Ngoại truyện Chương 3: 『Nhà Vua』
—Một ngày nọ, điều kỳ diệu đó bắt đầu từ ý tưởng bất chợt của Subaru.
"Emilia-tan này, cậu đang học để trở thành Vua đúng không?"
Trong lúc trò chuyện ngắn sau bữa ăn, tại trung tâm phòng ăn nơi các thành viên chủ chốt của dinh thự đang tập trung, câu hỏi thốt ra từ miệng Subaru vang lên xuyên qua khoảng lặng một cách rõ ràng đến lạ.
Không bị bỏ ngoài tai, và lọt vào tai tất cả mọi người ngay từ câu mở đầu—đây chính là trò đùa đầu tiên của định mệnh.
Nhận câu hỏi của Subaru, người nghiêng đầu thắc mắc là Emilia ngồi bên cạnh. Cô dùng ngón tay chải mái tóc bạc, tay kia chọc chọc vào Puck đang ngồi trên bàn ăn:
"Đúng là vậy, nhưng sao tự nhiên lại hỏi thế?"
"Cũng không phải tự nhiên đâu. Nó cứ lởn vởn trong góc đầu tớ mãi. Nhắc mới nhớ, cô gái đang ngồi cạnh tớ với vẻ mặt ghét bỏ ớt xanh này, lỡ đâu sau này lại trở thành nhân vật có địa vị khủng khiếp như Vua chúa thì sao nhỉ."
"Không được gọi Ác ma xanh, P-maru như thế."
Đáp lại câu nói đùa, trán cậu bị ngón tay cô chọc nhẹ.
Cảm nhận cú chạm nhỏ sắc bén, Subaru đưa tay lên trán, cảm thấy như xuyên qua độ cứng của móng tay là sự mềm mại của cô, trong lòng vô cùng mãn nguyện. Ram đi ngang qua liếc nhìn Subaru như thế, trên tay cầm khay nhỏ có tách trà đang bốc khói:
"Cái mặt trông thiếu đánh quá."
Cô buông lời mỉa mai rồi bỏ đi.
Nghe vậy, Subaru vừa nắn má mình vừa nhe răng "Iii—" như trẻ con:
"Đừng có đi ngang qua đúng cái lúc kỳ cục rồi soi mói cái mặt đang cười tủm tỉm của người ta chứ. Với lại, chỉ mang trà sau bữa ăn cho mỗi Ros-chi là thiên vị quá đáng đấy nhé—"
"Thiên vị? Đây rõ ràng là vấn đề thứ tự ưu tiên trong lòng Ram. Roswaal-sama là nhất, tiếp theo là Emilia-sama và Đại tinh linh-sama, vượt qua bức tường không thể vượt qua, chui qua cái hố sâu thăm thẳm rồi xuyên qua bên kia... chà, chắc là có Barusu ở đó đấy."
"Đến tao cũng chưa từng có kinh nghiệm bị bỏ xa so với top đầu đến mức đó đâu nhé!?"
Ram ưỡn ngực phớt lờ tiếng hét của Subaru, cứ thế lướt đi về phía Roswaal. Roswaal đang cúi xuống đọc sách ở ghế thượng tọa nhận ra điều đó, nhận lấy tách trà cô đưa bằng động tác quen thuộc rồi đưa lên miệng. Đặt lên lưỡi, thưởng thức, và:
"Ưm, quả nhiên sau bữa ăn mà không có trà của Ram thì khôông thể nào bình tĩnh được nhỉ. Sống là để cho ly trà nààày sao?"
"Thật là vinh hạnh quá lớn cho tôi."
Thái độ của Ram đối với Roswaal vẫn luôn cung kính và phục tùng một cách lặng lẽ.
Khi được cho thấy sự khác biệt đãi ngộ rõ ràng đến mức này, lạ thay là người ta lại mất hẳn ý định phàn nàn. Tuy nhiên, dù có nuốt trôi sự bất mãn thì tâm trạng u ám của Subaru cũng chẳng thể giải tỏa được.
"Đừng giận quá. Là Rem đã ép chị hai đấy, Subaru-kun."
Vừa nói, người bước ra từ nhà bếp với trang phục hầu gái để xoa dịu vẻ mặt bất mãn của Subaru là Rem—trên hai tay cô bưng một cái khay lớn với đủ số tách trà cho mọi người.
Cô mỉm cười với Subaru đang quay lại, khẽ nâng khay lên:
"Rem muốn Subaru-kun nhất định phải thưởng thức trà do Rem pha. Rem đã nhờ chị hai chỉ dạy lại và chuẩn bị nó."
"Hô hô, tinh thần phục vụ đáng nể đấy, Rem. Giác ngộ của em, anh sẽ thưởng thức!"
"Vâng, xin hãy làm thế. Dưới sự giám sát của chị hai, với giác ngộ sẵn sàng thổ huyết, dẫu cho sau này không thể pha trà được nữa cũng không sao. Rem đã pha với quyết tâm đặt cược tất cả vào ly trà này. Nào, xin hãy uống đi ạ."
"Chỉ là giờ giải lao uống trà bình thường mà cần tâm thế như bào mòn linh hồn thế sao!?"
Gật đầu với Subaru đang kinh ngạc, Rem đưa tách trà "Càn Khôn Nhất Trịch" đó lên bàn. Tách trà tỏa khói nhẹ nhàng, nhìn qua thì không thấy khác gì trà bình thường, nhưng đó là trà mà Rem đã nỗ lực đến mức rỉ máu để pha. Chắc chắn là lượng chất sắt hay gì đó phải khủng khiếp lắm.
"Mà, có căng thẳng cũng chẳng giải quyết được gì. Đâu làm một ngụm—oái, ừm ngon! Quả nhiên là cảm giác khác hẳn bình thường một trời một vực, mà cũng không hẳn là không dám khẳng định là không có khí thế, nhưng vẫn toát ra bầu không khí êm dịu vững như bàn thạch!"
"Thế tóm lại là ngon hay không? Sao nào?"
Emilia nghiêng đầu trước lời bình luận phó mặc cho khí thế của Subaru, nhưng cảm nhận thì đúng là ngon thật. Ngon thì ngon, nhưng quả thật không thấy rõ sự khác biệt so với trà bình thường. Vốn dĩ, những trường hợp uống mấy thứ đồ uống sang chảnh như trà đen hay cà phê đối với Subaru là rất hiếm. Sở hữu cái lưỡi trẻ con, nên ở thế giới cũ cậu chủ yếu chỉ có kinh nghiệm với nước ngọt có ga hoặc cùng lắm là ca cao.
"Nhớ lại thì, lâu lắm rồi không uống Cola nhỉ. Hình như nước có ga được làm từ khí CO2, không biết ở đây có chế được không ta."
"Subaru-kun, Subaru-kun, trà thế nào ạ?"
"Hả? Ngon lắm! Quả nhiên có đặt tình cảm vào thì hương vị cũng thay đổi nhỉ!"
"Thật vậy sao! ...Với lại, cơ thể anh có cảm thấy nóng lên hay gì không, Subaru-kun?"
"Nóng lên...? Không, anh nghĩ không có thay đổi gì đâu."
Vừa nghiêng đầu, Subaru vừa nhíu mày trước sự kỳ lạ trong câu nói của Rem.
Hương vị trà hơi đậm đà cũng khá tuyệt, nhưng bảo nó mang lại thay đổi kịch tính cho cơ thể Subaru thì không có chuyện đó. Dạ dày sau khi ăn được thêm chút hơi ấm cũng dễ chịu.
Nhận được câu trả lời của Subaru, Rem nhìn chằm chằm vào cậu một lúc rồi che miệng bằng cái khay với ánh mắt có phần không phục:
"Subaru-kun thấy vui là tốt nhất rồi ạ."
"Anh cảm giác vẻ mặt, lời thoại, màu mắt với câu hỏi lúc nãy nó không ăn nhập gì với nhau thì phải?"
"Không có chuyện đó đâu ạ. Hơn nữa, nếu anh hài lòng với vị trà, anh có thể khen ngợi Rem vì tinh thần cầu tiến cũng được mà?"
"Nhắc mới nhớ, em đáng yêu thật đấy! Cũng được thôi. Lại gần đây nào."
Vẫy tay gọi Rem đang liếc mắt tìm kiếm lời khen, cậu vuốt ve mái tóc xanh của cô gái đang sán lại gần. Cô nhắm mắt lại đầy hạnh phúc như đang vẫy cái đuôi vô hình, mũi khẽ kêu lên và dụi vào người cậu khiến tim cậu đập thình thịch.
Và rồi, một ánh nhìn găm thẳng vào sau gáy Subaru, kẻ đã quên mất mục đích ban đầu.
"Nhìn chằm chằm—"
"Dù cậu có lườm bằng mắt cá chết không lời như thế, thì vẻ đẹp của thiếu nữ xinh đẹp cũng không phai mờ đâu nhé. ...Sao thế?"
"Sao thế cái gì chứ. Đang nói chuyện mà bị ngắt giữa chừng thì người ta tò mò lắm đấy."
"Nói chuyện?"
Subaru đặt ngón tay lên môi với vẻ mặt suy tư và giọng điệu ngạc nhiên khá thật lòng. Điều đó khiến ngay cả Emilia cũng phải nheo mắt, Subaru vội vàng giơ hai tay lên:
"Xin lỗi, sorry, đùa quá trớn, tha cho tớ!"
"Tha cho rồi và sẽ nghe cậu nói nên nói thử xem nào. Nào, hai ba."
Được thúc giục bằng động tác xòe tay, Subaru cười khổ gãi đầu. Rồi cậu lẩm bẩm "À—" một cách cố chấp:
"Emilia-tan đang nhắm đến mục tiêu làm Vua đúng không?"
"Vụ đó, tớ cảm giác nó lại đi vào vết xe đổ lúc nãy..."
"Từ đây sẽ rẽ nhánh. Và nếu nói là Vua ấy mà, năng lực dĩ nhiên là cần thiết, nhưng tớ nghĩ tâm thế cũng quan trọng không kém chứ nhỉ?"
"Tâm thế..."
Emilia chớp mắt trước phát ngôn của Subaru, khẽ lẩm bẩm với vẻ mặt ngạc nhiên.
Có lẽ cô ấy nghĩ cậu sẽ tấn công từ một hướng hoàn toàn không liên quan. Điều đó cũng không phải là không muốn đáp lại kỳ vọng của cô, nhưng lần này làm cô ngạc nhiên bất ngờ cũng coi là tốt.
May thay, sau sự ngạc nhiên, trong đôi mắt Emilia hiện lên cảm xúc đồng tình như muốn nói "Cũng có lý".
Thấy vậy, Subaru búng tay cái "Tách" và nói "Đúng không?":
"Giác ngộ đứng trên vạn người, tinh thần chịu đựng áp lực gánh vác tâm tư nguyện vọng. Và hơn hết, ý chí mạnh mẽ quán triệt niềm tin của bản thân—! Đã xưng Vương thì những yếu tố đó là không thể thiếu, tôi muốn khẳng định như vậy!"
Nắm chặt nắm đấm, Subaru đứng dậy khỏi ghế và diễn thuyết lớn tiếng.
Tự nhiên, ánh mắt của các thành viên trong phòng ăn đổ dồn về phía Subaru, cậu nhìn quanh trong khi tắm mình trong vô số cảm xúc phức tạp như thích thú, chán nản, ngạc nhiên, từ bi.
Emilia rụt rè giơ tay về phía Subaru:
"Tớ hiểu ý kiến vừa rồi của Subaru nhưng mà... cậu khẳng định điều đó để làm gì?"
"Chuyện đơn giản thôi. Emilia-tan nhắm đến ngôi Vua thì không thể thiếu những yếu tố vừa rồi. Vậy thì, cậu có muốn thử rèn luyện cái gọi là khí phách Đế Vương đó một chút không?"
"Hả...?"
Khi cậu ghé sát mặt và búng tay, Emilia mắt tròn mắt dẹt không theo kịp câu chuyện. Cười thầm trước dáng vẻ bị bỏ lại phía sau của cô, Subaru nhếch mép nghĩ rằng đà này là ngon ăn rồi.
Nở nụ cười tà ác, Subaru hành xử thô lỗ khi đặt chân lên ghế để đứng cao hơn một bậc. Từ độ cao đó nhìn quanh phòng, cậu chỉ tay lên trời tạo dáng và hét lớn:
"Tại đây, tôi xin tuyên bố khai mạc—Giải đấu 'Trò chơi Nhà Vua tại Dinh thự Roswaal' lần thứ nhất!!"
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Luật chơi rất đơn giản! Chuẩn bị số thăm bằng số người, trong đó bỏ vào một thăm trúng thưởng có dấu hiệu Nhà Vua và những thăm trượt chỉ đánh số. Sau đó, tất cả cùng rút thăm, người trở thành Vua sẽ gọi số và ra lệnh. Mệnh lệnh là tuyệt đối, phải phục tùng chỉ thị của Vua—đó là luật!"
Subaru giải thích luật 'Trò chơi Nhà Vua' giữa phòng ăn.
Nghe phần giải thích tóm tắt đó, Roswaal đưa tay lên cằm gật gù có vẻ thán phục. Hắn cười có vẻ hài lòng với lời giải thích ngắn gọn của Subaru:
"Ra—a là vậy. Luật chơi dễ hiểu đấy chứ nhỉ."
"Đơn giản nhưng lại có cảm giác căng thẳng vừa đủ... đó chính là điểm mấu chốt của trò này."
Giơ ngón cái đáp lại Roswaal, Subaru liếc nhìn Rem đang lúi húi làm thăm cho đủ số người bên cạnh. Không phải nghi ngờ, nhưng trong mấy trò chơi kiểu này thì tính công bằng là thứ cần ưu tiên hơn cả.
Chỉ đơn thuần dùng vận may để giành chiến thắng—nếu mỉa mai rằng vị trí Vua chúa thường được quyết định bởi huyết thống, thì hiếm có trò chơi nào phù hợp hơn trò này.
Dù sao thì,
"Thăm xong rồi ạ."
"Được, để xem nào... Ừm, không vấn đề gì. Chốt thế này đi!"
Kiểm tra những chiếc thăm Rem đưa ra.
Đánh số lên những dụng cụ giống như đũa nấu ăn bằng gỗ, chỉ riêng cái có dấu hiệu Nhà Vua là do Subaru tự tay vẽ hình Puck theo phong cách chibi. Kiểm tra kỹ cũng không thấy có dấu hiệu hay đặc điểm nào để nhận biết, chắc chắn sẽ tiến hành suôn sẻ.
"Người bốc được hình Puck là Vua đúng không?"
"Chuẩn. Sau đó, Vua sẽ xưng danh và chỉ định số. Lúc này, chú ý là những người ngoài Vua không được để lộ số của mình. Không biết ai là ai mới vui chứ."
"Ái chà. Thế thì không thể ra lệnh nhắm vào Barusu để sai vặt được à."
"Chính vì có những kẻ như cô nên mới sinh ra cái luật đó đấy! Cấm chỉ định đích danh nhé!"
Nói như tát nước vào mặt Ram, Subaru thở dài rồi nhìn quanh bàn một lượt. Giờ nghỉ ngơi sau bữa ăn, đương nhiên tất cả mọi người đều có mặt.
Emilia, Rem, Ram, Roswaal, và Puck cùng Subaru—.
"Ủa, này, Beako đâu rồi? Lúc nãy rõ ràng còn thấy ngồi trong góc, hì hục nhặt mấy thứ rau củ màu xanh kiểu đậu Hà Lan ra khỏi món giả Omurice mà?"
"Nếu là Beatrice-sama thì lúc nãy, ngay đoạn Subaru-kun định đứng lên ghế là ngài ấy đã lật đật đi ra khỏi phòng ăn rồi ạ?"
"Cái con Loli mũi khoan đó... đúng là kẻ phá đám. Được rồi, chờ chút nhé."
Bỏ lại lời nhắn, Subaru chạy vội ra khỏi phòng ăn.
Và đúng hai phút sau,
"Úi xời, về rồi đây—"
"Rốt cuộc trực giác của ngươi bị làm sao thế hả!? Betty không muốn bị vạ lây đâu đấy!"
"Rồi rồi, mấy kẻ thích gây sự chú ý cứ hay mạnh miệng như thế đấy. Nào, thế là đông đủ cả rồi nhé."
Đặt Beatrice đang vác trên vai xuống ghế, tôi giữ chặt hai vai cô bé từ phía trên để chặn mọi đường lui, khiến cô nàng đành thở dài bỏ cuộc. Có lẽ để tìm kiếm chút bình yên cho tâm hồn, cô bé di chuyển đến chỗ Puck, chiếm đóng vị trí bên cạnh chú mèo nhỏ rồi ném ánh nhìn đầy gai nhọn về phía Subaru.
Tôi lờ đi ánh mắt sắc lẹm tựa gió thoảng qua tai đó; lần này thì mọi thứ đã sẵn sàng.
"Này."
"Vâng."
Subaru vừa chìa tay ra, Rem như hiểu ý liền bỏ những chiếc thăm vào. Cảm nhận số lượng thăm tăng lên đúng một chiếc dành cho Beatrice khiến khóe miệng tôi giãn ra, nhưng đôi mắt tam bạch của Subaru lại càng thêm vẻ sắc bén đầy tà ác.
Những chiếc thăm được đặt giữa bàn. Puck nhảy vào đảo lộn tùng phèo lên, che đi phần số của những chiếc thăm đang nằm rải rác, rồi tất cả mọi người cùng vươn tay ra.
Và rồi,
"Được rồi, ai cũng cầm rồi chứ? Vậy thì, bắt đầu bằng câu khẩu hiệu quen thuộc nào—Ai là Vua đây?"
Subaru hô to với nụ cười rạng rỡ, tất cả mọi người đồng loạt rút thăm.
Khi nhìn xuống chiếc thăm trên tay mình, Subaru vô cùng tiếc nuối khi thấy dòng chữ "Số 2" được viết bằng ngôn ngữ thế giới này.
Ngay khoảnh khắc biết mình không phải là Vua, mối quan tâm duy nhất còn lại là xem ai trong số những người kia đã trở thành Vua—và rồi, người rụt rè giơ tay lên là...
"A, người có hình vẽ Puck là em nè."
Chính là Emilia, người đã phát huy vận may tuyệt vời đúng vào lúc quan trọng nhất.
Cầm chiếc thăm có hình vẽ Puck được cách điệu trên tay, Emilia nhìn Subaru với biểu cảm pha trộn giữa ngạc nhiên và chút bối rối.
"Ưm, thế này thì phải làm sao?"
"Emilia-tan là Vua mà, nên em cứ việc độc tài hết mình ở đây đi. Kiểu như ra lệnh số 2 xoa đầu Vua, số 2 nắm tay Vua, số 2 gối đầu lên đùi Vua ngủ, số 2 đút cho Vua ăn 'Aaa~', hay số 2 hẹn hò mặn nồng với Vua..."
"Vậy thì, số 2 sẽ nhặt hết ớt Pi-maru trong bữa tối của Vua và ăn sạch nhé."
"Nuooo! Dẫn dắt thất bại rồi! Số 2 là tôi nè trời ơi!"
Trước mặt Subaru đang ôm đầu gào thét, Emilia ngạc nhiên thốt lên "A, Subaru là số 2 hả?", có vẻ như cô ấy thực sự không nhận ra.
Tuy nhiên, quân lệnh như sơn. Chính vì tuân thủ điều này mà tôn nghiêm của Trò chơi Nhà Vua mới được bảo vệ.
"Cơ mà, nếu bữa tối không có ớt chuông thì tôi chả tốn chút sức nào đâu nhé!"
"Rem. Bữa tối nay ta muốn thực đơn sử dụng thậ~t nhiều ớt Pi-maru nhé. Một bữa tối mà bàn ăn nhuộm màu xanh lá cây nghe cũng lý tưở~ng đấy chứ~."
"Roswaal, tên khốn nhà ông... Sao mấy cái vụ nắm bắt mục đích Trò chơi Nhà Vua này ông nhanh thế hả!"
Subaru lườm Roswaal, kẻ vừa chặn đứng đường lui của mình, rồi quay sang nhìn Rem. Cứ tưởng cô ấy đang bị kẹt giữa chủ nhân và Subaru, chắc hẳn đang phải đấu tranh tư tưởng dữ dội lắm, ai ngờ...
"Rem rất muốn ưu tiên cảm xúc của Subaru-kun. Rất muốn, nhưng mà Roswaal-sama là chủ nhân của Rem. Vì vậy Rem không thể xem nhẹ lời nói của ngài ấy được... Xin lỗi anh."
"Thế còn lời thật lòng?"
"Khi ăn ớt Pi-maru, Emilia-sama thường nhăn mặt rất dễ bị phát hiện, nhưng Subaru-kun cũng hay tỏ thái độ khó chịu nên Rem muốn nhân cơ hội này chỉnh đốn lại luôn ạ."
"Em quan sát anh kỹ quá đấy!"
Ớt Pi-maru, thứ có vẻ ngoài, kết cấu và mùi vị y hệt ớt chuông, là một trong những loại rau mà Subaru - kẻ sở hữu vị giác trẻ con - cực kỳ ghét. Trước mặt Emilia, cậu ta giả vờ bình thản ăn nhưng trong thâm tâm thì đó là thứ nguyên liệu muốn tránh xa. Ngoài ra còn có cà chua, cà tím, củ cải; tính ra số lượng rau củ cậu ghét cũng kha khá. —Và có vẻ như Rem đã biết tỏng điều đó.
"Tóm lại là, hiệp hai nào. Nào nào, ai là Vua đây!"
"A, là bố nè."
Subaru hét lên đầy tuyệt vọng, nhưng lần này chiếc thăm vẫn trượt.
Người tiếp nối vận may của Emilia là chú mèo nhỏ màu xám—Puck. Ông ta ôm chiếc thăm có kích thước gần bằng mình bằng cả hai tay, nghiêng đầu nói:
"Chỉ đích danh tên là phạm luật nhỉ. Nếu vậy thì... số 5 búng trán số 1, thế nào?"
"Ồ hố, mới vào đã dùng ngay chiêu chỉ định hai con số... Ông không phải tay mơ đâu nhỉ?"
"Trò chơi này cũng phân biệt dân chuyên với tay mơ sao? ...Ố ồ, vậy số 5 và số 1 là..."
Puck đảo đôi mắt đen láy nhìn quanh, hai cánh tay giơ lên cùng hai chiếc thăm. Ram cầm chiếc thăm ghi số "5", và Emilia cầm chiếc thăm ghi số "1".
Trong trường hợp này...
"Nghĩa là Ram sẽ búng trán Emilia-sama nhỉ. Aaa, tình huống thật bất kính làm sao. Búng trán Emilia-sama ư... Trò chơi Nhà Vua thật đáng sợ...!"
"Miệng thì nói vậy mà Ram, em đang khởi động khí thế lắm kìa... Khởi động? Búng trán cũng cần khởi động sao? Em đang làm thế nhưng mà... đ-đừng làm đau chị nhé?"
"Nếu không đau thì đâu gọi là búng trán. Hây a."
"Á—! Đau! Đau quá đi mất!"
Trên vầng trán dễ thương của Emilia hằn lại một vết đỏ. Ram nhìn cảnh đó với vẻ thỏa mãn rồi mới thả lỏng vai. Emilia rơm rớm nước mắt có vẻ không phục, nhưng cảm giác dứt khoát này mới chính là tinh túy của Trò chơi Nhà Vua; xét về luật chơi thì thái độ của Ram lại đáng hoan nghênh hơn.
"Giờ thì nung nấu ý định trả thù nhắm vào Ram cũng được, hay chuyển sang mục tiêu khác cũng được. —Nào, hiệp ba! Ai là Vua đây!"
Nếu lượt làm Vua không xoay vòng cho tất cả thì sẽ có người trở thành kẻ vô hình.
Với tính chất ồn ào náo nhiệt của Trò chơi Nhà Vua, xác suất có thể bị lệch nhưng tôi muốn tránh tình huống đó—suy nghĩ nhỏ nhoi đó của người tổ chức là tôi...
"—Destiny, Draaaaaaaaaw!"
Với Subaru, kẻ vừa rút được thăm "Vua", thì đó chỉ còn là chuyện vặt vãnh không đáng bận tâm nữa rồi.
Subaru nắm chặt tay tạo dáng chiến thắng, miệng lẩm bẩm "YES, YES, YES!" liên tục để cảm tạ vận may của mình.
"V-Vui đến thế sao? Cậu mới làm Vua có một lần thôi mà."
"Không làm Vua thì sao nói chuyện về Trò chơi Nhà Vua được chứ, Emilia-tan! Được rồi, làm thôi làm thôi... Cơ mà, mới vào đã rồ ga hết cỡ làm hỏng không khí cũng không tốt, ừ không tốt."
Vì quá phấn khích mà miệng tôi cứ cười toe toét, nhưng người ta thường nói dục tốc bất đạt.
Lúc này không được vội vàng, phải bình tĩnh, trước tiên phải đi một nước cờ làm bàn đạp cho các lượt sau. Đầu tiên là tạo ra kẽ hở trong tâm lý của tất cả mọi người, tức là sự lơ là, và khi họ thả lỏng thì ngoạm một phát—
"—Số 3, cởi mỗi đồ lót ra."
"—Hả?"
Lúc nói đến đoạn "ngoạm một phát", tôi lỡ nhìn Emilia nên không kìm lòng được.
Phát ngôn của Subaru khiến không khí cả phòng đóng băng, tất cả mọi người nhìn cậu ta với vẻ mặt ngỡ ngàng. Tuy nhiên, như bát nước đã đổ đi không lấy lại được, mệnh lệnh đã đưa ra cũng không thể thu hồi.
Gật đầu trước những ánh mắt nghi ngờ mình nghe nhầm của mọi người, Subaru từ từ mở miệng:
"Số 3. Cởi. Mỗi. Đồ lót. Ra. Hurry!"
"Hả, khoan đã, cái gì, mệnh lệnh như thế cũng được sao!?"
"Được chứ! Mệnh lệnh của Vua là tuyệt đối mà!? Vua bảo chết thì bề tôi phải liều mình đi chết mới đúng đạo chứ!? Bây giờ, dù chỉ trong khoảnh khắc nhưng mọi người đều là thần dân của Vua là tôi đây đúng không!? Vậy thì, bảo cởi là phải cởi! Cởi đi! Cởi đi!"
Subaru đập bàn, dùng cái miệng đang trơn tru quá mức để kêu gọi.
Emilia cứ đóng mở miệng liên tục, còn Roswaal đứng xem bên cạnh thì cười phá lên. Ram nhìn Subaru bằng ánh mắt khinh bỉ tận cùng, và không ai nhận ra đôi mắt của Rem đang cúi gầm xuống lóe sáng. Emilia đang hoảng hốt và Puck đang vuốt râu. Và, có một Beatrice đang lén lút định trốn khỏi phòng—.
"Betty. Số mấy thế?"
"Ta muốn được yên thân mà, Nii-cha!?"
Puck giữ Beatrice đang định rời phòng lại, cô bé quay lại với vẻ mặt hoảng hốt. Và rồi, Puck nhặt lên chiếc thăm bị bỏ lại ở chỗ cô bé vừa ngồi.
"A, là số 3. Người phải cởi đồ lót là Betty nè. Cơ mà cái này, nếu bố trúng thì phải làm sao nhỉ? Cơ bản là bố toàn khỏa thân mà."
"Lúc đó tôi sẽ khâu cho ông cái quần lót cỡ nhỏ chuyên dụng, ông mặc vào rồi cởi ra là được. Dù nghe vô nghĩa vãi... Thế là, Beako à."
Subaru liếc nhìn Beatrice đang đứng gần cửa ra vào phòng ăn. Cô bé đỏ bừng khuôn mặt thanh tú, nắm chặt nắm tay nhỏ bé đang run rẩy, nhưng...
"Haizz... Biết đọc bầu không khí chút đi."
"Bị ngươi nói thế là điều duy nhất ta không chấp nhận được đấy! Sao lại đưa ra cái mệnh lệnh quái đản thế hả! Chẳng có lý do gì ta phải tuân theo cái lệnh này..."
"Hừm, hế~, ra là vậy. Cô định coi thường và xé bỏ cái quy tắc quan trọng nhất của Trò chơi Nhà Vua như thế sao. Ra là thế, hừm."
"C-Cái gì chứ, cái cách nói chuyện khó chịu đó..."
Beatrice dao động trước những lời nói của Subaru, kẻ đang quay mặt đi và không giấu giếm sự thất vọng tột cùng. Liếc nhìn cô bé, Subaru thở dài "Chả có gì", rồi nói:
"Mấy cái chuyện này ấy mà, tôi nghĩ ngay từ lúc tham gia là giữa chúng ta đã hình thành sự tin tưởng rồi. Dù cho mệnh lệnh có tàn khốc đến đâu, thì cũng phải nỗ lực thực hiện trong khả năng có thể. Đó gọi là, sao nhỉ, tâm thế... hay một dạng tôn nghiêm của con người ấy."
"Tôn nghiêm, cơ đấ~y."
Roswaal không giấu vẻ thích thú, khóe môi nhếch lên. Trước sự hùa theo của hắn, Subaru gật đầu mạnh mẽ "Đúng, tôn nghiêm", rồi chỉ tay vào Beatrice.
Nhìn cô bé tóc khoan đang khẽ lùi lại trước khí thế đó, cậu nói:
"Kết quả không quan trọng. Quan trọng là ý chí muốn tuân thủ mệnh lệnh... không, là giữ lời hứa! Tham gia Trò chơi Nhà Vua, nhận mệnh lệnh của Vua. Mệnh lệnh đó nói cách khác chính là sự tin tưởng của Vua dành cho cô. Có thể nỗ lực hết mình để đáp lại sự tin tưởng đó... đó chính là sợi dây liên kết giữa tôi và cô nảy sinh qua Trò chơi Nhà Vua này."
"————"
"Có thể chỉ là suy nghĩ đơn phương của tôi thôi. Dù sao đây cũng chỉ là ý kiến của tôi, và có thể cô chẳng có lý do gì để nghe theo. Nhưng mà... tôi nghĩ thế này. Bằng việc xác nhận mối liên kết qua hình thức Trò chơi Nhà Vua này, giữa chúng ta sẽ hình thành một thứ gì đó vô hình—nhưng chắc chắn là một sự kết nối, không phải sao."
Đặt tay lên ngực, Subaru trút hết nỗi lòng vào cô bé.
Trước sức nặng của những lời nói, trước dòng thác cảm xúc đó, Beatrice run rẩy đôi môi và cúi mặt xuống. Nhìn dáng vẻ đó của cô bé bằng ánh mắt từ bi, Subaru chìa tay ra.
"Thế nên là... cởi đi."
"————"
"Thấy phiền phức rồi đấy, biết đọc không khí thì nhanh nhanh cởi đồ lót rồi về chỗ đi. Cũng chả ai mong chờ phản ứng gì to tát đâu, thế nhé?"
"—Ngươi chết đi là vừa."
Ngay sau đó, một làn sóng xung kích vô hình với uy lực kinh hoàng đã thổi bay Subaru.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
"Ta đã xác nhận Beatrice-sama cởi đồ lót ở phòng bên cạnh rồi mặc lại ngay rồi. Không có vấn đề gì về luật chơi. Thế là được rồi chứ, Barusu."
"...Ờ, không vấn đề gì."
Nghe Ram, người vừa từ phòng bên cạnh trở về cùng với một Beatrice đang đỏ mặt phẫn nộ, nói với giọng đầy khinh bỉ, Subaru đáp lại với vẻ mặt hờn dỗi.
Hậu quả của việc hứng trọn đòn che giấu sự xấu hổ (tuy nhiên uy lực lại quá cao) của Beatrice là bị thổi bay, quay cuồng đến mức không phân biệt được phương hướng. Subaru đang hoa mắt chóng mặt được Rem chạy tới chăm sóc tận tình.
"Anh có sao không, Subaru-kun? Anh mới ốm dậy vẫn chưa khỏe hẳn mà... Hay là mình tiếp tục trên đùi Rem nhé?"
"Trong lúc chơi Trò chơi Nhà Vua mà lại có tình huống còn sướng hơn cả làm Vua, mới nghĩ thôi đã thấy mới mẻ rồi. Lời mời đó hấp dẫn cực kỳ, nhưng giờ Trò chơi Nhà Vua vẫn ưu tiên hơn. Anh xin nhận tấm lòng thôi nhé."
Nói vậy với Rem tận tụy, tôi ngồi dậy, và cùng với hai người vừa quay lại, tất cả lại ngồi vào ghế. Cảm giác tình hình vừa rồi khá tệ hại, nhưng có vẻ không ai bỏ cuộc cả.
Thực lòng mà nói thì...
"Mọi người hiếu kỳ... hay nói đúng hơn là ai cũng thích hùa theo mấy trò quậy phá này nhỉ."
"Nếu kết thúc như thế thì~, chẳng phải buồn tẻ lắm sao~. Ta còn chưa được làm Vua hay nạn nhân lần nào mà, nhỉ?"
"Cách nói Vua và nạn nhân, ra là ông hiểu rõ đấy chứ. ...Beako thì tsundere nên quay lại là đúng rồi, nhưng Emilia-tan không ngăn cản sao?"
Beatrice ném ánh nhìn sắc lẹm vào cách nói chuyện của Subaru, nhưng cậu ta tỉnh bơ lờ đi. Ngược lại, Emilia khi bị hỏi tới thì luống cuống "Ơ, a..." rồi nhìn về phía này.
"Cái đó, tôi thì sao nhỉ... ừm."
"Sao nào sao nào, có chuyện gì thế? Có gì muốn nói thì tôi nghe hết mà."
"C-Cậu sẽ không... cười tôi chứ?"
"Tôi mà cười Emilia-tan á? Sao có chuyện ngu ngốc thế được. Dù tôi có làm trò hề để được thấy nụ cười của Emilia-tan, thì Betty này tuyệt đối không bao giờ làm cái trò cười nhạo Emilia-tan đâu nhé."
Bị nhại giọng trêu chọc, Beatrice lườm nguýt gay gắt, nhưng Subaru vẫn trưng ra bộ mặt sảng khoái lờ tịt đi. Emilia bán tín bán nghi trước lời của Subaru—hay đúng hơn là gật đầu nhẹ như để tự thỏa hiệp với điều gì đó trong lòng.
"Tôi ít khi được tham gia trò chơi nào cùng mọi người xung quanh như thế này lắm... nên là, ừm, có chút... vui vẻ... nên nếu dừng lại thì tiếc lắm."
"Gì thế này, em ấy dễ thương quá."
Subaru buột miệng nói ra suy nghĩ thật lòng trước Emilia đang cúi mặt, má ửng hồng trả lời.
Trước phản ứng vượt ngoài mong đợi khiến bên này dao động, Emilia có vẻ nghĩ mình bị trêu chọc nên phồng má lên.
"Đấy, cậu lại trêu chọc tôi ngay được. Thật là, xấu hổ lắm đấy nhé."
"Tôi đâu có trêu... Chết tiệt, sao thế này. Em định dùng sự ngứa ngáy và bứt rứt này để dìm chết tôi trong sự quằn quại sao... Xin bái phục...!"
Subaru rùng mình trước sức công phá quá lớn của Emilia. Có vẻ những người xung quanh cũng có cảm xúc tương tự: người thì gửi ánh mắt dịu dàng cho Emilia, người thì đành lòng hạ quyết tâm tiếp tục tham gia trò chơi, người thì chỉ chăm chăm lườm Subaru.
Dù sao thì, cũng nhờ ý muốn đó của Emilia, xốc lại tinh thần nào.
"Ai là Vua, đây!"
Đồng loạt rút thăm, ai nấy đều vội vàng nhìn xuống thăm của mình.
Trong tay Subaru là thăm số "4". Cảm giác muốn tặc lưỡi vì không phải là Vua thoáng qua trong chốc lát, nhưng trong loại trò chơi này mà Vua cứ lặp lại liên tục thì cũng mất vui. Kẻ sẵn sàng đạp đổ bầu không khí sau khi đã đọc vị nó chính là Natsuki Subaru, nhưng làm thế sau phát ngôn vừa rồi của Emilia thì cũng cần dũng khí lắm.
Gạt nội tâm của Subaru sang một bên, trong số những người ngẩng mặt lên, người giơ tay—người giơ cao chiếc thăm có hình Puck chính là Rem đang ngồi cạnh Subaru.
Giữa khuôn mặt thường ngày luôn cố giữ vẻ vô cảm, đôi mắt cô ấy lúc này lại sáng rực lên một cách kỳ lạ.
"Là Rem ạ. Là Vua ạ. Làm được rồi, Subaru-kun. Em là Vua rồi."
"Không, anh hiểu là em vui nhưng phấn khích quá rồi đấy! Phải ra lệnh nhanh gọn lẹ lên không thì tốc độ trò chơi bị chậm đấy. ...Rồi, Vua, mệnh lệnh là gì?"
"A, đúng rồi nhỉ. Rem thật là, sơ suất quá."
Rem vẫy cái đuôi vô hình kịch liệt rồi tiu nghỉu cúi xuống, nhưng ngay lập tức lấy lại khí thế và ngẩng mặt lên. Và rồi cô ấy nhìn chằm chằm vào Subaru.
"Vậy thì, Suba... số 1, ôm chặt Vua vào lòng, mọi người thấy sao ạ?"
"Mục tiêu của em lộ liễu quá rồi đấy, nhưng anh không phải số 1 đâu nhé!"
Khi Subaru chìa chiếc thăm của mình ra, Rem đổ gục xuống tại chỗ với vẻ mặt như thể ngày tàn của thế giới đã đến. Hiếm có ai lại suy sụp đến thế vì xu thế của Trò chơi Nhà Vua, nhưng nghĩ đến việc đối tượng là mình thì cũng thấy nhột nhột.
Dù sao thì, số 1 nhận chỉ định của Rem buộc phải ôm cô ấy, nhưng...
"Rem, lại đây."
"Chị hai...!"
Rem ngẩng mặt lên nhìn Ram đang giơ cao chiếc thăm ghi số "1", rồi chạy lon ton sà vào lòng người chị đang dang rộng vòng tay.
Tình chị em tươi đẹp—một cảnh tượng có thể nói là như vậy, nhưng người chị đang ôm cô em gái lại thì thầm vào tai cô:
"Thấy chưa, Rem. Rốt cuộc thì Barusu cũng chỉ đến thế mà thôi. Gã đàn ông hẹp hòi không thực hiện nổi một điều ước của Rem. ...Có vẻ như trò chơi chọn Vua này đã vô tình làm lộ rõ bản chất hắn rồi nhỉ."
"Đừng có tiêm nhiễm lời xấu xa vào đồng minh ít ỏi của tôi chứ! Thêm nữa đây không phải trò chơi chọn Vua, mà là trò chơi Vua quyết định! Sai mục đích rồi đấy!"
"Chị hai... Chị hai... Rem sẽ không nản lòng đâu."
Rem dụi má vào chị gái trong khi được an ủi. Nhìn cảnh chị em mỹ thiếu nữ thân thiết thế này thật muốn để trí tưởng tượng bay xa, nhưng Subaru tự trọng kìm nén cảm xúc đó lại và hắng giọng. Chuyển sang lượt tiếp theo.
"Rồi, xốc lại tinh thần nào... Ai là Vua, đây!"
"Ây chà, cuối cùng ta cũng rút trúng rồi. Đến khi làm Vua thật thì... chà~, cũng phân vân không biết nên ra lệnh gì phết nh~ỉ."
Roswaal cầm chiếc thăm "Vua", vừa phe phẩy vừa mỉm cười.
Lời tuyên bố của hắn khiến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán Subaru. —Trong đám người này, hắn là kẻ khó đoán nhất xem sẽ thốt ra cái gì khi làm Vua.
Từ xa xưa, những người thưởng thức Trò chơi Nhà Vua được chia thành vài loại.
Như Subaru, loại "Ăn tạp" chỉ biết nói ra dục vọng của mình.
Như Rem, loại "Ăn thịt" tập trung nhắm vào cá nhân để kiếm lợi.
Như Puck, loại "Ăn cỏ" đưa ra những mệnh lệnh ba phải để trôi qua lượt.
Như Emilia, loại "Ăn tiệc" tận hưởng bản thân tính chất trò chơi của Trò chơi Nhà Vua.
Và như Roswaal, loại "Phàm ăn" mà mục đích dù nghĩ thế nào cũng là để tìm kiếm khoái lạc khi nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của nạn nhân.
Dù là chuyện yêu đương, hay muốn trò chơi trôi qua êm đềm, hay khả năng bản thân trở thành nạn nhân, hắn đều không mảy may cân nhắc, chỉ đơn thuần tung ra mệnh lệnh để thỏa mãn bản thân—đó chính là hình dáng của vị Vua giả tạo đang cầm chiếc thăm Vua lúc này.
Nín thở, Subaru cầu nguyện cái tên số "3" trong tay mình không bị gọi. Và rồi, Roswaal liếc nhìn Subaru đang căng thẳng một cái rồi nói:
"Vậy thì, số 3 uống một hơi hết ly sữa pha Tabasca nhé~."
"Khốn kiếp ông nhắm vào tôi đúng không, Roswaal!!"
"Nào, Barusu~, cho ta xem chút điểm tốt của cậu đi nà~o."
Trước phán quyết vô tình của Roswaal, Ram phản ứng với tốc độ như thể đã bàn bạc từ trước, mang ra ly sữa nhuộm màu lốm đốm.
Trong cốc, Tabasca (Tabasco phiên bản dị giới) được cho vào đầy ắp, tỏa ra màu sắc hỗn mang và mùi vị dị hợm.
"...Uống hả?"
"Trò chơi Nhà Vua, đó là sự trao đổi của lòng tin để xác nhận tôn nghiêm con người mà..."
"Bị nói lại câu đó thì... Chết tiệt! Natsuki Subaru xin lĩnh giáo—gự, ọc, họng... cháy... abdul!"
Subaru ôm lấy cổ họng đang bốc cháy và gục xuống, vừa rơm rớm nước mắt vừa đập mạnh cái cốc đã uống cạn xuống bàn.
"Thế nào, ORAAA! Làm được rồi đấy, ORAAA! Có ý kiến gì không, ORAAA!"
"Không không~, quá~ đủ rồi. Cấm tráng miệng nhé, vậy thì~, sang lượt tiếp theo nà~o."
"Tên khốn, lần sau ông sẽ phải khóc thét... Ai là Vua đây—Destinyyyyyyy, Draaaaaaaaaw!!"
Cơn giận dữ với Roswaal chuyển hóa thành hy vọng cho lượt chơi tiếp theo, và niềm hoan hỉ khi rút được Vua đã xóa tan tất cả.
Giơ cao chiếc thăm có hình "Puck", đôi mắt Subaru sáng rực lên.
"Được rồi! Số 2! Số 2 hãy ôm đầu của Vua vào trong ngực! Giữ nguyên tư thế đó ít nhất là đến lượt chơi sau! Thế nào!"
Subaru nhìn chằm chằm vào Emilia và hét lên.
Người tham gia trò chơi có 7 người, nếu trừ Subaru làm Vua ra thì tỷ lệ nữ trong 6 người còn lại là 4. Emilia là số 1, nhưng dù là Rem thì cũng là đặc quyền của Vua. Ram thì cũng tạm chấp nhận được, và người giơ chiếc thăm số "2" mà Subaru chỉ định là...
"Ngươi, có thù oán gì với ta không hảảả—!?"
"Câu đó hoàn toàn là thoại của Betty mới đúng chứ nhỉ!? Ngươi đang nghĩ cái quái gì thế hả!?"
Subaru gào lên với Beatrice, người lại trúng thưởng một lần nữa, và nhận lại tiếng gào tương tự.
Tuy nhiên, Trò chơi Nhà Vua là tuyệt đối. Với Beatrice, người đã vượt qua cả mệnh lệnh về đồ lót, thì mệnh lệnh mức độ này chắc cũng chẳng khó khăn gì mấy.
"Nào, nhanh nhanh lại đây đi. Mau mau chuyển sang lượt sau, để Betty lần này còn nhờ vả Nii-cha nữa chứ."
"Đã thất vọng rồi còn bị làm phiền... Eo ôi, nhỏ thật sự! Gì thế này con loli này, nhìn đúng là hiện trường phạm tội luôn... Sao thế hả, nhóc. Dính phải trạng thái bất thường 'Ngực lép' hay sao mà đau đau đau đau!!"
"Lần sau còn thốt ra mấy lời nhảm nhí nữa, ta sẽ gia tốc thời gian riêng da đầu ngươi cho hói trụi lủi luôn đấy nhé. Nào, ai là Vua đây!"
Dù nói gì đi nữa, khi Beatrice - người ban đầu ít hứng thú nhất - trở nên hăng hái, thì Trò chơi Nhà Vua sau đó diễn ra với nhịp độ rất nhanh, chưa bàn đến độ khốc liệt.
Sau đây, xin tóm tắt một vài lượt chơi:
"Lần này nhất định...! Subaru-kun sẽ... à không, số 5 hãy hôn lên trán Vua...!"
"Không phải anh, cơ mà sao em cứ đòi tiếp xúc cơ thể mãi thế!?"
"A, là tôi. Vậy thì Rem, chị hôn trán chút nhé..."
"Hôn trán thời nay hiếm thấy ghê nhỉ!"
"Số 6 ra sân trong dinh thự... à hẹp quá nhỉ. Ra kiểm tra kết giới ở núi sau chút đi. Nhẹ nhàng thôi, khoảng mười vòng khứ hồi."
"Chết người đấy! Bắt người mới ốm dậy làm cái trò gì thế... Ông nhắm vào tôi đúng không!?"
"Vậy, số 4 dọn dẹp phòng Ram-sama. Còn sót một hạt bụi là ăn đòn đấy."
"Tự xưng Ram-sama nghe đậm chất nữ hoàng ghê nhỉ, cô nương! Cơ mà, cả cô lẫn Roswaal đều nhắm bắn tỉa... Cô không dùng Thiên Lý Nhãn đấy chứ!?"
"...Hừ, thế thì đã sao nào, Barusu."
"Đừng có thái độ bố đời như kiểu lỗi tại tôi thế chứ! Tôi thấy lạ lắm rồi đấy!!"
"Destiny Again! Nào, số 4 hãy thết đãi Vua món ăn tự làm chứa chan tình yêu... Lại là nhóc à!!"
"Ăn món này đi, ta đã nướng, ninh rồi sấy khô nó đấy!"
"Thân thiết ghê nhỉ, hai người này. Bố cũng muốn tình cảm với Lia ghê."
"Ây chà, là bố nè. Vậy thì, dạo này bố đang có hứng thú với Mayonnaise, nhờ số 2 đút cho ăn 'Aaa~' nhé."
"Ây chà chà~, đường đường là Đại Tinh Linh mà lại làm nũng ghê~ chưa kìa. Được giao trọng trách lớn lao này quả là vinh dự~."
"Cảnh này ai mà thèm xem! Hai người ra góc kia mà làm!!"
"Tuyệt, cuối cùng cũng đến lượt Betty rồi. Nii-cha... ừm, vậy số 4 hãy để Betty vò bụng cho sướng tay nhé. Đến khi nào chán thì thôi!"
"Nhìn thế này thôi chứ bụng tôi có múi đấy nhé!"
"Ngươi có thù oán gì với Betty hả!?"
"Tao mới là người muốn điên tiết đây này! Gì thế hả nhóc, tao với mày thân nhau lắm à!?"
Và, dù tóm tắt lại thì kết quả vẫn là những chuyện dở khóc dở cười lặp đi lặp lại.
Trò chơi cũng đã bước sang lượt thứ hai mươi, khi cảm giác mệt mỏi và thỏa mãn khiến mọi người định kết thúc tại đây, thì...
"Vua, là em. Ưm, ừm nhé... làm gì bây giờ ta~."
Rút trúng thăm Vua, Emilia đặt ngón tay lên môi suy nghĩ với vẻ cực kỳ vui vẻ.
Đôi má cô ấy ửng hồng nhẹ, cho thấy sự phấn khích không hề nhỏ. Kết hợp với cử chỉ gợi cảm lạ thường khiến Subaru cảm thấy rạo rực.
Trước mặt Subaru như thế, cô ấy gật đầu "Ừm" một cái.
"Vậy, số 6... ví von người khác giới với loài động vật phù hợp với hình tượng nhé?"
"Số 6 là tôi nhưng mà... thế thì có ý nghĩa gì?"
"Hứ. Kệ đi. Nào, Subaru! Nhanh lên, nhanh lên!"
Trước Subaru đang nghiêng đầu thắc mắc, Emilia vỗ nhẹ xuống bàn hối thúc. Bối rối trước thái độ không giống cô ấy chút nào, nhưng Subaru chống tay lên cằm suy nghĩ một chút rồi nói:
"Chà, Ram là mèo, Rem là chó. Beako là gấu... còn Emilia-tan là thỏ nhé."
"Cái đó, là hình tượng thế nào?"
"Là kết quả khi tôi nghĩ xem mọi người đeo tai thú nào thì hợp ấy mà. Ram đỏng đảnh thì là tai mèo, Rem phục tùng thì là tai chó. Emilia-tan dễ thương hay cô đơn thì là tai thỏ... Còn Beako có chữ Bear (Gấu) trong tên nên tai gấu là chuẩn bài rồi."
"Vừa rồi, ta cảm giác chỉ có Betty là bị chọn hoàn toàn qua loa đấy nhé!"
"Có suy nghĩ nghiêm túc chuyện này cũng chẳng để làm... Ơ, Emilia-tan làm gì thế?"
Lờ đi Beatrice đang phẫn nộ, Emilia nở nụ cười thiếu cảnh giác và giơ hai tay lên. Cô ấy vừa vẫy tay vừa cười "E hèm~".
"Tạo hình chi tiết quá thì em không giỏi lắm, nhưng thế này thì sao~"
"Thế này thì... Ồ!"
Ánh sáng tỏa ra, rồi hội tụ lại trong lòng bàn tay Emilia. Và rồi, thứ hiện ra trong tầm mắt ngỡ ngàng của Subaru là trên mái tóc bạch kim của Emilia đột nhiên xuất hiện—một chiếc bờm cài tóc mô phỏng đôi tai thỏ trong suốt.
Nheo mắt nhìn kỹ mới biết nó được làm từ băng, nó trang điểm cho cô ấy với vẻ đáng yêu y hệt như hình tượng Subaru đã nghĩ.
"Lạnh quá."
"Cái này, là hình tượng Subaru-kun đã nghĩ cho..."
"Thực lòng mà nói, không phục chút nào..."
Giống như Emilia đang đeo tai thỏ, trên đầu các cô gái khác cũng xuất hiện những chiếc bờm tai thú bằng băng tương ứng với hình tượng Subaru đã chọn.
Tai mèo nhọn hoắt phản ánh sự phóng khoáng của Ram, tai chó rủ xuống phản ánh sự tận tụy đáng yêu của Rem, tai gấu tròn vo phản ánh khí chất của Beatrice, người dù nói gì thì nói vẫn rất ngọt ngào.
Quả là một cảnh tượng mãn nhãn khiến Subaru muốn quỳ xuống bái lạy ngay tại chỗ, nhưng...
"Pin điện thoại không đáng tin cậy nên không chụp lại được, đau đớn quá. Ít nhất phải khắc ghi vào màn trập của trái tim... Cơ mà, chuyện đó tính sau."
Vừa khắc ghi dáng vẻ lộng lẫy (theo góc nhìn của Subaru) của các cô gái vào nhãn cầu, Subaru vừa không giấu nổi sự ngạc nhiên trước sự biến đổi của Emilia, người đã thực hiện điều này.
Mệnh lệnh thì tuyệt vời, và nói rằng mục đích chính khi bắt đầu chơi Trò chơi Nhà Vua đã đạt được cũng không ngoa—nhưng thế này thì không giống Emilia quá mức cho phép.
Cô ấy bình thường phải là kiểu người chủ động ngăn cản những tình huống thế này mới đúng, vậy mà...
"Subaru-kun, Subaru-kun."
"Sao thế, Rem."
Tôi ghé người vào Rem đang vẫy vẫy tay gọi. Và rồi, cô ấy nghiêng cái đầu đang trang bị tai chó của mình.
"Có dễ thương không ạ? Nếu được, anh xoa đầu hay cưng nựng em cũng..."
"Dễ thương lắm, bình thường thì anh sẽ mỉm cười đấy, nhưng giờ anh thích một Rem có thể giải tỏa thắc mắc của anh hơn, Rem à!"
"Vậy ạ, tiếc quá. Thế nên, Rem sẽ giải tỏa thắc mắc đó để được khen thưởng. Emilia-sama có vẻ lạ, chắc chắn là do hiệu quả của 'Quả Funnel' đấy ạ."
"Quả Funnel?"
Trước câu hỏi của Subaru, Rem gật đầu "Vâng", rồi lấy từ túi tạp dề ra một quả nhỏ.
"Là cái này ạ. Quả Funnel này nếu nghiền nát thành bột rồi hấp thụ thì... thật bất ngờ, sẽ có hiệu quả khiến người ta trở nên thành thật với bản thân. Ngạc nhiên chưa."
"Ra là thế, ngạc nhiên thật. ...Cơ mà, tại sao Emilia-tan lại hấp thụ thứ đó?"
"Chắc là, Rem định cho Subaru-kun uống trà có pha quả Funnel, nhưng lại mang nhầm cho Emilia-sama... A, Subaru-kun, day day thế này đau, đau ạ!"
"Phạt hư này! Hóa ra phản ứng lúc em mang trà ra đầu tiên là vì thế hả!"
Cuối cùng tôi cũng hiểu ý nghĩa thực sự khi cô ấy hỏi "Có thấy nóng trong người không" lúc tôi uống trà trước khi chơi Trò chơi Nhà Vua.
Emilia đã uống nhầm thứ thuốc lẽ ra dành cho Subaru, và kết quả là dáng vẻ vui vẻ hiện tại của cô ấy. Nhưng nếu vậy thì...
"Trở nên thành thật mà lại như thế kia, nghĩa là Emilia-tan thực ra khá trẻ con sao...?"
"Nè nè, cứ hễ tí là hai người lại thân thiết với nhau ngay được... Gian~ xảo~ quá~ đi~."
Nhìn Subaru đang ấn nắm đấm lên đầu Rem và day day trừng phạt, Emilia bĩu môi lắc lư người. Cô ấy quay mặt đi với vẻ hờn dỗi.
"Người ta cứ tưởng cậu đối xử dịu dàng với mình, thế mà lại như vậy. Làm người ta kỳ vọng quá chừng... Đồ tồi. Đồ tồi. Đồ~ tồi~."
"Chẳng hiểu mô tê gì mà em lại giận đùng đùng như thế, giờ anh biết làm sao đây!?"
Emilia ngả người lên bàn, dỗi hờn như một đứa trẻ con. Trước dáng vẻ chưa từng thấy này của cô, tôi đưa mắt cầu cứu xung quanh thì chỉ nhận được những phản hồi thế này:
"Phải ha, Barusu... Dù sao thì tình huống này cũng do Barusu tạo ra, tự đi mà lo liệu cho khéo vào."
"Ta không nghĩ đó là ý hay đâu. Ni-cha, lại đây uống trà với Betty nào."
"Lia thế này trông cũng dễ thương đấy, nhưng tốt nhất là nên tránh xa ra thì hơn. Vậy nhé, phần còn lại giao cho cậu đấy, Subaru."
"Thế thìii, tôiii cũng xin phép quay lại vùi đầu vào đống giấy tờ đâyyy."
"Cái lũ không có chút tình đồng đội nào này làm tao sốc thật đấy! Không thèm nhờ vả bọn mày nữa!"
Sau khi tiễn đám người lũ lượt bỏ nhiệm vụ chạy lấy người, trong phòng ăn chỉ còn lại mỗi Subaru, Emilia và Rem.
Tổng cộng có ba người, quân số ít ỏi đến mức chẳng thể tiếp tục trò "Vua" được nữa.
"Hết cách rồi, lần này giải tán ở đây thôi. ...Vấn đề quan trọng hơn là làm sao với Emilia-tan đây."
"Hông chịu. Hông chịu đâuuu! Chơi tiếp! Em muốn chơi tiếppp!"
"Này là thối lui về thời mẫu giáo chứ sống thật với bản thân cái nỗi gì. ...Nghĩ đến cảnh kết quả của việc sống thật lòng lại là cái kiểu làm nũng vụng về thế này, tự nhiên thấy hơi xót xa ghê."
Emilia lắc đầu nguầy nguậy, ghét việc phải dừng trò chơi. Subaru đưa tay định dỗ dành, nhưng cô nàng ở trạng thái trẻ con này có vẻ chẳng lọt tai lời nào.
Rốt cuộc, mặc kệ Subaru đang bối rối, Emilia chộp lấy mấy lá thăm trên bàn rồi reo lên:
"A, em là 'Vua' nè! Ờm, số một! Số một phải nghe lệnh nha!"
"Emilia-tan, trò chơi Vua mà chỉ có mỗi Vua thì sao mà thành lập được..."
"Lá Rem bốc là số hai, nên tất nhiên số một sẽ là Subaru-kun rồi."
"Rem!?"
Trước sự phản bội không ngờ tới, Subaru quay phắt lại, chỉ thấy Rem đang cầm lá thăm số '2' phe phẩy trên tay. Rồi cô nàng đặt lá thăm lên môi, thì thầm khẽ khàng chỉ đủ để Subaru nghe thấy: "Chỉ lúc này thôi nhé", đoạn nói lớn:
"Emilia-sama, xin hãy ra lệnh. Nghe lệnh Vua là bổn phận của bề tôi mà."
"Vậy thì nhé, số một nhé, Subaru nhé..."
"...Nương tay cho anh nhờ. Chạy nãy giờ mỏi rã rời từ đầu gối xuống rồi, miệng thì chưa kịp tráng lại nên cổ họng vẫn còn hơi rát, chưa kể món ăn em nấu sau đó kinh khủng nữa."
Subaru vừa bối rối vừa vào tư thế chấp nhận số phận.
Hiếm khi thấy Emilia thế này, đã vậy thì mệnh lệnh nào cũng "nhào vô kiếm ăn" hết. Chỉ mong là cái gì đó không để lại gánh nặng hay di chứng cho cơ thể, nhưng mà...
"Xoa đầu, em muốn được xoa đầu."
"Hả?"
Cảm giác như vừa nghe thấy một điều không tưởng, Subaru thốt lên ngỡ ngàng.
Emilia nhìn thẳng vào Subaru đang trợn tròn mắt, nói tiếp:
"Xoa đầu em đi. Giống như anh hay làm với Rem ấy, thật dịu dàng vào."
"Ơ, ý là, thế thôi á? Được không vậy?"
"Đượccc mà, nhanh lên. Nhanhhh lênnn."
Emilia bắt đầu giãy nảy chân tay. Như được thúc đẩy bởi cử chỉ đó của cô, Subaru nhích người lại gần bên cạnh Emilia, chậm rãi đưa tay về phía mái tóc bạc dài của cô ấy, và...
"Thế này, được chưa em?"
"Dịu dàng hơn nữa... Ừm, kiểu như thế."
Cảm nhận từng sợi tóc bạc trượt qua kẽ tay mềm mại, Subaru xoa đầu Emilia đúng như mong muốn của cô. May mắn là ý thức về "mệnh lệnh" đi trước, nên những ngón tay cậu không bị run rẩy bởi sự căng thẳng khi chạm vào cô.
Được ở gần cô thế này, được cho phép chạm vào mái tóc ấy—một tình huống mà cậu chưa từng nghĩ sẽ ập đến khi chưa hề chuẩn bị tâm lý.
—Mang tiếng là định đưa mấy mệnh lệnh đen tối vào trò chơi Vua, nhưng rốt cuộc vẫn chỉ là một gã trai nhát gan.
Và rồi cứ thế,
"...Ủa, Emilia-tan?"
"————"
Cảm thấy sự im lặng kỳ lạ từ Emilia, cậu nhìn xuống thì thấy cô đã chìm vào giấc ngủ trong khi vẫn ngả người lên bàn.
Ngắm nhìn gương mặt ngủ say bình yên và sự thỏa mãn hiện lên trên góc nghiêng ấy, cậu nói:
"Cô ấy ngủ mất rồi. Quả nhiên Fannel gây buồn ngủ mạnh thật."
"Tạm thời không truy cứu chuyện anh định làm gì cái bản thể buồn ngủ sau khi sống thật lòng của tôi... Thế là, em đã hùa theo trò chơi Vua của Emilia-tan đấy hả?"
"Em nghĩ Emilia-sama thi thoảng cũng cần có thời gian thư giãn từ tận đáy lòng. Bình thường gánh nặng trên vai ngài ấy đã không phải chuyện tầm thường rồi."
Vẻ ngây ngô trước đó biến mất, Rem trở lại với dáng vẻ cô hầu gái vạn năng thường ngày. Cô nhẹ nhàng vuốt tóc Emilia đang ngủ, rồi nhìn sang Subaru:
"Em sẽ đưa ngài ấy về phòng... Subaru-kun có muốn bế ngài ấy không?"
"Cơ hội hợp pháp để chạm vào Emilia-tan, lại còn xét đến cái viễn cảnh tồi tệ về mặt hình ảnh nếu để Rem vác Emilia-tan, thì làm gì còn lựa chọn nào khác."
Cười khổ, cậu nhẹ nhàng bế Emilia lên.
Sức nặng của thiếu nữ nhẹ hơn vẻ ngoài đè lên cánh tay, Subaru vừa ngạc nhiên trước sự nhẹ bẫng ấy vừa hình dung đến tầng trên—căn phòng của cô.
"Thỉnh thoảng có những lúc thư thả đầu óc thế này cũng tốt mà nhỉ. Cũng vui nữa."
"Vâng, em cũng muốn chơi lại lần nữa. Dù là vẫn phải dọn dẹp bãi chiến trường."
Rem mở cửa phòng ăn, dẫn đường cho Subaru đang bế Emilia.
Nghe cô nói vậy, cậu nghiêng đầu nhìn lại phía sau, quả nhiên thấy phòng ăn vẫn còn tàn tích thảm khốc để lại.
Sau vụ này, chắc phải hợp sức với Rem dọn dẹp đống dấu vết này thôi. Đằng nào thì Ram cũng chẳng giúp đâu.
"Cái tai mèo bằng băng đó không tan à? Em định đeo đến bao giờ thế?"
"Cấu tạo của nó không ở cái tầm thường để mà tan chảy đâu ạ. ...Nếu Subaru-kun muốn, em sẽ đeo nó mãi."
"Dễ thương thật đấy nhưng không nên lạm dụng quá. Để dành cho lần chơi Vua tiếp theo đi."
"—Vâng. Vậy, quyết định thế nhé. Hứa rồi đấy ạ."
Rem mỉm cười hạnh phúc, khiến Subaru cũng bất giác cười theo.
Biểu cảm của Emilia đang cựa quậy trong vòng tay cậu cũng thật bình yên, cô mỉm cười như thể đang nhìn thấy nụ cười của hai người họ, khiến trái tim cậu bỗng thấy ấm áp lạ thường.
※※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※ ※
—Đó là chuyện của vỏn vẹn năm ngày trước, trước khi Subaru và Emilia xảy ra mâu thuẫn tại Vương đô.
Cả Subaru, cả Emilia, và thậm chí cả Rem, đều không thể lường trước được vận mệnh đầy sóng gió đang chờ đợi phía trước.
Chỉ là, nếu có một điều duy nhất cần phải ghi lại.
—Lời hứa ấy đã không bao giờ được thực hiện.
Bảy người ở dinh thự Roswaal lúc này, sẽ không bao giờ còn có thể cùng nhau nhìn mặt, cùng nhau vui vẻ chơi trò chơi Vua như thế này thêm một lần nào nữa.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
