Chương 03: Ý chí hướng về tương lai
「Vậy là vụ cùng cậu Natsume ngắm sao chổi đêm Giáng sinh đành phải gác lại rồi nhỉ.」
Chị Shirase trong bộ đồ thỏ lên tiếng.
「Trước mắt chúng ta phải ưu tiên bảo vệ bé Mint và tương lai của Nhật Bản đã.」
Vào đêm Giáng sinh, sao chổi Yamada - hiện tượng thiên văn vài chục nghìn năm mới có một lần - sẽ tiếp cận gần nhất với bầu trời Nhật Bản.
Chị Shirase từng bảo rằng chị ấy muốn cùng tôi ngắm nó như một món quà Giáng sinh.
「Natsume... cậu định làm chuyện đó với chị Shirase sao...」
Thỏ Tsukiko bĩu môi hờn dỗi. Rồi cô nàng quét mắt nhìn chị Shirase từ đầu đến chân, mặt đỏ bừng lên:
「C-Cả chị Shirase nữa, tuyệt đối không được đâu nhé! Đêm Giáng sinh mà làm chuyện đó với Natsume thì thế nào cũng bị giở trò biến thái cho xem!」
「Chị thì cũng không ngại lắm đâu.」
「K-Không ngại á!」
Mặt Tsukiko đỏ lựng như gấc chín.
「Tsukiko mà cứ không chịu thành thật là sẽ thế này đấy.」
Nói rồi, thỏ Shirase vòng tay ôm lấy thỏ Tsukiko từ phía sau và bắt đầu sờ soạng.
「Á... không được... dừng... á...」
「Vừa nãy, em lỡ dùng chút năng lực phun lửa rồi đúng không?」
「Đùi em... sờ kiểu đó thì...」
「Tiện tay sờ luôn cả cái đuôi dễ thương này nữa nào~」
「Oái, á~!!」
Cái đuôi trên bộ đồ thỏ làm quái gì có dây thần kinh đâu mà cảm với chả giác chứ – tôi thầm nghĩ rồi nhắc nhở:
「Quậy vừa thôi, kẻo rớt xuống đường bây giờ.」
Đúng vậy, chúng tôi đang ngồi trên thùng xe của một chiếc xe tải nhỏ (kei-truck).
Chính là chiếc xe tải đã chở cả quân đoàn thỏ trước tòa nhà thực nghiệm của trường Công nghiệp Yomisaka. Phó giám đốc Ito ngồi ghế lái, Giám đốc Mello ngồi ghế phụ, còn tôi và đám thỏ nhồi nhét chật ních trên thùng xe phía sau.
Mục tiêu của chiếc xe này, tất nhiên rồi, là Hokkaido.
Vào đêm Giáng sinh ba ngày sau, tại một ngôi làng hoang vắng chìm trong bão tuyết và lở tuyết, chúng tôi sẽ kích nổ động cơ Tachyon Drive mà không để thế giới hay biết. Đó chính là mục tiêu của 『Chiến dịch Fubuki』.
「Nếu thế giới biết về vụ nổ, thì dù nó xảy ra ở thời điểm nào đi chăng nữa, phong trào phản đối Tachyon cũng sẽ nổ ra. Kết cục là Nhật Bản sẽ bị thế giới bỏ lại phía sau và lụi tàn.」
Trong phòng họp, Giám đốc Mello đã giải thích như vậy.
「Đó là kết quả đã được người tương lai kiểm chứng thông qua việc quan sát hành động của bé Mint.」
Mint từ rất nhiều dòng thời gian khác nhau đã du hành về quá khứ để cứu tôi, và ở dòng thời gian nào con bé cũng cho nổ tung động cơ Tachyon Drive.
Tuy nhiên, làm vậy thì dù tôi có sống sót, sự thật về việc "xảy ra tai nạn do hạt Tachyon" vẫn bị phơi bày. Kết quả không đổi: người dân Nhật Bản tẩy chay hạt Tachyon, đất nước bị cô lập và suy thoái.
「Nghe được điều đó, bé Mint đã tìm cách cứu Bố mình mà không cần gây ra vụ nổ. Mint là một cô bé dịu dàng, con bé không chấp nhận việc chỉ bảo vệ mỗi Bố mình mà mặc kệ những người ở tương lai phải chịu bất hạnh.」
Vì lẽ đó, dường như lại có thêm nhiều Mint từ các dòng thời gian khác nhau tiếp tục quay về quá khứ.
Cách mà những Mint này chọn là giấu hoặc chôn động cơ đi.
Tóm lại, chỉ cần ngăn không cho nó rơi vào tay bọn khủng bố môi trường thì tôi sẽ không chết, và tai nạn Tachyon cũng sẽ không xảy ra. Còn vụ nổ cần thiết để quay về tương lai thì có thể dùng năng lực của Tsukiko hoặc cách nào đó khác để thay thế.
「Nhưng mà nhé, ngay cả lúc đó, lực sửa đổi của lịch sử cũng ngáng đường.」
Chôn sâu xuống lòng đất ư? Chẳng biết từ lúc nào lại bị đào lên và lọt vào tay khủng bố.
Vứt xuống biển ư? Chẳng biết thế nào lại trôi dạt vào bờ và bị bọn chúng nhặt được.
Tôi giữ khư khư bên mình ư? Kiểu gì cũng sẽ bị thất lạc trong lúc chuyển nhà.
「『Cú va chạm Yomisaka』 giống như trái bi cuối cùng trên bàn bida vậy. Khó nhằn lắm.」
Để giải quyết vấn đề đó, người tương lai đã gửi thông tin cho Giám đốc Mello qua đường truyền tin Tachyon.
Giám đốc Mello đã "nhập khẩu" các nhân vật của Mellow World từ tương lai về hiện tại, thậm chí xây dựng cả Mellow Land để tạo nền móng làm lay chuyển tương lai.
Và rồi, kế hoạch được ấp ủ bấy lâu nay chính là Chiến dịch Fubuki.
Tuyệt đối không để thế giới biết về vụ nổ. Bắt buộc phải làm động cơ Tachyon Drive biến mất hoàn toàn.
Đó là chiến dịch nhằm thỏa mãn cả hai điều kiện trên.
「Giả sử...」
Sau khi Giám đốc Mello giải thích xong, Tsukiko đã lên tiếng hỏi trong phòng họp.
「Giả sử chúng ta thành công, thì làm sao biết được tương lai đã thay đổi theo hướng tốt đẹp hay chưa?」
Quả thực là vậy. Chúng tôi không thể biết ngay lập tức liệu hành động của mình có thay đổi được tương lai hay không. Nếu tương lai thực sự chuyển biến tốt, hành động của những người đang nỗ lực thay đổi quá khứ cũng sẽ thay đổi theo, và có khi đường truyền tin từ họ sẽ biến mất.
Nhưng về điểm này, Giám đốc Mello cũng đã tính toán kỹ lưỡng.
「Yên tâm đi. Mellow World giờ đã là một công ty đủ lớn mạnh rồi. Nó sẽ tiếp tục tồn tại và lưu truyền câu chuyện về những gì chúng ta đã làm cho đến tận tương lai.」
"Tương lai" ở đây nghĩa là cho đến khi công nghệ giao tiếp Tachyon được phát minh.
Nói cách khác, ở một tương lai xa xôi, sau khi công nghệ giao tiếp Tachyon ra đời...
「Chúng ta chỉ cần nhờ nhân viên của Mellow World ở thời đại đó gửi về một tin nhắn rằng: Tương lai của Nhật Bản đang rất tươi sáng.」
◇
Chiếc xe tải chở đầy thỏ rung lắc dữ dội trên đường.
Chúng tôi di chuyển giữa đêm khuya.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến Giáng sinh, bão tuyết và lở tuyết cũng được dự báo sẽ xảy ra vào đêm khuya, tính ra chỉ còn khoảng 72 tiếng nữa.
Kế hoạch di chuyển cơ bản là đi đường bộ. Lý do là vì nếu đi máy bay hay tàu thuyền, một khi cái thế lực đen đủi kia tác động thì coi như hết đường cứu vãn.
Tuy chở nhiều người thế này thì chắc sẽ không gặp tai nạn chết người ngay tắp lự, nhưng nếu bị hạ cánh xuống một nơi xa lạ hay trôi dạt ra đảo hoang nào đó thì sẽ không kịp thời gian xảy ra bão tuyết.
Vì vậy, chúng tôi đi bằng xe tải nhỏ, và chỉ đi phà khi qua eo biển Tsugaru. Kịch bản là như thế.
「Buồn ngủ thì cứ ngủ đi nhé.」
Thỏ Tsukiko vừa nói vừa ôm bé Yukimi vào lòng khi ngồi trên thùng xe.
Yukimi cuộn tròn trong vòng tay Tsukiko, vẻ mặt ngái ngủ.
Nhìn sang bên cạnh, Kazamachi cũng đang nép sát vào chị Shirase, mắt nhắm nghiền.
「Người bé Suzu khi ngủ nhiệt độ tăng lên hay sao ấy. Ấm cực.」
Ban đầu chúng tôi không định mang hai đứa nhỏ theo. Nhưng hễ định để lại là bọn nhóc lại lăn ra ăn vạ, la hét ầm ĩ phản đối. Tuy nhỏ người nhưng xem ra sứ mệnh giải cứu Mint trong lòng hai đứa là rất lớn. Cả hai đều thuộc hệ cứng đầu, nên rốt cuộc chúng tôi đành chịu thua.
Việc liên lạc với phụ huynh đã có Giám đốc Mello lo liệu.
Chỉ cần Giám đốc Mello bảo là dẫn đi "tour tri ân người hâm mộ" là phụ huynh gật đầu cái rụp.
「Mint không buồn ngủ sao?」
Tôi vừa bế Mint vừa hỏi.
「Con không sao đâu ạ. Con giống Bố mà, thích thức khuya lắm.」
「Phải ngủ sớm dậy sớm thì mới mau lớn được chứ.」
「Bố lại bắt đầu ra dáng ông bố rồi đấy.」
「Đi học có đầy đủ không đấy?」
「Có ạ. Thành tích cũng tàm tạm, nên lúc nào Bố cũng khen con hết á.」
「Còn câu lạc bộ?」
「Con chơi bóng rổ mini. Con ghi được nhiều điểm lắm đó nha!」
「Giỏi lắm.」
Tôi xoa đầu Mint. Nét mặt con bé vẫn còn rất non nớt, đôi má trắng hồng phúng phính, trông y hệt một cô bé tiểu học bình thường thích ăn kẹo và mê mấy món đồ nhân vật hoạt hình.
Vậy mà, để cứu mạng cha mình và cứu lấy tương lai của Nhật Bản, các phiên bản Mint từ nhiều dòng thời gian khác nhau vẫn đang nỗ lực không ngừng nghỉ.
「Mint giỏi thật đấy, du hành thời gian bao nhiêu lần như vậy cơ mà.」
「Nhưng con đâu có nhớ gì đâu~」
Thấy Mint ôm chặt lấy mình như chú gấu túi Koala, tôi cũng siết chặt vòng tay ôm lại con bé.
Tôi chợt nhớ lại những lời Giám đốc Mello đã nói.
Trước khi Chiến dịch Fubuki bắt đầu, lúc rời khỏi phòng họp, ông ấy đã lén nói riêng với tôi.
『Bé Mint sắp đến giới hạn rồi.』
Mỗi lần lặp lại việc du hành thời gian, lực sửa đổi của lịch sử lại càng mạnh lên. Nói cách khác, nó gần như cùng bản chất với đặc tính của hội chứng "Trauma Savant" (Thiên tài chấn thương), nơi tác dụng phụ ngày càng dữ dội và hủy hoại người sở hữu năng lực.
『Quy luật vũ trụ theo mô hình Bida đang cố gắng loại bỏ bé Mint như một nhân tố bất thường, nên lực phản kháng ngày càng gia tăng.』
Nghe đâu Mint đầu tiên chỉ bị vấp ngã hay bị chó sủa inh ỏi thôi.
Nhưng sau nhiều lần du hành, mọi thứ trở nên chí mạng hơn, như xe lao vào người, hay bát đĩa rơi từ trên kệ xuống.
Và lần này, là cả một tên sát nhân tìm đến.
『Chắc bé Mint cũng nhận ra điều đó. Từ lúc đến dòng thời gian này, con bé có du hành về quá khứ lần nào không?』
『Có một lần...』
Để chứng minh khả năng du hành thời gian cho tôi thấy, con bé đã lợi dụng vụ nổ ở chung cư. Nhưng ngoài lần đó ra thì không.
『Nếu suy nghĩ theo lẽ thường, đáng lẽ con bé phải làm nhiều lần rồi. Ví dụ như lúc thất bại trong việc lấy động cơ Tachyon ở trường Công nghiệp Yomisaka, con bé có thể quay lại một chút để làm lại. Nhưng Mint đã không làm thế.』
『Chuyện đó...』
『Chắc chắn là do trực giác mách bảo Mint rằng làm thế nữa thì sẽ rất nguy hiểm.』
"Giới hạn" chính là như vậy đấy, Giám đốc Mello nói.
『Lần tới nếu thực hiện một cú nhảy thời gian lớn, chắc chắn hậu quả sẽ còn khủng khiếp hơn. Ngay khoảnh khắc đến quá khứ, con bé có thể bị cuốn vào một tai nạn bất ngờ khi chưa kịp phòng bị, hoặc thậm chí tan biến thành những hạt ánh sáng ngay trong lúc đang du hành.』
Cho nên...
『Chúng ta buộc phải kết thúc mọi chuyện trong Chiến dịch Fubuki lần này.』
Nghe đến đó, tôi đã hỏi Giám đốc Mello:
『Trong những lần trước, có phiên bản Mint nào... ừm... gặp chuyện không may...』
『Không có đâu. Cứ đến thời khắc nguy cấp nhất, cậu luôn gây ra một vụ nổ nào đó để ép bé Mint quay trở về tương lai.』
『Vậy sao, may quá...』
『Cậu đúng là ông bố Natsume dịu dàng. Nhưng mà nhé, lần này chúng ta không thể làm thế được. Đây là cơ hội cuối cùng, là lần du hành thời gian cuối cùng rồi. Vì thời gian lưu lại quá lâu nên áp lực đè lên Mint hiện tại sẽ càng lớn hơn. Dù vậy vẫn phải làm cho bằng được. Cố lên nhé.』
Nhớ lại những lời đó của Giám đốc Mello, tôi càng ôm chặt Mint hơn.
「Mint...」
Tôi bỗng đưa tay véo nhẹ cái mũi nhỏ xinh của Mint.
「Chắc chắn Bố sẽ bảo vệ con.」
「Ehehe.」
Mint cười hạnh phúc.
「Trước khi đi ngủ Bố cũng hay véo mũi con y như thế này nè.」
「Vậy à, hóa ra dù quay về làm học sinh cấp ba thì Bố vẫn là Bố thôi nhỉ.」
「Thứ tự nghe có vẻ ngược ngược sao ấy nhỉ.」
「Biết cả từ khó như "thứ tự" cơ đấy. Đúng là con gái Bố!」
Đang nói chuyện thì...
Chiếc xe tải nhỏ bắt đầu phát ra những tiếng "phụt, phụt" rời rạc nghe rất thảm thương.
「H-Hả~?」
Tsukiko vừa thốt lên thì chiếc xe đã chết máy. Giám đốc Mello và Phó giám đốc Ito lập tức bước xuống từ ghế lái và ghế phụ.
「Do lực sửa đổi của lịch sử phá hoại sao?」
Giám đốc Mello vừa nói vừa cúi xuống gầm xe kiểm tra.
「Nhưng mà, cái xe tải này từng bị xe ben tông một lần rồi. Có khi nó hỏng thật cũng nên.」
Cậu bạn Ito vừa đẩy gọng kính vừa nói. Ito không đội mũ thỏ nhưng vẫn mặc nguyên bộ đồ bó màu đen (tights).
Tôi đang nghĩ thầm trông cậu ta dị hợm thật, thì Ito nhận ra ánh mắt của tôi và đáp lại:
「Natsume, cậu cũng đang mặc y hệt tôi thôi.」
Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện thì Giám đốc Mello ngẩng đầu lên từ gầm xe.
「Ca này có vẻ khó rồi đây.」
Nói rồi ông nhìn quanh.
Nhà cửa san sát, chung cư nối tiếp nhau chật chội.
Tuy mục tiêu là Hokkaido, nhưng vì mới xuất phát chưa được bao lâu nên chúng tôi chưa lên cao tốc mà vẫn đang loanh quanh trong khu dân cư bình thường.
「Có gì đó sai sai.」
Giám đốc Mello nhìn chiếc xe tải hỏng và nói.
「Tôi không nghĩ lực sửa đổi lịch sử có thể làm được mấy trò tinh vi kiểu như đoán trước ý định di chuyển của chúng ta đâu...」
Đúng là tôi cũng có ấn tượng rằng lực sửa đổi lịch sử chỉ tự động phản ứng với những yếu tố tác động lớn đến kết quả tương lai, như ngăn chặn vụ nổ hay cướp động cơ Tachyon.
「Vậy thì, quả nhiên là để loại bỏ bé Mint?」
Giám đốc Mello vừa dứt lời, Tsukiko liền dáo dác nhìn quanh đầy cảnh giác.
Nhưng xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng.
Khu dân cư giữa đêm khuya thanh vắng, những tòa chung cư lớn im lìm sừng sững, không một bóng xe qua lại, cũng chẳng có chiếc xe nào mất lái lao vào chúng tôi.
「Liệu có ai đó lao ra tấn công như lúc nãy không?」
Chị Shirase lên tiếng. Chị ấy đang nắm tay bé Kazamachi ngái ngủ, trông hai người như hai chị em vậy.
「Chắc không sao đâu. Điều khiển người khác để xóa sổ bé Mint là việc không hề dễ dàng chút nào.」
Giám đốc Mello trấn an.
「Như tôi đã nói, lực sửa đổi lịch sử chỉ có thể thao túng những kẻ sắp chết, những kẻ không còn ảnh hưởng gì đến cuộc đời sau này như tên sát nhân kia thôi. Những người như vậy không dễ gì mà...」
Đúng lúc đó.
Một vật thể nặng nề rơi xuống ngay cạnh Mint, phát ra âm thanh đục ngầu.
Một âm thanh cực kỳ tồi tệ.
Chỉ nghe tiếng động đó thôi, Mint đã cứng đờ người vì sợ hãi.
Theo phản xạ, tôi kéo Mint vào lòng, ôm chặt đầu con bé để nó không nhìn thấy gì. Sau đó, tôi nhìn xuống vật thể vừa rơi xuống đường.
Là một con người.
Tay chân vặn vẹo theo những hướng kỳ dị, nằm bất động.
「R-Rơi từ trên trời xuống á?」
Tsukiko vừa nói vừa che mắt bé Yukimi lại.
Chị Shirase cũng ôm chặt bé Kazamachi để che tầm nhìn của em ấy.
Ánh mắt của hai nàng thỏ hướng về phía trên tòa nhà ngay gần đó.
Trên sân thượng, có những người đang đứng xếp hàng. Với vẻ mặt vô hồn, họ trèo qua lan can, đứng hứng gió đêm, trong tư thế sẵn sàng nhảy xuống chỗ chúng tôi bất cứ lúc nào.
Tất cả bọn họ đều mặc đồ bệnh nhân (pyjama).
Tòa nhà mà tôi cứ ngỡ là chung cư lớn nãy giờ, hóa ra không phải chung cư.
Đó là bệnh viện. Một bệnh viện đa khoa khổng lồ. Và trên sân thượng đó, các bệnh nhân đang xếp hàng dài.
Lực sửa đổi lịch sử có thể thao túng những người sắp hết tuổi thọ.
「Chẳng lẽ...」
Tôi xốc Mint lên. Tsukiko và chị Shirase cũng bế thốc hai đứa trẻ lên, rồi tất cả cùng bỏ chạy. Cùng lúc đó, những người trên sân thượng bắt đầu rơi xuống lả tả như quân cờ domino.
「Á á á~!!」
Tôi vừa hét vừa chạy.
Phía sau lưng vang lên những tiếng "bộp, bộp" nặng nề của những thân người rơi xuống đất.
Trước khi đám người domino đó đổ ập xuống, chúng tôi cắm đầu chạy hết tốc lực về phía trước.
「Tôi ghét mấy cái này~!!」
Tsukiko than vãn, giọng yếu ớt hiếm thấy.
Cũng phải thôi, ngay sau lưng là tiếng thịt xương va đập, nát bấy, một âm thanh ghê rợn cứ đuổi theo sát gót.
「Cái này mà trúng thì tôi cũng chết chắc đúng không!?」
Tôi hét lên.
「Chẳng phải bảo là người sống ở hiện tại sẽ không bị loại bỏ sao~?」
Người trả lời là Ito.
「Chắc là phạm vi của lực sửa đổi lịch sử đã mở rộng rồi. Mô hình Bida là quy luật vũ trụ, cũng giống như hố đen liên tục mở rộng, việc phạm vi áp dụng của lực sửa đổi lan rộng ra cho đến khi loại bỏ được đối tượng cũng không có gì lạ.」
Có vẻ Ito đã có giả thuyết về việc này. Nhưng mà...
「Giờ không rảnh để giải thích chi tiết đâu!」
Giám đốc Mello quát.
Nhìn lại thì thấy từ cổng bệnh viện, một lượng lớn bệnh nhân đang lũ lượt kéo ra. Họ nhìn chúng tôi bằng ánh mắt vô hồn, mặc nguyên đồ bệnh nhân, đi chân đất đuổi theo. Vì không di chuyển bằng ý chí của bản thân nên người thì nghẹo cổ, người thì đi đứng xiêu vẹo.
「Sợ quá đi mất~!!」
Tsukiko vừa rơm rớm nước mắt vừa ôm chặt Yukimi để em ấy không thấy cảnh tượng tàn khốc này. Chị Shirase cũng vừa chạy vừa ôm chặt Kazamachi.
「Mấy người đó thì không đánh bay được đâu~!」
Tsukiko kêu lên.
Đúng vậy. Họ không phải người xấu, họ chỉ là bệnh nhân thôi. Tsukiko có thể dư sức đánh bay lũ côn đồ hay sát nhân, nhưng cô ấy không phải kiểu người có thể ra tay với những người vô tội.
「Làm sao bây giờ~!!」
Trong lúc mọi người đang hoang mang, Giám đốc Mello ra lệnh:
「Lên đi, quân đoàn thỏ!」
Lập tức, quân đoàn thỏ dưới trướng Ito, những người nãy giờ chất đầy trên xe tải, lao về phía các bệnh nhân. Những chú thỏ mặc đồ bó đen làm từ vật liệu tương lai, dùng tay không khống chế các bệnh nhân. Nhưng phe kia quá đông, vẫn còn rất nhiều bệnh nhân khác đang đuổi theo.
「Cháu sẽ đưa Mint chạy hướng này! Cắt đuôi được họ rồi sẽ hội quân sau!」
Tôi nói rồi tách khỏi nhóm Giám đốc Mello.
Mục tiêu của lực sửa đổi lịch sử là Mint, nên nếu chúng tôi tách ra, nhóm Tsukiko sẽ được an toàn.
「Dọc theo quốc lộ có một tiệm bán bàn thờ phật bị phá sản. Gặp nhau ở đó nhé!」
Nghe tiếng Giám đốc Mello vọng lại từ phía sau, tôi ôm Mint chạy tách khỏi nhóm Tsukiko.
Tôi rẽ vào một con hẻm nhỏ.
「Bố, thả con xuống!」
Mint nói vọng ra từ trong lòng tôi.
「Con cũng sẽ chiến đấu!」
Tôi ngoái lại nhìn. Những bệnh nhân với khuôn mặt trắng bệch, vô hồn vẫn đang đuổi theo sát nút.
「Mint không được!」
「Tại sao!?」
「Vì nguy hiểm!」
Theo lời Giám đốc Mello, lực sửa đổi lịch sử đang ngày càng mạnh lên. Trước đây, dù có bị kẹt vào cửa tự động thì vẫn xoay xở được. Nhưng nếu nó mạnh hơn nữa thì e là không đỡ nổi. Tình huống bệnh nhân nhảy lầu như hiện tại đã là quá nguy hiểm rồi. Vì thế...
「Từ giờ trở đi, Mint cấm tuyệt đối không được làm gì nguy hiểm. Bố sẽ lo hết. Bố sẽ không để Mint gặp bất cứ nguy hiểm nào, dù là nhỏ nhất. Để không xảy ra tai nạn xui xẻo nào. Đúng rồi, cắt móng tay cũng nguy hiểm, cái đó để Bố làm luôn. Lỡ cắt phạm vào thịt rồi xảy ra chuyện gì thì khổ.」
「Mồ~!! Bố bảo bọc quá mức rồi đấy!」
Mint cố vùng vẫy thoát khỏi vòng tay tôi.
「Không được là không được!」
Tôi vừa nhìn đám bệnh nhân phía sau vừa nói.
「Cái khung cảnh này đậm chất phim kinh dị lắm rồi đấy! Không tốt cho giáo dục đâu! Mint cứ bám chặt lấy Bố như gấu Koala là được!」
「Con không sợ đâu!」
Mint cãi lại.
「Con xem đầy phim kinh dị với phim máu me rồi!」
「Học sinh tiểu học mà xem mấy cái đó á!?」
「Vâng. Mẹ cấm tiệt, nhưng Bố toàn lén cho con xem thôi. Bố chiều con lắm. Con mà nài nỉ là cái gì Bố cũng mua cho, giấu không cho Mẹ biết luôn á~」
「Ông bố hư hỏng thật!」
「Thế xong rồi sau đó cả hai bố con cùng bị Mẹ mắng.」
「Ra là bố con mình như thế hả...」
「Tóm lại là Bố thả con xuống đi. Con tự chạy được. Con đến đây để cứu Bố mà!」
「Không, không được.」
Tôi kiên quyết.
「Mint không cần phải làm gì nữa cả. Vì Mint đã du hành thời gian bao nhiêu lần, đã cố gắng rất nhiều rồi.」
「Đấy là tôi khác mà~! Con đã làm gì đâu!」
「Tóm lại không là không! Mint cứ bám chặt lấy Bố là được!」
「A~, ông bố xấu tính! Bố cứ thế này là con hư đấy! Quyền tự do ý chí của trẻ con đâu!」
「Bố! Không muốn con gái mình phải gặp chuyện đáng sợ nữa!」
Trong lúc chúng tôi đang tranh cãi, đèn đường trong khu dân cư bắt đầu chớp tắt.
Và rồi, bóng đèn đường ngay trên đầu tôi vỡ toang với tiếng choang chói tai, những mảnh kính rơi xuống như mưa.
「Bố sẽ bảo vệ Mint! Bố sẽ bảo vệ con khỏi tất cả những điều tồi tệ trên thế giới này!」
Tôi chạy băng qua con đường nơi những bóng đèn đường liên tiếp vỡ vụn và mảnh kính rơi loảng xoảng.
Đến ngã tư, một con sông hiện ra trước mắt. Đó là kiểu sông chảy qua khu dân cư, hai bên bờ được kè bê tông chắc chắn như một con kênh dẫn nước.
Lòng sông khá rộng. Nhưng bờ bên kia thấp hơn một chút.
Nhìn lại phía sau, đám bệnh nhân đang ùn ùn đuổi tới.
Tôi không chút do dự...
Nhảy.
「Uoooooo, Ta là, Bố đâyaaaaaaaa!」
◇
「Sao người cậu ướt nhẹp thế kia?」
Tsukiko hỏi.
Đó là lúc chúng tôi hội quân tại căn nhà hoang vốn là tiệm bán bàn thờ Phật nằm dọc quốc lộ.
「Ừ thì... có chút chuyện ấy mà. Cả Tsukiko nữa, mắt hơi đỏ kìa. Lại dùng năng lực à?」
「Tôi đã nương tay lắm rồi đấy, nhé. Tại đám bệnh nhân đó đâu có đuổi theo Natsume hết đâu.」
Có vẻ như một bộ phận đám đông bệnh nhân đã chuyển hướng sang phía nhóm Tsukiko.
「Mục tiêu lẽ ra phải là bé Mint chứ, sao lại thế nhỉ?」
Rốt cuộc, nghe nói Quân đoàn thỏ đã khống chế được tình hình. Họ đang thực hiện công tác đưa các bệnh nhân quay lại bệnh viện.
Những người đã tập hợp tại tiệm bán bàn thờ hoang phế gồm tôi và Mint, chị Shirase và Tsukiko, bé Yukimi và Kazamachi.
Và cả cậu Ito nữa...
「Ủa? Giám đốc Mello đâu rồi?」
Vừa dứt lời...
Từ bên trong căn nhà hoang, tiếng động cơ gầm rú vang lên dữ dội. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bức tường bị húc đổ, một chiếc xe khổng lồ lao ra.
Ánh đèn pha chiếu rọi xuyên qua lớp bụi mù mịt đang bay lên.
Thân xe vuông vức.
Màn xuất hiện và cái bóng của chiếc xe trông cực kỳ hầm hố, hoang dã, thế nhưng cả tôi và Tsukiko đều như bị rút cạn sức lực, đồng thanh thốt lên:
「Xe Itasha?」
Trên cái thân xe hầm hố kia lại được vẽ đầy các nhân vật của Mellow World. Xe có màu xanh bạc hà (mint), chưa kể trên nóc còn gắn đôi tai tròn vo to đùng.
「Fufufu.」
Người bước ra từ ghế lái, tất nhiên rồi, là Giám đốc Mello.
「Đây là xe quân sự của tương lai đấy!」
Giám đốc Mello đắc ý nói.
「Chúng ta có thứ này sao? Tôi đâu có nghe nói gì đâu?」
Cậu Ito ngạc nhiên hỏi.
「Đã gọi là "con bài tẩy" thì ai lại đi nói cho người khác biết chứ. Tôi đã nhờ gửi bản thiết kế từ tương lai về rồi lén lút chế tạo nó đấy.」
Hơn nữa, chiếc xe quân sự này còn được trang bị đệm khí (hover), nghe đâu là xe lội nước lưỡng cư. Nói cách khác...
「Là loại xe có thể thực hiện chiến dịch đổ bộ ở bất cứ đâu!」
Tsukiko reo lên.
「Tôi biết cái này! Là loại có thể xuất phát từ tàu mẹ ngay cả khi chưa cập bến!」
Có vẻ cô nàng đã xem được trong chuyên mục quân sự của phim tài liệu nào đó. Trông cô nàng hào hứng thấy rõ (đúng là gap moe).
Đúng đúng, chính nó đấy, Giám đốc Mello gật gù.
「Và vì đây là mẫu đời mới của tương lai, nên chẳng cần tàu mẹ, nó có thể tự mình vượt biển luôn.」
Tóm lại là...
「Chỉ cần có chiếc xe này, chúng ta có thể vượt qua eo biển Tsugaru và bay thẳng đến Hokkaido trong một nốt nhạc!」
◇
Chiếc xe quân sự lạ mắt có gắn đôi tai chạy xuyên màn đêm, dưới sự điều khiển luân phiên của Giám đốc Mello và Ito.
Chúng tôi không hề gặp sự cố hỏng hóc hay tai nạn nào.
「Bởi vì nó đã được "tráng" một lớp bảo vệ bằng các nhân vật của Mellow World rồi.」
Trước khi xuất phát từ tiệm bán bàn thờ hoang phế, Giám đốc Mello đã nói như vậy.
「Đó là sức mạnh đối kháng đến từ các nhân vật tương lai. Trong số đó, chiếc xe này đặc biệt mạnh mẽ.」
Lý do là vì...
「Mellow World có rất nhiều nhân vật, và đương nhiên là phải có nhân vật được yêu thích nhất rồi.」
「Nhân vật nào được yêu thích nhất vậy ạ?」
Nghe tôi hỏi, Giám đốc Mello ưỡn ngực đầy tự hào tuyên bố:
「Chính là bé Choco-Min! Cũng là nguyên mẫu cho cái áo hoodie mà bé Mint đang mặc đấy.」
Tóm lại, Giám đốc Mello khẳng định rằng vì được bao phủ bởi hình ảnh của bé Choco-Min nổi tiếng nhất, nên chiếc xe quân sự này được bảo vệ bởi một nguồn sức mạnh vô cùng lớn.
「Sức mạnh nhân vật (Character Power) là công lý!」
「Thế Pink Rabbit đứng thứ mấy vậy?」
「Khá là thấp đấy.」
「Hả~」
Sau bao lần cởi ra mặc vào bộ đồ thỏ, tôi cũng nảy sinh chút tình cảm với Pink Rabbit, nên bất giác ôm chặt cái đầu thỏ vào lòng.
「Chỉ có tao là đồng minh của mày thôi. Dù tao ghét cái bộ đồ bó đen lắm.」
Trong lúc những chuyện đó diễn ra, chiếc Choco-Min Car đã xuất phát và chạy một mạch đến sáng.
Chẳng biết có phải nhờ phước của bé Choco-Min hay không mà không hề có sự cản trở nào, chiếc xe cứ thế băng băng tiến về phía Bắc.
「Có vẻ kế sách của tôi đã thành công rồi.」
Giám đốc Mello nói từ ghế phụ. Lúc này người lái là Ito.
「Cứ thế này mà thẳng tiến Hokkaido, rồi kích nổ trong bão tuyết là kết thúc có hậu.」
Hành trình thực sự rất suôn sẻ.
Chúng tôi lên cao tốc để tăng tốc độ, đến trưa thì ghé vào một trạm dừng chân để ăn uống.
Trước khi lên xe, Giám đốc Mello dẫn bọn trẻ vào cửa hàng tiện lợi.
「Tiền mua quà vặt là 500 yên nhé.」
「Vâng ạ~」
Bọn trẻ đồng thanh đáp lại rồi vui vẻ đi mua bánh kẹo cùng nhau. Không có nguy hiểm nào rình rập Mint cả, khiến tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.
「Chị thấy hơi buồn ngủ rồi.」
Khi mọi người đã quay lại xe và xe bắt đầu lăn bánh, chị Shirase ngồi bên cạnh tôi lên tiếng.
Chiếc Choco-Min Car có ba hàng ghế. Hàng đầu tiên là ghế lái và ghế phụ có Giám đốc Mello và Ito, hàng giữa rộng rãi để bọn trẻ chơi đùa, còn tôi, chị Shirase và Tsukiko ngồi chen chúc ở hàng ghế chật hẹp cuối cùng.
「Chắc tại yên tâm quá nên cơn mệt mỏi ập đến ấy mà.」
Có vẻ chị Shirase mệt thật, chị thả lỏng người, tựa đầu vào vai tôi.
Hơi thở của chị phả vào bắp tay tôi.
Tôi nuốt nước bọt cái ực.
Bởi vì chị Shirase đang mặc đồ thỏ (bunny girl). Bờ vai trắng ngần lộ ra, khe ngực cũng lấp ló, và hơn hết là đôi chân trắng muốt đang phô bày ra đó. Miếng vải quá bé, hở đến tận những chỗ hiểm hóc ngay sát đùi non. Một nàng thỏ như thế đang ngồi bên cạnh, lại còn dựa sát vào người, làm sao tim tôi không đập thình thịch cho được. Mà chị Shirase thì tinh ý lắm, chị nhận ra ánh mắt của tôi ngay.
「Natsume là con trai mà nhỉ.」
Vừa nói, chị vừa nắm lấy tay trái của tôi bằng cả hai tay. Rồi, sau khi đôi má ửng hồng vẻ ngượng ngùng, chị đặt tay tôi lên đùi mình.
「C-Chị Shirase...」
「Ừm, điều Natsume muốn làm, không phải thế này đâu nhỉ...」
Mặt chị Shirase càng đỏ hơn, vẻ xấu hổ càng tăng lên... rồi chị dẫn bàn tay tôi vào giữa hai đùi chị.
Tay trái của tôi như đang ở trên thiên đường. Mềm mại và êm ái vô cùng.
「Không sao đâu.」
Chị Shirase thì thầm vào tai tôi.
「Cứ cử động tay tùy thích đi.」
Hơi thở phả vào tai khiến tôi giật bắn người, và theo phản xạ, tay tôi khẽ cử động.
Lập tức, chị Shirase phát ra một tiếng rên khe khẽ bên tai tôi.
「A...」
Sống lưng tôi tê rần.
「Tay Natsume... ấm thật đấy.」
「Cái này... là...」
「Tại dạo này Natsume chẳng thèm quan tâm đến chị gì cả. Cứ mải chơi với bé Yukimi suốt thôi, chẳng đoái hoài gì đến cô mèo trắng này hết.」
Chị Shirase thì thầm để những người khác không nghe thấy.
「Nên chị mới phải làm thế này đấy.」
Chị kẹp chặt tay tôi giữa đôi đùi trắng muốt.
「Natsume... thích cô thỏ hư hỏng này mà, đúng không?」
「V-Vâng...」
「Ưm...」
Chị Shirase vẫn kẹp chặt tay tôi, hai đùi khẽ cọ vào nhau. Hơi thở chị dần gấp gáp, làn da rịn mồ hôi, và những đầu ngón tay tôi bắt đầu cảm nhận được sự ẩm ướt.
「Chị thực sự thích Natsume, nên dù có hơi xấu hổ... nhưng được em chạm vào... chị thấy vui lắm.」
Chị Shirase thì thầm.
「Chuyện chị là một cô gái hư hỏng thế này... là bí mật giữa hai chúng ta thôi nhé.」
Nói rồi, chị vẫn giữ tay tôi giữa hai đùi và ngả hẳn người vào tôi.
Cảm giác bên trái thật tuyệt vời.
Ngay khi tôi vừa nghĩ vậy...
Bên phải, Tsukiko đang nắm chặt lấy tay phải của tôi.
「Natsume~」
Cô nàng phồng má giận dỗi, lườm tôi cháy mặt. Có vẻ cô nàng đã nhận ra những hành động lén lút ở phía bên kia.
Tsukiko trông như muốn nói gì đó với chị Shirase. Nhưng cô nàng mím chặt môi. Tsukiko chỉ giỏi to mồm với tôi thôi, chứ thực ra lại khá rụt rè, không dám nói mạnh với người khác.
「Gưgưgư...」
Tsukiko gầm gừ trong họng, rồi nắm lấy tay phải của tôi bằng cả hai tay.
「Này, đừng bảo là...」
「Đồ ngốc Natsume!」
Vừa mắng, mặt cô nàng vừa đỏ bừng lên, và rồi... kẹp tay phải của tôi vào giữa hai đùi mình, y hệt như chị Shirase đã làm. Tất nhiên, Tsukiko cũng đang mặc bộ đồ thỏ hở hang không kém.
「Hả~!?」
Thấy tôi bối rối, Tsukiko cũng thì thầm để người khác không nghe thấy:
「T-Tôi đang bị tác dụng phụ hành hạ.」
Nhắc mới nhớ, cô nàng bảo một đám bệnh nhân đã đuổi theo nhóm cô ấy và cô ấy đã phải dùng năng lực.
「Công việc của Natsume là giải quyết tác dụng phụ cho tôi mà, đúng không?」
「À thì đúng là thế, nhưng mà...」
Tsukiko vừa kẹp tay phải tôi vừa cọ cọ đôi đùi trắng muốt vào nhau.
「Natsume... chỉ được phép chạm vào tôi... khi tôi bị tác dụng phụ thôi đấy... chỉ mình tôi thôi...」
Dù giọng điệu có vẻ hờn dỗi, nhưng mặt Tsukiko đỏ bừng, toát lên vẻ xấu hổ.
Tsukiko... dễ thương vãi chưởng!
「Tôi đang hy sinh thân mình để không có thêm nạn nhân nào khác đấy nhé.」
Nói rồi, cô nàng ôm chặt lấy cánh tay tôi, dựa hẳn vào người tôi. Bàn tay đang kẹp giữa hai đùi cảm nhận được sự mềm mại và làn da ẩm mượt.
Bên phải cũng là thiên đường.
Bên trái là thỏ Shirase, bên phải là thỏ Tsukiko.
Tuyệt vời ông mặt trời.
「Natsume, em thích chị hơn mà, đúng không?」
Thỏ Shirase vừa kẹp đùi vừa hỏi.
「Natsume, không được đâu. Thành tội phạm đấy. Nếu là tôi thì... tôi sẽ chịu đựng cho cậu... một chút thôi nhé.」
Vừa nói, Tsukiko cũng kẹp chặt tay tôi bằng đùi mình.
Hai nàng thỏ phả ra những hơi thở ngọt ngào, làn da ướt đẫm mồ hôi, đôi đùi cọ quậy không ngừng, và rồi...
「Á!」
「A!」
Cả hai cùng khẽ rên lên một tiếng, rồi rùng mình dữ dội.
Sau cơn rùng mình đó, cả hai thả lỏng người ra.
Làn da trắng ngần ửng hồng, hơi thở ướt át, hai nàng thỏ nhìn tôi bằng đôi mắt mơ màng.
「Natsume... được rồi đấy. Em muốn làm gì cô thỏ này cũng được...」
Thỏ Shirase vừa nói vừa ép ngực vào tay tôi.
Trong lúc làm vậy, thỏ Shirase còn liếc mắt đầy khiêu khích về phía Tsukiko.
Đương nhiên, Tsukiko nổi đóa.
「Không được, không được đâu!」
Tsukiko cũng ép ngực vào tôi y như thế.
「Chẳng có người đẹp nào lại thật lòng chấp nhận Natsume đâu. Sau này kiểu gì cậu cũng bị đá cho mà xem, đau lòng lắm đấy. Thế nên... nếu cậu muốn làm gì chị Shirase... thì cứ làm với tôi đi... Tôi ghét lắm đấy... nhưng mà... coi như nghiệt duyên... tôi sẽ cho phép cậu một chút...」
Hai nàng thỏ coi nhau như tình địch, hành động ngày càng táo bạo hơn.
Cảm nhận sự mềm mại từ cơ thể hai nàng thỏ ép vào hai bên, trí tưởng tượng của tôi bắt đầu bay xa.
Làm chuyện này chuyện kia với hai nàng thỏ...
Chắc chắn với tình hình hiện tại, cả hai sẽ đồng ý thôi.
Nhưng mà...
「Uoooooo! Linh hồn của một người Bố~!!」
Dùng hết sức mạnh của lý trí, tôi rút tay ra khỏi đùi của hai cô nàng.
Thú thật là tôi cũng muốn làm chuyện này chuyện nọ với hai nàng thỏ lắm chứ. Cảm giác như cả chị Shirase và Tsukiko đều sẽ chấp nhận.
Nhưng tôi không thể để lộ ra cái cảnh tượng không tốt cho giáo dục con cái như thế này được.
Để xua tan bầu không khí ám muội này, tôi quay sang bắt chuyện với Mint đang chơi ở hàng ghế trước.
「Mint, ổn không con? Có bị say xe không?」
Thế nhưng...
「Hứ.」
Mint quay lưng lại với tôi, tiếp tục ăn kẹo dẻo vừa mua với Yukimi và Kazamachi.
「Này Mint. Sao lại lờ Bố đi thế.」
「............」
「Bố nè, Bố của con nè.」
「............」
「Là Papa (Papi) đây mà.」
「............」
Mint quyết không trả lời tôi.
Yukimi nhìn tôi rồi quay sang hỏi Mint:
「Mint, có chuyện gì sao?」
Mint phụng phịu trả lời:
「Bố là ông bố xấu tính. Bố bảo tớ là từ giờ không được làm gì nữa hết.」
Có vẻ con bé vẫn còn để bụng chuyện tôi bế nó bỏ chạy trước cổng bệnh viện.
「Bố bảo tớ từ giờ cứ trốn đi, không được làm gì cả.」
「Bố nói thế là để bảo vệ Mint mà. Lực sửa đổi lịch sử đang ngày càng mạnh lên. Không biết sắp tới sẽ có nguy hiểm gì ập xuống đầu Mint đâu.」
「Nhưng mà ngăn cản việc trẻ con muốn làm là không tốt đâu nha!」
Mint to tiếng. Nhưng mà...
「Bảo vệ con cái khỏi nguy hiểm là việc của cha mẹ.」
「Bảo bọc quá mức thì trẻ con không lớn được đâu!」
「Bố nói là vì lo cho Mint thôi!」
「Gì chứ, không có con thì Bố sẽ bị nổ tung ở tương lai đấy! Con đang cố cứu Bố mà!」
「Không được. Nguy hiểm lắm nên con cứ ngoan ngoãn ngồi yên đi! Từ giờ trở đi Bố sẽ lo hết. Kể cả khi đến Hokkaido, Mint cũng phải ở yên trong xe! Chiếc xe này có sức đề kháng mạnh mà. Khi nào vụ nổ xảy ra thì con hãy ra khỏi xe và du hành thời gian trở về.」
「Rõ ràng là con bắt đầu chuyện này mà, quá đáng! Bố ngốc!」
Ngồi bên cạnh chứng kiến cuộc đối thoại, Tsukiko lầm bầm:
「............Hình như bắt đầu cãi nhau như bố con rồi đấy.」
Tôi quay sang tìm đồng minh:
「Tsukiko cũng nghĩ là Mint nên ở yên trong xe đúng không?」
「Này này~ đừng có lôi tôi vào~」
「Mồ~!!」
Cơn giận của Mint bùng nổ.
「Bố mà còn nói thế nữa là con mách Mẹ đấy nhé! Mẹ mà giận lên thì Bố chỉ có nước khúm núm thôi!」
「A~ chơi thế là ăn gian đấy nhé!」
Tôi phản đối.
「Chắc chắn là Bố ở tương lai đã chiều chuộng con, lén cho con làm cả những việc Mẹ cấm đúng không. Thế mà lúc gặp rắc rối lại lôi Mẹ ra dọa, thế là vi phạm hiệp ước quân tử rồi~」
「Tại Bố cứ bảo con nguy hiểm quá tránh ra chỗ khác chơi còn gì! Con đã tự ý chí du hành thời gian về đây mà! Con cũng biết về lực sửa đổi lịch sử chứ bộ! Dù vậy con vẫn muốn tự mình làm đến cùng!」
「Không được! Trẻ con phải nghe lời cha mẹ!」
「Quá đáng! Bố không bao giờ nói như thế cả! Đây không phải là Bố của con!」
「Bố không phải là Bố á? Con dám nói với cha mẹ thế hả!」
「...Natsume biến thành ông bố gia trưởng rồi kìa... dù mới là học sinh cấp ba...」
Tsukiko nhìn tôi với vẻ mặt ngán ngẩm.
「Mồ~ Giận rồi!」
Mint hét lên.
「Giờ con sẽ mách Mẹ ngay tại đây! Cho Mẹ mắng Bố một trận!」
Nói rồi, Mint hít một hơi thật sâu, định gọi "Mẹ ơi" thì...
Đột nhiên, tiếng còi hú vang lên từ bên ngoài.
Chúng tôi đang chạy trên đường cao tốc, nhưng có xe cảnh sát đang chạy song song.
「Chúng ta đâu có chạy quá tốc độ đâu nhỉ.」
Giám đốc Mello nghiêng đầu thắc mắc.
Nhưng ngay lập tức chúng tôi hiểu tình hình nghiêm trọng đến mức nào. Phía trước, rất nhiều xe cảnh sát đang dừng lại chặn đường, chướng ngại vật cũng đã được dựng lên. Là chốt kiểm soát.
Chiếc Choco-Min Car làm theo hiệu lệnh, tấp vào lề đường và dừng lại. Lập tức, cảnh sát sắc phục và những người mặc vest trông có vẻ là cấp cao vây lấy chiếc xe.
「Chờ chút nhé.」
Giám đốc Mello bước xuống xe, bị cảnh sát vây quanh và bắt đầu nói chuyện với những người mặc vest.
「Có sao không nhỉ...」
Tsukiko lo lắng. Chúng tôi chỉ biết ngồi nhìn.
Khoảng 5 phút sau, Giám đốc Mello quay lại.
「Chuyến đi của tôi đến đây là kết thúc rồi.」
Giám đốc Mello nói, khiến tất cả lặng đi. Nhưng ông vẫn bình tĩnh tiếp tục:
「Ito sẽ lái xe đưa mọi người đến Hokkaido.」
「Giám đốc, thế là sao ạ?」
Ito hỏi, và Giám đốc Mello trả lời:
「Có vẻ như Mellow World bị tình nghi rửa tiền. Họ bảo chúng ta đang tài trợ cho tổ chức khủng bố nước ngoài.」
「Làm gì có chuyện đó ạ!?」
「Tôi sẽ đi theo họ để chứng minh sự trong sạch.」
Giám đốc Mello nói.
「Mặc kệ họ rồi tất cả cùng đi Hokkaido không được sao ạ?」
Tsukiko lên tiếng. Mắt cô ấy đã bắt đầu chuyển sang màu đỏ. Cô nàng định đốt xe cảnh sát đây mà. Nhưng...
「Không được đâu.」
Giám đốc Mello lắc đầu.
「Nếu Mellow World trở thành tổ chức tội phạm, chúng ta sẽ không bảo vệ được các nhân vật. Choco-Min hay Pink Rabbit đều là những nhân vật được mọi người yêu mến ở tương lai. Tôi đã mượn những nhân vật này để mang lại hạnh phúc cho mọi người. Vì thế, tôi có trách nhiệm phải bảo vệ họ và kết nối họ với tương lai một cách trọn vẹn.」
Ý của Giám đốc Mello là, với tư cách là công ty quản lý nhân vật, ông phải đối ứng với scandal một cách đàng hoàng để không làm tổn hại đến hình ảnh nhân vật. Vì vậy ông sẽ đi cùng cảnh sát.
「Không có tôi cũng không sao đâu. Choco-Min Car vẫn chạy tốt mà. Sức mạnh của nhân vật được mọi người yêu mến đã chiến thắng quy luật vũ trụ rồi đấy thôi. Giờ Ito sẽ lái xe, các cậu hãy đến Hokkaido và thay đổi tương lai đi nhé.」
Giám đốc Mello vẫy tay chào.
「Cảm ơn chú, Giám đốc Mello...」
Mint nói lời cảm ơn.
Lúc đó, Giám đốc Mello nhìn tôi và nói:
「Phải rồi, để thay đổi tương lai thì cần phải có sức mạnh của bé Mint. Chỉ có bé Mint mới kích nổ được động cơ Tachyon thôi.」
Theo lịch sử đã định, động cơ Tachyon sẽ phát nổ sau hơn mười năm nữa.
Nghĩa là, việc làm cho động cơ phát nổ ngay tại dòng thời gian hiện tại của chúng tôi được xếp vào loại thay đổi tương lai "cực lớn" xét về quy mô vụ nổ.
Do đó, lực sửa đổi lịch sử sẽ dốc toàn lực để ngăn chặn vụ nổ xảy ra.
Vì vậy, người duy nhất có thể kích nổ động cơ là Mint - một sự tồn tại bất thường vốn dĩ chưa được sinh ra vào thời điểm này.
Dữ liệu quan sát từ những người tương lai gửi cho Giám đốc Mello đã chỉ ra rằng, ở các dòng thời gian khác, những người khác cố kích nổ đều thất bại.
「Thế nên, tôi giao cái này lại cho cậu.」
Giám đốc Mello đưa động cơ Tachyon cho Mint.
「Bé Mint, phải hòa thuận với Bố đấy nhé, không được cãi nhau đâu.」
Nói rồi, Giám đốc Mello quay sang tôi:
「Natsume, cậu cũng phải hiểu cho cảm xúc của con gái chứ. Dù cậu vẫn là học sinh cấp ba, nhưng cậu cũng là ông bố tương lai cơ mà.」
Cuối cùng, Giám đốc Mello nói với tất cả mọi người trong xe:
「Vậy nhé, phần còn lại nhờ cả vào các cậu. Chính các cậu sẽ là người thay đổi tương lai. Không chỉ riêng bé Mint đâu. Tôi tin rằng, bất cứ ai cũng đều ẩn chứa trong mình sức mạnh để mở lối cho tương lai. Tôi luôn tin là như vậy.」
◇
Giám đốc Mello không còn ở đây, chiếc Choco-Min Car lại tiếp tục lăn bánh dưới sự điều khiển của Ito.
Hành trình vẫn diễn ra suôn sẻ.
Chiếc xe do Giám đốc Mello chế tạo vẫn chạy bon bon đúng như những gì ông đã tính toán. Nhưng mà...
「Sao tự nhiên không khí trầm xuống thế nhỉ.」
Tsukiko ngồi bên cạnh tôi lên tiếng.
「Tại Giám đốc Mello là người rất đáng tin cậy mà. Giờ chỉ còn lại chúng ta tự xoay sở, nên cảm thấy hơi bất an chứ sao~」
Vừa nói tôi vừa nhìn sang phía bên kia, chị Shirase cũng đang cau mày suy tư.
「Sao thế chị?」
「Ừm. Chị đang băn khoăn chút chuyện.」
Chị Shirase bảo rằng chị vẫn canh cánh trong lòng việc Giám đốc Mello bị giải đi.
「Khi chúng ta định thay đổi tương lai, sẽ có một lực cản xuất hiện để ngăn chặn điều đó, đúng không?」
「Đúng rồi. Đến vé cá cược còn không mua nổi cơ mà.」
「Cái lực cản đó, chẳng phải thường mang tính vật lý và thô bạo sao? Kiểu như xe tải lao vào này, hay người sắp hết tuổi thọ nhảy lầu xuống này.」
Đúng là như vậy thật. Từ trước đến giờ, sự can thiệp của quy luật vũ trụ hay mô hình Bida đều rất trực tiếp. Tsukiko định dùng năng lực thì trượt chân ngã bất tỉnh, tôi định mua vé cá cược thì máy bán vé hỏng đúng lúc đến lượt tôi.
「So với mấy vụ đó, thì việc tách Giám đốc Mello khỏi chúng ta lần này, cảm giác nó cứ nhỏ nhặt, chi li thế nào ấy, không giống phong cách mọi khi.」
「Cũng đúng. Chị nói em mới để ý.」
Việc bị cảnh sát giải đi vì nghi ngờ rửa tiền cho tổ chức khủng bố nghe có vẻ hơi vòng vo tam quốc quá.
「Nhưng mà, chắc là chị lo xa quá thôi.」
Chị Shirase nói.
「Dù sao thì xe vẫn đang chạy ngon lành hướng về Hokkaido mà.」
Đúng như chị nói, ngoại trừ việc Giám đốc Mello vắng mặt thì mọi thứ đều thuận lợi.
Xe chạy trên cao tốc, không hề bị tắc đường, cứ thế băng băng tiến về phía Bắc.
「Từ Hokkaido chắc vẫn nhìn thấy sao chổi nhỉ?」
Chị Shirase hỏi.
Sao chổi Yamada, hiện tượng thiên văn vài chục nghìn năm mới có một lần, sẽ tiến gần Trái Đất nhất vào đúng ngày Giáng sinh.
「Chị nghĩ là mình vẫn sẽ được ngắm nó cùng Natsume thôi, nhưng mà...」
Vừa nói, chị vừa nhìn quanh xe.
「Nếu được ở riêng hai người thì tốt biết mấy~」
Chị ấy buông một câu như vậy đấy.
Tất nhiên, tôi chẳng dám ho he bình luận gì. Vì Tsukiko ngồi bên cạnh đang giẫm lên chân tôi để thị uy đây này.
「Đêm Giáng sinh là thời khắc quyết định. Không được lơ là đâu đấy!」
Tôi chỉ biết nói mỗi câu đó.
Hai bên là hai nàng thỏ Tsukiko và Shirase thỉnh thoảng lại tóe lửa, hàng ghế trước là đám nhóc loli chơi đùa ầm ĩ, còn Ito thì tập trung lái xe. Chúng tôi dừng lại nghỉ ngơi ở các trạm dừng chân hoặc trạm nghỉ ven đường, ăn uống các kiểu.
Cứ thế, chẳng mấy chốc đã là đêm 24 tháng 12, đêm Giáng sinh (Christmas Eve).
「Còn 24 tiếng nữa.」
Tsukiko nói.
Ngày 25, đêm Giáng sinh, ngôi làng hoang ở Hokkaido sẽ bị xóa sổ bởi bão tuyết và lở tuyết mà không ai hay biết.
Với tình hình này, có vẻ chúng tôi sẽ đến nơi kịp lúc. Nói cách khác...
「Sắp đến hồi kết rồi nhỉ.」
Ngay khi Tsukiko vừa dứt lời.
「Nếu vậy, chúng ta nên làm rõ chuyện này tại đây luôn đi ạ.」
Yukimi đột nhiên lên tiếng với giọng điệu nghiêm túc lạ thường.
「Chuyện gì cơ?」
Tôi hỏi, Yukimi nắm chặt nắm đấm, quả quyết:
「Chuyện ai là Mẹ của bé Mint ạ!」
「Lại là chuyện đó á~!?」
「Đến Hokkaido và kích nổ động cơ Tachyon xong, bé Mint sẽ nương theo sức mạnh của vụ nổ để trở về tương lai. Trước lúc đó, chúng ta cần phải biết ai là Mẹ chứ ạ!」
Lúc cãi nhau với tôi, Mint đã dọa: "Giờ con sẽ mách Mẹ ngay tại đây!".
Nghĩa là, Mẹ con bé đang ở ngay trong chiếc xe này.
「Bé Mint, nói cho chị biết đi. Chị đương nhiên là có ý định gắn bó tương lai với chú Natsume rồi, nhưng mà... cần phải chuẩn bị tâm lý nhiều thứ lắm... Nhỡ đâu kết hôn khi còn đang đi học, thì cái đó... làm mèo con của chú Natsume... rồi bị yêu thương ngay ngày mai thì...」
「Nhóc nghĩ chú là cái loại người gì vậy hả.」
「Hơn nữa, nếu biết trước thì có thể lên kế hoạch cho tương lai nữa chứ. Như là tiết kiệm tiền, hay mua sẵn một ngôi nhà to chẳng hạn.」
Vẫn như mọi khi, Yukimi suy nghĩ chín chắn hơn hẳn lứa tuổi tiểu học.
「Đúng là con cũng muốn sống trong nhà to thật... ưm...」
Mint nhăn mặt suy nghĩ. Lúc này...
「Chị cũng muốn biết nữa.」
Chị Shirase cũng lên tiếng.
「Nếu nói tên ra sẽ ảnh hưởng đến tương lai, thì chỉ cần gợi ý thôi cũng được. Mẹ tương lai trông như thế nào. Chuyện của bản thân mà, nên chỉ cần nghe gợi ý là người đó sẽ tự nhận ra ngay thôi.」
「Em cũng muốn biết.」
Kazamachi cũng tham gia vào cuộc chiến.
「Em sẽ nuôi trước chú chó mà bé Mint thích.」
「Mồ~!! Mọi người cứ nói thế chứ làm vợ Natsume khổ lắm đấy! Chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp đâu!」
Tsukiko can ngăn. Nghe vậy, chị Shirase hỏi vặn lại:
「Vậy là Tsukiko không cần biết cũng được hả?」
「Cái đó...」
Tsukiko rên rỉ "gưgưgư".
「Đúng là nếu người khác làm vợ Natsume, tôi có nghĩa vụ phải ngăn cản chuyện đó...」
「Không thành thật chút nào cả.」
Vậy là chốt nhé, chị Shirase tuyên bố.
Ai cũng nhao nhao đòi biết, nên cuối cùng Mint cũng đành chịu thua.
「Vậy, chỉ là gợi ý thôi nhé~」
Và thế là, cuộc thi đố vui "Ai là Mẹ" bắt đầu.
Tôi không kìm được phải thốt lên:
「Tình huống dầu sôi lửa bỏng thế này mà mấy người chơi trò đó á~!?」
◇
Cuộc thi đố vui "Ai là Mẹ" đang diễn ra sôi nổi trên chuyến xe hướng về Hokkaido.
Gợi ý đầu tiên là về ngôi nhà.
「Nhà của con là nhà riêng nha~」
Tức là không phải chung cư hay căn hộ.
Nghe thấy gợi ý này, Yukimi, chị Shirase và Kazamachi lập tức lên tiếng.
「Quả nhiên Mẹ là em rồi. Em thuộc phe nhà riêng ngay từ đầu mà.」
「Chị cũng nghĩ là nếu có con thì sẽ ở nhà riêng thôi~」
「Em nuôi một đống cún, nên chắc chắn phải là nhà riêng rồi.」
「Mấy người có vẻ tự tin quá nhỉ!?」
Tsukiko trố mắt nhìn.
Bỏ mặc Tsukiko đang hoang mang, Mint đưa ra gợi ý tiếp theo.
「Mẹ của con á~, là một đại mỹ nhân luôn. Bạn cùng lớp ai cũng ghen tị hết trơn á.」
Nghe đến đây, cả bốn người đều có phản ứng.
「Nói thẳng thế... làm em ngại quá đi mất!」
「Ra là dù đã làm mẹ thì khí chất người mẫu vẫn không hề suy giảm ha~」
「Em dễ thương nhất. Ừm.」
「Mồ~!! Mọi người~!!」
Tsukiko hét lên, rồi quay sang Mint.
「Không có gợi ý nào phân biệt rõ ràng hơn chút sao? Chứ thế này thì không ngã ngũ được đâu. Ai cũng khăng khăng nhận mình là người đó cho mà xem.」
「Ưm~」
Mint suy nghĩ một lúc rồi nói.
「Mẹ con tóc dài lắm. Tóc Mẹ suôn mượt và lúc nào cũng xõa xuống ấy.」
Tsukiko giật mình thon thót.
「Tóc dài xõa xuống... chỉ có mỗi tôi thôi! Ừ, đúng rồi nhỉ... làm gì có kẻ lập dị nào chịu làm vợ Natsume chứ... Tôi đành miễn cưỡng... làm vợ Natsume vậy...」
Tuy nhiên...
「Trong dự tính tương lai của em, khi lớn lên em sẽ để tóc dài. Hồi nhỏ tóc ngắn, lớn lên tóc dài. Đó là phương trình chiến thắng.」
「Chị cũng định nuôi tóc từ hồi đại học. Để mãi một kiểu cũng chán.」
「Em cũng nghĩ là sẽ có lúc tốt nghiệp kiểu tóc twintail và xõa tóc thôi.」
「............」
Tsukiko nhìn ba người kia với vẻ mặt cạn lời.
Sau đó, Mint còn đưa ra thêm nhiều thông tin về người Mẹ tương lai.
「Mẹ là nội trợ toàn thời gian và rất thích dọn dẹp nhà cửa.」
「Mẹ lái xe siêu giỏi, hôm nào con suýt muộn học là Mẹ chở con đến trường cái vèo.」
「Mẹ rất sành điệu, lại còn yêu cả chó lẫn mèo.」
「Cuối tuần nào Mẹ cũng ngủ chung chăn với Bố, rồi bắt con về phòng riêng ngủ. Ngủ với Bố xong là Mẹ cứ dính chặt lấy Bố không chịu buông luôn á~」
Dù thông tin nào được đưa ra, mọi người đều phản ứng kiểu: "Đó là tôi!".
Tuy nhiên, có một gợi ý khiến tất cả đều nghiêng đầu bối rối: "Có khi không phải mình rồi...". Đó là...
「Mẹ con hay ghen lắm. Thấy Bố nói chuyện vui vẻ với các mẹ khác là Mẹ giận dỗi ngay. Những lúc như thế, Bố toàn lén hôn Mẹ, ôm Mẹ, rồi tặng quà cho Mẹ lúc con không để ý thôi.」
Thế là cả bốn người...
「Căng rồi đây. Thế thì có khi không phải em rồi. Em đâu phải kiểu con gái "menhera" hễ thấy anh Natsume nói chuyện với cô khác là nổi đóa lên đâu.」
「Chị chắc cũng không phải kiểu đó đâu. Chị sẽ trở thành một người lớn bao dung và điềm tĩnh mà.」
「Ừm. Em cũng sẽ để cún chơi đùa thoải mái. Không thích đeo xích cho nó đâu.」
「Cái đó chắc chắn không phải tôi rồi. Làm gì có chuyện tôi ghen tuông vì Natsume chứ. Natsume ghen vì tôi thì có, chứ tôi ghen á? Không đời nào. Tuyệt đối không.」
Cả bốn người cứ liên tục nói: "Thôi chết, có khi không phải mình rồi".
Đáng sợ là ai nấy đều có vẻ nói thật lòng.
「Chị muốn cái gì đó mang tính quyết định hơn chút.」
Chị Shirase nói, Tsukiko cũng gật đầu đồng tình.
「Đúng vậy, đến nước này rồi thì phải chốt hạ thôi.」
Tsukiko chống cằm suy nghĩ xem nên hỏi gì. Và rồi...
「Tôi hơi tò mò chuyện này.」
Tsukiko hỏi Mint.
「Ai là người cầu hôn trước?」
Đúng là chuyện này quan trọng thật, hay nói đúng hơn là rất đáng tò mò. Chị Shirase và hai bé loli cũng giật mình, rồi dồn ánh mắt về phía Mint.
Câu trả lời của Mint là...
「Bố cầu hôn trước đó.」
Kèm theo đó là một thông tin khuyến mãi thêm.
「Bố bảo là Bố đã quyết định sẽ kết hôn với Mẹ từ khá lâu trước đó rồi.」
Ngay khoảnh khắc Mint dứt lời, cả bốn người đồng loạt quay sang nhìn tôi.
「Ơ, khoan, chẳng lẽ...」
Người đầu tiên lên tiếng là Yukimi.
「L-Là em đúng không ạ!? Anh nói đi. Anh đã quyết định rồi đúng không ạ!?」
「Không, cái cụm từ "khá lâu trước đó" có nhiều cách hiểu lắm.」
Tôi vừa nói với Yukimi vừa cố trấn an mọi người.
「Vốn dĩ có khả năng là Bố chỉ nói "xã giao" với con gái để dỗ dành bà vợ hay ghen thôi mà...」
「Chẳng lẽ... vì không phải em nên anh không dám nói sao? Sao lại thế được...」
Yukimi mếu máo sắp khóc.
Đúng là những lúc thế này mới thấy con bé vẫn là học sinh tiểu học.
「Em không chịu đâu, chồng em phải là anh Natsume cơ. Em chọn anh Natsume. Người khác thì không chịu đâu, ghét lắm...」
「Anh Natsume, là em đúng không?」
Kazamachi cũng nhoài người từ ghế trước xuống.
「Tại vì chúng mình đã ngủ chung trong chuồng chó, lại còn tắm chung nữa. Tuy lúc đó anh Natsume vẫn là Pochi-taro... nhưng mình đã ở bên nhau nhiều như thế mà. Em nghĩ chỉ có thể là em thôi. Phải là em mới được.」
Một khi đã quyết là không nhượng bộ, Kazamachi khẳng định chắc nịch với phong cách thường thấy.
Nhưng người tấn công dữ dội nhất là...
「Xin lỗi, chị không nhường được nữa rồi.」
Là chị Shirase.
「Chị thực sự thích Natsume. Em biết mà đúng không? Từ lúc được Natsume cứu, trong mắt chị chỉ có mỗi Natsume thôi.」
Vừa nói, chị vừa ôm chầm lấy tôi trong bộ đồ thỏ hở hang.
「Nếu em đã chọn chị rồi thì nói ra đi. Mình làm người yêu của nhau nhé? Chị cứ làm ra vẻ thong dong thế thôi, chứ thực ra chị muốn làm bạn gái Natsume đến phát điên lên được ấy. Em biết mà phải không?」
「Thì em cũng lờ mờ cảm nhận được nhưng mà~!」
「Nếu em chọn cô gái nào khác ngoài chị, chị nhất định sẽ bắt em đổi sang chị. Chị mà không phải là Natsume thì chị chẳng hẹn hò với ai nữa đâu. Sau này mà không cưới được Natsume thì chị chết cho em xem.」
「Chị Shirase ơi, cái nết nặng tình của chị lộ ra hết rồi kìa~!!」
Chị Shirase như đạp lút cán ga cảm xúc, ép sát người vào tôi.
Thấy thế, Tsukiko cũng không thể ngồi yên.
「K-Không được đâu Natsume!」
Thỏ Tsukiko cũng lao tới ôm lấy tôi từ phía đối diện, y hệt như chị Shirase.
「Chị Shirase chắc chắn chỉ là sự đỏng đảnh của người đẹp thôi! S-Sẽ không kéo dài đâu! N-Nhưng mà... nếu là tôi... tôi đã luôn ở bên cạnh Natsume suốt bấy lâu nay... cái đó... tôi có thể chấp nhận Natsume... T-Tuy tôi ghét lắm... nhưng người có thể làm vợ cậu chỉ có mỗi tôi thôi hay sao ấy...」
Hai bên bị hai nàng thỏ kẹp chặt, phía trước là hai bé loli đang áp sát.
「Anh Natsume!」
「Natsume!」
「Anh Natsume!」
「Natsume!」
Bị các cô gái vây quanh tấn công dồn dập, cảm giác vừa như ở thiên đường, lại vừa như đang dưới địa ngục.
「Mấy bà vợ tương lai bao dung, điềm tĩnh đâu mất tiêu rồi~!?」
Tôi cầu cứu Mint.
「Mint, cứu Bố với! Bố thề là Bố chưa quyết định cái gì cả! Bố không nói là quyết định từ bao giờ sao?」
Tuy nhiên...
「Hứ.」
Mint phồng má quay đi.
「A~, hóa ra là vẫn còn giận à~. Không tốt đâu nha~!! Giám đốc Mello đã dặn là phải hòa thuận rồi mà~!」
「Tại Bố sai mà! Bố không xin lỗi thì con không thèm nói chuyện với Bố đâu!」
「Chết tiệt~!!」
Miệng thì than vãn, nhưng tôi vẫn cố gắng xoay sở để dẹp loạn cái tình huống hỗn độn này trong lúc bị vò cho tơi tả.
「Chờ chút, chờ chút đã!」
Đúng lúc đó.
Tôi vô tình nhìn ra cửa sổ.
「Hả?」
Thứ đập vào mắt tôi là biển báo trên đường cao tốc.
「Mọi người, có gì đó sai sai. Thật đấy!」
「Natsume mà không cưới chị là chị chết, chết, chết, chị chết chung với em luôn~!」
「Chị Shirase, bình tĩnh đi! Chị Shirase mà cũng hùa theo thì toang thật đấy! Nhìn ra ngoài đi, nhìn ra ngoài cửa sổ ấy!」
Thấy tôi nói với vẻ quá nghiêm trọng, chị Shirase cũng hơi bình tĩnh lại.
「...Ngoài kia có chuyện gì sao?」
Dù mặt vẫn còn phụng phịu, chị Shirase cùng tôi nhìn ra cửa sổ. Và rồi, chị thốt lên đầy hoang mang: "Hả?".
Chúng tôi đang hướng về Hokkaido. Tức là trên bản đồ Nhật Bản, chúng tôi phải đi về hướng Bắc, và mũi tên trên biển báo cao tốc phải luôn chỉ về hướng đó. Nhưng mà...
「Chẳng phải chúng ta đang quay lại đường cũ sao?」
Đúng vậy. Chẳng biết từ lúc nào, chúng tôi đang chạy ngược chiều. Biển nằm ở phía đối diện, và tên địa danh trên biển báo là những nơi chúng tôi đã đi qua vài giờ trước.
Đến nước này thì cả Tsukiko và bọn trẻ cũng phải nghiêm túc lại.
「Chẳng lẽ chúng ta đang bị lực sửa đổi lịch sử tấn công!?」
Tsukiko vừa nhìn ra ngoài vừa nói. Nhưng...
「Không phải đâu.」
Người lên tiếng là Ito, người đang ngồi ở ghế lái.
「Đây không phải là sự cản trở của lực sửa đổi lịch sử đâu. Là do tôi làm đấy.」
「Hả?」
「Lúc mọi người đang ngủ, tôi đã xuống cao tốc một lần, rồi quay đầu chạy ngược lại.」
Ito nói với vẻ mặt lạnh tanh.
「Tôi ấy mà, tôi không muốn nhìn thấy tương lai tươi sáng của Nhật Bản đâu. Thế nên, tôi muốn tai nạn cứ xảy ra sau hơn mười năm nữa, để mọi người tẩy chay hạt Tachyon, và cùng nhau bất hạnh.」
◇
Chiếc xe đã rời khỏi đường cao tốc, đang chạy trên đường thường và bắt đầu đi sâu vào núi.
Chúng tôi chỉ biết ngồi im chịu trận. Khi nãy, Tsukiko đã định phản kháng, đôi mắt chuyển sang màu đỏ, nhưng đúng khoảnh khắc đó, Ito đã bẻ lái.
「Định gây tai nạn giao thông ở đây sao?」
Trong một chiếc xe đang chạy, đến cả Tsukiko cũng không thể làm gì được. Dù có thể đánh bay Ito trong nháy mắt, nhưng làm vậy thì chiếc xe đang lao vun vút này chắc chắn sẽ gặp tai nạn thảm khốc. Với tính cách của Tsukiko, cô ấy không thể chọn giải pháp khiến mọi người bị thương.
「Đừng nhìn tôi với ánh mắt đáng sợ thế. Đằng nào cũng không kịp nữa rồi. Chúng ta đã chạy ngược chiều mấy tiếng đồng hồ. Hơn nữa, lúc nãy ở trạm dừng chân tôi đã không đổ xăng. Chẳng mấy chốc nữa chiếc xe này sẽ chết máy. Không đi đâu được nữa, kế hoạch coi như phá sản.」
Chiếc xe lầm lũi tiến vào con đường núi tối đen như mực.
Vừa đánh lái, Ito vừa điềm nhiên kể lại mọi chuyện.
Việc Giám đốc Mello bị cảnh sát bắt đi hóa ra là do cậu ta sắp đặt. Chính cậu ta đã tố cáo rằng ông ấy giấu quỹ công ty và có nguy cơ chuyển tiền cho tổ chức khủng bố.
Không chỉ có thế. Nhóm Yakuza và côn đồ lùng sục tìm động cơ Tachyon ở bãi xử lý rác thải công nghiệp cũng là do Ito thuê.
Có vẻ Ito đã định phản bội Giám đốc Mello từ rất sớm.
「Tại sao cậu lại làm thế...」
Tôi hỏi. "Tôi đã nhìn thấy rồi," Ito đáp.
「Tôi đã truy cập vào máy tính của Giám đốc Mello. Trong đó chứa rất nhiều thông tin về tương lai. Nước nào vô địch World Cup, ai sẽ là Thủ tướng tiếp theo, bài hát nào sẽ thịnh hành...」
Và Ito nói cậu ta đã nhìn thấy.
「Có vẻ như tôi sẽ không thể trở thành giáo sư đại học. Dù đã cống hiến tất cả cho nghiên cứu, nhưng 5 năm sau, 10 năm sau, hay thậm chí 100 năm sau, không hề có ghi chép nào về việc tôi trở thành giáo sư. Những bài báo có tên tôi sẽ biến mất khỏi thế giới sau hai năm nữa.」
Và...
「Người hiện thực hóa việc ứng dụng lĩnh vực tôi đang nghiên cứu lại là gã đối thủ cùng phòng thí nghiệm. Hắn ta sẽ nhận giải thưởng nhờ nghiên cứu đó, rồi cùng cô gái mà tôi thầm thương trộm nhớ bước lên bục nhận giải với tư cách vợ chồng.」
「Hả, hảaa~!?」
Tôi ngạc nhiên thốt lên.
「Cái đó... nghe cứ như là... lý do chính là thất tình, rồi vì thế mà cậu chán đời muốn hủy diệt Nhật Bản luôn ấy...」
「Làm gì có chuyện đó!」
Ito đỏ mặt tía tai quát lớn.
「Tôi ấy à, thể thao thì dở tệ, mặt mũi cũng chẳng đẹp trai gì cho cam. Nhà cũng chẳng giàu, xuất thân bình thường thôi.」
Cậu ta bảo rằng so với những người xung quanh, cậu ta kém cỏi nhiều thứ nên luôn mang mặc cảm tự ti.
「Nhưng tôi học giỏi. Học hành thì tốt lắm. Vì nó công bằng. Đẹp trai hay nhà giàu cũng chẳng liên quan. Chỉ cần nỗ lực và đưa ra kết quả thì sẽ được đền đáp bằng điểm số, và có thể vào được đại học tốt.」
Đó dường như là niềm hy vọng duy nhất của Ito.
「Trở thành giáo sư đại học thì sẽ có danh vọng. Nghiên cứu là niềm hy vọng của tôi. Trở thành giáo sư, công bố nghiên cứu, được xã hội chú ý. Tôi đã mơ về khoảnh khắc một kẻ mờ nhạt như tôi trở thành một ai đó quan trọng.」
Nhưng rồi cậu ta biết được điều đó sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Vì cậu ta đã nhìn thấy những ghi chép của tương lai.
「Chắc chắn tôi sẽ thất bại. Rồi tôi sẽ sống cuộc đời của một gã đàn ông cô độc trong căn hộ cũ nát. Nhưng nếu mọi người xung quanh cũng bất hạnh như tôi, thì tôi sẽ được cứu rỗi.」
Đối với Ito, tương lai Nhật Bản suy tàn như lịch sử đã định lại tốt hơn.
「Thứ các cậu đang cố cứu, nói trắng ra là nền kinh tế. Khi người dân Nhật Bản chấp nhận phát điện bằng hạt Tachyon, giá điện sẽ rẻ đi. Nghĩa là có thể vận hành nhà máy, sản xuất hàng hóa với chi phí thấp. Sản phẩm của Nhật Bản sẽ có sức cạnh tranh quốc tế và đất nước trở nên giàu có.」
Nếu vậy thì sao, Ito nói tiếp.
「Kinh tế tốt lên, người hạnh phúc cũng nhiều lên, nhưng khoảng cách giữa họ và những kẻ không theo kịp thời đại sẽ ngày càng lớn.」
Tôi suy nghĩ kỹ về những lời Ito nói rồi đáp lại.
「Nhưng mà... chẳng phải vẫn tốt hơn là tất cả cùng bất hạnh sao?」
「Không tốt chút nào. Thà tất cả cùng bất hạnh còn hơn là phải sống mà nhìn những kẻ xung quanh tỏa sáng lấp lánh.」
「Ito này, tôi thấy cậu sống thật với lòng mình hơi quá rồi đấy!」
Tôi nói với Ito.
「Nhưng nếu tương lai đã định như vậy, thì cậu cứ cố gắng thay đổi nó từ bây giờ là được mà. Cố gắng để trở thành giáo sư là được chứ gì.」
「Vô ích thôi. Tôi thuộc phe những kẻ không thể thay đổi tương lai. Giám đốc Mello nói ai cũng có sức mạnh đó, nhưng làm gì có chuyện đấy.」
Sau khi xem ghi chép tương lai của Giám đốc Mello, Ito dường như đã thử thay đổi vài sự kiện nhỏ.
Nhưng không thành.
「Natsume, cậu là người đặc biệt vì đã thay đổi được kết cục của Sự kiện tháng Tám. Bé Mint mang dòng máu của cậu cũng vậy. Các cậu đã là "một ai đó" rồi. Còn tôi thì khác.」
Hơn nữa, tôi hiểu rõ bản thân mình, Ito nói.
「Thú thật là việc nghiên cứu đã đi vào ngõ cụt rồi. Tôi cảm thấy giới hạn của mình rồi. Sự khác biệt về tư chất bẩm sinh là rất lớn. Chỉ nỗ lực thôi thì không thể lấp đầy được. Kể cả sự tập trung, tinh thần, mọi thứ. Nhà giàu cũng là một yếu tố quan trọng lắm đấy. Có thể tập trung nghiên cứu mà không lo cơm áo gạo tiền, có thể đi du học, trải nghiệm nhiều thứ, và nó tạo ra một vòng tuần hoàn tốt. Rốt cuộc thì, tôi là kẻ trắng tay, dù ở tương lai cũng chẳng thể trở thành ai cả...」
Và quan trọng hơn hết...
「Đối với tôi, việc thay đổi tương lai chẳng còn ý nghĩa gì nữa.」
Bởi vì...
「Người tôi thầm thương trộm nhớ đã kết hôn mất rồi. Giống hệt cậu Natsume đấy, kết hôn khi còn là sinh viên.」
「Rốt cuộc vẫn là chuyện đó à~!!」
Trong lúc chúng tôi đang nói chuyện, chiếc xe giảm tốc độ và dừng lại giữa núi rừng. Không phải do đạp phanh. Là do hết xăng.
「Nào, đưa động cơ Tachyon đây.」
Ito giật lấy động cơ Tachyon từ tay Mint rồi định bước ra khỏi xe.
「Khoan đã!」
Tôi định đuổi theo thì Ito lên tiếng.
「Không phải lúc làm chuyện đó đâu. Nhìn con gái cậu đi.」
「Hả?」
Đúng là trong khoảnh khắc vừa rồi, tôi thấy có gì đó lạ.
Mint buông động cơ Tachyon một cách quá dễ dàng. Theo lẽ thường, Mint không đời nào dễ dàng giao nộp động cơ Tachyon mà Giám đốc Mello đã tin tưởng giao phó.
Vậy thì, tại sao...
「Mint!?」
Mặt tôi cắt không còn giọt máu.
Khóe miệng Mint nhuộm đỏ một màu máu tươi.
Là máu.
Máu từ mũi tuôn ra xối xả, một lượng máu bất thường. Dù con bé đã dùng cả hai tay bịt lại, máu vẫn trào ra qua kẽ ngón tay.
Sắc mặt Mint tái nhợt, tóc mái bết bát mồ hôi dính chặt vào trán.
「Rốt cuộc là chuyện gì...」
「Là virus.」
Ito nói.
「Trong báo cáo dự đoán rủi ro về bé Mint có trong máy tính của Giám đốc Mello cũng có nhắc đến. Đó là kết quả tính toán từ rất nhiều Mint ở các dòng thời gian khác nhau mà người tương lai đã quan sát được.」
Đầu tiên chỉ là những tác động rất nhỏ.
Đứt tay do kéo, côn trùng bu vào người, hay bị chó sủa.
Sau đó là những hiện tượng tôi đã trải qua cùng Mint, những tai nạn ngẫu nhiên.
Nước nóng phun ra từ vòi sen, hay bị kẹt vào cửa tự động.
Từ đó, lực loại bỏ Mint càng trở nên mạnh hơn.
Xe tải lao vào, hay những cuộc tấn công từ những người sắp hết tuổi thọ.
Và...
「Sự loại bỏ dị vật khỏi lịch sử đã định của mô hình Bida, cuộc tấn công của lực sửa đổi lịch sử nhắm vào bé Mint đang tăng tốc chóng mặt. Và giai đoạn cuối cùng là...」
Đòn tấn công không thể phòng thủ.
「Virus. Có lẽ bé Mint đã nhiễm một loại virus chưa từng tồn tại ở thời đại này.」
「Không thể nào...」
Mint vừa cố gắng lau máu mũi vừa nói: "Con không sao đâu mà...".
「Đòn tấn công bằng virus lẽ ra phải đến muộn hơn. Theo báo cáo, đáng lẽ nó chỉ xảy ra khi thời gian lưu trú ở quá khứ của bé Mint kéo dài đến lúc con bé trở thành học sinh cấp ba. Nhưng hiện tại, Mint tiểu học đã phải hứng chịu rồi.」
Nghĩa là, Ito nói tiếp.
「Các cuộc tấn công của lực sửa đổi lịch sử đang ngày càng tăng tốc và mở rộng. Nếu lặp lại việc du hành thời gian, bé Mint sẽ biết nhiều thứ hơn và trở nên khôn ngoan hơn. Con bé có thể đưa ra đối sách. Nhưng lực sửa đổi lịch sử cũng sẽ tăng tốc và mở rộng để loại bỏ dị vật đó. Và giờ nó đã đạt đến cấp độ mà ngay cả Choco-Min Car cũng không thể phòng ngự nổi.」
Ito giơ màn hình điện thoại lên.
「Đây là bằng chứng cho thấy lực sửa đổi lịch sử đã vượt qua sức mạnh nhân vật của Giám đốc Mello.」
Trên màn hình hiển thị một trang tin tức. Tiêu đề là...
Sao chổi Yamada dự kiến rơi xuống Nhật Bản.
Điểm rơi dự kiến: Thành phố Yomisaka, Phủ XX.
Bắt đầu sơ tán cư dân.
Va chạm vào đêm Giáng sinh!?
「Là Mellow Land đấy.」
Ito nói.
「Công viên giải trí mà Giám đốc Mello định xây dựng. Biểu tượng của nền móng thay đổi tương lai bằng các nhân vật. Mellow Land đó sẽ bị xóa sổ bởi sao chổi rơi vào đêm Giáng sinh.」
◇
Chúng tôi chạy băng qua khu rừng.
Tôi và Tsukiko đang đuổi theo Ito, người đang cầm động cơ Tachyon bỏ trốn.
Sao chổi sẽ rơi xuống thành phố Yomisaka.
Lợi dụng lúc chúng tôi đang bàng hoàng trước tin tức đó, Ito đã xuống xe và chạy thẳng vào rừng.
Ban đầu, ánh mắt tôi hướng về phía Mint, người trông còn tồi tệ hơn cả tin dữ kia. Con bé thở dốc, tưởng chừng như có thể ngã gục bất cứ lúc nào.
「Mint!」
Phải đưa con bé đến bệnh viện, tôi nghĩ vậy. Nhưng...
「Con không sao đâu, Bố đuổi theo cái động cơ đi!」
Mint vừa nói vừa che miệng.
「Không, nhưng mà...」
「Không được đâu Bố.」
Rõ ràng Mint đang rất yếu, nhưng ánh mắt con bé lại kiên định vô cùng.
「Chúng ta phải làm điều đúng đắn. Nếu cứ thế này, mọi người sẽ bất hạnh mất!」
Vì thế, tôi đành giao Mint lại cho chị Shirase và bọn trẻ chăm sóc, rồi cùng Tsukiko đuổi theo Ito.
「Tôi không nương tay đâu đấy!」
Tsukiko nói, ngọn lửa bùng lên trên đầu ngón tay. Cô nàng định phóng cầu lửa sở trường vào lưng Ito đang chạy phía trước. Nhưng rồi, chân cô vướng vào dây leo dưới đất, ngã chỏng vó lên trời, quả cầu lửa bay vèo sang một hướng chẳng liên quan.
「Mồ~!!」
Những gì Ito đang làm dẫn đến "lịch sử chính thống". Vì vậy, lực sửa đổi lịch sử đang đứng về phía cậu ta.
Dù Tsukiko có cố tấn công, một lực lượng xui xẻo nào đó sẽ can thiệp khiến đòn tấn công trượt lất.
Trong lúc đó, khoảng cách với Ito ngày càng xa dần.
「Này Natsume, cậu có sức mạnh thay đổi tương lai, đúng không?」
Tsukiko vừa nói vừa ngồi bệt dưới đất sau cú ngã.
「Nghe đồn là thế.」
「Tôi cũng nghĩ là Natsume có sức mạnh đó. Bởi vì, có Natsume ở bên thì những lúc tôi sắp trượt chân đập đầu ngất xỉu, cậu đều đỡ được tôi mà, đúng không? Tôi nghĩ là do Natsume đã kháng cự lại sự xui xẻo đấy.」
Nhưng Tsukiko bảo thế vẫn chưa đủ.
「Tôi nghĩ chúng ta phải kết hợp sức mạnh đó của Natsume với sức mạnh của tôi một cách hiệu quả hơn nữa.」
Đúng là nếu kết nối được khả năng kháng cự lại tương lai đã định của tôi với hỏa lực của Tsukiko, biết đâu chúng tôi có thể chiến thắng sự xui xẻo và tung đòn chính xác vào mục tiêu.
「Nhưng làm thế nào?」
「Tôi có ý tưởng này.」
Tsukiko nói với vẻ mặt nghiêm túc.
「Natsume, giờ làm theo lời tôi nhé.」
Và kết quả là...
Tôi cõng Tsukiko trên vai (kiểu kiệu công chúa - kataguruma).
Giữa đêm khuya, trong rừng sâu, tôi mặc bộ đồ bó đen thít chặt, còn trên vai là nàng thỏ Tsukiko gợi cảm.
Tôi giật mình nhận ra. Dạo gần đây Tsukiko hay khoe khoang kiến thức phim tài liệu với vẻ mặt đắc ý nên tôi suýt quên mất...
「Phải rồi ha, Tsukiko là đồ ngốc mà~!!」
「Được rồi, hoàn hảo!!」
Tsukiko tự tin tuyên bố.
「Tàu Natsume, xuất phát!!」
「Chết tiệt~!!」
Tôi bắt đầu chạy với Tsukiko ngồi trên vai.
「Ừm, Natsume và tôi là nhân mã hợp nhất, thế này thì sức mạnh của Natsume và tôi được mắc nối tiếp rồi!」
「Thật không đấy~!?」
Tôi cõng Tsukiko chạy thục mạng.
Nhưng ngay giây tiếp theo.
「Hoge!」
Tsukiko phát ra âm thanh kỳ quặc.
「Này này~! Đập mặt vào cành cây rồi đấy!」
「Đang cõng trên vai thì chịu chứ biết sao?」
「Tôi đang ở trên cao, nên cậu phải ngồi xổm xuống mà né chứ.」
「Hả? Cậu bắt tôi vừa cõng cậu vừa squat (ngồi xổm) chạy á?」
「Cậu mà dám than nặng một câu là tôi thiêu luôn đấy.」
「Thử thách gì mà khắc nghiệt dữ vậy trời~」
Nhưng vì Tsukiko thực sự tin rằng đây là một ý tưởng tuyệt vời, nên tôi có nói gì cũng vô ích.
Thế nên, tôi đành cắm đầu chạy.
Lúc đó, một giọt gì đó nóng hổi rơi xuống má tôi. Nhìn lên thì thấy Tsukiko đang chảy máu cam.
「À, cái này là do lúc nãy mặt đập vào cành cây thôi. Tôi siêu khỏe.」
「Nhưng mà, có ổn không đấy?」
「So với bé Mint thì chút chuyện này có đáng gì để mà than vãn. Nhanh lên Natsume, đuổi theo thôi.」
Tôi tiếp tục cõng Tsukiko đuổi theo Ito.
Và thực ra, tình huống này cũng không phải toàn điều tệ hại.
Tsukiko đang trong bộ dạng thỏ gợi cảm.
Đầu tôi đang liên tục bị kẹp giữa đôi đùi trắng muốt và mềm mại của cô nàng.
◇
Chẳng biết kế hoạch "Natsume cõng Tsukiko" có hiệu quả thật hay không, nhưng những quả cầu lửa bay đi với độ chính xác khá cao, thành công dồn Ito vào bờ sông.
Dòng sông rộng lớn, lại thêm cơn mưa thượng nguồn khiến nước dâng cao, dòng chảy cuồn cuộn chẳng khác nào nước lũ.
Vượt sông là chuyện không thể. Nhưng...
「Đừng lại đây!」
Ito giơ động cơ Tachyon ra phía dòng sông.
「Tôi thắng rồi. Chỉ cần thả cái động cơ này xuống là xong. Chắc chắn nó sẽ trôi ra biển. Và hơn mười năm sau, nó sẽ trôi dạt đến chỗ bọn khủng bố môi trường.」
「Dừng lại đi!」
Tôi hét lên.
「Ito, cậu sai rồi! Ngay cả cậu cũng có thể thay đổi tương lai mà!」
「Ngạo mạn quá đấy, Natsume Yukiji!」
Ito gào lên giận dữ.
「Cậu đã từng thay đổi tương lai, cậu có sức mạnh đó nên mới nói được câu đấy. Cậu đâu có hiểu cảm giác của kẻ trắng tay như tôi. Hy vọng duy nhất của tôi là trở thành giáo sư đại học. Nhưng ngay cả điều đó cũng bị phủ nhận, cậu làm sao hiểu được cảm giác của tôi chứ. Trong chính lĩnh vực tôi nghiên cứu, gã đối thủ lại là người công bố thành công đó. Đã thế, hắn còn cưới luôn cô gái tôi thích làm vợ!」
「Dù vậy, cậu vẫn có thể làm cho tương lai của mình tươi sáng hơn mà! Không chỉ riêng cậu, mà bất cứ ai cũng...」
「Nghe chẳng thuyết phục chút nào! Cái tên đang bị kẹp đầu giữa đùi gái đẹp mà đi rao giảng về tương lai tươi sáng nghe nó chối tỉ lắm đấy biết không~!」
Tôi ngước lên nhìn Tsukiko.
「Yoisho.」
Tôi đặt Tsukiko xuống đất rồi quay lại đối mặt với Ito.
「Bất cứ ai cũng có một tương lai tươi sáng~!」
「Giờ nói lại thì cũng muộn rồi!」
Ito dợm tay định ném động cơ Tachyon xuống sông. Tôi hét lớn về phía cậu ta lần nữa.
「Cái tôi bảo sai không phải là hành động cậu định làm. Mà là cái suy nghĩ tiêu cực rằng bản thân mình vô dụng ấy!」
「Tiêu cực?」
Tay Ito khựng lại.
「Đúng thế. Cậu cứ nghĩ mình vô dụng. Vì không làm giáo sư được, không cưới được người mình thích, nên cậu tự mặc định tương lai của mình là bỏ đi.」
「Thì đúng là bỏ đi còn gì. Ước mơ không thành, hy vọng tan biến.」
「Không làm giáo sư đại học, không hẹn hò được với cô gái mình thích. Nhưng biết đâu cậu vẫn hạnh phúc thì sao. Khả năng đó hoàn toàn có thể xảy ra mà!」
「Làm thế quái nào mà hạnh phúc được chứ.」
「Có khi cậu tìm được niềm vui khác lớn hơn nghiên cứu. Có khi cậu tìm được cô gái khác mình thích hơn. Đúng rồi, chắc chắn là thế! Ito của tương lai sẽ trở nên siêu giàu có và sát gái ầm ầm!」
「Hả, hảaa~!?」
「Thế nên danh sách giáo sư mới không có tên cậu! Vì bận tiêu tiền quá mà! Vì bận hẹn hò quá nên không có thời gian!」
「C-Cái đó...」
Ito ngẫm nghĩ một chút rồi nói.
「Nghe có vẻ tích cực thái quá không vậy...」
「Thế mới tốt. Bởi vì sức mạnh để mở lối tương lai lúc nào cũng phải như thế.」
Tôi tiếp tục.
「Phải rồi, giờ tôi mới hiểu ra. Nếu thực sự có sức mạnh thay đổi tương lai, thì nó không nằm ở cá nhân tôi hay Mint, mà nằm ở tinh thần. Tôi tin rằng dù khó khăn đến đâu, chỉ cần có trí tuệ và lòng dũng cảm, tôi có thể làm được mọi thứ. Nếu tôi còn sống, có lẽ sự diệt vong của Nhật Bản trong tương lai đã không xảy ra.」
「Cậu nói nghe ghê gớm thật đấy.」
「Nếu là tôi, tôi sẽ không vì một vụ tai nạn nổ mà từ bỏ hạt Tachyon đâu. Chẳng phải đó là công nghệ giúp tạo ra lượng điện năng khổng lồ với chi phí thấp sao? Nếu vậy thì không được sợ hãi hay chối bỏ nó. Vì đó là sức mạnh tiềm ẩn khả năng mang lại hạnh phúc cho mọi người. Nếu tôi còn sống, chắc chắn tôi sẽ không sợ hãi. Sẽ không phủ nhận. Tôi sẽ dùng trí tuệ và lòng dũng cảm để tìm ra cách sử dụng nguồn năng lượng đó an toàn, để mang lại hạnh phúc cho mọi người. Mặc dù tôi chẳng phải nhà khoa học gì sất. Nghe đâu tôi còn làm cảnh sát nữa cơ.」
Nhưng đúng là vậy.
Tin tưởng, dũng cảm, những điều hiển nhiên như trong sách tranh trẻ con ấy, tôi tin chính chúng sẽ mang lại một tương lai tươi sáng.
「Cả Ito nữa, chắc chắn cậu cũng có thể thắp sáng tương lai của chính mình.」
「...Được thế thì tốt, nhưng không thể nào đâu. Chuyện tôi trở nên giàu có ấy. Chứ đừng nói đến chuyện sát gái.」
「Ito, lát nữa về nhà, cậu hãy tỉa lông mày đi!」
Tôi chỉ thẳng tay vào mặt Ito.
「Xong rồi cậu sẽ thấy "hình như mình cũng đẹp trai phết", rồi đi tiệm làm tóc. Từ đó cậu sẽ ngày càng sành điệu, rồi chẳng hiểu sao lại bắt đầu chơi chứng khoán hay bất động sản, trở thành đại gia, rồi được các em gái xinh tươi vây quanh!」
「Không...」
「Chắc chắn sẽ như thế! Rồi nhờ cái đà sát gái ấy, cậu quay lại nghiên cứu và mọi thứ suôn sẻ, rồi trở thành giáo sư đại học cũng nên!」
「Đ-Đúng là... tôi chưa bao giờ thử tỉa lông mày...」
「Chính những thay đổi nhỏ nhặt đó, cái ý chí muốn làm điều gì đó, chắc chắn sẽ kết nối với một tương lai tươi sáng. Không phải là tiêu cực hay ngây thơ đâu. Thứ chúng ta cần là dũng cảm, hành động, và một chút trí tuệ.」
「Natsume... cậu đúng là một tên kỳ lạ...」
Ito thả lỏng cơ mặt.
「Tự nhiên tôi cảm thấy hình như mình thực sự có thể làm được gì đó.」
「Làm được chứ, chắc chắn luôn.」
「Liệu tôi... có thể hẹn hò với một cô gái dễ thương như Tsukiko không nhỉ...」
Tôi nhìn sang Tsukiko.
Tsukiko suy nghĩ một chút rồi đáp:
「Chà, tôi thì không có cửa đâu, nhưng nếu là người giống tôi thì... chắc là có thể đấy...」
「Câu trả lời phũ phàng thật.」
Ngay khi Ito vừa cười dứt câu.
Đột nhiên, một âm thanh như tiếng gầm của mặt đất vang lên. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một lượng nước khổng lồ ập đến cuốn phăng Ito đi.
Là lũ quét.
Dòng nước lũ từ thượng nguồn đổ về với tốc độ kinh hoàng đã nuốt chửng Ito.
Không có thời gian để do dự.
「Uoooooo! Linh hồn tích cực~!!」
Tôi lao mình vào dòng nước lũ.
Dòng chảy quá mạnh khiến tôi bị cuốn xoay vòng vòng, vò cho tơi tả. Nhưng tôi chợt nghĩ những lúc thế này cứ thả lỏng người ra thì lại dễ nổi hơn, nên tôi thử buông xuôi, phó mặc cho dòng nước. Nước ộc vào miệng ừng ực, nhưng cái đầu thì lại ngoi lên được.
Nhờ thế, tôi va vào một tảng đá, nảy người về phía Ito và túm được cổ áo cậu ta.
Ito đã bất tỉnh nhân sự.
「Giờ làm sao đây trời~!!」
Vừa nghĩ thế thì tôi thấy một cành cây chìa ra, tôi vội vung tay chụp lấy.
Nhưng vì tay kia đang túm Ito, sức nặng của cả hai khiến tôi bị kẹt cứng ở tư thế đó.
Cành cây cong vòng xuống, phát ra tiếng răng rắc đáng ngại.
Gãy mất, gãy mất thôi, tôi vừa nghĩ đến đó thì... Tsukiko đã chụp được đầu cành cây.
Cô ấy đã chạy dọc bờ sông đến đây.
「Thank you, Tsukiko~!!」
「Nặng quá đi mất~!!」
Miệng thì kêu ca nhưng Tsukiko vẫn dùng sức kéo cả tôi và Ito lên bờ.
「Có sao không?」
「Tôi thì không sao.」
Vừa nói tôi vừa vỗ vỗ vào má Ito.
Ito ộc nước ra và tỉnh lại.
「May quá~」
Tsukiko thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống đất. Không khí vừa mới chùng xuống một chút thì Tsukiko bỗng nghiêng đầu.
「Ủa? Hình như mình quên cái gì đó thì phải.」
「Thế á?」
「Ừm. Có cái gì đó quan trọng lắm...」
Vừa nói, cô ấy vừa nhìn ra dòng sông.
Dưới ánh trăng, thứ ánh sáng màu xanh ngọc bích của động cơ Tachyon đang lấp lánh trôi theo dòng nước.
「A~!!」
Tsukiko hét lên. Tôi cũng ôm đầu: "Đúng rồi ha~". Vì Ito đã ngất xỉu nên đương nhiên cậu ta đã buông tay khỏi động cơ Tachyon.
Cứ đà này, động cơ sẽ trôi ra biển mất. Lúc đó thì có trời mới đuổi kịp.
Nhưng dòng sông đang chảy xiết như thác lũ.
「Không kịp mất thôi~!!」
Ngay khi Tsukiko vừa dứt lời.
Ở phía hạ lưu nơi động cơ Tachyon đang trôi tới, có một mỏm đá nhô ra từ bờ sông. Trên mỏm đá đó có một bóng người nhỏ bé.
Bóng người đó đang bò rạp xuống, tuyệt vọng vươn tay về phía dòng sông.
Nheo mắt nhìn kỹ...
Đó là Mint, người đáng lẽ đang phải nghỉ ngơi trong xe.
◇
「Bố ơiii~!!」
Mint vừa chạy về phía tôi vừa ôm khư khư cái động cơ Tachyon như báu vật.
Theo sau con bé là Yukimi, Kazamachi và chị Shirase.
Lúc nãy, khi tôi và Tsukiko còn đang luống cuống nhìn cái động cơ trôi đi...
Mint đã nhoài người ra khỏi mỏm đá, với tay về phía dòng sông. Con bé chộp được cái động cơ nhưng suýt chút nữa thì ngã nhào xuống nước. Chính chị Shirase và bọn trẻ đã kịp thời giữ con bé lại từ phía sau.
Chắc là Mint đã tự ý xuống xe, và nhóm chị Shirase đuổi theo con bé.
Kết quả là nhờ có Mint mà động cơ Tachyon không bị trôi ra biển.
Nhưng tôi vẫn cảm thấy muốn mắng con bé một trận.
「Làm được rồi nè Bố ơi!」
Mint chạy ào tới chỗ tôi với vẻ mặt hớn hở.
Tôi nghiêm giọng mắng:
「Mint, không được làm thế. Nguy hiểm lắm biết không.」
「Nhưng con đã lấy lại được động cơ rồi mà.」
「Dù kết quả có tốt thì không được là không được!」
Thấy tôi gay gắt, Mint phụng phịu:
「Bố lúc nào cũng thế!」
「Bố lo cho Mint mà! Lỡ xảy ra chuyện gì thì hối hận không kịp đâu!」
Không được làm chuyện nguy hiểm. Ngoan ngoãn ngồi yên đi. Con cũng làm được mà.
Cuộc tranh cãi lại lặp lại y như cũ.
Và lần này tôi quyết không nhượng bộ. Lúc nãy chỉ là may mắn tóm được động cơ, may mắn có nhóm chị Shirase giữ lại nên mới ổn thỏa, chứ lỡ như cả người lẫn động cơ trôi tuột ra biển thì sao. Hơn nữa, cả thế giới đang vận hành sức mạnh để loại bỏ Mint.
Vì thế, tôi lớn tiếng:
「Bố! Với tư cách là một người cha! Có nghĩa vụ phải bảo vệ Mint...」
Đúng lúc đó.
Mint lại chảy máu cam. Một lượng máu khủng khiếp trào ra qua kẽ ngón tay dù con bé đã cố bịt chặt bằng cả hai tay.
「Con không sao.」
Mint nói, rồi lấy từ trong túi ra chiếc khăn tay in hình các nhân vật Mellow World dịt vào mũi. Chiếc khăn với màu sắc dễ thương nhanh chóng nhuộm đỏ thẫm.
「Từ bé con đã hay bị chảy máu cam rồi mà.」
Trông Mint rất mệt mỏi, dường như không đứng vững nổi, người con bé cứ chực khuỵu xuống.
Tôi vội ngồi thụp xuống đỡ lấy Mint.
「Không sao đâu, con chỉ hơi chóng mặt tí thôi.」
Mint vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ. Vì thế...
Tôi vừa đỡ Mint vừa quay sang Tsukiko.
「Tsukiko, nổ đi.」
「Hả?」
「Gây ra vụ nổ thổi bay cả một ngọn núi cũng được. Để đưa Mint về tương lai.」
「Bố!!」
Mint hét lên phản đối.
「Con không sao mà! Con hoàn toàn bình thường!」
「Không được. Mint phải về tương lai ngay.」
「Giám đốc Mello cũng nói rồi còn gì! Không có con thì không kích nổ động cơ được đâu!」
「Bố đã thay đổi được tương lai trong Sự kiện tháng Tám. Lần này Bố cũng sẽ xoay sở được thôi.」
「Nhưng lúc nãy nếu không có con thì cái động cơ trôi ra biển mất rồi còn gì!」
「Không, nếu chuyện đó xảy ra thì Bố sẽ tìm cách khác.」
「Mồ~!!」
Về tương lai đi. Không về. Cuộc tranh cãi cứ thế lặp lại. Thấy không đi đến đâu, tôi bảo Tsukiko:
「Ba chúng ta sẽ đi đến chỗ nào vắng người. Sâu trong núi hay gần biển cũng được.」
「Nhưng mà, ý muốn của bé Mint...」
「Đến nước này rồi thì ý muốn của Mint không còn quan trọng nữa. Dù có phải ép buộc tôi cũng sẽ đưa con bé về.」
「...Tôi hiểu rồi.」
Tsukiko gật đầu. Cô ấy cũng hiểu mạng sống của Mint quan trọng hơn tất cả. Nhưng...
「Bố xấu tính! Ông bố xấu tính!」
Mint trách móc tôi.
「Cứ nói đi! Nếu Mint được sống thì Bố chấp nhận làm ông bố xấu tính!」
「Con gái sẽ ghét Bố đấy!」
「Bố không quan tâm!」
Từ tư thế ngồi xổm, tôi định bế thốc Mint lên. Dù đang yếu nhưng con bé vẫn vùng vẫy kịch liệt.
「Này, ngoan ngoãn nghe lời Bố đi!」
「Không có con là không được! Con phải làm!」
「Bố sẽ làm hết. Một mình Bố là đủ rồi! Cứ tin ở Bố!」
「Mồ~, Bố ngốc!!」
Bốp!
Mint tát vào má tôi một cái.
Tôi bất ngờ đến mức ngã bệt mông xuống đất.
「Mint... con... không lẽ...」
Tôi kinh ngạc thốt lên.
「Đến tuổi nổi loạn rồi hả!?」
「Không phải!!」
Mint hét lên.
「Tại Bố cố chấp quá thôi! Bố làm gì có quyền nói "cứ tin ở Bố" với con chứ!」
「Biết cả từ khó như "quyền" cơ đấy...」
Tại vì, tại vì, Mint nức nở.
「Bố đã nói dối con!」
「Bố không bao giờ nói dối Mint.」
「Bố nói dối!」
Mặt Mint đỏ bừng lên.
「Bố đã hứa rồi mà.」
「Hứa?」
Có vẻ đó là đêm đầu tiên Mint nhận thức được rằng cha mẹ rồi cũng sẽ chết. Con bé buồn bã khóc trên giường, và tôi đã đến bên cạnh vỗ về và hứa.
「Bố bảo là chừng nào con chưa chết thì Bố sẽ không chết. Bố hứa là để con không phải buồn, Bố sẽ sống lâu hơn con mà!」
「Tôi ở tương lai đã hứa như thế sao... Thường thì người ta chỉ hứa đến lúc trưởng thành thôi chứ...」
「Thế mà, thế mà... Bố lại chết mất tiêu!」
Nói đến đó, Mint òa khóc nức nở "oa~ oa~".
Những giọt nước mắt tuôn rơi lã chã trên má.
「Đang sống hạnh phúc thế mà, ngày nào cũng chơi vui vẻ thế mà, tự nhiên Bố biến mất tiêu! Chủ nhật nào Bố cũng xem tivi với con, thế mà giờ Bố không xem cùng con nữa!」
「Mint...」
「Cả Mẹ nữa, lúc con không để ý, Mẹ toàn khóc thôi! Lúc con đi học, lúc con đã ngủ say, Mẹ cứ khóc mãi thôi!」
Mint nấc lên từng hồi.
「Chỉ có con với Mẹ, ngôi nhà trở nên rộng thênh thang. Nhưng Mẹ bảo không bán đâu. Vì đó là ngôi nhà Bố đã xây. Mẹ nhé, sau khi Bố mất, Mẹ vẫn dọn dẹp phòng Bố, vẫn rửa bát đĩa của Bố, ngày nào cũng đánh giày cho Bố nữa. Mẹ bảo làm thế thì biết đâu Bố sẽ quay về. Mẹ bảo Mẹ có cảm giác như thế, rồi Mẹ cười buồn ơi là buồn. Tại Bố mà Mẹ chẳng còn vui vẻ gì cả! Bố không thấy khuôn mặt đau khổ của Mẹ nên Bố mới nói được mấy câu như thế!」
Vì thế, vì thế, Mint gào lên.
「Con sẽ làm! Con sẽ cứu Bố, để Mẹ lại được cười! Oa~ oa~!!」
Mint khóc òa lên.
Cô bé luôn tỏ ra tưng tửng, với vẻ mặt tỉnh bơ hô to "Vụ nổ du hành thời gian!" và luôn sát cánh bên tôi.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, con bé vẫn luôn chìm đắm trong nỗi đau mất cha.

Đương nhiên rồi.
Mint vẫn chỉ là một đứa trẻ mà thôi.
「Bố xin lỗi, Mint, Bố xin lỗi con.」
Tôi vừa xin lỗi vừa ôm chặt lấy Mint.
「Bố xin lỗi, xin lỗi con...」
Chẳng biết từ lúc nào tôi cũng đã khóc. Nghĩ đến cảm xúc của Mint, một mình cố gắng với quyết tâm mãnh liệt để cứu Bố, để tìm lại nụ cười cho Mẹ, nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi không ngừng.
「Xin lỗi vì đã để con phải chịu đựng nỗi cô đơn đó. Giờ thì ổn rồi. Không sao nữa rồi.」
Tôi ôm Mint chặt hơn nữa.
「Chúng ta cùng làm nhé. Bố và Mint sẽ cùng thay đổi tương lai.」
◇
Tôi bế Mint, lúc này đã thiếp đi vì khóc mệt, quay lại chỗ chiếc Choco-Min Car.
「Xin lỗi...」
Ito cúi gằm mặt nói.
「Là lỗi của tôi.」
Chiếc Choco-Min Car đã cạn sạch xăng và không thể nhúc nhích được nữa. Nhưng...
「Không sao đâu. Tôi may mắn lắm. Từ cầu vượt nhảy xuống thùng xe tải mà vẫn bình an vô sự, đối mặt với sát thủ cầm kiếm Nhật mà vẫn xoay sở được cơ mà.」
「Cậu lớn lên trong môi trường kiểu gì vậy!?」
「Thế nên, lần này chắc chắn cũng sẽ ổn thôi.」
Tạm thời chúng tôi đi bộ dọc theo đường núi, hướng về phía đường lớn.
「Vẫn còn cách đi nhờ xe mà.」
「Nhưng vận may sẽ không đứng về phía những việc chúng ta định làm đâu. Vì nó không phải là lịch sử chính thống.」
「Cái đó cũng sẽ ổn thôi. Như Giám đốc Mello đã nói, ai cũng có sức mạnh thay đổi tương lai. Nếu có những người hướng tới một tương lai tươi sáng, thì chắc chắn...」
Đúng lúc đó.
Tiếng động cơ vang lên. Một chiếc xe tải đang chạy xuống từ con đường núi. Tôi và Tsukiko vừa vẫy tay vừa nhảy tưng tưng, và chiếc xe tải dừng lại.
「Đấy thấy chưa, tôi đã bảo là tôi may mắn mà.」
Sự may mắn của tôi không chỉ dừng lại ở việc có một chiếc xe tải tình cờ đi ngang qua. Tên cửa hiệu được viết bên hông xe là...
『Trung tâm chuyển nhà Sera』
Từ ghế lái, một người đàn ông trung niên có khuôn mặt hiền lành ló đầu ra.
「Sao bọn mày lại ở đây!?」
Đúng vậy, là chú Sera.
Người của chính nghĩa đã cố đưa tôi đến Tokyo khi tôi bị truy nã trong vụ án Dược phẩm Yamane.
Từng làm việc ở Kasumigaseki, giờ chú ấy đang làm nghề chuyển nhà.
「Chi tiết thì cháu xin phép lược bỏ ạ~!」
「Mày lược bỏ thế thì chú mày chả hiểu cái mô tê gì sất~!」
「Đêm Giáng sinh bọn cháu muốn đến một ngôi làng bỏ hoang ở Hokkaido ạ~!」
「Không.」
Chú Sera nói với vẻ mặt nghiêm túc.
「Cái đó thì chịu rồi. Về mặt vật lý là không thể.」
Chú Sera thò đầu qua cửa sổ nhìn lên bầu trời.
Bầu trời phía Đông đã bắt đầu hửng sáng.
Đã là sáng ngày 25 tháng 12. Chỉ còn khoảng 16 tiếng nữa, việc đến được ngôi làng hoang nằm sâu trong đất liền Hokkaido, nơi từng có mỏ than, là điều không tưởng.
「Hơn nữa, không đi về phía Bắc được đâu. Có đá lở nên đường cao tốc bị cấm lưu thông rồi. Thế nên chú mày mới phải đi đường thường để về lại thành phố Yomisaka đây.」
Có vẻ chú Sera sau khi giao hàng xong, trên đường về thì gặp đường cao tốc bị cấm, lại kẹt xe, nên đành chạy thâu đêm bằng đường thường.
「Là lực sửa đổi lịch sử... Nó không muốn cho chúng ta đến Hokkaido...」
Ito lẩm bẩm.
Tôi hỏi chú Sera.
「Nếu cao tốc không đi được, thì đi đường thường sẽ đến được đâu ạ?」
「Nếu tính đến tối nay thì Hokkaido là không thể. Nếu bỏ cuộc và quay về thành phố Yomisaka thì chú mày chở về được. Chắc tầm tối là tới nơi.」
「Chú Sera không biết gì sao?」
Tsukiko nói với chú Sera.
「Thành phố Yomisaka hiện đang có lệnh sơ tán khẩn cấp đấy ạ. Vì sao chổi Yamada sắp rơi xuống.」
「Hảaa~!?」
Chú Sera mải chú ý đến thông tin tắc đường nên không để ý tin tức đó.
「Nhà chú ở đó mà...」
「Nhà cháu cũng thế~!!」
Chú Sera và Tsukiko bắt đầu nhao nhao lên.
「Quay lại Yomisaka thì cũng chẳng giải quyết được gì~」
Tôi vắt óc suy nghĩ cách đến ngôi làng hoang ở Hokkaido. Nhưng đúng lúc đó.
「Quay lại Yomisaka, sao...」
Hành động trái ngược hoàn toàn với việc đi đến Hokkaido này bỗng gợi lên trong tôi một điều gì đó.
Tôi bắt đầu sắp xếp lại các dữ kiện trong đầu.
Mellow Land đang được xây dựng tại thành phố Yomisaka. Sức mạnh của các nhân vật thay đổi tương lai. Sao chổi Yamada đang rơi xuống để xóa sổ những thứ đó. Động cơ Tachyon cần phải được kích nổ mà không để thế giới biết.
Và...
「Yomisaka cũng được...」
Phải rồi.
「Yomisaka còn tốt hơn ấy chứ.」
Mảnh ghép trong đầu tôi khớp lại cái "tách".
「Chính vì là thành phố Yomisaka nên mới làm được!」
Tôi vừa nói dứt lời, Ito đứng bên cạnh nghiêng đầu thắc mắc.
「Hả? Ý cậu là sao?」
「Chỉ cần quay lại Yomisaka là được. Chúng ta cứ đinh ninh rằng chỉ có kế hoạch của Giám đốc Mello mới giải quyết được vấn đề, thỏa mãn mọi điều kiện để làm cho tương lai tươi sáng hơn. Nhưng tình hình đã thay đổi, và một phương pháp mới đã xuất hiện.」
「Thật sao?」
「Sao chổi rơi xuống thành phố Yomisaka sẽ giải quyết tất cả.」
Bởi vì...
「Chúng ta nhắm đến ngôi làng hoang bị lãng quên để kích nổ động cơ Tachyon mà không bị thế giới phát hiện. Nếu vậy, thành phố Yomisaka cũng được. Vì thành phố Yomisaka cũng sẽ bị xóa sổ mà.」
Nghịch lý, tôi nói.
「Nghịch lý, phản chứng, tóm lại là một nghịch lý (paradox) đã xảy ra. Quả nhiên hành động của Giám đốc Mello không hề vô ích. Lực sửa đổi lịch sử, để sửa chữa sự thay đổi lịch sử to lớn mà Giám đốc Mello tạo ra, đã cố gắng vận dụng một sức mạnh còn lớn hơn thế. Đó là sự tăng tốc và mở rộng quy mô: thả sao chổi xuống để phá hủy Mellow Land. Nhưng chính điều đó đã tạo ra mâu thuẫn.」
Bởi vì...
「Bản thân việc sao chổi rơi xuống đã là một sự thay đổi lịch sử quá lớn rồi. Vì nếu sao chổi rơi, thành phố Yomisaka sẽ bị xóa sổ. Đó không phải là lịch sử chính thống. Vì quá cố gắng sửa chữa, lực sửa đổi lịch sử đã dùng sức mạnh quá lớn, đến mức tự làm méo mó bản chất vốn có của chính nó.」
Nói cách khác...
「Chúng ta chỉ cần nương theo những gì quy luật vũ trụ đã gây ra. Chấp nhận sự hủy diệt của thành phố Yomisaka, lợi dụng vụ sao chổi rơi để kích nổ động cơ Tachyon ngay tại đó. Dấu vết của vụ nổ sẽ bị vụ va chạm của sao chổi xóa sạch hoàn toàn.」
Tôi nhờ chú Sera, người đang ồn ào với Tsukiko, đưa chúng tôi về thành phố Yomisaka.
Thành phố Yomisaka, nơi sao chổi sẽ rơi xuống.
「Xin hãy đưa bọn cháu! Đến đó!」
Chú Sera xoa cằm, nhìn mặt tôi rồi nói:
「Thì cũng được thôi, nhưng mà xe tải của chú không bị nát bươm lần nữa đâu đấy chứ?」
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
