Re:Zero: Bắt Đầu Lại Ở Thế Giới Khác (WN)

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2901

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9627

Arc 5: Những Vì Sao Ghi Dấu Vào Lịch Sử - Màn giao Chương 5: Đại Khí Chưa Hoàn Thiện

Màn giao Chương 5: Đại Khí Chưa Hoàn Thiện

Thứ đã níu giữ sinh mạng mong manh của Mimi chính là hai cậu em trai trong bộ ba sinh ba của cô bé. Nhờ hiệu quả của 『Gia hộ Tam Phân』 giúp chia sẻ thương tổn và sự mệt mỏi giữa anh chị em, hai người em đã gánh vác phần đau đớn thay chị, giúp cả ba dù kiệt quệ nhưng vẫn bảo toàn được tính mạng.

Sau đó, tuy vẫn phải nằm tĩnh dưỡng chờ ma pháp chữa trị, nhưng trớ trêu thay, bà chị lại hồi phục nhanh hơn hẳn hai cậu em.

Đã tận tụy đến mức đó mà còn bị bà chị đánh giá thế này thì đúng là thê thảm.

"Hai thằng em mày đúng là làm ơn mắc oán. Này, mày nên biết ơn tụi nó đàng hoàng hơn chút đi chứ hả?"

"Biết ơn hở, cái đó Mimi cũng hiểu mà. Mimi cũng hiểu ý Garf muốn nói, nhưng Mimi là chị hai đó nha. Phải giận Hetaro với Tivey mới được."

"Hả?"

"Mimi thấy vui lắm lắm, nhưng lỡ hai đứa nó bị Mimi làm liên lụy rồi chết queo thì Mimi cũng khó xử lắm á? Mạng sống quan trọng lắm! Siêu quan trọng luôn! Mạng của hai đứa nó đặc biệt quan trọng! Cho nên, không được phung phí vì Mimi! Tiểu thư cũng từng dặn là cấm có được phung phí mà lị!"

"――――"

Vẫn bị Garfiel xách lên, Mimi đung đưa cái đuôi dài để giữ thăng bằng. Thấy cô bé khoanh tay, làm vẻ mặt nghiêm trọng hiếm thấy, Garfiel tròn mắt ngạc nhiên.

Cậu cứ đinh ninh con nhỏ này sẽ lại phun ra mấy cái lý lẽ khó hiểu nào đó chứ.

"Bất ngờ thật đấy, hóa ra mày cũng suy nghĩ đàng hoàng gớm nhỉ."

"Đương nhiên! Mimi lộng lẫy thông minh mà! Ngoan hiền! Mối ngon đó nha! Mê chưa? Mê chưa?"

"Mê cái khỉ mốc."

"Vậy hở, tiếc ghê."

Vẫn trong tư thế bị xách tòng teng đung đưa, Mimi cười khúc khích trước câu trả lời của Garfiel.

Trước nụ cười không chút giấu giếm đó, Garfiel gãi má, lại thở dài thườn thượt.

"Nhưng mà nè, nếu thế thì mày cũng có thể nói y chang vậy với hai thằng em mày mà."

"Hửm?"

"Bà chị của tụi nó sắp chết đến nơi. Thế rồi, nếu trong tay tụi nó có cách để cứu, dù chỉ là có thể thôi, thì tụi nó cũng phải thử chứ. Dù sau đó có bị mắng đi nữa."

"Hưmm."

Lý lẽ của Mimi, tất nhiên cậu hiểu.

Nếu người quan trọng vì muốn cứu mình mà hành động bất chấp tính mạng, thì đó là chuyện đáng mừng, nhưng đồng thời cũng là chuyện đáng sợ.

Garfiel không thể bảo người mình yêu hãy chết cùng mình. Cậu cảm thấy có mất cả đời cũng chẳng thể thốt nên lời đó.

Nếu là Ram thì sẽ thế nào nhỉ, cậu bất chợt nghĩ.

Nếu là Ram, cậu cảm giác cô ấy sẽ chấp nhận chuyện chết cùng người mình yêu, hoặc để người đó chết cùng mình. Chỉ có điều, người mà cô ấy hướng về lại là gã kia, nên tất yếu đối tượng đó cũng sẽ trở thành gã kia mất rồi.

"Hưmmm! Nhưng mà vẫn không được! Rốt cuộc là Mimi sẽ giận lắm đó. Quyết định rồi!"

"......Vậy hả."

"Mimi sẽ nói cảm ơn, xong rồi sẽ cốc đầu tụi nó một cái. Chắc Hetaro với Tivey cũng biết thừa Mimi sẽ nói vậy rồi, mà biết rồi vẫn làm thì đành chịu thôi ha. Được yêu quá cũng khổ ghê!"

"――――"

"Chuyện có thể chết cùng nhau, cũng có nghĩa là muốn sống cùng nhau mà đúng hông? Nếu đã vậy rồi thì bà chị cứ làm bà chị, còn Hetaro với Tivey cứ làm Hetaro với Tivey thôi ha."

Mimi đưa ra câu trả lời cho sự tận tụy của hai đứa em một cách tỉnh bơ.

Câu trả lời đó nếu nói ra thì đơn giản đến mức thô sơ, thậm chí có thể bị coi là hời hợt, nhưng nó lại đâm thấu vào tim Garfiel.

Cảm giác khó chịu như thể có ai đó thản nhiên thọc tay vào khuấy đảo những rối rắm trong lòng cậu, khiến những cặn lắng dưới đáy sâu một lần nữa lan ra khắp cơ thể.

"Nếu vậy..."

Thế nên Garfiel mới thốt lên những lời như muốn cắn xé cái cảm giác khó chịu trong lồng ngực ấy.

Cậu trừng mắt nhìn Mimi đang lủng lẳng trên tay, hàm răng nanh vừa mọc lại nghiến ken két một lần, hai lần.

"Nếu vậy, tại sao lúc đó mày lại đỡ đòn cho tao? Đỡ đòn, bị thương đến mức suýt chết, vậy mà......"

Được che chở như thế, để người ta phải chịu vết thương chí mạng như thế, tâm can bị khuấy đảo bởi một sự kiện chấn động toàn thân như thế, tại sao cô nhóc này lại có thể làm được?

Rõ ràng nó nổi giận khi hai đứa em liều mạng vì mình, vậy mà tại sao nó lại liều mạng như thế vì một kẻ xa lạ mới gặp vài ngày như Garfiel chứ?

Cậu còn chưa nói lời cảm ơn về chuyện lúc đó, cũng chưa nói được lời nào mừng nó tai qua nạn khỏi nữa là.

"Thì tạiii, Mimi lỡ mê Garf rồi nên đành chịu thôi. Ngại ghê cơ."

"――! Mới có, mấy ngày chứ mấy."

Trước câu nói của Mimi đang ngượng ngùng xoa đầu, Garfiel nghiến chặt răng hàm.

Phải, chỉ là tình cảm của vài ngày ngắn ngủi. Tạm thời cứ cho là tin được chuyện Mimi nói đã phải lòng Garfiel đi. Chuyện Garfiel đáp lại tình cảm của cô bé thế nào không quan trọng lúc này.

Quan trọng là cường độ và độ sâu của tình cảm đó. Chẳng phải mới chỉ có vài ngày thôi sao?

Số năm Garfiel thương nhớ Ram là bảy năm――gần một nửa đời người.

Suốt ngần ấy năm tháng, cậu chỉ hướng về một người con gái. Dù bị từ chối suốt ngần ấy thời gian, cậu vẫn chưa một lần nghĩ đến chuyện bỏ cuộc, vẫn si mê cô ấy, khao khát cô ấy, dốc hết lời nói và hành động để thể hiện.

Chính vì thế,

"Chẳng có bao nhiêu thời gian, vậy mà tại sao mày lại..."

Lại đem cả tính mạng ra vì cậu.

Rõ ràng được yêu thương đến mức hai đứa em trai sẵn sàng liều chết bảo vệ. Vậy mà tại sao lại hướng thứ tình cảm đó về phía một kẻ như cậu chứ.

"Hồi xưa, Lão sư có nói!"

"......Hả?"

"Điều kiện của Bạn Đời!"

Một từ ngữ lạ lẫm bật ra khiến Garfiel nhíu mày khó hiểu. Bất chợt, Mimi xoay người thoát khỏi tay Garfiel, đáp xuống đất. Cô bé cứ thế lăn tròn rồi nhảy phắt ra trước mặt Garfiel, chĩa thẳng ngón tay của cả hai bàn tay về phía cậu cái "Bép".

Và rồi,

"Bạn đời là sẽ đến với nhau rồi ở bên nhau mãi mãi, mấy năm, mấy chục năm, mấy trăm năm luôn đúng hông?"

"Mấy trăm năm thì là trường hợp đặc biệt quá rồi..."

"Nếu tình cảm là vĩnh cửu, thì mấy trăm năm cũng ngắn tẹo tèo teo! Xong rồi nha, sẽ ở bên nhau mãi, nhưng mà chắc chắn sẽ có lúc cãi nhau hay tranh giành đồ ăn đúng hông?"

"――――"

Cảm giác quy mô mấy cuộc cãi vã nghe nhỏ nhặt dần, nhưng Garfiel vẫn im lặng lắng nghe.

Nếu nó phấn khích quá làm toác miệng vết thương vừa khép thì khổ. Cứ để Mimi nói cho sướng mồm làm cho đã nư, rồi đợi nó bình tĩnh lại thì tóm cổ――,

"Chọn đối tượng mà mình cảm thấy có thể tận hưởng mấy vụ cãi nhau hay tranh giành đó, kiểu vậy á? Với lại, Lão sư bảo là người mà mình sẽ dính chặt ơi là chặt thì thường nhìn cái là biết liền!"

"Nhìn cái biết liền á..."

"Mimi nhìn Garf cái là thấy dính chặt luôn! Nếu vậy á, thì chuyện mới dính chặt hay là ở bên nhau mấy trăm năm cũng chỉ là sai số thôi đúng hông? Ứng trước tương lai! Đúng rồi, cái mà Tiểu thư hay nói ấy! Ứng trước! Xong rồi còn Vay lãi ngày nữa!"

"Hả..."

Trước lời tuyên bố vỗ ngực "e hèm" của Mimi, Garfiel ngớ người.

Nào là ứng trước, nào là vay lãi ngày, chả hiểu nó đang nói cái gì. Tóm lại là thế này hả: Vì ứng trước cái duyên phận của mấy trăm năm sau với người bạn đời, kiểu vậy sao?

Vì có cái đó nên mới hành động được, ý nó là như thế hả?

"......Nhưng mà, mày suýt chết đấy."

"Hửm?"

"Nếu lúc đó chết thật, thì ứng trước hay cái khỉ gì cũng mất sạch còn đâu. Vậy mà."

"Nè nha, Garf, đầu óc có ổn hông dợ?"

Thấy Garfiel thốt lên đầy đau khổ, Mimi lấy ngón tay gõ gõ vào đầu mình hỏi.

Bị cái đứa mà mình không muốn bị nói nhất nói vậy, Garfiel sững sờ. Sau đó Mimi khoanh tay ra vẻ ta đây:

"Chết cùng nhau, tức là muốn sống cùng nhau đúng hông? Thế mà, cả Mimi cả Garf đều đang sống nhăn răng, sao Garf cứ lải nhải hoài dợ? Hói đầu bây giờ?"

"――――"

"Ủa? Garf, mới cười hả? Nè, cười rồi đúng hông?"

Trước đôi mắt tròn xoe đang ghé sát vào của Mimi, răng nanh của Garfiel va vào nhau.

Tiếng lách cách của hàm răng ngày càng dồn dập, rồi hòa lẫn với tiếng cười, biến thành một tràng cười lớn.

"Ồ! Garf, cười to quá! Có gì vui hả?"

"T-Tại mày mắc cười quá đấy, con nhóc này. A, chết tiệt, khốn kiếp thật."

"Tại Mimi hả! Vậy thì chịu rồi. Tiểu thư hay bảo là hễ có Mimi ở đó là chỉ còn nước cười trừ thôi mà lị."

Nhìn thái độ chẳng hiểu mô tê gì của Mimi, cơn buồn cười càng dâng lên dữ dội.

Không, kẻ không hiểu gì không phải là Mimi, mà chính là cậu mới đúng.

Mimi có lẽ chỉ là không diễn tả được bằng lời, nhưng về mặt cảm giác thì nó đã nắm được điều quan trọng nhất. Thứ mà Garfiel phải cần đến ngôn từ mới thỏa mãn được, thì cô bé lại thấy rõ mồn một.

Nên lúc này, có lẽ Garfiel đang cảm thấy thua kém.

"......Cơ mà này. Theo cái lý lẽ ban nãy, thì chuyện hai thằng em mày liều mạng vì mày, cũng là vì tụi nó muốn sống cùng mày còn gì."

"Mimi thì được! Hetaro với Tivey thì không! Là vậy đó!"

"Là vậy cái kiểu gì hả."

Thấy Mimi lạm quyền bà chị, nụ cười khổ trên môi cậu mãi không tắt.

Nghĩ lại thì Frederica cũng vậy, cực kỳ hiếm khi, à không cũng chẳng hiếm lắm, mà là khá thường xuyên lấy cái danh bà chị ra để nói mấy điều vô lý.

Gì chứ, hóa ra đó là chuyện đương nhiên sao. Chuyện chị gái nói lời vô lý để yêu thương em trai ấy.

"Hưm, mặt mũi Garf trông khá khẩm hơn chút rồi đó, khen cho một cái."

"Vâng vâng."

"Mê Mimi vì được khen chưa? Mê chưa?"

"Mê cái khỉ."

"Vậy hở. Nhưng mà, Mimi mê Garf rồi. Cứ yên tâm!"

"......Ờ, cảm ơn nhé."

Mimi nhảy chân sáo đi bên cạnh với cái khí thế như muốn nhào vào người cậu, cười tươi rói.

Cậu đưa tay xoa cái đầu đang ở vị trí vừa tầm, cái đuôi của Mimi dựng đứng lên, lắc lư qua lại đầy vui vẻ.

Không phải cậu đã hoàn toàn chấp nhận thái độ của Mimi và kết quả của hành động liều mạng đó.

Sự chấp nhận của Garfiel và sự chấp nhận của Mimi có điểm thỏa hiệp khác nhau. Chỉ là ít nhất qua lời nói của cô bé, cậu hiểu rằng Mimi đã hoàn toàn chấp nhận nó rồi.

Câu trả lời của Garfiel, những lấn cấn trong lòng hiện ra như gợn sóng ở Thành phố Cửa Thủy, vẫn chưa có gì được giải quyết rõ ràng cả.

Chỉ là, cậu cảm giác như đã thấy được ánh sáng.

Ánh sáng soi rọi con đường dẫn đến câu trả lời mà cậu buộc phải đưa ra.

"Tới quán ăn rồi nè~! Garf! Mimi, đói meo đói mốc rồi!"

"Đã bảo là ảnh hưởng đến vết thương nên đừng có chạy nhảy lung tung mà."

Thấy Mimi hăm hở lao vào nhà ăn, cậu vừa ngán ngẩm vừa bước theo sau.

Trong không gian ăn uống không rộng lắm, lúc này đang chật kín những người tham gia công tác phục hồi. Cũng vì đang là giờ trưa nên tìm được chỗ trống trong quán cũng khá vất vả.

"Garf! Bên này! Bên này trống nè! Người ta bảo ngồi ghép bàn được á!"

"Ghép bàn à, à, ngồi chung hả. Biết rồi."

Với khả năng hành động đáng nể, Mimi chạy quanh quán và nhanh chóng xí được chỗ cho hai người.

Đi về phía sâu trong quán, vừa khéo có một nửa bàn bốn người đang trống. Thấy Mimi vừa vẫy đuôi vừa ngồi xuống, Garfiel cũng đi tới chỗ ngồi. Và rồi, nghĩ rằng cô nhóc Mimi ồn ào này sắp tới sẽ gây phiền phức, cậu định lên tiếng chào người khách ngồi đối diện――,

"Ồ."

"Thật là tình cờ, cậu Garfiel."

Ngồi ở ghế đối diện là một ông lão tóc trắng――cậu chạm mặt Wilhelm.

Đối diện với đôi mắt tĩnh lặng của lão kiếm sĩ, Garfiel khẽ nín thở.

Sự lấn cấn trong lòng Garfiel Tinsel còn sót lại ở Thành phố Cửa Thủy.

Lời giải cho điều thứ hai trong số đó, và một cuộc gặp gỡ không hề vô tình, đã nảy sinh tại đây.

***

Thực đơn được phục vụ tại quán ăn phong phú đến mức khó tin là đang ở trong môi trường mà cả thành phố đang phải dốc sức phục hồi và tái thiết.

Bữa ăn ở viện điều trị cũng vậy, cái bụng cậu bất giác réo lên trước những món ăn chẳng hề đạm bạc chút nào. Với một thằng đang tuổi ăn tuổi lớn như Garfiel thì đây là chuyện đáng mừng, nhưng liệu sự xa xỉ này có được phép không đây.

"Tuy phần lớn chức năng của thành phố đang bị tê liệt, nhưng ngoại trừ thiệt hại về người và một số cơ sở vật chất bị sập, thì phạm vi thiệt hại cũng khá hẹp. Nếu lấy lý do tình hình tồi tệ mà hạ thấp chất lượng cuộc sống, thì lòng dân sẽ gục ngã trước khi kịp phục hồi... ngài Kiritaka và những người khác hình như đã suy tính như vậy đấy."

Trước suất ăn vừa được bưng ra, thấy Garfiel đang nhíu mày, Wilhelm lên tiếng.

Đây là vị cao nhân mà cậu tình cờ ngồi chung bàn và đang lặng lẽ dùng bữa trưa ở phía đối diện. Trước câu trả lời của lão kiếm sĩ, Garfiel tròn mắt, trong đầu hiện lên hình ảnh của gã thanh niên mảnh khảnh nọ.

Thú thật, trong ký ức của Garfiel, đó là một nhân vật cậu chưa thấy có điểm nào đáng tin cậy cho lắm. Nhưng nghe nói hắn cũng đã chạy đôn chạy đáo vì thành phố giữa cơn bão táp của Ma Nữ Giáo.

Tuy không nhìn thấy, nhưng chắc hẳn hắn là người đã làm việc tương xứng với vai trò.

Chính cái điểm bộ dạng thường ngày và thái độ khi có biến khác xa nhau một trời một vực đó, biết đâu Kiritaka cũng có nét gì đó giống với Subaru. ――Điều đó khiến cậu cảm thấy lấn cấn.

"Ưm~! Ngon quá ngon quá! Cơm ngon nghĩa là hạnh phúc, nên Mimi thấy đây là chuyện siêu tốt luôn. Tiểu thư cũng bảo cơm chùa là ngon nhất mà lị."

"Haha, khỏe mạnh là tốt rồi. Cả tác phong nữa... thất lễ, cô bé ăn uống rất chỉnh tề. Chắc hẳn người dạy dỗ cô bé đã làm rất tốt."

Bên cạnh Garfiel, Mimi bắt đầu ăn và cười nói gì đó. Nhìn xuống tay cô bé, bất ngờ là Mimi được dạy dỗ tác phong ăn uống rất nghiêm chỉnh, cách dùng dao và nĩa đâu ra đấy.

Garfiel thì biết rồi, nhưng chuyện này có vẻ khiến Wilhelm ngạc nhiên, ông khẽ tròn mắt thán phục.

"Còn cậu Garfiel thì..."

"Đừng có kỳ vọng quá nha. Một năm nay, bị bà chị nhắc nên tao cũng đang cố sửa từng chút một rồi đấy, nhưng mà..."

"Thái độ nỗ lực là điều đúng đắn. Miễn là duy trì được đến khi có kết quả."

Vừa gật đầu vừa bồi thêm vế sau, chắc là do nhìn thấy thành quả của Garfiel.

Trong tay cậu, dao và nĩa không được sử dụng một cách thượng lưu cho lắm. Hồi ở 『Thánh Địa』 thì chẳng bận tâm, nhưng từ khi sống ở dinh thự Roswaal một năm nay, Garfiel cũng biết xấu hổ trong từng nếp sinh hoạt.

Không chỉ chuyện ăn uống, cậu cũng đang phải uốn nắn nhiều thứ khác. Tuy nhiên, khó mà nói là cái nào cũng đạt được thành quả.

"Cơ mà thua cả con nít thì cũng nhục thật."

"Mimi làm từ hồi bé tí tẹo rồi, chịu thôi ha. Cả Tiểu thư lẫn Đoàn trưởng, lúc ăn cơm đều lải nhải nhức cả đầu! Nhưng nhờ vậy mà Mimi giỏi rồi nè!"

"Đám người nhà tôi, ai cũng làm chỉn chu cả mới cay chứ. Mấy kẻ vốn đã học lễ nghi đàng hoàng thì không nói, đến cả Đại tướng với anh Otto cũng thế."

Những người liên quan đến dinh thự Roswaal từ đầu, bao gồm cả Roswaal, ai cũng thành thạo thì dễ hiểu.

Emilia và Beatrice, xuất thân thế nào không bàn, nhưng khoản nắm bắt ý tứ thì giỏi sẵn rồi. Tập tành chút là chắc nắm được ngay thôi.

Điều không thể hiểu nổi là hai tên Subaru và Otto. Otto nghe đâu xuất thân từ gia đình thương buôn cũng khá giả, nhưng Subaru thì hoàn toàn là một bí ẩn. Subaru học được đủ thứ kỹ năng kỳ quái, nên bảo là hiểu thì cũng hiểu được thôi.

"Cái gã Đại tướng ấy, hắn ăn cơm được bằng hai cái que khó hiểu đó mới ghê chứ. Gọi là cái gì ấy nhỉ... Đũa hay sao ấy."

"Đũa hở, cái đó hơi bị khó à nha! Ở Kararagi có đầy, nhưng ngón tay Mimi cứ quắn quéo lại nên chắc hông dùng được đâu!"

"Đũa, sao. Một cái tên đầy hoài niệm. Quả thực thứ đó rất khó sử dụng."

Đến Wilhelm cũng thừa nhận độ khó, đó chính là dụng cụ bí ẩn mang tên Đũa.

Theo góc nhìn của Garfiel thì chỉ có thể nói là ma thuật kỳ lạ, nhưng cỡ như Subaru lại có thể điều khiển nó tự do để đưa thức ăn vào miệng. À, cả Ram nữa.

Mà, trường hợp của cô ấy chắc là do khả năng quan sát và nắm bắt cốt lõi tốt đến mức dị thường thôi.

"Ông già Wilhelm cũng dở dùng Đũa hả?"

"Tôi cũng từng đến Kararagi vài lần, nên những lúc đó cũng đã thử dùng qua. Tuy nhiên, tôi nghĩ đó là dụng cụ khá bất tiện để dùng thường xuyên."

"Đến Kararagi..."

"Vâng, trước đây vài lần. ――Những khi truy đuổi Cá Voi Trắng chẳng hạn."

"――――"

Thấy Wilhelm nheo mắt đầy hoài niệm, Garfiel chẳng nói được lời nào.

Về mối duyên nợ giữa Wilhelm và một trong Tam Đại Ma Thú 『Cá Voi Trắng』, Garfiel tuy không rõ chi tiết nhưng cũng biết đại khái. Chuyện ông lão này bôn ba khắp các nước tìm kiếm manh mối để trả thù cho Tiền nhiệm 『Thánh Kiếm』, cậu cũng biết sơ sơ.

Vượt qua bao nhiêu gian khổ như thế, Wilhelm đã tiêu diệt được Cá Voi Trắng.

Nhưng, lão kiếm sĩ tưởng chừng đã hoàn thành việc báo thù, lại gặp gỡ người vợ mà ông ngỡ đã cứu rỗi linh hồn ngay tại thành phố này, và rồi giao kiếm――.

"Điều cậu Garfiel muốn hỏi tôi, chắc không phải là cách dùng Đũa đâu nhỉ?"

"A, ờ..."

"Tất nhiên, có những chuyện không thể kể, nhưng tôi mang ơn cậu vì đã nhường cho tôi đối mặt với nhà tôi. Nếu là chuyện tấm thân già này có thể trả lời, tôi xin được giải đáp."

"――――"

Đối mặt với nhà tôi, Wilhelm đã khẳng định như thế.

Dù là sự thật ai cũng biết, nhưng hai người chết hùa theo Ma Nữ Giáo quả nhiên là Tiền nhiệm 『Thánh Kiếm』 và 『Bát Thủ』 Kurgan. Trước ác nghiệp không coi người chết ra gì, cơn giận dữ khó nguôi chực trào lên, nhưng hiện tại cậu gạt cảm xúc đó sang một bên.

Nếu có điều cần phải hỏi, thì đó là――.

"Kẻ mà tao đã đấu, thực sự là 『Bát Thủ』 Kurgan sao?"

"......Hưm. Nghĩa là sao?"

"Có khi nào là người giống người, hay đại loại thế không? Nếu không phải vậy, thì dù gì đi nữa cũng..."

"Cậu có điều không phục, phải không. ――Ra là vậy, tôi hiểu rồi."

Thấy Garfiel ấp úng, nói năng không rõ ràng, Wilhelm gật đầu.

Wilhelm dừng bữa, đôi mắt xanh tĩnh lặng của ông nhìn thấu cậu, rồi nói:

"Có phải vì lỡ thắng được, nên trong lòng cậu nảy sinh cảm giác sai lệch không?"

"......Tao ấy à, tao là kẻ mạnh nhất. Tao đã nỗ lực để trở thành kẻ mạnh nhất, và sẽ tiếp tục làm thế. Làm vậy là để giữ trọn nghĩa khí với Đại tướng, và là điều cần thiết cho tao. Nhưng mà, thế này thì không phải. Cái đỉnh cao mà tao nhìn thấy, không phải là thứ như thế này."

Anh hùng, Đấu thần, 『Bát Thủ』 Kurgan.

Siêu nhân trong truyền thuyết, mạnh mẽ vô song được lưu truyền ở Đế Quốc Volakia Thần Thánh.

Có thể sẽ bị chửi là yếu đuối khi nói ra những lời này giữa trận chiến, nhưng Garfiel đã bao lần nghĩ mình không thắng nổi. Cậu cảm thấy cái chết và thất bại cận kề.

Tuy nhiên, cậu đã vượt qua tất cả, thoát hiểm, và Garfiel đã sống sót.

Kết cục, cậu đã thách đấu trực diện với Kurgan và lấy được đầu hắn.

Bản thân điều đó là một chiến quả đáng tự hào, Garfiel cũng nghĩ vậy.

Đánh giá của mọi người xung quanh về Garfiel cũng phần lớn là thiện ý như thế. Dù không phải là Giám mục Đại tội, nhưng đó là một chiến lực quá khổ không thể xem thường.

Việc đơn độc đánh bại hắn chắc chắn là kết quả đóng góp cho việc phòng thủ thành phố.

Nhưng, sự thật và sự chấp nhận của bản thân Garfiel là hai chuyện khác nhau.

"Ông già Wilhelm, 『Quỷ Kiếm』 Wilhelm chắc hẳn biết rõ 『Bát Thủ』 mà. Từ góc nhìn của ông, thấy thế nào? Gã đó, là hàng thật sao?"

"――――"

Với vẻ mặt như muốn bám víu, Garfiel dựa vào ký ức của Wilhelm.

Bản thân Garfiel cũng chưa có câu trả lời rằng Wilhelm phải đáp thế nào thì cậu mới thỏa mãn. Nếu ông phủ nhận là không phải, liệu cậu có thỏa mãn không?

Nhưng, dẫu có bị phủ nhận, liệu cậu có thể tin ngay lời phủ nhận đó không?

"Quả thực, chuyện cũng gần ba mươi năm trước rồi, tôi có quen biết với Kurgan. Từng giao kiếm với nhau, bốn lần. Tôi từng chém rụng tay hắn, đổi lại bị hắn đâm xuyên bụng... có thể nói là mối quan hệ chồng chất những trận tử chiến."

Trong quá khứ, mối quan hệ giữa Vương quốc Lugunica và Đế quốc Volakia trở nên tồi tệ nhất trong vài trăm năm qua, một cuộc xung đột dữ dội đã nổ ra tại thành phố biên giới.

Để tránh sự can thiệp của 『Thần Long』, phía Đế quốc chỉ xâm lược thành phố với một lượng binh lính cực nhỏ――đối đầu với họ là Đoàn trưởng Đoàn Kỵ sĩ Cận vệ lúc bấy giờ, Wilhelm.

Cuối cùng trở thành cuộc đấu tay đôi đường đường chính chính, hai bên đánh nhau ngang ngửa và cùng bị thương.

Kết quả bất phân thắng bại, sau tổng cộng bốn lần quyết đấu, phía Volakia rút lui, vũ khí được thu lại, và câu chuyện coi như kết thúc.

"Hắn là một cao thủ. Tám cánh tay với bốn thanh Quỷ Đao, một đòn tung ra tám thế công thủ, đỡ được đòn đó là cả một sự liều mạng..."

"À, đúng là thế thật. Thực tế là tao cũng suýt chết."

"Đối lại tám chiêu thì bên này chỉ có một chiêu. Vì thế buộc phải lựa chọn, hoặc là triệt tiêu số đòn của hắn trước, hoặc là luồn lách qua tám chiêu đó để tung ra một đòn chí mạng."

"......Này ông già, tao không có muốn nghe bài giảng về cách đánh boss đâu nhé."

Vì là chứng cứ quý giá của người trong cuộc, nếu là thảo luận chiến thuật thì cậu cũng hứng thú. Nhưng quả nhiên lúc này so với sự hứng thú, cậu quan tâm đến câu trả lời cho thắc mắc của mình hơn.

Trước lời nói của Garfiel, Wilhelm thu cằm lại "Thất lễ quá", rồi nói:

"Có tuổi rồi nên cứ hay có nhiều dịp nhớ lại chuyện xưa. Đặc biệt là mấy ngày nay, tôi cứ thấy bản thân toàn làm những chuyện như vậy."

"Tao không thích mấy kẻ cứ nhìn về quá khứ đâu. Mà tao cũng chẳng có tư cách nói người khác."

"Không hẳn là nhìn về quá khứ, mà mang ý nghĩa nhìn lại dấu chân mình đã đi qua thì đúng hơn. Dù sao đi nữa, có lẽ cũng chẳng khác gì sự yếu đuối ủy mị. ――Quay lại chuyện Kurgan nhé."

Garfiel hỏi, và vẻ mặt của Wilhelm khi đáp lại cũng rất nghiêm túc.

Lão kiếm sĩ nhận ra nỗi niềm của người chiến binh trẻ tuổi phản chiếu trong đôi mắt.

Đương nhiên rồi. Nỗi niềm đó, sự lạc lối đó, là bức tường mà bất cứ ai đặt mình vào chốn sa trường cũng sẽ có lần va phải.

Và, câu trả lời cho nỗi niềm đó là――,

"――――"

"Tiếc thay, giữa trận chiến hôm nọ, tôi không thể trao đổi lời nào với Kurgan. Tôi đoán chắc là hắn, nhưng không có dư dả tâm trí để để ý. Vì thế, tôi không có căn cứ để khẳng định kẻ thuộc tộc Đa Thủ mà cậu Garfiel đối đầu chính là 『Bát Thủ』 Kurgan."

"Không có, căn cứ..."

"Cảm nhận của cậu Garfiel khi giao đấu, đó chính là câu trả lời xác đáng nhất. Chỉ là, tôi cũng hiểu chuyện cậu cảm thấy không phục. Vì thế, nếu cho phép tôi nói trên quan điểm cá nhân... thì vợ tôi và Kurgan mà chúng ta đối mặt, vừa là hai người họ, lại vừa không phải là hai người họ."

Garfiel nín thở trước lời khẳng định của Wilhelm, rồi nhíu mày.

Nội dung quá trừu tượng, cậu chưa hiểu thấu đáo được.

Nhận ra sự bối rối của Garfiel, Wilhelm rào trước "Được chứ ạ?", rồi nói:

"Thi hài bị làm nhục, chuyện hai người họ trở thành con rối của Ma Nữ Giáo là không còn nghi ngờ gì. Tôi tin rằng vào khoảnh khắc cuối cùng, họ đã tìm lại được chính mình và trao gửi lời nói."

"――――"

Khoảnh khắc cuối cùng, tức là lúc trận đấu tay đôi ngã ngũ.

Luồn qua tám cánh tay, nanh của Garfiel gây ra vết thương chí mạng, và Kurgan gục ngã. Khoảnh khắc tan biến ấy, lời Kurgan dành cho Garfiel đến giờ vẫn văng vẳng bên tai không dứt.

『――Giỏi lắm』

Chỉ để lại đúng một câu đó, Đấu thần hóa thành tro bụi và tan vào gió.

Lúc đó, khoảnh khắc chiến thắng đó, chỉ có niềm hoan hỉ vì được huyền thoại công nhận.

Nhưng, thời gian trôi qua, những ý nghĩ tiêu cực bắt đầu sục sôi.

Một kẻ vẫn chưa chạm tới đỉnh cao, chưa thể đối mặt với con hổ trong lòng mình như cậu, làm sao có thể dễ dàng đánh bại Đấu thần được xưng tụng là huyền thoại như thế.

Trong tình trạng cực hạn, liều mạng, sau lưng còn có đứa em chưa nói chuyện đủ――.

Chỉ vì lý do đó mà có thể thắng được đối thủ tầm cỡ ấy sao.

"Kurgan là gã đàn ông kiệm lời. Dù có chứng kiến phút lâm chung, hắn chắc chắn cũng sẽ không để lại nhiều lời trăng trối."

"Ờ, chỉ đúng một câu. Hắn nói với tao, đúng một câu..."

"Vậy thì, chúng ta đừng nghe câu đó. ――Đó là lời tán dương mà 『Bát Thủ』 Kurgan dành tặng cho chiến binh đã đánh bại mình. Không phải thứ để người ngoài nghe được."

"――――"

Bị Wilhelm ngăn lại, Garfiel im bặt.

Lời tán dương từ Đấu thần dành cho chiến binh. Nhưng, giá trị của nó rốt cuộc là bao nhiêu.

"Câu nói ban nãy, tao không hiểu ý nghĩa."

"Hưm."

"Cái gì mà vừa là hai người họ, vừa không phải. Tao không có hứng chơi giải đố đâu. Nói cho tao biết đi. Ông nghĩ thế nào?"

"――――"

Giọng điệu trở nên thô lỗ, Garfiel vừa tự giác thái độ tồi tệ của mình vừa gặng hỏi.

Sâu trong đôi mắt Wilhelm, dấy lên một chút cảm xúc lay động. Cậu chồm người tới định dò xét chân tướng của nó, hòng lấy đó làm phương tiện giải tỏa nỗi lòng mình.

Nhưng,

"Garf, cái đó là cái hông tốt đâu."

"......Hả?"

"Ông ơi, nãy giờ trông ông hơi buồn buồn đó? Nên là, Mimi nghĩ cứ sấn tới như thế là hông tốt đâu? Với lại, mắt Garf nhìn dữ quá. Hông tốt!"

Mimi ngồi bên cạnh nói vậy, rồi lấy ngón tay chọc chọc vào hông Garfiel bép bép.

Bị cảm giác từ ngón tay đó ấn vào, Garfiel nhíu mày khó hiểu, rồi nhận ra ngay.

"――――"

Ánh mắt dịu dàng Wilhelm dành cho Mimi, và sự thật là ánh mắt tương tự cũng vừa được hướng về phía cậu lúc nãy, và còn một điều nữa.

Rằng cậu đã vô thức, vô ý tứ khoét sâu vào vết thương lòng của Wilhelm.

"......Xin lỗi, tao chẳng nhìn thấy gì xung quanh cả."

Cậu xin lỗi, cúi đầu.

Tái ngộ người vợ ngỡ đã mất trong hoàn cảnh trái ngang, phải dùng kiếm kết thúc chuyện đó, và trao nhau lời từ biệt――trước trái tim của Kiếm Quỷ, cậu lại chồng chất thêm bạo lực ngôn từ đầy ích kỷ mà không chút nể nang.

Thấy Garfiel tự hổ thẹn, Wilhelm lắc đầu.

"Không, kẻ cứ úp úp mở mở là tôi đây mới là người có lỗi. Ở tuổi của cậu, nôn nóng tìm câu trả lời là chuyện đương nhiên. Tôi chắc cũng từng như thế, nhưng già rồi lại quên mất."

"......Chuyện ông già Wilhelm từng như thế, khó tin thật đấy."

"Không đâu. Có khi tôi còn nông nổi và ngu ngốc hơn đám trẻ bây giờ nhiều."

Trước sự an ủi của ông lão điềm đạm, Garfiel chỉ thấy ngượng ngùng.

Biệt danh Kiếm Quỷ tuy nổi tiếng, nhưng chưa bao giờ nghe nói nhân cách ông ấy hung dữ cả. Được sự bao dung của bậc trưởng bối nuông chiều cũng là lý do lớn khiến Garfiel tự kiểm điểm.

Dù sao thì,

"Vừa là hai người họ, vừa không phải là hai người họ. Tôi nói vòng vo, nhưng không có ý định đánh đố gì cả. Điều này đúng theo nghĩa đen của từ ngữ."

"Nghĩa đen... dù có hiểu theo nghĩa đen, tao vẫn không hiểu."

"Khoảnh khắc cuối cùng, khi đứng bên bờ vực cái chết, đúng là ý chí đã quay trở lại. Nhưng trước đó, họ chỉ là con rối của lũ tà ác, kiếm lực không được thi triển trọn vẹn."

"――――"

"Tức là, cả Tiền nhiệm 『Thánh Kiếm』 lẫn 『Bát Thủ』, thực lực vốn có của họ không phải ở mức độ đó."

Garfiel không thốt nên lời, Wilhelm nói tiếp.

Bị khẳng định rằng đối thủ đã khiến mình trải qua trận chiến kịch liệt nhường ấy vẫn chưa phát huy giá trị thực sự, không phải là chuyện dễ dàng gật đầu chấp nhận.

Đúng nghĩa đen, cậu đã thắng một trận tử chiến liều mạng. Tuy nhiên, vì nghi vấn hiện tại bắt nguồn từ việc liệu đó có phải là đối thủ mà chỉ cần liều mạng là thắng được hay không, nên đây đúng là câu trả lời cậu mong muốn.

Là mong muốn, nhưng mà――,

"Nếu đối thủ là nhà tôi thời toàn thịnh, thì ngay cả tôi của bây giờ chắc chỉ chạm kiếm vài hiệp là bị áp đảo. Khi xưa, tôi thời toàn thịnh đã phải vứt bỏ tất cả mọi thứ mới đuổi kịp thực lực vốn có của nhà tôi. ――Mức độ đó là không thể nào."

"Nếu điều kiện đó, cũng giống nhau..."

"Có thể suy đoán Kurgan cũng chỉ còn cái vỏ bọc và thực lực đã bị suy giảm. Nói thế này thì hơi... nhưng nếu cậu đối đầu với 『Bát Thủ』 hàng thật, thì không thể có chuyện cậu không bị biến thành đống thịt vụn được. Hắn là một đối thủ tầm cỡ đó đấy."

"T-Tao cũng..."

"――Chớ có kiêu ngạo, thằng ranh."

Ngay tức khắc, sát khí đâm toạc vào người khiến Garfiel dựng tóc gáy, cậu phản xạ đá ghế, cả người bật lùi ra tận cửa quán ăn.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!