Chương 01: Vụ nổ vượt thời gian
Đó là chuyện xảy ra vào một đêm trời lạnh căm căm.
Tôi thọc tay vào túi quần, rụt cổ lại đi dọc khu phố mua sắm thì bất chợt nghe thấy tiếng hét thất thanh của một cô bé.
「Pokabu~!!」
Tiếng hét gì mà nghe điệu đà, ảo diệu thế không biết. Vừa mới nghĩ vậy xong, tôi liền nghe thấy tiếng lăn lông lốc, và tiếp đó là một tiếng rầm rõ to như thể vừa có thứ gì va mạnh vào đâu đó.
「Có chuyện gì à?」
Tôi dáo dác nhìn quanh.
Thế nhưng, khung cảnh chẳng có gì bất thường, người đi đường cũng chẳng ai buồn bận tâm.
「Vừa rồi rõ ràng là giọng của một bé gái học lớp 5...」
Tại sao chỉ nghe giọng mà tôi lại phân biệt chi tiết được đến thế ư? Là vì dạo gần đây tôi có quá nhiều cơ hội tiếp xúc với các bé gái lớp 5 chứ sao. Không phải tôi là lolicon hay gì đâu nhé.
Gác chuyện đó sang một bên, vì có vẻ chẳng có chuyện gì to tát nên ý thức của tôi lại quay về mục đích chính khi đến khu phố mua sắm này.
「Quà Giáng sinh, biết mua cái gì bây giờ ta~」
Đúng vậy.
Đã sang tháng Mười Hai rồi, và tôi buộc phải chuẩn bị quà Giáng sinh.
Đã thế lại còn phải chuẩn bị những bốn phần.
「Tsukiko thì thích gì nhỉ~」
Tôi ngó nghiêng vào tủ kính của các cửa hàng. Bánh kẹo thì được không, hay là đồ trang sức phụ kiện nhỉ?
Tsukiko là cô bạn thuở nhỏ lúc nào cũng tỏ thái độ gai góc, khó ở với tôi.
Và, tuy cứ hằm hè như thế, nhưng năm nào nhỏ cũng tặng quà Giáng sinh cho tôi. Miệng thì nói 「Cực chẳng đã tôi mới tặng đấy」, tay thì đưa quà với vẻ mặt cau có, nhưng bên trong khi thì là găng tay, lúc lại là khăn quàng cổ, món nào món nấy cũng đều chứa đựng khá nhiều tâm tư tình cảm.
「Tôi không cần Natsume tặng lại cái gì đâu nhé. Cũng chẳng mong đợi gì sất. Thật đấy, hoàn toàn không.」
Vừa bước sang tháng Mười Hai là Tsukiko đã tuyên bố như vậy. Thế nhưng, ngay sau đó, nhỏ vừa đá vào chân tôi vừa thì thầm lí nhí:
「Nhưng tôi sẽ tặng đàng hoàng đấy. Như mọi năm.」
Ca này là vậy đó.
Là cái kiểu buộc tôi phải đáp lễ, mà còn phải chọn cho đàng hoàng mới được.
Thế nên tôi mới mò đến khu phố mua sắm mà vắt óc suy nghĩ, ngặt nỗi mãi chẳng nảy ra ý tưởng nào hay ho. Vì quen biết Tsukiko quá lâu rồi, nên mấy món quà cơ bản tôi đều đã tặng hết cả. Chưa kể, danh sách quà tôi phải chọn đâu chỉ có mỗi thế.
「Phần của Shirase-san thì tính sao đây~」
Shirase-san, một siêu cấp mỹ nhân với làn da trắng sứ, cực kỳ nổi tiếng trong trường. Trông thì rất thanh tao và mọi người xung quanh cũng nghĩ như vậy, nhưng thực ra chị ấy lại tinh nghịch và chủ động đến bất ngờ.
「Ngày 25 chắc chị sẽ tặng quà cho Natsume-kun nha~」
Trong lớp học không một bóng người sau giờ tan trường, Shirase-san vừa cười tinh quái vừa nói vậy.
Shirase-san còn làm cả người mẫu nữa, nên có khi chị ấy sẽ tặng món gì đắt tiền lắm không chừng.
Nếu thế thì tôi cũng phải chuẩn bị thứ gì đó tương xứng.
Ngoài ra, Shirase-san còn nói thế này:
「Vào ngày 25 ấy, sao chổi sẽ bay đến điểm gần Trái Đất nhất đấy.」
Đó là hiện tượng sao chổi tiếp cận Trái Đất, vài vạn năm mới có một lần.
Nghe đâu tên là sao chổi Yamadagawa. Nguồn gốc cái tên thì đương nhiên là do cô Yamadagawa tìm ra rồi.
「Đêm Giáng sinh, chị muốn cùng Natsume-kun ngắm sao chổi, chỉ hai đứa mình thôi.」
Đến nước này thì đêm Giáng sinh với Shirase-san bắt đầu mở ra một viễn cảnh đầy hứa hẹn.
Tôi đang nắm giữ “quyền sở hữu Mèo Trắng Shirase”.
Hồi Halloween, Shirase-san đã từng nói: Chị sẽ làm mèo trắng của Natsume-kun.
Đôi má ửng hồng, chị ấy thoáng chút e thẹn mà bảo thêm rằng: 「Thích làm gì bé mèo trắng đó cũng được nhé.」 Tóm lại, đó là một bé mèo trắng hư hỏng. Lời hứa ấy vẫn còn hiệu lực.
Đêm Giáng sinh, cùng Shirase-san như thế ngắm sao chổi, chỉ có hai người.
Nếu chuyện đó xảy ra, có khi đêm hôm ấy tôi sẽ được hưởng phúc lớn cũng nên.
Dù tôi có lỡ vọng tưởng như thế đi nữa thì——.
「Giáng sinh năm nay có vẻ bận rộn rồi đây~」
Tôi tiếp tục rảo bước quanh khu phố mua sắm.
Việc chọn quà Giáng sinh đâu chỉ dừng lại ở Tsukiko và Shirase-san.
「Hai nhóc loli kia thì tính sao ta.」
Tôi ghé mắt nhìn vào tủ kính của cửa hàng đồ chơi.
「Không, đồ chơi thì sai quá. Lũ nhóc đó, tuy có nhiều điểm trẻ con nhưng lại đang ở cái tuổi muốn tập tành làm người lớn mà lị~」
Yukimi Fumika và Kazamachi Suzu.
Yukimi là một cô bé mèo Goth-loli cực kỳ thông minh, tôi quen em ấy từ sau Vụ án tháng Tám vào mùa hè.
Kazamachi là một cô bé sành điệu và yêu chó, vào mùa thu, giữa những rắc rối trong phiên tòa của Vụ án Dược phẩm Yamane, tôi và em ấy đã cùng nhau đào tẩu đến Tokyo.
Dạo gần đây, hai đứa nó thường xuyên đến phòng tôi chơi.
Yukimi vì gia giáo nghiêm khắc nên hễ có dịp là lại tót sang phòng tôi xem phim, uống coca và chơi đùa.
Kazamachi thì mới đây bắt đầu nuôi một chú cún thuộc giống Bernese Mountain Dog tên là Pochitarou Đệ Nhị, nên hay dắt chó đi dạo tiện thể ghé qua luôn.
Và rồi, hai đứa nó thường xuyên cãi nhau.
「Cái đùi của Natsume-san là chỗ của em!」
Ở phòng tôi, hễ tôi ngồi lên sô pha là cô bé mèo Goth-loli Yukimi ngồi bên trái lại tuyên bố.
「Em là bé mèo được Natsume-san nuôi, là bé mèo được cưng chiều hết mực cơ mà!」
Cái vụ đó lẽ ra chỉ là giới hạn trong thời gian diễn ra Vụ án tháng Tám thôi, nhưng Yukimi cứ khăng khăng khẳng định như vậy.
Thế là từ bên phải, cô nàng uể oải Kazamachi lại trưng cái mặt tỉnh bơ ra đáp:
「Đừng có quấy rối bạn trai tôi...」
「Bạn trai!? Quấy rối!?」
Yukimi làm vẻ mặt kinh ngạc tột độ.
Kazamachi thì gật đầu cái rụp đầy tự tin.
Sau khi những rắc rối của Vụ án Dược phẩm Yamane được giải quyết, Kazamachi đã tuyên bố với bạn bè rằng tôi là ‘Bạn trai tớ’ với vẻ rất chi là “bà cụ non”. Chuyện đó có vẻ là nghiêm túc, và một Kazamachi cứng đầu đã hành xử hoàn hảo, ừ thì, chuẩn không cần chỉnh như một cô bạn gái của tôi, dù em ấy mới chỉ là học sinh tiểu học.

「Nè, Pochitarou.」
Kazamachi ôm chặt lấy tôi. Cảm giác thật mềm mại, lại còn thoang thoảng mùi hương dễ chịu. Kể từ vụ án đó, Kazamachi đã bắt đầu chăm chút xịt nước hoa.
「Hơ, hơ~!!」
Thấy Kazamachi ôm tôi, Yukimi thốt lên.
「Natsume-san không phải là chó của cậu! Anh ấy là chủ nhân của mình cơ mà!」
「Mình sẽ chăm sóc Pochitarou thật chu đáo mà.」
「Đừng có trêu chọc bạn trai của mình!」
「Anh đâu có nói sẽ làm bạn trai của ai đâu mà!?」
Hai đứa nó kẹp tôi vào giữa, bắt đầu ném đồ qua lại.
Hễ mấy cô nhóc loli làm ba cái chuyện đó thì y như rằng, chẳng mấy chốc Tsukiko sẽ xuất hiện.
「Lại lập trại loli nữa đấy à!! Natsume đồ ngốc!」
Đương nhiên, thái độ của Tsukiko đối với tôi sẽ trở nên gay gắt hơn.
Và rồi, cứ để chuyện đó tiếp diễn thì ở trường, Shirase-san sẽ lại nói với vẻ mặt lạnh lùng:
「A~a, bé mèo trắng này chắc chẳng có chút sức hút nào rồi. Natsume-kun chắc không cần bé mèo trắng của chị nữa đâu ha~」
Không có chuyện đó đâu ạ~!! Tôi sẽ phải sống chết mà thanh minh.
Đó là cuộc sống thường ngày của tôi dạo gần đây.
Một cô nàng gai góc, một thiếu nữ dịu dàng, và hai cô nhóc loli quậy tưng bừng.
Thế nên tôi mới phải nai lưng ra chọn quà để lấy lòng tất cả mọi người đây.
「Mấy bé loli thì chắc tặng nhân vật Mellow World là ổn đấy nhỉ.」
Trong tủ kính cửa hàng đồ chơi bày đầy những con thú bông của các nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh đang thịnh hành gần đây.
Tất cả đều có ngoại hình chibi dễ thương, rất được các bé gái yêu thích.
Gấu trúc màu sô-cô-la bạc hà tinh nghịch, Chocomin-chan.
Người luôn ngăn cản những trò nghịch ngợm của Chocomin-chan, Shiropan-chan hiền lành.
Thỏ hồng Pink Rabbit ham chơi.
Đó là các nhân vật được phát triển bởi thương hiệu mới nổi Mellow World, họ còn đang xây cả công viên giải trí nữa.
「Chọn nhân vật của Mellow World chắc không sai đâu nhỉ... nhưng mà hình như mỗi người lại thích một nhân vật khác nhau thì phải...」
Tôi suy nghĩ một hồi, nhưng rốt cuộc——.
「Chẳng biết mua cái gì sất~!!」
Kết cục là thế đấy. Chọn quà khó thật. Cứ nghĩ xem tặng cái gì thì người ta vui là lại thấy mông lung, mãi chẳng quyết định được.
「Hay là đi hỏi khéo xem mọi người muốn gì rồi tính sau vậy.」
Tôi quay người đổi hướng định đi về nhà.
「Vụ làm lành với Tsukiko là phải làm cho đàng hoàng mới được.」
Gần đây Tsukiko đang ở trong trạng thái “siêu quạu”.
Yukimi và Kazamachi cứ sấn tới. Đối phương là học sinh tiểu học nên tôi cũng lỡ chiều theo, thành thử thời gian dành cho Tsukiko bị ít đi so với trước.
Tsukiko là một cô gái tốt bụng nên không bao giờ nói nặng nhẹ gì với mấy đứa nhỏ như Yukimi hay Kazamachi. Và kết quả của sự nhẫn nhịn đó là nhỏ trút hết lên đầu tôi.
Lúc đi lướt qua nhau ở hành lang trường, nhỏ huých vai cái bộp rõ mạnh, hay những lúc di chuyển giữa các lớp học, nhỏ lại đạp vào gót giày tôi từ phía sau.
Thế mà lúc tôi bảo “Xin lỗi vì dạo này ít quan tâm đến cậu”, Tsukiko lại càng giận hơn.
「K-Không phải là tôi muốn Natsume quan tâm đâu! Tôi chỉ lo Natsume bị cảnh sát bắt thôi!」
Rồi nhỏ đỏ mặt tía tai mà hét lên:
「Tóm lại là, cấm có tăng thêm bé loli mới nào nữa đấy nhé!」
Chuyện ở trường hôm nay là như thế đấy.
Tôi vừa đi trên đường đêm vừa nghĩ về Tsukiko.
「Kể ra mà giảm bớt thời gian cho Tsukiko thêm nữa thì toang thật. Dù gì cũng là bạn thuở nhỏ dính với nhau như sam từ bé đến giờ.」
Cơ mà, Tsukiko quả nhiên vẫn là một cô gái tốt bụng, nên dù thế nào thì khi có Yukimi hay Kazamachi, nhỏ vẫn chơi đùa vui vẻ cùng bọn trẻ.
「Trừ khi lòi ra thêm bé loli mới hay gì đó, chứ không thì chắc nhỏ sẽ không bùng nổ đâu nhỉ.」
Chính vào lúc đó.
Tôi chợt nhận ra có một bé gái tầm lớp 5 đang nắm lấy gấu áo mình và đi cùng từ lúc nào không hay.
「Không không, làm gì có chuyện lòi ra loli mới dễ thế đượ—」
Tôi nhắm mắt lại, tự vả vào má mình một cái rồi nhìn kỹ lại lần nữa.
「...Lòi ra thật rồi.」
Rõ ràng là một bé gái lớp 5 đang túm lấy vạt áo tôi.
Nhỏ mặc chiếc áo hoodie có hình Chocomin-chan, nhân vật mà tôi vừa ngắm trong tủ kính ban nãy, mũ trùm đầu còn có cả tai thú. Lưng đeo cặp Randoseru. Khuôn mặt trông có vẻ lanh lợi, nhưng đôi mắt thì đang ngập nước.
Và rồi, nhỏ vừa nhìn tôi vừa nói.
「Papi...」
Papi? Từ đó hình như có nghĩa là cún con thì phải.
「Mình lại bị coi là chó nữa hả trời~!?」
Tôi vừa nghĩ thế, nhưng cái sắc thái từ “Papi” mà cô bé loli tai thú này thốt ra có vẻ không giống gọi chó cho lắm.
「Là Papi... đúng là Papi rồi...」
「Hửm? Papi, hình như cũng có nghĩa là bố thì phải?」
Trong lúc tôi đang suy nghĩ thì cô bé bắt đầu khóc nức nở và ôm chầm lấy tôi.
「Papi!!」
「Ơ, khoan, hể~!!」
Tôi hoảng hồn, đầu óc chạy hết công suất.
「Chẳng lẽ bị lạc? Mình nhìn giống bố em ấy lắm à?」
Chắc là lạc bố trong khu phố mua sắm, rồi thấy dáng người tôi hao hao giống nên đi theo, tôi nghĩ vậy.
Nếu thế thì, đi tìm bố cho em ấy là xong chứ gì, nhưng mà——.
「Papi! Papi! Con nhớ Papi lắm~. Oa~!!」
Cô bé cứ ôm chặt lấy tôi mà khóc không ngừng.
「Oái~! Đừng khóc, đừng khóc mà. Anh sẽ cùng em đi tìm bố nhé!」
「Không chịu, Papi là Papi mà. Papi của con chỉ có Papi thôi.」
Có vẻ như cô bé loli này thực sự tin tôi là bố em ấy.
Là một thằng học sinh cấp ba, tôi muốn gào lên là “Mặt tôi đâu có già đến mức đó~!!”, nhưng nói lý lẽ với học sinh tiểu học thì cũng bằng thừa.
Chắc là do đi lạc nên hoảng loạn quá đây mà.
Mà khoan, cảnh này mà để Tsukiko nhìn thấy thì kiểu gì cũng bị mắng là “Lại sưu tập thêm loli nữa rồi!” cho xem.
Đúng lúc tôi đang nghĩ thế.
「Hai người đang làm gì ở đó vậy?」
Một nữ cảnh sát mặc sắc phục đạp xe đạp đi tới từ phía đối diện. Còn khá trẻ.
「A, đúng lúc quá——」
Tôi định giải thích chuyện mình vừa nhặt được một trẻ lạc. Thế nhưng——.
「Papi, đừng rời xa con nữa nhé!」
Cô bé loli vừa nói vừa bám chặt lấy tôi.
「Papi?」
Nữ cảnh sát nghiêng đầu thắc mắc.
「Là bố sao?」
「Vâng. Người này là bố cháu ạ.」
Cô bé loli nín khóc, trả lời với vẻ mặt tỉnh bơ.
「Này, em nói cái gì vậy. Nhầm người rồi.」
「Papi, con đói. Về nhà thôi.」
「............Quan hệ giữa hai người là thế nào?」
Nữ cảnh sát nhìn tôi rồi lại nhìn cô bé loli đầy nghi hoặc.
Nghi ngờ cũng phải thôi. Tôi rõ ràng là học sinh, nếu có con gái học tiểu học thì tức là tôi có con từ lúc mấy tuổi, làm thế quái nào được!?
「Hai người là gia đình à?」
「Không, chắc là không cùng huyết thống đâu ạ...」
「Không cùng huyết thống nhưng lại được gọi là Papa... Chẳng lẽ là, Sugar Daddy?」
「Thành ra thế luôn!?」
Ánh mắt nữ cảnh sát nhìn tôi ngày càng trở nên nghiêm trọng. Thời buổi này tin tức về mấy vụ học sinh cấp ba gây án với bé gái tiểu học đang ngày càng nhiều. Bị hiểu lầm thêm nữa thì toang hẳn.
「Không phải, em nhặt được trẻ lạc——」
Tôi cố gắng giải thích sự tình. Nhưng đúng lúc đó.
Cô bé loli tai thú giật giật áo tôi.
「Papi, nhanh về ngủ chung nào.」
「Hả?」
「Yêu thương con ở trên giường như mọi khi ấy.」
「Hình như cách diễn đạt có gì đó sai sai thì phải.」
「Được Papi yêu thương, con thấy sướng lắm.」
「Này, đừng có nói mấy câu kỳ cục thế chứ.」
「Là bí mật với Mama mà. Con biết rồi.」
「Có khi nào, em đang cố tình gài bẫy anh không đấy?」
Nữ cảnh sát nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ.
Và thế là——.
Tôi bị giải lên đồn cảnh sát.
◇
Tôi ngả lưng trên chiếc giường cứng đơ trong phòng tạm giữ. Kéo tấm chăn đắp lên người, nhưng nó mỏng tang và lạnh lẽo.
Sau khi bị thẩm vấn, họ yêu cầu tôi ở lại đồn cho đến khi xác minh được danh tính của cô bé, thế là tôi đành phải qua đêm trong phòng tạm giữ.
Tuy không bị còng tay, cửa phòng cũng để mở, nhưng trông tôi chẳng khác nào một tội phạm đã bị bắt giữ.
「Nếu bị bắt thật thì to chuyện rồi đây.」
Tsukiko mà đến thăm nuôi thì kiểu gì cũng gào lên 「Cuối cùng cậu cũng giở trò với học sinh tiểu học rồi hả!! Tôi sẽ giết Natsume rồi tự sát theo!」, rồi không chừng tôi sẽ bị thiêu sống cũng nên.
Nhưng lần này thì ổn thôi. Tôi thực sự chẳng có quan hệ gì với cô bé đó, cũng chưa làm gì để gây hiểu lầm cả. Hoàn toàn không liên quan, chỉ là nhầm lẫn thôi.
Nên là cứ yên tâm. Nghĩ vậy, tôi chìm vào giấc ngủ.
Và đúng như dự đoán, trời vừa sáng, nữ cảnh sát đã đến phòng tạm giữ xin lỗi tôi.
「Xin lỗi cậu nhé. Dù chưa xác định được tính chất vụ án mà đã tạm giữ cậu. Nhưng nhỡ đâu có khả năng đó xảy ra thì...」
「Dạ không sao đâu ạ. Đó cũng là nhiệm vụ của cảnh sát mà.」
Là một công dân lương thiện, tôi tỏ ra thông cảm. Chỉ cần họ hiểu ra là được rồi.
Tôi rời khỏi phòng tạm giữ, được nữ cảnh sát tiễn ra tận cửa đồn.
「Vậy, chào chị tôi về.」
Tôi cúi đầu chào, định bụng rời khỏi đồn cảnh sát. Thế nhưng——.
「Hửm?」
Bất chợt nhìn sang bên cạnh, tôi thấy cô bé mặc áo hoodie có tai thú tối qua đang đứng đó.
Nhỏ hoàn toàn trong tâm thế sẽ đi về cùng tôi, cũng cúi đầu chào nữ cảnh sát y hệt tôi.
「Này, em đang làm cái gì đấy.」
「Papi, phải cảm ơn chị cảnh sát đàng hoàng chứ. Người ta đã chăm sóc mình cả một đêm mà.」
「À ừm, chuyện này là sao vậy ạ?」
Tôi hỏi nữ cảnh sát.
「Con bé không được đưa về với bố mẹ sao ạ?」
Thế nhưng, nữ cảnh sát lại nhìn tôi và cô bé với ánh mắt dịu dàng.
「Đúng là bố con có khác. Cử chỉ giống hệt nhau.」
Hả?
Tôi nghiêng đầu thắc mắc.
「Khoan đã, đừng bảo là——」
Lúc thẩm vấn, nữ cảnh sát đã bảo rằng cô bé nhất quyết khẳng định tôi là bố. Thế nên tôi đã nói:
Hãy xét nghiệm DNA đi.
Làm vậy thì mọi chuyện sẽ sáng tỏ ngay lập tức. Rằng đó không phải con gái tôi, chỉ là cô nhóc loli kia đang hiểu lầm thôi, tôi hoàn toàn không liên quan. Vì thế tôi đã nhổ một sợi tóc đưa cho họ. Nhưng mà——.
「Không thể nào...」
「Đúng vậy. Đã có kết quả xét nghiệm DNA rồi.」
「Nhanh thế!」
「Thời buổi này công nghệ siêu tốc mà.」
Đoạn, nữ cảnh sát nói tiếp.
「Chị cũng bán tín bán nghi, cơ mà——」
Tôi đang được thả khỏi đồn cảnh sát cùng với cô nhóc loli này. Điều đó có nghĩa là——.
「Kết quả xét nghiệm DNA ấy mà, lòi ra rồi. Hai người đúng là bố con.」
「Cáiiiiii gì cơơơơ~!?」
「Chị không biết cậu đã làm gì ở đâu, nhưng kết quả rành rành ra đó rồi——」
「Sao lại thế được...」
Tôi vẫn chưa thể nuốt trôi cái tình huống này.
Cô nhóc loli mặc áo hoodie tai thú thì cứ thế giật giật tay áo tôi.
「Mà, chuyện là vậy đó, hai bố con ráng mà hòa thuận nhé.」
Nữ cảnh sát nở một nụ cười tỉnh bơ, rồi nói:
「Ông bố trẻ đẹp trai.」
◇
「Natsume Mint.」
Cô bé, hay đúng hơn là con gái tôi, đã xưng danh như vậy.
Hiện tại, Mint đang ngồi trên chiếc ghế sô pha trong phòng tôi.
Con bé trùm chiếc mũ áo có hình nhân vật hoạt hình, đung đưa đôi chân thon thả thò ra khỏi chiếc quần soóc ngắn.
「Papi, con đói~」
Vì con bé kêu đói, lại đúng lúc Tsukiko nhắn tin bảo sắp qua phòng, nên tôi đã nhắn lại nhờ nhỏ mua giúp mấy cái hamburger.
Một lúc sau, Tsukiko đến nơi.
Vừa nhìn thấy Mint, Tsukiko im bặt, đặt túi hamburger lên bàn, rồi cầm tờ giấy kết quả xét nghiệm DNA đang để ngay đó lên xem, và thế là nhỏ đứng hình, đông cứng ngắc cho đến tận bây giờ.
「Tí nữa có khi tôi bị bà cô này thiêu sống cũng nên, nhưng mà thôi, cứ ăn cái đã ha.」
Chúng tôi mở túi hamburger mà Tsukiko vừa mua về.
「Con không ăn được cái to đâu.」
「Thế để bố ăn Big Mac cho.」
Mint cầm lấy chiếc Filet-O-Fish.
「Sốt gà Nugget thì con lấy loại nào?」
「Con lấy mù tạt.」
「Người lớn ghê ha~」
Tôi thì đương nhiên là chọn sốt BBQ rồi.
「Đồ uống thì Papi uống Cola đúng không?」
「Con rành quá ha.」
Có vẻ Mint thích Fanta, con bé bắt đầu chu miệng hút chùn chụt ly nước vị dưa lưới.
「Mang tiếng là bố con mà sở thích ăn uống trái ngược nhau ghê ta~」
「Chuyện thường thôi mà~. Tuy cùng huyết thống nhưng là hai cá thể độc lập chứ bộ~」
Vừa nói chuyện phiếm, chúng tôi vừa cùng nhau ăn hamburger.
Thú thật là tôi chưa có cảm giác đây là con gái mình lắm. Một phần vì con bé xuất hiện quá đột ngột nên chưa thấy thực tế, phần nữa là khoảng cách tuổi tác cũng chẳng đáng là bao để gọi là bố con, nên cảm giác giống như đang tiếp xúc với Yukimi hay Kazamachi hơn. Nhưng mà——.
「Đúng là bố con rồi!」
Tsukiko đột nhiên thốt lên.
「Thì kết quả xét nghiệm DNA rành rành ra đó mà.」
「Không phải chuyện đó, nhìn kia kìa.」
Tsukiko chỉ tay vào chiếc hamburger.
Tôi có một thói quen từ ngày xưa là dùng hai tay ép dẹp lép chiếc hamburger xuống rồi mới ăn. Bây giờ tôi cũng đang làm thế, và nhìn sang thì thấy Mint cũng đang ép dẹp chiếc bánh y chang.
Quan sát kỹ hơn nữa thì thấy thời điểm đưa bánh lên miệng, hay lúc kề môi vào ống hút để uống nước của hai bố con đều giống hệt nhau. Đến cả dáng ngồi vắt chân cũng y hệt.
Chứng kiến cảnh đó, Tsukiko——.
「O... O... O... Oaaa~!! Natsume dám lén lút có con từ bao giờ thế hả~!!」
Nhỏ òa khóc nức nở.
「Chắc chắn là cậu đã cưỡng bức cô gái nào đó rồi. Làm gì có cô gái nào chịu chấp nhận Natsume chứ!」
「Suy diễn kiểu gì đấy hả!?」
「Tôi sẽ giết Natsume rồi tự sát theo!」
「Đừng có hở tí là chốt hạ bằng cái kết cục đó chứ!」
Hơn nữa, tôi tiếp lời:
「Để lại đứa con gái bơ vơ không cha... thì không tốt chút nào đúng không.」
Tôi vừa nói vừa xoa đầu Mint. Thấy vậy, Tsukiko cũng giật mình, ngẩn ra.
「Cũng đúng. Dù ông bố có tệ hại đến đâu thì đối với con gái, có bố vẫn tốt hơn.」
「Chuẩn chưa?」
「Nhưng mà tính sao đây? Cậu nuôi nổi không?」
「Đúng ha. Có nhiều chuyện phải suy nghĩ lắm, nhưng trước mắt là chuyện thi cử. Lớp 5 thì chắc là nên cho đi học thêm rồi nhỉ? Mint, con tính sao?」
「Natsume nhập vai ông bố nhanh quá đấy...」
Đang nói chuyện thì cửa chính bật mở, Yukimi và Kazamachi bước vào.
Hai đứa nheo mắt nhìn Mint đang ngồi cạnh tôi.
「Natsume-san...」
Yukimi trợn ngược đôi mắt lên như mèo.
「Tại sao có em ở đây rồi mà anh lại đi ngoại tình nhanh thế hả!」
「Không, hiểu lầm rồi. Bé này tên là Mint, là con gái anh.」
Sau khi tôi giải thích về kết quả xét nghiệm DNA, hai cô bé loli đứng hình toàn tập.
Sau vài giây đăm chiêu suy nghĩ với đôi mắt xoay vòng vòng, Yukimi đưa ra kết luận——.
「Nếu là con gái thì, chà, cũng được ạ. Vì vị trí em muốn nhắm tới không phải là con của Natsume-san, mà là người yêu cơ!!」
Em ấy phán một câu xanh rờn.
Kazamachi cũng nghiêng đầu nói:
「Em sẽ chăm sóc anh Natsume thật nhiều... nên giờ chăm sóc thêm cả bé Mint nữa là được chứ gì?」
「Khoan đã, hai đứa bình tĩnh lại đi!」
Tsukiko lên tiếng.
「Natsume mới là học sinh cấp ba, nếu có con học lớp 5 thì tức là Natsume phải sinh bé Mint lúc mới 5 hoặc 6 tuổi. Chuyện đó vô lý hết sức!」
Yukimi và Kazamachi ngớ người ra.
Cả tôi cũng giật mình.
Quả thật, bảo là bố con thì khoảng cách tuổi tác quá phi lý.
Nhận ra điều đó ngay lập tức thì——.
「Tsukiko... Thiên tài à?」
「Tôi vừa bình tĩnh lại vừa thông minh mà lị!」
Tsukiko ưỡn ngực tự hào, rồi chỉ tay vào Mint như một thám tử lừng danh.
「Mint-chan, rốt cuộc em là ai!」
Bị hỏi thế, Mint cũng ưỡn ngực lên đối chọi với Tsukiko: 「Cuối cùng các chị cũng nhận ra rồi sao.」
「Tuy nhiên, em đích thị là con gái ruột của Papi.」
「Vậy thì giải thích lý do tại sao tuổi tác lại sát sàn sạt như thế cho thám tử lừng danh Tsukiko này nghe xem nào!」
Tsukiko đang đắc ý. Nhưng Mint cũng tự tin không kém.
「Lý do không có chênh lệch tuổi tác rất đơn giản. Là vì em cũng là một Trauma Savant giống như chị Tsukiko, chị Yukimi và chị Kazamachi.」
「Hả?」
「Mamy là một Trauma Savant, nên có lẽ do di truyền mà em đã sở hữu năng lực ngay từ khi sinh ra. Và năng lực đó, nói toẹt ra là Time Slip - Du hành thời gian!」
Tức là——.
Mint vừa giơ tay làm dấu chữ V vừa nói:
「Em đến từ tương lai! Em chính là con gái ruột, hàng thật giá thật của Natsume Yukiji!」

◇
Hai bố con tôi đang dắt díu nhau đi bộ trong khu dân cư.
Lý do là để kiểm chứng cái năng lực du hành thời gian mà Mint nhắc tới.
Năng lực phóng lửa của Tsukiko, Tiên tri dòng tít của Yukimi, Ngụy trang của Kazamachi. Năng lực của Trauma Savant thì có nhiều loại, nhưng du hành thời gian thì lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Thế nên chúng tôi mới quyết định rằng không chỉ dựa vào mỗi kết quả xét nghiệm DNA, mà còn phải xác minh xem năng lực đó có thật hay không.
「Vậy thì con sẽ cùng Papi quay về quá khứ nhé.」
Mint nói.
「Sau đó, con sẽ đoán trúng phóc xem sáng nay cô Tsukiko đã làm gì trước khi đi mua hamburger!」
Thế là tôi bị Mint lôi xềnh xệch ra ngoài đường như thế này đây.
「Nè Mint.」
「Gì dợ~?」
「Muốn du hành thời gian thì mắc gì phải ra đường đi bộ?」
「Là vì năng lực của con kích hoạt bằng bùng nổ đó.」
「Nổ?」
「Đúng dòi. Phải có một vụ nổ cái bùm, rồi bị sóng xung kích thổi bay cái vèo thì mới du hành thời gian được.」
「Nghe chất chơi quá ha...」
Mà điều kiện kích hoạt là nổ thì có nghĩa là——.
「Đừng bảo là con đang đi tìm một vụ nổ để du hành thời gian nhé?」
「Đúng dòi.」
「Làm gì có chuyện dễ tìm thấy vụ nổ thế được chứ~」
「Hổng sao, hổng sao đâu. Với lại, vì mình sẽ cùng nhau du hành thời gian nên Papi cấm được buông tay con ra đó nha.」
Điều kiện kích hoạt năng lực gì mà ngặt nghèo thế không biết.
Nhưng mà, có khi nó là thế thật. Năng lực của Tsukiko, Yukimi hay Kazamachi đều bắt nguồn từ vết thương lòng, từ những sang chấn tâm lý, và đều có tác dụng phụ.
Nhưng theo lời Mint thì năng lực du hành thời gian này là bẩm sinh, và hoàn toàn không có tác dụng phụ.
「Con là dân bản địa, là hàng real! Papi hổng cần lo gì hết á~」
Ở trong phòng con bé đã hùng hồn tuyên bố như vậy.
Tsukiko thì tỏ vẻ nghi ngờ.
「Theo cảm nhận của tôi thì năng lực phải trả giá không thể nào đơn giản như thế được...」
Dù sao thì Mint đã giải thích như vậy, nên giờ hai bố con tôi đang đi tìm một vụ nổ để kích hoạt năng lực.
「Không biết vụ nổ nào vừa tầm để du hành thời gian đang rớt ở đâu nhỉ~」
Đúng lúc chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện như thế.
Trên ban công của một căn chung cư nằm dọc theo con đường, một gã đàn ông mặc áo ba lỗ đang gào thét.
「Chết tiệt~! Tao chết cho chúng mày xem~!」
Gã cầm bật lửa, hét lớn vào mặt người đi đường.
「Tao xả đầy khí ga trong phòng rồi! Tao làm thật đấy nhé!」
Theo lời gã thì gã là một nhạc sĩ, vì tuyệt vọng trước cái thế gian không ai hiểu được cảm thụ âm nhạc của mình nên gã quyết định sẽ nổ tung cho bõ ghét.
「Tao ấy à! Ước mơ của tao là châm điếu thuốc rồi nổ tung mà chết!」
Nói rồi, gã ngậm điếu thuốc lên miệng.
Người đi đường hét toáng lên rồi bỏ chạy tán loạn. Nhưng mà——.
「Papi, tới luôn!」
Mint kéo tay tôi, chạy thục mạng về phía căn chung cư, ngược chiều với dòng người đang tháo chạy.
「Thiệt hả trời~!?」
Tôi sợ vãi linh hồn, nhưng cũng không thể để Mint đi một mình được nên đành phải chạy theo. Và đúng vào khoảnh khắc gã đàn ông châm lửa vào điếu thuốc.
Ngọn lửa bén vào khí ga đang tràn ngập căn phòng, bùng lên đỏ rực. Ngay khi tôi nghĩ nó đang phình to ra và lan rộng, thì một luồng sóng nhiệt nóng hầm hập ập tới từ phía trước, thổi bay cả tôi và Mint về phía sau.
「Kairyu~!!」
Mint thốt lên một tiếng kêu nghe rất bắt tai.
Hai chúng tôi vẫn nắm chặt tay nhau, lăn lông lốc về phía sau rồi đập cái rầm.
Giống hệt tiếng hét 「Pokabu~!!」 và tiếng lăn lông lốc rồi đập cái rầm mà tôi nghe thấy ở khu phố mua sắm tối qua. Hóa ra lúc đó là Mint.
Vừa nghĩ đến đó thì tôi nhận ra mình vẫn đang ở chỗ cũ.
Nhưng mà, có chút kỳ lạ. Bởi vì căn phòng lẽ ra vừa phát nổ giờ lại yên bình đến lạ.
「Ừm, ngon lành rồi.」
Mint ngẩng mặt lên. Má con bé lấm lem muội than.
「Papi, thành công rồi đó. Du hành thời gian ấy.」
「Thật á?」
「Kìa.」
Theo hướng ngón tay Mint chỉ, bên trong căn phòng chung cư, gã nhạc sĩ vừa gây ra vụ nổ ban nãy đang ngồi gảy đàn guitar với vẻ mặt đăm chiêu.
「Mình nhảy về quá khứ rồi đó, nên vụ nổ chưa xảy ra đâu.」
「Đỉnh vãi~!!」
Tôi dáo dác nhìn quanh, túm lấy một người đi đường mà hỏi.
「Bây giờ là... ngày tháng năm nào vậy ạ~!?」
Người đó nhìn tôi với vẻ mặt nghi ngờ rồi bỏ chạy mất dép.
「Papi, bình tĩnh đi. Vụ nổ cỡ đó không nhảy thời gian xa thế đâu.」
Tôi lao vào cửa hàng tiện lợi.
Nhìn ngày tháng trên tờ báo thì thấy vẫn là ngày tôi đang sống. Nhưng khi nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, thì thấy đang là buổi sáng. Giờ này lẽ ra tôi và Mint vẫn đang ở đồn cảnh sát.
Chúng tôi đã du hành thời gian về vài giờ trước.
「Vậy giờ mình đi tìm cô Tsukiko rồi quan sát xem sáng nay cổ làm gì ha! Rồi mình nói lại mấy chuyện lẽ ra mình không thể biết, thế là chứng minh xong năng lực của con!」
Đúng là đã bàn như thế.
Thế nên, việc cần làm trước tiên là đi xem Tsukiko làm gì vào buổi sáng.
Thế nhưng——.
「Không phải.」
「Papi?」
Tờ báo tôi vừa xem ngày tháng đang nằm trên kệ báo của cửa hàng tiện lợi. Ngay bên cạnh nó là một tờ báo chuyên dụng cho một mục đích cụ thể. Tôi vừa nhìn vào nó vừa nói.
「Việc chúng ta cần làm không phải là quan sát hành động của Tsukiko. Có việc quan trọng hơn nhiều. Việc đầu tiên và quan trọng nhất mà chúng ta phải làm khi quay về quá khứ là——」
「Là việc gì cơ?」
「Đua ngựa!」
◇
「Papi~!」
Mint nhìn tôi với vẻ mặt ngán ngẩm.
「Con nghĩ là mình còn có việc khác quan trọng hơn đua ngựa đó~」
「Thôi mà thôi mà. Nè, Papi mua kem cho ăn nè.」
Sau khi được tôi mua cho cây kem ở cửa hàng tiện lợi, Mint vừa liếm láp cây kem vừa túm lấy vạt áo tôi đi theo.
Thế là hình ảnh ông bố vô dụng dắt con gái đi chơi cá cược đua ngựa đã hoàn tất.
Nhưng mà, tôi nắm chắc phần thắng trong tay.
「Lúc ăn hamburger ấy, Papi có xem tivi.」
Hôm nay là cuối tuần nên có tổ chức đua ngựa. Và trong một cuộc đua buổi sáng, có tin tức về một con ngựa không được đánh giá cao đã bất ngờ giành chiến thắng với tỷ lệ cược cực khủng. Cược một man (10.000 yên) thì ăn được tới ba trăm man (3.000.000 yên), đại loại thế. Và nhờ du hành thời gian, hiện tại chúng tôi đang quay về thời điểm trước khi cuộc đua diễn ra.
Tức là——.
「Nếu mua trúng vé cược đó, bố con mình sẽ thành đại gia!!」
「Đại gia!」
Mint nhảy cẫng lên, mắt sáng rực lẽo đẽo theo tôi.
「Thành đại gia rồi là mình được ở nhà to ha!」
Đúng là con gái tôi, hiểu chuyện nhanh thật.
「Con cũng muốn đi xem mấy bạn ngựa!」
Tuy nhiên từ đây đến trường đua khá xa, nên tôi quyết định đến Wins (trường đua đặt cược ngoài trường) cách đó vài ga tàu điện. Ở Wins có thể mua vé cược và xem trực tiếp cuộc đua trên màn hình lớn.
Tôi lập tức đi qua cửa soát vé để lên tàu. Thế nhưng——.
「Ủa?」
Tôi quẹt thẻ IC vào cửa soát vé nhưng không thấy phản ứng gì.
「Hư rồi à?」
Chẳng còn cách nào khác, tôi định dùng tiền mặt mua vé giấy, nhưng máy bán vé tự động cũng đang hiển thị dòng chữ 『Đang bảo trì』.
「Nhanh lên Papi ơi, cuộc đua sắp bắt đầu rồi~」
Mint giật giật tay áo tôi.
Rốt cuộc, tôi phải gọi nhân viên nhà ga, nhận vé giấy thủ công không thể qua cửa soát vé tự động rồi mới lên được tàu.
Kỳ lạ thay, ngay khoảnh khắc nhân viên nhà ga cho tôi vào bên trong cửa soát vé, chiếc máy bán vé đang báo bảo trì bỗng nhiên hiển thị 『Đang bán vé』 trở lại bình thường. Nhân viên nhà ga cũng nghiêng đầu khó hiểu.
「Sao cứ thấy cấn cấn thế nào ấy nhỉ...」
「Con muốn gấu bông hình ngựa cơ~」
「Cứ để Papi lo. Papi sẽ trúng quả đậm. Mua cho con cả núi gấu bông luôn~」
Kết luận luôn cho nhanh, tôi đã không thể mua được vé cá cược. Cái máy bán vé cứ đến lượt tôi là y như rằng đứng im bất động. Giống hệt lúc mua vé tàu. Tôi vừa rời đi thì nó lại hoạt động bình thường.
Có hàng loạt máy bán vé xếp thành hàng, tôi thử sang máy bên cạnh, rồi máy bên cạnh nữa, nhưng hễ là tôi thì không mua được, còn tôi đi chỗ khác thì nó lại bình thường, cứ lặp đi lặp lại như thế.
Đang loay hoay mãi thì tôi bị nhân viên nhắc nhở.
「Này cậu, chưa đủ 20 tuổi đúng không! Vị thành niên không được phép đâu nhé!」
「Nhưng mà cháu có con gái học lớp 5 rồi! Cháu phải nuôi con gái! Tiền học thêm, tiền đi du lịch của trường, tiền thi cử. Cháu cần tấm vé cược giá trị cao này!! Vé cược ơiii~!!」
Rốt cuộc, bị nhân viên đuổi, tôi đành bỏ chạy khỏi Wins.
「Cảm giác như có thế lực nào đó đang ngăn cản mình mua vé cược hay sao ấy...」
Tôi vừa đi bộ về vừa ấm ức trong lòng.
Nhưng Mint thì lại có vẻ rất vui.
「Ngựa kìa! Ngựa kìa!」
Chí ít thì tôi cũng đã mua được cho con bé con gấu bông ở quầy bán hàng. Giờ con bé đang ôm chặt lấy nó đầy vẻ hạnh phúc.
「Ngoan nào ngoan nào.」
Tôi xoa đầu Mint. Tuy không kiếm được tiền, nhưng thấy Mint vui vẻ thế này thì coi như cũng được đi.
「Chà, quả nhiên đúng là con gái mình nhỉ~. Yukimi hay Kazamachi cũng dễ thương đấy, nhưng cái dễ thương của Mint nó khác lắm, thấy con bé vui là mình cũng thấy vui lây~」
Nhưng mà——.
「Nào là mua kem, nào là mua gấu bông, có chiều chuộng quá không ta? Mua sắm nhiều quá cũng không tốt lắm nhỉ. Nghĩ cho tương lai thì có khi không nên chiều chuộng quá mức.」
Đang mải suy nghĩ về phương châm giáo dục con cái thì Mint lên tiếng.
「Papi, nhanh lên không hết buổi sáng bây giờ.」
「Ừ nhỉ. Để thuyết phục Tsukiko thì phải quan sát hành động của cổ vào buổi sáng cái đã.」
Bất chợt, tôi nảy ra một thắc mắc.
「Nhắc mới nhớ, làm sao để tụi mình quay lại thời gian cũ vậy?」
「Chỉ cần bị thổi bay bởi một vụ nổ có độ lớn tương đương là được ạ.」
Khoảng thời gian du hành của Mint có vẻ thay đổi tùy theo cách bị thổi bay bởi vụ nổ.
Nếu là vụ nổ lớn thì có thể quay về quá khứ xa tính bằng năm, còn vụ nổ nhỏ thì chỉ quay về vài tiếng trước.
「Du hành thời gian của con không đến được tương lai đâu. Chỉ về quá khứ thôi. Sau khi về quá khứ rồi, chỉ cần giữ suy nghĩ 『Quay lại nàoooo~!!』 rồi bị nổ bay đi, thì sẽ quay lại dòng thời gian ban đầu tương ứng với sức mạnh của vụ nổ.」
Mint tháo cặp Randoseru xuống, lấy ra một cuốn vở ô ly.
Trong đó ghi chép chi chít những sự kiện xảy ra bởi năng lực của con bé.
「Con chịu khó nghiên cứu năng lực của mình ghê ha. Thông minh thật~」
「Papi bảo con thế mà. Rằng nếu ghi chép đầy đủ vào vở thì sẽ thông minh lên. Những người thông minh xung quanh Papi đều ghi chép cả.」
「Thông minh hơn cả bố rồi còn gì~」
Mint khoe cuốn vở đầy tự hào, sau đó cất lại vào cặp cùng với con gấu bông ngựa một cách nâng niu.
「Vậy thì, nếu quay lại hiện trường vụ nổ ban nãy, sẽ có vụ nổ cùng quy mô nên mình quay về được nhỉ.」
Chúng tôi đã biết trước về vụ nổ chung cư sắp xảy ra. Nếu quay lại hiện trường đó thì sẽ có vụ nổ cùng quy mô, chắc chắn sẽ quay lại được thời gian cũ.
Nhưng mà——.
「Nếu chỉ du hành thời gian ngắn cỡ này thì không cần nổ để quay lại đâu ạ.」
「Thế á?」
「Lát nữa Papi sẽ hiểu thôi. Trước mắt mình đi xem cô Tsukiko làm gì đã.」
Thế là, chúng tôi đi quan sát hành động buổi sáng của Tsukiko trước khi nhỏ mua hamburger theo lời nhờ vả của tôi. Tsukiko đang đi mua sắm ở trung tâm thương mại.
Sau khi chứng kiến xong, chúng tôi quay lại hiện trường vụ nổ.
Ở đó, cảnh tượng y hệt lúc nãy đang diễn ra.
Gã nhạc sĩ kia đang cầm bật lửa đứng trên ban công. Và điểm khác biệt so với lúc nãy là chúng tôi đang quan sát từ xa. Vì thế——.
「Có thêm một chúng ta nữa kìa...」
Một tôi và một Mint khác đang quan sát gã đàn ông.
Tức là, đang có hai bản thể giống hệt nhau cùng tồn tại trên thế giới này.
Cặp chúng tôi của dòng thời gian này, cũng giống như chúng tôi lúc nãy, khi thấy gã đàn ông châm lửa, liền lao về phía đó.
「Cảm giác cứ kỳ ảo sao ấy~」
Vụ nổ lúc nãy xảy ra, tôi và Mint kia bị sóng xung kích thổi bay về phía sau.
『Kairyu~!!』
Tôi và Mint kia nắm tay nhau, lăn lông lốc về phía sau.
Lúc chính mình trải qua thì không biết, nhưng đứng ngoài nhìn vào mới thấy, tốc độ lăn khủng khiếp thật.
Chắc cũng phải 200km/h.
Vừa lăn vừa tăng tốc vù vù, đến khi đạt tốc độ tối đa, cặp chúng tôi kia kéo theo một vệt lửa dài rồi biến mất vào trong ánh sáng.
Chỉ còn lại hiện trường vụ nổ và vệt lửa in hằn trên đường lăn của chúng tôi.
「Đúng chất du hành thời gian thật...」
Thốt lên cảm thán xong, tôi mới nhận ra.
「Ra là vậy, vì cặp chúng tôi kia đã về quá khứ rồi, nên bố con mình cứ ở lại dòng thời gian này là được!」
「Chuẩn luôn~」
Cặp chúng tôi vừa du hành thời gian biến mất sẽ quay về quá khứ và lặp lại hành động y hệt, nên sẽ không có chuyện tồn tại song song. Một vòng lặp hoàn hảo.
「Đỉnh thật.」
「Vậy thì, mình quay lại chỗ cô Tsukiko thôi~」
Nói rồi, chúng tôi quay trở lại phòng trọ.
Khi mở cửa bước vào, tôi thấy có thêm một đôi giày. Nhìn độ sành điệu là biết ngay. Là Shirase-san.
Vào trong, đúng như dự đoán, Shirase-san đang chống cằm lên bàn với vẻ uể oải.
「Cô bé đó là con gái của Natsume-kun hả?」
Được Shirase-san hỏi, tôi gật đầu cái rụp.
「Con bé tên là Natsume Mint. Mà quan trọng hơn là——」
Tôi nhìn về phía Tsukiko, Yukimi và Kazamachi đang ồn ào trên ghế sô pha.
Ba người họ đang véo má nhau, tranh cãi cái gì đó.
「Chuyện gì vậy? Sao mọi người lại cãi nhau?」
「Là chuyện đó đấy.」
Shirase-san vừa nhìn Tsukiko và đám loli vừa nói.
「Mint-chan là con gái của Natsume-kun đúng không?」
「Ừ.」
「Đã có bố thì đương nhiên phải có mẹ chứ nhỉ?」
「Ừ ha!」
Và thế là, đám Tsukiko——.
「Có vẻ đang tò mò xem mẹ con bé là ai đấy.」
◇
Mọi người đang tranh luận xem chuyện du hành thời gian có thật hay không. Thế nhưng, trong lúc tôi vắng nhà, sự quan tâm của đám Tsukiko hình như đã chuyển sang vấn đề mẹ của Mint là ai rồi.
Và thế là——.
Kazamachi lững thững đi tới, đặt tay lên vai Mint rồi nói với vẻ mặt nghiêm túc:
「Con gái của ta.」
Ngay lập tức Yukimi hét lên: 「Sai rồi!」
「Bé Mint là con gái của em mới đúng!」
Yukimi và Kazamachi lại bắt đầu véo má nhau.
「Mồ~! Hai người bình tĩnh lại đi!」
Tsukiko lên tiếng.
「Nói thế khác nào bảo sẽ kết hôn với Natsume hả!」
Thế nhưng——.
「Em thì cũng không sao ạ.」
Yukimi đỏ mặt, nói với vẻ ngượng ngùng.
「Nếu đối tượng là Natsume-san thì... em cũng không chối từ đâu ạ...」
「Không chối từ á!?」
Mặt Tsukiko đỏ lựng lên.
「K-Không được đâu! Natsume chắc chắn là tên biến thái, thật lòng thì cả bé Yukimi lẫn bé Kazamachi tốt nhất đừng có lại gần cậu ta!」
「Chị Tsukiko lúc nào cũng không chịu thành thật nhỉ. Nếu vậy thì, bé Mint chắc chắn là con gái của em rồi. Bởi vì không kết hôn thì làm sao mà có con được.」
Không biết Yukimi đang tưởng tượng ra cái gì mà bắt đầu vặn vẹo người.
「Cuộc sống vợ chồng với Natsume-san...」
Yukimi quả là một cô bé lớp 5 có chút "người lớn".
Trong khi đó, Tsukiko lườm tôi cháy mắt.
「Natsume, nói gì đi chứ!!」
「Lại đẩy sang tôi à~!?」
Tôi bối rối, quay sang hỏi Mint.
「Nè Mint, mẹ con là ai thế?」
「Ưm~」
Mint làm bộ mặt suy nghĩ một lúc rồi nói.
「Bí mật!」
Hơn nữa, Mint nói tiếp:
「Tốt nhất là không nên biết quá nhiều về tương lai đâu ạ.」
Thế là hai cô nhóc loli bắt đầu nhao nhao lên: 「Gợi ý đi! Gợi ý đi!」
「Nhà có nuôi chó không?」
Kazamachi hỏi, Mint ậm ừ một lúc rồi đáp:
「Có nuôi ạ.」
Nghe Mint trả lời xong, Kazamachi mở to mắt.
「Quả nhiên là mình rồi. Mình chắc chắn sẽ nuôi chó.」
Kazamachi lại ôm chầm lấy Mint.
「Con gái đến từ tương lai của ta.」
「Nuôi chó thì thiếu gì người nuôi khi lập gia đình chứ!!」
Tsukiko lôi Kazamachi ra khỏi Mint.
Lúc này, đến lượt Yukimi hỏi Mint.
「Bé Mint sở hữu năng lực là do di truyền từ mẹ đúng không?」
「Đúng rồi ạ. Bẩm sinh luôn.」
「Năng lực vượt thời gian... Em thì có năng lực tiên tri tương lai... Tức là...」
Gương mặt Yukimi sáng bừng lên như vừa ngộ ra chân lý.
「Là di truyền từ em! Bé Mint là con gái em!」
Chưa hết, Yukimi còn bồi thêm:
「Bé Mint là một học sinh tiểu học thông minh, ghi chép đầy đủ vào vở ô ly! Giống hệt em luôn!」
「Nhân tiện thì Papi và Mamy kết hôn khi còn đang đi học đó.」
「K-Kết hôn khi còn đi học á!」
Yukimi ngạc nhiên, rồi đỏ mặt tía tai.
「Natsume-san... Em mới là học sinh tiểu học mà đã thành cô dâu của Natsume-san rồi sao...」
「Sao lại mặc định là học sinh tiểu học thế hả!?」
Đến tôi cũng phải bật lại.
「Nếu là anh với Yukimi thì vẫn có khả năng là cặp đôi đại học và cấp ba mà!」
Mặc dù thế thì cũng sai sai kiểu gì ấy!!
「Mồ~!!」
Tsukiko lôi cả Yukimi ra khỏi Mint.
「Mọi người cứ suy diễn lung tung theo ý mình quá rồi đấy!」
Lúc này, Yukimi dù đang bị Tsukiko giữ chặt vẫn ngước lên nhìn mặt Tsukiko và nói.
「Chị Tsukiko, nãy giờ chị cứ úp úp mở mở, cư xử như thể bé Mint là con gái của chị vậy. Nhìn cái cách chị lôi em và chị Kazamachi ra cứ như đang khẳng định chủ quyền "Con tôi đấy" không bằng.」
「Hả? Đâu có——」
「Chị Tsukiko...」
「K-Không phải!」
Tsukiko lớn tiếng phủ nhận.
「Tôi chỉ đang cố giảm bớt nạn nhân của Natsume thôi! Làm vợ của tên biến thái như Natsume thì chắc chắn là khổ lắm chứ đùa à!」
「............」
Yukimi và Kazamachi nhìn Tsukiko với ánh mắt lạnh te.
「Ưm~!!」
Bị bí đường trả lời, Tsukiko đỏ mặt tía tai.
Shirase-san nãy giờ vẫn điềm nhiên quan sát ba người họ với vẻ mặt đầy dư dả. 「Chị không tham chiến sao ạ?」 Yukimi hỏi, Shirase-san mỉm cười đáp:
「Tương lai chắc chắn là bất định mà. Chị nghĩ nếu cố gắng thì sẽ thay đổi được thôi. Chẳng phải lời tiên tri của bé Yukimi cũng đã bị thay đổi đó sao?」
Đúng là như vậy.
Trong Vụ án tháng Tám, chúng tôi đã thay đổi tương lai trong Tiên tri dòng tít của Yukimi.
「Thấy chưa, người ta bảo có bao nhiêu khả năng thì có bấy nhiêu tương lai mà. Thế nên chị nghĩ là sẽ có tương lai tồn tại bé Mint, nhưng cũng sẽ có những tương lai phân nhánh khác nơi Natsume-kun kết hôn và sinh con với người khác.」
「Ra là vậy...」
Yukimi gật gù.
「Cơ mà, chị nghĩ bé Mint là con gái chị đấy nhé. Nhìn sành điệu thế kia mà.」
「Cái chị này, mặt tỉnh bơ mà hiếu thắng ghê!」
「Cái gu thẩm mỹ này nếu không phải là con gái chị thì khó mà có được lắm nha~」
Shirase-san xoa đầu Mint.
Và thế là cuộc chiến của bốn người con gái bắt đầu.
Rốt cuộc, Mint vẫn không chịu nói ra mẹ mình là ai.
「Mamy lúc nào cũng dính Papi như sam ấy.」
Mint ngồi lên đùi tôi và nói.
「Thế nên là, tạm thời danh tính Mamy cứ là ẩn số đi, con sẽ độc chiếm Papi nha~」
Và cứ thế, cuộc sống chung của tôi và cô con gái đến từ tương lai bắt đầu.
◇
Mint và tôi chắc chắn là bố con, không lệch đi đâu được.
Từ cái cách vứt giày dép lung tung, cái kiểu súc miệng sùi bọt mép khi đánh răng, cho đến cả cái tư thế ngã lăn từ trên giường xuống đất khi ngủ cũng y chang nhau.
Trong cuộc sống chung đó, tôi cố gắng đưa Mint đi đến thật nhiều nơi.
「Bố nghĩ là nên tranh thủ lúc còn nhỏ mà trải nghiệm thật nhiều thứ!」
Vườn bách thú này, cung thiên văn này, đại loại là mấy chỗ như thế.
Khi tôi đưa con bé đến bảo tàng mỹ thuật và đang nghiêng đầu ngắm nghía (vì không hiểu gì), Mint đã bảo:
「Papi, không cần phải gồng mình làm ông bố kiểu mẫu đâu.」
Thế là chúng tôi chuyển sang cửa hàng bán đồ nhân vật hoạt hình và chơi đùa cùng nhau.
Rốt cuộc thì những lúc như thế lại vui nhất, và Mint cũng tỏ ra thích thú nhất.
Chỉ vài ngày sau, đầu giường ngủ đã xếp đầy ắp thú bông nhân vật.
「Quả nhiên là chiều hư quá rồi có khi!!」
Một đêm nọ, tôi vừa nằm dang tay chân hình chữ đại trên giường vừa than thở.
「Cứ đà này Mint sẽ thành cô bé đỏng đảnh mất thôi!」
「Không có chuyện đó đâu.」
Mint cũng bắt chước tôi, nằm dang tay chân cái bộp xuống giường, lăn lóc thoải mái.
「Tại bình thường Mamy sẽ ngăn lại cơ. Mamy nghiêm khắc lắm~」
「Ra là kiểu đó hả~」
Có vẻ như tôi và Mint thường bị mẹ mắng chung một lượt.
「Mamy có hay tỏ thái độ gai góc với Papi không?」
「Không có gai góc đâu. Mamy lúc nào cũng cười tươi, là một người mẹ xinh đẹp, ai nhìn cũng ghen tị hết á.」
Nghe thế thì thấy giống Shirase-san thật. Nhưng mà khả năng lớn lên Tsukiko trở nên dịu dàng cũng không phải là không có, nên rốt cuộc vẫn chẳng biết mẹ con bé là ai.
「Cơ mà, xung quanh Papi lúc nào cũng có đầy phụ nữ, Mamy có vẻ không vui lắm đâu.」
「Vậy hả~ Lớn lên rồi mà mình vẫn sống kiểu đó sao~」
「Con thấy CỰC KỲ tự hào vì có Mamy xinh đẹp và Papi đào hoa đó.」
Mint cầm một con thú bông ở đầu giường lên ôm vào lòng. Tôi vừa nhìn Mint vừa hỏi.
「Mấy con thú bông này, con có mang về tương lai được không?」
「Không cần mang về cũng không sao, Papi cứ giữ gìn cẩn thận là được mà.」
「Ra thế!」
Nếu tôi trân trọng giữ gìn đống thú bông này, thì rồi tôi sẽ kết hôn, và Mint sẽ được sinh ra để nhận lại chúng.
「Thông minh ghê ta~」
Tôi cũng như bao người khác, cũng có những trăn trở về tương lai, cũng có lúc lo lắng bất an về con đường phía trước, nhưng nếu biết rằng ở tương lai có một cô con gái như Mint đang chờ đợi, thì tôi cảm thấy mọi chuyện cũng chẳng đến nỗi nào.
「Cơ mà, Mint làm cách nào để quay về tương lai vậy?」
Tôi hỏi.
Vụ nổ ở chung cư chỉ giúp du hành thời gian được vài tiếng đồng hồ. Vì biên độ du hành thời gian phụ thuộc vào độ lớn của vụ nổ, nên để quay về dòng thời gian của Mint ở tương lai, sẽ cần một vụ nổ cực lớn. Mint mười tuổi, tức là con bé đã quay về thời điểm trước khi mình sinh ra, vậy nên cần một cú nhảy thời gian hơn mười năm.
Chắc hẳn phải có một vụ nổ xảy ra ở tương lai mới đưa con bé đến đây được, nhưng vụ nổ đó phải mười mấy năm nữa mới xảy ra.
「Còn chuyện trường lớp nữa chứ, bố lo lắm đấy. Chắc Mamy cũng đang lo sốt vó vì con gái mất tích rồi.」
「A đúng rồi!」
Mint đột ngột bật dậy khỏi giường.
「Mải chơi với Papi thời trẻ nên con quên béng mất! Con đến đây đâu phải để chơi!」
Vừa nói con bé vừa bật đèn, rồi lôi cuốn vở ô ly từ trong cặp Randoseru ra.
「Nghĩa là sao?」
「Đầu tiên là cái vụ nổ đưa con du hành thời gian đến đây ấy?」
Ở một tương lai rất xa so với bây giờ, tại dòng thời gian mà Mint sinh sống, đã xảy ra vụ nổ đó.
Một vụ nổ lớn đến mức có thể đẩy con bé du hành ngược về quá khứ hơn mười năm.
「Trong vụ nổ đó ấy mà——」
Mint nói.
「Papi sẽ chết...」
「Hả, cái gì cớơơ~!?」
「Nhưng mà không sao!!」
Mint nói chen vào ngay lập tức.
Tương lai tôi sẽ chết trong một vụ nổ.
Nhưng vẫn ổn thôi, bởi vì——.
「Con đến từ tương lai là để cứu Papi mà lị!!」
◇
Ngày hôm sau, khi Tsukiko và Shirase-san đến chơi, tôi nhờ Mint giải thích lại mọi chuyện một lần nữa.
Mint vừa nhìn vào những dòng ghi chú trong cuốn vở ô ly vừa bắt đầu kể.
「Nó gọi là Tachyon ạ.」
Có vẻ như loại hạt được gọi bằng cái tên đó sắp được đưa vào ứng dụng thực tế trong thời đại của Mint.
「Đó là loại hạt chuyển động cực kỳ nhanh. Nhanh hơn cả ánh sáng luôn.」
「Nghe có vẻ ghê gớm ha~」
Thấy tôi trầm trồ, Mint ưỡn ngực đầy tự hào.
「Hạt Tachyon có vẻ như được ứng dụng vào rất nhiều việc, nhưng được chú ý nhất là dùng để phát điện. Tachyon là hạt siêu nhanh đúng không? Nghe bảo nếu cho những hạt siêu nhanh đó va chạm với nhau thì sẽ sinh ra nguồn năng lượng khổng lồ đến mức khó tin luôn.」
Hoàn toàn không sinh ra rác thải phóng xạ, vậy mà lại tạo ra lượng điện năng vượt xa điện hạt nhân, giải quyết được cả vấn đề môi trường, nên nó được cả thế giới kỳ vọng sẽ trở thành nguồn năng lượng thế hệ mới.
「Mamy đã rất vui vì tiền điện rẻ đi đấy!」
Những cuộc thử nghiệm phát điện bằng Tachyon luôn là tin tức nóng hổi, báo đài đưa tin đếm ngược như thể 『Còn bao nhiêu năm nữa là đưa vào thực tế!』.
Hơn nữa, vì đơn vị phát triển là một doanh nghiệp trong nước nên mọi người đều ủng hộ nhiệt liệt.
Tuy nhiên, rắc rối đã xảy ra.
Nghe đâu bản mẫu thử nghiệm của máy phát điện Tachyon, gọi là 『Tachyon Drive』, đã rơi vào tay bọn khủng bố.
「Vốn dĩ bọn họ là NHÓM-BẢO-VỆ-MÔI-TRƯỜNG đó~」
Có vẻ như một nhóm các nhà hoạt động bảo vệ môi trường đã trở nên cực đoan hóa.
Trong cuốn vở ô ly của Mint ghi chép chi chít thông tin.
Theo đó, nhóm bảo vệ môi trường này chủ trương rằng ngoại trừ điện mặt trời và điện gió, tất cả các loại hình phát điện khác đều là phá hoại môi trường, và năng lượng mới cũng là thứ nguy hiểm nên tuyệt đối không được sử dụng.
「Để chứng minh sự nguy hiểm, những người trong cái NHÓM-BẢO-VỆ-MÔI-TRƯỜNG đó đã tuyên bố sẽ tự tay gây ra một 『tai nạn』 sử dụng hạt Tachyon. Họ bảo làm thế thì mọi người mới sáng mắt ra.」
「Đáng sợ vãi~」
Và rồi, người ta phát hiện ra bọn chúng thực sự đang nắm giữ bản mẫu thử nghiệm 『Tachyon Drive』.
「Đây là Tachyon Drive.」
Trong vở của Mint có dán một bức ảnh của Tachyon Drive.
Đó là một khối pha lê hình trụ thon dài, kích thước cỡ chai nước hoa.
Nó đang tỏa ra thứ ánh sáng màu xanh ngọc lục bảo.
「Bên trong có chứa hai hạt Tachyon đã được cố định. Đúng ra là phải cho hai hạt đó va chạm trong một lò phản ứng lớn và kiên cố để phát điện, nhưng bọn khủng bố lại lên kế hoạch cho nó BÙNG NỔ ngay giữa phố.」
Tachyon Drive tuy nhỏ gọn nhưng công suất phát điện còn vượt xa cả điện hạt nhân.
Lẽ ra việc va chạm hạt phải được thực hiện trong lò phản ứng kiên cố để không ảnh hưởng đến xung quanh.
Nếu làm chuyện đó giữa phố, các nhà nghiên cứu dự đoán vụ nổ sẽ có quy mô thổi bay cả một thành phố.
「Và người đã cố gắng giành lại Tachyon Drive từ tay cái NHÓM-BẢO-VỆ-MÔI-TRƯỜNG đó, chính là Papi!」
「Bố á!?」
「Papi là thanh tra cảnh sát đó!」
Hóa ra trong tương lai, tôi đã trở thành một cảnh sát đàng hoàng.
「Mình... cũng ra dáng phết nhỉ...」
「Và rồi nha, Papi đã giành lại được Tachyon Drive một cách ngoạn mục.」
「Đúng là bố có khác.」
「Nhưng mà, lúc giành lại được thì hai hạt Tachyon được cố định trong Drive đã bắt đầu chuyển động và sắp sửa BÙNG NỔ đến nơi rồi.」
「Bố có sao không?」
「Papi đã cố gắng mang Tachyon Drive đến nơi không có người, nhưng mà tại đó Papi đã...」
「Cái thân tôi~!!」
Có một ngọn núi được lắp đặt rất nhiều tấm pin năng lượng mặt trời, vì ở đó hoàn toàn không có người nên tôi của tương lai đã nắm chặt Tachyon Drive, lái xe cảnh sát lao về phía đó.
Vụ nổ lớn đến mức thổi bay cả một ngọn núi, nhưng không có thương vong nào.
Ngoại trừ tôi——.
Nghe Mint kể xong, Tsukiko thốt lên:
「Natsume, sẽ chết sao...」
Vẻ mặt nhỏ nghiêm trọng đến mức người đứng nhìn như tôi cũng thấy lo thay.
Nhưng mà——.
「K-Không sao đâu ạ!」
Mint cuống quýt nói.
「Có con ở đây mà! Con sẽ cứu Papi!」
「Cứu bằng cách nào?」
Shirase-san hỏi, Mint trả lời:
「Cái Tachyon Drive mà NHÓM-BẢO-VỆ-MÔI-TRƯỜNG có được ấy, không phải là bị mất ở thời đại của con đâu.」
「Chẳng lẽ là...」
「Vâng. Là thứ đã bị mất tích từ rất lâu về trước, bọn NHÓM-BẢO-VỆ-MÔI-TRƯỜNG tìm được nó rồi định cho BÙNG NỔ đó.」
Để đưa hạt Tachyon vào thực tế cần thời gian phát triển tính bằng đơn vị hàng chục năm.
Tức là, bản mẫu thử nghiệm đã được chế tạo từ trước đó rất nhiều năm.
Việc nó được thực tế hóa ở thời đại của Mint có nghĩa là——.
「Bản mẫu thử nghiệm Tachyon Drive, sẽ bị mất tích vào đêm nay.」
Vật đó lưu lạc suốt mười mấy năm, cuối cùng rơi vào tay bọn khủng bố môi trường và gây ra vụ nổ.
Thế nên——.
「Chỉ cần làm cho Tachyon Drive không bị mất tích vào đêm nay là được ạ.」
「Em có biết nó bị mất ở đâu không?」
Shirase-san hỏi, Mint gật đầu 「Vâng ạ」.
「Nó bị đánh cắp từ phòng thí nghiệm của công ty phát triển. Về sau, để chứng minh Tachyon Drive là hàng thật, bọn NHÓM-BẢO-VỆ-MÔI-TRƯỜNG đã công bố thông tin. Chúng bảo cứ tra cứu hồ sơ của công ty phát triển là biết.」
Và cái tên của công ty phát triển sẽ bị đánh cắp bản mẫu thử nghiệm vào đêm nay là——.
Công ty Cổ phần Công nghiệp Yomizaka.
Đó là một doanh nghiệp địa phương nằm ngay tại thành phố Yomizaka nơi chúng tôi đang sống.
◇
Đêm xuống, tôi cùng Tsukiko, Shirase-san và Mint đến một nhà máy gần đường tránh.
「Nhiệm vụ quan trọng ngăn chặn vụ nổ tương lai mà chuẩn bị thế này có ổn không ta?」
Tôi vừa nhìn mọi người vừa nói.
Cả bốn người đều đi xe đạp, trang phục thì vẫn y như ngày thường. Về phần vũ khí, tôi cầm gậy bóng chày, Shirase-san cầm gậy golf, Tsukiko thì tay không, còn Mint thì đang ôm chặt con thú bông.
「Được mà nhỉ?」
Shirase-san vẫn giữ vẻ mặt tỉnh bơ như mọi khi.
「Biết đâu những cuộc cách mạng lịch sử cũng bắt đầu từ cái cảm giác nhẹ tênh thế này ấy chứ.」
Chúng tôi dựng xe đạp ở góc đường rồi tiến vào khuôn viên nhà máy.
「Khác với hồi tiểu học, cảm giác nó nhỏ bé hơn hẳn nhỉ.」
Tsukiko vừa nhìn quanh vừa nói.
Công nghiệp Yomizaka là một doanh nghiệp nhỏ trong thành phố chúng tôi, cả tôi và Tsukiko đều từng đến đây tham quan kiến tập hồi tiểu học.
「Nhưng mà nha, đến lúc các Papi trưởng thành, Công nghiệp Yomizaka sẽ trở thành một tập đoàn siêu to khổng lồ đó.」
Nghe bảo sẽ có chi nhánh trên khắp thế giới, đứng đầu bảng xếp hạng những doanh nghiệp mà sinh viên đại học muốn vào làm nhất.
Tuy nhiên, dù có lớn mạnh đến đâu, trụ sở chính vẫn đặt tại thành phố Yomizaka.
「Bác giám đốc bảo là, hồi công ty còn nhỏ, năm nào cũng được các bạn học sinh tiểu học đến tham quan cổ vũ, nên bác ấy lấy đó làm động lực.」
Thế nên, để đền ơn, bác ấy quyết không dời trụ sở đi đâu cả.
「Nghe đồn là tuyển dụng cũng có “Suất ưu tiên Yomizaka” đấy. Giới tinh hoa hay lên mạng xã hội kêu gào là bất công, bảo là người xuất thân từ Yomizaka học vấn thấp mà lại được ưu ái.」
Nghe đến đó tôi nghiêng đầu thắc mắc.
「Tôi thấy dân Yomizaka ai cũng thông minh mà ta~」
「Chuẩn luôn.」
Tsukiko cũng đồng tình.
Vừa trò chuyện, chúng tôi vừa đi bộ trong khuôn viên, tiến lại gần tòa nhà. Khung cảnh chẳng khác gì so với hồi đi tham quan lúc nhỏ. Ngoài tòa nhà văn phòng thì còn có khu thực nghiệm.
「Chắc chắn bản mẫu thử nghiệm của Tachyon Drive nằm ở khu thực nghiệm rồi.」
「Nhưng mà, có vào dễ dàng được không đây.」
Tsukiko nói.
「Dù bây giờ vẫn là công ty nhỏ, nhưng nếu bảo quản thứ quan trọng như thế thì chắc chắn phải khóa nghiêm ngặt chứ nhỉ.」
「Cũng đúng——」
Tuy nhiên, khi đến trước khu thực nghiệm.
Cửa đang mở. Hơn nữa, thiết bị an ninh gắn bên cạnh cửa đã bị đập nát bươm. Thấy cảnh đó, Tsukiko——.
「Gián điệp công nghiệp!」
Nhỏ thốt lên.
「Là cái kiểu nhân viên tình báo hoặc người của công ty nước ngoài đến đánh cắp mẫu vật để trộm công nghệ mới nhất! Tôi biết tỏng!」
「Dạo này Tsukiko xem nhiều phim tài liệu quá ha.」
「Tôi vừa bình tĩnh lại vừa thông minh mà lị!」
Tsukiko ngày ngày vẫn tự mình học hỏi để trở nên thông thái hơn.
「Tachyon Drive bị gián điệp công nghiệp lấy đi sao?」
Shirase-san hỏi Mint.
「Cái đó con không biết ạ.」
Điều duy nhất được biết là có ai đó đã mang nó ra khỏi Công nghiệp Yomizaka.
「NHÓM-BẢO-VỆ-MÔI-TRƯỜNG chỉ công bố ngày tháng bị mất và tên doanh nghiệp để chứng minh cái Tachyon Drive đó là hàng thật thôi. Bác giám đốc đã phải vừa khóc vừa xin lỗi vì đã giấu nhẹm chuyện bị mất trộm.」
「Ra là vậy.」
「Nhưng mà không sao đâu ạ.」
Mint nói.
「Chỉ cần tối nay Tachyon Drive không bị mất tích là được. Như thế thì Papi sẽ không chết, bác giám đốc cũng không phải xin lỗi nữa.」
「Không thể để bác giám đốc, người hùng của địa phương bị truyền thông “tế sống” được nhỉ.」
Tôi cũng nhớ rất rõ về bác giám đốc. Hồi tham quan kiến tập, bác ấy đã giải thích rất tận tình về công ty, lại còn dốc sức trả lời từng câu hỏi của đám học sinh tiểu học. Bác ấy là một người chú rất tốt bụng.
「Với tư cách là đại diện của Yomizaka, chúng ta phải bảo vệ doanh nghiệp địa phương thôi!」
Khí thế hừng hực, cả đám cùng bước vào khu thực nghiệm. Đúng lúc đó.
「Cẩn thận!」
Tsukiko hét lên, lao tới ôm lấy Mint.
Mint bị trượt chân, suýt chút nữa là ngã ngửa ra sau.
Shirase-san bật đèn flash điện thoại soi xuống hành lang.
「Chắc là sáp đánh bóng sàn lúc dọn vệ sinh còn sót lại...」
Chỉ đúng cái chỗ Mint vừa đặt chân vào là có vệt sáng bóng của sáp.
Nhưng còn hơn cả chuyện đó——.
「Cái này...」
Không biết có phải do vẫn còn là doanh nghiệp nhỏ địa phương, giữ tác phong của mấy xưởng gia công thị trấn hay không mà hộp dụng cụ bị vứt chỏng chơ ngay đó. Đã thế, một chiếc tua vít lớn được cắm vào hộp một cách cẩu thả, mũi nhọn chĩa thẳng lên trần nhà.
Nếu Tsukiko không kịp thời ôm lấy, thì đó chính là vị trí có thể đâm thẳng vào gáy Mint.
「............Liệu có thể coi đây là ngẫu nhiên được không nhỉ.」
Shirase-san nói với vẻ mặt hơi nghiêm trọng.
「Lúc trước khi đến đây, bé Mint cũng gặp nguy hiểm rồi còn gì.」
Đúng là như vậy.
Thực ra trên đường đạp xe đến Công nghiệp Yomizaka, một chiếc ô tô đã lao vào đoàn xe đạp.
Chiếc ô tô lướt qua Mint đang đi ở cuối hàng, lao lên vỉa hè rồi đâm vào cột điện mới dừng lại.
Vì không trúng vào Mint nên được coi là tai nạn tự gây ra.
Anh tài xế có vẻ vẫn an toàn, chúng tôi lại đang vội nên không làm ầm ĩ lên, cũng không suy nghĩ quá sâu về chuyện đó.
Nhưng mà——.
「Vụ chiếc xe ô tô sượt qua lúc nãy, rồi vụ suýt ngã vào cái tua vít chĩa ra từ hộp dụng cụ bây giờ, nói sao nhỉ, tớ cảm thấy hơi sợ, kiểu như có gì đó khiến sống lưng lạnh toát ấy...」
Shirase-san nói với vẻ mặt nghiêm nghị.
「Có thể là do tớ nghĩ quá nhiều...」
「Không, anh nghĩ cảm giác của Shirase-san đúng đấy.」
Tôi đã sống cùng Mint suốt mấy ngày qua.
Và trong khoảng thời gian đó, có một chuyện tôi đã giấu kín để không làm Mint sợ hãi.
Bản thân Mint chắc cũng không nhận thức được rõ ràng đến thế. Tuy nhiên——.
「Thực ra Mint, đã suýt chết rất nhiều lần rồi.」
◇
Ban đầu, tôi không hề nhận ra.
Bởi vì nó quá ngẫu nhiên, hay nói đúng hơn là chẳng hề có chút ác ý nào của ai cả, trông cứ như một chút xui xẻo vụn vặt thôi.
Có lẽ, mọi chuyện đã bắt đầu từ sự cố hỏng hóc trong phòng tắm.
「Papi, tắm chung đi nào~!!」
Đó là đêm đầu tiên Mint đến đây. Mint bảo muốn đi tắm, nên tôi đã đi bật nước nóng.
「Lớp 5 rồi thì tự tắm một mình đi!」
Là một ông bố nhiệt huyết với giáo dục, tôi giục Mint tự vào tắm.
Mint bĩu môi, cầm khăn tắm và quần áo thay đổi đi vào phòng tắm. Chẳng bao lâu sau, tiếng hét thất thanh của Mint vang lên.
「Nóng quá~!!」
Mint đang ôm lấy chân trong phòng tắm. Nhìn kỹ thì thấy làn da trắng trẻo đã đỏ ửng lên.
Nước trong bồn nóng như nước sôi, và ngay khi Mint định bước chân vào thì con bé nhận ra điều đó.
「Làm gì có chuyện nước nóng đến mức này!?」
Tuy kinh ngạc nhưng tôi vẫn cố mở vòi hoa sen nước lạnh để làm mát chân cho Mint ngay lập tức.
Nhưng mà——.
「Nóng quá!」
Ngay cả vòi hoa sen đáng lẽ phải ra nước lạnh cũng phun ra thứ nước nóng rẫy như nước sôi.
Tôi bỏ cuộc với cái vòi sen, chạy ra tủ lạnh lấy nước uống và đá để chườm chân cho Mint. Đến khi bình tĩnh lại và tắt nguồn bình nóng lạnh thì nước sôi mới ngừng chảy ra.
Sáng hôm sau, tôi gọi thợ đến sửa bình nóng lạnh, nhưng họ bảo chẳng hỏng hóc ở đâu cả, và cũng không thể nào có chuyện nước nóng đến mức gây bỏng như thế chảy ra được.
Lúc đó, tôi vẫn chưa hề nghĩ rằng nguy hiểm đang rình rập Mint.
Lần đầu tiên tính mạng của Mint bị đe dọa một cách rõ ràng là khi chúng tôi đang đi mua sắm tại một siêu thị cũ ở địa phương.
「Con muốn ăn bánh kẹo cơ~」
Mint đang vui vẻ chọn bánh kẹo. Đúng lúc đó. Một âm thanh kẽo kẹt vang lên từ phía trên, nhìn lên thì thấy trần nhà xuất hiện vết nứt, bột vật liệu xây dựng rơi lả tả xuống.
「Mint!」
Tôi lao tới ôm chặt lấy Mint, cứ thế lăn lông lốc trên sàn.
Khoảnh khắc tiếp theo, trần nhà đã sập xuống ngay đúng vị trí Mint vừa đứng. Không phải sập một mảng nhỏ đâu, mà là cả khối bê tông dày cộp rơi xuống, lộ rõ cả sàn tầng hai.
Mặt Mint tái mét.
「Ổn rồi, không sao nữa rồi.」
Tôi xoa lưng Mint để sưởi ấm cơ thể đang lạnh toát đi vì sợ hãi của con bé.
Sau đó, khi ở nhà, chiếc đĩa thủy tinh đặt trên kệ tự nhiên rơi xuống nhắm thẳng vào Mint, hay lúc con bé suýt ngã thì đúng ngay vị trí ót lại là góc bàn cà phê, những chuyện thót tim cứ liên tục xảy ra.
Và rồi, sự việc khiến tôi nhận thức rõ ràng rằng đây không phải ngẫu nhiên, mà chắc chắn có một thế lực nào đó đang cố làm hại Mint, chính là lúc tôi để con bé ở nhà một mình.
Hôm đó là ngày nhân 5 điểm tích lũy ở hiệu thuốc.
Vì Mint đang xem tivi nên tôi đi mua đồ dùng sinh hoạt một mình. Lúc mua xong quay về phòng trọ, ổ khóa cửa dở chứng, chìa khóa cắm vào mãi không vặn được để mở ra.
「Này~, Mint ơi~, mở cửa cho bố với~」
Tôi gọi vọng vào, định nhờ Mint mở cửa từ bên trong. Nhưng không có tiếng trả lời.
Linh tính mách bảo chuyện chẳng lành, tôi dồn sức vặn mạnh ổ khóa đến mức suýt gãy cả chìa.
Khi vào được bên trong, căn phòng đã ngập khói, còn Mint đang nằm bất tỉnh trong bếp.
「Con định nấu cơm để làm Papi bất ngờ trước khi Papi về...」
Mint thều thào nói trong lúc ý thức còn lơ mơ.
Khói bốc ra từ lò nướng. Lửa từ bếp ga đã bén vào dầu mỡ bẩn trong đó. Và Mint đã hít phải chỗ khói đó.
Tôi lập tức mở cửa sổ và đưa con bé ra ngoài, nên Mint đã hồi phục nhanh chóng.
Từ chuyện nước sôi, trần nhà sập, cho đến vụ này, may mắn là chưa có chuyện gì quá nghiêm trọng xảy ra.
Nhưng mà, chỉ trong thời gian ngắn mà xảy ra chừng ấy chuyện thì nghĩ thế nào cũng thấy bất thường.
Những tai nạn xui xẻo cứ ập đến với Mint như thể đã được sắp đặt sẵn.
「Những chuyện như thế này, trước đây đã từng xảy ra chưa?」
Trong hành lang tối om của khu thực nghiệm Công nghiệp Yomizaka, Shirase-san vừa né người qua một bên tránh hộp dụng cụ vừa hỏi.
「Dạ không, chưa bao giờ bị như thế cả...」
Mint lắc đầu.
Nhận thức được có điều gì đó đang xảy ra với bản thân, Mint rõ ràng đang rất hoang mang.
「Vậy là chỉ bị từ sau khi du hành thời gian thôi nhỉ.」
「Vâng...」
「Trước giờ em có bao giờ du hành thời gian lâu thế này chưa?」
「Đây là lần đầu tiên ạ. Tại ít khi có vụ nổ lớn lắm. Bình thường con quay lại ngay lập tức à...」
Shirase-san làm vẻ mặt suy tư một chút rồi nói.
「Mint-chan có bảo là năng lực không có tác dụng phụ, cơ mà——」
Giống như việc Tsukiko bị kích thích ham muốn sau khi dùng năng lực phóng lửa, hay Yukimi chỉ có thể ngủ trong tủ quần áo, năng lực phải trả giá luôn đi kèm với tác dụng phụ nào đó.
Mint bảo đây là năng lực bẩm sinh nên không có tác dụng phụ. Nhưng mà——.
「Chẳng lẽ, đây chính là tác dụng phụ của năng lực bé Mint sao?」
◇
Chúng tôi mò mẫm bước đi trong hành lang tối đen như mực của khu thực nghiệm, chỉ dựa vào chút ánh sáng leo lét từ màn hình điện thoại.
Quả không hổ danh là nơi đang thực hiện thí nghiệm về loại hạt mới, từ tầng hai trở đi, an ninh nghiêm ngặt đến mức trông cứ như khung cảnh của tương lai gần vậy.
Hành lang bóng loáng, cứ đi được một đoạn ngắn là lại đụng phải một cánh cửa kim loại dày cộp.
Bình thường thì chắc là phải quét võng mạc hay nhận diện giọng nói gì đó mới qua được.
Nhưng hiện tại, những cánh cửa đó đang bị bỏ mặc trong tình trạng hé mở toang hoác.
Trên mấy thiết bị an ninh gắn trên tường, những dòng chữ đỏ báo lỗi đang nhấp nháy liên hồi.
Là tác phẩm của kẻ nào đó đã đột nhập vào khu thực nghiệm trước cả chúng tôi.
Khả năng cao chính là tên thủ phạm sẽ đánh cắp Tachyon Drive trong đêm nay.
「Nếu là trong game thì cái không khí này y như sắp có đám zombie lao ra tấn công ấy nhỉ~」
Tsukiko đi trước dẫn đường.
Còn Mint thì đang bước đi trong tư thế được Shirase-san ôm chặt từ phía sau.
Hỏi tại sao lại có cái tư thế đó thì là vì——.
◇
Tại tầng một của khu thực nghiệm, câu chuyện chuyển sang việc du hành thời gian của Mint có thể có tác dụng phụ.
Nào là xe lao vào, nào là trần nhà sập xuống.
Shirase-san dự đoán rằng những 『vận xui chí mạng』 ập đến đó chính là tác dụng phụ, và bản thân tôi cũng cảm nhận y như vậy.
Cảm giác tác dụng phụ này quá lớn, nhưng nếu nghĩ đó là cái giá phải trả cho năng lực phi thường như du hành thời gian, thì có vẻ cũng cân xứng.
Bởi vì tác dụng phụ mà có thể sẽ chết bất đắc kỳ tử.
Khi nhận thức được khả năng đó, Mint ỉu xìu thấy rõ.
Bình thường con bé rất năng động, giờ lại im thin thít.
Thế nên, tôi nói:
「Hay là đừng làm gì nguy hiểm cho đến khi biết rõ nội dung tác dụng phụ của Mint được không?」
Đối thủ là vận xui thì dù có đề phòng cũng chẳng biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Chỉ có thể khoanh vùng rủi ro thôi.
Nếu ở yên trong nhà và tôi trông chừng Mint cẩn thận, chắc chắn sẽ phòng tránh được nhiều thứ.
「Hôm nay cứ rút lui đã——」
Nhưng tôi vừa định nói thì Mint ngắt lời.
「K-Không được đâu.」
Mint vừa nói vừa nắm chặt gấu áo mình.
「Nếu bỏ chạy lúc này thì sẽ không biết Tachyon Drive đi đâu mất.」
Nếu đúng theo lịch sử, đêm nay Tachyon Drive sẽ biến mất khỏi tay Công nghiệp Yomizaka.
Lần tiếp theo Tachyon Drive xuất hiện trên sân khấu lịch sử là ở dòng thời gian tương lai của Mint, tức là lúc rơi vào tay tổ chức môi trường.
Tức là——.
「Nếu bỏ lỡ đêm nay, chúng ta sẽ không tìm thấy Tachyon Drive cho đến lúc nó BÙNG NỔ.」
Hơn nữa, Mint nói tiếp.
「Chúng ta phải đoạt được Tachyon Drive.」
「Vậy sao?」
「Vâng. Con sẽ cho nó nổ.」
「Hả~!!」
Nghe thật khó hiểu, nhưng Mint đã có kế hoạch chắc chắn.
「Nếu cho nổ bây giờ thì vụ nổ tương lai tuyệt đối sẽ không xảy ra. Như thế Papi sẽ được cứu. Nên con sẽ cho nổ ở nơi không người. Nhờ vụ nổ đó, con sẽ quay về tương lai.」
Mint lúc nào cũng vui vẻ, tưng tửng, đúng chất con gái tôi.
Nhưng có vẻ con bé du hành thời gian đến dòng thời gian này với ý chí kiên cường và nhận thức rõ việc cần làm hơn tôi tưởng tượng.
「Nhưng mà, với tư cách là Papi thì bố muốn ưu tiên sự an toàn của con gái lên hàng đầu...」
「Không, con sẽ làm ngay đêm nay. Con đến đây vì việc đó mà.」
Tay Mint hơi run. Quả nhiên là con bé sợ tác dụng phụ. Đương nhiên rồi. Tác dụng phụ của Mint quá trực tiếp và quá chí mạng. Nhưng mà——.
「Papi có cấm cũng vô ích thôi. Con sẽ làm.」
Lần đầu tiên tôi thấy thái độ cứng đầu này của Mint.
Đúng lúc tôi đang phân vân không biết làm sao thì Shirase-san lên tiếng.
「Chị ấy à, số chị đỏ lắm đấy nhé.」
Nói rồi, chị ấy ôm lấy Mint từ phía sau.
「Nếu tai nạn xui xẻo ập đến, thì ở cạnh người may mắn sẽ ổn thôi phải không? Thực tế là có Natsume-kun ở bên cạnh nên đến giờ vẫn bình an vô sự đó thôi.」
「Đ-Đúng rồi ha!」
Mint lấy lại tinh thần.
「Với lại, chồng tương lai mà chết thì chị cũng rắc rối to. Chị không muốn làm góa phụ đâu.」
Shirase-san nói tỉnh bơ.
Tsukiko đứng cách đó một chút, mắt mở trừng trừng.
◇
Sau màn đối đáp đó, chúng tôi tiếp tục tiến sâu hơn vào bên trong, lên cao hơn trong khu thực nghiệm.
「Mint-chan, ổn không?」
Ở phía sau, Shirase-san vừa ôm Mint vừa nói.
「Nếu sợ thì cứ gọi chị là Mamy cũng được nhé.」
Thế là Tsukiko đang đi trước quay lại.
「Sh-Shirase-san! Không được đâu!!」
Tsukiko nói với Shirase-san.
「Nếu con gái là bé Mint thì hạnh phúc thật đấy, nhưng làm vợ Natsume thì tuyệt đối nguy hiểm, cậu bị lừa rồi! Ừ, bỏ Natsume đi thì hơn. Tôi biết rõ mà.」
「Thế hả~」
「Thế đấy! Natsume mà kết hôn chắc chắn sẽ là kiểu chồng gia trưởng, bắt vợ đi sau ba bước cho xem...」
「Ra vậy. Tsukiko-chan thích kiểu đó ha.」
「K-Không phải!」
「Chị thì không ngại đâu, kiểu chồng gia trưởng ấy.」
Shirase-san vẫn dư dả, điềm nhiên.
Tsukiko thì làm mặt sốc như trời trồng.
Và đúng lúc hai người đang nói chuyện.
Từ tầng trên vọng lại tiếng nổ nhỏ.
Chúng tôi nhìn nhau rồi chạy vụt đi. Lao lên cầu thang, lên tầng 4 cao nhất. Rồi đến căn phòng trong cùng. Ở đó có cánh cửa kim loại dày nhất từ nãy đến giờ. Phần khóa cửa đã bị phá. Cháy đen thế kia, chắc chắn là dùng thuốc nổ phá rồi.
Tsukiko nắm chặt nắm đấm.
Trong phòng này là tên tội phạm lấy cắp Tachyon Drive.
Tôi thủ thế cây gậy bóng chày, cùng Tsukiko đứng chắn trước mọi người rồi bước vào phòng.
Và rồi──.
Ở giữa phòng, hắn ta đang ở đó.
Két sắt mở toang, hắn đặt khối pha lê hình trụ chắc là vừa lấy từ đó ra lên bàn, ghé sát mặt vào ngắm nghía.
Tôi biết khối pha lê đó.
Giống hệt cái trong ảnh dán làm tư liệu trong vở ô ly của Mint──.
Là Tachyon Drive.
Và kẻ đang ghé mặt quan sát Tachyon Drive kia chính là nhân vật chủ chốt đã chôn vùi Tachyon Drive trong bóng tối suốt hơn mười năm, là khởi nguồn dẫn đến vụ nổ của Tachyon Drive sau này.
Chắc chắn danh tính của hắn đã được dự đoán nhiều lần trên các phim tài liệu.
Cuối cùng cũng chạm mặt nhân vật chủ chốt đầy bí ẩn đó.
Vì ở tương lai danh tính vẫn là ẩn số nên nghe Mint kể cũng chẳng biết gì.
Là kẻ ác, là ông chú, hay là phụ nữ──.
Cuối cùng, ánh trăng chiếu qua cửa sổ rọi sáng khuôn mặt hắn.
「Hả?」
Tsukiko bên cạnh thốt lên đầy bối rối.
Cả tôi cũng phải nghiêng đầu khó hiểu.
Vì lẽ ra, đây phải là khoảnh khắc căng thẳng tột độ. Nhưng mà──.
Hắn mặc đồ bó đen toàn thân, đầu đội mũ trùm hình con thỏ hồng đang cười toe toét.
Là Pink Rabbit.
◇
Pink Rabbit.
Nhân vật đình đám của Mellow World, một công ty chuyên về các sản phẩm nhân vật hoạt hình ngộ nghĩnh.
Một chú thỏ hồng với những đường chỉ khâu trên mặt.
Với thiết kế dễ thương, nó rất được lòng các bé gái.
Thế nhưng, khác với bản gốc là nhân vật chibi 2 đầu thân ngộ nghĩnh, thứ xuất hiện trước mặt chúng tôi lúc này tuy đầu đội mũ trùm Pink Rabbit, nhưng thân hình lại là chuẩn 7 đầu thân. Đã thế, những đường nét cơ bắp hằn lên sau bộ đồ bó đen sì kia rõ ràng là của đàn ông.
「Hả, cái gì cớơơ~!?」
Cảnh tượng quá đỗi kỳ quái khiến Tsukiko bối rối, mắt bắt đầu xoay vòng vòng.
Tôi cũng cảm thấy cạn lời, nhưng tên Pink Rabbit 7 đầu thân kỳ quái kia đã xoạch một cái, vung cây dùi cui đặc chủng lao vào tấn công chúng tôi.
Tsukiko vừa né đòn vừa kêu lên.
「L-Làm sao bây giờ~」
Bình thường thì nhỏ đã cho một cú ra trò rồi, nhưng hôm nay lại chỉ toàn phòng thủ, cứ né tránh mãi mà không chịu phản công. Nhỏ không dùng đến lưỡi dao lửa chém đôi tòa nhà, cũng không dùng năng lực phóng lửa tốc độ cao.
「Tsukiko, bộ cậu thấy không khỏe trong người à?」
Tôi vừa tránh né những đòn tấn công bằng dùi cui của tên Pink Rabbit vừa hỏi, nhưng Tsukiko lắc đầu quầy quậy.
「Không phải đâu. Pink Rabbit là nhân vật được trẻ con yêu thích mà?」
「Dạo gần đây người lớn cũng sưu tầm đồ lưu niệm đầy ra đấy.」
「Tôi cứ băn khoăn là đấm bay một nhân vật nổi tiếng như thế thì có ổn không...」
Ổn mà! Tôi hét lên.
「Cái lúc mà nó mặc bộ đồ bó đen sì toàn thân thế kia là hết dễ thương rồi! Là hàng fake rồi! Fan chân chính chắc chắn cũng muốn đấm cho nó một trận ấy chứ!」
「Ra, ra là vậy. Đúng rồi ha, đã không dễ thương thì cứ tẩn cho ra bã thôi nhỉ!」
Tuy lý luận có hơi bạo lực, nhưng dù sao thì Tsukiko cũng đã có hứng chiến đấu.
「Kẻ đeo mặt nạ tổng thống thì không phải là tổng thống thật!」
Vừa nói dứt câu, ngọn lửa bùng lên trên nắm đấm của nhỏ. Và rồi──.
「Fire Punch!」
Cú đấm lửa giáng thẳng vào mặt con thỏ hồng.
Tên Pink Rabbit lăn lông lốc trên sàn, người bốc khói đen sì.
「Gián điệp công nghiệp là cái thể loại này á?」
Tsukiko nghiêng đầu thắc mắc. Nhưng dù sao thì, mọi chuyện coi như đã xong xuôi. Vừa mới nghĩ vậy thì Shirase-san hét lên.
「Natsume-kun!」
Nhìn lại thì thấy, thêm rất nhiều kẻ mặc đồ bó đen toàn thân, đầu đội mũ trùm thỏ hồng y hệt tên kia đang tràn vào phòng. Một tập đoàn Pink Rabbit. Tên nào tên nấy cũng lăm lăm dùi cui đặc chủng trên tay.
「Cái quái gì thế nàayyy~!?」
Mắt Tsukiko lại bắt đầu quay cuồng.
Tôi cũng chẳng biết tình huống này là nguy hiểm hay là hài hước nữa. Nhưng có vẻ đám Pink Rabbit đồ bó đen kia quyết tâm đoạt lấy Tachyon Drive bằng mọi giá. Một con thỏ vung dùi cui lên nhắm vào Mint, người đang định với tay lấy Tachyon Drive trên bàn.
「Đừng có đụng vào con gái tao!」
Tôi vung gậy bóng chày đánh bay con Pink Rabbit đó.
Từ đó trở đi là một cuộc hỗn chiến. Đối đầu với tập đoàn đồ bó đen cầm dùi cui, tôi dùng gậy bóng chày, Shirase-san dùng gậy golf, còn Tsukiko dùng nắm đấm lửa để đáp trả.
「Papi!」
Mint hét lên.
Nhìn sang thì thấy một con thỏ đã chộp được Tachyon Drive.
Và con thỏ đó đang định tẩu thoát khỏi phòng.
「Đứng lại~!!」
Tôi lao tới tắc bóng vào chân con thỏ. Nhưng trong khi ngã xuống, con thỏ đó lại chuyền Tachyon Drive cho một con thỏ khác. Shirase-san dùng gậy golf quật vào mông con thỏ vừa nhận được, nhưng nó lại chuyền tiếp cho một con thỏ khác nữa.
「Bóng bầu dục thỏ à?」
Cứ thế, một con thỏ thoát được khỏi vòng vây và bắt đầu bỏ chạy.
Chúng tôi cũng co giò đuổi theo. Lần này là chạy xuống cầu thang của khu thực nghiệm.
Vọt ra khỏi khu thực nghiệm, con thỏ lao thẳng ra ngoài khuôn viên. Dáng chạy đẹp một cách thừa thãi và tốc độ thì nhanh kinh khủng. Nhưng Tsukiko chạy cũng nhanh không kém, ngay lúc sắp đuổi kịp nó ở gần cổng ra vào thì──.
「Hai người chờ đã!」
Từ bên trong tòa nhà vọng ra tiếng hét thất thanh của Shirase-san.
「Bé Mint gặp chuyện rồi!」
Cảm thấy chuyện chẳng lành, tôi và Tsukiko nhìn nhau.
「L-Làm sao bây giờ.」
Tsukiko bối rối.
「Ưm...」
Tôi suy nghĩ trong tích tắc rồi nói.
「Tsukiko lo vụ Tachyon Drive đi!」
「H-Hiểu rồi.」
Quả nhiên tôi vẫn lo cho con gái hơn. Quay lại bên trong tòa nhà, tôi thấy cánh cửa trượt kim loại, vốn đã bị phá hỏng hệ thống an ninh, đang kẹp chặt lấy người Mint.
Cánh cửa trượt không dừng lại mà cứ thế nghiến chặt, ép dần vào người Mint. Shirase-san đang cố chèn cây gậy golf vào để ngăn nó lại.
Mint nhăn nhó vì đau đớn.
「Để đó cho Papi!」
Tôi cũng giống Shirase-san, chèn cây gậy bóng chày vào khe cửa, cố gắng nới rộng khoảng cách dù chỉ một chút.
Nhưng cánh cửa trượt cứ như phát điên, ép mạnh vào với một lực kinh hoàng.
Gương mặt Mint méo xệch đi vì đau đớn.
「Mint!」
Tôi dốc toàn lực định cạy cửa ra nhưng không ăn thua, khe hở cứ ngày càng hẹp lại. Nhưng đúng lúc đó.
「Để tôi!」
Là Tsukiko. Nhỏ đã quay lại. Ngọn lửa bùng lên trên nắm đấm, nhỏ tung cú đấm như trời giáng, dùng năng lực phóng lửa thổi bay cánh cửa tan tành.
Mint ho sặc sụa rồi ngã xuống sàn. Tôi vội đỡ lấy con bé.
「Con có sao không?」
「Dạ... nhưng mà Tachyon Drive...」
「Tôi sẽ đi lấy lại ngay đây.」
Nói rồi, Tsukiko lại lao vụt ra ngoài tòa nhà. Có vẻ như nhỏ cũng lo lắng cho Mint nên đã ưu tiên quay lại đây trước.
Tôi cũng đuổi theo sau Tsukiko.
Khi ra đến bên ngoài khu thực nghiệm và đuổi kịp Tsukiko.
Một chiếc xe tải hạng nhẹ đang đậu trên đường, thùng xe chở đầy một đám Pink Rabbit. Có cả con thỏ đang cầm Tachyon Drive.
Chiếc xe nổ máy và bắt đầu lăn bánh.
「Đứng lại~!!」
Tsukiko định chạy bộ đuổi theo chiếc xe tải.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, một tiếng Rầm chói tai vang lên như tiếng kim loại bị nghiền nát.
Một chiếc xe ben chạy trên đường lớn đã tông bay chiếc xe tải hạng nhẹ. Chiếc xe tải chở đầy thỏ quay mòng mòng như trong phim hành động rồi văng ra xa.
「Hả, cái quái gì thếtế~!?」
Diễn biến khó hiểu khiến Tsukiko thốt lên một âm thanh kỳ quặc.
「Chuyện quái gì đang xảy ra vậy~!?」
Trong lúc chúng tôi còn đang ngơ ngác, cái Tachyon Drive mà con thỏ cầm trên tay đã bị hất tung lên không trung.
Và rồi Tachyon Drive rơi tõm vào thùng xe ben đang chở đầy đất cát.
Chiếc xe ben cứ thế chạy mất hút, để lại hiện trường chỉ còn đám người đội mũ trùm thỏ và chiếc xe tải hạng nhẹ nát bươm.
「Cái gì thế này?」
Tsukiko buông thõng vai, chán nản.
Tôi cũng chẳng biết phản ứng thế nào cho phải. Có lẽ đây chính là cái gọi là kỳ quặc.
Nhưng mà──.
Đêm nay, Tachyon Drive đã bị mất tích đúng như lịch sử, không còn nghi ngờ gì nữa.
◇
Trước khuôn viên Công nghiệp Yomizaka, Mint đứng chết lặng.
「L-Làm sao bây giờ... cứ thế này thì ở tương lai Papi sẽ...」
Việc bảo vệ Tachyon Drive là mục đích của chuyến du hành thời gian này. Nhiệm vụ thất bại khiến Mint ủ rũ với vẻ mặt mà tôi chưa từng thấy bao giờ. Nhưng mà——.
Tsukiko lại rất lạc quan.
「Không sao đâu mà.」
Nhỏ vừa nói vừa vỗ vỗ đầu Mint.
「Bởi vì ở tương lai, đâu có ai biết Tachyon Drive bị mất cho đến khi vụ nổ xảy ra đúng không? Nhưng chúng ta thì biết rồi. Hoàn toàn có thể tìm ra được.」
Đúng là như vậy.
Ở dòng thời gian của Mint, Công nghiệp Yomizaka tuy nhận ra bị mất trộm nhưng không công bố ra ngoài mà giấu nhẹm đi. Vì thế, chẳng có ai đi tìm Tachyon Drive cả.
Nhưng ở dòng thời gian này, nhờ có Mint đến mà chúng tôi đã biết chuyện.
Có người đi tìm và không có người đi tìm, kết quả chắc chắn sẽ khác nhau.
「Vẫn còn cơ hội mà.」
Tôi cũng lên tiếng động viên Mint đang ủ rũ.
「Chỉ cần tìm ra chiếc xe ben đó là xong.」
Tôi đã kịp dùng điện thoại chụp lại biển số của chiếc xe ben chạy mất hút kia. Người quen của chúng tôi có cả cảnh sát hình sự, nhờ họ điều tra là ra ngay.
Với suy nghĩ đó, chúng tôi quyết định tạm thời về nhà nghỉ ngơi cho đến khi liên lạc được với phía cảnh sát.
Đó là chuyện trên đường đạp xe về phòng trọ.
Thấy Mint đạp xe mà cứ im thin thít, tôi bèn bắt chuyện.
「Đừng có ủ rũ quá thế chứ~」
Nhưng điều Mint đang suy nghĩ lại không phải chuyện đó.
「Con thấy có gì đó lạ lắm.」
Hình như con bé cảm thấy có điều gì bất thường.
「Từ lúc du hành thời gian đến đây, con đã thấy có gì đó sai sai rồi. Cả lúc nhìn thấy cái tập đoàn Pink Rabbit kia nữa, cứ thấy sao sao ấy, ưm...」
Chân tướng của cảm giác sai sai đó chỉ được làm rõ sau khi chúng tôi đã về đến phòng trọ.
「Mừng mọi người về nhà~」
Yukimi và Kazamachi đang ở đó.
Hai đứa đi chơi với nhau, sau đó bảo là sẽ ngủ lại nhà bạn rồi tót sang đây.
Tiện thể nói luôn, tôi đã đưa chìa khóa dự phòng cho hai đứa nó. Vì tụi nó hay ghé chơi bất thình lình trên đường đi học về, nên tôi nghĩ nếu tôi không có nhà thì tụi nhỏ sẽ gặp rắc rối.
「Mà hai đứa dùng phòng anh tự nhiên quá ha.」
Yukimi và Kazamachi đã thay đồ ngủ và đang thư giãn thoải mái.
Trên bàn có đặt vài món đồ chơi gắp được từ máy gắp thú. Chắc là hai đứa rủ nhau đi trung tâm trò chơi về.
「Cái này là phần của Mint-chan.」
Kazamachi chìa ra một chiếc móc khóa thú bông đưa cho Mint.
Là bé gấu trúc Chocomin-chan, nhân vật được in trên thiết kế áo hoodie của Mint.
Gọi tắt là Chocomin-chan, cũng giống như thỏ hồng Pink Rabbit, đây là nhân vật nổi tiếng của thương hiệu Mellow World.
Nhân vật này có thế giới quan còn mềm mại, mộng mơ hơn cả Pink Rabbit, được thiết lập là một cô bé gấu trúc màu sô-cô-la bạc hà, cực kỳ yêu thích vị sô-cô-la bạc hà và những trò nghịch ngợm.
「Mint-chan thích Chocomin-chan đúng không?」
「Ưm, cảm ơn chị~!!」
「Phải giữ gìn cẩn thận đấy nhé, con gái.」
Kazamachi xoa đầu Mint với vẻ mặt đầy mãn nguyện.
Chính vào lúc đó.
「A~!!」
Mint nhìn chằm chằm vào Chocomin-chan và thốt lên.
「Con biết tại sao lại thấy lạ rồi!」
Cảm giác sai sai mà Mint nhắc tới kể từ khi du hành thời gian đến thời đại này.
Đó chính là——.
「Mellow World!」
Thương hiệu nhân vật đang nổi đình nổi đám nhất hiện nay, nơi phát triển những nhân vật ngộ nghĩnh như Pink Rabbit hay Chocomin-chan.
Mint bảo sự tồn tại của nó là bất thường.
Lý do là——.
「Mellow World là nhân vật của thời đại con mà! Phải đến lúc con học tiểu học nó mới xuất hiện lần đầu cơ!」
Mint khẳng định rằng cả Pink Rabbit lẫn Chocomin-chan đều là những nhân vật phải hơn mười năm nữa mới ra mắt.
「Nghĩa là nhân vật của Mellow World, lẽ ra chưa được phép tồn tại vào lúc này á!?」
Tôi hỏi lại, Mint gật đầu 「Ưm」.
Nhân vật của tương lai, không biết từ lúc nào lại đang tồn tại ở quá khứ, nơi lẽ ra chúng chưa hề xuất hiện.
Chuyện đó cũng giống như ở thời đại chưa có ô tô mà ô tô đã được phát minh và chạy đầy đường vậy.
Nguyên nhân có thể dẫn đến hiện tượng này chỉ có thể là——.
「Chắc chắn là có đấy...」
Mint nói.
「Ngoài chúng ta ra, còn có người đang viết lại quá khứ!」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
