Re:Zero kara Hajimeru Isekai Seikatsu (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Date A Bullet

(Đang ra)

Date A Bullet

Higashide Yuichiro, Tachibana Kōshi (Giám sát)

Date A Bullet là một series light novel spin-off được viết bởi Higashide Yuichiro, dựa trên nguyên tác Date A Live của Tachibana Kōshi. Truyện kể về Tokisaki Kurumi và cuộc hành trình xuyên qua Lân Gi

54 402

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

8 27

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

(Đang ra)

Mỹ nhân thanh tú ở trường mới lại là cậu bạn thuở nhỏ của tôi. Đã thế tôi còn tưởng hắn là con trai nữa chứ!

Hibariyu

Và thế là, lời hứa sẽ mãi là bạn của hai đứa trẻ năm nào vẫn sẽ được giữ vững. Nhưng liệu tình bạn ấy vẫn sẽ được yên bình như ngày xưa chăng?

54 665

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

1 6

Sắc Nét Chiến Cơ

(Đang ra)

Sắc Nét Chiến Cơ

ML "Exlor" Duong

"Chào mừng đến với Hệ Thống Thiết kế Chiến Cơ. Vui lòng thiết kế chiến cơ mới của cậu."

170 10326

Arc 6: Đại sảnh ký ức - Chương 19: Nơi chốn của Hiền giả

Chương 19: Nơi chốn của Hiền giả

※※※※※※※※※※※※

Tại tầng sáu của Tháp canh Pleiades, nơi vừa diễn ra một trận chiến không cân sức đầy bất ngờ, những dư âm của cuộc xung đột vẫn còn lẩn khuất, tản mát trong gió.

Giữa đám bụi mù mịt bao trùm, một nam một nữ đang vật lộn với nhau, cả người lấm lem mồ hôi và bùn đất.

Và rồi, từ khắp bốn phương tám hướng, những ánh mắt lạnh lùng đổ dồn về phía hai người họ――.

"Cái ánh mắt đó là sao chứ hả!? Mấy người đang muốn nói là tôi đã... Là tôi đã làm gì sai sao!? Tôi chẳng làm gì sai cả, tôi hoàn toàn vô tội mà――!!"

"Subaru, đừng cố qua mặt chúng tôi quá trớn như thế."

"Ram đã nghĩ hắn cũng có vài điểm tốt, nhưng rốt cuộc thì, Barusu vẫn hoàn là Barusu mà thôi."

Đó là những lời nhận xét từ Julius và Ram, những người vừa mới đến, dành cho Subaru đang bị Shaula tóm chặt.

Dù sao thì,

"Thật may mắn khi chúng ta có thể đoàn tụ bình an vô sự. Việc cậu tỉnh lại cũng là tin tốt, nhưng mà... tình hình này thật khó hiểu nếu cậu không giải thích bằng lời."

"Nếu giải thích được thì tôi đã làm rồi... Chết tiệt! Buông ra coi!"

"Không ~ nha~!"

Chứng kiến cảnh Shaula bám chặt lấy cánh tay Subaru, Julius, với bàn tay vẫn đặt trên chuôi kiếm, khẽ nhún vai. Hẳn anh ta đã nhận ra cô gái kia không hề có ý định tấn công họ. Ngay cả Subaru cũng hiểu điều đó, nhưng quả thật cậu đang gặp rắc rối lớn trong việc cố gắng gỡ cô ả ra.

"Đừng có đứng nhìn nữa, giúp tôi gỡ cô ta ra đi...! Ư, cái sức lực quái quỷ gì mà như siêu nhân thế này..."

"Khóe môi ngươi đang nhếch lên kìa, Pervusu." (Pervert: biến thái + Barusu)

"Này đừng có cười, đừng có mà hùa theo chị ta chứ! Đừng có tin sái cổ thế chứ! Emilia-tan, đau quá! Anh không nghĩ việc em giật tóc anh là giúp gì đâu nhé!?"

"A, xin lỗi nhé. Em cũng đâu có định giúp anh đâu, hoàn toàn không ấy."

"Em xin lỗi vì cái đó hả!?"

Shaula bướng bỉnh nhất quyết không buông tha cánh tay Subaru, trong khi Emilia, với vẻ mặt có chút ngây ra, vẫn tiếp tục giật tóc cậu. Bên cạnh đó, Beatrice, người bị kẹt giữa Subaru và Shaula đang xô đẩy nhau, chỉ biết đảo mắt nhìn khắp nơi trong tình trạng bị chèn ép, miệng thốt lên tiếng "Kiyyuu".

"Cái gì đây nè... Sau bao nhiêu rắc rối đó, dường như không khí lại trở nên khá vui vẻ nhỉ."

"Anh trai đang làm cái gì ngay khi vừa tỉnh dậy thế~? Em không giỏi chịu ồn ào đâu, nhưng mà mừ~ng là anh trai đã tỉnh lại."

Bước chậm rãi xuống cầu thang, Anastasia và Meili cũng đã nhập hội. Vậy là, ngoại trừ Rem và Patrasche - những người lẽ ra đang được điều trị - tất cả đều đã tập hợp đầy đủ tại đây.

Thật tốt khi họ có thể đoàn tụ, nhưng cứ đà này thì chẳng ai có thể bình tĩnh để có một cuộc trò chuyện ra hồn cả.

"Dù-sao-thì! Mọi người, bình tĩnh lại đi! Nói chuyện đã nào!”

※※※※※※※※※※※※※

Phải vận hết công suất cái cổ họng ngay khi vừa tỉnh dậy, Subaru mới xoay sở để mọi người làm theo ý mình, cố gắng kiểm soát tình hình.

Nói là vậy, nhưng trong cái nhóm đang ngồi quây thành vòng tròn này, Shaula vẫn cứ bám riết lấy cánh tay phải của Subaru, còn bên trái là Emilia, đang ngồi kiểu seiza (chính tọa) ở một khoảng cách đủ khiến cậu rùng mình. Và Beatrice thì đã yên vị trong lòng cậu; trong mắt người ngoài, đây quả là một đội hình chiến đấu xa hoa đến mức thừa thãi.

"Thật tởm lợm."

"Chị có nhìn thấy thảm cảnh lúc nãy không hả? Trông tôi có giống muốn cái của nợ này dính vào bên phải mình không? Xương tôi đau kinh khủng đây này. Cứ đà này thì tay tôi hoại tử mất."

Đáp lại Ram, người vừa phun ra những lời cay độc đó, Subaru nhìn xuống cánh tay phải đang bị siết chặt của mình.

Được một cô gái bán khỏa thân ôm ấp có thể là trải nghiệm như mơ đối với nhiều người, nhưng thực tế, thay vì cảm nhận được sự mềm mại của làn da, thì thớ thịt ở cánh tay bị bóp nghẹt và cơn đau ở các khớp xương đã chạm đến giới hạn đang tác động kinh hoàng lên xương cốt và dây thần kinh của cậu. Nói trắng ra, chúng có thể bị xé toạc bất cứ lúc nào.

"Được rồi, trước khi tay tôi bị giật đứt khỏi gốc thì tôi muốn tiến hành cuộc trò chuyện, nhưng mà... trước hết thì, ơn trời là mọi người đều ổn cả. Dù vẫn đáng sợ khi chưa xác nhận được tình trạng của Patrasche và Rem..."

"Ngươi vẫn cứ đa nghi như thế, ta đoán vậy. Ổn cả thôi, thực tế là vậy. Mọi người đều bình an, ta đoán thế."

"Đúng như lời Beatrice-sama nói, mặc dù sự bất an và lo lắng của cậu là chính đáng. Cậu có thể ghé thăm họ đàng hoàng sau. ――Nhưng đúng như cậu nghĩ, lần này tất cả chúng tôi đều sợ chết khiếp đấy."

Beatrice và Julius gật đầu với Subaru, người đang vui mừng khôn xiết vì cuộc tái ngộ.

Julius, một lần nữa, để lộ vẻ mặt nghiêm trọng, như thể đang hồi tưởng lại khoảnh khắc ngay sau khi họ bị chia cắt tại biển cát.

"Ngay sau khi không gian bị nứt vỡ, tất cả chúng tôi, ngoại trừ cậu, Anastasia-sama và cô Ram, đều rơi xuống phía bên kia, vào vườn hoa của lũ Ma thú. Ở đó, sau bao nhiêu trắc trở, chúng tôi đã đến được Tháp canh và tìm được nơi trú ẩn."

"Như~ng mà, anh trai và mấy người kia không có ở đó, tụi này biết mấy người không thể chiến đấu nên lo~ lắng lắm đó."

Julius tiếp lời giải thích ban nãy của Beatrice, và Meili cũng đồng tình, môi bĩu ra.

Sự bất an của họ cũng là lẽ đương nhiên. Khi họ rơi xuống khu vực ngầm của biển cát, Subaru và những người còn lại đã ở bên ngoài và biến mất, điều này khiến họ lo lắng, mặc dù nỗi lo đó đến từ cả hai phía.

"Chị gái thật sự đã mất bình tĩnh luôn đó. Tụi này đã rất vất vả khi chị ấy nạt nộ cái cô Hiền giả kia. Giờ nghĩ lại vẫn thấy lạnh sống lưng nè~."

"Này, Meili. Em không cần phải nói hết ra thế đâu."

Trước cái liếc mắt trêu chọc không hợp với lứa tuổi của Meili, Emilia phản đối, khuôn mặt đỏ bừng lên. Lời nhận xét của cô bé không hề phóng đại: điều đó có thể dễ dàng hiểu được khi nhìn vào Emilia, người đang đỏ mặt tía tai đến tận mang tai.

Dù có hơi bất cẩn, nhưng cậu thực sự hạnh phúc khi thấy cô lo lắng cho mình.

"Hiểu rồi~ Hiểu rồi~, ra là Emilia-tan đã lo lắng ha. Có vẻ như Beako cũng lo đến mức khóc sưng cả mắt, mình đúng là chàng trai may mắn mà."

"Trời ạ, Subaru, lại đùa cợt kiểu đó nữa rồi... Hơn nữa, Beatrice đâu có khóc sưng cả mắt đâu. Chỉ khoảng một nửa chỗ đó thôi. Ừm đúng rồi đấy."

"Nếu cô muốn bao che cho người khác thì hãy làm cho trót đi, thực tình đấy, cái đồ ngốc tự nhiên này...!"

"――?"

Với sự thật là cô bé đã khóc bị phơi bày, Beatrice bĩu môi trong khi Emilia vẫn ngơ ngác không hiểu gì. Thả lỏng cơ mặt trước cuộc trao đổi vui vẻ đó, Subaru ngước nhìn Julius.

"Nếu vậy thì, chắc anh cũng đã lo lắng dữ lắm nhỉ. Tiếc là tôi không được nhìn thấy biểu cảm đó của anh."

"Tất nhiên, tôi đã vô cùng kích động. Bất kể là cậu, mà còn vì Anastasia-sama và cô Ram nữa. Thật đáng tiếc khi để mất hai người phụ nữ yếu đuối ở nơi nào đó ngoài tầm với. Không để cậu thấy bộ dạng mặt mày tái mét và đi lại trong lo âu của tôi, hiện tại tôi chỉ đang cảm nhận sự nhẹ nhõm trong tâm hồn mong manh của mình thôi."

"Sao anh lại có thể biến câu chuyện về việc mình sợ hãi trở nên tao nhã thế hả?"

Subaru trề môi trước Julius, người đang chạm tay vào mái tóc mái như một thói quen, với nụ cười gượng gạo trên môi.

Không tỏ ra mạnh mẽ, cũng chẳng để lộ chút yếu đuối nào, đó là một kết quả hoàn toàn nhàm chán. Thấy vậy, Meili bắt đầu cười khúc khích trước màn đối đáp của hai người.

Khi họ tra hỏi cô bé chỉ bằng ánh mắt, cô bé đưa bím tóc lên miệng, và...

"Ồ, không có gì đâu~."

Và rồi, cô bé đánh lừa họ bằng một nụ cười dường như ẩn chứa hàm ý sâu xa.

"Chà, từ chuyện này tôi hiểu là mọi người bị tách ra đều đã lo lắng cho chúng tôi. Rốt cuộc thì không ai bị mất tích cả, nên giờ chúng ta có thể nhìn lại và mỉm cười rồi."

"Chỉ có Barusu mới có thể trơ trẽn một cách táo bạo đến vậy. Ngay cả bây giờ, thân hình nhỏ nhắn và trái tim mềm yếu của Ram vẫn sắp vỡ tan vì bất an và sợ hãi chỉ khi nghĩ về chuyện đó đây."

"Bà chị, người sở hữu trái tim sắt đá nhất trong số những người tôi biết, đang nói cái gì vậy?"

Sự thật là, trong số tất cả những người quen của Subaru, Ram là người sở hữu sức mạnh tinh thần kiên cường nhất. Những lời nhận xét của cô dường như là một trò đùa ngớ ngẩn như lẽ đương nhiên, nhưng cậu lại chăm chú nhìn vào khuôn mặt Ram, người đang ngồi ngay trước mặt mình.

Làn da trắng với đôi mắt màu đỏ thẫm. Và tất nhiên là những đường nét khuôn mặt hài hòa, cùng vẻ đẹp tươi mới. Những đường nét xinh đẹp tựa như một quả mọng đầy ngờ vực được tìm thấy trong thung lũng của sự ngọt ngào và thanh tao. Dù nhìn thế nào đi nữa, cô ấy vẫn là Ram của mọi khi.

"――Dừng cái ánh nhìn khó chịu đó lại đi. Nhìn chằm chằm Ram như thế, ngươi đang muốn cái gì đây?"

"Chà, tôi chỉ đang nghĩ cô đúng thật là Ram."

"Hết thuốc chữa rồi nhỉ?"

"Đừng có đưa ra phán xét mà thiếu chủ ngữ đàng hoàng chứ! Không phải thế, ý tôi là..."

Subaru bối rối đáp lại Ram, người đã cắt ngang và gạt bỏ lời cậu.

Sự việc xảy ra ngay trước khi cậu mất ý thức ở khu vực ngầm hiện lên trong tâm trí―― Ram đã bảo vệ Subaru bằng cơ thể đầy thương tích của mình khi đứng chắn trước con Nhân mã.

Bóng lưng mảnh khảnh chi chít vết thương ấy đã đối mặt với kẻ thù đáng gờm mà không hề có chút hy vọng chiến thắng nào. Khi đó, cậu đã cảm nhận được nỗi kinh hoàng khi sắp mất đi cô, chứng kiến hình dáng không hề sợ hãi trước những vết thương của cô; và giờ đây, cả hai đều đã sống sót trở về an toàn.

Cậu nhận ra sự thật đó khi nói chuyện với cô gái thường ngày vốn chẳng biết sợ là gì này.

"Quả nhiên là, vẫn có cảm giác xa cách giữa chúng ta. Nó đã trở nên đáng ghét và tồi tệ một cách kỳ lạ, nhưng khi nghĩ lại, thì điều đó cũng... Không, đó vẫn không nên là một ký ức đẹp để hồi tưởng."

"Ta không hiểu ngươi đang lầm bầm cái gì. Phun hết ra đi. Như một thằng đàn ông xem nào."

"Ý tôi là 'Thật mừng vì cả hai ta đều an toàn'. Thêm nữa, tôi cũng mừng vì cô đã bảo vệ và cứu tôi vào phút chót."

"...Đó là một sự lãng phí thời gian."

"Sao cô có thể nói thế được chứ!?"

Mặc dù cậu đã thành thật bày tỏ lòng biết ơn, nhưng điều đó hoàn toàn vô nghĩa đối với cô.

Tiếp đó, Emilia khẽ khúc khích khi thấy Subaru hờn dỗi như vậy.

"Không sao đâu, Subaru. Chỉ là do Ram hơi xấu hổ thôi mà."

"Bà chị mà xấu hổ á...? Chẳng phải trời sập đất nứt còn dễ tin hơn sao?"

"K-không hẳn đâu. Có lẽ là vì anh cứ ôm chặt lấy Ram cho đến khi cô ấy tỉnh lại, nên cô ấy mới thấy ngượng đó. Ngay cả khi bị tách ra, tình hình cũng căng thẳng lắm."

"Emilia-sama!"

Emilia đã bí mật thì thầm điều đó vào tai cậu, nhưng Ram lại phản ứng giận dữ với lời của cô. Cô ngước mắt lên giận dữ một cách bất thường như thể đã đọc được khẩu hình của Emilia hay gì đó.

"Tôi nghĩ ngài không nên đánh giá mọi việc theo tiêu chuẩn của mình đâu. Bởi vì tôi không nghĩ mình muốn làm việc cho một kẻ đần độn không hiểu cảm xúc của người khác."

"...Khi cô nói 'kẻ đần độn', không phải đang ám chỉ tôi đâu nhỉ?"

"Không đâu ạ. Emilia-sama, ngài luôn suy nghĩ thấu đáo về cảm xúc của người khác mà, nếu có ai đó chẳng liên quan gì đến hai chữ 'đần độn' thì đó chính là ngài; sẽ thật nực cười nếu tôi nói ngược lại."

"Ra vậy. Ừm, đợi chút, để tôi nghĩ một lát."

Emilia bắt đầu trầm ngâm suy nghĩ một cách nghiêm túc về những gì Ram nói, những lời lẽ đầy mùi châm biếm. Trong khi đó, Ram trừng mắt nhìn Subaru với ánh mắt sắc lẹm như dao, rồi mấp máy môi nói: "Quên chuyện này đi."

Subaru theo phản xạ gật đầu trước thái độ đe dọa của cô. Khi tỉnh dậy, cậu nhớ rằng có dấu vết của ai đó đã nằm trên giường cùng với mình. Cậu đã nghĩ chắc chắn đó là Beatrice, nhưng có vẻ như theo những gì cô bé nói lúc nãy, thì đó――.

"Uh-oh, tôi quên rồi, quên sạch rồi. Tôi đã nói là tôi quên rồi mà."

"Tốt. Ngươi không phải là kẻ đần độn... Emilia-sama. Hãy dừng chuyện này ở đây thôi."

"Ergh, có phải Ram đang dần trở nên thẳng thắn hơn với tôi không...?"

Emilia nhìn cô với vẻ trách móc, nhưng Ram quay đi với vẻ mặt giả vờ không biết gì.

Dù sao thì, Subaru cũng quay đi khỏi Ram, người có vẻ không muốn chạm đến chủ đề này nữa, và nhìn về phía người bạn đồng hành cuối cùng, Anastasia.

Cô ngồi cạnh Julius, nghịch những cục bông trên mũ như thường lệ. Nhưng khi nhận thấy ánh nhìn của Subaru, cô nở một nụ cười duyên dáng với cậu.

"Aah, vậy là nói chuyện xong rồi hả? Natsuki-kun, tôi tưởng cậu quên mất tôi rồi chứ."

"Mong cô tha thứ cho cái tính ích kỷ của tôi khi ưu tiên bản thân mình trước. Tôi cũng mừng là cô an toàn. Nhắc đến trận chiến cuối cùng ở khu vực ngầm, tôi mù tịt về những gì xảy ra sau đó."

"Cậu định bắt tôi nhớ lại những ý nghĩ đáng sợ khi bản thân cũng bị ném vào bóng tối đen kịt đó sao? Natsuki-kun và Ram-san, và... Ah, và Patrasche-chan đã chiến đấu hết mình, nên con Ma thú đã phớt lờ tôi. Tôi chẳng giúp ích được gì ở đó, nhưng tôi định sẽ hữu dụng trong các cuộc đàm phán."

"Đàm phán?"

"Với vị 'Hiền giả-san' đã giúp chúng ta ấy mà."

Anastasia chỉ vào Shaula, người vẫn đang dụi mặt vào cánh tay phải của Subaru.

Khi nghe đến chuyện đàm phán với thứ này, Subaru cau mày, nhưng Anastasia nở nụ cười gượng gạo.

"Ahnono, chúng tôi cũng khá bối rối. Vì cô ấy chẳng chịu trả lời bất cứ điều gì cho đến tận vài phút trước dù tôi có lôi kéo thế nào đi nữa, nhưng với cậu Natsuki-kun, cô ấy lại yêu say đắm."

"Cô ta không chịu nói chuyện với mấy người sao? Cái thứ này á?"

"Không phải là thứ này, là Shaula đó. Sư phụ~"

"Im đi..."

Subaru chán nản đáp lại khi Shaula tỏ ra hờn dỗi, còn Anastasia thì nhún vai.

Chắc chắn là, khi chỉ nhìn vào tình hình, cô ả hầu như không nói một lời nào với Anastasia và những người khác. Tuy nhiên, cô ả lại liến thoắng không ngừng với Subaru. Vậy nên thực tế, hầu như mọi thứ trong tình huống này đều nằm ngoài dự đoán.

"Khi một ai đó đột nhiên sà vào lòng bạn với độ Hảo cảm 100, ngay cả khi họ là một mỹ nhân, thì độ Hảo cảm của phía này vẫn là con số 0, nên chuyện này chẳng đáng để tôi phải bối rối đâu..."

"――! Vừa rồi, Ngài mới bảo em là mỹ nhân phải không!?"

"Tai cô thính đúng lúc thật đấy, NÀY!"

Một lần nữa, Subaru cố đẩy đầu Shaula ra bằng bàn tay trái còn trống. Tuy nhiên, cậu càng cố gắng, sức lực của Shaula càng tăng lên, cuối cùng khiến Subaru phải đầu hàng.

Rốt cuộc, Subaru thở hổn hển lắc đầu, nói "Hết cách rồi" trong khi Shaula vẫn bám chặt lấy cánh tay phải cậu.

"Trước mắt, hãy gác lại mấy chuyện vặt vãnh này và nói về những điều cần nói. Tôi không muốn chúng ta cứ đi lòng vòng mãi mà chẳng giải thích được gì. Tôi muốn cô nói cho chúng tôi biết về nhiều thứ."

"Đượccccc thôi, nếu đó là điều Ngài muốn, thì bắt đầu nào!"

"Quả thực, sự hợp tác của cô là một sự giúp đỡ lớn. Vậy, tôi muốn hỏi về điều này. Cô là 'Hiền giả' đã ẩn cư tại Tháp canh Pleiades này... Tôi hiểu như vậy có đúng không?"

Ngoảnh mặt đi

"Trả lời anh ta đi! Chẳng phải cô vừa bảo là sẽ nói sao!"

Hoàn toàn trái ngược với nụ cười thân thiện ban nãy, Shaula quay ngoắt đi trước câu hỏi của Julius. Ngay sau khi Subaru nổi cáu vì thái độ kém cỏi đó, Shaula quay khuôn mặt đang bĩu môi về phía cậu.

"Ô kìa, sao thế Sư phụ. Sư phụ, chẳng phải Ngài đã khắc cốt ghi tâm dặn em là không được kể, không được nói hay thốt ra bất cứ điều thừa thãi nào với bất kỳ ai dù họ có hỏi gì đi chăng nữa sao. Em chỉ đang trung thành tuân thủ lời Ngài dạy thôiiiiii. Không thể tin được là Ngài lại giận! Em sẽ kiện Ngài!"

"Sư phụ của cô đúng là tệ hết chỗ nói!"

"Phải, phải. Sư phụ là một người rất chi là tệệệệ luôn. Em nên yêu cầu một lời xin lỗi từ Ngài, và để Ngài tự kiểm điểm sâu sắc về bản thân."

"Thế, cái việc cô cứ tùy tiện gọi người ta là Sư phụ thì sao... Hả, Emilia-tan, ánh mắt đó là sao?"

Emilia nheo đôi mắt tròn xoe nhìn màn đối đáp kỳ lạ giữa Subaru và Shaula. Subaru chuẩn bị tinh thần cho một cơn bộc phát khó hiểu khác, nhưng Emilia tiếp tục bằng cách nói, "Chà,"

"Có thể không phải chuyện gì to tát, nhưng... Nói sao nhỉ. Không phải là cách nói chuyện của hai người khá giống nhau sao?"

"Trông tôi có giống đang nói chuyện kiểu 'trẻ trâu' thế không!?"

"Không phải ý đó, ý em là những biểu cảm mà hai người dùng ấy. Anh thấy đấy, anh luôn đùa cợt ngay cả trong những cuộc trò chuyện nghiêm túc, đúng không? Đó là cảm giác mà em nhận thấy."

"Em nghĩ về anh như thế đó hả!?"

Subaru kinh hoàng trước lời đánh giá hoàn toàn bất ngờ đó của cô, nhưng Emilia chẳng thèm để ý đến cậu. Ngược lại,

"Hmmm... Quả thực giờ cô nói tôi mới để ý."

"Khả năng giao tiếp điển hình của Barusu? Rắc rối đang chờ đợi phía trước rồi đây."

"Nhưng em thực sự thí~ch cách nói chuyện của Onii-san mà?"

"Cơ mà, ai cũng có vài thói quen khiến người khác khó chịu, mọi người không nghĩ vậy sao?"

Miệng Subaru há hốc khi mọi người thi nhau bồi thêm những lời nhận xét của riêng họ. Tuy nhiên, một cô bé đã giận dữ thay cho Subaru―― Và cô bé đó chính là Beatrice.

"Thật là, mấy người đừng có tùy tiện nói bất cứ điều gì mình thích chứ, ta đoán vậy. Không những mấy người cư xử quá suồng sã với Subaru, mà còn bám dính lấy cậu ấy từ nãy đến giờ nữa, thực tình là vậy. Mấy người có biết việc này khó khăn thế nào với Betty không hả, mặc dù ta đang nắm tay Subaru, ta đoán thế! Thật bất công, thực tình đấy!"

Chủ đề đã thay đổi khá nhiều giữa chừng, nhưng Beatrice lại tỏ ra khá vui vẻ. Tuy nhiên, Shaula gạt bỏ sự phản đối của Beatrice với vẻ mặt mà một mỹ nhân không nên có.

Sự kiên nhẫn vốn đã ít ỏi của Beatrice chạm đến giới hạn khi thấy sự thiếu quan tâm của Shaula hiện rõ mồn một trên khuôn mặt cô ả.

Nhưng trước khi điều đó xảy ra, cú chặt tay của Subaru đã giáng thẳng vào trán Shaula.

"Đủ rồi đấy!"

"Au... Mặc dù không đau lắm, nhưng chẳng phải đây là lạm dụng sao!? Là bạo hành đấy...! Sư phụ dùng bạo lực với emmmmm! Hẹn gặp Ngài ở tòa án!"

"Im đi! Từ giờ cô có thể nói chuyện đàng hoàng với người khác rồi! Nếu không cuộc nói chuyện này sẽ chẳng đi đến đâu cả!"

"...Như thế có ổn không?"

"Ổn chứ! Đúng hơn là, tôi khuyên cô nên làm thế! Đã đến lúc cô bắt đầu nói chuyện nghiêm túc rồi!"

Khuôn mặt Shaula chuyển sang vẻ hoàn toàn ngạc nhiên trước lời phàn nàn của Subaru đang cau mày. Và rồi, từng chút một, biểu cảm của cô thay đổi, đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó là hiểu ra, rồi tán thành, và cuối cùng là lòng biết ơn sâu sắc.

Sau đó, cô nói,

"Yippeeeee! Hoan hô~! Em được phép nóiii rồi! Giờ em không cần phải diễn cái vai 'femme fatale' (người đàn bà nguy hiểm) đầy bí ẩn ấy nữa rùi~! Hip, Hip, Hoooooray!"

"Giờ thì chẳng còn lại chút mảnh vụn nào của cái yếu tố đó nữa rồi!!"

Khuôn mặt cô bừng sáng trong nụ cười rạng rỡ, nếu có đuôi, chắc cô ả đang vẫy nó loạn xạ hết cả lên.

Mặc dù thực tế là, cái đuôi tóc của Shaula đang đung đưa trong vui sướng khi cô vẫn bám chặt lấy tay cậu, với cái đuôi tóc quất liên hồi vào trán, vào má và có trời mới biết là vào đâu nữa của cậu.

※※※※※※※※

“――Vậy, tụi tôi nói cô là vị ‘Hiền giả’ trong lời đồn cũng không sai đâu nhỉ?”

Sự ồn ào đã lắng xuống đôi chút, và cuối cùng, họ cũng thực sự đi vào chủ đề chính mà lẽ ra phải được thực hiện trước khi cái mớ hỗn độn kia nổ ra.

Shaula, người vừa buông cánh tay phải của Subaru ra, đang ngồi khoanh chân giữa đám đông, lúc này đã quây lại thành một vòng tròn bao quanh cô. Tiện thể nói thêm, cánh tay phải của cậu đã tê rần, chẳng thể nhấc lên nổi. Nó cũng chẳng chịu cử động luôn.

“――――”

“Trả lời tôi đi. Cô là ‘Hiền giả’ đúng không?”

“Hưmmm~ Câu hỏi đó hơi khó trả lời à nha.”

Bị đáp lại bằng sự im lặng, Subaru đã lặp lại câu hỏi một lần nữa. Ngay sau đó, Shaula trả lời một cách mơ hồ, trưng ra vẻ mặt chua loét như thể vừa ăn phải quả mơ muối.

Subaru cau mày khi nhận được câu trả lời đó, để lộ sự hoang mang. Tuy nhiên, Emilia mới là người giơ tay lên thay cho cậu. Cô cất tiếng, mở đầu bằng câu, “Trong trường hợp đó.”

“Khoan bàn đến việc cô có phải là ‘Hiền giả’ hay không... Người ta nói rằng người đã canh giữ Cồn cát suốt thời gian qua bên trong tòa tháp này chính là cô, đúng chứ?”

“A, cái đó thì chắc chắn là emmmmmm rồi. Suốt 400 năm qua, ngày nào cũng như ngày nấy, em cứ mãi và mãiiiiiii mãi canh giữ giữa biển cát này, và từng ngày cằn cỗi trôi qua là thứ có thể khiến cho cả người kể lại lẫn người nghe đều phải rơi lệ...!”

“Tội nghiệp quá... hức.”

“Emilia-tan, em đừng có để bị ảnh hưởng bởi chuyện đó chứ. Và cả cô nữa, đừng có trao đổi mấy cái cảm xúc thừa thãi đó ra.”

Emilia giàu lòng trắc ẩn đã rưng rưng nước mắt trước câu trả lời của Shaula, người đang vung nắm đấm đầy cảm xúc. Trong khi trấn an Emilia, Subaru, dựa trên câu trả lời vừa rồi của Shaula, trao đổi ánh mắt với Julius.

Julius gật đầu trước ánh nhìn đó, và nắm quyền chủ trì cuộc trò chuyện, cất lời: “Vậy thì,”

“Liệu tôi có đúng khi nhận định rằng ngài là người đã gánh vác trọng trách của một ‘Hiền giả’ trong suốt 400 năm qua, như mọi người vẫn thường biết đến không? Shaula-sama.”

“Anh làm tui đỏ mặt đấy, thêm mấy cái như ‘Sama’ vào làm gì. Tui không quen đâu, nên anh cứ gọi trổng không cần kính ngữ như bình thường là được. Dùng Shaula-sama thì... Đhehehe.”

“Vậy, tôi xin đính chính lại. Chắc chắn người thường được biết đến với cái tên ‘Hiền giả’ chính là cô Shaula phải không?.”

“Chààà, tui cũng không chắc về điều đó đâu? Ngay cả khi người ta nói thế, tui cũng chưa bao giờ rời khỏi tháp, nên tui chẳng biết gì về mấy lời đồn đại bên ngoài cả. Cảm giác lạ lùng thật đấy, phải không? Kiểu như tuiiiiii đang được gọi là một ‘Hiền giả’ ấy.”

Biểu cảm trên khuôn mặt Shaula, vốn đang hoàn toàn thoải mái, bỗng thay đổi hoàn toàn sang vẻ trầm ngâm, và bầu không khí cũng vậy. Julius cũng nheo mắt lại, đối diện với chiều sâu trong ánh nhìn của cô, như thể anh đang tìm kiếm điều gì đó.

Nhận xét vừa rồi của cô không phải loại có thể phớt lờ, ngay cả khi bạn không phải là Julius. Bởi vì, nhỡ đâu lời của Shaula là sự thật...

“Nếu cô không phải là ‘Hiền giả’, thì hóa ra huyền thoại về ‘Hiền giả’ Shaula là một tin đồn hoàn toàn sai lệch sao. Hay ý cô là có một Shaula khác được coi là ‘Hiền giả’ ngoài cô?”

“Cái vị ‘Hiền giả’ Shaula trong mấy lời đồn đó là người mà tui không biết, nhưnggggg mà, theo tui biết thì chẳng có người quen nào của tui tên là Shaula ngoài tuiiiiii cả. Cái tên này cũng là do Sư phụ ban cho, nên chắc chắn Sư phụ chỉ đặt cho mình tui thôi... Nhưnggggg.”

Ánh mắt của Shaula thoáng lướt qua Subaru, nhưng Subaru chưa từng đặt tên Shaula cho bất kỳ ai, không một thứ gì hay một người nào.

Tuy nhiên, có một sự thật là cái tên “Shaula” mang một âm hưởng nhất định. Shaula cũng là tên của một ngôi sao, đó là ngôi sao tạo nên chòm Thiên Yết (Scorpius)―― và ý nghĩa của nó là “Nọc độc” (The Stinger).

Đương nhiên, suy nghĩ của cậu hướng về bản chất thực sự đằng sau những tia sáng trắng được bắn ra từ Tháp canh, tuy nhiên, khi nói đến việc moi thông tin đó từ cô ả, cậu cũng không ngại để dành lại sau. Ngay lúc này, điều cần ưu tiên là một vấn đề khác.

“Vì Sư phụ có vẻ chẳng có phản ứng gì, nên Shaula tất nhiên chỉ là tên của tuuuiiii thôi. Sư phụ đã đặt cái tên đó cho riêng mình tuiiii mà... Chẳng cần thêm bất kỳ Shaula nào khác đâu.”

“Tôi hiểu rồi. Cô có vẻ thực sự rất yêu quý vị Sư phụ đó nhỉ. ――Hẳn phải là một gã đàn ông đầy tội lỗi đây.”

“Anh đừng có mà nhìn tôi khi nói câu đó. Đó là vu khống đấy. Là giả định vô tội đấy nhé.”

“‘Có tội như đã chứng minh’... Đó là điều ta nghĩ.”

“Chẳng phải mấy người tự hào là một quốc gia thượng tôn pháp luật sao!?”

Gạt chuyện bị chen ngang sang một bên, cậu không thể tìm thấy bất kỳ dấu hiệu dối trá nào trong những gì Shaula đang nói. Nếu đúng là vậy, thì liệu cô ấy có thật sự khác với người trong truyền thuyết không?

Khi cậu đang suy tư, thì đột nhiên, Anastasia bắt đầu lục lọi túi áo ngực, chẳng màng đến những người đang trò chuyện với nhau. Rồi, nhìn kìa, cổ lấy ra vài đồng xu từ ví vì lý do nào đó.

“Đừng bảo với tôi là... cô đột nhiên muốn ngồi đếm tiền đấy nhé?”

“Mặc dù đó là sở thích của tôi, 'và cảm giác sờ vào tiền lẻ giúp tôi làm việc tốt hơn khi đang suy nghĩ sâu xa... Nhưng đó không phải ý định của tôi. Của cậu đây, cậu sẽ hiểu ý tôi khi nhìn kỹ vào mấy đồng tiền của Vương quốc.”

Nói rồi, Anastasia ném những đồng xu trên lòng bàn tay về phía Subaru đang ngơ ngác. Cậu vội vàng bắt lấy chúng; những thứ cô ném cho cậu là 4 đồng xu: một đồng xu đồng, một đồng xu bạc, một đồng xu vàng và một đồng thánh kim.

Chắc chắn không đời nào đó lại là thứ gì đó như tiền hối lộ cho Shaula, hay một kiểu tiền boa thay thế. Cố gắng kiểm tra những đồng xu như cô đã bảo, Subaru nhận thấy những hình vẽ được khắc trên đó.

Cậu thực sự chưa từng nhìn kỹ tiền của họ cho đến tận bây giờ, nhưng――.

“Hóa ra việc khắc tranh ảnh và hình vẽ lên tiền là chuyện phổ biến ở khắp nơi nhỉ. Lạ thật.”

“Tôi chẳng thấy lạ ở chỗ nào cả? Chúng ta phải biết tiền đến từ đâu chứ... Ngoài ra, vì tiền luôn đi kèm với lịch sử của đất nước nó. Đó là lý do tại sao những thứ cốt yếu của lịch sử đất nước lại được khắc trên đó.”

“Hưmmmm...?”

Subaru chuyển sự chú ý sang những hình khắc trên đồng xu trong khi lắng nghe lời giải thích của Anastasia. Và khi nhìn kỹ..., Hiểu rồi, trên mặt mỗi đồng xu đều có những họa tiết khác nhau được khắc trên đó――.

“Đồng Thánh Kim có hình ‘Thần Long’, Đồng Vàng có hình của ‘Kiếm Thánh Đời Đầu’, Đồng Bạc thì có hình của ‘Hiền Giả’ và Đồng Xu Đồng có hình ‘Lâu đài Hoàng gia Lugnica’. Anh không biết sao?”

“E-Emilia-tan đang nói chuyện như một nhân vật siêu bác học vậy...!”

“Hay đúng hơn, đó là những điều hiển nhiên mà em sẽ nói. Anh đã vô tâm đến mức nào khi đi mua sắm mà chưa bao giờ nhìn kỹ tiền trong tay mình vậy hả?”

Subaru huýt sáo ngây thơ, lấp liếm trước câu hỏi đau điếng của Emilia. Và ngay sau khi cậu kiểm tra chúng trong lúc làm vậy, những hình khắc trên tiền chính xác như những gì cô dường như đã giải thích.

Một con Rồng được khắc trên mặt của Đồng Thánh Kim, một người đàn ông với ánh nhìn sắc bén được khắc trên Đồng Vàng, Lâu đài Hoàng gia được khắc trên Đồng Xu Đồng, và cuối cùng, được khắc trên Đồng Bạc là một...

“Một gã trai trẻ, đẹp mã, tôi đoán vậy. Họ chẳng có chút điểm nào giống với Shaula cả.”

“Nhưng, gã trong hình vẽ này thực chất chính là người xuất hiện với tư cách là Shaula đối với thế giới, thực tế là vậy.”

Một người đàn ông đẹp trai với mái tóc dài và những đường nét gan dạ được khắc trên đồng xu. Đương nhiên, ngay cả khi bạn cố thay đổi góc nhìn, cũng khó có khả năng họ bị nhầm lẫn với một cô ả nóng bỏng bán khỏa thân.

Bản thân Shaula đang nài nỉ cậu với câu “Cho em xem với!”, nên cậu đưa đồng xu cho cô. Khi làm vậy, cô nhìn chằm chằm vào Đồng Bạc ở cự ly gần, và nói,

“Hểểể, làm cũng khéo đấy chứ nhỉ? Trông giống hệt Sư phụ luôn nè.”

“CÔ NHÌN KIỂU GÌ MÀ RA THẾ HẢ!? À, không, nếu vị ‘Hiền giả’ được khắc ở đó là Sư phụ của cô, thì ý cô là tôi giống với vị Sư phụ trong ký ức của cô ở điểm nào cơ chứ?”

“Trời ạ, Ngài đang nói gì vậy? Sư phụ của emmmm là vị Sư phụ duy nhất.”

“Vậy, để tôi nhắc lại lần nữa. CÔ NHÌN THẤY BỌN TÔI GIỐNG NHAU Ở CHỖ NÀO VẬY HẢ!?”

Cậu hắng giọng, và hét lên hết cỡ vào mặt Shaula, người đang so sánh cậu với hình thiết kế được khắc trên Đồng Bạc. Ngay cả khi họ khác nhau về kiểu tóc, biểu cảm và ngay từ đầu thậm chí chủng tộc của họ dường như cũng khác nhau. Điểm họ trùng khớp có vẻ là giới tính. Nếu cậu chỉ đánh giá dựa trên tiêu chí có khuôn mặt đẹp trai, thì Julius sẽ gần với hình ảnh đó hơn nhiều so với Subaru.

Tuy nhiên, Shaula nhìn cậu với vẻ không hài lòng, buông một tiếng “Ếếếế” trước ý kiến của Subaru.

“Trông cũng khá chính xác theo những gì em thấyyyyy mà. Ngài cũng có tóc, hai mắt, hai tai, một cái mũi và một cái miệng đấy thây.”

“Cái trình độ so sánh kiểu đó là sao!? Chẳng phải cô chỉ đang khen nó như khen tranh vẽ của trẻ mẫu giáo thôi à!?”

“Ừm, tôi đoán là tôi vẫn không thấy Subaru và vị Hiền giả này có gì giống nhau đâu...”

Mặc dù Shaula đã trở nên hờn dỗi, nhưng phán quyết của Subaru, và tất nhiên, cả Emilia đã vạch trần điều đó. Phán quyết của họ là hợp lý. Tuy nhiên, Shaula vẫn trông có vẻ chưa bị thuyết phục.

“Đó là vì emmmmm không giỏi so sánh khuôn mặt người khác cho lắm mà thôi. Đàn ông và phụ nữ thì khác nhau rồi, nhưng sau đó, chẳng phải mọi thứ đại khái đều giống nhau sao? ....... Sau đó, nó sẽ phụ thuộc vào kích cỡ, phải không?”

“Ả ta vừa nhìn về phía Betty rồi phán câu đó đấy, ta đoán thế, cái người phụ nữ này.”

“Không sao đâu, vì Beako dễ thương và nhỏ nhắn là độc nhất vô nhị mà. Gác chuyện đó sang một bên, cô có khiếu thẩm mỹ như vậy mà lại gọi tôi, trong số tất cả mọi người, là Sư phụ của cô. Cô hoàn toàn nhầm tôi với người khác rồi!”

Lợi dụng lời bào chữa của Shaula, Subaru rũ bỏ một số nỗi ô nhục mà cậu đã tích tụ từ những lời vu khống nãy giờ. Ngay từ đầu đó đã là một gợi ý nực cười. Tất nhiên, cậu thậm chí chẳng cần phải cân nhắc, Subaru không có điểm chung nào với Shaula, và đó là một sự nhẹ nhõm.

Hoặc cậu nghĩ vậy, nhưng Shaula lắc đầu trước điều đó, và nói,

“A. Việc emmmm tìm thấy Sư phụ không phải là vấn đề về ngoại hình, nên không có vấn đề gì với chuyện đó cả.”

“Không phải về ngoại hình, cô nói vậy, thế cô tìm ra bằng cách nào? Bằng khí chất à?”

“Mùi của Ngài.”

“――――”

“Chà không, ý em là, em không thể nghĩ ra ai khác ngoài Sư phụ lại để cái mùi nồng nặc, đen ngòm, đến mức mũi em muốn xoắn lại, tỏa ra từ người họ như thế.”

“Thật lòng mà nói, đây là lần đầu tiên tôi bị tổn thương tình cảm kiểu đó đấy! Gì cơ, tôi tệ đến thế sao!?”

Khi từ khóa đó, mùi, được thốt ra, Subaru đã chuẩn bị tinh thần trong giây lát. Tuy nhiên, sự chuẩn bị của cậu đã bị phá tan trong một cú đánh bởi cách chọn từ của Shaula ngay sau đó.

Shaula có vẻ bối rối nhìn Subaru, người đang đỏ mặt tía tai trước lời đánh giá bất ngờ của cô.

“Sao Ngài lại giận? A, có phải vì em nói ‘nồng nặc’ không? Ổn mà! Mùi của Sư phụ tệ thật, nhưng đó là kiểu mùi mà em muốn ngửi mãi ngửi mãi không thôi! Nó thuộc loại nguyên liệu nấu ăn độc lạ, chứ không phải kiểu khiến người ta muốn nôn mửa, nên ngầu lắm!”

“Con gái con lứa thì đừng có ghép từ ‘nôn mửa’ với ‘ngầu’ vào chung một chỗ như thế! Và cô không cần phải bồi thêm câu sau đâu!”

Subaru lấy tay che mặt, chực chờ òa khóc tại chỗ, cảm thấy khá xấu hổ.

“Urghh... Tôi tưởng mình đã quen với việc người ta nói thế rồi, nhưng bị sỉ nhục kiểu này thì vẫn là quá sức chịu đựng. Tôi đã làm gì cô cơ chứ...”

“K-không sao đâu, Subaru. Em hoàn toàn hiểu mà. Vậy nên, lát nữa chúng ta hãy đi tắm rửa cho đàng hoàng nhé?”

“Em hoàn toàn hiểu cái con khỉ mốc ấy!”

Subaru đau khổ, bị móp méo tinh thần đã trở nên vô dụng. Beatrice thở dài khi nhìn Emilia an ủi cậu từ bên cạnh. Và rồi, cô bé nắm lấy nách Subaru, và dựa sức nặng của mình lên lưng cậu.

“Ta hiểu lý do tại sao ngươi lại nhầm Subaru với một người hoàn toàn xa lạ, ta đoán vậy.”

“Tui đâu có nhầm. Nhóc quả là xấc xược đối với một con nhóc hỉ mũi chưa sạch đấy, phải không?”

“Xin lỗi, nhưng con nhóc hỉ mũi chưa sạch đó là cộng sự của Sư phụ quý hóa nhà ngươi đấy, thực tình là vậy. Ối, ngươi nhầm hắn ta với người khác, nên hắn ta thực ra chẳng phải sư phụ sư phiếc gì của ngươi cả. Thứ lỗi cho ta nhé, thực tế là vậy.”

“――――”

“――――”

Trong im lặng, những tia lửa từ ánh mắt của họ bắn ra giữa Beatrice và Shaula.

Chủ đề cuộc trò chuyện của họ rốt cuộc đã bị phân tán khắp nơi, nhưng ngay cả khi họ cố gắng đưa nó trở lại đúng hướng, số người có thể đưa cuộc trò chuyện quay lại quỹ đạo lại quá ít. Trong tình huống này, bộ mặt của lẽ thường sẽ phải chịu thiệt thòi.

“Beatrice-sama, hãy để cuộc cãi vã lại sau khi chúng ta xong việc. Sau cuộc thảo luận quan trọng này, ngài sẽ được tự do quyết định ai sở hữu Barusu.”

“Subaru không thuộc quyền sở hữu của bất kỳ ai cả, ta đoán thế. Đó là vấn đề chính, thực tình là vậy.”

“...Phải, phải.”

Ram đón nhận cơn giận của Beatrice trong khi đôi mắt cô ánh lên vẻ sốc. Và sau khi trả lời, Ram nheo mắt và gọi Shaula, người vẫn đang nhìn Beatrice với ánh mắt đầy gai góc.

“Dù sao thì, nếu cô có thể nói chuyện với chúng tôi, thì đó sẽ là một ân huệ của trời. Cho đến giờ, cô không thể hòa nhập để có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với chúng tôi, nhưng cô không nghĩ bây giờ làm vậy là ổn sao?”

“Mhm, tui đã có sự cho phép của Sư phụ, nên thế cũng OK. Nói là vậy, nhưng ngay cả tuiiiiii cũng không tốt bụng đến mức trả lời tuyệt đối mọi thứ đâu. Hay đúng hơn, tui nên nói là tui không biết nhiều thứ đến thế.”

“Chỉ riêng câu trả lời đó cũng đủ làm rõ cho tôi thấy việc cô được gọi là Hiền giả là một sai lầm.”

Ưỡn bộ ngực đầy đặn của mình lên một cách tự hào, Shaula trơ trẽn tuyên bố sự thiếu hiểu biết của mình hơn nữa. Ram ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn của mình lên như thể đang cạnh tranh với Shaula. Cô khịt mũi tỏ vẻ bề trên hơn bất kỳ ai khác ở đây.

“Cô là Shaula, nhưng không phải là ‘Hiền giả’. Vậy thì, tôi tự hỏi, hai từ ‘Kiếm Thánh’ và ‘Thần Long’ có gợi lên cho cô điều gì không?”

“Kiếm Thááánh và Thần Looong?”

“Tên của họ là Reid và Volcanica.”

“Eo ơiiiiii!”

Shaula lè lưỡi trước câu hỏi của Ram với khuôn mặt trông như thể cô vừa nhai phải thứ gì đó chua loét.

Khá dễ để hiểu từ phản ứng của cô rằng cả hai cái tên đó đều gợi lên điều gì đó. Khi Ram lặng lẽ thúc giục cô nói ra kiến thức đó, Shaula lắc lư cơ thể từ trái sang phải, vẫn ngồi khoanh chân, và nói,

“Tui biết họ. Tên Vung gậy Reid, và tên Volcanica Khắt Khe là bạn cũ của tui. Tui hoàn toàn chưa gặp lại họ kể từ khi chúng tui chia tay, nhưng chắc hẳn họ vẫn đang sống tốt, phải không?”

“Một trong số họ... Reid đã chết; từ rất lâu rồi.”

“Thật á!? Hắn ta chết rồi á, mặc dù hắn là gã gần như bất tử sao!? Hắn chết kiểu gì!? Hắn ăn phải cái gì lạ à!?”

“Tuổi thọ. Không ai có thể chống lại mệnh trời.”

“Tuổi thọ... A, tui hiểu rồi. Phải rồi. Tên Reid đó là con người mà nhỉ?”

Khi được thông báo về cái “Chết” của người quen, Shaula đã cụp mắt xuống với thái độ trang nghiêm. Cô có vẻ hơi buồn, vai rũ xuống, ủ rũ toàn tập từ đầu đến tận cái đuôi tóc.

Bất kể những gì cô đã nói và hành vi của cô cho đến giờ, hình dáng cô thương tiếc cái chết của bạn mình, xét theo khía cạnh trung lập, là một điều đáng buồn.

Trong khi cuối cùng cũng lấy lại được chỗ đứng, Subaru cũng cảm thấy nhói trong lồng ngực khi nhìn khuôn mặt Shaula từ phía bên.

“Vậy, Volcanica vẫn khỏe chứ?”

“Đó là vì ngài ấy là Rồng.”

“Aah, Rồng hả. Cơ mà, sẽ tốt hơn nếu Volcanica chết thay cho Reid~”

“Lời đó có vẻ hơi quá đáng rồi đấy, Này.”

Chỉ thể hiện một thoáng buồn bã, Shaula nhanh chóng trở lại là chính mình. Khuôn mặt cô đã trở nên quang đãng, khi cô cay đắng nói về người quen còn lại của mình.

Trước điều đó, Ram nhắm một mắt lại suy nghĩ, và nói,

“Cô nhớ Reid và Volcanica... Trong trường hợp đó, cô hẳn phải biết tên Sư phụ của mình chứ, đúng không?”

“――――”

Subaru và những người khác đều nín thở khi nghe câu hỏi của Ram.

Chỉ có khuôn mặt của người bị hỏi là Shaula vẫn ngây ra, trả lời bằng một câu “Hiển nhiên rồi.”

Câu hỏi của Ram quả thực khá hiệu quả trong việc làm sáng tỏ bí ẩn về “Hiền giả”.

Hệ thống “Hiền giả” = Shaula giờ đã sụp đổ, vì vậy nếu có ai đó đã hoàn thành những chiến công cần thiết để được gọi là “Hiền giả” ngoài cô ra, tự nhiên thôi, họ sẽ cần phải gặp cá nhân đó.

Shaula nhầm lẫn Subaru là cá nhân đó vì lý do nào đó, nhưng một cái tên có lẽ không phải là thứ có thể làm giả. Subaru cầu nguyện rằng một phép màu nơi một “Hiền giả” có tên Natsuki Subaru sẽ không thốt ra từ miệng cô ở đây.

Và, lời cầu nguyện của cậu đã được ứng nghiệm. ――Theo một cách kỳ lạ mà cậu không thể nào tưởng tượng nổi.

“Lạ thật đấy, tên của Sư phụ mà cũng khiến cô bận tâm sao. Xét thấy Ngài ấy đang ở ngay kia, và mặc dù tất cả các người là bạn đồng hành của Sư phụ, mà các người lại không biết ư?”

“Tôi xin lỗi, nhưng Sư phụ của cô đã bị đập đầu vào bồn cầu, và quên sạch một mớ chuyện rồi.”

“Có ý nghĩa gì đằng sau việc cô giới hạn nó ở cái nhà vệ sinh không vậy?”

“Sư phụ, Ngài lại làm thế nữa hả...?”

“Lại nữa!?”

Với việc Shaula nhìn cậu đầy thông cảm, Subaru nếm trải nỗi nhục nhã mà lẽ ra cậu không đáng phải nhận. Tuy nhiên, cô nhảy cẫng lên như thể đã hiểu câu trả lời đó, và nói,

“Vậy thì các người sẽ được nghe từ tuiiiiii đây. Tên của Sư phụ... Phải rồi, ngay cả cái tên đó cũng là tên của bậc Đại Hiền Nhân lừng lẫy. Chắc chắn việc được gọi là ‘Hiền giả’ hay gì đó chỉ xứng đáng với Sư phụ mà thôi!”

“Vào thẳng vấn đề chính đi!”

“Ngài mất kiên nhẫn quá nha~ Nhưng, cái tính đó cũng giống Sư phụ lắm.”

Shaula thực hiện một cử chỉ lòe loẹt chứa đựng sự khó chịu, nhưng cô lè lưỡi với khuôn mặt hờn dỗi trước yêu cầu của Subaru. Và rồi, cô đặt ngón tay lên má, và nói với một cử chỉ trẻ con khủng khiếp,

“Flugel.”

“...Hả?”

“Tên của Sư phụ là Flugel. Đại Hiền Nhân Flugel, Sư phụ của Shaula.”

Toàn bộ khuôn mặt Shaula bừng sáng trong nụ cười và cô vui sướng ưỡn ngực ngay khoảnh khắc thốt ra những lời đó.

Không còn chút nghi ngờ nào về việc Shaula đang đặt tình yêu sâu sắc, lòng biết ơn và sự tôn trọng thuần khiết vào đó, và giữ sự tôn kính cùng tình cảm dành cho Flugel.

Tuy nhiên, phản ứng của Subaru và những người khác lại khác nhau đối với cái tên đó.

Dù sao đi nữa thì, cậu biết cái tên đó.

“...Đó chẳng phải là tên của người đã trồng cái cây đó sao?”

Nói rồi, Subaru nghển cổ khi nghe thấy tên của nhân vật lịch sử đó, người mà số phận đã từng giao nhau chỉ một lần trước đây.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!