Chương 24: Déjà vu trong màn hình
"Haa... Mới thứ Hai mà đã thế này rồi sao..."
Sáng thứ Hai đầu tuần. Trong lớp học ồn ào trước giờ sinh hoạt chủ nhiệm, tôi đang gục mặt xuống bàn và buông một tiếng thở dài thườn thượt. Cảm giác hai cục thịt mềm mại bị ép bẹp lép trên mặt bàn truyền đến rõ ràng. Cái cảm giác mà hồi còn là con trai chẳng bao giờ có này, giờ đây tôi lại hoàn toàn quen thuộc với nó, nghĩ mà thấy hơi buồn. Cơ thể nặng trĩu. Sự mệt mỏi về mặt tinh thần dường như đã tác động trực tiếp thành sự rã rời của thể xác.
Ngẩng mặt lên nhìn về phía chỗ ngồi của kẻ chủ mưu, đập vào mắt tôi là hình bóng của cô em gái sinh đôi, Ichijo Himeko. Mái tóc đen tuyệt đẹp lấp lánh dưới ánh nắng ban mai. Làn da trắng ngần như trong suốt hôm nay lại hồng hào hơn mọi khi, biểu cảm của con bé trông ngập tràn sự thuần khiết và từ ái, hoàn toàn xứng danh "Madonna của trường".
"Ủa~? Hime-chan, sao sáng nay trông cậu vui vẻ thế? Có chuyện gì vui à?"
Cô bạn nữ sinh ngồi bàn trước tò mò bắt chuyện với Himeko. Himeko dừng tay xếp sách vở, nở một nụ cười tươi như hoa nở.
"Ừm. Vì tớ vừa trải qua một ngày nghỉ cực kỳ có ý nghĩa mà. ...Nói là chăm sóc gia đình thì đúng hơn, tớ đã dành trọn thời gian để ở bên gia đình đó."
"Hế! Đi du lịch gia đình à?"
"Không, chỉ là thư giãn ở nhà thôi. Fufu."
Nhìn góc nghiêng đang mỉm cười đầy vui vẻ của Himeko, tôi lại úp mặt xuống bàn. ...Đừng có đùa, có ý nghĩa cái nỗi gì. Vì mày mà anh mày suýt nữa thì suy sụp tinh thần luôn rồi đấy.
Chủ Nhật hôm qua. Tôi đã được nhìn thấy địa ngục. 『Anh hai, hiếm khi mới có ngày nghỉ, chẳng phải chúng ta nên xem nốt bộ anime hôm qua sao?』 Bắt nguồn từ lời đề nghị đó của Himeko, một cuộc giam lỏng dài hơi――à không, một buổi xem phim đã bắt đầu. Tác phẩm mà Himeko chọn, ngay từ cái tựa đề đã tỏa ra một luồng khí đầy bất ổn, nhưng nội dung bên trong lại còn là một liều thuốc độc hạng nặng hơn thế. Cố gắng xem đến cuối cùng tôi mới thấm thía, đó là một bộ phim xoay quanh cặp anh em cấp ba từ nhỏ đã cãi nhau như chó với mèo, sau một biến cố đã đột ngột xích lại gần nhau, và cuối cùng thì đè bẹp mọi sự phản đối của những người xung quanh cũng như chuẩn mực đạo đức xã hội để thề non hẹn biển tình yêu với nhau. Quả thực là một bộ anime đêm khuya (late-night anime) dám thách thức mọi giới hạn. Thứ Bảy tôi mới chỉ xem 1 tập, vậy mà con nhóc này lại đòi xem một lèo cho đến hết.
Và xui xẻo thay, những hình ảnh được chiếu trước mặt cặp anh em ruột là chúng tôi lại quá đỗi táo bạo. Trên màn hình, người anh trai nam chính gào thét: 『Chung dòng máu thì đã sao! Anh yêu em từ tận đáy lòng, với tư cách là một người phụ nữ!』 Và rồi cô em gái nữ chính rơi nước mắt đáp lại: 『Anh hai... Em cũng, yêu anh!』 Một cảnh hôn cuồng nhiệt. Và cứ thế hai người bỏ trốn cùng nhau xây dựng tình yêu――.
Khó xử. Khó xử muốn chết đi được. Với tư cách là một người-từng-là-đàn-ông và là một người anh trai, tôi không biết phải làm vẻ mặt gì để nhìn sang đứa em gái bên cạnh, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Thế nhưng, Himeko thì lại khác. Trong suốt quá trình ép tôi cày một lèo 12 tập phim, Himeko liên tục áp sát cơ thể mỏng manh của con bé vào cánh tay tôi, thỉnh thoảng lại than vãn: "Phù, cứ xem mãi thế này mỏi cổ quá đi mất", rồi đòi gối đầu lên đùi tôi nằm.
Cảm giác mềm mại trên đùi, và khi cúi xuống là khuôn mặt của một mỹ thiếu nữ, dù đó là em gái mình. Cùng với đó là những câu thoại khẳng định "tình yêu anh em" vang lên từ màn hình. Nhịp tim của tôi lúc đó chắc chắn đã đập mạnh ngang ngửa với lúc vừa chạy xong một vòng marathon.
(Nó chắc chắn là đang trêu tức mình...)
Tôi dám cá là như vậy. Bắt anh trai xem một bộ anime nhạy cảm như thế, rồi nhìn tôi bối rối, hành xử kỳ quặc không biết phải làm sao, trong lòng Himeko chắc chắn đang chìm đắm trong sự khoái trá. Lúc nó gối đầu lên đùi tôi, tôi cũng có cảm giác khóe miệng nó khẽ nhếch lên khi thấy tôi cứng đờ người. Quả nhiên Himeko là một đứa mang máu S. Một kẻ cuồng ngược đãi mang lớp vỏ bọc mỹ nhân lạnh lùng, Ichijo・Đồ máu S・Himeko!
"Aiz, mình cũng muốn có một ngày cuối tuần hoàn hảo và bình yên cơ..."
Đang lúc tôi lầm bầm oán thán, thì tiếng cửa lớp mở ra, một cậu nam sinh là bạn tôi hớt hải chạy tới với vẻ mặt vô cùng phấn khích.
"Này này, Ichijo! Hôm qua mày có xem buổi phát sóng trực tiếp (livestream) của 『Cô gái Ma pháp Purely Heart』 không!?"
"Hửm...? Purely Heart? Nghe tên quen quen."
Tôi ngẩng mặt lên, một màn hình điện thoại đã được dí sát vào mặt. Cái tựa đề đó tôi có ấn tượng. Chắc chắn đó là tên cái game gacha mà cậu hậu bối Toru đang chơi trong phòng Hội học sinh. Vì Toru bảo dạo này mới bắt đầu chơi nên tôi cũng từng ngó qua màn hình xem thử.
"Nhìn cái này đi! Buổi livestream lần này, nữ diễn viên lồng tiếng (seiyuu) cho nhân vật Eclair nổi tiếng đó giờ chưa từng lộ mặt, vậy mà lần đầu tiên đã xuất hiện với tư cách khách mời đấy!"
Cậu bạn thở hồng hộc vì kích động, ấn nút phát video.
"Là một cô bé xinh khủng khiếp luôn! Hơn nữa còn đang là nữ sinh cấp ba năm nhất nữa chứ!"
"Hế... Diễn viên lồng tiếng à. Đâu để tao xem."
Dù hơi cạn lời, nhưng bị áp đảo bởi khí thế của thằng bạn, tôi cũng đành rướn người nhìn vào màn hình. Ở đó, có một thiếu nữ đang ngồi trong bối cảnh một trường quay lộng lẫy. Mái tóc đen dài thướt tha mang vẻ đẹp thanh thuần. Đôi mắt to hơi cụp xuống, làn da trắng như tuyết. Có lẽ vì là lần đầu tiên lộ diện trước công chúng, nên cô bé cứng đờ vì căng thẳng, cười ngượng nghịu và vẫy tay về phía camera.
『X, xin chào mọi người... em là Minase Rin, lồng tiếng cho nhân vật Eclair ạ... X, xin được mọi người giúp đỡ.』
Một giọng nói trong trẻo, vô cùng đáng yêu mà tôi có cảm giác như đã từng nghe ở đâu đó. Dáng vẻ khả ái ấy dù chỉ qua màn hình cũng đủ truyền tải đến người xem, khiến tôi bất giác buông lời cảm thán.
"Ồ, công nhận dễ thương thật. Kiểu làm người ta muốn dang tay che chở ấy."
"Thấy chưa!? Tên ẻm là 『Minase Rin』-chan đó! Tao từng simp Hashimoto Ka*na rồi, nhưng đây là lần đầu tiên tao cảm thấy mình sắp lọt hố yêu thật lòng (gachi-koi) một idol... à không, một diễn viên lồng tiếng đấy!"
Cậu bạn có vẻ đã hoàn toàn si mê cô thiếu nữ trên màn hình. Thế nhưng, tôi lại cảm thấy có điều gì đó sai sai. Rõ ràng là một cô gái lần đầu tiên tôi nhìn thấy, nhưng không hiểu sao tôi cứ có cảm giác vô cùng quen mắt. Cái biểu cảm hạ đuôi lông mày xuống vẻ bối rối này. Cái cử chỉ chụm hai ngón tay vào nhau khi căng thẳng này. Và cả, tông giọng này nữa.
(...Không, làm gì có chuyện đó)
Trong tâm trí tôi, khuôn mặt của một người hiện lên. Ủy viên tạp vụ Hội học sinh, Minase Toru. Một mỹ thiếu niên dễ bị nhầm là con gái, và là một cậu hậu bối luôn kiên định với mong muốn "trở nên nam tính" và rất ngưỡng mộ một thằng (từng là) đàn ông chuẩn men như tôi.
(Cấu trúc khuôn mặt giống hệt nhau. Nếu đội tóc giả dài rồi trang điểm cho Toru, thì có lẽ sẽ ra được như thế này. ...Nhưng mà, Toru là con trai cơ mà?)
Tôi lập tức gạt phăng suy nghĩ đó trong đầu. Nỗi phiền muộn của Toru là rất chân thực. Cậu nhóc thực sự để tâm đến việc là con trai mà lại bị nhầm thành con gái, và luôn hướng tới hình mẫu đàn ông như tôi (của trước kia). Một đứa như thế, làm sao có chuyện lại cất công đi giả gái, đã thế còn mặc trang phục bèo nhún tung tóe đi lồng tiếng cho cô gái ma pháp được chứ. Lòng tự trọng của cậu nhóc sẽ không cho phép điều đó.
(Cùng mang họ là 『Minase』... không lẽ là chị hoặc em gái của Toru?)
Nghĩ như vậy thì mọi chuyện sẽ hợp lý. Là chị em thì khuôn mặt giống nhau cũng chẳng có gì lạ, và chất giọng tương đồng cũng là do di truyền thôi. Đây là lần đầu tiên tôi nghe nói Toru có một người chị em gái xinh xắn đến vậy. Chắc chiều nay tới phòng Hội học sinh phải giả vờ hỏi khéo thử xem sao.
Đang lúc tôi còn nhẩn nha suy nghĩ về chuyện đó.
"――Cái gì, mà anh bảo công nhận dễ thương cơ?"
Từ phía sau lưng, tôi có ảo giác như một luồng không khí lạnh buốt của độ 0 tuyệt đối đang ập đến. Giật bắn mình ngước nhìn lên, Himeko đã đứng lù lù ở đó từ lúc nào. Nụ cười thánh thiện như Đức Mẹ Maria mới dành cho bạn học ban nãy đã bay biến, thay vào đó là đôi mắt vô hồn, không có lấy một tia sáng (highlight) nào đang nhìn chằm chằm xuống tôi.
"Ủ, ủa? Himeko? Sao thế, đang nói chuyện gì vậy?"
"Anh đừng có giả ngốc. Chẳng phải lúc nãy anh vừa dán mắt vào màn hình điện thoại với cái bản mặt chảy nhão ra rồi khen ngợi sao. Rằng 'công nhận dễ thương thật'."
"Kh, không, anh có chảy nhão ra đâu! Tại cậu ấy đưa video cho xem, nên anh chỉ nói cảm nghĩ thôi mà..."
Tôi cuống cuồng thanh minh, chỉ tay vào chiếc điện thoại trên tay thằng bạn.
"Đây này, là cái này. Hình như là diễn viên lồng tiếng mới nổi."
Thằng bạn cũng không thèm quan sát tình hình mà hùa theo: "Đúng rồi đúng rồi! Hime-chan cũng xem đi, ẻm đích thị là thiên thần luôn đó!", định chìa video cho Himeko xem. Himeko chỉ lướt ánh mắt lạnh lẽo qua màn hình điện thoại trong một phần mười giây, rồi hừ mũi một cái vẻ không chút hứng thú. Và khoảnh khắc tiếp theo.
Một âm thanh kèn kẹt khô khốc vang lên.
"Á! Đau đau đau đau đau đau!? Hime-chan!? Đau quá! Tự nhiên cậu làm cái gì vậy Hime-chan!?"
Thằng bạn thét lên thảm thiết. Những ngón tay thon thả như búp măng của Himeko bấu chặt lấy hai bên thái dương của cậu ta, và siết chặt lại với lực đạo của một chiếc kìm kẹp. Là đòn Iron Claw (Trảo công).
"Ở một nơi học tập thiêng liêng thế này, xin đừng có cho anh trai tôi xem dăm ba cái video của mấy con đàn bà ất ơ nào đó."
"V, vô lý vừa thôi...! Chỉ là video bình thường thôi mà!"
"Lỡ anh ấy biến thành con khỉ đột vào mùa động dục thì cậu tính sao hả. Anh trai tôi vốn rất ngây thơ thuần khiết, nên rất dễ bị đầu độc bởi những thông tin đồi trụy như thế này. Nếu anh ấy trở thành nỗi nhục của gia tộc Ichijo thì cậu có đền mạng được không hả?"
Himeko vẫn giữ nguyên nụ cười, và tiếp tục dồn thêm lực vào những ngón tay.
"Em vừa gọi anh mày là khỉ đột đấy à!?"
Coi lời bắt bẻ của tôi như gió thoảng bên tai, Himeko tiếp tục nhìn xuống cậu bạn bằng ánh mắt tàn nhẫn. Ánh mắt ấy đang nói một cách vô cùng hùng hồn rằng: "Đừng có cho anh tôi xem mấy thứ dư thừa". ...Sợ quá đi mất. Tôi chỉ khen con gái nhà người ta một câu thôi mà cũng phản ứng thái quá đến mức này sao. Em là người giám hộ của anh đấy à. À thì, ừ, từ sau khi tôi biến thành con gái, việc con bé luôn quan tâm để ý đến tôi cũng làm tôi thấy vui đấy, nhưng mà.
Khi xác nhận được cậu bạn đã tap (đập tay ra hiệu đầu hàng), Himeko nhỏ giọng tặc lưỡi "Tch... Toàn làm chuyện thừa thãi" rồi buông tay ra. Sau đó, như chưa hề có chuyện gì xảy ra, con bé xoay tà váy, ung dung bước về chỗ ngồi của mình.
"Đau vãi... Cái quái gì vậy Hime-chan, nhìn mỏng manh thế mà lực tay như khỉ đột vậy..."
Cậu bạn vừa được giải thoát nước mắt ngắn nước mắt dài xoa xoa thái dương.
"Mà nói cho cùng, tại sao Hime-chan lại nổi điên cơ chứ... Ớ!?... Không lẽ đến tháng...?"
"Này, nói thế là quá vô duyên rồi đấy... Mà công nhận trước mặt người nhà người ta mà mày cũng dám phun ra mấy lời kinh tởm đó hả!?"
Tôi vừa mắng thằng bạn, vừa thầm lau mồ hôi lạnh. Rõ ràng là bạn cùng lớp mà con bé đó thực sự không nương tay chút nào với đàn ông con trai. Dù biết là do bị bóng ma tâm lý về đàn ông từ hồi nhỏ, nhưng làm anh, tôi vẫn mong con bé có thể dịu dàng hơn một chút.
(...Mà nhắc mới nhớ, Minase Rin à)
Tôi lại một lần nữa liếc nhìn khuôn mặt cô gái trên màn hình điện thoại của thằng bạn. Quả nhiên là rất giống. Toru, không lẽ nhà em ấy lại có truyền thống làm nghệ thuật sao? Chiều nay đến phòng Hội học sinh, tôi sẽ tìm cơ hội hỏi khéo thử xem sao.
Tiếng chuông báo hiệu chuẩn bị vào lớp vang lên, tôi vẫn còn đang nghiêng đầu trước một bí ẩn mới.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
