Rời Khỏi Tổ Đội Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

22 1

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

(Đang ra)

Câu Chuyện Của Kiếm Sĩ Vô Năng Trở Thành Kiếm Thánh

Osaki Isle

Cuối cùng trở thành một làn sóng khiến cả lục địa phải rung chuyển…

205 8358

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

85 151

Steins;gate

(Đang ra)

Steins;gate

Miwa Kiyomune

Các sự kiện trong steins;gate dưới góc nhìn của Makise Kurisu

1 2

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

(Đang ra)

Căm Hận Ta Đi, Ma Nữ Tiểu Thư!

Tứ Thiên Cục Hậu

———— Tên khác của truyện: “Nuôi con gái thì thấy nhiều rồi, chứ nuôi BOSS thì là lần đầu tiên”

170 540

Web novel - Chương 10 Tìm kiếm công việc mới (3)

Chương 10 Tìm kiếm công việc mới (3)

『Nhưng mà làm Giáo sư ư?』

『Chẳng phải ta đang làm Giáo sư ở một Học viện sao?』

Tôi gật đầu.

Mấy hôm nay thấy người hay đi ra ngoài nên tôi có hỏi thử. Nhớ không nhầm thì tên là Học viện Aplia.

『Viện trưởng ở đó hỏi ta. Rằng quanh đây có giáo viên nào dùng được không. Nên ta định đề cử con.』

『Con á?』

『Dù sao con cũng đâu định quay lại Tháp Ma pháp ngay đúng không? Thấy con từ chối hết mọi lời mời là biết.』

『Thì đúng là vậy.』

Mấy ngày qua, rất nhiều Tháp Ma pháp đã gửi thư đến. Nào là muốn gặp mặt, nào là sẽ trao cho tôi chức quan cấp cao trong tháp, vân vân và mây mây…

‘Từ chối hết rồi.’

Tôi đã khước từ tất cả những lời đề nghị đó.

Có hai lý do chính. Thứ nhất là vì bản chất của mấy cái tháp đó. Khác với Tháp Xám, chức vị cao cấp ở các tháp khác chẳng khác nào chén rượu độc.

‘Ngồi vào cái ghế đó chỉ tổ phải gánh hết trách nhiệm này đến trách nhiệm khác.’

Tôi ghét cay ghét đắng mấy chuyện đó.

Và lý do thứ hai, đương nhiên là vì cái cơ thể này.

Tin đồn về tôi cứ lớn dần theo từng ngày, lỡ như chuyện tôi biến thành bộ dạng này bị lộ ra thì…

『Eo ôi.』

Chỉ nghĩ đến thôi đã thấy kinh khủng rồi.

Thà cứ giữ chút hình tượng bí ẩn như bây giờ còn tốt hơn gấp trăm gấp ngàn lần.

『Với lại, chính miệng con đã nói mà? Rằng cuộc đời thứ hai với cơ thể đó hay gì gì đó.』

『Đúng… là vậy ạ.』

Tôi toát mồ hôi hột, giọng nói nhỏ dần.

— Sao lại trở về trong bộ dạng thế này?

— Phải rồi, Raniel. Con lúc nào cũng có tính toán riêng mà.

— Lần này con có tính toán gì hay ho không? Nếu có thì thử thuyết phục ta xem nào.

Lúc đó vì không muốn bị sét đánh đen thui nên tôi đã bịa ra đủ thứ lý do. Rằng sẽ dùng cơ thể này tích lũy thành tích, rồi quay lại Tháp Xám…

Hình như tôi đã lấp liếm kiểu đó.

Tuy là bịa chuyện gấp gáp, nhưng cũng không hẳn là nói suông.

Tôi không thể sống tiếp với tư cách là Raniel.

Nói chính xác hơn, chừng nào tôi còn là Raniel, tôi không thể quay lại Tháp Xám.

Tôi đã một lần tự ý rời khỏi Tháp Xám. Tức là đã từ bỏ vị trí Chủ nhân Tháp Ma pháp.

Dù có vin vào đại nghĩa “Thảo phạt Ma Vương”, nhưng đứng trên lập trường của Tháp, đó chẳng khác nào một sự phản bội.

Những vị Trưởng lão đã tin tưởng và ủng hộ tôi.

Vị Tháp chủ đương nhiệm đã sẵn lòng giao phó vị trí kế nhiệm cho tôi.

Đó là sự phản bội lại kỳ vọng của những người đó.

Huống hồ giờ đây quay lại Tháp mà không có chiến công diệt Ma Vương, rồi đòi lại ghế Tháp chủ kế nhiệm?

‘Thế thì đúng là rác rưởi. Chỉ có loại như thằng khốn Kyle mới làm thế.’

Hơn nữa, hình như cũng đã có người được chỉ định làm Tháp chủ kế nhiệm rồi.

Việc tôi bày tỏ ý định quay lại Tháp Xám với tư cách “Raniel” vào thời điểm này… sẽ gây ra rất nhiều phiền toái.

‘Dù có quay lại Tháp Xám, thì cũng phải dưới một thân phận mới. Một người hoàn toàn khác tích lũy thành tích lại từ đầu.’

Tôi không có ý định sống cuộc đời thứ hai được ban tặng này với cái tên Raniel. Sống mà bị dằn vặt bởi những trách nhiệm phiền phức và nghĩa vụ bị ép buộc, một lần là quá đủ rồi.

Không phải Raniel, thành viên của Tổ đội Anh hùng.

Tôi định sẽ sống chỉ như một pháp sư bình thường.

Vì mục tiêu đó, tôi sẵn sàng vứt bỏ cái tên này. Bước đi trên con đường Ma đạo thì cần gì đến danh tính chứ.

‘Vậy nên Sư phụ cũng không dùng thư giới thiệu của Tháp Ma pháp, mà dùng thư giới thiệu của Học viện… Hửm?’

Đang sắp xếp lại suy nghĩ, tôi chợt thấy thắc mắc.

『Nhắc mới nhớ, Sư phụ bảo người đang làm Giáo sư nhỉ?』

『Đúng vậy.』

『Học viện đó có đủ tầm để chứa một vị như Sư phụ sao?』

Trưởng lão của Tháp Xám.

Pháp sư được Long tộc cổ đại công nhận là Hiền nhân.

Sư phụ tôi là một người như thế đấy.

Nghĩ kỹ thì, người đâu phải ở cái tầm đi làm Giáo sư quèn ở một cái Học viện? Nếu là Viện trưởng thì còn nghe được.

Trước câu hỏi của tôi, Sư phụ bật cười như thể chuyện thật nực cười.

『Chà, nếu là 5 năm trước thì chắc cũng đúng đấy.』

『Dạ?』

『Nếu con biết cái tên nào trong số này thì trả lời ta xem.』

Sư phụ xòe bàn tay ra, rồi gập từng ngón lại và nói tiếp.

『Ziegfelt Thương Viêm.』

『À, tên đó con biết. Hắn khá nổi tiếng ở Chiến tuyến 2.』

『Lucifer Ảo Hoặc.』

『À, tên Shaman đó hả? Nhờ hắn mà đập đám Hắc kỵ sĩ dễ hơn hẳn. Sư phụ cũng biết hắn sao?』

『…Rocks Chấn Động.』

『À, cái tên gây ra sạt lở núi.』

Sao toàn là mấy cái tên quen thuộc thế này.

Ít nhất tôi cũng từng chạm mặt bọn họ một lần trên chiến trường, và lần nào họ cũng giúp ích rất nhiều nên tôi vẫn nhớ tên.

『Sư phụ cũng quan tâm đến chiến trường nhỉ? Thấy người biết hết tên bọn họ.』

『…Tất cả đều là học viên tốt nghiệp từ Aplia đấy. Đều là những đứa từng qua tay ta dạy dỗ ít nhất một lần.』

『Ồ…』

Ra là vậy.

『Haizz…』

Sư phụ thở dài rồi lắc đầu.

『Nhiều lúc ta thấy ta còn rành chuyện đời hơn con đấy. Raniel, đi đâu mà không muốn bị gọi là lão già cổ hủ thì chịu khó đọc báo đi.』

『Dạ? Cổ hủ á? Sao người lại nói nặng lời thế? Hồi con ở đó thì Học viện…』

『Đó chính là cổ hủ đấy, Raniel.』

Người quá đáng thật.

『Dù sao thì, nhờ công lao của đám học viên đó trên chiến trường, cộng thêm vị thế của pháp sư được nâng cao. Nhiều yếu tố gộp lại nên danh tiếng của Học viện Aplia bây giờ không thể xem thường được đâu.』

『Vậy sao ạ?』

『Phải. Đến cả Hoàng gia còn tìm đến Học viện Aplia thì cần gì nói thêm nữa? Nghe nói Đệ tứ Công chúa cũng đã bày tỏ ý định nhập học vào Aplia đấy.』

Đệ tứ Công chúa thì…

Khoan đã.

『Là của dòng dõi Stella (Ngôi Sao) đó sao…?』

『Phải, là vị được sinh ra với dòng mana được các vì sao yêu mến.』

Tôi mở to mắt.

Đến cả vị Công chúa đó cũng nộp đơn vào thì…

『Hừm.』

Sao cứ có cảm giác mình bị tụt hậu với thời đại thế nhỉ.

Chẳng lẽ chỉ trong 5 năm ngắn ngủi mà mình đã thành ông già lẩm cẩm rồi sao.

Thấy tôi nhìn vào hư không với ánh mắt thất thần, Sư phụ hắng giọng rồi nói tiếp.

『Chà, năm học này ngoài Công chúa ra còn có nhiều nhân tài khác dự định nhập học. Không chỉ con cái quý tộc mà nghe đâu còn có cả những đứa trẻ sở hữu tài năng xuất chúng nữa.』

『Hừm.』

『Nếu dạy dỗ những đứa trẻ đó, tự nhiên danh tiếng của con cũng sẽ tăng lên, không phải sao? Con cũng có thể xây dựng những mối quan hệ có ích cho tương lai nữa.』

Lời người nói rất có lý. Quả thực, để bắt đầu lại ngay lúc này thì Aplia là một sân khấu khá ổn.

『Con làm chứ?』

『Vâng, chắc là ổn thôi ạ.』

Tôi gật đầu.

『Vậy thì giải quyết nhanh gọn thôi.』

『Dạ? Giải quyết gì ạ?』

Sư phụ mỉm cười.

『Phải trao cho con một thân phận mới chứ.』

***

『Dạ? Gì cơ?』

Đệ tứ Công chúa, Aila chớp mắt.

『Giáo sư Roselle nhận con gái nuôi sao?』

『Vâng, thưa Công chúa.』

『Đột ngột vậy á?』

Aila nghiêng đầu thắc mắc.

Tất nhiên, việc các pháp sư nhận con nuôi không phải là chuyện hiếm. Do đặc thù của ma pháp là ngành học coi trọng tài năng, nên việc nhận nuôi và bồi dưỡng những đứa trẻ có tố chất là chuyện thường tình.

Vấn đề là, người nhận con nuôi lại là “Roselle van Trias”.

Trưởng lão của Tháp Xám.

Và là sư phụ của vị Pháp sư Xám danh dự Raniel.

Việc một nhân vật tầm cỡ như vậy nhận con nuôi không phải là chuyện có thể dễ dàng bỏ qua.

『Tên cô ấy là gì?』

『Vẫn chưa được công bố rộng rãi, nhưng cái tên trên hồ sơ là “Rania van Trias”.』

『Hừm…』

Có gì đó đáng ngờ nha.

『Ngoại hình thì sao?』

『Vẫn chưa thấy người thật xuất hiện ạ.』

『Thường thì họ sẽ không tổ chức lặng lẽ đến mức này đâu.』

Lễ nhận con nuôi của các gia tộc pháp sư mà Aila nhớ thường phô trương đến mức thái quá. Bởi buổi lễ đó mang một ý nghĩa khác biệt so với những lễ nhận nuôi thông thường.

Vừa để công bố đứa trẻ này là người thừa kế của mình.

Vừa là lời cảnh cáo gửi đến các gia tộc pháp sư khác.

‘Vậy mà lại tổ chức đơn giản, không kèn không trống sao…?’

Đầu ngón tay cô tê rần.

Aila khẽ cắn ngón trỏ của mình. Đã bị cảnh báo bao nhiêu lần rằng đây là thói quen xấu, nhưng cô không thể kìm lại được.

Vì đây là tín hiệu mà các vì sao gửi đến cho cô.

‘Rania van Trias.’

Cô thầm nhắc lại cái tên đó trong lòng.

Các vì sao thì thầm bên tai cô.

Rằng hãy ghi nhớ cái tên ấy.

『Hưm.』

Trên môi Aila nở một nụ cười bí ẩn.

Đầu ngón tay tê rần giờ đây nóng rực như thiêu đốt. Đã lâu lắm rồi cô mới nhận được một “tín hiệu” mạnh mẽ đến thế này.

『Thú vị đấy.』

Aila nheo mắt lại.

Con gái nuôi của Giáo sư Roselle, Rania van Trias.

Cô có linh cảm rằng mình sẽ dính líu rất sâu với người này.

***

— Nghe nói ngài Roselle đã nhận con gái nuôi.

— …Thật sao?

— Người từng chẳng thèm đoái hoài gì đến Resti ấy hả?

— …Chuyện này có khi sẽ lớn chuyện đấy…

— Vẫn chưa xác định được tung tích của ngài Raniel sao? Có khi nào…

Ồn ào quá.

— Vậy thì Resti sẽ thế nào đây?

— Đừng có gọi thẳng tên như thế. Dù sao cũng là Tháp chủ kế nhiệm.

— …Chẳng phải vẫn còn non nớt sao.

— Con bé đó thì… Tạm thời cứ là…

Thật ồn ào.

— Tạm thời ngài ấy sẽ ở Học viện Aplia, nên chắc không có gì đáng lo đâu nhỉ? Chính ngài ấy cũng muốn vậy mà.

— Hơn nữa, nếu chỉ xét về tư chất…

— Tò mò về cô con gái nuôi mà ngài Roselle nhận về thật đấy.

— Lần này lại là quái vật nào nữa đây…

Tháp chủ kế nhiệm của Tháp Xám.

Cô gái được chỉ định vào vị trí đó, Resti, bịt chặt hai tai lại.

— …Chẳng có gì đặc sắc.

— Nếu chỉ tính về tài năng.

— Thà là ngài Raniel còn hơn.

— Đến tận bây giờ vẫn.

Cô bước đi giữa những tiếng ồn len lỏi vào tai dù đã bịt chặt. Dù cô đang bước đi, nhưng chẳng ai thèm liếc nhìn Resti lấy một cái.

Là nhìn thấy nhưng vờ như không thấy.

Hay là thực sự không nhìn thấy.

Cuộc sống này đã kéo dài quá lâu, đến mức Resti từ bỏ việc phân biệt điều đó.

‘Khó chịu quá.’

Resti nhăn mặt.

‘Thà đừng quay lại. Thà cứ chết quách ở đó đi cho rồi.’

Nuốt ngược những lời mà nếu nói ra sẽ bị xử tử vào trong lòng, Resti bước đi trong tòa tháp.

‘Tại sao lại quay về chứ. Tại sao lại là bây giờ.’

Đi đâu cũng thấy dấu vết của người đàn ông đó.

Không một ngóc ngách nào trong tòa tháp này mà không có dấu tay của vị Pháp sư Xám ấy chạm vào.

Resti cúi thấp đầu hơn nữa.

Cô không thể thoát khỏi cái bóng của người đàn ông đó.

Làm gì cũng bị so sánh với anh ta. Đạt đến cảnh giới nào cũng bị đem ra so sánh với anh ta rồi bị hạ thấp.

— Ngài ấy ở tuổi mười ba đã…

— Cảnh giới đó ngài Raniel đã đạt được sớm hơn cô mấy năm rồi.

— Ngài ấy đã rời đi 5 năm rồi, mà cô vẫn còn…

Giọng nói vang lên bên tai như ảo giác.

Resti cắn chặt môi.

“…..”

Nếu vào Học viện Aplia thì liệu có khá hơn chút nào không.

Resti ghét cái tòa tháp ngột ngạt này.

Đang bước đi, Resti chợt dừng lại.

‘Rania van Trias.’

Cái tên mà đám pháp sư vừa nhắc đến.

Người mà Trưởng lão Roselle, người thậm chí chẳng thèm quan tâm đến cô, đã nhận làm con nuôi.

‘Cô cũng thật đáng thương.’

Resti ngẫm nghĩ cái tên ấy rồi nở nụ cười chua chát.

‘Sẽ bị so sánh đến chết cho mà xem. Sẽ bị hạ thấp không thương tiếc.’

Giống như cô đã từng bị so sánh với vị Tháp chủ kế nhiệm tiền nhiệm.

Cô gái đó chắc chắn sẽ bị đem ra so sánh với người đàn ông là đệ tử đầu tiên của Roselle.

Cô ấy sẽ bước đi nơi cái bóng của vị Pháp sư Xám tài ba đó bao trùm, và sẽ bị so sánh không ngừng nghỉ.

Dù chưa từng gặp mặt, Resti lại cảm thấy một sự đồng cảm kỳ lạ với cô gái ấy. Đến mức cô nảy ra ý nghĩ muốn gặp mặt người đó một lần.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!