Char dẫn tôi tới phòng giám thị.
Bên trong chỉ có hai chiếc ghế đặt đối diện qua một cái bàn, cùng dãy kệ sách đầy sách tham khảo đỏ chót. Căn phòng trông khô khan, chẳng khác nào “nơi để hỏi tội học sinh hư”.
Phía bên kia bàn là Char, cô đang ngồi thẳng lưng, má phồng lên, trông như đang giận. Nhưng vì dáng người nhỏ nhắn nên hoàn toàn chẳng có tí uy hiếp nào cả.
Chỉ có điều, tình hình lúc này khá nghiêm trọng. Có lẽ tốt nhất là nên cúi đầu nhận lỗi thay vì cố cãi.
“Cô ơi, cái đó…”
“Tại sao em lại đi làm thêm vậy, Atsuto?”
“Uu…”
Tôi còn chưa kịp mở lời thì Char đã trừng mắt, đôi má vẫn phồng ra. Thành thật mà nói, trông cô đáng yêu hơn là đáng sợ, suýt chút nữa tôi đã bật cười mất… Không, không được. Mình đang bị mắng mà.
“Nào, nói đi! Cô không giận đâu, được không?, Let’s try!”
Cô thở phào ra rồi lại nở nụ cười rạng rỡ.
Nhưng tôi biết quá rõ cái kiểu “không giận đâu” này rồi. Cuối cùng lúc nào cũng là bị giận thừa sống thiếu chết.
“Ờm… em nghĩ mình nên để dành tiền cho tương lai…”
“Ohh, Ra vậy, cho tương lai đấy à?”
“V-vâng! Dù sao thì thời buổi này tiết kiệm vẫn là điều cần thiết mà!”
“Nhưng hôm trước em còn đi chơi…”
“G-giải trí chút cũng cần thiết mà! Mà cũng do bạn cùng chỗ làm rủ em đi thôi!”
Char im lặng “hừm” một tiếng rồi suy nghĩ gì đó. Sau vài giây, cô hắng giọng, đôi mắt xanh biếc hướng thẳng về phía tôi.
“...Trước tiên, tạm gác chuyện đó lại.”
“Ể, gác lại thật sao ạ?”
Tôi tưởng mình sẽ bị mắng tơi bời, ai ngờ cô lại bỏ qua dễ dàng đến thế. Char gật đầu nhẹ, rồi chẳng hiểu sao lại đỏ mặt và quay đi.
“Này, Atsuto.”
“Vâng?”
“Cô có một điều… muốn nhờ em.”
Tôi nghiêng đầu khó hiểu. Và ngay lúc ấy…
“Xin lỗi màaa! Cô xin lỗi vì hôm đó! Làm ơn đừng mách ai nhaaa!!!”
Tiếng hét của Charlotte vang khắp căn phòng nhỏ.
“Hả!?”
Cô nắm chặt tay tôi, rồi liên tục đập trán xuống bàn.
“Xin lỗi vì đã ép em uống dù em chưa đủ tuổi! Xin lỗi vì đã bất ngờ hôn em! Xin lỗi vì đã đi chơi một mình ở nơi nguy hiểm! Làm ơn tha lỗi cho cô đi!!”
“Ê!? Ê!? Cô bình tĩnh đã!!”
“Đừng nói với ai hết nhaaa!!”
Đôi mắt xanh của cô ngân ngấn những giọt lệ, nhìn tôi van nài.
Khoan… chuyện gì thế này!?
Tôi tưởng bị mắng, sao tự nhiên thành ra cô ấy lại cúi đầu xin lỗi!?
“C-cô ơi, ngẩng đầu lên đã!”
Char dừng lại, khẽ rên một cái “ư…” nhỏ xíu.
“Em đâu có định kể chuyện hôm ở net cho ai đâu ạ…”
“Th-thật hả…?”
“Vâng… Mặc dù… chuyện bị hôn thì hơi sốc thật đấy. À, em hiểu rồi! Ở bên cô thì hôn chỉ là kiểu chào hỏi xã giao thôi đúng không!?”
“Ơ, à, cái đó… là do cô say quá thôi…”
“Ra là vậy…”
Không khí lại trở nên cực kỳ ngượng ngùng.
“Mà nè, em cũng muốn xin lỗi… về vụ, ờm… ngực…”
Vừa nghe đến từ “ngực” Char lập tức đỏ mặt ngay.
“C-chuyện đó là tai nạn thôi! Ờm thì…! Không tính!
“Phải, đúng! Chỉ là tai nạn thôi!”
Cả hai chúng tôi phá lên cười gượng, nhưng ngay sau đó lại cùng lúc thở dài.
“Tai nạn cái gì chứ!!”
“Rõ ràng là không phải rồi!!”
Sau khi tự bóc mẽ mình xong, cả hai gục mặt xuống bàn.
…Nhưng vẫn còn một điều khiến tôi thắc mắc.
“Charlotte-sensei?”
“Hả!?”
“Cô nói net là chỗ nguy hiểm… vậy sao cô lại ở đó một mình ạ? Mà thực ra ở net cũng chẳng nguy hiểm đâu.”
Char liền chống tay vào hông, nở nụ cười tự tin.
“Đó là… vì học hỏi đấy!”
“Học hỏi…?”
Cô gật đầu.
“Cô muốn biết sau giờ học mọi người thường đi đâu chơi.”
“Ờm, chắc là karaoke, bowling, đại loại thế…”
Charlotte “ồ” một tiếng, rồi nghiêm túc nói…
“Cô hôm đó lần đầu chơi phi tiêu đó! Chính xác hơn thì… hôm đó là lần đầu cô đi chơi đêm!”
“Hả? Cô nói “lần đầu” á?”
“Ừ… Trước giờ cô chỉ biết học thôi. Nhà cô làm nông trại cam mà, ngày nào cũng bận phụ giúp.”
Hóa ra cô chưa từng có thời gian để vui chơi như một học sinh bình thường. Hoàn toàn ngược lại với tôi.
“Nhưng nhờ thế mà cô đã đỗ kỳ thi ALT! Yeah!”
“Ồ, chúc mừng cô nha!”
“Không phải lúc chúc mừng!”
Tôi vừa vỗ tay liền bị cô mắng. Cảm xúc của người này cứ như tàu lượn siêu tốc.
“Cô nhận ra là… cô chỉ biết dạy học thôi. Còn ngoài ra thì chẳng thể dạy cho học sinh về “những điều khác” được.”
Char siết chặt nắm tay.
“Những giáo viên mà cô ngưỡng mộ ở Mỹ không chỉ dạy kiến thức. Họ còn biết chơi, biết tận hưởng cuộc sống! Nhờ thế mà học sinh cũng yêu quý họ hơn!”
Đôi mắt xanh ấy ánh lên quyết tâm mạnh mẽ.
“Cô cũng muốn trở thành một giáo viên như thế… một người không chỉ dạy học mà còn có thể truyền cảm hứng, giúp học sinh theo cả nghĩa tinh thần!”
Char khi nói ra ước mơ ấy, trông thật rực rỡ.
Đến mức khiến tim tôi hơi nhói lên vì ghen tị.
“Ra là vậy…”
Tôi chỉ biết im lặng gật đầu, còn cô thì lại đỏ mặt. Trong im lặng, chỉ có tiếng kim giây đồng hồ vang lên đều đều.
“Ờm… cô, em có thể lấy lại cái ví được chưa ạ…”
Char giơ chiếc ví của tôi lên.
“Cái này à?”
“Vâng.”
Cô khẽ nhíu mày.
“Ừm… cũng khó xử ghê. Nhưng em chắc là có lý do riêng để đi làm thêm, đúng không? À, hay là em đang để dành tiền cho một điều gì đó đặc biệt!?”
Cái ánh mắt trong veo đó khiến tôi muốn cúi đầu luôn.
Thật ra tôi làm chỉ vì rảnh thôi… chẳng có mục tiêu gì cả.
“V-vâng, đại khái là vậy ạ…”
Charlotte “hừm” thêm lần nữa, rồi…
“Được rồi! Cô quyết định tha cho em!”
“Thật sao!?”
“Ừ. Dù sao cô cũng nợ em vụ hôm bị mấy tên kia trêu ghẹo nữa mà… V-với lại…”
Cô đỏ mặt, liếc sang chỗ khác.
“Còn… vụ hôn đó nữa…”
Ký ức đêm qua lập tức ùa về, khiến mặt tôi nóng bừng.
Cuối cùng thì cũng tạm yên. Tôi thở phào, nghĩ rằng mình đã thoát nạn…
“À, nhưng cô có một điều kiện nho nhỏ!”
“Điều kiện…?”
Char nắm chặt tay tôi hơn.
“Sau giờ học, em phải dẫn cô đi chơi để cô học cách “chơi” đó!”
“Chờ… chơi!? Ý cô là… đi chơi cùng cô sao!?”
“Đúng rồi! Để trở thành một giáo viên tốt, có thể hỗ trợ học sinh cả trong công việc lẫn cuộc sống riêng tư, thì tất nhiên phải học cách chơi nữa chứ!”
Khoan, đây đâu phải điều kiện nhỏ xíu đâu!? Giáo viên với học sinh đi chơi chung hả!? Phải giữ khoảng cách thế nào đây!?
“Không được sao…?”
Cô ngẩng lên, ánh nhìn cô như đang năn nỉ.
Cái ánh nhìn đó… chính là ánh nhìn hôm chia tay ở net kia mà.
Thôi thì… mình cũng đang nợ cô một ân huệ.
“…Nếu chỉ một chút thôi thì được ạ.”
“Thật hả!? Yayyy!”
Thế là, tôi đành gật đầu. Char giơ hai tay lên, đôi mắt xanh lấp lánh sáng rực lên.
“Từ nay mong em giúp đỡ nha, Atsuto!”
“…Vâng.”
…Đổi lại việc giữ bí mật về công việc làm thêm, tôi sẽ dạy Char cách “vui chơi”.
Và thế là, một bản hợp đồng kỳ lạ giữa tôi và cô ấy đã được ký kết như thế…
nói thử xem nào!