Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

22 1

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8358

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 2

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Web novel - Chương 05 Cái gì đây, trả lại cho tôi (4)

Chương 05 Cái gì đây, trả lại cho tôi (4)

Tại một thành phố nằm ở phía đối diện hoàn toàn với Kadinac.

Một nhà trọ ở thành phố nổi Lapelne.

『Ưm…』

Sau khi đắp chăn cho Sara và Remia đã ngủ say vì kiệt sức, Kyle bước ra khỏi nhà trọ. Dù chỉ mặc độc một chiếc áo sơ mi cùng quần da mỏng manh, Kyle vẫn chẳng hề cảm thấy lạnh.

Bởi cơ thể của Anh hùng luôn là như vậy.

Cơ thể của Anh hùng không bị ràng buộc bởi những thứ vụn vặt. Chẳng cần cố công rèn luyện hay chăm sóc. Vì đây là cơ thể được sinh ra chỉ để tiêu diệt Ma Vương, nên nó luôn duy trì trạng thái tốt nhất trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Anh hùng được các vì sao lựa chọn.

Cơ thể đó lúc nào cũng phải hoàn hảo.

Cảm nhận cơ thể thậm chí còn đang nóng lên giữa không khí lạnh giá, Kyle nở một nụ cười nhạt thếch. Trong lúc tản bộ trên con phố lúc bình minh để làm mát người, ánh mắt Kyle chợt bắt gặp hình bóng của một thiếu niên.

Sáng sớm tinh mơ.

Cậu thiếu niên đang chạy thục mạng trên con phố vẫn còn mờ sương. Trên trán cậu bé, người đang nhét từng tờ báo ôm đầy trong lòng vào từng nhà, lấm tấm những giọt mồ hôi.

『…』

Chẳng mấy chốc, cậu bé lướt qua người Kyle.

Khoảnh khắc lướt qua nhau ấy, trong đầu Kyle chợt ùa về những ký ức xưa cũ. Khoảng thời gian kinh hoàng trước khi hắn trở thành Anh hùng.

‘Giờ thì chuyện đó chẳng còn liên quan gì nữa.’

Như phủi đi lớp bụi bám trên vai, Kyle rũ bỏ những ký ức đó.

‘Đã khác với lúc đó rồi.’

Giờ đây không ai còn dám coi thường Kyle. Không ai có thể đụng đến chiến tích của Kyle. Vì thế, hắn không còn là kẻ thảm hại của ngày xưa nữa.

Quá khứ phải sống bằng cách liếm chân quý tộc đã bị vứt bỏ.

Những tên quý tộc dính líu đến quá khứ đó đều đã bị giết sạch.

Thế nên, không ai biết về quá khứ của Kyle. Sẽ chẳng ai có thể liên kết cậu thiếu niên thảm hại, hèn hạ ngày nào với Kyle rực rỡ của hiện tại.

‘Chỉ trừ đúng một người.’

Raniel.

Kyle nghiến ngấu cái tên đó trong lòng.

『Này, Kyle.』

『Cậu định cứ như thế đến bao giờ hả?』

Giọng nói ấy.

『Tôi không định trách móc gì chuyện cậu bỏ chạy khỏi Ma Vương đâu. Vì đó là lựa chọn đúng đắn. Cho dù tôi, Sara hay Remia có chết đi chăng nữa, thì Anh hùng là cậu vẫn phải sống sót.』

『Thế nên, tôi không có ý định lôi chuyện đó ra nói đâu.』

『Nhưng nhìn cái thái độ bây giờ của cậu thì tôi phải nói một câu.』

Giọng nói đã bao lần vực hắn dậy.

『Đứng lên.』

『Cầm lấy Thánh kiếm đi.』

『Mang danh Anh hùng mà cậu định nằm ườn ra đấy đến bao giờ? Không thấy câu trả lời thì phải đi tìm chứ. Cây kiếm cậu nhận được là để làm việc đó mà.』

Giọng nói ấy tuyệt đối không buông tha cho hắn. Dù tình huống nào xảy ra, dù hắn có lộ ra bộ dạng thảm hại đến đâu, người đó vẫn bao lần thở dài rồi đưa tay ra.

『Đã bảo không được thì tôi sẽ giúp mà.』

『Này cái thằng chết tiệt, tôi là ai hả? Là Phó tháp chủ của Tháp Ma pháp Xám danh tiếng lẫy lừng đấy. Tôi đã chống lưng cho cậu thì ai dám coi thường cậu chứ?』

Kyle không thể nào chịu đựng nổi giọng nói không bao giờ biết từ bỏ ấy. Cứ đứng trước mặt hắn ta là Kyle lại cảm thấy bản thân trở nên nhỏ bé.

Chỉ cần đứng trước mặt Raniel.

Chỉ cần ở bên cạnh tên pháp sư luôn chỉ nhìn về phía trước ấy.

Cảm giác như con người cũ kỹ của hắn bị phơi bày trần trụi.

『…』

Nhưng mà, chuyện đó giờ cũng kết thúc rồi. Cuối cùng thì hắn ta cũng đã từ bỏ mình. Đã buông tha cho mình.

『Không có tôi thì ráng mà ăn no ngủ kỹ nhé, thằng khốn nạn.』

Gặm nhấm câu nói cuối cùng Raniel để lại, Kyle nở một nụ cười cay đắng. Không có cậu thì ăn no ngủ kỹ? Ai mới là người phải nói câu đó chứ.

『Cậu không biết thì tốt hơn. Raniel à.』

Vào cái ngày cậu đánh đổi một nửa tuổi thọ để cầm chân Ma Vương.

Cậu không biết tôi đã giao dịch điều gì với các vì sao đâu.

***

Chớp chớp.

Ánh nắng tràn vào khiến tôi chớp mắt. Cưỡng ép đôi mắt cứ díu lại vì chưa quen với ánh sáng phải mở ra, tôi chậm rãi chống tay nâng nửa thân trên dậy.

『Ưm…』

Rắc. Mỗi khi cử động, những vệt máu khô cứng trên quần áo lại nứt ra. Tôi nhìn xuống chiếc áo choàng đang rơi lả tả những vụn đỏ sẫm.

Chiếc áo choàng tôi vẫn mặc suốt từ lúc rời khỏi Tháp Ma pháp.

Hôm nay chiếc áo choàng này sao bỗng nhiên cảm thấy rộng thùng thình.

『…』

Tôi nheo mắt, giơ cánh tay lên. Cánh tay dính đầy máu khô. Những câu chú (Spell) được Tích trữ (Stock) vốn phải lấp đầy cánh tay giờ không cảm nhận được nữa.

‘…Cũng phải thôi.’

Để đối đầu với màn sương đen đó, cần phải nhồi ma pháp vào mana mà. Mất chừng này thì vẫn còn rẻ chán.

‘Lần đầu gặp nó, mình đã bay mất một nửa tuổi thọ cơ mà.’

So với lúc đó thì vài chục câu chú tích trữ có là gì…

Đó là một tổn thất hoàn toàn có thể chấp nhận được.

Dù sao thì, việc sống sót sau khi va chạm với màn sương đen cũng đáng để ghi nhận. Cũng có chút thỏa mãn nho nhỏ vì ma pháp của tôi đã có tác dụng với màn sương đó.

『Haizz.』

Nhưng, cảm giác đó cũng chỉ thoáng qua.

Tôi thở dài thườn thượt rồi cúi đầu.

‘Giờ nhận ra thì làm được gì chứ.’

Ngộ ra cách đối phó với Ma Vương để làm gì.

Đằng nào cũng đã bị đuổi khỏi tổ đội Anh hùng, hơn nữa tôi cũng chẳng muốn dây dưa gì với đám quân Ma Vương chết tiệt đó nữa.

Và, nếu chỉ liệt kê kết quả thì thật thảm hại.

Đám câu chú Tích trữ (Stock) bay sạch sành sanh.

Lại còn để xổng mất cả Nữ hoàng Succubus lẫn Hắc Kỵ sĩ.

Thứ duy nhất lấy lại được là cái huy hiệu gắn trên ngực này.

‘Hiệu suất đúng là như hạch.’

Tôi cười khổ, sờ soạng lên ngực áo choàng. Cái huy hiệu tôi đã gắn lại ngay khi đòi được từ Lepe. Ừ thì, lấy lại được cái này cũng còn may chán.

Ngay khoảnh khắc tôi định vuốt phẳng phần ngực áo.

『…?』

Bàn tay đang sờ soạng trên ngực cảm thấy có gì đó sai sai.

Tôi ngẩn người chớp mắt, rồi nhìn xuống.

『…Cái gì đây?』

Khi tôi nghiêng đầu thắc mắc, mái tóc màu xám tro khẽ khàng trượt xuống. Chiều dài của nó thật bất thường.

『Cái gì thế này?』

Có gì đó không ổn.

『Giọng nói sao lại thế này, chết tiệt.』

Giọng nói cũng hơi kỳ lạ. Trong lúc tôi đang nghiêng đầu hoang mang trước sự việc không rõ ngọn ngành này.

『…!』

『…là. …!』

Có tiếng động ở đâu đó. Âm thanh vọng lại. Tôi tạm ngừng suy nghĩ, lắng tai nghe ngóng.

『Tìm đi!』

『…Ngài ấy bảo đã giăng kết giới rồi. Phải thu hồi trước khi đám kỵ sĩ nhận ra. Nhanh lên!』

『Di chuyển nhanh lên, là lệnh của ngài…!』

Tiếng nói.

『Nữ hoàng Succubus chắc chắn đang ở trong khu vực này.』

『Là một viên ngọc kích thước cỡ nắm tay. Tìm đi!』

Tiếng bước chân.

Tiếng áo giáp va vào nhau lách cách, lách cách.

『…』

Tôi nheo mắt lại. Quan sát xung quanh.

Đầy rẫy những đống đổ nát của các tòa nhà sập. Tòa nhà đã sập hoàn toàn, và tình cờ thay, cây cột tôi đang dựa lưng vào đã tạo ra một không gian nhỏ hẹp.

Tôi ngẩng đầu lên.

Những bức tường chồng chất lên nhau trên đầu.

Trên bức tường đó có một khe hở nhỏ. Ánh sáng lọt qua khe hở, và âm thanh cũng theo đó truyền vào.

『Là viên ngọc đen!』

『Ngay khi tìm thấy…』

Viên ngọc.

Viên ngọc mà tôi nhớ chỉ có một.

Đêm qua, viên ngọc mà Lepe đã bóp nát. Hình ảnh viên ngọc đã gọi màn sương đen chết tiệt đó hiện lên trong đầu tôi.

‘Chắc chắn là ở quanh đây.’

Lepe đã bị cuốn vào màn sương đen và đánh rơi viên ngọc. Và nếu cô ta chưa lấy lại nó… thì chắc chắn nó phải ở gần đây.

Tôi chậm rãi đứng dậy.

Tình trạng cơ thể có chút kỳ lạ, nhưng tôi quyết định tạm thời không bận tâm. Vì bây giờ điều quan trọng không phải là cơ thể của tôi.

『Lần theo dấu vết trận chiến.』

『Nghe nói có để lại dấu vết như bị cào xé.』

Có lẽ, những giọng nói thi thoảng vọng lại kia là của quân Ma Vương. Lời nói của chúng, và cả mùi hôi thối nồng nặc len lỏi qua khe hở đã khẳng định điều đó cho tôi.

Mùi của quái vật.

Mùi da thịt thối rữa của lũ Ma nhân.

Không biết tại sao quân Ma Vương lại có mặt ở thành phố của con người giữa thanh thiên bạch nhật thế này. Tình huống tồi tệ nhất là kịch bản Kadinac đã bị quân Ma Vương chiếm đóng…

‘Chắc không có khả năng đó đâu.’

Dù là thành phố nhỏ, nhưng Kadinac nằm gần nơi đóng quân của các kỵ sĩ. Việc công hạ một nơi như vậy chỉ trong một đêm, trừ khi chính tên Ma Vương thân chinh đến, còn không thì rất khó.

Vậy nên chỉ còn một khả năng.

‘Viên ngọc mà Lepe đánh rơi.’

Chúng đến để tìm viên ngọc đó.

Bất chấp cả những rủi ro đáng kể.

Cộp.

Tôi đứng vững trên đôi chân trần.

Và quay đầu về hướng phát ra tiếng động.

Rầm!

Bức tường trần nhà bị ai đó giật tung ra.

Khe hở mở rộng, ánh nắng tràn vào nhiều hơn. Âm thanh ùa vào. Mùi hôi thối xộc tới.

『Ở đây có một khoảng trống! Mau gọi Quân đoàn trưởng…?』

Giọng nói.

『Hả?』

Ánh mắt có vẻ bối rối.

Tôi chạm mắt với tên lính vừa xé toạc bức tường.

Đương nhiên, tôi cảm nhận được ma khí. Ngay khoảnh khắc hắn há miệng định nói gì đó, tôi đã túm lấy gáy hắn.

Rồi giật mạnh, lôi tuột hắn vào trong.

『Ư hự!』

Tôi ngáng chân tên lính vừa bị lôi vào qua khe hở. Hắn ngã sấp mặt. Tôi liền thọc thẳng ngón tay vào trong miệng hắn.

『Ưm, ư ư ư!』

Đầu ngón tay cảm nhận được xúc giác thô ráp của lưỡi. Không phải lưỡi người, mà là cái lưỡi chẻ đôi như thằn lằn. Tôi thọc tay sâu thêm chút nữa.

『Ọc, ọoooo c!』

Cuối cùng đầu ngón tay cũng chạm đến lưỡi gà của tên lính.

Trong tư thế đó, tôi nặn ra một câu chú.

‘Trừng Phạt (Smite).’

Mana màu xám tro lóe lên nơi đầu ngón tay.

Câu chú được tạo ra vội vàng xuyên thủng lưỡi gà của tên lính.

『Khụ hự!』

Máu bắn tung tóe.

Tôi rút ngón tay ra khỏi miệng tên lính đang rũ rượi. Vẩy nhẹ bàn tay vừa rút ra, một cục máu đông rơi cái bộp xuống đất.

Câu chú cấp tốc thì uy lực yếu, tốc độ cũng chậm. Muốn có hiệu quả, dù hơi bẩn thỉu một chút nhưng tôi buộc phải dùng cách này.

Sự thật đó khiến tôi cảm thấy bất thường.

Theo lẽ thường, đối phó với loại tép riu này chẳng cần dùng đến chú thuật. Ngay từ lúc ngáng chân cho hắn ngã, chỉ cần bẻ cổ hoặc đập vào đầu cho hắn ngất đi là xong.

Thế nhưng, tại sao chứ.

Ngay từ lúc ngáng chân tên lính, tôi đã trực giác nhận ra.

Cơ thể này không làm được.

Sức lực không đủ.

Tin vào trực giác đó, tôi đã lập tức niệm chú.

Quả nhiên, trực giác đó đã đúng. Cơ thể này không sở hữu sức mạnh vật lý đủ để làm điều đó.

『…』

Tôi nhìn cánh tay dính đầy vết máu.

Cánh tay trắng muốt, mảnh khảnh.

Tôi lờ mờ đoán ra cơ thể mình đã biến đổi theo “kiểu nào”. Thật ra chỉ cần suy nghĩ một chút là ra đáp án.

Succubus, biến đổi cơ thể, sương mù đen.

Và cả cảm giác bất thường ở vùng ngực lúc nãy.

Cùng giọng nói thanh mảnh một cách lạ lùng.

Từ những dữ kiện đó, chỉ có một đáp án duy nhất được đưa ra.

『Ha…』

Tôi thở dài, đưa tay vuốt mắt.

Tâm trạng hiện giờ chỉ muốn tóm cổ con dơi cái đó mà xé xác, nhưng đáng tiếc, tôi thậm chí còn chẳng có dư thời gian để nghĩ đến chuyện đó.

『…』

Tiếng nói chuyện vọng lại đã biến mất.

Tiếng bước chân vốn dĩ hỗn loạn giờ đồng loạt hướng về một phía. Tiếng bước chân vang lên từ tứ phía.

Phải rồi.

Cảm giác được có người đang tiến lại gần nơi này.

『…』

Bỏ ngoài tai những âm thanh đó.

Tôi điều chỉnh nhịp thở. Sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. Kiểm tra từng điều kiện mình đang có.

Số lượng câu chú Tích trữ (Stock) có đủ không?

Không, đừng nói là đủ, một cái cũng chẳng còn.

Địa hình có lợi cho tôi không?

Ngược lại, rất bất lợi. Bốn bề bị chặn kín. Không có lối thoát.

Số lượng kẻ địch?

Ước chừng hơn mười tên.

Cuối cùng, tôi tự hỏi chính mình.

‘Vậy thì, ta đang có thứ gì?’

Câu trả lời vẫn như mọi khi.

‘Mana.’

Lượng mana dồi dào đến mức dư thừa.

Chỉ cần thế là đủ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!