Vừa trò chuyện vui vẻ về chuyện trường lớp và chuyện ở Mỹ… quê hương của Char, chúng tôi đã uống xong ly nước đầu tiên.
Đồng hồ vừa nhảy qua 7 giờ tối. Khách khứa cũng đông dần lên so với lúc chúng tôi mới đến, không khí trong quán bắt đầu náo nhiệt hơn.
"Vậy trong lúc chờ đồ ăn, mình chơi phi tiêu đi!"
"Được đó! Cô đợi nãy giờ!"
Char cởi bỏ áo vest ngoài, để lộ ra chiếc áo sơ mi bên trong.
Ăn mặc mỏng manh thế này càng làm tôn lên bộ ngực to lớn của cô ấy, khiến tôi hoảng hốt quay mặt đi chỗ khác.
"Hửm? Mặt em đỏ lên rồi kìa, có sao không đấy?"
"Em, em không sao..."
Ở cạnh Char đúng là không biết nhìn vào đâu cho phải...
Để cô ấy không nhận ra nhịp tim đang đập thình thịch của mình, tôi hít một hơi thật sâu rồi thao tác trên màn hình phi tiêu.
"T-trước tiên mình chơi 01 cho dễ hiểu luật nhé!"
"Là trò đưa điểm về đúng mức 0 nhỉ!"
Nhưng mà, xét về chênh lệch thực lực thì có lẽ nên chấp điểm một chút.
Tôi chỉnh cho bên Char lợi thế khoảng 300 điểm…
"Mmmm... Chấp cả điểm luôn hả!"
Char chỉ tay vào màn hình, đòi một trận đấu công bằng.
"Chừng này là hợp lý rồi ạ."
"A! Em nói rồi đó nha? Cô sẽ cho em lác mắt cho mà xem!?"
Char phồng má đứng vào vạch ném.
Hít một hơi nhỏ, cô ấy từ từ đưa tay ra sau và... ném ba phát phi tiêu…
Cạch!
Cộp!
Bộp!
"Xin thua!"
"Đầu hàng nhanh thế!?"
Nhìn mấy phi tiêu lăn lóc dưới sàn mà không chạm nổi vào bia, Char rơm rớm nước mắt.
Cảm giác cứ khó xử thế nào ấy, nhưng giờ đến lượt tôi.
"...Được rồi."
Phát đầu tiên trượt hồng tâm, nhưng phát thứ hai và thứ ba găm trúng phóc vào giữa.
Điểm số cao chót vót hiện lên, lượt chơi lại quay về phía Char.
"Hừm. Atsuto giỏi thật đấy. Làm sao để ném tới được cái bia kia nhỉ...?"
Char vừa đưa tay lên xuống vừa làm mặt đăm chiêu.
Chắc là phải dạy từ cơ bản rồi.
"Thực ra ném phi tiêu cũng có mẹo đấy cô."
"Mẹo á?"
"Vâng. Đó là... phải thả lỏng lực của tay!"
...Im lặng...
Ủa? Tôi cứ tưởng cô ấy sẽ ồ lên ngạc nhiên chứ.
"Xạo quá đi! Thả lỏng thì làm sao mà ném tới được?"
Chẳng hiểu sao Char lại hất mái tóc vàng đồng ra sau vẻ đắc ý rồi nhún vai.
Tôi hoàn toàn không được tin tưởng luôn sao!? Đã thế thì phải để cô ấy tự mình trải nghiệm vậy.
"Cảm giác y hệt như phóng máy bay giấy ấy. Cô cứ thử thả lỏng tay, ném nhẹ nhàng hướng xéo lên trên xem!"
"Máy bay giấyyy?"
"Cứ coi như bị em lừa một lần đi!"
"Hể?"
Char liếc nhìn tôi bằng ánh mắt đầy nghi ngờ rồi mới cầm phi tiêu lên thủ thế.
"Máy bay giấy, thả lỏng tay... Hây!"
Lấy chút khí thế, Char ném phát đầu tiên.
Vẫn là cái phong cách ném con gá đặc trưng. Thế nhưng…
Pặc!
"Oa!"
"Ồ!"
Mũi tên Char ném ra trúng ngay chính giữa bia phi tiêu một cách ngoạn mục.
"Ể, thật hả!? Làm được rồi, làm được rồi nè! Atsuto nhìn kìa!"
Phụp…
"Cô!?"
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, tôi nhận được một cái ôm nồng nhiệt từ Char.
Hơi ấm cơ thể, làn da mềm mại... và cả cảm giác không hề tương xứng với vóc dáng mảnh mai kia đang ép vào người tôi.
V-vui thì vui thật đấy, nhưng lý trí tôi sắp bay màu rồi!
Hơn nữa, có lẽ do mồ hôi đã làm ẩm áo, chiếc sơ mi của Char trở nên hơi trong suốt...
Là màu xanh da trời. Tôi không nói cụ thể là cái gì đâu nhé, nhưng là màu xanh da trời có thêu hoạ tiết hoa đấy.
"Cô ơi! Xin đầu hàng, xin đầu hàng!"
Tôi vỗ vỗ vào vai Char, lúc này cộ mới giật mình hít sâu một hơi rồi buông tay ra.
"X-xin lỗi Atsuto... Cô hơi phấn khích quá...!"
"K-không sao đâu ạ!"
Cố gắng tỏ ra mình bình tĩnh nhất có thể, tôi hắng giọng một cái.
(Cơ mà—)
Với cái cách ném hời hợt đó mà trúng được ngay tâm, thì có khi cô ấy thực sự có khiếu chơi phi tiêu đấy chứ nhỉ?
Biết đâu đây là một tài năng thiên bẩm cũng nên.
"Cô ơi!"
"Ể… gì thế...!?"
"...Biết đâu, cô lại là một thiên tài ngầm cũng nên đấy...!"
Tôi tuyệt đối không đùa hay nịnh nọt gì đâu.
Hồi đầu tôi ném còn chẳng trúng nổi cái bia chứ đừng nói là ngay tâm.
"L-lẽ nào là thiên tài phi tiêu!?"
Char sáp lại gần với nụ cười ngây thơ như trẻ con.
"Vâng, đúng là vậy đấy!"
"Nếu chơi giỏi phi tiêu thì cô có trở thành giáo viên đáng ngưỡng mộ được không!?"
"Chắc là được ạ!"
Tuy tôi nghĩ chẳng có cơ hội nào để chơi phi tiêu trước mặt học sinh đâu… nhưng thấy khí thế hừng hực của Char nên tôi lại không nỡ nói ra.
"Được rồi! Vậy thì đầu tiên mình chỉnh lại tư thế nhé!"
"Ừm! T-thế này hả?"
Char bắt chước tư thế của tôi.
Cũng không tệ, nhưng với trường hợp của Char thì…
"Vị trí tay thấp xuống một chút thì tốt hơn ạ!"
"Thế này hả...?"
"Thế thì thấp quá."
"Vậy thế này!"
Char cứ đưa tay lên xuống nhưng mãi không đúng vị trí tôi muốn.
Thôi thì, thay vì nói miệng, tôi trực tiếp chỉnh tay cho cô ấy còn nhanh hơn.
"Xin thất lễ một chút!"
"Kyaa!?"
Tôi nắm lấy bắp tay Char để điều chỉnh độ cao, khiến cô ấy phát ra một âm thanh lạ hoắc.
"X-xin lỗi!"
"K, k, không sao! Hoàn toàn không sao...!"
Bị chạm vào bất ngờ nên chắc cô ấy giật mình.
Nhưng mà sao nhỉ? Tự dưng mặt Char đỏ bừng lên, giọng cũng run run thì phải.
Tuy thấy hơi khả nghi, nhưng tôi vẫn tiếp tục giải thích.
"Độ cao này là lý tưởng nhất, ví dụ nếu cao hơn mức này thì…"
"A ưm...!"
H, hình như tôi vừa nghe thấy tiếng gì đó hơi bị gợi cảm...
"À... cô ổn chứ?"
"X-xin lỗi, tại nhột quá...! C-cô không sao đâu?"
Đúng là nhìn kỹ thì trông như cô ấy đang nhịn cười thật.
Tiếp tục thế này có ổn không đây?
"T-tóm lại là cao quá hay thấp quá đều không được, ví dụ tay mà thấp hơn mức này thì…"
"Ư ư... Nh-nhột quá đi Atsuto ơii."
Lần này tôi vừa nắm vào bắp tay, Char lại để lọt ra tiếng rên rỉ pha lẫn hơi thở hổn hển.
Hai má đỏ bừng, hơi thở gấp gáp, Char nhìn tôi bằng đôi mắt xanh lờ đờ ướt át.
...Cảm giác như mình đang làm chuyện gì đồi bại lắm ấy, dù tôi chỉ đang dạy chơi phi tiêu thôi mà.
…Mềm mại...
Máu nghịch ngợm của tôi nổi lên, tôi vô tình bóp nhẹ bắp tay cô ấy mạnh hơn một chút mà chẳng vì lý do gì.
"Kyaaa...! A-Atsuto...!?"
Char giật bắn người, toàn thân run lên bần bật.
Khoảnh khắc đó, một ngọn lửa nhỏ của tính muốn bắt nạt bùng lên trong tôi.
Núng nính, mềm mềm, bóp bóp...
"A, khoan, áaa...!"
Mỗi lần tôi nắn bóp bắp tay mềm mại ấy, những âm thanh ướt át lại lọt ra khỏi miệng Char.
"A-Atsuto...! Không được, chỗ đó... nh-nhột lắm...!"
Má vốn đã đỏ của Char giờ càng thêm đỏ rực.
Không xong rồi. Char đã tỏ ý không thích, vậy mà sao tay tôi không dừng lại được thế này!
"Ư ưm...! Aaa, đ, đủ rồi... dừng lại đi mà...!"
…Ngay lúc đó.
Cảm nhận được một luồng sát khí gai người chạy dọc sống lưng, tôi vội buông tay khỏi bắp tay của Char.
Hình như Char cũng cảm nhận được bầu không khí đó, khuôn mặt cô ấy cứng đờ lại.
Hai đứa nhìn nhau, rồi từ từ quay đầu về phía bàn ăn….
"A..."
Đứng đó là cô nhân viên trẻ mang đồ ăn chúng tôi gọi tới.
Cô nhân viên mặt đỏ ựng tới tận mang tai, run lẩy bẩy nhìn chằm chằm vào chúng tôi.
"X-xin quý khách đừng làm chuyện như thế trong quán ạ!"
Đặt đồ ăn xuống bàn cái rầm, cô nhân viên vội vã chạy mất tiêu về phía sảnh.
"T-tạm thời... mình ăn cơm nhé?"
"Đ-đúng rồi ha..."
E hèm! Cả hai đứa cùng hắng giọng như thể đã hẹn trước.
Quả nhiên là mình hơi quá trớn rồi…
