Seitokai no Ichizon

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 10 - Chương 01 Hội học sinh chốt hạ

Chương 01 Hội học sinh chốt hạ

Hội học sinh chốt hạ

「Kết thúc có hậu thì mọi thứ đều ổn cả thôi!」

Hội trưởng ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn của mình ra như mọi khi, thao thao bất tuyệt một cách tự đắc về kiến thức vay mượn từ cuốn sách nào đó.

Cô nàng nấm lùn này, dù đã trải qua khoảng một năm ở cương vị Hội trưởng Hội học sinh, nhưng lời nói và hành động vẫn chứng nào tật nấy.

「Cái lý thuyết đó là thành trì cuối cùng của những kẻ có quá trình không mấy suôn sẻ đấy.」

「Ư...」

Thư ký Chizuru-san lập tức buông một câu nhận xét già dặn tỷ lệ thuận với ngoại hình quyến rũ của chị ấy, khiến Hội trưởng cứng họng. Quả là quang cảnh thường ngày.

Nhân tiện thì hai người này──Hội trưởng Sakurano Kurimu và Thư ký Akaba Chizuru──vừa mới kết thúc toàn bộ chương trình học năm ba hôm nọ, và thực chất đã bước vào kỳ nghỉ xuân sớm, không cần phải đến trường nữa. Tuy nhiên, hai người họ không hề than phiền bất mãn gì, hiện tại vẫn đến trường để tham gia hoạt động Hội học sinh sau giờ học.

Chen vào cuộc đối thoại của hai đàn chị năm ba là Mafuyu-chan, học sinh năm nhất kiêm Thủ quỹ Hội học sinh.

「Nhưng đúng là ngay cả trong game, một cái Good Ending cũng có đủ uy lực để xóa bỏ mọi yếu tố dở tệ khác đấy ạ!」

Nghe ý kiến của Mafuyu-chan, Hội trưởng gật đầu cái rụp vẻ lấy lại tự tin "Ừm ừm", nhưng ngay lập tức một giọng nói khác vang lên từ bên cạnh tôi.

「Cơ mà ngược lại cũng đúng đấy. Kiểu kết thúc ‘Cuộc phiêu lưu của chúng ta vẫn còn tiếp diễn!’ trong manga ấy, cảm giác như bao nhiêu cái hay ho trước đó đều đổ sông đổ bể hết cả.」

「Ư...」

Minatsu──chị gái của Mafuyu-chan kiêm Hội phó Hội học sinh──vừa dứt lời thì Hội trưởng lại chìm nghỉm tập hai. Đúng là đòn combo chị em ngoạn mục.

Hội trưởng có vẻ kiệt sức hoàn toàn vì bị các thành viên xoay như chong chóng ngay từ lúc bắt đầu cuộc họp. Bầu không khí Hội học sinh nhanh chóng trở nên uể oải.

...Ừm, giờ chính là lúc mình ra tay!

Với tư cách là lương tâm duy nhất của Hội học sinh này──và là một nhà nữ quyền thuần chủng──tôi đặt tay lên vai Hội trưởng để động viên cô ấy. Cô ấy từ từ quay lại, và chúng tôi nhìn nhau. Và rồi──tôi tuyên bố!

「Xin hãy kết hôn với em!」

「Đột ngột thế!?」

Tôi nắm chặt lấy bàn tay đang bối rối của Hội trưởng bằng cả hai tay một cách khá cưỡng ép!

「Kết thúc bằng đám cưới chính là Happy Ending tuyệt vời nhất!」

「Không không không không, cái tư tưởng cổ lỗ sĩ gì thế kia!」

Dù bị Hội trưởng hất tay ra thật mạnh, tôi vẫn không nản lòng mà tiếp tục tấn công! Nhân tiện thì các thành viên khác có vẻ chẳng quan tâm lắm nhưng mà... hừ, ghen tị quá hóa lạnh lùng đây mà. Mấy nàng nữ chính đáng yêu của tôi ơi!

「Hội trưởng! Không, dứt khoát gọi là Kurimu luôn!」

「Đừng có tự tiện nâng cấp cách gọi được không!?」

「Hãy trở thành Sugisaki Kurimu đi ạ!」

「Đã bảo là không muốn mà lị! Chị từ chối!」

Hội trưởng lắc đầu quầy quậy từ chối kịch liệt. ...Cái đồ Tsundere này!

「Cái gì... Rốt cuộc em có điểm nào không tốt chứ!」

「Gần như toàn bộ đấy!」

「Ra là vậy, tóm lại là thế này. Chị rất yêu em, nhưng bố mẹ có vẻ sẽ phản đối chuyện kết hôn khi còn đi học. Điều đó làm Hội trưởng lo lắng chứ gì.」

「Chị không có nói thế nhé!? Người phản đối không phải bố mẹ, mà đầu tiên là chị đây này!」

「Đúng là dạo này luật kiểm soát loli gắt gao thật...」

「Không phải phản đối vì tuổi tác đâu! Mà chị mười tám rồi nhé! Không phải trẻ con đâu!」

「Gì chứ, thế thì kết hôn được rồi còn gì.」

「Sao cậu lại thở phào thế hả!? Vấn đề không nằm ở chỗ đó biết chưa!? Đơn giản là tôi, không muốn, kết hôn thôi!」

「Chẳng phải kết thúc tốt đẹp thì mọi thứ đều tốt đẹp sao...」

「Chính vì thế nên tôi mới xin kiếu cái Bad Ending đấy!」

Hôn nhân với tôi bị coi là Bad Ending kìa. ...Thiệt tình, đúng là đồ hay ngại ngùng! Nhưng làm cô ấy xấu hổ quá cũng tội. Còn có các thành viên khác ở đây nữa, nên tôi đáp 「Hừm, em hiểu rồi」 và rút lui một cách quý ông. Hội trưởng chẳng hiểu sao lại nắm chặt nắm đấm kiểu 「Gư...」, nhưng một lúc sau, cô ấy hít thở lấy lại bình tĩnh rồi bắt đầu lại cuộc họp.

「Tóm lại là! Hôm nay chúng ta sẽ thảo luận về "Kết thúc"!」

Sau lưng Hội trưởng đang viết loẹt xoẹt dòng chữ "Về kết thúc" lên bảng trắng, Minatsu vừa gật gù "Hừm" vừa lên tiếng.

「Tức là, chúng ta sẽ bàn thảo phương kế đối kháng với thực thể trùm cuối "Kẻ mang lại kết thúc cho vạn vật" vừa xuất hiện ở tập trước, đại ý là thế chứ gì──」

「Không phải cuộc họp kiểu đó đâu! Đồ hoang tưởng (Chuunibyou) im lặng giùm cái!」

Bị Hội trưởng mắng, Minatsu ỉu xìu. Bơ đẹp cô nàng, Hội trưởng tiếp tục giải thích.

「Đơn giản là Hội học sinh năm nay sắp kết thúc là đương nhiên rồi, ngoài ra còn chuyện chúng ta là học sinh năm ba tốt nghiệp, hay chị em nhà Shiina chuyển trường nữa, nên cuốn sách chúng ta cùng viết nên... phần chính truyện của series Hội học sinh, cũng sẽ chốt hạ ở thời điểm thích hợp này.」

Trước lời giải thích lại của Hội trưởng, Chizuru-san bổ sung.

「Chà, mấy phần ngoại truyện có liên quan đến học sinh ngoài Hội học sinh thì là ngoại lệ, nhưng đúng là với tư cách Hội học sinh này, đã đến lúc Key-kun phải bắt tay vào viết tập cuối cùng rồi nhỉ.」

「Đúng thế đấy! Vì vậy, trước giờ cơ bản là Hội học sinh chúng ta cứ họp hành tự do tùy thích, rồi để Sugisaki dùng khiếu văn chương của cậu ta tiểu thuyết hóa lại, nhưng đến lúc cuối cùng của cuối cùng rồi thì tôi nghĩ không thể làm thế được!」

「Tức là thảo luận về "cách kết thúc" với tư cách là một series Light Novel ạ?」

Trước câu hỏi của Mafuyu-chan, Hội trưởng hào hứng đáp 「Đúng vậy!」.

「Thế nên, hôm nay tôi muốn quyết định cách chốt hạ tập cuối của series!」

Cuối cùng chủ đề cũng được công bố rõ ràng, cuộc họp bắt đầu.

Tuy nhiên, với tư cách là người trực tiếp chắp bút, tôi có chút không phục nên quyết định đưa ra ý kiến trước.

「Nhưng nói nghiêm túc nhé, em cảm thấy cách kết thúc nên quyết định dựa theo cảm hứng thì tốt hơn chứ...」

「Cảm hứng?」

「Không, cái kết phải dựa trên mạch truyện dẫn đến đó chứ ạ. Thế nên... vốn dĩ lễ tốt nghiệp còn chưa diễn ra mà đã chốt trước cái kết thì có sao không nhỉ.」

Thú thật, trước giờ làm theo kiểu phim tài liệu, tự dưng đoạn cuối lại lồng ý đồ sáng tác vào làm tôi hơi lấn cấn. Thấy tôi biểu lộ vẻ vi diệu, Hội trưởng lắc ngón tay chậc chậc. ...Cái cảnh tượng quen thuộc quá mức này, riết rồi tôi cũng chẳng thấy bực mình nữa.

「Ngây thơ quá, Sugisaki. Những câu chuyện có cảnh cuối xuất sắc, đại đa số đều là chốt trước hết đấy!」

「V-Vậy sao ạ. Nhưng nương theo dòng chảy cảm xúc để kết thúc, cái đó cũng có cái hay──」

「Hội học sinh mà làm theo kiểu đó thì thể nào cũng thành cái kết nhạt nhẽo lê thê cho xem!」

『Bị nói trúng tim đen!』

Tất cả mọi người đều ôm ngực "ự" một cái. Vì quá đúng lý nên tôi dù suy sụp nhưng cũng đành chấp nhận.

「Đ-Đúng thật. Cứ để trôi theo dòng chảy thì rốt cuộc cảm giác nó không khép lại trọn vẹn được...」

「Đúng chưa! Chính vì thế nên cái kết cần phải được quyết định từ trước!」

「C-Có lẽ là vậy.」

Tôi gật gù tâm đắc, Hội trưởng ưỡn ngực ra vẻ "thấy chưa".

Tuy nhiên, Mafuyu-chan lại tỉnh bơ xen vào như mọi khi.

「Nếu thế thì, chẳng phải quyết định từ tập 1 sẽ đẹp hơn về mặt foreshadow (cài cắm tình tiết) sao ạ...」

「...Ư.」

「Lúc đó đầu óc đâu có nghĩ xa được đến thế đâu ha, Aka-chan.」

Chizuru-san xoa đầu Hội trưởng đầy vẻ dịu dàng. Hội trưởng tránh né bàn tay có cử động như muốn gây tổn thương ngược lại đó, rồi đập mạnh xuống bàn cái "Bầm".

「Thôi ngay, tập trung thảo luận nhanh lên! Nào, kết thúc thế nào đây, tập cuối Hội học sinh!」

Cô ấy cưỡng ép tiến hành cuộc họp. Chúng tôi tuy có chút ngán ngẩm, nhưng quả thực quyết định trước cũng chẳng mất gì, nên quyết định nghiêm túc bắt tay vào thảo luận.

Đầu tiên, Minatsu hừng hực khí thế xung phong giơ tay.

「Có em!」

「Mời Minatsu!」

「Cảnh hôn giữa tớ và Ken là được chứ gì?」

『Phụt!?』

Quả bóng thẳng bay tới từ một góc độ không tưởng khiến ngay cả các thành viên Hội học sinh đã luyện được khả năng kháng tấu hài cũng phải phun hết cả nước.

Trong khi tôi là người đỏ mặt tía tai nhất, Minatsu lại tiếp tục với vẻ ngơ ngác.

「Hả, có gì lạ sao?」

「L-Lạ hay không thì, cái đó...」

Vì chính chủ không hề có ý định đùa giỡn nên Hội trưởng không thể bắt bẻ mạnh miệng được. Trong lúc bầu không khí Hội học sinh trở nên vi diệu, Minatsu vẫn giữ vẻ mặt ngây thơ nhìn về phía tôi và cười.

「Này, Ken! Cậu cũng thấy được mà đúng không?」

「Hả, không, cái đó, sao nhỉ.」

「Gì hả. Hôn tớ mà cậu bất mãn à?」

「K-Không có chuyện đó!」

Tôi vội vàng lắc đầu quầy quậy... nhưng sự dao động vẫn không dứt. Minatsu có vẻ không hài lòng với thái độ đó của tôi, cô nàng bĩu môi. ...C-Cứ đáng yêu thế này thì chết tôi mất! Không dám nhìn nữa đâu!

「Gì chứ, sao cậu không hào hứng gì hết vậyyy.」

「Không, cái đó, không phải không hào hứng, mà là sao ta, ừm thì.」

「Cậu lúc nào cũng bảo thích tớ, rồi đòi hôn hít này nọ còn gì. Với lại, tớ cũng thích cậu. Và nếu đằng nào cũng hôn, thì tớ muốn làm vào thời điểm đáng nhớ. ...Ừm, nghĩ kiểu gì cũng đâu có vấn đề gì đâu.」

「Ừ-Ừm, chà, đúng là, thế, nhưng mà, hả. Ừm.」

Chết tiệt, đầu óc không quay nổi nữa. Cái gì thế này. Tình huống gì thế này. Đ-Đương nhiên là muốn hôn rồi! Nói trắng ra là muốn làm chuyện người lớn ấy chứ! Và đúng là từ lúc trước tôi và Minatsu đã tâm đầu ý hợp! Tức là, điều kiện cho cảnh hôn đã hội tụ đầy đủ! Đầy đủ rồi nhưng mà!

Khi tôi đang ôm đầu đỏ mặt tía tai, thì Chizuru-san, người đang toát mồ hôi và bối rối hơn cả tôi - một biểu cảm cực kỳ hiếm thấy - đã đưa ra ý kiến.

「C-Cái đó, ừm, xét về cái kết của Hội học sinh thì, chị thấy hơi lấn cấn đấy, ừm.」

Nghe Chizuru-san nói thế──Hội trưởng và Mafuyu-chan lập tức hùa theo như bắt được vàng!

「Đ-Đúng thế! Đây không phải series hài lãng mạn có tiêu đề kiểu "Sugisaki-kun và Shiina-san", mà là series có tiêu đề "Hội học sinh..." đấy nhé! Thế thì kỳ lắm!」

「Đúng đúng đúng, đúng đấy ạ! Nếu là cái kết của riêng Senpai - người kể chuyện kiêm nhân vật chính - thì còn được, chứ cái kết của chị hai và Senpai thì cảm giác mất cân bằng dữ lắm ạ!」

Minatsu tiếp nhận ý kiến của mọi người bằng một tiếng "Hừm".

「Tóm lại, chỉ có cảnh hôn của tớ và Ken chốt lại thì kỳ cục chứ gì.」

『(Gật gật!)』

Cả ba người cùng gật đầu! Minatsu thấy thế bèn trầm ngâm một lúc, sau đó vỗ tay cái bốp như thể vừa nghĩ ra sáng kiến, cười rạng rỡ đề xuất.

「Vậy thì ba người còn lại cũng đứng bên cạnh hôn nhau là được chứ gì!」

『Cái kết kiểu gì vậy!?』

Một cặp nam nữ và bộ ba thiếu nữ Yuri ra đời rồi hết truyện. ...Một cái kết quá sức kinh hoàng.

Quả nhiên đến nước này thì tôi dù đang bối rối cũng phải lên tiếng bắt bẻ!

「Kỳ cục quá đấy! Cảm giác có quá nhiều chỗ sai sai rồi đấy!」

「Gì hả? Cân bằng rồi còn gì.」

「Không phải cứ cân bằng là muốn làm gì cũng được đâu! Với lại nhóm Yuri đằng kia hình thành chẳng có chút foreshadow nào cả!」

「Không, Hội trưởng với Chizuru-san thì hoàn toàn có thể mà. Còn Mafuyu thì... kiểu như, hàng tặng kèm ấy?」

「Coi em gái là hàng tặng kèm là ý gì hả!」

Mafuyu-chan đứng phắt dậy, dựng lông lên như mèo để thể hiện cơn thịnh nộ toàn thân. Thấy thế Minatsu cũng có vẻ hối lỗi, gãi đầu sột soạt rồi rút lui khá dễ dàng: "Thế à, vậy thôi". ...Có vẻ vốn dĩ cũng không phải đề xuất sống chết gì.

Trong khi chúng tôi thở phào nhẹ nhõm, Minatsu bắt đầu đề xuất mới.

「Thế nghĩa là mấy kiểu tạo thành cặp đôi là loại hết nhỉ.」

「Chà, thì, với tư cách Hội học sinh mà lị. ...A, vậy thì tất cả mọi người có quan hệ thể xác với em rồi kết thúc thì đẹp──」

「Hây.」

「Hự.」

Tôi bị Minatsu đấm vào bụng một cú rất bình thường! Đánh lén quá bất ngờ nên sát thương tăng 50%!

「Tại... sao. Cậu... đáng lẽ phải Welcome rồi chứ...」

「Không, tớ thích cậu thật, nhưng không có nghĩa là tớ khẳng định toàn bộ hành động của cậu. Mà cơ bản là tớ đâu có công nhận, nên thấy ngứa mắt là đấm thôi.」

「...Bất lợi lớn quá...」

Lợi ích từ việc Minatsu "dere", gọi tắt là bất lợi (demerit) hôm nay vẫn hoạt động hết công suất. Tại sao tôi đã đạt được ước nguyện lưỡng tình tương duyệt rồi mà lại không hạnh phúc như tưởng tượng nhỉ. A, tâm trạng của mấy ông chồng bị vợ đè đầu cưỡi cổ sau khi cưới chắc cũng như này đây...

Gác lại nỗi sầu của tôi sang một bên, Minatsu tiếp tục.

「Vậy, chốt bằng hậu truyện (epilogue) được không?」

Đề xuất tưởng chừng nghiêm túc bất ngờ đó khiến Hội trưởng "cắn câu".

「Cái đó có khi lại hay! Tuy hơi rập khuôn (Vương đạo), nhưng kiểu "sau đó mọi người vẫn sống hạnh phúc" sẽ giúp người đọc gấp sách lại với cảm giác ấm áp lắm!」

「Chuẩn chưa? Vậy tớ xin đề xuất cụ thể miêu tả cảnh cuối theo hướng đó nhé...」

「Ừm ừm!」

「Một ngàn năm sau khi họ tốt nghiệp──」

『Nhảy xa quá rồi đấy!』

Cả bọn đồng thanh bắt bẻ, nhưng Minatsu đã nhắm mắt bay bổng sang thế giới ảo tưởng, chẳng có dấu hiệu gì là sẽ quay lại. Tôi đại diện thử kéo cô nàng về.

「Này Minatsu, cái đó thì hơi──」

「Nhân loại từng đứng trên bờ vực diệt vong do chiến tranh tận thế, nhưng giờ đây đã sản sinh ra nền văn hóa mới, và đang dần dần tìm lại sự phồn vinh...」

「Cảm giác hơi có mùi Bad End rồi đấy! Thôi đi, kể chuyện sau này của Hội học sinh giùm cái!」

「Về Hội học sinh Học viện Hekiyou sau đó... do không còn tài liệu lịch sử nào sót lại, nên không rõ.」

「Sao mỗi cái đoạn kết mà góc nhìn vĩ mô quá vậy! Kể cả mốc thời gian nữa, kể cái hậu truyện nào tập trung vào đời sống thường ngày của tụi này ấy!」

「Thế à? Vậy thì... một năm sau.」

「Chà, cũng cảm giác hơi xa nhưng mà thôi kệ──」

「Shiina Minatsu vào một buổi xế chiều đang đọc lại Bleach phần Soul Society, đồng thời ngồi lì ở quầy nước uống của Royal Host. Hết.」

「Nhạt toẹt!」

「Gì chứ. Đã kể về đời sống thường ngày của tụi mình sau đó rồi còn gì.」

「Thường ngày quá mức rồi! Độc giả không muốn nghe mấy chuyện đó đâu! Người ta không muốn đọc mấy cái thừa thãi như thế!」

「Ơ, tức là kể về mấy chuyện quan trọng hơn xảy ra trong vòng một năm đó hả?」

「Đúng rồi, chính xác là thế! Cái gì mà khiến độc giả mở rộng trí tưởng tượng ấy──」

「Một năm sau──Ở đó, tớ đang sát cánh cùng quân Đồng minh Ngân hà chiến đấu chống lại kẻ xâm lược từ vũ trụ bên ngoài, đặt cược vận mệnh của toàn bộ thế giới song song!」

「Chuyện quái gì xảy ra trong một năm thế!」

「Thú vị mà, có sao đâu.」

「Lần này thì thú vị quá nên mới thành vấn đề đấy! Hậu truyện mà hoành tráng gấp trăm triệu lần chính truyện thì làm thế nào! Thế thì phần chính truyện miêu tả đời sống thường ngày giản dị sẽ trở nên hư cấu vô nghĩa kinh khủng!」

「Gì chứ, toàn phàn nàn. Tóm lại là, cậu muốn tớ kể một câu chuyện hậu trường giản dị về những thay đổi nhỏ trong môi trường xung quanh mọi người sau đó... ý cậu là muốn cái thứ chán ngắt như thế hả!」

「Cậu mà phủ định cái đó là chán thì thành ra phủ định toàn bộ chính truyện Hội học sinh đấy, đừng có làm thế được không!? Giản dị là được rồi! Truyện này đi theo phong cách đó mà!」

「Thế thì à ừm... một tháng sau lễ tốt nghiệp.」

「Đúng đúng, tớ muốn nghe cái kiểu như thế──」

「Nói về Shiina Mafuyu bây giờ thì, nó đã nhuộm tóc màu hồng dạ quang, xỏ khuyên đầy người và nghênh ngang đi lại giữa chốn đô thị.」

「Hư hỏng quá mức rồi───────────────!?」

「Mafuyu không có thành ra như thế đâu ạ~!」

Mafuyu-chan rơm rớm nước mắt phản đối bà chị. Cũng phải thôi...

Tuy nhiên, Minatsu từ từ nhắm mắt lại, với vẻ mặt thần bí, tuyên bố.

「Hết.」

「Hết cái gì mà hết! Kết thúc kiểu gì vậy!」

「Không, thì đấy, như cậu nói còn gì, miêu tả những thay đổi nhỏ nhặt xảy ra xung quanh rồi kết thúc.」

「Thì đúng là thế nhưng mà! Nếu là độc giả thì cậu sẽ gấp sách lại với tâm trạng thế nào hả! Hả!?」

「...........................Nước mắt tuôn rơi không ngừng?」

「Theo nghĩa khác rồi!」

「Aaa, phiền phức quá đi! Phủ nhận ghê thế thì, Ken! Cậu thử kể hậu truyện xem nào!」

「Hả?」

Bị chỉ định bất ngờ nên tôi có chút bối rối, nhưng dù sao tôi cũng đã hoàn thành hoạt động sáng tác suốt một năm qua. Quả nhiên tôi tự tin mình có thể tạo ra hậu truyện tốt hơn Minatsu, nên xin mọi người chút thời gian suy nghĩ, rồi quay sang laptop gõ lạch cạch.

Viết xong toàn bộ trong khoảng năm phút, tôi ưỡn ngực, xoay màn hình về phía mọi người, tự tin trình bày "Hậu truyện" theo phong cách của mình!

Nói về chúng tôi sau đó thì, vẫn y như cũ thôi!

Hội trưởng lên đại học vẫn quậy tưng bừng, và người ngăn cản vẫn là Chizuru-san!

Minatsu chuyển trường xong lập tức được các câu lạc bộ thể thao săn đón!

Mafuyu-chan vốn rụt rè giờ có vẻ cũng đã kết bạn được với rất nhiều người!

A, còn tôi hả?

Tôi thì...

「Từ hôm nay, các em là thành viên dàn Harem mới của anh!」

Với tư cách là Hội trưởng Hội học sinh mới, tôi vẫn đang làm rất tốt!

Nào, những ngày tháng tất bật có vẻ lại sắp bắt đầu rồi đây!

Mọi người, từ nay về sau hãy tiếp tục ủng hộ nhé!

『Cảm động ghê ha』

「Chẳng đọng lại tí cảm xúc nào hết!」

Tôi gục ngã. T-Tôi cứ tưởng mình đã tóm tắt thành một câu chuyện cực hay rồi chứ...

Mafuyu-chan bồi thêm cú chốt.

「Cảm giác cứ như... The・Văn mẫu ấy ạ.」

「Gư. Sao... sao em nỡ nói thế!」

「Key-kun, hỏi ngược lại nhé, đọc cái kết như thế xong thì cậu nghĩ gì?」

「Hả. ...'Chà, giờ đọc tập mới của Date A Live thôi' chắc thế.」

「Chính cậu cũng có đọng lại gì đâu!」

「Trời đất ơi!」

Bị chỉ trích tôi mới nhận ra! Đúng là chẳng đọng lại gì cả! Hư vô! Quả thực là hư vô! Một cách kết thúc hư vô! Thấy tôi bàng hoàng, Hội trưởng ngán ngẩm lên tiếng.

「Kiểu như, vì kết thúc bằng cái hạnh phúc hời hợt kỳ lạ, nên lại càng chẳng đọng lại gì nhỉ...」

「Đ-Đúng thật. Kiểu, cũng không hẳn là thừa thãi, nhưng giống như thủ tục cho xong chuyện vậy! Chỉ nghĩ được mỗi câu 'À, chắc thế rồi' thôi!」

「Cũng có trường hợp thế là được rồi mà.」

Minatsu nói đỡ cho tôi. Thật đáng quý. Nhưng cái đó chỉ dành cho trường hợp phần chính truyện đã cao trào tột độ thôi. Hậu truyện nhẹ nhàng sau khi đã kể hết mọi thứ. Trường hợp của Hội học sinh vốn dĩ chính truyện đã nhẹ nhàng rồi, nên kết thúc phải thắt nút cho chặt chẽ.

Thấy tôi đang ôm đầu, lần này Chizuru-san giơ tay. Được Hội trưởng mời, chị ấy bắt đầu đề xuất.

「Hiểu theo nghĩa đó, thì không nhất thiết Happy Ending là tốt nhất đâu nhỉ.」

「Chizuru-san, chị lại lên cơn nghiện Bad End đấy à...」

「Cậu nói thế nhưng mà Key-kun này. Trong mấy cái vừa đưa ra thì cái thú vị nhất chẳng phải là cái kết Mafuyu hư hỏng sao?」

「Ư... Cái đó, đúng là, có khi, thế thật.」

Một điểm nhìn khiến tôi sáng mắt ra. Hội trưởng và chị em Shiina cũng gật gù. Chizuru-san nhìn quanh quang cảnh đó một cách thỏa mãn rồi đưa ra đề xuất cụ thể.

「Phải rồi, tạm thời thì hậu truyện hãy bắt đầu từ trước mộ của Key-kun đi.」

『!?』

Một cái kết gây sốc! Nhưng trái ngược với sự ngạc nhiên của chúng tôi, bản thân Chizuru-san vẫn điềm tĩnh triển khai logic.

「Ô hay, đâu cần phản ứng thái quá thế? Cũng hay gặp mà, đoạn kết bắt đầu từ mộ của nhân vật.」

「Đúng là có một kiểu mô-típ như thế thật ạ nhưng mà...」

Mafuyu-chan bối rối khẳng định.

「Đúng không. Với lại khiến độc giả thấy "Wait, what!?" như phản ứng của mọi người lúc nãy cũng không tệ đâu.」

「T-Thì, có nhiều dư địa để tưởng tượng thì cũng thú vị thật...」

Minatsu cũng bối rối nhưng vẫn khẳng định. ...Chẳng hiểu sao dòng chảy lại biến thành ý tưởng của Chizuru-san có vẻ khá xuất sắc. ............

「K-Không không không, vẫn kỳ cục lắm chứ! Sao em lại chết được!」

「Con người ai rồi cũng chết thôi, Key-kun. Nhưng trong thời buổi quan hệ giữa người với người ngày càng nhạt nhẽo này, được ai đó đến viếng mộ chẳng phải là cái kết hạnh phúc sao.」

「Thì đúng là thế! ...A, hay là kiểu tám mươi năm sau, chết già viên mãn, rồi cháu của em đến viếng mộ, đại loại thế──」

「Không, một tháng sau.」

「Thế thì chắc chắn em không chết tử tế rồi!」

「Chỗ đó thì làm mờ đi. Để dư địa cho độc giả tưởng tượng. Ví dụ nhé...」

Nói rồi Chizuru-san giật lấy laptop từ tay tôi, bắt đầu gõ phím nhoay nhoáy. Và rồi, chưa đầy ba phút bản thảo đã hoàn thành, chị ấy cho chúng tôi xem màn hình.

「Không có thời gian nên chị chỉ viết mấy câu thoại thôi nhé.」

Vừa nói chị ấy vừa đưa đoạn văn ra, tất cả chúng tôi cùng xúm vào đọc.

Hội trưởng: "Không ngờ Sugisaki lại ra nông nỗi đó..."

Minatsu: "Vận mệnh tàn khốc thật đấy..."

Mafuyu: "Nhưng lạ thật đấy ạ. Tại sao Senpai lại mặc mỗi cái khố ở Bắc Cực..."

Chizuru: "Phải đấy. Hơn nữa nghe nói lúc được tìm thấy, cậu ta còn đang cười tươi cưỡi trên lưng lạc đà..."

Hội trưởng: "A, nhắc đến chuyện lạ, ngay trước ngày hôm đó Sugisaki gửi mail cho chị với nội dung 'Oa, em muốn ăn bánh nếp quá', cũng bí ẩn thật đấy."

Minatsu: "Nhắc mới nhớ, lần cuối tớ gặp tên Ken, trên trán nó nổi lên cái gì như kiểu ấn rồng ấy..."

Chizuru: "Nghe đâu thi thể cũng bị chuyển vào Khu vực 51 rồi..."

Hội trưởng: "Thêm nữa là dù đã chết nhưng thông tin nhìn thấy Sugisaki lại xuất hiện nhiều nơi trên toàn thế giới..."

Mafuyu: "Và kể từ đó màu mặt trời cứ hơi ánh tím một cách kỳ lạ, thực sự là──"

Tất cả: 『Bí ẩn thật đấy』

『Bí ẩn quá mức rồi!』

Tất cả mọi người trừ Chizuru-san đồng thanh hét lên. Chị ấy nghiêng đầu "Ủa" vẻ không ngờ.

「Thú vị mà, có dư địa tưởng tượng.」

「Dư nhiều quá rồi đấy! Cái đà này đủ làm phim truyền hình nước ngoài 7 season luôn đấy chứ!」

「Ngốc quá Key-kun. Mấy cái foreshadowing (tình tiết cài cắm) tỏ vẻ nguy hiểm ấy, đa phần chả giải quyết được gì ra hồn đâu, nên kệ đi, cứ vứt đấy. Mọi người đều hiểu và tận hưởng cái đó mà.」

「Ác ý quá thể! Mà vốn dĩ em sẽ không chết kiểu đó đâu! Chắc chắn đấy!」

「Key-kun đã quả quyết như vậy vào một tháng trước, không ngờ lại ra nông nỗi đó...」

「Đừng có tiếp tục nữa! T-Tóm lại là! Khoan bàn chuyện hay hay dở, giả định phi thực tế là không được! Phim tài liệu cơ mà!」

「...Key-kun, lạc đà có mua được trên Ama○on không nhỉ.」

「Đừng có cố biến nó thành hiện thực!」

Thế là, dù có thú vị đến đâu thì đề xuất của Chizuru-san cũng bị bác bỏ toàn diện.

Tiếp tục cuộc họp, lần này Mafuyu-chan nhẹ nhàng giơ tay.

「Theo Mafuyu thì, hậu truyện nên là phần thưởng dành cho những người đã đọc đến tận đây ạ!」

「Ồ, tư duy đậm chất game thủ của Mafuyu-chan đấy. Cụ thể là?」

Trước câu hỏi của tôi, Mafuyu-chan trả lời đầy tự tin.

「Là 'New Game+' (Chơi lại với chỉ số khủng) ạ!」

『Mới lạ!』

Một ý tưởng nếu được áp dụng có thể gây ra cách mạng trong tiểu thuyết! Nhưng mà...

「Không được đâu Mafuyu-chan, cái đó bất khả thi. Tiểu thuyết mà.」

Trước lời bắt bẻ hiển nhiên của Hội trưởng, Mafuyu-chan vẫn không hề nao núng.

「Tại sao lại khẳng định là không được ạ!」

「Thì tại cái đó chỉ có trong game thôi...」

「Vậy thì gọi là 'New Novel+' đi ạ!」

「Là sao!?」

「Cung cấp cho độc giả niềm vui kiểu 'Vòng một khổ sở thế mà sang vòng hai dễ như ăn kẹo' ạ.」

「Trong tiểu thuyết á? Bằng cách nào?」

Hội trưởng nghiêng đầu thắc mắc, Mafuyu-chan ưỡn ngực tuyên bố!

「Ngay giai đoạn mở đầu tập 1, 《Tập đoàn》 đã bị Mafuyu và mọi người chiếu tướng!」

『Hội học sinh mạnh quá!』

「Ở nhịp hai, cô Magiru vừa bước vào phòng đã bị phản biện cứng họng, bị đuổi về ngay lập tức!」

『Hội học sinh mạnh quá!』

「Vụ của Kanade thì tiền bối Akaba thời cấp hai đã phang ngay câu 'Đừng có được đà làm tới, Kanade', giải quyết êm đẹp từ trước rồi ạ.」

『Quá khứ cũng mạnh nữa!』

「Senpai, chị Asuka và chị Ringo chim chuột với nhau, mỗi người đều đang mang thai đứa con thứ tám.」

『Khoản kia cũng mạnh nữa!』

「Câu đầu tiên của Hội trưởng mỗi lần họp đều là 'Nào, hôm nay hãy cố gắng họp hành một cách logic nhé'.」

『Tinh thần trưởng thành vượt bậc!』

「Nhân tiện thì bố em chưa mất ạ.」

『Không còn ở cái tầm sớm hay mạnh nữa rồi!』

「Kết thúc ở tập 3.」

『Tốc độ tiến triển cũng nhanh!』

「Vì quá mạnh nên rắc rối bị ngăn chặn từ trong trứng nước, thực sự chẳng có chuyện gì xảy ra luôn!」

『Đây mới là đời thường đích thực!』

「Thế nào ạ, cách kết thúc này!」

『Chị nghĩ là không ổn!』

「Đúng thế thật!」

Thế là, vì chính chủ đã thừa nhận là không ổn, nên đương nhiên bị bác bỏ. Vốn dĩ nó cũng chẳng còn là cách kết thúc nữa rồi. Tuy nhiên...

「Cơ mà, dự án 'New Novel+' này cũng thú vị đấy chứ.」

Minatsu cũng hùa theo ý kiến của tôi.

「Công nhận. Không chỉ Hội học sinh, mà muốn áp dụng cho mấy truyện khác nữa ghê.」

「Chuẩn. Chính mấy bộ manga chiến đấu mà Minatsu thích càng thấy rõ...」

Nói đoạn, Minatsu nhìn lên không trung như đang mở rộng trí tưởng tượng, lẩm bẩm.

「Goku dùng Super Sa○yan 4 khiêu chiến quân đoàn Red Ri○bon.」

「Quân đoàn Red ○bon tội nghiệp quá!」

「Dùng 'Mugetsu (Vô Nguyệt)' đấu với con Hollow đầu tiên.」

「Dùng toàn lực sai chỗ quá rồi!」

「Baki, ngay chap 1 đã vượt qua Hanma Yujiro.」

「Hết truyện!」

「Gomu Gomu no ~ Magic Hand thu hồi kho báu!」

「Lấy được One ○iece luôn rồi!」

「Ed và Al không thử chuyển hóa con người để cứu mẹ!」

「Vốn dĩ chuyện không bắt đầu luôn!」

「Người khổng lồ... không tấn công!」

「Không còn là mạnh hay yếu nữa rồi!」

「…………」

「…………」

「...Toàn bộ bản gốc đều thú vị hơn áp đảo nhỉ?」

「Chắc thế rồi!」

Tóm lại dự án này, hoang tưởng thì vui, nhưng làm thật thì lại là chuyện khác. Một cái bẫy thường gặp!

...Và, tuy thu hoạch được cuộc trò chuyện kiểu bạn cùng lớp khá rôm rả giữa tôi và Minatsu...

『…………』

Cuộc họp lại hoàn toàn đình trệ. Sau một hồi mọi người chỉ biết rên rỉ "Hưm hưm", Chizuru-san đưa ra phương án thỏa hiệp như mọi khi.

「Vốn dĩ như Key-kun nói lúc đầu, lễ tốt nghiệp chưa xong mà đòi nghĩ cái kết cụ thể thì đúng là chuyện không tưởng.」

「Nhưng mà Chizuru, chốt trước thì cái kết sẽ tốt──」

「Không sao đâu, tớ hiểu mà Aka-chan. Đúng, với Hội học sinh thì thay vì kết thúc theo quán tính, những lời lẽ được suy nghĩ kỹ càng sẽ chốt hạ đẹp hơn là chân lý hiển nhiên. Nếu vậy... hay là chỉ tập trung vào 'Một câu chốt' thôi?」

「Một câu?」

Trong khi chúng tôi cũng ngơ ngác không hiểu giống Hội trưởng, Chizuru-san gật đầu giải thích.

「Phải. Cái chúng ta quyết định ở đây không phải toàn bộ cái kết, mà chỉ là câu cuối cùng thôi. Như thế sẽ không gượng ép, và dù lễ tốt nghiệp có ra sao, thì chỉ một câu cuối cùng vẫn có thể điều chỉnh cho phù hợp. Nhỉ, Key-kun?」

Bị nhìn bằng ánh mắt kỳ vọng, thú thật tôi không phải tiểu thuyết gia chuyên nghiệp nên không tự tin lắm về mặt kỹ thuật, nhưng tôi vẫn vỗ ngực cái "bộp".

「Đương nhiên rồi ạ! Vào tay em thì mấy cái đó, chuyện nhỏ như con thỏ!」

「Cậu ấy bảo thế kìa, Aka-chan.」

Nghe Chizuru-san nói, Hội trưởng lấy lại vẻ tươi tỉnh. Rồi cô ấy đứng dậy lần nữa, tuyên thệ thay đổi chủ đề.

「Vậy, quyết định mỗi câu cuối thôi nhé! Ai có ý tưởng hay nàooo!」

Cuộc họp đang trì trệ lại chuyển động. Đồng thời, vô số ý kiến từ khắp nơi!

「'Cuộc phiêu lưu của chúng tớ vẫn còn tiếp diễn!'」

「'Và thế là tiền bối Sugisaki và tiền bối Nakameguro sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi về sau'」

「'Sau này Sakurano Kurimu đã làm nên nghiệp lớn... nhưng đó lại là, một câu chuyện khác'」

「'Tuy nhiên sự tốt nghiệp của họ, chỉ là khởi đầu cho một vụ án mới...'」

「'Tôi, hôm nay vẫn đang sống hạnh phúc trong vòng vây của các thiếu nữ xinh đẹp'」

Tất cả đều quá tự do. Chẳng cần ai bắt bẻ, chúng tôi nhìn nhau tự kiểm điểm và quyết định họp hành nghiêm túc.

「Không phải chuyện của thành viên cụ thể, mà chị nghĩ cái gì đó mang tính tổng kết thì hơn.」

Mafuyu-chan tán thành ý kiến của Chizuru-san.

「Đúng thế ạ. Với lại, câu chữ ngầu một chút thì tốt hơn.」

「Kiểu như 'Gửi tặng ○○'?」

Ý kiến buột miệng của Minatsu khiến cả bọn nhao nhao "Nó đấy!". Ừm, đẹp đấy! Cảm giác là cách kết thúc cực kỳ mỹ miều!

Tôi cũng dần phấn khích tham gia cuộc họp.

「Vậy thì, nhân vật điền vào đó phải là người mà chúng ta chịu ơn rất nhiều trong phần chính truyện mới được. ...A, nghĩ kỹ thì cũng khá nhiều ha.」

「Phải ha. Sách của chúng ta đúng là chịu ơn khắp nơi thật.」

「Nghĩ thế thì khó quyết định thật... ...Phải rồi, chính lúc này đây Hội trưởng!」

「Oa nyan?」

「Thảo luận bình thường thì khó chốt, nên lúc này Hội trưởng với tư cách đại diện, hãy điền tên người mà chị thấy mang ơn nhất trong series này đi! Series sẽ kết thúc bằng tên người đó! Một cái kết cảm động và đẹp đẽ biết bao! Hoàn hảo! Nào, xin mời xướng tên!」

「Ư, ừm, xem nào~」

Hội trưởng rên rỉ suy tư một cách đáng yêu... khoảng ba mươi giây sau, khuôn mặt bừng sáng. Có vẻ đã nghĩ ra gì đó.

Trong ánh mắt mong chờ của chúng tôi... Hội trưởng, cuối cùng, đã chốt lời kết!

「Gửi tặng Suzumiya Ha○hi」

『Đúng là có chịu ơn thật──────────────────────────!』

Thì đúng là ngay từ câu chuyện đầu tiên của tập 1 đã dùng để parody, rồi quảng cáo hay bài viết đặc biệt hở ra là lôi vào làm tham chiếu! Thực lòng là chịu ơn chị đại Suzumiya nhiều lắm lắm! Nhưng mà! Nhưng mà!

「K...Không, ừm, th-thì chuyện đó là thế, nhưng còn ai khác không ạ, Hội trưởng.」

「Hả, ừm, người khác à... nếu chấp nhận chất lượng kém hơn đề xuất đầu tiên nhiều thì có đấy.」

Hội trưởng rào trước như thế, rồi lần lượt đưa ra các đề xuất "Gửi tặng ○○".

「Gửi tặng Điện ○ Văn khố (Dengeki Bunko)」

「Đúng là hay nhắc tên tác phẩm thật! Nhưng cảm giác rắc rối to nên bác bỏ!」

「Gửi tặng Fujimisu (Fujimi Mystery) nay đã không còn」

「Thế là có ý nghĩa gì!?」

「Gửi tặng Einstein」

「Hóa ra chính truyện là khoa học viễn tưởng hạng nặng à!」

「Tình đầu dành hết cho em」

「Ừm, đẹp thì đẹp thật nhưng hoàn toàn NG nhé.」

「Dâng lên Chúa tể rừng xanh」

「Nghe như vật tế ấy!」

「Gửi tặng sương sương cho cậu」

「Cợt nhả! Cảm giác cợt nhả kinh khủng!」

「Đột ngột nhưng, tôi sẽ dâng hiến cơ thể cho em gái để được hẹn hò với cô bạn thuở nhỏ siêu cấp xinh đẹp」

「Tiêu đề Light Novel thời nay à!」

Hội trưởng nói đến đó thì Chizuru-san đột nhiên kêu "A", khiến cả bọn nhìn sang, cô ấy có vẻ đã hiểu ra điều gì, vừa gật gù liên tục vừa mở miệng.

「Lúc nãy tới giờ, chị cứ thấy cấn cấn cái gì đó...」

「? Gì vậy Chizuru-san?」

Trước câu hỏi của tôi, Chizuru-san trả lời rành rọt.

「'Gửi tặng ○○' ấy, cơ bản thường nằm ở đầu sách chứ không phải cuối sách đâu nhỉ.」

『Đúng thật!』

Nói mới nhớ thì đúng quá còn gì! Không phải là không có trường hợp nằm ở cuối, nhưng đa phần là lời đề từ nằm ở đầu sách! Vì mải mê độ ngầu mà bỏ qua mất tiêu!

Nếu vậy thì...

「Vậy thì thôi, cái gì cũng được mọi người đề xuất câu cuối đi mạ ───────────!」

Trước lời kêu gọi tuyệt vọng của Hội trưởng, màn kịch đề xuất dồn dập đến mức không biết ai đang nói bắt đầu, do bốn thành viên Hội học sinh thực hiện (trừ tôi, người vẫn giữ vai trò tsukkomi theo dòng chảy nãy giờ vì lý do nào đó)!

「Đón xem tiếp trên Web nhé!」

「Không, kết thúc đi! Kết thúc trong tiểu thuyết luôn đi!」

「Đó, là một giấc mơ.」

「Không chơi kết thúc kiểu giấc mơ! Tuyệt đối không!」

「Hết phần 1」

「Làm gì có kế hoạch cho phần 2 đâu mà học đòi Slam D○nk!」

「Bạn có muốn lưu dữ liệu hoàn thành không?」

「Chuẩn bị cho New Novel+ đấy à!」

「Hạnh phúc mãi mãi về sau.」

「Theo một nghĩa nào đó thì cũng ấm lòng thật nhưng mà!」

「Vậy, hẹn gặp lại nhé!」

「Sỗ sàng!」

「Hãy cùng đón chờ tác phẩm tiếp theo của tác giả Sugisaki」

「Có mùi bị ép kết thúc sớm!」

「Và thế là, những ngày tháng bình thường của chúng tôi, đã cáo chung...」

「Ngay sau đó nhạc mở đầu vang lên chứ gì! Nãy giờ mới hết phần mở đầu thôi à!」

「Hỗ trợ cho sức khỏe của Sugisaki-san chính là, Aojiru (Nước ép rau xanh) lành mạnh của Thực phẩm Hekiyou!」

「Là quảng cáo hả!? Cái này là phim tài liệu quảng cáo hả!?」

「See you, Caffeine!」

「Đúng là sẽ được giải thoát khỏi việc viết lách dựa vào caffeine thật!」

「Cảm ơn quý độc giả đã the dõi.」

「Cái gì cơ!? Đứa nào vừa cắn vào lưỡi lúc quan trọng tạo ra tiếng Nhật mới thế!」

『…………』

Quả nhiên vì mọi thứ đã lâm vào giai đoạn cuối, nên các đề xuất dừng bặt.

Cuộc họp đình trệ lần hai, cảm giác tuyệt vọng kỳ lạ bao trùm căn phòng.

Và rồi, khi khoảng thời gian năm phút ngỡ như vĩnh cửu trôi qua. Hội trưởng đột ngột lên tiếng với cách nói chuyện đầy vẻ gượng gạo kỳ lạ.

「E, hèm. ...S-Sugisaki.」

「Dạ, a, vâng?」

Chẳng hiểu sao Hội trưởng lại đặt tay lên vai tôi, nhìn tôi với ánh mắt đảo như rang lạc. Cô ấy hít một hơi thật sâu... rồi hét lên với tông giọng gượng ép.

「Tôi, tin tưởng vào tài năng viết lách của cậu!」

「...Hả?」

Tôi nghiêng đầu không hiểu. ──Thì, chẳng hiểu sao, cả ba thành viên còn lại cũng sáp lại gần tôi, mỗi người đều lên tiếng với tông giọng kỳ quặc.

「Ch-Chỉ có mình cậu, Ken, mới có thể kết thúc Hội học sinh này đúng chất Hội học sinh thôi!」

「Đúng thế ạ! Phải là Senpai viết thì mới là Hội học sinh ạ!」

「Key-kun... chị tin tưởng em! Chắc chắn, em sẽ tạo nên một tác phẩm tuyệt vời!」

「Ơ.」

Gì thế này. Cái hùa này là sao. Cảm giác nhớ là từng gặp rồi. Gì ấy nhỉ...

………….

A, phải rồi, là cái cảm giác lúc đầu tiên được nhờ viết tiểu thuyết về Hội học sinh ấy! Mọi người bảo chỉ có tôi mới miêu tả được chân thực Hội học sinh, rồi──

「Vậy thì... cuộc họp hôm nay, kết thúc! Mọi người vất vả rồi!」

『Mọi người vất vả rồi!』

「Ơ, khoan, mọi người──」

「Chà, hôm nay cũng mệt ghê ha, mọi người!」

「A, ano...」

《Cạch cạch, Rầm!》

「…………」

Trong chớp mắt, mọi người đã bỏ đi hết.

「Ơ... thì.」

Tức là, sao nhỉ? ...Bị đùn đẩy trách nhiệm? Chẳng lẽ nãy giờ, mọi người tóm tắt kiểu câu chuyện cảm động, để rồi đùn đẩy hết cho tôi!?

「Kh-Khốn khiếp, lợi dụng cái không khí cảm động lúc nhờ viết lách, thật quá đáng──」

Đến đó tôi chợt nhận ra.

Không khí... cảm động lúc nhờ viết lách?

Khi đó tôi còn non trẻ, và trong bản tiểu thuyết tôi đã miêu tả thật sự cảm động đúng như những gì mình cảm nhận.

Không lẽ nào.

Chẳng lẽ.

「Vốn dĩ ngay từ việc chấp bút cho series này... mình đã bị dụ dỗ để viết lách như một con tốt thí sao!?」

………….

Trước sự thật của tập thứ 16 trong tổng series, tôi vừa khóc thút thít, vừa một mình trong phòng Hội học sinh, với tâm trạng chán chường, bắt tay vào viết lời cuối cùng trong cơn tuyệt vọng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!