Ngày hôm sau khi hợp đồng đáng ngờ đó được ký kết.
Khi lướt qua nhau ở hành lang, Char đã nhanh chóng chốt kèo đi chơi…
"Vậy hẹn em sau giờ học nhé!"
Và rồi, giờ tan học cũng đến.
"Haizzz..."
Tôi ngồi bên mép đài phun nước trước cửa soát vé ga Inouji… nằm gần ở trường Suishou… và bất giác thở dài.
Quả nhiên, việc dạy giáo viên trường mình cách chơi cứ sai sai thế nào ấy nhỉ?
Biết nói chuyện gì với giáo viên khi ở không gian riêng tư đây?
Trong lúc tôi còn đang thầm than vãn trong lòng thì...
"Atsuto~!"
Chợt nghe tiếng gọi, tôi ngẩng đầu lên thì thấy Char đang tủm tỉm cười và nhìn chằm chằm vào mình.
"Oái!?"
"Ahahaha! Vất vả cho em rồi, Atsuto!"
Cô ấy vui vẻ tươi tỉnh thế kia thì tốt thôi, nhưng mà...
"Này cô ơi! Giọng của cô hơi lớn đấy!"
Thấy tôi đưa tay lên miệng ra dấu "Suỵt", Char giật mình rồi vội lấy tay che miệng.
"X-xin lỗi em nhé! Làm em giật mình hả?"
"Không ạ, tại nếu có học sinh trường mình quanh đây thì rắc rối lắm...!"
Nghe vậy, Char dáo dác nhìn quanh rồi thở phào nhẹ nhõm.
"Phùuu, có vẻ không có ai cả!"
Tôi cũng nhìn quanh thử. ...Ừm, có vẻ không có ai thật. May quá...
"Mà cô khỏe thật đấy nhỉ?"
Tôi thì tan học xong là rã rời cả người, thế mà trông Char chẳng có vẻ gì là mệt mỏi cả.
"Ừm! Tại cứ nghĩ đến việc được Atsuto dạy cách vui chơi là cô lại thấy háo hức lắm!"
Charlotte ghé sát mặt lại gần tôi với đôi mắt lấp lánh.
Một nụ cười rạng rỡ không chút toan tính. Trông điệu bộ này là cô ấy mong chờ thật rồi. Vừa thấy vui mà cũng vừa thấy xấu hổ sao ấy...
"T, tạm thời mình đi thôi cô!"
"Được rồiii, Let's go~"
Tôi bị Char nắm tay kéo đứng dậy. Nhưng mà…
"Khoan, khoan cô ơi..."
Thấy tôi lại ngồi bẹp xuống, Char nghiêng đầu thắc mắc…
"Hả?"
Tuy vóc dáng thì đúng chuẩn trẻ con, nhưng nếu phải chỉ ra điểm khiến Char mang dáng dấp người lớn thì chính là bộ ngực to lớn kia.
Tức là nếu tôi đứng dậy, với sự chênh lệch chiều cao này thì khe ngực các thứ sẽ đập thẳng vào mắt tôi mất...!
"Hửm? ...Aaaaa."
Hình như nhận ra ánh nhìn của tôi, Char vội lấy tay phải che chắn trước ngực.
"T-tại ngực cô thuộc dạng... to, nên nếu không mở bớt nút áo ra thì khó thở lắm...!"
"Ra-ra là vậy..."
"Aaa! Em nghĩ bậy bạ là không được đâu đấy! Không nên đâu!"
Char chống tay lên hông rồi cúi người về phía trước.
Đã bảo là tư thế đó nguy hiểm lắm mà!
"T-tóm lại là mình đi thật thôi nào!"
…Sau một hồi chật vật, chúng tôi cũng đi về phía khu phố sầm uất.
Đi cùng nhau rồi tôi mới thấy, quả nhiên là quá mức nổi bật.
Dĩ nhiên rồi, một cô gái xinh đẹp nhường này đi cùng một thằng con trai bình thường đến tột độ như tôi thì ai mà chẳng nhìn...
"Cơ mà này, Atsuto trông người lớn thật đấy!?"
Trong lúc tôi đang bước đi với chút cảm giác tự ti, Char đột nhiên quay đôi mắt xanh lấp lánh về phía tôi.
"Hả? N-người lớn ạ?"
"Ừm! Cô chưa quen đi chơi thế này nên tim đập thình thịch nãy giờ, còn Atsuto thì vẫn bình tĩnh y như mọi khi... Cảm giác rất dư dả thời gian của người lớn ấy? Trông ngầu lắm!"
Bị người lớn tuổi hơn khen thẳng mặt thế này, cảm giác cứ nhột nhột sao ấy...
"Atsuto không thấy hồi hộp sao?"
"Thì, tại chỗ này em hay tới mà."
"Ồ, ghê thật! Quả nhiên là người lớn!"
Tôi được vỗ tay bộp bộp tán thưởng mà chẳng hiểu vì sao.
…Cơ mà.
"...Cô khác hẳn lúc trong giờ học nhỉ."
"Ể, T-thật vậy sao?"
"Vâng. Trong giờ học trông cô có vẻ căng thẳng lắm, còn những lúc khác thì lại tràn đầy năng lượng..."
Char thốt lên tiếng "Ư..." rồi chọc chọc hai ngón tay vào nhau.
"Q-quả nhiên là lộ hết rồi nhỉ. Tại cái tính hay lo âu từ xưa rồi... A, nhưng mà,"
Char đang íu xìu bỗng nhiên tươi tỉnh hẳn lên, nở một nụ cười rạng rỡ.
"Ở bên cạnh Atsuto cô chẳng thấy căng thẳng chút nào, mà giờ còn thấy siêu phấn khích nữa ấy!"
Nụ cười quá đỗi ngây thơ ấy khiến tim tôi hẫng đi một nhịp.
Nói thế nghe cứ như tôi là người đặc biệt lắm ấy... mà thôi, mình ảo tưởng quá rồi.
Quan hệ giữa hai người đã sâu sắc đến mức đó đâu.
"M-mà mình chưa quyết định đi đâu nhỉ!"
Tôi vội vàng lảng sang chuyện khác, Char đấm nhẹ tay vào lòng bàn tay cái bộp…
"A, đúng rồi ha!"
Cô ấy "Hừm" một tiếng, suy nghĩ một lúc.
"Phải rồi! Cô muốn chơi phi tiêu lần nữa!"
Nơi đầu tiên tôi nghĩ đến là quầy phi tiêu ở quán net warusu mà tôi hay lui tới.
Nhưng mà, cứ đi lại chỗ cũ thì chẳng thú vị gì. Nếu vậy thì…
"Nếu thế thì hôm nay mình đi quán bar phi tiêu nhé?"
"Q+quán bar phi tiêu á!?"
Nghe tôi đề nghị, Char giật thót mặt lại, lắc đầu liên tục.
"C-chẳng lẽ cô không thích sao?"
"Quán bar phi tiêu đáng sợ lắm!?"
Thấy tôi rụt rè hỏi, Char mở to mắt, nhìn thẳng vào tôi mà ra sức thanh minh.
Ra là vậy. Trong đầu Char thì quán bar phi tiêu mang cái hình ảnh đó sao.
"Cũng không phải chỗ đáng sợ lắm đâu... À, biết đâu nếu cố gắng ở đây thì bệnh hay lo âu của cô sẽ khỏi đấy?"
"Ể, K-khỏi được bệnh hay lo âu á...?"
"Vâng. Em nói là biết đâu thôi..."
Tôi chỉ nói đại đại thôi, thế mà Char lại tưởng thật, trông có vẻ đang phân vân dữ lắm.
Cô ấy nắm chặt lấy tay áo tôi, đôi mắt xanh xinh đẹp đảo qua đảo lại.
"...Đ-đi thử xem."
Sau một hồi đắn đo, Char nhìn chằm chằm tôi với ánh mắt kiên quyết rồi lẩm bẩm.
"Được rồi! Vậy thì mình đi thôi!"
Thế là chúng tôi bắt đầu đi đến quán bar phi tiêu gần nhất, nhưng suốt quãng đường vẻ mặt Char cứ cứng đờ ra.
Tôi nghĩ đó đâu phải chỗ gây căng thẳng đến mức đấy đâu nhỉ...
Đi bộ khoảng năm phút thì tới nơi.
"Đây rồi! Tới nơi rồi đấy cô."
"Ồ, nơi này là..."
Đứng trước cánh cửa gỗ dẫn vào quán bar, Charlotte nuốt nước bọt cái ực.
Chắc là vẫn còn sợ, cô ấy cứ nắm chặt lấy tay áo tôi mãi không buông.
Có phải vào nhà ma đâu mà...
"Vậy, em vào nhé."
Char gật đầu gượng gạo.
Thế nhưng, khi tôi mở cánh cửa dẫn vào quán bar, vẻ mặt cô ấy thay đổi tức thì như hoa nở rộ.
"Woa! Sành điệu quá đi!?"
Dọc theo bức tường là mười máy phi tiêu được xếp thành hàng. Những chai sâm panh và rượu whisky được xếp chật kín trên kệ rượu. Cả quán mờ tối phảng phất hương thơm dịu nhẹ.
Thấy bàn ở góc còn trống nên chúng tôi ngồi xuống đó, Charlotte hào hứng ghé sát mặt vào tôi.
"Nè nè, Atsuto! Em hay chơi ở những chỗ thế này hả?"
"Đâu, không phải lúc nào cũng đi đâu ạ? Lâu lâu mới tự thưởng cho mình thôi."
"G-ghê thật! Trông ngầu quá đi!"
Char vỗ tay bôm bốp, nhìn tôi bằng đôi mắt lấp lánh.
...Có vẻ cô ấy hết căng thẳng rồi.
"Tạm thời mình gọi đồ uống đi!"
"Cảm ơn em! Cô thì tất nhiên là món này rồi!"
Tôi đưa chiếc máy tính bảng trên bàn ra, Charlotte chọn ngay bia Budweiser trong danh mục "Bia".
"Vậy em chọn món này."
Món tôi gọi là Pina Colada không cồn. Một loại đồ uống làm từ nước cốt dừa và nước ép dứa.
Chờ vài phút, nhân viên mang đồ uống đã gọi ra.
"Woa! Của Atsuto trông sang chảnh thế!?"
Char chỉ vào ly nước của tôi rồi thốt lên kinh ngạc.
Miếng dứa cắt lát cắm trên miệng ly cùng bông hoa râm bụt trang trí đúng là trông rất sang thật.
...Cơ mà.
"Ủa? Sao có tới hai cái ống hút vậy?"
Charlotte liền thắc mắc nghiêng đầu.
Chẳng lẽ họ tưởng hai đứa là một cặp nên cắm hai ống hút vào sao?
Sự quan tâm này ngược lại làm tôi khó xử quá...
"Ha-haha... Chắc nhân viên nhầm nên bỏ hai cái vào đấy ạ?"
Tôi cười cho qua chuyện, Char nâng ly bia lên hỏi…
"Uống được chưa nhỉ?"
"À, vâng! Cô khát nước rồi đúng không? Mời cô."
"Vậy thì, itadakimasu~!"
Charlotte mỉm cười tươi rói, rồi đặt ly bia xuống... ủa? Đặt xuống á?
"(Chụt————)"
"Hảaa!?"
Với vẻ mặt tỉnh bơ, cô ấy ngậm lấy ống hút trong ly nước của tôi.
Sau khi uống một ngụm, Char nhả ống hút ra với vẻ mặt như muốn tan chảy.
"Ưmm~~~~! Cái này ngon tuyệt luôn nè!"
Đúng là hai ống hút để chia sẻ cho nhau, nhưng cô ấy không để ý gì sao!?
"Hửm? Sao thế Atsuto?"
"K-không, cái này là hôn gián tiếp rồi... kiểu vậy."
Nhưng nghĩ kỹ lại thì đây chắc là sự khác biệt văn hóa rồi. Dù là say nhưng hôm trước cô ấy còn bất ngờ hôn tôi được cơ mà.
"Hể? A... Aaaa! Ra là vậy, đúng là thế thật... Nh-nhưng mà mức độ này ở Mỹ là bình thường thôi!"
"Q-quả nhiên là vậy ha! Xin lỗi cô, tại em hơi bất ngờ tý..."
Tôi đáp lại, nhưng chẳng hiểu sao Char lại phồng má giận dỗi rồi quay mặt đi chỗ khác.
"Umm. I wanted to make you look shy..."
Hửm? Tiếng Anh sao?
"X-xin lỗi cô! Em nghe không rõ..."
"K-không nghe cũng chả sao cả! Cạn ly nào!"
"Aaa, c-cạn ly!"
Sau tiếng ly chạm nhau cái ‘’cách’’, Charlotte ngửa cổ lên rồi uống bia ừng ực.
Mà lúc nãy rốt cuộc cô ấy nói gì thế nhỉ…
(Mồ. Định làm cho em xấu hổ vậy mà...)