Chương 07 Dấu chấm hết
Trói buộc (Restriction).
Sau khi gom đám lính canh đã ngất xỉu và tên bách nhân trưởng lại một chỗ rồi trói chúng bằng ma pháp, tôi mới đứng dậy. Vì phải tự tay dệt mạch ma pháp ngay tại chỗ thay vì giải phóng phép đã Tích trữ (Stock) nên tốn chút thời gian.
“Ái chà.”
Vươn vai một cái, tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên.
Cả người đau nhức. Dùng ma pháp bù đắp cho thể chất yếu kém thì kết quả thế này là đương nhiên. Dù là Gia tốc hay Cường hóa cơ bắp, gánh nặng vẫn đè lên cơ thể làm nền tảng.
Xoay xoay cái vai đang kêu cót két, tôi bước ra khỏi tòa nhà đã bị phá hủy một nửa. Lạo xạo. Mỗi bước đi là bụi phấn lại rơi xuống.
“…..”
Ngay sau đó, cái kết giới mà bọn ma nhân nhắc đến lọt vào tầm mắt. Một màng chắn mỏng và mờ đục bao quanh tòa nhà bán hủy.
Bóp méo thị giác.
Bóp méo nhận thức.
Hai loại ma pháp hiện rõ trong mắt tôi.
Kết giới được giăng tinh vi đến mức, dù bên trong có loạn cào cào thì bên ngoài vẫn yên bình. Không phải không có ai nhìn về phía bên kia kết giới, nhưng họ nhanh chóng quay đi chỗ khác.
Một ma pháp tinh xảo đến kinh ngạc.
Sự tinh xảo đó cho tôi một niềm tin chắc chắn.
‘Đúng là hắn rồi.’
Đây chắc chắn là ma pháp của cái gã khô cốt đó. Kết giới cỡ này thì ngoài hắn ra chẳng ai làm nổi.
‘Chả biết hắn đang âm mưu cái quái gì nữa…’
Thú thật là tôi chẳng muốn dây dưa thêm chút nào.
Sao cảm giác sau khi nghỉ hưu khỏi tổ đội Anh hùng còn mệt mỏi hơn thế này.
“Haizz.”
Tôi thở dài thườn thượt rồi vận chuyển mana. Sau đó, *tách*, tôi nhẹ nhàng chạm vào kết giới.
– Rắc, rắc rắc.
Cấu trúc càng tinh vi thì chỉ cần len lỏi vào đúng khe hở là phá vỡ rất đơn giản. Chỉ mới truyền nhẹ chút ma lực vào mà kết giới đã vỡ tan.
– Xoẹt!
Bụi đen bay lả tả.
Ngay sau đó, luồng không khí chứa đầy ma khí đục ngầu vốn bị nhốt bên trong kết giới tràn ra ngoài.
“Hự!”
“Mùi gì thế này… Ơ? Kia là, tòa nhà!”
“Á á á á!”
Kết giới tan biến, cả con phố rơi vào hỗn loạn. Tôi ngồi vắt vẻo ngay điểm khởi đầu của kết giới, chờ lính canh tới.
“Có chuyện gì vậy!”
“Ở đây, tò, tòa nhà!”
“Đây chẳng phải là ma khí sao! Mau gọi các hiệp sĩ…”
Tôi tiến lại gần một tên lính canh trông có vẻ có chức quyền.
Rồi gọi hắn lại.
“Này anh gì ơi.”
“…Cô là ai?”
“Đằng kia kìa.”
Tôi chỉ tay vào đống đổ nát của tòa nhà.
“Trong đó có ma nhân đấy nhé? Tôi trói lại rồi, mấy anh vào áp giải rồi bàn giao cho hiệp sĩ giùm cái.”
“…Hả?”
“Chi tiết thì… Ừm, trong đám bị trói có một tên mặc giáp đen đấy? Hắn sẽ ngoan ngoãn khai thôi nên cứ hỏi hắn…”
Tên lính canh cau mày.
Hắn cắt ngang lời tôi.
“Không, này cô nương. Chúng tôi đang bận lắm, không rảnh đùa với…”
“Không phải đùa đâu.”
Tôi lấy ra một vật từ trong áo choàng.
Rồi đung đưa nó trước mặt tên lính.
“…!”
Nhìn thấy thứ đó, tên lính canh cứng đờ người.
Hắn trố mắt nhìn tôi rồi lại nhìn vật chứng trong tay tôi.
Huy hiệu khắc gia huy Hoàng gia.
Thứ tôi cho tên lính xem là một loại chứng nhận. Chứng nhận pháp sư được Hoàng gia công nhận. Nó được ban cho tôi khi tôi được chỉ định làm chủ nhân tiếp theo của Tháp Xám.
‘Cỡ này chắc đủ chứng minh thân phận rồi nhỉ.’
Ngay lập tức, tên lính tái mét mặt mày, cúi rạp đầu xuống.
“Tham, tham kiến pháp sư Hoàng gia! Xin thứ lỗi vì tôi có mắt không tròng!”
“Được rồi, chuyện tôi vừa bảo ấy?”
“Vâng, vâng ạ.”
“Xử lý cho đàng hoàng, chắc chắn vào đấy.”
“Rõ, rõ rồi ạ.”
Tên lính ra hiệu cho đồng đội rồi vội vã chạy về hướng tôi chỉ. Tôi quan sát một lúc rồi rời đi.
* * *
Tôi quay lại quán rượu đã ghé hôm qua.
Đương nhiên là chủ quán không nhận ra tôi, tôi lại thuê một phòng, và lại sai ông ta làm việc vặt y hệt lần trước.
“Phù.”
Vào trong phòng, tôi cởi bỏ chiếc áo choàng đẫm máu. Chiếc áo sơ mi mặc bên trong cũng dính máu khô đen kịt.
‘Bẩn kinh khủng.’
Tôi cởi nốt áo sơ mi, ngâm cùng áo choàng vào chậu nước. Gội sạch mái tóc bết máu, rồi dùng khăn ướt lau người.
“…..”
Xong xuôi đâu đấy, tôi chợt nhìn vào gương. Lúc này mới thực sự đối diện với cơ thể đã thay đổi của mình. Dù đã dự đoán trước, nhưng tận mắt chứng kiến thì chẳng vui vẻ chút nào.
Mái tóc xám tro dài xuống tận thắt lưng.
Đôi mắt xanh lam ánh lên sắc đỏ nhạt.
Đuôi mắt vốn sắc bén giờ đã dịu đi đôi chút, thay vào đó là hàng lông mi rậm rạp.
Còn cơ thể thì sao.
Làn da trắng bóc, mịn màng không một vết chai sạn, cảm giác chẳng giống cơ thể của tôi chút nào. Nhìn những đường cong mềm mại này mà chỉ biết thở dài.
Chặn Phép (Anti-Spell).
Tôi đã thử dùng vì nghĩ biết đâu đấy, nhưng cơ thể chẳng có biến chuyển gì. Cứ như thể đây vốn dĩ là cơ thể của tôi từ đầu vậy, mana của tôi không cảm thấy chút bất thường nào ở xác thịt này.
Thế nên, việc giải nguyền cũng là bất khả thi.
Mà ngay từ đầu có vẻ nó cũng chẳng được ghi nhận là lời nguyền.
‘Cái quái gì thế này không biết.’
Theo lẽ thường thì chuyện này vô lý hết sức…
Nhưng nghĩ đến vật trung gian thi triển lời nguyền này thì lại thấy hợp lý.
‘Sương mù đen.’
Xác thịt của Ma Vương, một phần của lời nguyền đó.
Bản thân sự tồn tại của nó đã là một con quái vật vượt ngoài lẽ thường. Dùng lẽ thường để phán xét nó mới là chuyện nực cười.
Tuy nhiên, nghi vấn vẫn còn đó.
‘Tại sao cứ phải là biến đổi cơ thể?’
Tôi nhớ lại lúc màn sương đen nuốt chửng cơ thể Lepe và bắn ma pháp, lời nguyền đó vào tôi.
Biến đổi cơ thể, ô nhiễm tinh thần, và một thứ không rõ nữa.
Nghĩ lại thì thấy lạ.
Nếu muốn giết tôi thì thiếu gì cách dễ hơn. Chỉ cần màn sương đó mang theo ma pháp cấp thấp tôi hay dùng là Trừng Phạt (Smite) thôi thì người tôi đã nát bấy như tương rồi.
‘Tại sao lại làm thế chứ?’
Không thể hiểu nổi.
Có nghĩ nát óc cũng chẳng ra đáp án.
“Haizz.”
Nghĩ ngợi làm gì cho mệt.
Tôi thở dài đứng dậy khỏi giường. Ngồi xuống ghế, đặt tay lên bàn. Để làm cái việc đã trì hoãn bấy lâu nay.
Lấy ra tờ giấy da cao cấp, phong bì, và một cây bút không có mực.
Tôi truyền mana vào ngòi bút.
Mana xám tro hóa thành mực, nhỏ xuống từng giọt. Tôi ấn mạnh bút viết từng chữ.
– Đơn xin từ chức.
Chỉ vỏn vẹn vài từ.
Nhìn dòng chữ in trên giấy, tôi cười cay đắng. Phải mất bao lâu tôi mới viết được những từ đơn giản này chứ.
‘Cảm giác cứ bồi hồi thế nào ấy.’
Tâm trạng thật kỳ lạ.
Ngày nào cũng lải nhải là phải nghỉ, phải bỏ quách đi cho xong…
Nhưng đến khi viết thành chữ thế này mới thấy sức nặng của nó.
‘Thật lòng chỉ muốn viết mỗi câu “Như cứt nên bố nghỉ” rồi gửi đi cho xong…’
Nhưng làm thế không được.
Tôi xoay xoay cán bút, sắp xếp từ ngữ. Nếu muốn viết thì có khối chuyện để viết.
Sự sa ngã của Kyle.
Sự xa hoa của Sara và Remia.
Và nếu viết theo kiểu chán ngấy mấy thứ đó nên nghỉ, tôi có thể viết tràng giang đại hải cả chục trang ngay lập tức.
Nhưng không được làm thế.
Mà tôi cũng chẳng muốn làm thế.
Không phải tôi lo nghĩ gì cho lũ khốn nạn đó. Tôi chỉ lo nếu viết cáo trạng thay vì đơn từ chức thì hậu quả sẽ ập xuống đầu mình thôi.
‘Đám cuồng tín của Sara, tộc Elf của Remia, vô số hiệp sĩ ngưỡng mộ Kyle.’
Nhận hàng chục lá đơn khiếu nại từ đám đó thì…
Chà, nghĩ thôi đã thấy kinh hoàng.
Thà nó gửi đến chỗ tôi thì không sao, nhưng vì không biết tôi ở đâu nên đống thư đó sẽ bay hết về chỗ Sư phụ.
‘Thế thì phiền phức lắm.’
Tôi không muốn thế.
Hơn nữa, tôi không muốn người nhận lá thư này… ông chú đó biết nội tình của tổ đội Anh hùng.
“Thế nên, phải bọc đường cho khéo vào…”
Tôi nhớ đến nơi sẽ gửi lá thư này. Doanh trại Kỵ sĩ đoàn, nơi quản lý lính đánh thuê, tổ đội Anh hùng và các mạo hiểm giả đang chiến đấu với quân đoàn Ma Vương.
Và người nhận thư chắc chắn là Đoàn trưởng Kỵ sĩ đoàn. Dù sao thì đây cũng là thư của một thành viên tổ đội Anh hùng gửi lên.
‘Ông chú đó biết được đến đâu rồi nhỉ.’
Chuyện chúng tôi chạm trán Ma Vương. Chắc chắn Đoàn trưởng biết sự thật đó. Và cả chuyện chúng tôi bỏ chạy nữa.
– …Chuyện này, tuyệt đối không được để lộ ra ngoài.
– Các cậu là hy vọng của nhân loại. Không được để lộ chuyện các cậu bỏ chạy trước Ma Vương. Xin lỗi. Làm ơn hãy giấu kín sự thật này.
Người quyết định che giấu sự thật đó chính là Đoàn trưởng.
Tuy nhiên, Đoàn trưởng cũng không biết tường tận nội tình.
Chuyện tôi đã sử dụng Thiên Xứng (Balance) để thoát khỏi Ma Vương, và trả giá bằng một nửa tuổi thọ của mình.
Tôi cố tình không nói.
Làm sao có thể nói được chứ. Với ông chú luôn cười và gọi chúng tôi là hy vọng của nhân loại ấy.
Đoàn trưởng đã cống hiến cho nhân loại hơn bất cứ ai. Một người dành cả đời để đối đầu với ma thú, ma nhân và quân đoàn Ma Vương. Tôi không muốn gieo rắc tuyệt vọng cho một người như thế.
Thế nên, dù biết là lừa dối nhưng ông ấy vẫn muốn che giấu.
‘Cả chuyện đời tôi chẳng còn bao lâu, cả chuyện Kyle đã thối nát.’
Dù vậy, vẫn cần một cái cớ.
Nếu tôi thông báo rời tổ đội Anh hùng, ông chú đó sẽ là người đầu tiên tìm đến tôi. Ông ấy sẽ cố thuyết phục tôi, không được thì sẽ lôi tôi vào Kỵ sĩ đoàn.
‘Bất kể tôi có trong hình dạng này hay không.’
Nhưng tôi không muốn thế.
Vậy nên cần một lý do hợp lý.
– Trong quá khứ, để thoát khỏi Ma Vương, tôi đã giao dịch với các vì sao. Tôi đã sử dụng Thiên Xứng (Balance).
– Tất nhiên cái giá phải trả không lớn.
– Tuy không lớn, nhưng do tác dụng phụ ngay sau giao dịch, tôi đã không hoàn toàn thoát khỏi Ma Vương. Lời nguyền của Ma Vương khi đó đã khắc sâu vào trong tim tôi.
Tôi trộn lẫn sự thật và dối trá một cách vừa phải.
Dựng lên một lý do thích hợp xoay quanh sự kiện đó.
– Chạm trán Nữ hoàng Succubus tại thành phố Kainak.
– Nữ hoàng Succubus đã dùng thủ đoạn nào đó triệu hồi một mảnh của Ma Vương. Chi tiết vui lòng xem cầu pha lê và báo cáo đính kèm.
Do dự một lát, tôi lại đưa bút viết tiếp.
– Mảnh vỡ của Ma Vương do Nữ hoàng Succubus triệu hồi, Hắc Vụ (Sương mù đen) đã kích hoạt lời nguyền trong tim. Tôi phán đoán bản thân không còn khả năng tiếp tục mạo hiểm.
Và, viết dòng cuối cùng.
– Vì lẽ đó, tôi, Raniel, xin tuyên bố rời khỏi chiến trường.
– Huy hiệu chứng minh thành viên tổ đội Anh hùng và Kỵ sĩ đoàn xin được hoàn trả lại.
Tôi bỏ chiếc huy hiệu vào trong phong thư.
Gấp lá thư cẩn thận rồi bỏ vào bì, dùng mana niêm phong lại.
“…..”
Cầm phong thư trên tay, tôi ngồi lặng im một lúc lâu. Vô vàn suy nghĩ lướt qua trong đầu.
Lâu thật đấy.
Để viết được lá thư này, đã mất thực sự quá nhiều thời gian.
‘Cứ mong là sẽ không bao giờ phải viết nó.’
Tôi từng nghĩ nếu mình có rời chiến trường, thì hoặc là khi đã lấy đầu Ma Vương, hoặc là khi tôi chết.
“Haha.”
Tiếng cười vô thức bật ra đầy chua chát.
Đó là sự chế giễu dành cho hoàn cảnh của chính mình, và cũng dành cho tên Kyle đã gạt bỏ tôi.
Góc phong thư bị ngón tay ấn vào nhăn nhúm.
“Giờ thì, kết thúc thật rồi.”
Lẩm bẩm câu đó, tôi búng nhẹ ngón tay. Ma pháp khắc trên phong thư phản ứng với mana của tôi.
– Phù!
Phong thư bốc cháy trong ngọn lửa xám tro. Không có tro tàn rơi xuống. Cảm nhận được lá thư đã được gửi đi trót lọt, tôi khẽ nhắm mắt lại.
– …Này, Raniel.
– Làng mình cháy rụi cả rồi. Bố mẹ tớ chết rồi. Trưởng làng cũng chết rồi. Giờ chúng ta phải làm sao đây?
– Tớ… định làm nô lệ cho quý tộc. Ít nhất cũng có cơm ăn.
– Cậu… có tài năng ma pháp đúng không?
– …Ghen tị thật đấy.
“…..”
– Mệt mỏi quá. Con lợn đó coi tớ là cái gì không biết.
– Tớ ghét lũ quý tộc.
– …Sao cậu lại đưa tiền cho tớ? Đừng làm thế. Khó chịu lắm. Cậu là cậu mà tớ là tớ. Tớ không muốn phải vay tiền của người bạn đồng hương duy nhất còn lại đâu.
– Đừng làm tớ trở nên thảm hại nữa, Raniel.
Đã từng như thế.
– Này, Raniel.
– Tớ thành Anh hùng rồi. Nghe bảo được các vì sao lựa chọn đấy. Nhìn này. Đây là Thánh kiếm đấy.
– Đi cùng tớ đi, Raniel. Đi giết Ma Vương. Hãy lập nên những chiến công để không ai dám coi thường. Chúng ta sẽ cười vào mặt lũ quý tộc đã khinh rẻ xuất thân của chúng ta!
Cứ thế, chúng tôi bắt đầu.
– Làm được rồi, làm được rồi!
– Cuối cùng cũng lấy được đầu con Hắc Long đó! Chúng ta, chúng ta đã giết Tứ Thiên Vương rồi, Raniel!
– Không có ma pháp của cậu thì không thể làm được đâu, Raniel! Cậu… cậu đúng là một tên tuyệt vời. Sao có thể trói chân được cả rồng chứ…!
– Raniel, cậu là pháp sư giỏi nhất!
Cứ thế tiến bước.
– …..
– Dừng lại đi, Raniel.
Và rồi.
– Tớ, không làm được nữa đâu.
– Không thể, không thể làm được nữa đâu, Raniel.
– Xin lỗi. Xin lỗi cậu, nhưng tớ thực sự… không thể tiếp tục được nữa. Tớ không nghĩ mình có thể chém được con quái vật đó. Tớ… tớ…
Mọi thứ đã kết thúc.
– Phải.
– Cậu lúc nào cũng thế.
– Lúc nào cũng chỉ mình cậu tỏa sáng rực rỡ. Chỉ cậu, duy nhất cậu tỏa sáng. Nhìn cậu tớ thấy đau khổ lắm.
“Xin lỗi vì lúc nào cũng như thế nhé, thằng chó đẻ.”
Cố gắng sống tốt cũng là cái tội hả, thằng khốn nạn.
“…Sống cho tốt vào.”
Cái thằng chết tiệt này.
Khác với giọng điệu cay nghiệt khi xưa, giọng nói của tôi bây giờ chẳng còn chút sức lực nào.
Nhận ra điều đó, tôi cười khổ rồi đứng dậy.
Cứ thế, tôi đặt dấu chấm hết cho hành trình 5 năm của mình.
Không còn chút lưu luyến nào nữa.
Bởi lẽ để mà lưu luyến, thì quãng thời gian 5 năm ấy, đã quá đỗi dài rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
