Seitokai no Ichizon

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21733

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Tập 09 - Chương 5~Bước chân đầu tiên~

Chương 5~Bước chân đầu tiên~

Chương 5~Bước chân đầu tiên~

「A, Akaba-san」

Bị một người bạn cùng lớp gọi, tôi chậm rãi dời mắt khỏi khung cảnh ngoài cửa sổ, quay về phía lớp học. Không chỉ người vừa bắt chuyện với tôi mà cả lớp đều đang bao trùm bởi một sự căng thẳng kỳ lạ.

Thế nhưng, tôi chẳng hề bận tâm, chỉ dùng đôi mắt vô hồn không chút hứng thú, y hệt như lúc ngắm nhìn bên ngoài, để đáp lại cô bạn ấy.

「Chuyện gì?」

「À, ừm... Cái tờ giấy được phát trong buổi sinh hoạt lớp hôm qua, thầy nhờ mình thu lại. Ừm...」

「À. ...Đây」

Tôi lấy tờ giấy trong hộc bàn ra, đặt lên chồng giấy mà cô bạn đang ôm, rồi lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ. Nhưng cảm giác có người vẫn chưa tan biến. Tôi liếc nhìn, cô bạn cùng lớp chẳng có gì nổi bật, đến tên tôi cũng không nhớ, vẫn còn đứng đó.

「Chuyện gì?」

「Ơ... à, ừm. À phải rồi, Akaba-san, sau giờ học hôm nay, mấy bạn nữ lớp mình rủ nhau đi chơi... Cậu đi cù—」

「Tôi xin kiếu」

Tôi từ chối trước khi đối phương kịp nói hết câu. Bầu không khí trong lớp càng thêm căng thẳng so với lúc nãy. Rõ ràng nguyên nhân là do thái độ của tôi, nhưng thật tình, tôi chẳng quan tâm. Nếu là tôi của trước kia, có lẽ tôi đã để ý đến những chuyện này, nhưng bây giờ thì... tất cả, thật nực cười.

Dù tôi đã chặn họng từ chối lời mời, cô bạn ấy vẫn đứng trước mặt tôi. ...Phải rồi, tôi nhớ ra rồi. Hình như cô ấy là lớp trưởng của lớp này, mới được bầu chọn hôm kia thì phải. Tên thì tôi quên rồi. Ra là vậy, Lớp trưởng-sama đang quan tâm đến một đứa bạn cùng lớp không thể hòa nhập được với mọi người đây mà.

…………

Vô vị.

Tôi nói thẳng một câu như dội gáo nước lạnh, trước khi cô ấy kịp nói thêm điều gì.

「Thừa thãi, lắm chuyện, tôi cũng muốn nói nhiều điều lắm. Nhưng riêng với thiện ý đó của cậu, tôi cũng xin bày tỏ lòng biết ơn. Cảm ơn nhé」

「Ể? À, ừm...」

Đối với Lớp trưởng-sama đang hoang mang... tôi nheo mắt lại, như một lời cảnh cáo ngầm đến cả những người bạn cùng lớp phía sau lưng cô.

「Vậy nên, mong cậu hãy dùng hết thiện ý cao cả đó để thực hiện một việc thiện là 『đừng bắt chuyện』 với tôi, Akaba Chizuru này. Nếu được vậy thì tôi vui lắm」

Tôi chỉ nhếch mép cười. Sự căng thẳng trong lớp đã nhanh chóng lên đến đỉnh điểm.

「À, v-vậy—」

「…………」

Mặc kệ cô ấy định phản bác điều gì, tôi lại nhìn ra ngoài. Vài giây sau, Lớp trưởng-sama vô danh ấy rời đi, và từ trong lớp bắt đầu vang lên những tiếng thở dài cùng những lời xì xào phàn nàn về tôi. Dù là tạp âm, nhưng cũng chỉ là chuyện vặt. Bị ghét ở một mức độ nào đó cũng tốt. Nó có thể làm giảm đáng kể khả năng bị người khác trực tiếp làm phiền.

Đã khoảng hai tuần kể từ khi tôi nhập học tại Học viện Hekiyou.

Tôi tự nhận thức được rằng, một đứa lúc nào cũng lơ đãng một mình như tôi đang bị cô lập khỏi lớp. Hay nói đúng hơn, chính tôi đã hành động để trở nên như vậy.

Lý do rất đơn giản. Tôi không muốn dính dáng đến người khác. Chỉ vậy thôi.

Tôi không có ý định nói những điều cao sang như là ghét con người.

Đơn giản là tôi đã mệt mỏi. Chỉ vậy thôi. Không phải mệt mỏi vì con người. Mà có lẽ, là vì tất cả mọi thứ.

Một thời gian ngắn trước khi đến ngôi trường này, tức là hồi cấp hai, tôi đã phạm phải một sai lầm nghiêm trọng trong các mối quan hệ.

Khi ấy, tôi đã nghĩ rằng mình đã làm những gì tốt nhất có thể, nhưng cuối cùng tất cả đều phản tác dụng. Có thể nói rằng nó đã mang lại kết quả tồi tệ nhất cho cả tôi và đối phương.

Nhưng nói vậy chứ, ví dụ như nếu tôi của hiện tại có thể du hành thời gian và nhập vào tôi của quá khứ, tôi không nghĩ mình có thể làm được điều gì khác. Nhìn bộ dạng thảm hại này của tôi bây giờ thì không còn nghi ngờ gì nữa, hành động lúc đó là một thất bại, nhưng nếu hỏi rằng rốt cuộc phải làm thế nào mới đúng, thì đến giờ tôi vẫn chưa tìm ra câu trả lời.

Không, dù sao đi nữa, vào thời điểm mà vận mệnh của một người như tôi và một người như cô ấy giao nhau, có lẽ tất cả đã quá muộn.

Tôi không bao giờ muốn trải qua cảm giác đó lần nữa. Có lẽ người ta sẽ mắng chửi quyết tâm đó là hèn nhát. Có lẽ họ sẽ cười nhạo tôi là một kẻ nhát gan.

Nhưng tôi... dù có thảm hại đến đâu, dù ai có nghĩ về tôi thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không có ý định quan hệ sâu sắc với bất kỳ ai nữa.

Thật tiện lợi, khoảng cách giữa trái tim người với người, nghe đâu chỉ vừa vặn bằng 「hai sải tay」.

Chỉ một bên vươn tay ra thì sẽ không bao giờ chạm tới. Dù cả hai có cùng vươn về phía nhau, chỉ cần lệch hướng một chút thôi cũng khó mà giao nhau.

Vì vậy, tôi quyết định sẽ sống mà không vươn tay về phía ai, và hơn nữa là khiến cho bàn tay đang vươn về phía mình cũng phải rụt lại.

Mọi chuyện vẫn diễn ra tốt đẹp. Từ xưa tôi đã giỏi trong việc đọc vị và thao túng hành động của người khác. Mặc dù trong vụ việc hồi cấp hai, điều đó đã phản tác dụng, nhưng sau khi rút kinh nghiệm từ thất bại đó, giờ đây, gần như không có chuyện gì có thể vượt ra ngoài dự đoán của tôi.

…Chỉ một người duy nhất.

「Akaba-san, Akaba-san! Tớ nghe rồi! Sao cậu không đi chơi cùng mọi người!? Tại sao!? Cậu có hẹn gì à? Chuyện đó thì để mai làm cũng được mà! Đi chơi cùng nhau đi!」

「…………」

Không thèm để ý đến bầu không khí tôi tạo ra hay không khí của lớp học, một cô gái ồn ào như con thú nhỏ nhảy chân sáo lại gần. Tôi thở dài một hơi thật sâu, liếc nhìn cô bằng ánh mắt còn lạnh lẽo hơn cả ánh mắt dành cho những người bạn cùng lớp, đầy vẻ uy hiếp.

「...Tôi có việc bận không thể bỏ được. Cô có thể để tôi yên được không, Sakurano-san」

Tôi lườm cô bằng ánh mắt sắc lẹm có thể khiến người khác toát mồ hôi lạnh mà bỏ chạy, nhưng cô ấy... người bạn cùng lớp duy nhất mà tôi miễn cưỡng nhớ tên, Sakurano Kurimu, lại chỉ hiện lên dấu 「?」 trên đầu, ngơ ngác nghiêng đầu như một đứa trẻ.

「Vậy à? Việc gì thế?」

「Tại sao tôi phải nói cho cô cả những chuyện như vậy?」

「Chuyện đó thì, vì chúng ta là bạn bè nên phải biết chứ!」

Tôi trở thành bạn của con bé này từ bao giờ nhỉ. Nghĩ lại thì cô gái trông không giống học sinh cấp ba này đã như vậy ngay từ ngày đầu tiên. Cứ như thể thế giới quay quanh mình, cô ta bắt chuyện với bất kỳ ai, áp đặt các sự kiện mà không hề nghĩ đến sự tiện lợi của đối phương, ấy vậy mà kế hoạch quan trọng thì chẳng có cái nào ra hồn, kết quả là được mọi người xung quanh giúp đỡ rồi lại cười ngây ngô như một con ngốc 「Ehehe」.

Vô kế hoạch, vô dụng, vô tư, vô tâm, vô duyên... một con người toàn "vô", cứ như một đứa trẻ con ích kỷ mới chỉ biết nói, một giống loài mà tôi hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Và cô gái vô tư ấy, không hiểu sao lại có một sự quan tâm kỳ lạ đối với tôi, người luôn từ chối đi chơi cùng, để rồi giờ đây lại áp đặt những yêu cầu không chỉ ở mức phiền phức mà còn chẳng là gì khác ngoài sự quấy rầy.

Tôi dời mắt khỏi đôi mắt quá đỗi thẳng thắn của cô, đôi mắt mà tôi không thể nhìn thẳng vào, và trả lời.

「Vậy à. Nếu cô nói chúng ta là bạn, vậy thì làm ơn đừng ép buộc tôi, người đang không muốn đi chơi, được không」

「Cậu nói gì vậy! Làm gì có ai lại không thích đi chơi với bạn bè chứ!」

「Quan điểm thật tùy tiện. Trên đời này cũng có những người không thích đi chơi với bạn bè đấy」

「A, cậu vừa nói coi tớ là bạn kìa! Yay! Bạn bè bạn bè!」

Sakurano-san vừa nhảy tưng tưng vừa nắm lấy tay tôi. ...Dù tôi đã cố gắng nhìn nhận mọi việc một cách khách quan và kìm nén cảm xúc, nhưng đến nước này thì quả thật tôi cũng bắt đầu thấy bực mình. Nói chuyện không ăn nhập gì với nhau cũng có mức độ thôi chứ. Đành vậy, phải hạ thấp trình độ xuống để nói chuyện.

「Nếu nói theo logic của cô thì... phải rồi. Vốn dĩ tôi và cô không phải là bạn bè, nên đi chơi cùng nhau cũng không vui. Như vậy cô đã hài lòng chưa?」

「Vậy thì chúng ta cùng đi chơi để trở thành bạn đi! Như vậy chắc chắn sẽ vui lắm!」

「…………」

Phản bác lại nữa cũng thật nực cười. Tôi xác định cô ta là đối tượng không thể thương lượng một cách bình thường được, và quyết định lờ đi. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

「Hử? Sao vậy? A, lẽ nào có UFO đang bay!? Cho tớ xem với, cho xem với!?」

「Này, cô làm gì mà nhoài người lên bàn thế hả! Này, lộ hết cả nội y bây giờ!」

Sakurano-san đột ngột nhoài nửa người lên bàn tôi để nhìn lên bầu trời ngoài cửa sổ. Tôi vội vàng giữ váy cô ấy lại, ngăn chặn thảm cảnh phô bày nội y cho cả lớp xem. ...Mà, tại sao mình lại làm thế này... Vì mông cô ấy ở ngay trước mặt, nên tôi bất giác che đi mất rồi.

Thế nhưng, Sakurano-san chẳng hề để tâm đến chuyện đó, sau khi tìm UFO xong, cô ta bước xuống khỏi bàn và bắt đầu càu nhàu.

「Akaba-san nói dối! Chẳng có UFO nào cả!」

「Này, tôi có nói có UFO đâu. Chỉ là nhìn trời thôi mà」

「Tại sao?」

「Tại saoって…… lơ đãng nhìn trời thì cũng có sao đâu」

「Akaba-san, cậu thích ngắm trời à?... Dù đâu có phải nhập viện đâu?」

「Hả? Nhập viện?」

Tôi hoàn toàn không hiểu con bé này đang nói gì nữa. Phi logic cũng có mức độ thôi chứ.

Tôi thở dài một hơi thật sâu rồi đáp lại.

「Tóm lại, đối với tôi, việc ngắm trời còn có ý nghĩa hơn nhiều so với việc nói chuyện với cô」

「Nói dối. Akaba-san, cậu khỏe mạnh mà」

「Hả? Rốt cuộc cô đang nói gì vậy. Khỏe mạnh thì không được ngắm trời à」

「Ừm」

Cô ấy gật đầu không một chút do dự, khiến tôi bất giác sững sờ. Những người bạn cùng lớp khác đang tò mò hóng chuyện cũng phải cười gượng trước phát ngôn khó hiểu của Sakurano-san.

Đầu tôi bắt đầu đau nhói, nên tôi quyết định đối phó với đứa trẻ này một cách qua loa cho xong chuyện.

「Vậy thì tôi không ngắm trời nữa. Tôi sẽ lơ đãng ngắm cảnh vật」

「Cái đó cũng không được. Vì Akaba-san khỏe mạnh mà」

「...Xin lỗi, tôi không hiểu một lời nào của cô cả」

「Tại sao? Vì cả Akaba-san và tớ đều có thể đi lại mà? Có thể chạy mà? Có thể đi đến nhiều nơi, nói chuyện với nhiều người mà? Vậy tại sao lại cứ chỉ ngắm trời với cảnh vật thôi chứ」

「Tất cả những việc có thể làm thì đều phải làm sao? Vậy thì tôi cũng có thể vung dao làm bị thương người khác một cách bừa bãi, việc đó cũng phải làm à?」

Thật tình tôi đã khá bực mình. Tôi bất giác ném ra một ví dụ gây sốc cho cô gái ngây thơ này. Nhưng cô ấy không hề tỏ ra sợ hãi mà đáp lại.

「Những việc không vui như thế thì không cần làm đâu. Nhưng, những việc vui thì phải làm thật nhiều, nếu không là không được đâu!」

「Đó là tiêu chuẩn của ai vậy. Có lẽ cô không biết, nhưng tôi khá thích việc hành hạ người khác đấy. Nhìn người khác đau khổ, thật là một thú vui」

Khi tôi mỉm cười lạnh lùng, không phải Sakurano-san mà cả lớp đều xôn xao. ...Thực tế, đó có thể là những lời từ tận đáy lòng của tôi. Có lẽ là phản ứng sau những chuyện hồi cấp hai. Bản chất thật sự mà tôi đã luôn kìm nén để tự vệ vào thời điểm đó, gần đây lại bắt đầu trỗi dậy. Lời nói của tôi mang một sự lạnh lẽo hơn thường lệ.

Thế nhưng, dù vậy, cô ấy vẫn hoàn toàn không để tâm.

「Vậy à? Vậy cậu cứ bắt nạt tớ đi」

「...Hả?」

Con bé này đang nói gì vậy. Trước sự sững sờ của tôi, Sakurano-san vẫn nở nụ cười như thường lệ và đáp lại.

「Vì Akaba-san thấy việc đó vui mà, đúng không? Vậy thì cứ bắt nạt tớ đi. Tớ cũng thấy vui khi được đùa giỡn với Akaba-san. Thế là, chúng ta là bạn!」

「Cô... đang nói cái gì vậy」

Dần dần, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi nụ cười ngây thơ của con bé này. Các bạn cùng lớp dường như chỉ coi đó là "lại là Sakurano nói mấy câu kỳ quặc" mà thôi... nhưng tôi, thậm chí còn rùng mình vì cảm giác ớn lạnh.

Quái dị.

Tôi không thể không cảm thấy như vậy. Tôi đã nghĩ cô ta chỉ là một cô gái vô tư, lúc nào cũng cười toe toét và thân thiện bắt chuyện với mọi người. Nhưng... bây giờ, tôi cảm thấy nụ cười của con bé này thật sự kinh tởm. Đây là cái gì vậy. Đây không phải là chuyện ở mức độ ngây thơ hay gì đó nữa rồi.

Con bé này méo mó. Một cách trầm trọng.

「…………」

「Sao vậy? Akaba-san?」

<Reng reng reng reng...>

Khi tôi đang cố gắng nặn ra một lời nào đó từ cổ họng, tiếng chuông báo hết giờ nghỉ đã vang lên.

Sakurano-san hốt hoảng như chưa có chuyện gì xảy ra, 「Oa oa, phải chuẩn bị sách vở thôi」, rồi vội vàng chạy về chỗ của mình. Các bạn cùng lớp cũng kết thúc cuộc đối đầu giữa tôi và Sakurano-san, quay lại chuẩn bị cho giờ học, và cảm giác căng thẳng cũng như mọi thứ khác đều tan biến trong mơ hồ.

…………

Cảm giác "khó chịu" mà tôi cảm nhận được từ nụ cười của Sakurano Kurimu, rốt cuộc là gì?

Ngay cả bản thân tôi cũng không hiểu rõ mình đã bị cái gì của cô ấy áp đảo.

Thực tế trong hai tuần qua, nhìn từ bên ngoài, tôi đã không biết bao nhiêu lần nghĩ rằng cô ta là "một đứa phiền phức", nhưng chưa một lần nào tôi có trải nghiệm rợn người như lần này.

Đây là cái gì vậy.

「...Sự ám ảnh?」

Tôi lẩm bẩm một mình, và nhìn Sakurano Kurimu đang ngồi vào chỗ. Cô làm rơi hộp bút khỏi bàn, làm văng tung tóe đồ đạc bên trong, rồi kêu lên 「Oanya!?」 với đôi mắt ngấn lệ.

...Mình nghĩ nhiều quá, chăng.

Tôi chợt nhận ra mình đã dõi theo cô ấy dù đã nói rằng sẽ không dính dáng đến người khác, và lắc đầu nguầy nguậy.

Không liên quan.

Dù Sakurano Kurimu là một sự tồn tại như thế nào đi nữa, tôi chỉ cần đối phó với cô ta một cách qua loa là được.

Không cần phải đi sâu vào làm gì.

Khi giáo viên vào lớp và bắt đầu buổi học, tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm bầu trời. Thật không may, hôm nay trời lại trong xanh.

「Akaba-san, cùng về nhé!」

Ngay khi tan học, Sakurano Kurimu lại đưa ra một lời mời ngớ ngẩn với nụ cười thường lệ.

Tôi cầm cặp của mình, vừa tránh ánh mắt của cô ta vừa trả lời.

「Cô có hẹn đi chơi với các bạn trong lớp mà」

「A, tớ quên mất」

「...Đùa à?」

Trong giờ nghỉ đã rủ rê tôi chán chê, rồi giờ con bé này bị sao vậy. Khi tôi đang sững sờ không nói nên lời, Sakurano Kurimu đã có một hành động còn đáng kinh ngạc hơn nữa.

「Kayo-chan, Kayo-chan!」

Sakurano-san gọi cô bạn đã mời tôi đầu tiên... lớp trưởng. Và sau đó—

「Tớ hôm nay về cùng Akaba-san nên không đi chơi được đâu nhé!」

「A, vậy à. Tớ biết rồi. Vậy nhé, Sakurano-san, mai gặp lại」

「Ừm, mai gặp lại—」

「Khoan đã」

「Oanya」

Tôi túm lấy cổ áo của Sakurano-san nhỏ con và kéo lại gần.

「Cô tự tiện nói gì vậy?」

「Unyaa, thả ra, thả ra đi. Cứ thế này, tớ trông như một đứa trẻ con mất!」

「Thì cô đúng là nhỏ con mà」

Nếu thả Sakurano-san đang giãy giụa ra thì sẽ càng phiền phức hơn, nên tôi tiếp tục giữ cô ta lại và nói tiếp.

「Ai, khi nào, đã quyết định sẽ về cùng cô?」

「Akaba-san, hôm nay, đã quyết định sẽ về cùng tớ」

「Tại sao?」

「Vì Akaba-san đã nói muốn về cùng tớ— Này đau đau! Đừng có kéo tóc ngố của tớ! Mà tớ không ngố đâu! Thật là bất lịch sự— Đau đau đau! Tớ xin lỗi!」

「Đúng là một đứa trẻ bận rộn」

Vừa pha trò, vừa kêu đau, vừa tự tấu hài, vừa kêu đau, vừa xin lỗi. ...Cũng hơi thú vị.

「Tóm lại, tôi không nhớ là đã hứa sẽ về cùng cô」

Bắt nạt quá cũng không hay, nên tôi buông cổ áo cô ta ra. Sakurano-san xoa đầu kêu 「Ư...」, rồi không hiểu sao lại ưỡn ngực đáp lại.

「Yên tâm đi! Tớ cũng không nhớ là đã hứa đâu!」

「Theo một nghĩa nào đó thì tôi lại càng thấy bất an hơn về cấu trúc tinh thần của một con người như cô đấy」

「Vậy, chúng ta về thôi, Akaba-san!」

「Ừm, phải rồi. Vậy Sakurano-san, sau khi tôi ra khỏi lớp và cô đếm đến bốn mươi nghìn, thì hãy đuổi theo nhé」

「Tớ biết rồi! Một, hai...」

Vậy thì, mình nhanh chóng về nhà xem bộ phim kinh dị máu me đã mượn hôm trước thôi—

「Ba... Này, lâu quá! Đếm nhiều như vậy thì sao mà về chung được!」

「À, ra là vậy, cô cũng nhận ra được sự khác biệt ở mức độ này nhỉ. Đúng là một đứa trẻ ranh ma」

「Nói quá đáng thế! Akaba-san, rốt cuộc cậu nghĩ tớ là cái gì vậy!」

「Lũ người ngồi chật cầu thang, cây lăn bụi, cuốn Dragon E○ge đã đọc xong, khách mời quảng cáo, trùm giữa, chiếc xe đạp bị bỏ lại, cái đĩa DVD bạn thân ép cho mượn, lòng tự chủ, lương tâm」

「Nếu thấy phiền thì cứ nói là phiền đi chứ! Mà, không được nghĩ lòng tự chủ và lương tâm là phiền phức đâu đấy!」

「Vậy thì Sakurano-san, bảo trọng nhé. Không sao đâu, cô nhất định sẽ làm được. Tôi cũng vậy, nếu có chuyện gì, lúc đó nhất định sẽ giúp sức」

Tôi mỉm cười tao nhã như vậy, và định rời đi—

「Sao lại bỏ đi kiểu nhân vật phụ không xuất hiện lại cho đến cuối truyện thế hả! Chờ đã! Huhu!」

Sakurano-san rơm rớm nước mắt bám lấy tôi. ...Đúng là một đứa trẻ phiền phức.

「Cô là cái gì vậy. Một loại stalker mới à?」

「Không phải! Tớ chỉ là một công dân nhỏ bé lương thiện, đơn phương áp đặt tình cảm, theo đuổi với những lời lẽ ích kỷ và bất thường thôi!」

「Người ta gọi chính xác đó là stalker đấy」

「Tóm lại, về chung nhé?」

「Không muốn」

「Không muốn」

Không ngờ lại bị từ chối ngược. ...Phải rồi. Với con bé này, logic thông thường không có tác dụng.

Tôi đưa tay lên trán, suy nghĩ một lúc... rồi nghĩ rằng thà về nhà cùng với một stalker còn hơn là lãng phí thời gian vô ích ở đây, nên đành phải nhượng bộ.

「...Tôi hiểu rồi. Vậy thì cùng về thôi, Sakurano-san」

「Thật không!? Yay! Thế là lại có thêm một người bạn nữa!」

「Không có đâu, tôi không bị cô thu phục đâu」

「Phư phư phư... chỉ cần hai chúng ta ở riêng với nhau, thì coi như là của mình rồi...」

「Sakurano-san. Không hiểu sao, nhưng bây giờ, tôi cảm thấy cô rất giống một ai đó. Một ai đó mà tôi sẽ gặp trong tương lai」

「? Déjà vu?」

「Đúng hơn là nhìn thấy tương lai... à không, không có gì」

Thôi chết. Ngay cả tôi cũng bắt đầu nói những điều kỳ quặc. Tất cả là do Sakurano Kurimu này, người luôn làm đảo lộn nhịp độ của tôi.

Tôi thở dài một hơi, rồi không thèm để ý đến việc Sakurano-san chuẩn bị gì, tôi bước ra khỏi lớp.

「Chờ tớ với, Akaba-san」

Tôi hoàn toàn lờ đi Sakurano-san có vẻ như không theo kịp tốc độ đi bộ của mình, và vội vã đi trước.

Thế nhưng, khi ra đến cổng trường, Sakurano-san chạy nước rút đến và bám chặt lấy cánh tay tôi.

「Cậu đi nhanh quá, Akaba-san. ...Phù」

「Tôi nghĩ là do cô đi chậm thôi. Hơn nữa, nếu không thích thì không cần theo cũng được—」

「Tớ không không thích! Không sao đâu! Từ giờ, tớ sẽ bám vào tay Akaba-san mà đi!」

「Nhưng tôi thì không thích」

...Mình đã để ý đến một kẻ phiền phức rồi. Dù đã tỏa ra luồng khí từ chối hết mức có thể, tại sao cô ta không để mình yên nhỉ. Mình không hiểu được cảm giác đó.

Sakurano-san, sau khi thành công trong việc làm chậm tốc độ đi của tôi bằng cách bám vào cánh tay, cứ thế đi bên cạnh và nhìn vào mặt tôi.

「Này này, Akaba-san, vui quá nhỉ」

「Không hề」

Mà thôi, nhìn từ bên ngoài thì trông chẳng khác gì một cặp đôi bách hợp. Con bé này, có vẻ như không biết cách đo lường khoảng cách với người khác một cách cơ bản.

「Này này, Akaba-san, sau đây làm gì?」

「Làm gì là làm gì, về nhà chứ sao. Ngoài ra còn có gì khác nữa à」

「Ể! Về nhà ngay thì lãng phí quá! Dù cậu cũng không tham gia câu lạc bộ nào cả!」

「Tôi lại cảm thấy thời gian lãng phí ở bên cô như thế này còn lãng phí hơn」

「Ehehe, ngại quá đi」

Không hiểu sao lại được coi là lời khen. Đúng là một đứa trẻ không thể giao tiếp được. Thôi thì, tôi cứ tiếp tục làm theo cách của mình thôi.

Sau đó, tôi hoàn toàn không để ý đến lời mời đi chơi của Sakurano-san, và đi thẳng về nhà. Nhà tôi đi xe buýt về sẽ nhanh hơn một chút, nhưng thật tình tôi không muốn ngồi cạnh Sakurano-san, nên hôm nay tôi chỉ đi bộ thôi.

Sau khoảng mười phút đi bộ, cánh tay phải của tôi đột nhiên nặng trĩu. Nhìn lại, Sakurano-san đang bám vào đó đã hoàn toàn dựa cả trọng lượng vào. Con bé này...

「Nếu mệt mỏi như vậy, cô không cần phải ép mình đi về cùng tôi đâu」

Trước lời nói của tôi, Sakurano-san lại lắc đầu nguầy nguậy tỏ ý từ chối.

「T-tớ sẽ về chung!」

「Tại sao」

「Vì chúng ta là bạn!」

「…………」

Vẫn là lời khẳng định tùy tiện như mọi khi. Thật là hết nói nổi. Thế nhưng...

「...Hà, ...hà」

「…………」

Có vẻ như cô ấy thật sự rất mệt. Trán cô ấy đẫm mồ hôi, hơi thở thì hổn hển.

...Nghĩ lại thì, cũng phải thôi.

Vừa bám vào tay tôi, vừa nói chuyện không ngớt trong mười phút, lại còn đi bộ với tốc độ quá sức, chắc chắn là một hành động mệt mỏi hơn tưởng tượng. Có lẽ việc hôm nay trời nắng hơn bình thường cũng là một điều không may.

Tôi nhìn thấy một công viên trẻ em nhỏ, vắng người ở phía trước, và không nói gì, tôi bước về phía đó. Khi đến trước băng ghế, Sakurano-san ngơ ngác nhìn lên tôi.

「Ừm... Akaba-san? Đây là, nhà của Akaba-san à?」

「Thật bất lịch sự. Tôi cũng có nhà đàng hoàng đấy」

Đúng là một đứa trẻ không biết ý. ...Thôi kệ. Tôi ngồi phịch xuống băng ghế một cách thô bạo, lấy cuốn tiểu thuyết đang đọc dở ra khỏi cặp và lật trang.

「Vì hôm nay trời đẹp, nên tôi quyết định sẽ ngồi đây đọc sách một chút rồi mới về」

「Nhỉ? Vậy à? Vậy thì, tớ cũng ngồi chung!」

「...Tùy cô thôi」

Không biết có gì vui, Sakurano Kurimu ngồi xuống bên cạnh tôi, vừa đung đưa chân vừa hát nghêu ngao. ...Con bé này, thật sự là học cùng năm với mình sao?

Lãng phí thời gian cũng thật nực cười, nên tôi bắt đầu đọc tiểu thuyết như đã tuyên bố.

Khoảng ba phút sau, có lẽ đã lấy lại hơi hoặc do chán, Sakurano-san ngừng hát và bắt chuyện với tôi.

「Này này, Akaba-san, cậu đang đọc gì thế?」

「...Không liên quan đến cô. Tự mà tưởng tượng đi」

「Nhỉ? Vậy thì... ừm... Akaba-san, tớ nghĩ làm chuyện đó giữa ban ngày ban mặt thì không nên đâu...」

「Cô đã tưởng tượng ra cái gì thế hả!」

Tôi đã bị hiểu lầm một cách không mong muốn. Đành vậy, tôi quyết định nói thật.

「Tiểu thuyết trinh thám đấy. Tôi thích mấy thứ như chứng cứ ngoại phạm, thủ đoạn, giết người, tra tấn」

「Tiểu thuyết trinh thám có đi kèm tra tấn từ bao giờ vậy...」

「À, vậy để tôi sửa lại. Tôi thích những cuốn tiểu thuyết mà nhân vật nào cũng bất hạnh」

「Ừm, tớ thấy không nghe lời sửa đó thì hơn」

「Vậy à. Vậy tôi quay lại đọc sách đây」

Nói rồi, tôi lại bắt đầu dõi theo những con chữ. Đó là đoạn tìm thấy xác chết thứ ba. Người phụ nữ phát hiện đầu tiên la hét, và tất cả những người liên quan đều tập trung trong phòng. ...Dù nói là thích, nhưng cũng không thú vị lắm. Tôi không thể tập trung được.

Khi tôi đang nghĩ đến việc tiếp tục đi về, Sakurano-san đột nhiên nói một câu không liên quan.

「Akaba-san, cậu giống tớ nhỉ」

「…………」

Nghe câu đó, tôi đóng sập cuốn tiểu thuyết lại, và—

「I-nya-nya-nya-nya!? A-Akaba-san, đau, đau!」

Khi tôi nhận ra, tôi đã đang véo má Sakurano-san và kéo mạnh sang một bên. ...Ồ, cũng co giãn phết nhỉ, con bé này. Cảm giác mịn màng này, cứ như đang kéo kẹo dẻo, cũng khá thú vị đấy chứ.

「Đau! Đau! Bỏ ra! Bỏ ra đi, Akaba-san!」

「Cô nói, ai, giống, ai, hả?」

「Đã nói là, Akaba-san, giống, tớ—」

「Tôi không hiểu cô đang nói gì cả, Sakurano-san. Nói cho rõ ràng đi」

「Vì bị véo má nên mới thế chứ!」

「Ể? Gì cơ? 『Má của tớ không chỉ co giãn đến thế này đâu!』 à? Tự tin gớm nhỉ, Sakurano Kurimu」

「Không có nói!」

「Tôi cảm động rồi đấy. Nể tình tinh thần đó, tôi sẽ thêm cả chuyển động xoay tròn cho cô」

「U-nya-n, u-nya-n, u-nya-n, u-nya-n, u-nya-n」

Cuối cùng Sakurano-san cũng phát ra âm thanh như máy giặt tự động! Cái gì đây, thú vị quá— Khụ! Ch-chết rồi. Mình hơi vui quá đà.

Tôi hơi hối lỗi và thả Sakurano-san ra, cô ấy vừa ôm má vừa nổi giận đùng đùng.

「Bắt nạt! Đây là, hành vi bắt nạt đầu tiên trong đời học sinh cấp ba, chắc chắn sẽ được ghi vào cuốn 『Nhật ký mỗi ngày』 của tớ đấy!」

「Ara, trong giờ nghỉ cô có nói là cứ bắt nạt tôi đi mà nhỉ」

「Chuyện đó với chuyện này khác nhau! Khi bắt nạt, phải được sự đồng ý của nạn nhân mỗi lần, nếu không là không được đâu!」

「Đó không phải là bắt nạt mà là mối quan hệ kiểu 『Nữ hoàng và kẻ hầu』 rồi còn gì」

「Tóm lại, từ nay cấm 『véo má』 của tớ mà không được phép!」

「...Thôi, chuyện đó để sau đi. Quay lại vấn đề, ai, và, ai, giống nhau, hả?」

「Hả? Chuyện gì thế? À, là chuyện giọng của 『Ana○-san』 trong Saz○e-san giống giọng của 『Ce○』 trong Dra○on Ball Z à」

「Đó không chỉ giống mà là cùng một người lồng tiếng... mà, không phải chuyện của Waka○-san. Cô nói cô và tôi giống nhau mà」

「À, ừm! Tớ và Akaba-san rất giống nhau— U-nya! Đã bảo là cấm véo má—」

「Im đi. Cô không có quyền từ chối」

Tôi bình thản kéo má cô ấy. Nhưng cô ấy rơm rớm nước mắt phản đối.

「Như thế, là độc đoán đó (sonna, oubou dayoー)」

「Cô cười cái gì vậy. Tôi đang thật sự tức giận đấy」

「Vì Akaba-san đang kéo má tớ đó! (Akaba-san ga hoppeta hippatteru kara dayo!)」

「Thật tình, đừng có nghĩ cứ cười toe toét là mọi chuyện sẽ được tha thứ nhé!」

「Vô lý quá đi! (Rifujin dayoー!)」

Cuộc giao tiếp vốn đã không thành giờ lại càng sụp đổ, nên tôi đành phải thả cô ấy ra lần nữa. Tôi dùng một câu 「Shut up!」 để bắt Sakurano-san đang lải nhải càu nhàu phải im lặng, rồi bắt đầu giảng giải.

「Nghe cho rõ đây, Sakurano-san. Điểm chung giữa tôi và cô, cùng lắm chỉ là giống cái của loài người thôi. Vậy mà cô lại nói là giống nhau, cô có suy nghĩ không vậy」

「K-không phải vậy đâu! Ừm thì, ở điểm thông minh này, ở điểm cao ráo này, ở điểm chín chắn này, ở điểm thân hình nóng bỏng này, rồi còn nhiều nữa— U-nya-n, u-nya-n, u-nya-n, u-nya-n」

「Im đi cái máy giặt kia. Cô, có phải nhận thức về bản thân có vấn đề không vậy」

「Huhu... Lệnh cấm véo má chẳng được tuân thủ gì cả...」

Tôi nhìn Sakurano-san đang xoa má bằng ánh mắt nghiêm khắc.

「Tóm lại, rút lại lời nói ngay lập tức. Giữa tôi và cô không có một điểm nào giống nhau cả—」

「Nhưng mà, đặc biệt là ở điểm 『nhát gan』, giống hệt nhau mà!」

「…………Hả?」

Câu chỉ trích đó.

Không phải là sự tức giận bông đùa như trước... mà là một cảm xúc đen tối hơn trào dâng từ sâu thẳm tâm hồn.

Tôi không còn véo má Sakurano-san nữa... nhưng, tôi lườm cô ấy bằng một ánh mắt lạnh lẽo chưa từng có. Một ánh mắt lạnh lùng, đến mức chính bản thân tôi cũng cảm thấy lạnh buốt.

Thế nhưng, dù vậy, cô ấy vẫn không hề tỏ ra sợ hãi.

「Akaba-san, giống tớ mà! Chắc chắn! Chắc chắn là vậy!」

Không, không chỉ vậy, cô ấy còn chẳng có một phản ứng nào trước sự thay đổi không khí của tôi. ...Đây không còn là vấn đề của việc gan dạ hay gì đó nữa rồi. Cảm giác "khó chịu" mà tôi cảm nhận được lúc nghỉ giải lao lại một lần nữa tỏa ra từ cô ấy.

Tôi nhìn chằm chằm vào đôi mắt trông có vẻ ngây thơ đó. Và rồi... tôi nhận ra.

Đôi mắt của con bé này.

Trông như đang nhìn tôi, nhưng lại chẳng hề nhìn thấy gì cả.

Không, về mặt vật lý thì đúng là đang nhìn tôi, nhưng trái tim cô ấy không hề có ý định tiếp nhận bất kỳ lời nói hay hành động nào của tôi.

「Akaba-san, cậu sợ kết bạn đúng không? Đúng là vậy mà, đúng không? Hả?」

「…………」

Không biết từ lúc nào, tôi đã bị áp đảo. Mới lúc nãy trời còn oi bức đến mức hơi đổ mồ hôi, vậy mà bây giờ, mồ hôi lại rịn ra trên trán vì một lý do hoàn toàn khác.

Không phải ngây thơ... mà đúng hơn là giống một con robot, đôi mắt trong veo không một gợn đục... đôi mắt quá trong veo đến mức khiến tôi cảm thấy sợ hãi.

Tôi đã hiểu ra lý do tại sao từ những ngày trước đến giờ, cuộc giao tiếp với cô ấy lại không thành công đến vậy.

Con bé này.

Con bé này, trông có vẻ ngây thơ, hoạt bát, vui vẻ, và đang tận hưởng cuộc sống cấp ba.

Thực ra, nó vẫn chưa hề mở lòng với bất kỳ ai.

Thứ tồn tại ở đó... giống như, một tồn tại vô cảm, chỉ trung thành thực hiện những gì đã được lập trình.

Không. Là một tồn tại, đang kìm nén, cảm xúc.

Nó giống như.

Dù rất không muốn thừa nhận.

Chắc chắn, là tôi của hiện tại.

「Akaba-san, tớ hiểu cậu sợ mà? Sợ lắm đúng không, việc kết bạn mới ấy. Rất đáng sợ. Sợ bị từ chối, sợ bị phủ nhận, sợ bị tổn thương」

Sakurano-san, như bị ai đó điều khiển, cứ thế tiến lại gần tôi. Gương mặt cô ấy vẫn là nụ cười thường lệ. Nhưng... đây là... cái gì đây.

「Nhưng mà, nhưng mà! Sợ hãi là không được! Phải tiến về phía trước! Phải làm như vậy, phải làm như vậy thì, bạn bè, mới có được!」

Cô ấy nắm chặt tay tôi bằng một động tác vô hồn.

「…………」

A, thật tức giận. Nông cạn. Một logic quá sức nông cạn. Không cần phải nói tôi cũng biết. Tôi đã hiểu rõ điều đó từ lâu rồi mới chọn trở thành con người như thế này. Đừng có tỏ vẻ hiểu chuyện, chỉ là một đứa bạn cùng lớp mới quen được hai tuần mà thôi.

Cô thì biết cái gì.

Cô thì biết cái gì về một người cuối cùng chỉ có thể làm tổn thương lẫn nhau với người quan trọng của mình.

Đúng là một kẻ đáng ghét.

Đúng là một kẻ nông cạn.

Đúng là một kẻ áp đặt.

Đúng là...

Đúng là, một kẻ có gương mặt thật buồn.

「Akaba-san, vì vậy hãy kết bạn—」

「Đủ rồi」

「!?」

Khi tôi nhận ra, tôi đã ôm chặt đầu cô ấy vào lòng. Cô ấy liền giãy giụa như lúc bị véo má.

「Oa, oa oa, gì thế? Ể, ể? Akaba-san? Hả?」

Có vẻ như, đúng là một con robot hoạt động theo lập trình, cô ấy hoàn toàn bối rối trước những tình huống bất ngờ. ...Ra là vậy, lý do cô ấy "khó chịu" là vì phần trẻ con thật sự và phần trẻ con méo mó kỳ lạ này cùng tồn tại.

Tôi, dù không biết mình đang muốn làm gì, nhưng khi nhận ra, tôi đã đang xoa đầu cô ấy.

「Này... Sakurano-san. Có cần phải cố gắng kết bạn đến thế không?」

Trước câu hỏi của tôi. Đúng như dự đoán, Sakurano-san phản ứng dữ dội.

「Đương nhiên rồi! Bạn bè, là phải có! Thật nhiều, thật nhiều, thật nhiều! Rất nhiều, rất nhiều, rất nhiều! Phải có, nếu không là không được!」

「Tại sao?」

「Tại sao ư! V-vì như thế chắc chắn sẽ vui hơn! Cuộc sống học đường mà không như vậy, tớ không muốn nữa! H-hơn hết, đó là, lời hứa!」

Tôi không hiểu rõ ý nghĩa của từ "lời hứa". Chỉ là... tôi mơ hồ cảm nhận được rằng, cô ấy đang rất cố gắng... đến mức có thể gọi là ám ảnh, và chỉ ưu tiên mục tiêu "kết bạn".

A... con bé này, quả thật giống tôi... nhưng đồng thời lại hoàn toàn trái ngược.

Một bên, cố sống cố chết để kết bạn.

Một bên, cố sống cố chết để không kết bạn.

...Thật nực cười. Như vậy thì, làm sao mà có thể giao tiếp với nhau ngay từ đầu được chứ.

「Phì」

「? S-sao cậu lại cười, Akaba-san! T-tớ, tớ có biểu diễn tiết mục tủ 『Nếu Do○aemon là robot hình mèo』 đâu!」

「Để qua một bên việc tiết mục độc đáo một cách kỳ lạ đó là sở trường của cô. Tôi cười vì, tôi cảm thấy mọi chuyện thật nực cười」

「?」

Tôi khẽ đẩy đầu Sakurano-san đang ôm trong lòng ra một chút. Rồi, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt có vẻ hơi ngấn nước của cô ấy, và... tôi quyết định hỏi một câu.

「Này, Sakurano-san」

「Ừm? Gì thế?」

Trước cô gái đang ngơ ngác nghiêng đầu. Tôi... tôi, dù biết rằng không thể mong đợi một câu trả lời tử tế từ cô ấy... nhưng tôi không thể không hỏi.

「Dù cho... dù cho cuối cùng không thể hiểu nhau, và chỉ có thể làm tổn thương nhau, thì bạn bè... vẫn cần thiết, sao?」

Đó là một mệnh đề mà tôi đã trăn trở suốt từ sau chuyện của Kanade... nhưng làm sao có thể có câu trả lời được.

Vì vậy, thật tình, dù có hỏi một cô gái trẻ con như thế này, thì chắc chắn cũng chỉ nhận được những câu trả lời mơ hồ như 「Dù vậy tớ vẫn nghĩ có bạn bè thì tốt hơn」 hay 「Cũng khó nói chung chung được」 mà thôi—

「Đương nhiên là cần thiết rồi!」

「…………Ể?」

Trước vẻ mặt "không giống cô ấy chút nào" của cô ấy. Trong một khoảnh khắc, tôi đã cứng đờ người.

Sakurano-san, nắm lấy vai tôi, với đôi mắt mang một ý chí mạnh mẽ chưa từng có... đôi mắt trong sáng không còn một chút nào của sự ám ảnh méo mó lúc nãy... cô ấy ném ra những lời từ tận đáy lòng mình.

「Dù cho không thể thấu hiểu được đối phương, dù cho cuộc gặp gỡ có mang lại tổn thương! Dù cho... dù cho phải chia tay trong buồn bã! Tớ... tớ vẫn thấy thật may mắn vì đã được làm bạn với Anzu! Nhờ có Anzu, tớ mới có được ngày hôm nay! Thế nên...! ...! Đừng bao giờ! Đừng bao giờ nói những lời buồn bã như 『bạn bè là không cần thiết』 trước mặt tớ nữa! Dù là Akaba-san, tớ... tớ cũng không tha thứ đâu!」

Sakurano-san đã khóc.

...Thành thật mà nói, với trái tim đã nguội lạnh của tôi bây giờ, tôi không hiểu được lý do cô ấy khóc. Thậm chí, tôi còn có suy nghĩ "chỉ là một cuộc nói chuyện mà cũng khóc, đúng là đồ ngốc".

Nhưng.

Kanade.

Tôi, cũng thật ngốc.

Chỉ bằng những lời, đơn giản, của một đứa trẻ... một đứa trẻ không biết gì.

Tôi, cũng đã nghĩ rằng, cuộc gặp gỡ của chúng ta không hề vô ích.

Tôi cũng phải tự ngán ngẩm với sự đơn giản của chính mình. Điều mà tôi đã trăn trở bấy lâu, lại được cứu rỗi một cách dễ dàng bởi lời nói của Sakurano-san, khiến tôi cảm thấy vừa buồn... vừa buồn cười. Khi tôi bất giác bật cười khe khẽ, cô ấy nhìn tôi với vẻ mặt kinh tởm.

「...Akaba-san, cũng khá là khó hiểu nhỉ」

「Câu đó thì tôi tuyệt đối không muốn nghe từ cô đâu」

Khi tôi dứt khoát phản bác, Sakurano-san co rúm người lại một cách xấu hổ. Có lẽ, cô ấy đang hối hận vì đã hành động theo cảm tính.

…………

「Này, Sakurano-san. Tôi, muốn làm bạn của cô」

「Ể? Ể... ể!? C-cái này thật bất ngờ! K-k-không ngờ lại được Akaba-san tỏ tình!」

「Tỏ tình gì chứ. ...Thôi kệ. Vậy, sao nào, Sakurano-san」

「S-sao là sao... Đương nhiên là được rồi! Yay, thế là Akaba-san cũng là bạn của tớ rồi! Tuyệt vời! Lại thu phục được một người nữa!」

Sakurano-san đứng dậy khỏi băng ghế, giơ cao quả Po○éball tưởng tượng và vui mừng.

Tôi vừa dõi theo bộ dạng của cô ấy, vừa nói thêm.

「Ừm, thế là, đối với tôi... và đối với Sakurano-san, người bạn đầu tiên ở trường cấp ba đã, có rồi nhỉ」

「Ừm!... Ừm?」

Cô ấy nghiêng đầu trước lời nói của tôi. Vài giây sau, có vẻ như cuối cùng cũng nhận ra điều khác thường, cô ấy quay lại nhìn tôi và lớn tiếng phản bác.

「S-sai rồi! Tớ, đã có rất nhiều bạn trong lớp rồi! Akaba-san là người bạn thứ ba mươi mấy thôi! Mà xét về vai trò, cũng chỉ cỡ Be○beter thôi!」

「Mới vừa làm bạn mà đã nói thế là sao. ...Thôi kệ. Tóm lại tôi là, người bạn, đầu tiên, của... con người không giả tạo, 『Sakurano Kurimu thật sự』」

「Thật sự... tớ? Unya? Ừm... là tớ lúc cởi đồ ra sẽ trở thành 『dynamite body』 à?」

「Tôi nghĩ đó hoàn toàn là Sakurano Kurimu trong tưởng tượng rồi. ...Này, Sakurano-san. Đối với cô, bạn bè là gì?」

「L-là gì ư... Ừm, là người để nói chuyện, để đi chơi... đó」

「Vậy, cô bé tên 『Anzu』 mà cô nói lúc nãy cũng chỉ là người, để 『nói chuyện, để đi chơi』 thôi à?」

「! K-không phải...」

Gương mặt Sakurano-san co rúm lại.

Tôi... với tư cách là người bạn thật sự đầu tiên của cô ấy, quyết định đưa ra lời khuyên đầu tiên.

「Đối với cô, 『kết bạn』 chỉ đơn giản là tăng số lượng người để nói chuyện và đi chơi thôi à? Cô bé tên 『Anzu』 mà cô nói, chỉ là một người ở mức độ đó thôi sao?」

「K-không phải! Không phải mà! Anzu là... Anzu là!」

「Vậy. Thế thì, những gì cô đang làm bây giờ, là gì?」

「T-tôi bây giờ? Tớ... tớ...」

Nói rồi, Sakurano-san im bặt. Cô gái đứng một mình trong công viên, ngẩn ngơ như thể đã đánh mất thứ gì đó. Ở đó, không còn là "Sakurano Kurimu" mang vẻ hoạt bát và tích cực giả tạo nữa.

Mà chỉ là một cô gái yếu đuối, mỏng manh, đang cố gắng gượng dậy một trái tim sắp vỡ vụn nếu không bám víu vào một lời hứa và hành động một cách mù quáng.

Chính vì vậy.

Chính vì vậy, tôi... với tư cách là "người bạn đầu tiên của Sakurano Kurimu thật sự", đứng dậy, và ôm cô ấy thật dịu dàng từ phía sau.

「Akaba... san?」

「Này, Sakurano-san. Tôi, không hiểu rõ chuyện của cô. Có lẽ cô phải cố gắng vì một lời hứa nào đó. Nhưng mà, Sakurano-san. Với 『những người bạn không thể gọi là bạn』 mà 『một con người không phải là cô』 tạo ra, liệu lời hứa đó có được coi là đã hoàn thành không?」

「...Chuyện đó... tớ nghĩ là... không. Anzu... không có ý nói... như vậy, tớ nghĩ vậy」

Sakurano-san, không còn một chút vẻ mạnh mẽ nào như trước, vừa lẩm bẩm vừa lo lắng nắm chặt tay.

「Nhưng... tớ... tớ không biết. Vì tớ... tớ, cứ như thế này thì, không thể, kết bạn được—」

「Không có chuyện đó đâu」

Tôi dứt khoát phủ nhận.

「Thực tế, tôi không có hứng thú với con người được tạo ra của cô. Tôi, đã bị con người thật của cô, thu hút」

「A, tớ biết! Mấy cái đó, người ta gọi là lesbi, đúng không— I-hya-hya-hya! Đau! Đau quá! Má bị véo nữa rồi—」

「Dù là con người thật, nhưng cái tính vô tâm đó thì thật tình tôi cũng thấy có vấn đề đấy」

「Ư-ừ. Tớ, cũng thấy cái tính bạo lực đó của Akaba-san có vấn đề...」

「...Nhưng mà, Sakurano-san」

Tôi ngừng lại một nhịp ở đó. Và rồi, với cô bé có bản chất vô cùng quyến rũ này... tôi quyết định, sẽ nói cho rõ ràng.

「Sakurano-san thật sự, chắc chắn là một cô bé 『chỉ cần làm là được』」

「──────」

Khoảnh khắc tiếp theo.

Từ đôi mắt của Sakurano-san, một giọt nước mắt lại lăn dài. Thật tình tôi không ngờ cô ấy sẽ khóc ở đây, nên tôi luống cuống cả lên.

「Ể, à, ể, này, Sakurano-san, xin lỗi, tôi có nói gì làm cô tổn thương à? Xin lỗi, tại, tôi đã lâu không tiếp xúc đàng hoàng với người khác, nên những sự quan tâm đó tôi cũng—」

「Không, không phải. Không phải đâu, Akaba-san. ...Không phải」

Nói rồi, Sakurano-san rời khỏi tôi, và quay người lại. Cô dùng ngón tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi... và rồi, với một "nụ cười từ tận đáy lòng" mà tôi lần đầu tiên được thấy, cô ấy nói.

「Tớ, rất, rất vui vì người bạn đầu tiên ở trường cấp ba là Chizuru!」

「…………」

「? C-Chizuru? Sao vậy? A, đột nhiên bị gọi bằng tên nên cậu giận à?」

A.

A.

A.

「Dễ thương chết mất thôi, đồ quỷ sứ ơi!」

「Oanya──────────────!? Này, C-Chizuru, gì, cậu đang làm gì vậy!? Sao lại dụi má vào khắp người tớ!? K-không lẽ Chizuru, l-les, lesbi—」

「Cứ coi là vậy đi!」

「Được à!?」

「A, Sakurano-san, Sakurano-san... Không, Kurimu. Hay là...」

C-c-cái sự dễ thương, không, đáng yêu này, chỉ gọi bằng tên thôi thì không đủ thỏa mãn! Người bạn đầu tiên? Sai rồi! Đây là... đây là, thú cưng của tôi! Đúng, thú cưng! Thú cưng! Nếu vậy, thì phải đặt tên cho nó thôi!

Ừm, vì là Kurimu... nên là Crimson... nghe có vẻ chuunibyou, mà cũng không dễ thương... Crimson... tức là màu đỏ. Đỏ. Aka-chan. Aka-chan? K-không, như vậy thì có hơi quá không, mình. Lại còn đặt cho người khác biệt danh mà Kanade đã đặt cho mình, như vậy thì—

「S-sao vậy Chizuru? Cứ lẩm bẩm mãi... A, đau đầu à? Ừm, vậy thì, xoa xoa, xoa xoa, xoa xoa—」

「Cứ là Aka-chan đi──────────────────────!」

「Cái gì!? Cái gì thế!? Chizuru!?」

「Muni muni, muni muni. A, cái má này, không thể tháo ra mang về được sao...」

「Nhỉ!? S... sao người bạn đầu tiên lại là một 『lesbian』 kỳ quái thế này──────────────! Oa──────────n! Anzu──────────────────! Có nhiều bạn như thế này thì tớ không thích đâu──────────! Uwa──────────n」

「Hà hà, Aka-chan dễ thương quá, hà hà」

Cứ như thế.

"Bước chân đầu tiên" của cô ấy... không, của chúng tôi, đã được bước đi vào ngày hôm đó.

Tái bút: Phải rồi, giờ nghĩ lại thì đây chính là bước chân đầu tiên của Chizuru trên con đường trở thành một S và một biến thái...

Sakurano Kurimu

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!