Chương 1 ~ 5
**Chương 1: Tanaka, lặn lội vào hầm ngục**
Hôn nhân là nấm mồ của cuộc đời――――
Người ta thường nói như vậy, nhưng tôi lại nghĩ khác một chút.
"Đi làm mới chính là nấm mồ của cuộc đời..."
Tôi, Tanaka Makoto, một nhân viên văn phòng bình thường, vừa lẩm bẩm một mình vừa nhìn vào email ghi nội dung công việc hôm nay.
Cái chỉ tiêu (norma) được viết trong đó hoàn toàn không phải là khối lượng có thể giải quyết trong giờ hành chính. Hôm nay lại xác định tăng ca rồi... Tôi thở dài thườn thượt.
"Năm con Ogre cấp A, bốn con Basilisk. Lại còn khuyến mãi thêm ba con Tyrant Dragon cấp S nữa hả... Hôm nay chắc lại lỡ chuyến tàu cuối cùng rồi."
Toàn là mấy con quái vật phiền phức.
Giờ mà lặn vào hầm ngục (dungeon), dù có vội đến mấy thì cũng phải qua 12 giờ đêm mới xong.
Tôi bắt đầu cái nghề tiêu diệt quái vật này từ mười năm trước... khi tôi mới mười lăm tuổi.
"Giờ nghĩ lại vẫn cứ như mơ vậy."
Mười năm trước, những kiến trúc bí ẩn gọi là 'Hầm ngục' đột ngột xuất hiện khắp nơi trên thế giới. Bên trong đó là những sinh vật chưa từng được biết đến và những vũ khí công nghệ vượt thời đại đang ngủ say.
Mọi người trở thành 'Thám hiểm giả', lặn vào hầm ngục để tìm kiếm kho báu.
Những người vào hầm ngục sẽ sở hữu sức mạnh đặc biệt, trở nên mạnh hơn người thường gấp hàng chục lần. Tất nhiên không phải ai cũng vậy, chỉ những người có tài năng thôi. Chẳng biết là hên hay xui mà tôi lại thức tỉnh thứ sức mạnh đó.
Việc thám hiểm hầm ngục luôn kề cận cái chết, nhưng gần đây có vẻ đang rộ lên mốt livestream quá trình đó trên trang web chia sẻ video tên là D-Tube.
Tiện thể nói luôn, tôi chưa làm thế bao giờ. Cả đời chỉ biết cắm đầu vào làm việc nên tôi chẳng hiểu cơ chế kiếm tiền từ việc đó ra sao. Những lúc thế này mới thực sự cảm thấy mình đã già...
"Nào, bắt đầu vào hầm ngục thôi... à, trước đó thì."
Tôi lấy từ trong túi áo ra một cỗ máy nhỏ hình cầu và khởi động nó.
Lập tức, nó bay lơ lửng bồng bềnh quanh người tôi.
Đây là drone cỡ nhỏ. Một món đồ xịn xò có thể quay phim và tự động gửi về công ty.
Nghe nói tùy vào cài đặt mà có thể phát trực tiếp lên web video được luôn, nhưng tôi chỉ dùng nó để báo cáo chỉ tiêu cho công ty thôi.
Tôi lấy điện thoại ra, chỉnh chọt cài đặt của drone.
"À ừm, chọn máy chủ phát sóng của công ty... oái."
Đột nhiên cơn hoa mắt ập đến khiến tôi loạng choạng tại chỗ.
Nhắc mới nhớ, hôm nay tôi cũng mới chỉ chợp mắt được hai tiếng.
Cũng hai tuần rồi chưa về nhà. Lần cuối cùng được ngủ một giấc ra trò là khi nào nhỉ?
"Mình... đang làm cái quái gì thế này."
Công ty tôi đang trực thuộc là nhà thầu phụ của chính phủ.
Nghe thì có vẻ oai, nhưng thực chất chỉ là bị đẩy cho những việc phiền toái mà ngay cả chính phủ cũng chẳng muốn làm. Lúc nào công ty tôi cũng ngập đầu trong những công việc khó nhằn.
Cứ đà này thì chết vì làm việc quá sức mất... Tôi biết chứ, nhưng bận đến mức chẳng có thời gian mà nghĩ đến chuyện nghỉ việc. Hôm nay, tôi lại vác cái mặt như người chết trôi này lặn vào hầm ngục như mọi khi.
"Tầm nhìn cứ mờ mờ... ừm, cài đặt thế này là... chắc ổn rồi."
Cài đặt drone xong xuôi, tôi dắt kiếm bên hông và bước chân vào hầm ngục.
Nơi tôi lặn xuống lần này là một trong những hầm ngục khổng lồ hàng đầu thủ đô - 'Hầm ngục ngầm Shibuya'. Đây là hầm ngục quy mô lớn nhất trong nước, và hiện trường làm việc hôm nay của tôi nằm ở tận sâu bên trong nó.
"――――Từ giờ, bắt đầu công việc."
Tôi thắt lại cà vạt, rồi lao mình vào hầm ngục.
Lúc này, tôi chẳng thể ngờ được rằng.
Chính vì chuyến lặn hầm ngục hôm nay, cuộc đời tôi sẽ thay đổi hoàn toàn――――
◇ ◇ ◇
*"Hửm? Cái livestream gì đây?"*
*"Tiêu đề ghi là 'Dùng để lưu trữ hồ sơ công ty', có khi nào cài đặt nhầm không vậy?"*
*"Chắc chắn là không nhận ra mình đang live rồi. Cũng chẳng thấy đọc comment gì cả."*
*"Cơ mà đây chẳng phải là Hầm ngục Shibuya sao? Một mình hùng hục lao xuống tầng sâu thế kia, có ổn không đấy?"*
*"Live tự tử chứ gì nữa."*
*"Hầm ngục cỡ lớn mà không có tối thiểu ba người thì chết chắc."*
*"Mà view có 3 người, ít vãi w"*
*"Kênh này bình thường có live bao giờ đâu, chịu thôi."*
*"Đây là kênh của Guild Chó Đen đúng không? Ông chú salaryman mặc vest này là thành viên của Guild à?"*
*"Trong danh sách thành viên trên trang chủ làm gì có ông nào như này."*
*"Ê phần mô tả có ghi chỉ tiêu hôm nay kìa, cái đống đó đâu phải việc cho một người làm w"*
*"Thật luôn, vãi cỏ w. Chắc ghi nhầm thôi, chứ nếu là thật thì Guild Chó Đen đúng là black company (công ty đen) quá mức quy định w"*
*"Đã Chó Đen lại còn công ty đen, hài vãi lol"*
*"Có vẻ thú vị đấy. Để tao đi gọi mấy thằng trên diễn đàn vào xem."*
*"Hình như tao thấy người này ở đâu rồi thì phải. Đã gặp ở đâu rồi nhỉ?"*
---
**Chương 2: Tanaka, đi xuống Tầng Sâu**
"Hự, hà."
Tôi chạy băng băng qua hầm ngục một cách nhẹ nhàng.
Hầm ngục được chia đại khái thành Tầng Thượng, Tầng Trung, Tầng Hạ và Tầng Sâu, nhưng đích đến hiện tại của tôi là nơi sâu nhất trong số đó - 'Tầng Sâu'.
Thông thường thì theo lý thuyết phải đi xuống từ từ, nhưng tôi làm gì có thời gian cho việc đó. Nên tôi quyết định đi một lèo xuống Tầng Sâu luôn.
"Haizz... chán đời quá. Ước gì thỉnh thoảng được về nhà ngủ một giấc thật đã. Muốn ăn cái gì đó nóng hổi ghê..."
Trên đường đi, lợi dụng việc không có ai, tôi bắt đầu than vãn.
Tuy là đang quay video, nhưng chắc Giám đốc cũng chẳng rảnh mà xem mấy cảnh di chuyển này đâu. Chừng này chắc được tha thứ thôi.
"Lương thì không tăng mà toàn việc nguy hiểm, chán chả buồn nói... Hôm nay mà ngủ được hai tiếng là may lắm rồi..."
*"Ngủ được có thế thôi á? Guild đen tối vãi, cười không nổi luôn."*
*"Sống mạnh mẽ lên ông chú."*
*"Mà Guild Chó Đen bị làm sao thế? Coi thường Luật Lao động Thám hiểm giả à?"*
*"Phải quay màn hình lại mới được."*
*"Mà người xem tăng lên rồi kìa. Lúc đầu có 3 người mà giờ đã 20 rồi."*
*"Khéo tí nữa lên 1 vạn người cũng nên w"*
"....Điện thoại rung ghê quá."
Chiếc smartphone cứ rung bần bật không ngừng.
Tôi không nhìn màn hình, nhưng chắc là người của công ty gọi thôi. Trong máy này chỉ có danh bạ liên quan đến công ty và vài người bạn cũ.
Tôi cũng chẳng chơi mạng xã hội nào, nên chắc không phải thông báo từ mấy cái đó đâu.
"Nào. Vậy thì xuống Tầng Sâu thôi."
Hầm ngục ngầm Shibuya có một khoảng giếng trời khổng lồ ở khu trung tâm. Nếu nhảy xuống cái hố lớn đó thì có thể xuống thẳng Tầng Sâu.
Đến được cái giếng trời đó, tôi hô "Hự" một tiếng rồi nhảy xuống.
Tất nhiên đây là hành động nguy hiểm nên hầu như chẳng có thám hiểm giả nào làm thế. Chính tôi nếu không bị ép cái chỉ tiêu ngu ngốc kia thì cũng chẳng làm đâu.
*"Á á á á á! Nhảy rồi!"*
*"Live tự tử thật à!"*
*"Chết mất! Sợ vãi!"*
*"Làm cái quái gì thế cha nội!!"*
"...Hửm?"
Điện thoại lại rung bần bật.
Trong khi đang rơi tự do, tôi nghiêng đầu thắc mắc.
"Hôm nay gọi dai thế nhỉ. Có chuyện gì chăng, nhưng giờ đang bận, kệ đi."
Quyết định vậy, tôi lờ đi sự rung lắc của cái điện thoại.
À ừm, con drone quay phim vẫn... bám theo tốt. Vẫn chưa quen việc bị quay lắm, nhưng đây là quy định rồi, đành chịu.
Chỉ là quay lưu trữ nội bộ thôi mà còn bồn chồn thế này, nếu mà livestream thật thì xấu hổ đến mức nào chứ. Nghĩ thế mới thấy mấy streamer giỏi thật đấy. Nếu tôi mà làm thì có nhận được bình luận nào không nhỉ?
*"Uwaaaaa!! Rơi bao lâu nữa vậy!"*
*"Cảnh quay này đỉnh thật, tư liệu quý đấy."*
*"Từ diễn đàn qua đây, tình hình thế nào rồi?"*
*"Hầm ngục Shibuya*
*Live nhầm*
*Đang rơi tự do"*
*"Đã hiểu."*
Đang mải suy nghĩ thì mặt đất đã đến gần ngay trước mắt.
Nào, chuẩn bị tiếp đất thôi... Vừa nghĩ vậy thì một cái bóng lớn lao về phía tôi.
『GAAAAAAA!!』
Gầm lên một tiếng và bay về phía tôi là một con rồng bay có vảy đỏ, Red Wyvern.
Nhớ không nhầm thì con này là quái vật Tầng Hạ. Có vẻ nó coi tôi là mồi ngon nên bay đến.
*"Quái vật gì kia!?"*
*"Wyvern đấy! Con đó phiền lắm, thám hiểm giả cấp A cũng chật vật với nó!"*
*"A~ a. Xong đời rồi."*
*"Bị cái nanh đó táp trúng chắc đau lắm..."*
『GYUAAA!』
Con Red Wyvern há cái miệng rộng ngoác, lao vào định xơi tái tôi.
Tôi chỉnh lại tư thế giữa không trung, tay nắm chặt thanh kiếm bên hông.
Rồi thu hút nó đến cự ly sát nút... và rút kiếm trong chớp mắt.
"Hự."
Đường kiếm lóe lên, chuyển động của con Red Wyvern khựng lại.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể con Red Wyvern bị chém làm đôi, máu tươi phun ra tung tóe giữa không trung.
"Phù, thế là xong."
Xử lý xong kẻ ngáng đường, tôi đáp đất nhẹ nhàng cái "bộp".
Do rơi từ trên cao xuống nên chân có cảm giác hơi nặng một chút, nhưng mức độ này thì chẳng xi nhê gì.
*"...Hả!? Cái gì vừa xảy ra vậy!"*
*"Con Red Wyvern tự nhiên đứt đôi người kìa!?"*
*"Ổng cầm kiếm nhưng đã vung đâu!? Nghĩa là sao!?"*
*"...Chẳng lẽ là tốc độ nhanh đến mức frame rate của camera không bắt kịp?"*
*"Làm gì có chuyện hư cấu thế! Tao chưa nghe bao giờ!"*
*"Không, vụ con Wyvern đã đành, nhưng sao ông này tiếp đất bình thường thế? Rơi từ độ cao gần 1000 mét đấy?"*
*"T - h - ú - v - ị - r - ồ - i - đ - ấ - y"*
*"View tăng chóng mặt, vãi thật. Lên 5 vạn người rồi kìa."*
*"Đang được share ầm ầm trên mạng xã hội mà. Thành cái lễ hội rồi."*
"...Điện thoại ồn ào quá. Gọi gì mà gọi lắm thế."
Gạt bỏ sự chú ý khỏi cái điện thoại đang rung liên hồi, tôi nhìn về phía trước.
Đây là Tầng Sâu của hầm ngục. Vùng đất chết chóc nơi lũ quái vật nguy hiểm hoành hành. Phải tập trung mới được.
"...Ái chà, ra đón ngay rồi cơ à."
Ngẩng mặt lên, vô số quái vật đã xuất hiện trước mặt tôi.
Nào là Ogre, Minotaur, Basilisk rồi cả Death Knight. Toàn là lũ nguy hiểm.
『Ruru...』
Phía sau chúng còn có con rồng khổng lồ vảy nâu 'Tyrant Dragon' nữa chứ. Con đấy trâu bò lắm nên tôi chẳng muốn đánh đâu... nhưng nó nằm trong chỉ tiêu nên đành chịu.
"Nào, đến giờ làm việc rồi...!"
Tôi nắm chặt kiếm bằng tay phải, lao thẳng vào giữa bầy quái vật.
---
**Chương 3: Tanaka, Chiến đấu**
『GAAAAA!!』
Gầm rú lao vào đầu tiên là bầy Ogre.
Cơ bắp cuồn cuộn, khuôn mặt gớm ghiếc. Hồi lần đầu chiến đấu tôi cũng khổ sở với tụi này lắm. Nhưng mà,
"Hự... này."
Tôi chém gục bọn chúng ngay khi lướt qua nhau.
Đúng là bọn này trâu máu thật, nhưng chém bay đầu thì cũng nằm thôi, với lại chúng cũng chẳng có năng lực đặc biệt gì.
Trong số quái vật xuất hiện ở Tầng Sâu thì bọn này thuộc dạng yếu nhớt.
*"Một hit đi luôn cả bầy Ogre, đùa à!?"*
*"Ogre là quái vật cấp A mà...?"*
*"Hạ gục dễ như ăn kẹo, vãi thật. Con này mạnh thật không đấy?"*
*"Thám hiểm giả cấp A mà đi một mình cũng khổ chiến đấy, bọn nó biết dùng vũ khí lại còn có trí khôn nên phiền lắm... đáng lẽ là thế."*
*"Video ghép rồi. Chứ thế này vô lý quá."*
*"Từ diễn đàn qua đây hóng."*
*"Guild Chó Đen sở hữu thám hiểm giả khủng bố thế này á!? Vãi chưởng!"*
"...Thiệt tình, hôm nay gọi dai như đỉa ấy. Người ta đang trong giờ làm việc mà."
Lờ đi cái điện thoại đang rung bần bật, tôi chuyển hướng nhìn sang con quái vật khác.
Ở đó là một con quái vật có hình dáng như con tắc kè hoa khổng lồ, Basilisk.
Con Basilisk nhìn tôi chằm chằm, cổ họng phồng to lên.
*"Kia là Basilisk hả!? Lần đầu thấy luôn!"*
*"Ogre thì Tầng Hạ cũng có, chứ con này chỉ có ở Tầng Sâu thôi."*
*"Hàng hiếm vãi. Video quay cảnh nó còn sống không có nhiều đâu."*
*"Nhìn ghê chết đi được. Tao chịu, không làm thám hiểm giả được đâu."*
*"Có làm cũng không xuống được Tầng Sâu đâu mà lo."*
*"Cơ mà nó định phun hơi thở hóa đá kìa! Không né là chết đấy!"*
*"View vượt 5 triệu rồi, vãi chưởng. Lâu lắm mới có cái lễ hội to thế này."*
Con Basilisk gật đầu về phía trước, định thổi luồng khí vào tôi.
Hơi thở của nó có hiệu ứng biến đối phương thành đá. Dính phát là coi như mất khả năng chiến đấu. Nếu có đồng đội thì còn dùng vật phẩm cứu được, chứ cái thằng ngàn năm solo như tôi thì làm gì có ai.
Thế nên phải giải quyết trước khi nó kịp phun ra.
"Chỗ này."
Ngay khoảnh khắc con Basilisk định thở ra, tôi đâm kiếm vào phần ngay dưới cái cổ họng đang phồng lên của nó.
Thế là con Basilisk chết ngay tại chỗ, còn chưa kịp mở miệng, đổ gục xuống đất.
"Ít người biết vụ này, nhưng đó là điểm yếu của Basilisk đấy. Chỉ cần lệch một chút thôi là hơi thở hóa đá sẽ bắn tung tóe ra xung quanh ngay."
*"Cái gì cơ, tao không biết vụ đó."*
*"Không phải ít người biết mà là đéo ai biết thì có?"*
*"Cha này săn bao nhiêu con Basilisk rồi vậy..."*
*"Tao bắt đầu thấy việc không nhìn thấy chuyển động của ổng là bình thường rồi."*
*"Wonderful! Anh chàng này là ai vậy!? Thám hiểm giả nổi tiếng hả? (Tiếng Anh)"*
*"Cuối cùng thì mấy ông anh Tây lông cũng mò tới rồi."*
*"Nghe đồn mấy streamer nước ngoài đang lan truyền tin: 'Nhật Bản xuất hiện Samurai hàng thật' đấy."*
*"Đã hiểu. Thảo nào view vượt 10 triệu rồi."*
*"Mạnh thế này mà bị ép cái chỉ tiêu kia... à không, chịu, đéo hiểu được. Guild Chó Đen bị điên rồi."*
Trong lúc chiến đấu, điện thoại vẫn rung liên hồi.
Hôm nay dai dẳng hơn mọi khi nhỉ... Có nghe máy thì cũng chỉ bị cằn nhằn thôi nên tất nhiên tôi lờ đi.
『GOAAAAAA!!』
Đột nhiên, một tiếng gầm vang dội rung chuyển cả hầm ngục cất lên.
Chủ nhân của tiếng gầm đó là Tyrant Dragon. Con rồng siêu to khổng lồ vảy nâu.
Độ nguy hiểm đường đường chính chính hạng 'S'. Sức bền và sức tấn công gấp hàng chục lần Ogre, miệng phun ra hơi thở siêu nóng nung chảy cả sắt thép, một đối thủ cực mạnh.
*"Con rồng gì thế kia! To vãi linh hồn!"*
*"Ôi ôi ôi. Chết chắc rồi cha nội ơi."*
*"《Tin buồn》Kiếm sĩ bí ẩn, tử nạn."*
*"Chẳng lẽ là Tyrant Dragon!? Không được đâu! Party hạng S còn chưa chắc ăn được nó nữa là!"*
*"Làm ơn chạy đi!"*
*"View 50 triệu rồi!? Quẩy lên anh em ơi!"*
---
**Chương 4: Tanaka, nhận ra tai nạn phát sóng**
『BUUUUUUU....』
Con Tyrant Dragon tích tụ đầy lửa trong miệng.
Hỏa lực hơi thở của con này kinh khủng lắm. Dính một phát là tôi cháy thành tro không còn một mống ngay.
Để tránh điều đó, tôi tra kiếm vào vỏ, vào thế nghênh chiến Tyrant Dragon.
*"Làm cái quái gì thế!?"*
*"Chạy điiiii!"*
*"Chết chắc rồi."*
*"Hồ, Iaido (Rút kiếm nhanh) à. Cũng ra gì đấy."*
*"Đối thủ là con Tyrant Dragon đấy bố ạ!?"*
Khoảnh khắc tiếp theo, Tyrant Dragon phóng ra luồng lửa đã tích tụ.
Ngọn lửa khổng lồ choán hết tầm nhìn. Tôi nhắm thẳng vào đó và vung kiếm hết sức bình thường.
Tức thì, một luồng sóng xung kích phóng ra từ lưỡi kiếm, chém đôi ngọn lửa của Tyrant Dragon làm hai nửa. Và cứ thế, sóng xung kích xẻ toạc lớp vảy cứng như thép của con rồng, kết liễu nó ngay tức khắc.
*"Hả, hảaaaaaa!?"*
*"Kiếm thời nay bắn được cả sóng xung kích á!?"*
*"Làm đéo gì có chuyện đó!"*
*"Quan trọng là con Tyrant Dragon bị hạ trong một hit kìa, cái đó mới vãi chưởng!"*
*"Làm ơn nói với tao đây là video dựng đi..."*
*"Ai điều tra xem ông salaryman này là ai đi!"*
*"Chiến binh doanh nghiệp quả nhiên rất mạnh (ngây người)."*
*"Ngầu vãiiiiiiii!"*
『Gư, ư ư...』
Khi Tyrant Dragon ngã xuống, lũ quái vật khác ngừng tấn công và bắt đầu lùi xa khỏi tôi.
Có vẻ con Tyrant Dragon là trùm sò của bọn này. Boss bị hạ nên bọn lính lác cũng hết nhuệ khí chiến đấu.
Dù sao giết hết thì nguyên liệu cũng bị công ty thu mất. Chỉ tiêu đã hoàn thành rồi, tôi cũng chẳng còn lý do gì để đánh tiếp.
"Đi đi. Ta tha cho đấy."
Tôi tra kiếm vào vỏ và nói, lũ quái vật tranh nhau chạy trốn toán loạn.
Phù... xong sớm hơn dự kiến. Nhanh chóng thu thập nguyên liệu của đám quái trong chỉ tiêu rồi về thôi.
"...À, trước đó kiểm tra giờ giấc chút đã."
Tôi mở điện thoại ra định xem giờ hiện tại.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy một thứ không thể tin nổi.
"...Hả? 9999 thông báo?"
Cái điện thoại bị lấp đầy bởi thông báo.
Đúng là hay có điện thoại gọi đến thật, nhưng 9999 cuộc thì rõ ràng là bất thường.
Tôi vội vàng thao tác điện thoại để kiểm tra nội dung thông báo.
Thì thấy ngập tràn thông báo kiểu "Bạn nhận được bình luận 'xxxx' trên D-Tube!". Chẳng hiểu mô tê gì, tôi bắt đầu hoảng loạn.
"Sao lại có thông báo của D-Tube... ủa, mà sao video của tôi lại có bình luận thế này!?"
Mở màn hình D-Tube lên, bên cạnh hình ảnh đang quay tôi là dòng bình luận trôi nhanh với tốc độ chóng mặt.
K-Không hiểu gì cả. Chuyện này là sao!?
"K-Khoan đã! Rõ ràng mình đã cài đặt phát sóng nội bộ công ty... chưa, xong."
Nhận ra sai lầm chết người trong cài đặt, mặt tôi cắt không còn giọt máu.
Đ-Đùa à!? Thế nghĩa là mọi hành động của tôi từ nãy đến giờ đã bị phát sóng cho cả nước xem rồi sao!
"Nh-Nhưng mà livestream hầm ngục của tôi chắc không có nhiều người xem đâu nhỉ?"
Vừa cầu nguyện như thế, tôi vừa kiểm tra số lượng người xem video.
Và con số hiện ra ở đó khiến tôi kinh ngạc tột độ.
"Đ-Đồng thời truy cập 100 triệu người...!?"
Con số vượt ngoài quy chuẩn đó khiến tôi suýt ngất xỉu.
Vì dùng tài khoản công ty nên có khoảng 2000 người đăng ký, nếu chừng đó người vào xem thì còn hiểu được.
Nhưng thực tế đâu chỉ có vậy.
Bởi vì ngay cả streamer nổi tiếng thì view đồng thời cũng hiếm khi lên được 1 triệu. Thế mà đây tận 100 triệu...
*"Ồ, cuối cùng cũng nhận ra rồi!"*
*"Có đang xem hông?"*
*"Ngầu lắm đó chú ơi!"*
*"Từ giờ, bắt đầu công việc... kìa w"*
*"Thực sự rất ngầu ạ! Chú cho cháu xin quý danh được không?"*
*"Trên top trending SNS đang có từ khóa 'Xã Súc Kiếm Thánh' đấy ạ!"*
*"Gia nhập Guild bên tôi đi anh ơi!"*
*"Làm sao để mạnh được như thế vậy ạ!?"*
Tôi ngẩn người nhìn dòng bình luận trôi qua vùn vụt.
Th-Thế này thì hết đường chối cãi rồi. Giờ tôi có nói gì đi nữa thì sự việc cũng tuyệt đối không thể lắng xuống được.
Trong cơn ý thức đang dần xa xăm, tôi nhớ đến chuyện phiền phức nhất và lẩm bẩm.
"Haizz... quả này, chắc bị bắt viết bản kiểm điểm quá..."
---
**Chương 5: Tanaka, nghe điện thoại**
"Oa... thành chủ đề nóng hổi luôn..."
Ngày hôm sau vụ tai nạn phát sóng.
Thức dậy trên chiếc ghế ở công ty như mọi khi, tôi vừa lướt xem SNS và tin tức mạng vừa lẩm bẩm.
Tiêu đề các bài báo mạng viết thế này:
『Xuất hiện thám hiểm giả bí ẩn solo chinh phục Tầng Sâu!?』
『Xã Súc Kiếm Thánh, một mình tiêu diệt quái vật cấp S Tyrant Dragon』
『Đạt 100 triệu view đồng thời ngay lần đầu livestream. Liệu có đăng ký kỷ lục Guinness?』
『Guild Chó Đen, nghi vấn vi phạm Luật Lao động Thám hiểm giả』
『Video gây bão, các chuyên gia nói gì về nghi vấn dàn dựng』
Và trên mạng xã hội thì:
*"Người đó mạnh quá mức quy định! Sao trước giờ không ai biết thế?"*
*"Guild Chó Đen giấu kỹ thật đấy. Hèn gì nhận được lắm việc của chính phủ thế."*
*"Ông chú đó, cảm giác cũng là kiếp làm thuê như tôi... mắt chết hết cả rồi..."*
*"Lắm người bị dắt mũi thế w. Không phân biệt được thật giả thì đừng lên mạng nhé các bạn w"*
*"Ngầu bá cháy luôn! Có ai biết liên lạc kiểu gì không!?"*
*"Muốn mời về Guild bên mình quá, mà không biết liên hệ đâu..."*
*"Sao ổng không nghỉ quách cái Guild Chó Đen đi nhỉ. Chắc chắn vào chỗ khác đãi ngộ tốt hơn nhiều."*
Đâu đâu cũng bàn tán về tôi.
Đây gọi là "viral" đấy hả. Sống kiếp chỉ biết cắm mặt vào làm việc nên tôi mù tịt mấy cái này. Cần lắm ý kiến của một người rành mạng mẽo.
"Đúng là thằng điên solo xuống Tầng Sâu chắc chỉ có mình tôi thật... nhưng có đáng để làm ầm ĩ thế không?"
Tôi nghiêng đầu thắc mắc.
Quả thật dạo gần đây toàn đi solo nên tôi không rõ trình độ của các thám hiểm giả khác lắm.
Tôi bắt đầu lặn hầm ngục ngay từ khi chúng mới xuất hiện trên thế giới, nên cũng nghĩ mình thuộc dạng khá... nhưng đến mức gây náo loạn thế này sao.
"Hừm, nếu phải suy đoán thì, chắc là do vẻ ngoài của tôi giống một nhân viên văn phòng chán đời chăng? Mặc vest, nhìn y hệt mấy ông làm công ăn lương bình thường. Mắt thì thâm quầng, trông chẳng giống thám hiểm giả tí nào."
Chắc mọi người nhốn nháo vì cái sự tương phản đó (gap).
Ngay khi vừa tự thuyết phục bản thân, điện thoại tôi rung lên.
"Oái!?"
Tôi giật mình nhảy dựng lên, theo phản xạ bám dính lên trần nhà.
Tại chuyện hôm qua mà giờ tôi mắc chứng sợ tiếng rung điện thoại luôn rồi. Cái trải nghiệm bị chôn vùi trong đống thông báo đó chắc còn lâu mới quên được...
Rõ ràng đã ngắt kết nối với D-Tube rồi, nên chắc không lặp lại chuyện đó đâu.
"Gì nữa đây? Ờ thì, hửm?"
Trèo từ trần nhà xuống kiểm tra điện thoại, màn hình hiển thị "Adachi Mitsuru - Cuộc gọi đến".
Adachi là một trong số ít bạn bè của tôi. Hồi xưa hay đi chơi cùng nhau lắm, nhưng dạo gần đây chẳng gặp mấy. Nói thật lòng thì bận quá nên tôi quên bén cả sự tồn tại của cậu ta.
Gọi vào thời điểm này thì chắc chắn là liên quan đến chuyện hôm qua rồi. Thú thật là tôi chẳng muốn nói về chuyện đó lắm, nhưng cũng đúng là chỉ có Adachi để mà thảo luận thôi.
Sau một thoáng do dự, tôi nhấn nút nghe.
"A lô..."
"Tanaka à! Tao xem rồi nhá! Hi hi hi hi! Cười chết mất! Này, giờ cảm giác thế nào!?"
"Tao tắt máy đây."
Tôi cúp máy cái rụp.
Nào, chuẩn bị làm việc thôi. Vừa đặt điện thoại xuống bàn thì chuông lại reo vang. Tôi thở dài "haizz" rồi cầm máy lên lần nữa.
"Gì?"
"Xin lỗi xin lỗi! Tao không chọc nữa đâu đừng tắt máy... phụt."
"Lại muốn bị tắt máy nữa à?"
Tôi dọa, Adachi rối rít xin lỗi để không bị cúp máy.
Thiệt tình, vẫn cứ nhơn nhơn như ngày nào.
"Biết rồi, không tắt nữa. Đúng là cái thằng hết thuốc chữa."
Thực sự thì giờ tôi đang muốn mượn cái đầu của Adachi. Tắt máy lúc này cũng bất lợi cho tôi.
Adachi khéo ăn nói, quan hệ rộng. Với lại hình như cũng rành rẽ mạng xã hội lắm. Adachi chắc sẽ nghĩ ra cách giải quyết tình hình hiện tại.
Cảm ơn vì đã không cúp máy xong, Adachi đi ngay vào vấn đề chính.
"Tao xem video rồi. Sức mạnh vẫn kinh khủng như ngày nào nhỉ. Còn sắc bén hơn trước nữa phải không?"
"Khỏi nịnh. Quan trọng hơn, theo mày tao nên làm gì đây?"
"Nên làm gì à. Trước đó thì mày muốn làm thế nào, nói tao nghe xem."
Bị Adachi hỏi ngược lại, tôi đâm ra băn khoăn.
Ừm, xem nào...
"Trước mắt thì tao muốn xóa hết mấy cái video đang lan truyền đi."
"Ha ha, cái đó thì chịu chết rồi."
Adachi cười nhạo nguyện vọng của tôi. Đồ tồi.
"Mấy cái clip cắt cảnh mày vô song (musou) không chỉ có 100 hay 200 cái đâu. Với lại nó lan sang cả nước ngoài rồi. 'Nhật Bản có SAMURAI hàng thật kìa!'... kiểu thế. Tao check sơ qua đã thấy dịch sang 5 thứ tiếng rồi đấy. Bỏ cuộc đi cưng."
"...Thành ra thế rồi á."
Cứ tưởng chỉ ở Nhật thì còn xoay sở được, ai ngờ lan ra cả nước ngoài.
Nhắc mới nhớ lúc đang live cũng có mấy cái comment nhìn như của người nước ngoài...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
