Sakurairo Sutorenji Gāru 〜 Tensei shite Suramu-gai no koji ka to omottara, Kōshaku Reijō de Akuyaku Reijō deshita. Tenpo Shōkan de Ikinobimasu 〜

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1119

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 4

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1343

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 33

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11312

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 879

ARC 4: Hai vị Hoàng Nữ - Chương 97: Chị em Elf, tới thăm

“Cảm tạ quý phủ đã ngự mời.”

“Cảm ơn vì đã mời bọn em ạ!”

Hai chị em Elf—Mutyria và Eltiria—cúi đầu chào chúng tôi sau khi bước xuống từ Oboro của Simurgh.

Sáu nữ hộ vệ Elf đi theo hai chị em cũng lần lượt cúi đầu.Việc toàn là nữ chắc để phù hợp Hội Thu Lương—nam giới không được dự.

“Chào mừng đến phủ Công tước Philharmonie. Ritsu, cảm ơn cậu đã đưa đón. Mệt không?”

“Dạ, em ổn ạ.”

Dù cưỡi Oboro, bay một vòng hơn sáu tiếng trên trời cũng khó mà không mệt. Oboro hẳn cũng đuối sau khi bay suốt từ sáng; tôi dặn Ritsu hôm nay nghỉ ngơi. Cô ấy còn ngại nghỉ, nhưng nghỉ cũng là phần việc.

Tôi giới thiệu Mutyria và Eltiria với cha mẹ tôi.

Mutyria là đại diện của tộc trưởng Rexram nơi thôn Elf, đồng thời là Vu nữ của Linh Thụ, đến dự Hội Thu Lương. Eltiria cũng vậy.

Vốn dĩ hoàng triều định xếp khách sạn hạng nhất như các đoàn hoàng tộc khác, nhưng hai chị em xin tá túc tại phủ Công tước.

Bởi lẽ, sau khi quan hệ với Elf vừa ấm lại, nếu có biến cố thì phiền lắm.

Phía Elf cũng nói ở cùng chúng tôi—những người thân quen—thì yên tâm hơn.

“Chúng em thật mang ơn tiểu thư Sakuriel. Xin gửi lời cảm tạ đến toàn thể Công tước phủ.”

“Ôi, con gái ta giúp ích được là vui lắm rồi. Dẫu ngắn ngày, xin cứ coi như nhà mà thảnh thơi nhé.”

Đang lúc mẹ và Mutyria lễ độ qua lại, từ cổng phủ chạy vào một cỗ xe ngựa.

Vừa trông thấy, lông mày tôi và phụ thân đồng loạt nhíu lại: huy hiệu hoàng gia. Hoàng huynh bệ hạ (cậu ông ngoại của tôi) giá lâm rồi ư…

Không chỉ bệ hạ; còn có Hoàng hậu và Thái Hoàng thái hậu—tức bà cố của tôi. Elliott thì không đi cùng.

“Huynh… sao lại đến đây ạ?”

“Nghe nói các vị Elf đã tới, trẫm là quốc chủ, chẳng lẽ không đích thân nghênh tiếp?”

Thật không đó… Hay tò mò muốn xem hàng thôi? Tránh ánh nhìn đa nghi của tôi, bệ hạ đã quay sang phía Mutyria.

“Chư vị Elf, hoan nghênh đến Hoàng đô. Trẫm là Wyndham li Symphonia, Quân vương của nước này.”

“Đội ơn thánh thượng đã triệu mời. Thần là Mutyria, trưởng nữ của tộc trưởng Rexram, kiêm Vu nữ Linh Thụ. Còn đây là em gái Eltiria. Kính mong chiếu cố.”

Mutyria đặt tay lên ngực, khẽ cúi đầu. Eltiria bên cạnh luống cuống bắt chước chị, cũng cúi một cái.

Hoàng hậu và bà cố cũng chào theo nghi thức. Tôi còn đang nhìn bâng quơ thì bệ hạ đã lẳng lặng lướt đến sát bên tôi.

“Này Sakuriel. Nghe nói con lại gọi được một cửa hàng mới. Hay ta chiêu đãi các vị Elf ở đó đi?”

Ra mục đích chính là thế ha bệ hạ… Muốn xem konbini chứ gì. Trông như Hoàng hậu và bà cố đi theo bệ hạ, nhưng tôi nghi là bệ hạ đòi bám theo hai người.

Mà… konbini có tính là chiêu đãi không nhỉ? Ừm, hẳn độc lạ thì có.

Tôi nhìn sang gia chủ nhà mình:

“Cha thấy sao ạ?”

“Đồ ngọt với cơm hộp của konbini ngon, đảm bảo ai cũng thích.”

Đúng là Mutyria với Eltiria từng mê tít quà vặt; kẹo bánh konbini chắc hợp gu. Vậy thì gọi thôi.

“【Triệu hồi Cửa hàng】!”

Tôi chuyển đến điểm triệu hồi quen thuộc và gọi konbini “Seventh Heaven”.

Dẫn đoàn Elf vào cho thoải mái chọn đồ. Mutyria và Eltiria lập tức lao vào quầy bánh kẹo; Hoàng hậu và bà cố thì bị mẹ lôi sang kệ mỹ phẩm.Đám hộ vệ Elf thì ngạc nhiên nhìn tủ đá có băng với nồi oden sôi lục bục, tò mò lắm. Ủa bệ hạ đâu?

Tôi lọ mọ (vì lùn nên khó nhìn bao quát) đi tìm, và bắt gặp bệ hạ mê mải ở kệ tạp chí. Mà quyển đó là…

Ui cha… y chang nét mặt của cha tôi.

“Bệ hạ đang xem gì đó nhỉ?”

“Ph… phaa! K… không, đây là…”

Lại y hệt cảnh cha tôi bị bắt quả tang.

Sau nụ cười hiền của Hoàng hậu là bóng Hannya thấp thoáng.Có ổn không khi nguyên thủ bị phu nhân bắt ngay trước mặt khách quốc tế?

Liếc sang đoàn Elf, may là họ đang mải mê chọn đồ, chẳng để ý đến đôi bên kia. Thở phào… (mà cũng chẳng hay ho cho lắm.)

“Cha cố tình dắt bệ hạ đến kệ đó, phải không?”

“Con nói gì lạ? Cha chỉ giới thiệu cho huynh ấy một vài sách hay từ dị giới. Chọn quyển nào là huynh tự chọn chứ?”

Ơ thì bìa kia đỏm dáng thế, đàn ông nào chả thò tay. Đúng là anh em chí cốt…

Sợ ảnh hưởng xấu đến đoàn Elf, tôi nhanh tay đẩy sâu mấy cuốn nhạy cảm vào tận trong cùng của kệ.

Ngay cả đàn ông trưởng thành như cha và bệ hạ còn như thế, chứ Elliott hay Jean mà thấy chắc ngã vật. May là không có mặt hôm nay.

Để konbini khỏi bị mang tiếng linh tinh, lần sau triệu hồi phải nhớ.

Tôi thanh toán đống đồ các vị Elf đã chọn kèm vài cơm hộp và nước uống, rồi bước ra, gọi thêm tiệm bánh “La Vie en Rose”.

Ăn uống thì bên ấy tiện hơn. Có thể gọi tiệm ramen Hōraku-en cũng được, nhưng La Vie thanh nhã, hợp gu Elf.

Bình thường mang đồ ăn từ nơi khác vào quán là cấm kị, nhưng vì tôi là chủ, xem ra không sao.

(Mà vậy sao tôi vẫn không vào được phòng nhân viên hả trời…)

“Ô hô!? Món này ngon quá!”

“Th… thức uống này xì xì bọt…! Ngọt ơi là ngọt…!”

Mutyria ăn napolitan, Eltiria tu soda sảng khoái.Các hộ vệ Elf cũng xì xụp cơm hộp đã chọn. Có vẻ ưng bụng.

“Thôn Elf dạo này bình an chứ?”

“Dạ. Mấy lần có bọ vàng mò tới, nhưng nhờ thuốc lần trước mà quét sạch. Nhờ vậy, Linh Thụ vẫn sáng rực, khí linh chẳng suy.”

Ồ, loại rệp đó lại đến. Tương ớt và habanero là thuốc tiên nhỉ.

Linh Thụ khỏe tức là lá Linh Thụ có thể giao dịch định kỳ—Hoàng quốc được nhờ.

Theo Leon, lá Linh Thụ là nguyên liệu cho nhiều loại dược; tôi chẳng rành luyện kim, nhưng nghe bảo có thể làm nền cho nhiều loại potion—kiểu như bouillon/đáy nước dùng khi nấu súp.

Ngày trước, vì Linh Thụ và người Elf, kẻ tham lam từng tập kích thôn Elf, khiến con người đánh mất lòng tin của họ.

Hoàng quốc muốn vun lại tín nhiệm ấy và sống tốt với láng giềng.

“Hội Thu Lương còn ba ngày nữa. Tới lúc đó, xin nghỉ tại phủ cho an toàn. Dầu Hoàng đô, vẫn e có kẻ bất lương rắp tâm hại Elf.”

“Vâng. Chúng tôi thấu hiểu.”

Mutyria gật nhẹ trước lời bệ hạ.

Elf là tộc hiếm và tuyệt sắc; nếu dạo chơi không hộ vệ thì nguy cơ bị bắt cóc là có.

Dù vậy, Elf giỏi ma pháp thuộc tính và tinh linh pháp, cảnh giới không sơ sểnh; tay mơ động vào chỉ ăn đòn.

Nhưng nếu vẫn dám làm, hoặc là ngu dốt, hoặc là tự tin quá mức. Trường hợp hai thì ắt có kế hoạch kỹ lưỡng.

Nhỡ Elf xảy chuyện, Hoàng quốc mất mặt, tín nhiệm vừa gầy dựng cũng đổ sông.

Đành chịu: đến hết Hội Thu Lương, mong họ ở phủ. Ở đây canh phòng nghiêm, có gì lạ là Kohaku hay Oboro nhận ra ngay.

“Vậy là khách chính đều đã tề tựu?”

“Ừ. Prelude, Menuet, Gospel, Allegretto, và thôn Elf—các lân quốc đến đủ. Còn lại quý tộc nội quốc.”

Nghĩ cũng lạ: nước xa tới trước mà quý tộc trong nước còn lề mề?Thì ra vì đi xa, họ cần nghỉ và chỉnh lý. Hơn nữa, quý tộc nước ta có giao hảo với họ, cần thời gian trao đổi tin tức.

Thế nên quý tộc Hoàng quốc cứ rảnh rang mà vào sau.

Dĩ nhiên kẻ thính mũi đã đi trước, gom tin đủ đường.

“À phải rồi—đầm của Sakura-chan và Estelle mai là xong; nhớ thử nhé. Trang sức và phụ kiện cũng phải phối.”

“…Vâng, háo hức quá cơ.”

Mẹ tươi cười ném về điều tôi muốn quên; tôi gượng cười đáp.

Rốt cuộc tôi có phải mặc cái giả-gosu kia không… Tôi ghét nổi bật. Nhưng tiểu thư công tước đâu thể ăn mặc xoàng.

Nếu Hoàng hậu và bà cố là chủ tiệc chính của Hội Thu Lương, thì tôi là chủ nhóm các tiểu thư vị thành niên. Không thể để người ta xem thường—tôi hiểu.

Haizz…

Ad: chính thức bắt kịp với WN, từ giờ sẽ dăng mỗi thứ thứ 7 hằng tuần từ 19-23h. Ad: bây giờ đến lượt mất hết hình tượng vua của đất nước...