Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

(Đang ra)

Đá Nhầm Idol Mà Không Hề Hay Biết

gaeulipnida

Lý do tạm dừng hoạt động của Idol nhà tôi lại là... vì tôi sao?

9 11

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

14 72

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

(Đang ra)

Train Survival: I Became a White-Haired Hardcore Grinder

Cheese

Tui mới tập dịch nên xin nhận gạch đá để nâng cao chất lượng ạ.

7 37

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

(Đang ra)

A Former Teacher Reincarnated in Another World Saves a Crumbling Magic Academy as a Temporary Instructor

タジリユウ

Thường thức hay quyền uy đều trở nên vô nghĩa trước sức mạnh áp đảo của Đại Hiền Giả. Với kiến thức từ kiếp trước cùng ma thuật siêu phàm, cậu sẽ nhổ tận gốc những thứ thối nát của học viện này.

4 33

Hồi 2 - Hỡi Du Lang, hãy ôm lấy những tham vọng vĩ đại (80 - 131) - Chương 104 – Kết cục của trận chiến khốc liệt, Tuyệt Vọng

Chương 104 – Kết cục của trận chiến khốc liệt, Tuyệt Vọng

Có thể coi như Vàng Kim đã không còn khả năng chiến đấu nữa. Nó đã bị tước mất tầm nhìn và không còn có thể nhắm vào tôi nữa, nên có thể xem như mối đe dọa đã gần như biến mất.

Những đòn tấn công được tung ra loạn xạ chỉ cần kéo giãn khoảng cách thì cũng chẳng khác gì cháy ở bên kia bờ sông. Sau đó chỉ cần tranh thủ lúc nó ngừng tấn công mà đâm chọt từng chút, sớm muộn gì Bò Cạp Vàng Kim cũng sẽ gục thôi.

「Nhưng mà, như thế thì không đúng lắm nhỉ?」

Tôi mở ra rồi nắm lại bàn tay phải để chắc rằng cảm giác tê đã biến mất, uống ừng ực một hơi hết lọ potion hồi HP mua chỉ để cho có, rồi giơ Thố Nguyệt lên thủ thế.

Không phải là tôi chê phương án an toàn. Trong những lần farm mạo hiểm, việc giữ cho xác suất ổn định bằng phương án an toàn mới là điều quan trọng nhất. Mà, nói thật thì tôi vẫn nghĩ “RNG chết hết đi”, nhưng chuyện đó giờ không quan trọng.

「Cho đến khi hợp thể… ừm, còn hai phút thì chắc vẫn kịp nhỉ」

Dù động cơ là gì, tất cả người chơi đều chơi game để làm những điều họ không thể làm ở thế giới thật. Nếu vậy, khi đối đầu với một kẻ địch mạnh lần đầu gặp, điều cần quan tâm không phải là chiến thắng an toàn.

Mà là một quá trình kịch tính hơn, và canh bạc đầy bất định ấy… Mỉa mai thay, chính RNG đáng ghét lại là yếu tố quan trọng nhất của game.

Suy cho cùng, nếu không thấy vui thì chơi game để làm gì chứ. Nào, hãy kết thúc trận này cho thật vui xem nào.

Tôi lao đi, xuyên qua những đòn tấn công hỗn loạn đến mức khiến người ta nghĩ ngay cả bản thân Vàng Kim cũng chẳng kiểm soát nổi.

Khi phần thân thể bị tổn hại nặng nề, thì trong cơn bão đòn kia chắc chắn sẽ có kẽ hở.

Tôi áp sát từ phía bên phải nơi chiếc kìm kiếm không thể vung được, một nhátđâm, ba nhát chém.

Khoảnh khắc Vàng Kim xác định vị trí của tôi qua sát thương nhận vào, tôi dùng 【Thủy Nguyệt Kính】 để dời hận thù ra phía sau… Khi Vàng Kim quay đầu lại, tôi lấy tượng đất nổ —à không, là tượng Haniwa từ kho đồ rồi ném thẳng lên cao. Ugh, thật đấy à, tượng Haniwa đó đang uốn éo nhảy múa kì quặc luôn kìa.

Nhón chân, bước nhẹ, đếm ngược 3、2、1……Ngay Bây Giờ!

Tượng đất nổ đập mạnh xuống đất, phồng lên đến mức khiến người ta tưởng như hình dạng ban đầu của nó biến thành một khối cầu, và ngay khoảnh khắc tiếp theo—Một vụ nổ mạnh đến khó tin vang lên ở phần hông của Vàng Kim đang quay đầu lại.

Làn sóng nổ hất tung các mảnh pha lê, cả chiến trường rung chuyển. Lợi dụng chấn động đó, tôi lập tức thay đổi vị trí.

「Nhìn vướng víu quá rồi đấy, để tao cắt phăng cho gọn nha!」

Chiếc đuôi gần như đã bị cắt lìa bởi bầy Bọ Cạp Pha Lê, nay chỉ còn dính lại bằng một lớp da mỏng manh sau vụ nổ của tượng đất bị tôi xuyên thủng bằng Thượng Huyền mang hiệu ứng Glowing Pierce.

Với một đối thủ thậm chí còn chẳng định hướng được hận thù nữa thì việc tung trọn cả chuỗi combo cũng chẳng có gì khó. Năm đòn xoáy óc gọt mòn cái đuôi của Vàng Kim, cuối cùng nó hoàn toàn bị chặt rời khỏi thân thể.

Thố Nguyệt lẽ ra đâu có thuộc tính phá hủy… có lẽ tôi đã kích hoạt được điều kiện ẩn nào đó chăng?

「Thôi kệ, kết thúc nào…. Bọ Cạp Vàng Kim!」

Giờ đây, con Bọ Cạp Vàng gần như chẳng còn cách tấn công nào ngoài húc thẳng tới và vung chiếc kìm kiếm bên trái. Dẫu vậy, ý chí chiến đấu của nó vẫn không hề suy giảm.

Để tiễn đưa một kẻ địch như thế bằng đòn tất sát thật sự, tôi một lần nữa—chẳng biết là lần thứ bao nhiêu rồi—thực hiện hợp thể song kiếm.

「Mày quả thật là một đối thủ xứng tầm, không thua kém gì Wezaemon」

Ít nhất thì, so với Wezaemon luôn ép người chơi vào thế bất lợi do hệ thống, thì sức mạnh thuần túy của Vàng Kim cũng rất đáng gờm.

Bất cứ khi nào, trong bất kỳ trò chơi nào, giây phút「kết thúc」khi đánh bại boss và luôn là khoảnh khắc vừa vui sướng, vừa trống trải nhất.

Kích hoạt kỹ năng 「Trảm Nguyệt Chí Mạng・Crescent Vorpal」, tôi vung nhát chém thẳng vào miệng Bọ Cạp Vàng Kim.

Thế nhưng nó vẫn chưa gục. Dù đã lãnh trọn nhát chém chí mạng, Vàng Kim vẫn giương cao chiếc kìm trái, cố gắng tấn công. Tôi lập tức đảo ngược lưỡi của 【Song Huyền Nguyệt】……

「Trời đã sáng rồi—hãy lặn xuống cùng với mặt trăng đi!!」

Kích hoạt kỹ năng hệ kiếm thẳng 「Kiếm Thuật Chí Mạng【Bán Nguyệt Trảm】」tôi mua ở Rabbits. Đòn chém ngược từ dưới trái lên phải vẽ nên một vầng bán nguyệt giữa ánh bình minh.

Vết thương do Trảm Nguyệt Chí Mạng rạch ra được Bán Nguyệt Trảm rạch lại theo đúng đường cũ, khiến Vàng Kim co giật dữ dội.

Chiếc kìm đang giương lên của nó khựng lại, nhưng không rơi xuống. Dù bị vụ nổ làm loạn cảm giác, dù bị ánh sáng làm mù tầm nhìn, đòn tấn công cuối cùng mà nó giơ lên vẫn nhắm thẳng vào tôi chính xác đến đáng sợ.

Dẫu vậy, mọi thứ rồi cũng đến hồi kết.

Như thể sợi chỉ sinh mệnh vừa đứt phựt, con Bọ Cạp Vàng đổ gục xuống, vẫn giữ nguyên tư thế giơ cao chiếc kìm trái. Cùng với những mảnh pha lê bay tung, nó tan rã thành vô số đa giác lấp lánh.

「HMMMM………… ĐƯỢCCCC RỒIIIIIIIIIIIII!!!」

Tôi hét lên một tiếng đầy phấn khích trong khi cơn mưa của những mảnh pha lê lấp lánh và các đa giác vỡ vụn đập vào người. Việc bọn Bọ Cạp Pha Lê chủ động hay gì không cũng chẳng quan trọng nữa—niềm vui trong khoảnh khắc này không gì có thể sánh bằng.

Cửa sổ hệ thống hiện lên, nhưng tôi mừng đến mức hất tay gạt đi mà chẳng buồn đọc nội dung.

Trận này là đấu sức bền nhưng theo nghĩa khác với trận Wezaemon. Trận đó là loại chiến đấu đòi hỏi phải giữ tập trung cao độ suốt ba mươi phút liền kiểu high difficulty vì phải duy trì hiệu suất tối đa. Còn lần này, nó lại là dạng high difficulty đòi hỏi phải giữ mức tối thiểu ổn định trong một khoảng thời gian dài.

「Haa— mệt quá! Vui quá! Buồn ngủ quá!」

Tôi nằm ngửa xuống đất, với nụ cười rạng rỡ không kém gì ánh bình minh. Ngay cả nếu giờ mà Bầy Bọ Cạp Pha Lê bất ngờ xuất hiện, nghiền nát tôi khiến tôi respawn lại, thì tôi vẫn tự tin mình có thể mỉm cười được.

Dù sao thì vẫn còn việc phải làm. Tôi nhặt song kiếm Hồ Đầm cắm trên người con Bọ Cạp Vàng Kim giờ đã rơi xuống đất. Tôi ngắm nghía những lưỡi dao đã nứt toác một cách đầy hoài niệm.

Nghĩ lại thì, Thố Nguyệt… tiền thân là Dao Phay Chí Mạng Vorpal Chopper, chúng là những vũ khí đã đồng hành với tôi từ những ngày đầu chơi game, nên chắc cũng đáng được nâng cấp thêm một chút nữa.

Tôi cất cặp dao găm đã hoàn thành vai trò của chúng vào kho đồ, và giờ thì đến phần chính.

「Hmm… cảnh này đúng là muốn chụp screenshot làm hình nền luôn ấy……」

Có lẽ vì Bọ Cạp Vàng Kim là một rare enemy, nên tỉ lệ rơi item cũng như số lượng đều cao hơn bình thường. Trước mắt tôi, rải rác trên mặt đất là hơn chục drop item từ Bọ Cạp Vàng Kim.

Tôi cẩn thận nhặt từng món một, không để sót thứ gì.

Cuối cùng khi cất viên pha lê khổng lồ sáng rực sắc vàng to gần bằng một quả bóng rổ vào kho đồ. Chỉ khi đó, tôi mới thực sự cảm nhận được rằng trận chiến kéo dài suốt cả đêm đã kết thúc.

「Haa…… đúng là game thánh……」

Phải nói sao nhỉ, cảm giác thành tựu này thật lành mạnh. Nó không phải kiểu hả hê bệnh hoạn khi đè bẹp kẻ địch trong những game rác, mà là một cảm giác sảng khoái, tinh khiết tràn ngập khắp cơ thể.

Tuy vậy, cái cảm giác giận dữ khi chơi game rác mà lại được chuyển hóa thành năng lượng chiến đấu ấy… cũng thật khó mà từ bỏ. Tạo ra stress rồi lại tự tay phá hủy nó… Có khi game rác chính là thần thoại sáng thế cũng nên?

「Rồi…… giờ làm gì tiếp đây」

Thành thật mà nói, quay trở về Eidolt từ đây là chuyện… không khó, mà phiền . Nhảy bungee không dây từ vách đá để chết rồi respawn lại thì có lẽ là cách dễ nhất —nhưng sau một trận sống chết với Vàng Kim mà lại về kiểu đó thì mất mặt quá.

「Dù chỉ là game đi nữa… nhưng vẫn có thể làm con tim rung động…… Được rồi, thử vùng vẫy thêm chút xem nào!」

Vách Đá Tổ Pha Lê rung chuyển theo từng cơn địa chấn. Trước mắt tôi là một chiếc đuôi bọ cạp khổng lồ đang lắc lư tiến lại gần, kích thước của nó phải gấp mười lần đuô kim của Bọ Cạp Pha Lê.

Nếu chỉ riêng cái đuôi mà đã cỡ đó, thì cái ngọn núi đang nhìn chằm chằm vào tôi kia rốt cuộc khủng đến mức nào đây…?

「Đại ca đích thân xuất chiến hả…… Hay lắm, tao sẽ chạy thoát bằng mọi giá!」

Tôi tối tuyên bố với con Bọ Cạp Pha Lê khổng lồ đang kéo theo hàng tá Bọ Cạp Pha Lê. Hiệu ứng Overheat đã tan, cơ thể nặng trĩu rã rời, nhưng tôi vẫn nghiến răng, quất mạnh tinh thần vào thân xác —rồi bắt đầu chạy…!

Hẻm nhỏ ở Eidolt. Vào sáng sớm, khi những người chơi khuya đã đăng xuất gần hết và những người chơi buổi sáng bắt đầu vào game, số lượng người chơi rất ít. Sau khi trốn thoát khỏi rắc rối, cũng không bị cuốn vào rắc rối nào nữa. Tôi đã đến được chổ hẹn.

Thật đúng là một phép màu khi tôi vẫn còn nguyên vẹn. Con bọ cạp khổng lồ đó, chở cả Đàn Bọ Cạp Pha Lê trên lưng như thể là tàu sân bay hay gì đó?!

「Emul—có ở đây không?」

「Dạ! Có đây ạ desuwa!」

Một chiếc thùng gỗ bị vứt lăn lóc trong hẻm phát ra tiếng cộp cộp, và Emul nhảy ra từ trong đó.

Emul trả lời tôi, mỉm cười nhìn tôi, rồi mở to mắt đầy ngạc nhiên.

「C-cái gì thế này, Sanraku-san vừa làm chuyện gì khủng khiếp lắm ạ desuwa!? Tinh Thần Vorpal bùng cháy dữ dội luôn đó ạ desuwa!!」

「Hahaha, tôi đã nói mà? Sẽ làm mấy thứ kiểu Vorpal. Đây, coi như quà lưu niệm nè」

「Lấp lánh và đẹp quá ạ desuwa… cái này là gì thế ạ desuwa?」

「Là… chất thải của Bọ Cạp Pha Lê Crystal Scorpion」

「FUBYA——————!?」

Nhân tiện thì cái này khá hiếm đấy, đừng vứt lung tung nhé.

Trêu Emul xong, tôi quay về Rabbits, rồi từ đó đi thẳng tới xưởng của Bilac.

「Ồ, là người chim hả. Vừa kịp, thứ nhà ngươi đưa ta đã sửa xong rồi…」

Bịch — trên lò rèn kim loại, tôi đặt Đuôi Kim Sáng Chói của Bọ Cạp Vàng Kim Goldie Scorpion lên.

Có lẽ đã thức suốt một ngày đêm như tôi để sửa reactor, Bilac mở to cặp mắt với quần thâm như gấu trúc chăm chú nhìn cây châm.

「Không chỉ có Đuôi Kim đâu… còn Sát Càng Tinh Thể, Nguyệt Tinh Xác, Đuôi Roi Tinh Thể, và đỉnh cao là đây, Mệnh Tinh Hạch của Bọ Cạp Vàng Kim Goldie Scorpion…!」

Cái đe thô kệch biến thành màu vàng rực rỡ. Liệu là do chỉ số may mắn ba con số trúng RNG thần thánh, hay là sự xa hoa của việc đánh boss solo. Dù sao đi nữa, số lượng nguyên liệu quá nhiều để chỉ từ một con quái được bày ra, xếp cạnh nhau với ánh sáng lấp lánh xa hoa mà pha lê không có.

Đặc biệt là Mệnh Tinh Hạch to bằng quả bóng rổ, bên trong pha lê hiện lên xoáy ốc như thiên hà, chỉ cần trưng bày thôi cũng đủ làm cuộc sống thêm phần phong phú.

「Xin lỗi phải thay đổi kế hoạch, nhưng những nguyên liệu từ Bọ Cạp Vàng Kim này cũng sẽ được dùng cho Legacy Weapon do Bilac chế tạo… Bilac?」

Bilac mở to mắt tròn xoe, miệng há hốc, không cử động. Tôi cảm thấy nghi ngờ, vẫy tay trước mặt Bilac, kiểm tra nhịp tim…

「Ch-chết rồi…!」

「Sống chứ!?」

Hóa ra là sốc quá nên bất tỉnh.

Một lúc sau, tôi cùng Emul đánh thức Bilac, rồi thuyết trình (kiểu khoe khoang) với Bilac đang hoảng loạn, rồi với trái tim tràn đầy thỏa mãn, tôi nhận reactor và tiến về phòng.

Thông thường Emul sẽ bám lên đầu tôi, nhưng giờ phải chăm Bilac vì bị choáng ngợp trước hào quang từ những nguyên liệu hiếm.

Do đó, tôi đi một mình về phòng, cố kiềm chế cảm giác mệt nhoài, trước khi logout, muốn làm xong việc cuối cùng nên di chuyển vào không gian lưu trữ

「Hihihihi… người đầu tiên mặc Power Suit chính là ông đây」

Tiến vào không gian lưu trữ, tôi tiến tới Power Suit đang lơ lửng giữa không trung như được đỡ bởi giá giáp thuộc loại giáp tăng cường đặc biệt ngoài tiêu chuẩn.

Vì quá lười, tôi mở một bộ suit bất kỳ, rồi nhận ra để kích hoạt Power Suit, chỉ cần lắp reactor vào Cơ Giới Thú tương ứng là xong.

「Fuhahaha… hãy thức dậy đi, 【Thanh Long】……!!」

Bỏ qua chi tiết, kết luận là tôi đã mất động lực đăng nhập Shanfro khoảng hai ngày.

___________________________________________________________________

Q1. Con bọ cạp khổng lồ đó là gì vậy?

A. Bọ Cạp Pha Lê Trưởng Lão Elder Crystal Scorpion, một rare monster khác xuất hiện ở Vách Đá Tổ Pha Lê. Đây là cá thể kiểu trưởng lão, so với những cá thể thường hay cá thể kén ăn, cơ thể nó to gấp khoảng mười lần. Nó xuất hiện khi cả cộng đồng chịu thiệt hại lớn.

Mặc dù có nhiều thiết lập chi tiết khác, nhưng dù có thế nào thì đây vẫn là raid boss cực ác, solo chắc chắn là bất khả thi. Thông thường, nó chôn mình dưới đất, nuôi dưỡng pha lê trên cơ thể bằng cách cho Bọ Cạp Pha Lê non ăn. Raid boss kiểu giáo viên mẫu giáo chăng?

Q2. Bọ Cạp Vàng Kim drop item nhiều thật nhỉ?

A. Một số quái vật có điều kiện riêng cho drop item, và càng nhiều người đánh boss, các item đó càng khó rớt & số lượng càng ít.

Vì vậy, nếu solo được mấy con quái này, phần thưởng sẽ cực kỳ khổng lồ.

Đánh theo nhóm thì an toàn nhưng tỉ lệ rớt đồ thấp, solo thì nguy hiểm nhưng tỉ lệ rớt cao.

Q3. Nhân vật chính thoát khỏi Bọ Cạp Pha Lê Trưởng Lão bằng cách nào?

A.Chạy trốn, núp, nhảy, warp… mất khoảng một tiếng mới sống sót trở về từ Vách Đá Tổ Pha Lê.

Dù chỉ riêng Bọ Cạp Vàng Kim đã chiếm ba chương, nên nếu mô tả thêm cảnh trốn khỏi Bọ Cạp Pha Lê Trưởng Lão chắc sẽ còn dài hơn nữa, nên đã cắt bớt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!