải lo lắng, con bé mới dùng cái từ "đi mua đồ giúp" nhẹ tênh ấy.

「Tôi muốn bảo vệ Mint...」

Ngay khi tôi vừa thốt lên câu đó.

「Vai trò đó để tôi đảm nhận cho.」

Nhìn sang, một người phụ nữ với gương mặt oai phong lẫm liệt đang đứng đó trong bộ đồ thú bông màu hồng lông lá xù xì. Trên tay cô ấy còn ôm cái đầu thỏ hồng cũng lông lá y hệt.

「Giám đốc Melo!」

「Nhờ cậu Itou sắp xếp đấy. May mà vẫn kịp.」

Itou cúi gằm mặt vẻ hối lỗi.

「Không sao đâu.」

Giám đốc Melo nói.

「Con người dù có tài giỏi đến đâu, đôi khi cũng sẽ có lúc lạc lối, chao đảo mà.」

Vừa nói, Giám đốc Melo vừa bước vào bên trong khu đất.

「Cứ yên tâm. Ngay khi vụ nổ xảy ra, bé Mint sẽ trở về tương lai. Còn tôi thì không sao đâu. Độ bền của bộ Original Rabbit này là siêu cấp vô địch đấy. Dù có bị sao chổi thổi bay thì tôi ở bên trong vẫn bình an vô sự, chỉ bị văng ngang ra xa thôi.」

Giám đốc Melo bước vào trong, vẫn đứng vững vàng trên đôi chân của mình.

「Tôi chưa nói với mọi người, nhưng thực ra tôi cũng đến từ tương lai, một chút chút thôi.」

Giám đốc Melo đứng bên cạnh Mint và nói.

「Tôi sẽ đưa bé Mint vào trung tâm. Cậu Natsume, con gái cậu cứ để tôi bảo vệ.」

「Nhưng mà, để Giám đốc Melo phải làm đến mức này...」

「Có sao đâu. Chỉ là làm điều đúng đắn thôi mà.」

Giám đốc Melo giơ ngón tay cái lên.

「Phải làm điều đúng đắn chứ. Dù nó có ngầu hay không, hay thậm chí là quê một cục đi nữa.」

Mint ghì chặt Tachyon Drive, bước sâu vào bên trong công viên.

Khung cảnh bên trong chẳng khác nào một công viên giải trí bước ra từ cơn ác mộng. Bầu trời rực đỏ, những chiếc xe chở khách hình nhân vật ngộ nghĩnh đang trôi nổi lững lờ giữa không trung.

Vừa bước đi được một đoạn, Mint đã nhận ra chân mình đang run rẩy.

Quả nhiên vẫn thấy tủi thân và sợ hãi. Dù sở hữu năng lực Time Slip phi thường, nhưng bản thân con bé lại rất yếu ớt trước những tác động vật lý, hơn nữa virus bên trong cũng đang tàn phá cơ thể từng chút một. Chỉ cần lơ là một chút là máu mũi lại chực trào ra, đầu óc choáng váng, và có lẽ con bé cũng đang sốt nữa.

Con bé thoáng có ý định quay đầu lại.

Chắc chắn nếu nhìn thấy bóng dáng Papi và Mami, nó sẽ có thêm dũng khí.

Nhưng Mint không quay đầu.

Vì giờ đây con bé phải tiến về phía trước, hướng về tương lai.

Cứu Papi.

Làm cho Mami cười.

Và trở về ngôi nhà ấm áp có cả Papi và Mami.

Đó là tất cả đối với Natsume Mint. Vì điều đó, con bé đã để vụ nổ thổi bay mình vượt qua cả thời gian.

Lê đôi chân nặng trịch, Mint bước tiếp.

Ngay lập tức, những thanh thép, những chiếc xe hình thú đang lơ lửng lao vút về phía Mint.

「Hây!」「Hây a!」

Người bảo vệ Mint chính là Giám đốc Melo. Cô dùng toàn bộ cơ thể đang mặc bộ đồ thỏ hồng để đỡ lấy những thanh thép và xe chở khách đang bay tới.

「Yên tâm đi. Bé Mint cứ để tôi lo.」

Trong công viên, những xe bán bỏng ngô cũng đã được xếp ngay ngắn. Có vẻ như công tác chuẩn bị cho ngày khai trương đã tiến hành được kha khá rồi.

「Đáng lẽ nơi này sẽ rất vui...」

Mint nói, và Giám đốc Melo đáp lại: 「Bình thường, bình thường thôi.」

「Lại xây cái mới là được mà. Ở tương lai nơi bé Mint sống, chắc chắn sẽ có một Melo Land hoành tráng hơn nhiều đã được hoàn thành. Nhớ rủ Papi và Mami đến chơi nhé.」

Nào đi thôi, Giám đốc Melo nói như để khích lệ.

「Ở trung tâm có sân khấu Melo đấy.」

「Sân khấu Melo?」

「Là nơi các nhân vật biểu diễn đấy. Dù gì thì nhân vật vẫn là linh hồn mà. Tôi đã nghĩ nếu mọi người được hát múa cùng các diễn viên thì sẽ vui lắm đây.」

Mint cùng Giám đốc Melo tiến về phía sân khấu Melo.

Sự cản trở dọc đường ngày càng dữ dội. Các tòa nhà sụp đổ, mảnh vỡ bay tứ tung, tàu lượn siêu tốc tự khởi động rồi trật đường ray lao thẳng về phía họ.

Tất cả những thứ đó đều được Giám đốc Melo dùng thân mình hứng chịu. Hết lần này, đến lần khác, lại lần khác nữa.

Bộ đồ thỏ hồng lấm lem bụi đất trong nháy mắt.

「Giám đốc Melo!」

「Bình thường thôi. Siêu công nghệ tương lai đỉnh lắm đấy nhé. Ơn trời nhờ bộ đồ thỏ này cả đấy.」

Giám đốc Melo thực sự là bức tường thành vững chãi bảo vệ Mint.

Kinh khủng nhất là cái vòng đu quay.

Nó bung ra khỏi trục và lăn ầm ầm tới. Ban đầu cả hai định bỏ chạy, nhưng cái vòng đu quay cứ đổi hướng truy đuổi họ gắt gao.

「Không thể đi đường vòng thêm nữa rồi.」

Nói đoạn, Giám đốc Melo đứng chắn ngay trước cái vòng đu quay đang lăn tới. Và rồi──.

「Còn lâu ta mới thuaaaaa!」

Mặc cho bị nghiến qua người, cô ấy dùng sức hất văng cả cái vòng đu quay đi.

「Giám đốc Melo làm thế thì chết mất!」

Mint chạy vội lại chỗ Giám đốc Melo.

「............Vẫn khỏe re!」

Giám đốc Melo nói cứng, nhưng vừa bước đi đã loạng choạng sang hướng hoàn toàn khác, đâm sầm vào tường tòa nhà gần đó rồi ngã ngửa ra sau.

「Ái chà chà. Bộ đồ thỏ này làm tầm nhìn hơi bị hạn chế tí.」

Nói rồi cô định đứng dậy, nhưng lại mất thăng bằng và quỵ gối xuống đất.

Rõ ràng Giám đốc Melo đã đến giới hạn rồi.

Bộ đồ thỏ hồng xinh xắn giờ đã rách bươm.

「K-Không được nữa đâu! Để em đi một mình──」

「Chỉ còn cách này thôi.」

Giám đốc Melo lê đôi chân, tiếp tục hướng về phía trung tâm.

「Để thay đổi tương lai, chỉ còn mỗi cách này thôi.」

「Giám đốc Melo...」

「Sức mạnh của mô hình Billiard đang trở nên quá lớn. Đến mức kéo cả sao chổi xuống cơ mà. Bé Mint à, khả năng Time Slip của em cũng đến giới hạn rồi. Lần tới khi cái tồn tại gọi là Natsume Mint thực hiện Time Slip, chắc chắn sẽ bị nghiền nát ngay tại chỗ. Ít nhất là nếu bắt đầu với tình trạng hiện tại.」

Nghe vậy, Mint đưa tay sờ lên mũi.

Máu sệt dính đầy ngón tay. Không phải màu đỏ, mà trông nó đen kịt.

「Chỉ còn bây giờ thôi. Vì một tương lai tươi sáng. Nào, đi thôi.」

Mint không nói thêm gì nữa.

Bởi từ tấm lưng của Giám đốc Melo, một quyết tâm và ý chí sắt đá đang tỏa ra mạnh mẽ. Con bé hiểu rằng mình không nên nói gì thêm nữa.

Siết chặt Tachyon Drive, Mint bước theo sau Giám đốc Melo.

Và rồi, khi khu vực sân khấu trung tâm đã ở ngay trước mắt.

「Hàng khủng tới kìa!」

Giám đốc Melo thốt lên.

Nhìn xem, từ trong bóng râm của tòa nhà, một con gấu khổng lồ lù lù bước ra.

「Chắc không dễ ăn như mấy cú hất văng lúc nãy đâu nhỉ.」

Con gấu bắt đầu đi vòng quanh Mint và Giám đốc Melo, chậm rãi như vẽ một vòng tròn.

Cả hai không rời mắt khỏi con gấu, xoay người đối mặt với nó. Và rồi──.

Có lẽ đánh giá mình mạnh hơn, con gấu lao thẳng tới. Với tốc độ không thể ngờ tới ở một thân hình đồ sộ như vậy, Mint sợ hãi đến mức cứng đờ cả người.

Giám đốc Melo lao ra chắn, nhưng chỉ với một cái tát của con gấu, cô bị hất văng đi dễ dàng.

Và dường như con gấu đã xác định Giám đốc Melo là kẻ địch, nó điên cuồng tấn công cô đang nằm sõng soài trên mặt đất.

Giám đốc Melo dường như không còn chút sức lực nào, cứ thế chịu trận, bị cắn, bị cào, bị quăng quật không thương tiếc.

Mint sợ đến mức không nhúc nhích nổi.

Thấy vậy, từ trong bộ đồ thú, Giám đốc Melo hét lên:

「Mint, đi đi!」

Ý nghĩa câu nói đó, dĩ nhiên Mint hiểu rõ.

「Sân khấu ngay kia rồi. Mint, hãy kích nổ nó đi!」

Con gấu ngoạm lấy chân Giám đốc Melo. Tiếng xương gãy răng rắc vang lên, Giám đốc Melo rên lên một tiếng đau đớn. Con gấu đang quay lưng về phía Mint.

Mint định hướng về phía sân khấu.

Vì bản thân, vì tương lai của Nhật Bản, bằng mọi giá phải kích nổ. Giám đốc Melo cũng đã cố gắng hết sức vì điều đó.

Vì thế, phải nhìn về phía trước, không được quay đầu lại.

Nhưng──.

Ánh mắt Mint va phải đống gỗ vật liệu xây dựng xếp bên vệ đường.

「Việc đúng đắn...」

Cơ thể tự động di chuyển. Con bé chộp lấy thanh gỗ. Con gấu quá lớn, cảm giác như không thể nào địch lại nổi. Chân tay vẫn còn run rẩy.

「Phải làm việc đúng đắn...」

Dù vậy, đôi chân Mint vẫn tự động bước tới gần con gấu.

「Dù có sợ hãi! Cũng phải làm điều đúng đắn!」

Mint vung thanh gỗ lên. Và rồi──.

「Oa~!!」

Vừa hét, con bé vừa lao vào con gấu. Nó dùng thanh gỗ đập chan chát vào cái chân sau to tướng của con gấu đang mải mê hành hạ Giám đốc Melo.

「Cút đi~!!」

Con gấu ngừng lại, từ từ quay đầu nhìn về phía Mint. Đôi mắt đen ngòm, vô cảm, bắt lấy hình ảnh của Mint. Từ cái mõm hung tợn lộ ra hàm răng sắc nhọn──.

「A──」

Trước nỗi kinh hoàng ngay trước mắt, suy nghĩ của Mint đình trệ, đầu óc trắng xóa không biết phải làm sao. Nhưng đúng lúc đó.

Giám đốc Melo, dù thân thể đã tơi tả, bất ngờ chồm dậy từ phía sau ôm chặt lấy con gấu, vòng hai tay siết chặt cái cổ to bè của nó.

「Ở đây cấm tiệt những kẻ làm tổn thương trẻ con!」

Con gấu lắc mạnh người vẻ khó chịu. Nhưng Giám đốc Melo không buông tay. Chẳng biết sức mạnh ở đâu ra, cô cứ thế siết, siết chặt lấy cổ con gấu. Dần dần, con gấu há miệng ngáp ngáp vì ngạt thở, dãi rớt bắt đầu chảy ra.

「Uô ô ô ô ô! Melo World Spirit ố ô ô ô ô!」

Ngay khi Giám đốc Melo hét lên.

Cuối cùng con gấu cũng buông xuôi, đổ rầm xuống đất nằm bất động.

Giám đốc Melo cũng không đứng vững nữa, cô khuỵu gối, gục đầu xuống. Cái đầu thỏ của bộ Original Rabbit rách nát rơi ra, để lộ gương mặt thật của Giám đốc Melo cùng mái tóc dài rũ xuống.

「Giám đốc Melo!」

Mint chạy vội lại.

「Bé Mint, em không sao chứ. Tốt quá rồi. Lại đây...」

Bàn tay cô vươn ra chới với trong không trung. Cô đang đưa tay về một hướng hoàn toàn khác so với chỗ Mint đứng.

「Ái chà. Căng rồi đây...」

Giám đốc Melo cười yếu ớt.

「Hình như mắt tôi không nhìn thấy gì nữa rồi...」

「Sao lại... là tại em...」

「Không phải lỗi của bé Mint đâu. Thực ra, cơ thể tôi đã đến giới hạn từ khá lâu rồi.」

Giám đốc Melo vẫn quỳ gối, bất động.

「Nào, bé Mint, đi đi. Tôi chỉ đến được đây thôi. Phần còn lại nhờ cả vào em đấy.」

「Giám đốc Melo, tại sao chị lại hy sinh đến mức này...」

Khi Mint vừa thốt lên câu đó.

Chiếc kính của Giám đốc Melo, người đang gục đầu xuống, rơi xuống đất.

Và Mint chợt nhận ra sự thật.

「Ra là vậy...」

Mint từ từ đưa hai tay về phía Giám đốc Melo.

「Là chị sao...」

Tại sao Giám đốc Melo lại thành lập công ty Melo World để thay đổi tương lai.

Tại sao lại xây dựng Melo Land.

「Là chị sao...」

Tại sao cô ấy lại biết nhiều chuyện đến thế.

Tại sao cô ấy lại cố gắng thay đổi tương lai đến mức thân tàn ma dại thế này.

「Bấy lâu nay chị vẫn chiến đấu một mình nhỉ...」

Người khao khát thay đổi tương lai hơn bất cứ ai, người đã âm thầm chuẩn bị mọi thứ, chính là Giám đốc Melo.

Cuối cùng Mint cũng biết được sự thật.

Sự thật là──.

「Là em nhỉ... Chị chính là em...」

Mint nhẹ nhàng ôm lấy Giám đốc Melo.

Thân phận thực sự của Giám đốc Melo──.

「Chị chính là phiên bản đầu tiên của em, người đã lặp đi lặp lại việc Time Slip không biết bao nhiêu lần.」

Mint vừa ôm lấy Giám đốc Melo, vừa mường tượng ra cả hành trình dài đằng đẵng ấy.

Bố mất năm Mint học lớp 5. Sau đó, con bé chứng kiến mẹ mình lén lút khóc thầm. Năng lực Time Slip thức tỉnh, và để cứu bố, con bé đã nhảy về quá khứ.

Khi ở trong quá khứ, như một kết quả tất yếu của mô hình vũ trụ Billiard, vô vàn lực cản trở đã xuất hiện.

Dẫu vậy, con bé vẫn kiên trì Time Slip hết lần này đến lần khác, và đã có một lần thành công kích nổ Tachyon Drive. Thế nhưng, kết quả đó vẫn chưa trọn vẹn.

Từ tương lai xa xôi nơi công nghệ truyền tin Tachyon đã được ứng dụng, một thông điệp gửi đến.

Rằng dù ở bất kỳ thời điểm nào, nếu hạt Tachyon gây ra tai nạn, sự kiện đó sẽ trở thành mầm mống khiến Nhật Bản suy tàn, và mọi người sẽ trở nên bất hạnh. Vì vậy, vì tương lai của Nhật Bản, hãy xử lý Tachyon Drive mà không để thế giới quan sát thấy.

Đó là việc mà chỉ duy nhất Mint, người có thể nhảy về quá khứ, mới làm được. Tất nhiên, con bé hoàn toàn có thể lờ đi tin nhắn đó. Nhưng Mint hiểu tại sao Giám đốc Melo lại không làm thế.

『Phải làm điều đúng đắn chứ.』

Lời của bố.

Nếu Mint hành động theo kiểu "chỉ cần bố sống là được, chỉ cần mẹ cười là được, còn người ở tương lai xa xôi ra sao thì mặc kệ", thì con bé biết bố sẽ rất buồn.

Vì thế, Giám đốc Melo đã tiếp nhận thông điệp từ tương lai và tự nâng độ khó cho nhiệm vụ của mình.

Không chỉ cứu bố, mà còn phải cứu cả tương lai. Cô ấy không hề do dự khi quyết định như vậy. Bởi đó chính là điểm cô yêu quý ở bố mình.

Cô tự hào về gia đình mình.

Và thế là hành trình Time Slip của Giám đốc Melo bắt đầu. Mỗi lần thất bại, cô lại quay ngược thời gian.

Cứ thế, cô lớn dần từ một cô bé tiểu học lên trung học cơ sở, rồi trung học phổ thông. Trong dòng chảy thời gian đó, cô nghiên cứu về năng lực của mình, vạch ra các biện pháp đối phó với những sự kiện xảy ra, vừa nhận phản hồi từ tương lai, vừa lặp đi lặp lại.

Giám đốc Melo đã học được rất nhiều thứ và đạt được nhiều năng lực mới.

Năng lực khởi nghiệp và điều hành công ty.

Năng lực lắp ráp xe hơi dựa trên bản thiết kế gửi từ tương lai.

Tất cả đều là những khả năng vượt quá lứa tuổi của cô. Những kỹ năng mà lẽ ra nếu không sống đi sống lại nhiều cuộc đời thì không thể nào có được. Cô có được chúng, chắc chắn là nhờ những nỗ lực phi thường đến mức đổ máu.

「Chị đã vất vả rồi...」

Mint tựa trán mình vào trán Giám đốc Melo đang gục đầu, thì thầm.

「Chị đã luôn chiến đấu một mình suốt thời gian qua...」

Và giờ đây, cơ thể cô đã đến giới hạn, phải quỵ gối thế này.

「Chị muốn trở về...」

Giám đốc Melo nhắm mắt, dựa người vào Mint, nói.

「Một lần nữa, trở về nơi đó...」

「Em hiểu mà. Em hiểu hết chứ. Vì em là chị mà.」

Ngay khoảnh khắc Mint nói câu đó.

Giám đốc Melo lặp lại lần nữa.

「Chị muốn trở về.」

Đó không còn là giọng điệu của một người chị đáng tin cậy nữa.

Đó là giọng của một cô gái trẻ đúng với lứa tuổi, người lẽ ra vẫn đang ngồi trên giảng đường đại học.

「Có Papi và Mami ở đó, ngôi nhà ấm áp ấy, chị muốn trở về đó!」

Và rồi, cô òa khóc như đê vỡ.

「Oa oa oa!」

Nước mắt lã chã rơi trên gương mặt Giám đốc Melo.

Mint ôm chặt lấy Giám đốc Melo đang nức nở.

Chị ấy đã phải kìm nén suốt bấy lâu nay. Không được khóc, không được than vãn, từ khi còn là học sinh tiểu học, chị ấy đã không ngừng thử nghiệm và học tập để thay đổi tương lai.

Vì chị ấy yêu Papi và Mami.

Vì chị ấy muốn trở về mái nhà hạnh phúc.

Những cảm xúc ấy dường như đang tuôn trào không thể kìm nén.

Không sao đâu, không sao đâu. Mint cứ thế ôm chặt lấy Giám đốc Melo. Một lúc sau──.

「Xin lỗi nhé. Chị lại khóc nhè rồi.」

Giám đốc Melo lấy lại bình tĩnh, nói.

「Giờ chị ổn rồi. Bé Mint mau đến sân khấu đi.」

「Còn Giám đốc Melo thì...」

「Chị thấy lại sức hơn lúc nãy rồi. Nhưng mà chân tay vẫn chưa có lực.」

Giám đốc Melo nhẹ nhàng dùng hai tay đẩy Mint ra.

「Đoạn còn lại em đi một mình nhé. Không sao đâu, bé Mint chắc chắn làm được.」

「Nhưng mà, Giám đốc Melo đang ra nông nỗi này...」

「Không sao. Chỉ cần bé Mint hoàn thành nhiệm vụ, chắc chắn tất cả sẽ được cứu rỗi.」

Nhanh lên, không còn thời gian đâu.

Nghe vậy, Mint định đứng dậy. Nhưng──.

「Không được. Giám đốc Melo cũng phải đi cùng em.」

Nói rồi, Mint vừa đỡ vừa dìu Giám đốc Melo đứng dậy.

「Chị là em mà. Em sẽ không để chị lại một mình nữa đâu.」

Mint dìu Giám đốc Melo đang lê bước khó nhọc, hướng về phía sân khấu.

Dọc đường, ghế đá bay tới, đèn đường vỡ vụn trút mảnh kính xuống như mưa, nhưng Mint không hề chùn bước. So với hành trình gian nan của Giám đốc Melo, chút đau đớn này có là gì.

「Bản chất năng lực của chúng ta, không phải là Time Slip đâu.」

Giám đốc Melo nói.

「Chị nghĩ đó là sự mưu cầu khả năng.」

Nếu vũ trụ được cấu thành theo mô hình Billiard, thì đáng lẽ các trục thời gian khác sẽ không phát sinh.

Tức là, không thể có chuyện Mint người lớn và Mint trẻ con cùng tồn tại một lúc.

Nhưng Mint và Giám đốc Melo đang ở đây cùng nhau. Vô số Mint từ các trục thời gian khác nhau đã xuất hiện.

「Năng lực tìm kiếm khả năng của chúng ta đã tạo ra sự phân nhánh cho vũ trụ vốn không phân nhánh. Bản thân năng lực này đang can thiệp vào những nguyên lý cơ bản của vũ trụ.」

「Sao mình lại có năng lực bá đạo thế nhỉ?」

「Chắc là vì chúng ta là con gái của Natsume Yukiji đấy.」

Giám đốc Melo đáp.

「Papi đã thay đổi tương lai trong sự kiện tháng Tám mà. Ý chí hướng tới một tương lai tươi sáng đã được di truyền sang con gái, và biểu hiện thành năng lực đấy.」

Chính vì thế, đó là sự mưu cầu khả năng.

Năng lực mang đến những tương lai phân nhánh vốn không thể tồn tại trong vũ trụ Billiard.

「Nhưng mà, những nhánh rẽ do năng lực tạo ra chắc chắn sẽ hội tụ lại. Em hiểu chứ?」

「Vâng.」

Mint gật đầu. Vì là năng lực của chính mình nên cô bé cũng cảm nhận được đôi chút.

「Nhánh rẽ do năng lực của chúng ta tạo ra sẽ kết thúc khi mục đích hoàn thành.」

Tương lai sẽ lại quay về một trục duy nhất. Điều đó có nghĩa là──.

「Chúng mình sẽ hòa làm một nhỉ.」

「Đúng thế. Sau vụ nổ cuối cùng, chúng ta sẽ trở lại làm cô bé học sinh lớp 5. Năng lực biến mất, và cũng chẳng còn ký ức về việc Time Slip nữa.」

「Chán ghê, em sẽ quên mất khuôn mặt hồi cấp ba của Papi và Mami mất thôi~」

「Mami hay xấu hổ lắm, nên chẳng chịu cho xem ảnh ngày xưa đâu.」

「Nhưng mà, mình sẽ được về nhà đúng không?」

「Đúng vậy. Papi và Mami đang đợi, chúng ta chỉ việc lao vào lòng họ mà thôi.」

Mint nhận ra Giám đốc Melo lại sắp khóc.

Chị ấy đã lặp đi lặp lại việc Time Slip không biết bao nhiêu lần chỉ để chờ đợi khoảnh khắc này.

Mint dồn sức vào cơ thể, đỡ lấy Giám đốc Melo. Rồi cả hai tiến vào Sân khấu Melo nằm ở trung tâm Melo Land.

Chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi. Nhưng──.

「A...」

Mint bất giác dừng bước.

Trước những hàng ghế khán giả xếp dài, trên con đường dẫn lên sân khấu, là một bầy gấu trông cực kỳ hung tợn. Tất cả chúng đồng loạt quay đầu nhìn về phía Mint và Giám đốc Melo.

「Chà, dù sao thì thành phố Yomizaka cũng bao quanh bởi núi mà lị~」

「Trước giờ em mới thấy mỗi lợn rừng thôi đấy!!」

Trong lúc hai người còn đang nói chuyện, bầy gấu đã lừ đừ tiến lại gần.

「Bé Mint, làm luôn ở đây đi.」

Giám đốc Melo nhìn Tachyon Drive trên tay Mint và nói.

「Làm ở giữa sân khấu thì ngầu hơn thật, nhưng tình hình này không đòi hỏi được. Khoảng cách này chỉ là sai số nhỏ thôi.」

「Vâng.」

Nói rồi, Mint để Giám đốc Melo ngồi xuống, định ấn nút trên Tachyon Drive. Nhưng──.

「Ơ, k-không ấn được~!」

Dù có ấn thế nào, cái nút trên Tachyon Drive vẫn cứng đơ không chịu lún xuống.

「Chắc công tắc bị hỏng rồi...」

Bên trong Tachyon Drive, hai hạt Tachyon đang được cố định. Phải ấn nút để giải phóng chúng va chạm vào nhau thì mới tạo ra vụ nổ được.

Mint cuống cuồng.

Trong lúc đó, một con gấu đã nhắm trúng Mint và lao tới. Giám đốc Melo cố lê người định chắn cho Mint nhưng không kịp. Ngay khoảnh khắc Mint sợ hãi định nhắm mắt lại.

Một tiếng xé gió vang lên, rồi cái hàm của con gấu khổng lồ bật ngửa lên như bị ai đấm trúng. Tiếp đó lại là tiếng xé gió. Lần này Mint nhìn thấy rõ. Là một quả cầu lửa. Nó bay tới với tốc độ kinh hoàng, găm thẳng vào mặt con gấu. Con gấu ngã ngửa ra sau.

Mint quay đầu lại nhìn.

Đứng đó là Natsume trong bộ đồ bó sát toàn thân màu đen đội mũ trùm đầu màu hồng, và trên vai cậu ta là Tsukiko trong trang phục thỏ Bunny.

「Papi! Mami!」

Tsukiko đang ngồi trên vai liền giật phăng cái mũ trùm đầu của Natsume ra.

「Mint, biết gì chưa?」

Natsume lộ mặt, nói.

「Papi là người đàn ông không bao giờ vắng mặt vào phút chót đâu nhé.」

Natsume nói rõ ngầu. Nhưng──.

「Mà người xử đẹp con gấu là tôi mới đúng chứ.」

Tsukiko làm mặt tỉnh bơ đáp lại.

Ngồi trên vai tôi, Tsukiko liên tục bắn những quả cầu lửa để hạ gục lũ gấu.

Chẳng hiểu nguyên lý hoạt động thế nào, nhưng có vẻ như kiểu cõng công chúa trên vai này lại phát huy tác dụng ra phết.

Cơ mà──.

「Tsukiko, cậu không ngạc nhiên à?」

「Chuyện gì cơ?」

「Chuyện Mint gọi cậu là 'Mami' ấy.」

「Thì... cũng có chút.」

Tsukiko đáp, giọng hơi ngượng ngùng.

「Dù gì cũng là con gái mình mà, tự nhiên cảm thấy... thế nào ấy.」

「Từ đầu luôn rồi hả?」

「Chứ làm gì có cô gái nào khác chịu chấp nhận cậu ngoài tôi đâu...」

「Cái quan điểm đó vẫn không đổi nhỉ.」

「Nhưng mà...」

Tsukiko nói giọng hờn dỗi ngay trên đầu tôi.

「Tại bé Mint cứ ấp a ấp úng chẳng chịu nói rõ, làm mấy người như chị Shirase cứ tưởng bở rồi làm tới chứ bộ~!!」

「Cậu ghen vụ đó hả trời~!?」

Đang lúc chuyện trò rôm rả thì Mint phồng má giận dỗi.

「Tại vì í~, ở tương lai Mami cứ bám dính lấy Papi suốt thôi! Em cứ tưởng về đây thì sẽ được độc chiếm Papi chứ bộ~!」

Mint kể lể.

「Mami nhé, đến con gái ruột mà cũng ghen cho bằng được đấy~!」

「K-Không có chuyện đó!」

「Có mà! Hễ Papi hôn vào má em là Mami lại dỗi, rồi cứ đấm thùm thụp vào tay Papi mãi. Xong rồi Papi hôn má Mami để dỗ cũng không chịu đâu, Mami toàn kéo Papi vào bếp rồi làm mấy trò hôn hít của người lớn không à~!」

「C-Cái đó là do Natsume ép buộc! Tôi là tôi ghét lắm đấy nhé!」

Đang lúc hai mẹ con tranh luận rôm rả thì.

「Không còn thời gian nữa đâu!」

Giám đốc Melo lên tiếng nhắc nhở.

「Nhìn kìa!」

Nhìn lên bầu trời, từ vệt sáng của sao chổi, một mảnh vỡ khổng lồ đang kéo theo cái đuôi đỏ rực, lao thẳng xuống chỗ chúng tôi.

「Giờ chỉ cần làm cái đó nổ tung là được chứ gì.」

Tsukiko bảo Mint đặt Tachyon Drive xuống đất.

「Mami, nhờ cả vào mẹ đấy!」

Ngay khoảnh khắc Mint đặt nó xuống, Tsukiko tung ngay một quả cầu lửa cực đại vào Tachyon Drive.

Một tiếng nổ ầm trời vang lên, cột lửa bùng lên dữ dội. Nhưng──.

Cái Tachyon Drive bay vút lên trời cao rồi rơi xuống đất, chỉ hơi cháy xém một tí tẹo, cứ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

「Nói chứ, nếu nó mà nổ thật thì chắc bọn mình cũng đi bán muối cả lũ rồi ấy nhỉ.」

「Quả nhiên không phải bé Mint thì không được ha~」

「Mọi người có nghe tôi nói không đấy?」

Trong lúc chúng tôi còn đang lải nhải, mấy hàng ghế khán giả quanh sân khấu bỗng dưng bay vèo vèo về phía chúng tôi. Tsukiko bị trúng đòn, thế cõng công chúa bị phá vỡ, tôi và Tsukiko lại bị dính chặt vào nhau như nam châm.

「Này này~! Thế này thì làm sao yểm trợ cho bé Mint được hả~!」

「Có phải lỗi của tôi đâu chứ~!」

Vừa cãi nhau chí chóe, chúng tôi vừa chen lấn xô đẩy, cố gắng lắm mới tách ra được. Tôi định lao tới giúp Mint, nhưng con bé lại nói: 「Em không sao đâu.」

「Em đã đi được đến tận đây rồi mà.」

Mint quệt ngang gò má lấm lem bằng mu bàn tay.

「Phần còn lại, em sẽ tự mình làm.」

Biểu cảm của Mint lúc này trông người lớn đến lạ, khiến tôi và Tsukiko chỉ biết nhìn nhau.

「A, nhưng mà nhỡ em kích nổ Drive thì Papi và Mami sẽ...」

「Chuyện đó cứ yên tâm.」

Người lên tiếng là Giám đốc Melo.

「Hai người cứ để tôi lo. Tôi sẽ đảm bảo an toàn cho cậu Natsume và cô bé Tsukiko rồi mới trở về tương lai.」

「Em hiểu rồi.」

Mint gật đầu quả quyết. Giữa Mint và Giám đốc Melo dường như có một sợi dây tin tưởng vô hình nhưng vô cùng bền chặt.

「Vậy em về tương lai đây.」

Mint quay sang nói với chúng tôi.

「Bảo trọng nhé.」 Tsukiko dặn dò.

「Được gặp Papi và Mami thời trẻ, em vui lắm.」

Nói rồi, Mint dang rộng hai tay chạy tới ôm chầm lấy tôi. Tôi ôm chặt con bé vào lòng, xoa đầu nó.

「Papi, không được chết nữa đâu đấy nhé.」

「Ừ. Xin lỗi vì đã làm con lo lắng.」

「Papi phải bảo vệ Mami và em đấy.」

「Bố biết rồi.」

「Sáng chủ nhật nào cả nhà mình cũng cùng xem tivi đấy nhé.」

「Ừ. Mình sẽ cùng xem trên cái tivi thật to.」

Tôi ôm Mint thêm một lúc nữa. Rồi con bé buông tôi ra, chạy đến ôm chầm lấy Tsukiko.

Tsukiko ôm chặt Mint vào lòng đầy âu yếm.

「E hèm. Mami đây~」

Mint dụi dụi mặt vào lòng mẹ, làm nũng hết cỡ.

「Mẹ có phải là một người mẹ tốt không?」

「Có ạ! Trừ cái khoản chiếm hữu Papi hơi quá đà ra thì Mami đúng chuẩn là một người mẹ hoàn hảo luôn!」

「…………」

「Với lại nhé, Mami là người xinh đẹp nhất trần đời luôn á.」

「...Thế hả.」

Khóe miệng Tsukiko giãn ra thành một nụ cười.

「Ra là mình sẽ trở thành một bà mẹ xinh đẹp. Ra vậy. Ra vậy à~!!」

「Thật mà. Mami nấu ăn cũng ngon nữa, còn làm bao nhiêu là bánh kẹo cho em. Bánh quy này, bánh bông lan này, món gì Mami cũng làm được hết, Mami là số một!」

「Ra thế, ra thế.」

Tsukiko cọ trán mình vào trán Mint.

「Vậy thì để làm được nhiều bánh ngon hơn nữa, mẹ sẽ luyện tập thật chăm chỉ nhé.」

「Vâng ạ!」

Mint làm nũng với Tsukiko thêm một lúc nữa.

Rồi con bé buông tay, cầm lấy Tachyon Drive và nói:

「Vậy, em đi đây!」

Tôi và Tsukiko cùng nói, với cảm giác vừa ngượng ngùng vừa buồn buồn trong lòng.

Đi nhé, con gái.

「Papi và Mami nhớ giữ gìn sức khỏe nha!」

Nói rồi, Mint chạy vụt về phía trung tâm sân khấu.

Những hàng ghế bay vèo vèo về phía Mint. Con gấu bị thương cũng lồm cồm bò dậy, định chặn đường con bé.

Tôi nhẹ nhàng giữ tay Tsukiko lại khi cô ấy định ra tay. Tsukiko thoáng lo lắng, nhưng rồi cũng hạ tay xuống, nhìn theo Mint với ánh mắt dịu dàng.

「Phải ha. Con gái chúng mình mà lị.」

「Ừ. Phút chót thì không bao giờ trật đi đâu được.」

Mint nhẹ nhàng né tránh những chiếc ghế bay tới, tiếp tục chạy. Tốc độ ngày càng nhanh. Ngay cả khi con gấu lao tới tấn công, con bé cũng dùng góc nhọn của Tachyon Drive phang thẳng vào mặt nó.

Như một cơn gió mát lành, con bé lao lên cầu thang sân khấu, hướng về phía trung tâm và nhảy vọt lên cao.

「Uô ô ô ô ô ô!」

Mint giơ cao Tachyon Drive.

「FAMILY SPIRITTTTTTT!」

Ngay khoảnh khắc Mint đập mạnh Tachyon Drive xuống sàn sân khấu, một cột sáng khổng lồ dựng đứng lên trời.

Bùm.

Hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy là Mint đang xoay vòng trên không trung, bay giật lùi về phía sau, kéo theo cái đuôi lửa rực rỡ, miệng kêu 「Pikachiii~!!」 rồi tan biến thành những đốm sáng lấp lánh tuyệt đẹp.

Chúng tôi đang ở một nơi trông như một lối đi tối om.

「Đây là đâu?」

Tsukiko vừa nhìn quanh vừa hỏi.

「Lối đi ngầm đấy.」

Người trả lời là Giám đốc Melo.

「Đây là lối đi bí mật tôi cho xây để các nhân vật có thể lén di chuyển lên sân khấu. Ngay khoảnh khắc vụ nổ xảy ra, tôi đã thả hai người xuống đây.」

Ngước lên trên, phần trần nhà đã mở toang. Miệng hố nhuộm một màu đỏ rực, thi thoảng lửa lại liếm vào bên trong.

Vụ nổ vẫn đang tiếp diễn. Và luồng nhiệt đó đang bắt đầu làm tan chảy phần trần.

「Chắc vẫn còn trụ được một chút nữa. Vì vụ nổ có tính chất lan rộng theo chiều ngang mà.」

Nhưng mà, Giám đốc Melo nói tiếp:

「Nếu các mảnh vỡ sao chổi rơi xuống thì ở đây cũng không sống nổi đâu. Dù sao thì đó cũng là thứ sẽ xóa sổ thành phố Yomizaka và tạo ra một cái hố khổng lồ mà lị. Vì thế!」

Giám đốc Melo bắt đầu cởi bộ đồ Original Rabbit ra.

「Tôi sẽ giao lại bộ này cho bé Tsukiko.」

「Tôi á?」

「Cậu Natsume tuy mặc hàng replica (bản mô phỏng), nhưng vẫn là Rabbit Suit. Nhảy vào giữa vụ nổ cũng không sao. Trang phục thỏ Bunny của bé Tsukiko tuy cũng là vật liệu tương lai nhưng mà "thiếu vải" quá.」

Kế hoạch của Giám đốc Melo là để chúng tôi mặc Rabbit Suit ra ngoài, nương theo luồng bão lửa để bị thổi bay ra xa trước khi mảnh vỡ sao chổi rơi xuống.

Với độ bền của Rabbit Suit thì chuyện đó hoàn toàn khả thi.

「Nhưng thế thì Giám đốc Melo tính sao?」

Nghe Tsukiko hỏi, Giám đốc Melo đáp "Không sao đâu".

「Tôi đã bảo lúc nãy rồi mà, thực ra tôi cũng đến từ tương lai. Cái giả thuyết "có khi nào đến từ tương lai không ta" mà cậu Natsume nói lúc đầu trúng phóc rồi đấy.」

Vừa nói, Giám đốc Melo vừa bắc thang lên miệng hố trên trần.

「Giờ thì, về thôi nào. Muốn tiễn hai người đi lắm, nhưng nếu tôi ở lại đây một mình, hai người sẽ lo lắng mà không chịu đi mất.」

Giám đốc Melo quay lại nhìn chúng tôi.

「Tạm biệt nhé.」

「Giám đốc Melo, cảm ơn chị vì tất cả.」

Kỳ lạ thật.

Cơ thể tôi tự động di chuyển.

Chẳng hiểu tại sao, tôi tiến lại gần Giám đốc Melo và tự nhiên ôm chầm lấy cô ấy. Rõ ràng Giám đốc Melo lớn hơn tôi, thế mà tôi lại xoa đầu cô ấy như xoa đầu một đứa trẻ.

「Chị không phải trẻ con đâu nha.」

Miệng thì nói vậy, nhưng Giám đốc Melo cũng ôm lại tôi thật chặt, hệt như một đứa trẻ.

Giám đốc Melo cười, nụ cười thật hạnh phúc.

「Chắc chị cũng phải ôm bé Tsukiko một cái nhỉ.」

Nói rồi, cô ấy ôm chầm lấy Tsukiko.

Sau cái ôm của Giám đốc Melo, Tsukiko tỏ vẻ ngạc nhiên. Nhưng rồi một lúc sau, nước mắt cô ấy bắt đầu lã chã rơi.

「Quái lạ, sao thế nhỉ? Nước mắt cứ không ngừng rơi.」

「Bé Tsukiko cũng vất vả lắm mới đến được đây mà. Lẽ thường thôi. Nào, chị phải đi rồi.」

Giám đốc Melo buông Tsukiko ra.

「Giám đốc Melo về bằng cách nào?」

「Về tương lai dễ ợt ấy mà. Chỉ cần có tốc độ là được. Chị sẽ nương theo luồng bão lửa này để về. Giống như bé Mint ấy. Ở tương lai chuyện đó làm được tất.」

「Ra là vậy.」

「Với cả, cái này đưa cho cậu Natsume.」

Giám đốc Melo đưa cho tôi một phong bì.

「Sau khi tôi về tương lai hãy mở ra nhé. Chắc chắn cậu sẽ hạnh phúc đấy.」

Tôi chẳng biết nó là cái gì, cứ thế nhét vào trong bộ đồ bó toàn thân màu đen.

Giám đốc Melo đặt tay lên thang, bắt đầu leo lên.

「A, phải rồi. Điều này chị phải nói mới được, bé Tsukiko này, em phải thành thật lên đi chứ!」

「E-Em á!?」

「Chị Shirase dù lớn tuổi vẫn đẹp lắm đấy nhé. Cả bé Yukimi lẫn bé Kazamachi lớn lên cũng xinh cực kỳ luôn. Lơ là là mất cậu Natsume đấy! Em thích cậu Natsume lắm đúng không?」

「L-Làm gì có chuyện đó! Là Natsume tự tiện──」

「Mồ~, đúng là cứng đầu quá đi! Thành phố Yomizaka sắp biến mất và một tương lai mới sẽ bắt đầu đấy. Cứ nói năng kiểu đó thì làm sao dẫn đến tương lai có bé Mint được!」

Giám đốc Melo nói tiếp:

「Tiện thể báo cho em biết, bé Mint biết tỏng tối thứ Bảy sau khi bố mẹ dỗ bé ngủ ở phòng trẻ con xong thì hai người làm gì trong phòng ngủ đấy nhé!」

「Hả.」

「Tại vì tiếng rên của bé Tsukiko to quá mà!」

「H-Hảảảả!?」

Mặt Tsukiko đỏ lựng lên như gấc chín.

「Đ-Đó chắc chắn là do tôi bị Natsume đơn phương tấn công...」

「Tiếng em nũng nịu đòi hỏi "Thích lắm, thích lắm" nó lọt hết ra ngoài đấy nhé! Xong rồi sáng Chủ nhật bé Tsukiko mặt đỏ bừng lén lút đi giặt ga trải giường nữa! Bé Mint lớn rồi không có tè dầm đâu nha!」

「Aaaaa!!」

Tsukiko ôm mặt kêu lên thảm thiết.

「Thắm thiết đến mức đấy cơ mà, nên cấm để cô nào cuỗm mất Papi đấy nhé! Với cả, Papi cũng phải chiều chuộng bé Mint nhiều vào! Con gái thì chiều bao nhiêu cũng không thừa đâu!」

Tạm biệt nhé, nói rồi Giám đốc Melo leo lên thang, lao mình vào giữa luồng bão lửa.

Và rồi──.

「Myuuuu~!!」

Cô ấy hét lên một tiếng kêu đầy vẻ "cute", xoay vòng ngược ra sau và tan biến thành ánh sáng.

「Đó là tiêu chuẩn của tương lai đấy à...」

Miệng thì nói thế, nhưng trong lòng tôi thầm nghĩ.

「Đến cả Giám đốc Melo cũng gọi mình là Papi nữa.」

Nhưng không phải lúc để thong dong.

Chúng tôi phải thoát khỏi đây trước khi mảnh vỡ sao chổi rơi xuống.

「Thế thì, cuối cùng chúng ta cũng nương theo vụ nổ mà bay thôi~!!」

Tôi hô hào khí thế là vậy, nhưng Tsukiko vẫn đang ôm mặt.

「...Tôi chả còn mặt mũi nào đi lấy chồng nữa rồi.」

「Không sao đâu. Chuyện đó xảy ra sau khi lấy chồng mà.」

Tôi mặc bộ Original Rabbit Suit cho Tsukiko, rồi đội cả cái đầu thỏ màu hồng lên cho cô ấy.

「Tôi là hàng fake mà~」

Không biết có ổn không đây? Nghĩ thì nghĩ vậy, tôi vẫn đẩy Tsukiko lên thang, hai đứa nắm chặt tay nhau rồi lao ra giữa luồng bão lửa.

Khoảnh khắc bị luồng áp suất vụ nổ thổi bay cũng là lúc những mảnh vỡ sao chổi lao xuống.

Trong tích tắc, chúng tôi bay vút lên trời cao.

Tôi nắm chặt tay Tsukiko, nương theo gió và từ từ rơi xuống.

Trên nền trời đêm, tôi nhìn thấy vô số mảnh vỡ sao chổi kéo theo những cái đuôi ánh sáng rực rỡ trút xuống mặt đất.

Mảnh vỡ sao chổi rơi xuống, xóa sổ thành phố Yomizaka sạch bách.

Vốn dĩ nơi đây là bồn địa bao quanh bởi núi, nhưng giờ nó đã trở thành một cái hố thiên thạch khổng lồ. Nghe đâu nước từ sông suối và mạch nước ngầm đang đổ vào, chẳng mấy chốc nơi này sẽ biến thành hồ.

Ban đầu, chúng tôi tá túc vài tuần trong nhà thể chất của một trường cấp ba ở thị trấn bên cạnh, nơi được trưng dụng làm khu sơ tán.

Sau đó, vì vốn đang ở nhà thuê nên tôi thuê luôn một căn phòng mới ở thị trấn bên cạnh. Có người cũng thuê nhà mới giống tôi, có người chuyển vào khu nhà tạm, cũng có người dọn về quê bố mẹ sinh sống.

「Chắc tớ cũng sẽ chuyển về quê ông nội một thời gian.」

Tsukiko nói khi đang ở trong căn phòng mới của tôi.

「Nhưng chắc sẽ sớm quay lại thôi. Còn công việc của bố nữa mà.」

Tsukiko từ khu nhà tạm sang chơi, cứ thế nằm ườn ra đó.

「Chắc mọi người cũng thế cả thôi.」

「Vốn dĩ nơi này cũng chỉ là cái "thành phố ngủ" để dân tình đi làm xa rồi tối về ngủ thôi mà~」

「Này Natsume.」

Tsukiko ngồi xoay ngang trên ghế sofa, dùng chân huých huých vào tôi đang ngồi ở mép ghế.

「...Cậu có muốn tớ quay lại không? Về cùng khu vực trường học ấy.」

「Thì... cũng có.」

「............Ra vậy.」

Sau đó, cả hai im lặng một chút.

Cảm giác cứ lâng lâng thế nào ấy. Kiểu như chưa quen với thực tại, hay chưa thực sự "hạ cánh" xuống mặt đất vậy. Thành phố nơi mình sinh ra và lớn lên đã biến mất, cảm thấy thế này cũng là lẽ đương nhiên, nhưng không chỉ có vậy, trong lòng tôi còn len lỏi chút cảm giác cô đơn.

「Cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ vậy.」

Tsukiko nói.

「Chuyện về tương lai ấy.」

Mint và Giám đốc Melo đều không còn ở đây nữa.

Công ty Melo World thì được Itou tiếp quản nên vẫn còn, nhưng Melo Land thì đã hoàn toàn biến mất.

「Thứ còn sót lại bên cạnh chúng mình chỉ có mỗi cái đó thôi nhỉ.」

Theo hướng nhìn của Tsukiko, trong góc phòng là bộ Original Rabbit Suit hôm nọ. Bộ lông màu hồng xù xì sạch sẽ. Tsukiko đã giặt sạch bộ đồ rách nát tả tơi đó.

「Không biết ở tương lai mọi người có khỏe không ha.」

Vừa nói dứt câu thì chuông cửa reo.

Ra cửa xem thì thấy là dịch vụ chuyển phát nhanh. Tôi nhận thùng các-tông rồi đặt lên bàn.

Người gửi là Itou.

Mở thùng ra, bên trong chứa đầy thú nhồi bông.

「Cái này là...」

「À. Là mấy con thú bông tôi mua cho Mint đây mà.」

Ngoài thú bông ra còn có một lá thư.

Thư của Itou.

Nghe đâu ngay khi biết sao chổi sẽ rơi xuống, Giám đốc Melo đã chỉ đạo nhân viên mang đống thú bông này ra khỏi phòng tôi và gửi đến văn phòng Tokyo của công ty Melo World.

「Ý là gửi cho bé Mint nhỉ.」

「Ừ. Nếu tôi giữ gìn cẩn thận, thì ở tương lai tôi có thể trao lại cho Mint.」

Mint của tương lai đó sẽ không có ký ức về việc Time Slip, và chắc cũng chẳng nhớ gì về đống thú bông này.

Nhưng, chắc chắn con bé sẽ thích chúng cho mà xem.

Tôi nghĩ vậy.

Và rồi──.

「Có cả vé máy bay đi Hokkaido nữa này.」

「Sao lại là Hokkaido?」

Tôi đọc lá thư của Itou đến cuối cùng rồi nói.

「Cậu ta bảo là tin nhắn từ tương lai sẽ được gửi đến đó.」

Buổi tối, chúng tôi đã có mặt trên núi Hakodate.

Cả nhóm đi máy bay đến sân bay Hakodate, ban ngày thì xơi cơm hải sản ngon lành, tận hưởng Hokkaido thỏa thích, đến khi trời tối thì bắt xe buýt lên đỉnh núi.

Trong lá thư của Itou có viết rằng vào ngày này, tại địa điểm này, vào giờ này, thông điệp từ tương lai sẽ được gửi đến.

「Đẹp quá đi~」

Chị Shirase vừa ngắm cảnh đêm vừa thốt lên.

Yukimi và Kazamachi thì đang loay hoay đánh vật với cái điện thoại để chụp được cảnh đêm đẹp nhất.

Hóa ra không chỉ tôi và Tsukiko, mà tất cả mọi người đều nhận được vé máy bay. Người sắp xếp chuyện này chính là Giám đốc Melo trước khi trở về tương lai.

Nếu sự thật về vụ nổ Tachyon Drive bị công chúng biết đến, nhiều người sẽ sinh ra ác cảm với hạt Tachyon, dẫn đến việc ứng dụng công nghệ này bị chậm trễ, kéo theo sự sụp đổ của nền kinh tế Nhật Bản.

Để ngăn chặn điều đó, chúng tôi cùng với Mint đã cố gắng hết sức để xử lý Tachyon Drive bằng một vụ nổ mà không để ai biết.

Và thông điệp xác nhận xem việc đó có thành công hay không sẽ được gửi đến đây.

「Đó là tin nhắn từ những người ở tương lai rất rất xa đúng không?」

Tsukiko hỏi, và tôi gật đầu.

「Ừ. Từ những người mà chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp mặt. Một trăm, hay hai trăm năm sau gì đó.」

Theo lời Itou, các đời giám đốc Melo World đều phải gánh vác một sứ mệnh hướng về tương lai. Đó là kể lại những gì chúng tôi đã làm cho hậu thế. Mục đích là để khi công nghệ truyền tin Tachyon về quá khứ được hiện thực hóa, họ sẽ gửi thông báo về thời đại này để cho biết liệu nỗ lực của chúng tôi có thành công hay không.

Tính từ vụ nổ đó đến nay mới chỉ vài tháng trôi qua.

Nhưng theo lý thuyết của các học giả vĩ đại, thời gian không phải là thứ trôi đi, mà quá khứ, hiện tại và tương lai đều tồn tại song song cùng một lúc.

Tức là, một tương lai nơi các đời giám đốc Melo World vẫn âm thầm thực hiện "gia quy" ấy đang tồn tại, và từ thời điểm công nghệ truyền tin Tachyon ra đời, tin nhắn sẽ được gửi về đây.

Tiện thể nói luôn, địa điểm núi Hakodate và phương thức nhận tin nhắn này cũng do Giám đốc Melo chỉ định cùng với nội dung câu chuyện được truyền lại.

「Giám đốc Melo có vẻ thích mấy trò màu mè hoa lá cành nhỉ~」

「Chuẩn.」

Đang lúc nói chuyện với Tsukiko thì Yukimi, người đang giơ điện thoại lên định chụp cảnh đêm, quay sang nhìn chúng tôi với vẻ mặt đầy nghi hoặc.

「Có chuyện gì à?」

Tsukiko hỏi.

「Không ạ... chỉ là em thấy chị Tsukiko hôm nay có vẻ hiền dịu với anh Natsume hơn mọi ngày thì phải?」

「Hả?」

「Ở sân bay chị cũng đi sau anh Natsume ba bước này... lúc ăn cơm hải sản, thấy anh Natsume bị dính nước tương trên miệng, chị cũng ân cần lau cho anh ấy này.」

「C-Cái đó là...」

「Chị Tsukiko mà lại ngoan ngoãn thế này... k-không lẽ nào...」

Yukimi nói với vẻ mặt bất an.

「Chị Tsukiko và anh Natsume cuối cùng cũng... l... là...」

「Làm gì có chuyện đó!」

Mặt Tsukiko biến sắc.

「Đời nào chị lại làm chuyện đó với Natsume chứ!」

「Nhưng mà nhìn chị cứ ướt át kiểu gì ấy! Kiểu siêu vâng lời luôn! Mặt chị y hệt mấy cô gái kiểu 'em nguyện làm tất cả vì anh' ấy!」

「Làm gì có chuyện đó!」

Thực tế thì, đúng là có chuyện đó thật.

Kể từ khi biết được tương lai của mình, Tsukiko bớt đanh đá hẳn, thay vào đó là hay e thẹn, xấu hổ.

Ngay cả lúc xoa dịu tác dụng phụ của bộ đồ Bunny, cô ấy cũng ôm chặt lấy tôi, vừa nũng nịu hôn tôi vừa nói: 「Em là vợ tương lai của anh mà, yêu thương em nhiều hơn đi chứ~」.

「Chồng ơi...」

「Sớm quá rồi đấy.」

Đại loại thế.

Có vẻ như trong đầu Tsukiko đã hình thành một hình mẫu người vợ lý tưởng, và có lẽ vì biết trước tương lai nên cô nàng bị cuốn theo chiều hướng đó. Cô ấy tập tành nấu ăn rất nhiều, và cũng đối xử dịu dàng với tôi hơn hẳn (theo tiêu chuẩn của cô ấy). Và dường như "hôn hít thật nhiều" cũng nằm trong danh sách lý tưởng của Tsukiko.

Tất nhiên, đó chỉ là chuyện khi có hai đứa với nhau, còn trước mặt người khác thì đời nào cô nàng chịu nhận.

「Chị đang nghĩ cho mọi người thôi!」

Tsukiko quay sang giải thích với Yukimi.

「Ở tương lai Natsume sẽ biến thành dã thú đấy! Nếu làm vợ của tên Natsume đó thì mọi người sẽ gặp rắc rối to! Nên chị đành chấp nhận làm vật tế thần──」

「Vật tế thần... tự nhiên chị Tsukiko dùng từ ngữ đao to búa lớn quá...」

Tsukiko và Yukimi bắt đầu tranh luận ỏm tỏi.

「Tóm lại, anh Natsume là người yêu của em!」

「Bé Yukimi chốt đơn luôn rồi kìa!?」

「Chị Tsukiko cứ yên phận ở vị trí bạn thanh mai trúc mã đi nhé!」

Đang lúc ồn ào như thế.

Đột nhiên, xung quanh tối sầm lại. Toàn bộ ánh đèn của cảnh đêm nhìn từ trên đỉnh núi đồng loạt tắt ngấm.

「Mất điện à?」

Tsukiko và Yukimi cũng ngừng cãi nhau, nhìn ngó xung quanh.

「Có sao không nhỉ...」

Đúng lúc đó.

Ánh đèn đêm vụt sáng trở lại, nhưng không chỉ đơn thuần là sáng lại, chúng bắt đầu chuyển động như những làn sóng ánh sáng nghệ thuật.

「Chuyện gì đang xảy ra thế này?」

Chắc chắn người dân dưới phố đang hoang mang lắm khi điện đóm cứ tắt rồi lại bật.

Nhưng chúng tôi đang nhìn toàn cảnh từ trên đỉnh núi nên hiểu ngay rằng ánh sáng đang chuyển động có chủ đích. Ánh sáng đang cố gắng làm vui lòng chúng tôi.

Lượn sóng, xoáy trôn ốc, một màn trình diễn ánh sáng thực thụ.

「Đẹp quá~!」

「Oa~!」

Hai đứa nhóc giơ cao điện thoại, nhoài người ra sát lan can.

Chị Shirase đang hướng dẫn hai đứa cách chụp ảnh ở nơi thiếu sáng.

Sau màn trình diễn ánh sáng đó, toàn bộ đèn đêm lại vụt tắt. Rồi từng chút, từng chút một, ánh sáng lác đác hiện lên, dần dần nối lại với nhau tạo thành những dòng chữ.

Đó là bức thư được viết bằng ánh đèn của cả thành phố.

Thông điệp đến từ tương lai xa xôi.

Những dòng chữ được vẽ bằng ánh sáng hiện lên──.

TƯƠNG LAI TƯƠI SÁNG

CẢM ƠN NHÉ

VỤ NỔ TIME SLIP!!

Chúng tôi đứng lặng người ngắm nhìn những dòng chữ ấy một lúc lâu.

Mường tượng về khung cảnh tương lai. Chắc chắn ở đó, rất nhiều người đang nở nụ cười hạnh phúc.

Và chúng tôi biết rằng, để có được tương lai đó, đã có một cô bé đã nỗ lực hết mình, và một người chị đáng tin cậy đã hy sinh thầm lặng.

Trái tim tôi run lên.

Tsukiko khẽ nắm lấy tay tôi.

「Tớ thương bé Mint lắm.」

「Tớ cũng thế.」

Tôi nắm chặt lại bàn tay Tsukiko, nhìn lên thông điệp từ tương lai một lần nữa.

Tương lai tươi sáng.

Tôi có cảm giác như một làn gió mát lành đang thổi tới từ tương lai rực rỡ ấy.

「Nhắc mới nhớ.」

Tsukiko nói.

「Cái thứ mà Giám đốc Melo đưa cho cậu lúc cuối cùng ấy, là gì thế?」

「À, cái đó hả.」

Trong đường hầm ngầm ở Melo Land, khi vụ nổ đang diễn ra trên đầu, Giám đốc Melo đã đưa cho tôi một phong bì lúc chia tay.

Thứ nằm trong phong bì đó là──.

「Vé cá cược đua ngựa đấy.」

「Hả?」

「Nói chính xác hơn là thông tin về những vé cược sẽ trúng giải trong các cuộc đua sắp diễn ra ở tương lai. Nhiều vô kể luôn.」

「Giám đốc Melo làm trò y hệt Natsume nhỉ.」

「Công nhận.」

「Natsume sắp giàu to rồi.」

「Ừ.」

Và──.

「Tớ đã quyết định sẽ dùng số tiền đó vào việc gì rồi.」

「Vậy à.」

Dùng vào việc gì thế, Tsukiko hỏi.

Tôi vừa nhìn thông điệp rực sáng từ tương lai, vừa nói.

「Tớ sẽ mua nhà. Một ngôi nhà thật to để Mint có thể sống hạnh phúc.」

HẾT

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!